Nhìn Lâm Hướng Du vẫn ngủ rất sâu, Thịnh Dã theo bản năng thở nhẹ hơn. Anh xoa xoa huyệt thái dương, ý thức dần dần quay trở về.
Những hình ảnh đêm qua như một thước phim điện ảnh, từng khung từng khung phát lại trong đầu Thịnh Dã.
Anh nhớ khoảnh khắc thoáng nhìn thấy hoa sơn trà, nhớ mình đi uống rượu, nhớ sau khi say, Vu Dương đã nhắn tin cho Lâm Hướng Du.
Anh nhớ mùi hương lan hồ điệp nơi chóp mũi, nhớ nụ hôn trước cửa phòng đó. Nói chính xác hơn là một nụ hôn trộm, anh đã trộm hôn Lâm Hướng Du, sau đó là cảm giác mừng thầm không kìm được xen lẫn tự trách.
Những cảm xúc quá mãnh liệt dồn dập đánh thẳng vào đầu óc anh, đến đoạn sau, anh đã không còn nhớ rõ nữa.
Thịnh Dã cẩn thận vén chăn lên. Khi nhìn thấy trên người mình vẫn còn mặc nguyên quần áo, anh mới thở phào nhẹ nhõm. May quá, anh đã không làm ra chuyện gì không thể cứu vãn.
Dù vậy, Thịnh Dã vẫn nhíu mày. Mùi rượu trên người anh dù đã qua một đêm vẫn chưa tan hết, có thể tưởng tượng được tối qua Lâm Hướng Du ngửi thấy đã khó chịu đến mức nào.
Lý trí nói với anh rằng lúc này nên lập tức rời giường nhưng anh lại không nỡ. Đây là lần đầu tiên anh nằm chung giường với Lâm Hướng Du, có lẽ... cũng là lần cuối cùng.
Giống như đang mơ một giấc mộng đẹp chỉ có một lần trong đời, anh không nỡ tỉnh lại.
Đột nhiên bên tai Thịnh Dã vang lên một tiếng lẩm bẩm.
Thịnh Dã giật mình, lập tức quay đầu nhìn sang, thấy Lâm Hướng Du co người chui sâu hơn vào trong chăn.
Cũng may, chưa tỉnh.
Sợ mùi rượu làm phiền người kia, Thịnh Dã lặng lẽ dịch ra mép giường, cứ thế yên lặng nhìn Lâm Hướng Du.
Tấm chăn màu xanh lục nhạt che đi hơn nửa khuôn mặt cậu, Thịnh Dã chỉ nhìn thấy hàng mi dày rậm. Hóa ra trên mí mắt cậu còn có một nốt ruồi nhỏ nhàn nhạt, trước kia hắn chưa từng để ý tới.
Ngủ qua một đêm, tóc Lâm Hướng Du hơi xõa ra, mái tóc có chút rối, lộ ra vầng trán đầy đặn.
Lần đầu tiên Thịnh Dã cảm thấy vốn từ của mình nghèo nàn đến vậy. Ngoài hai chữ "xinh đẹp" ra, anh không nghĩ được thêm từ nào khác để hình dung.
Khóe môi anh bất giác cong lên.
Nhìn gần năm phút, Thịnh Dã nhắm mắt, ép bản thân đứng dậy rời giường. Anh rón rén ra khỏi phòng, lập tức đi xuống bên dưới.
Sau trận mưa tối qua, giếng trời trong sân nhà Lâm Hướng Du đã rơi đầy cánh hoa cùng lá cây. Thịnh Dã quen đường quen nẻo tìm dụng cụ, bắt đầu quét dọn.
Tiếp theo là nhà kính trồng hoa.
Trước đây anh chưa từng trồng hoa. Trong mắt anh, hoa chỉ khác nhau về màu sắc và kích cỡ. Nhưng bây giờ, anh đã có thể phân biệt được từng chậu hoa mà Lâm Hướng Du trồng.
Lan thạch hộc màu hồng đào nhạt và lan hồ điệp trắng là hai loại anh thích nhất gần đây. Chậu hoa vạn thọ nào cũng nở rất tốt, tạm thời không cần xử lý; chỉ có hoa lưu ly là hơi thiếu nước, phải tưới gấp.
Kiểm tra xong mấy chục chậu hoa lớn nhỏ, Thịnh Dã khẽ thở ra.
Lâm Hướng Du thật sự rất có thiên phú trồng hoa. Mỗi chậu đều xanh tốt, cành lá sum suê, hoa nở rực rỡ, vô cùng đẹp đẽ, giống hệt như chính cậu.
Quét dọn xong tầng một, Thịnh Dã liếc nhìn đồng hồ. Bảy giờ sáng, chắc còn khoảng hai tiếng nữa Lâm Hướng Du mới dậy.
Anh cầm cuốc đi ra vườn rau. Lúc trồng rau chỉ đào mương sơ sài, thoát nước không tốt, bây giờ có vài chỗ bị đọng nước, nhất là khu rau mầm đã xuất hiện những vũng nhỏ.
Thịnh Dã đào thêm mương thoát nước xung quanh, tỉa bớt những chỗ rau mọc quá dày, tiện tay nhổ luôn cỏ dại, xong xuôi mới xách cuốc quay lại.
Nhìn đôi giày dính đầy bùn đất, Thịnh Dã do dự một chút, trực tiếp cởi giày, đi chân trần ra vòi nước rửa sạch, sau đó mới mang lại.
Cuốc cũng được rửa sạch đặt về chỗ cũ, anh mới nhẹ nhàng đẩy cửa rời đi.
Về đến tiệm cơm, Thịnh Dã vào thẳng bếp chuẩn bị bữa sáng.
Trong bếp đã có sẵn bột đã ủ, anh lấy thịt ra băm nhân. Bánh bao anh làm thật ra không ngon bằng tiệm ngoài trấn nhưng nếu mua về lại thấy thiếu thành ý, nên anh vẫn muốn tự mình làm, ít nhất là phần nhân sẽ nhiều hơn.
Ngoài bánh bao, anh còn làm sủi cảo tôm, bánh bột gạo, thịt bò kho, gà xé sợi, bánh cuốn, thêm sữa đậu nành và nước ngô.
Thấy thời gian gần đến, Thịnh Dã xách hộp giữ nhiệt đi ra ngoài.
Lâm Hướng Du tỉnh dậy vẫn còn hơi mơ màng. Ngoài thời đi học từng ngủ chung giường với bạn bè, sau này cậu luôn ngủ một mình. Tối qua trên giường đột nhiên có thêm một người, dù Thịnh Dã ngủ rất ngoan, không xoay ngang xoay dọc cũng không ngáy khò khò nhưng cậu vẫn ngủ không yên.
Ban đầu cậu đeo tai nghe nghe nhạc để ngủ, kết quả nửa tiếng trôi qua, nhạc tắt rồi mà cậu vẫn tỉnh táo. Cuối cùng cậu đặt hẹn giờ một tiếng, đến khi nào ngủ mất cũng không nhớ rõ.
Lâm Hướng Du duỗi người, quyết định ngủ nướng thêm chút nữa.
Hai tay vừa dang ra chạm vào gối, Lâm Hướng Du phát hiện Thịnh Dã không còn ở đó, nửa bên giường kia gọn gàng như chưa từng có người nằm.
Cậu mím môi, người này đi sao cũng không nói với cậu một tiếng vậy chứ?!
Lâm Hướng Du lấy điện thoại từ dưới gối, nhắn cho Thịnh Dã: [Anh về rồi à? có chỗ nào không khỏe không?]
Chưa kịp nhận được hồi âm, cậu đã nghe thấy tiếng gõ cửa.
Là Thịnh Dã.
"Cậu tỉnh chưa? Bữa sáng ở dưới lầu, cậu muốn ăn trong phòng hay xuống dưới?"
Hóa ra Thịnh Dã đi mua bữa sáng.
Lâm Hướng Du thở phào nhẹ nhõm. Tối qua cậu vất vả lắm mới đưa được người say về nhà, còn... nghĩ đến thôi cũng thấy ngại. Nếu Thịnh Dã cứ thế bỏ đi, vậy thật sự quá thất lễ rồi.
Lâm Hướng Du: "Tôi sẽ ăn trong phòng, anh vào đi."
Hôm nay chỉ hơn mười độ, tầng một lại thoáng gió, cậu hoàn toàn không muốn xuống bên dưới.
Thịnh Dã đáp một tiếng, rất nhanh đã xách hộp thức ăn lên, bày bữa sáng lên chiếc bàn cạnh cửa sổ.
Lâm Hướng Du ngậm bàn chải đánh răng đi ra.
Thịnh Dã nhìn cậu, có chút sững sờ.
Hôm nay Lâm Hướng Du mặc áo len mỏng màu xanh nhạt, quần dài vàng nhạt, đi dép lông xù. Trông cậu rất dịu dàng nhưng trên mái tóc lại kẹp một chiếc kẹp tóc màu cam, trông vừa nghịch ngợm vừa đáng yêu.
Nhìn cả bàn đầy thức ăn, Lâm Hướng Du không khỏi trợn to mắt, mơ hồ hỏi: "Sao anh mua nhiều thế? Bốn người ăn cũng đủ đó!"
Thịnh Dã hắng giọng: "Cậu nếm thử xem thích món nào, ăn không hết thì tôi ăn."
Động tác của Lâm Hướng Du khựng lại một chút, thuận miệng đáp rồi chui vào nhà vệ sinh.
Năm phút sau, cậu ăn miếng bún đầu tiên. Nước dùng xương gà thanh nhẹ, vị ngọt dịu, hoàn toàn khác với bún bán ngoài quán, nhưng cũng rất ngon.
Thịnh Dã thấy cậu ăn khá ngon, cẩn thận hỏi: "Tối qua tôi uống say, cảm ơn cậu đã đi đón. Tôi không làm chuyện gì khiến cậu khó chịu chứ?"
Vành tai Lâm Hướng Du lập tức nóng lên, trong lòng bắt đầu oán thầm Thịnh Dã. Loại chuyện ngoài ý muốn này chẳng phải nên coi như chưa từng xảy ra, tuyệt đối không nên nhắc tới sao?
Nhưng nghĩ lại, Thịnh Dã uống say, chắc chắn không nhớ gì, có lẽ chỉ hỏi cho có.
Cậu cúi đầu, hàng mi run run: "Không có, anh uống say rất yên tĩnh."
Cơ thể Thịnh Dã lặng lẽ thả lỏng. Anh thở phào một hơi xong, một cảm giác hụt hẫng lại trào lên.
Hóa ra... Lâm Hướng Du thật sự chỉ coi đó là một tai nạn.
Thịnh Dã gượng cười: "Vậy là tốt rồi, sau này tôi sẽ không uống nhiều nữa."
Lâm Hướng Du nghe lời đó giống như một lời hứa, hơi ngẩn ra nhưng vẫn gật đầu: "Uống một chút cũng được, uống nhiều quá thật sự không tốt cho sức khỏe đâu."
Nghe cậu quan tâm tới mình, tâm trạng Thịnh Dã cũng đỡ nặng nề hơn.
Say một lần, anh đã nghĩ thông.
Anh không muốn làm một kẻ nhát gan chỉ biết hối hận, đứng ngoài ranh giới an toàn để ở bên Lâm Hướng Du. Dù thành hay không, anh cũng nên thử một lần.
Biết đâu... biết đâu thật sự có cơ hội cùng Lâm Hướng Du đi hết một đời thì sao!
Thịnh Dã kìm nén trái tim đang rục rịch, nhắc nhở bản thân không được nóng vội. Anh không chắc Lâm Hướng Du có thể chấp nhận một mối quan hệ đồng giới hay không, nếu bị phát hiện quá sớm, có lẽ kết cục cuối cùng của họ sẽ chỉ là người dưng.
Anh phải thực hiện từng bước một, cho đến khi xác định rõ, mới quyết định nên lùi lại làm bạn hay tiếp tục tiến lên.
Tự thuyết phục xong, Thịnh Dã mới dám ngẩng đầu nhìn Lâm Hướng Du: "Cậu ăn được hết không? Đừng cố quá, ăn nhiều sẽ khó chịu."
Lâm Hướng Du nuốt miếng sủi cảo tôm trong miệng, nghiêm túc nói: "Bữa sáng này cũng là bữa trưa của tôi luôn, ăn xong tôi ngủ tiếp. Tôi còn ăn được, yên tâm."
Thịnh Dã đã quen việc Lâm Hướng Du có thể ngủ bất cứ lúc nào, cười hỏi: "Vậy tối nay cậu muốn ăn gì, tôi làm mang qua cho."
Trong đầu Lâm Hướng Du hiện ra cả một danh sách món ăn nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu một cách khó khăn: "Không cần đâu, tối nay tôi sẽ tự làm cơm tập gym. Ngày mai huấn luyện viên tới rồi. Hai ngày nay tôi ăn thả ga quá, không giải thích nổi."
Việc này với Thịnh Dã không hề khó, anh lập tức nói: "Cơm tập gym tôi cũng làm được, đảm bảo đúng tiêu chuẩn mà vẫn ngon."
Lâm Hướng Du suýt nữa đã đồng ý nhưng nghĩ đến sau này vẫn phải tự nấu, không thể lúc nào cũng để Thịnh Dã mang đồ ăn sang, bếp trong nhà xây xong mà mười ngày nửa tháng không dùng thì cũng kỳ.
"Thật sự không cần đâu, cảm ơn anh nhé. Khi nào cần, tôi sẽ tìm anh."
Sợ nói thêm lại khiến Lâm Hướng Du không vui, Thịnh Dã chỉ đành gật đầu: "Vậy được. Tối nay tôi soạn một thực đơn cơm tập gym gửi cho cậu, lần sau không muốn nấu cứ đặt theo đó."
Lần này Lâm Hướng Du không từ chối.
Thực đơn của Thịnh Dã thật sự rất phong phú. Trước đây đã chỉnh sửa bổ sung nhiều lần, bây giờ thành cả một danh sách dài, mỗi lần tập luyện cậu đều lấy ra xem cho đỡ thèm.
Ăn xong bữa sáng, Thịnh Dã không tìm được lý do ở lại, chỉ có thể đứng dậy thu dọn hộp đựng thức ăn: "Vậy tôi đi trước, hẹn gặp lại."
Lâm Hướng Du vẫy tay cười: "Bái bai, hẹn gặp lại. Lúc đi nhớ giúp tôi khóa cổng nhé."
"Được, cậu yên tâm."
Chờ mùi thức ăn trong phòng tan bớt, bụng cũng tiêu hóa được mộy chút, Lâm Hướng Du liền đóng cửa sổ, đánh răng qua loa rồi thay đồ ngủ, nằm trở lại chiếc giường lớn của mình.
Bản nhạc nhẹ vang lên, cậu nhắm mắt. Hôm nay không có việc gì, rất thích hợp để ngủ.
Thịnh Dã về nhà là chui thẳng vào bếp. Ngoài việc nấu ăn cho khách, anh còn tìm giáo trình, bắt đầu học cách làm bánh bao. Trước đó Lâm Hướng Du từng nhắc đến cá quế chiên giòn, anh chưa từng học nghiêm túc, nhân tiện bây giờ học luôn.
Liên tiếp ba ngày, Thịnh Dã không tìm được lý do thích hợp để gặp Lâm Hướng Du. Anh dựa vào khung cửa, nhìn vài tin nhắn ít ỏi trên wechat, đa phần là Lâm Hướng Du than phiền chuyện tập gym, còn anh chia sẻ món ăn mới.
Thịnh Dã bắt đầu nghĩ ngợi, có lẽ anh nên nghiên cứu thêm về tập gym.
Cơ bắp của anh đều do lao động mà có, sau này chỉ duy trì qua loa, chưa từng học bài bản, chắc chắn không phù hợp với Lâm Hướng Du. Nếu học theo, có lẽ hai người họ sẽ có thêm đề tài chung.
Quyết định xong, Thịnh Dã xoay người định về phòng. Lúc đi ngang quầy lễ tân, lại bị mẹ gọi.
Kinh Hiểu giơ điện thoại hỏi: "A Dã, con xem cái này có phải A Du không?"
Trên màn hình là một đoạn video.
Thịnh Dã chỉ cần liếc một cái đã nhận ra bối cảnh là sân nhà Lâm Hướng Du. Theo âm nhạc vang lên, anh thấy ghế nằm, thấy nửa khuôn mặt của Lâm Hướng Du, chính là khung cảnh hôm mưa anh từng nhìn thấy.
Anh gật đầu: "Là cậu ấy. Mẹ xem ở đâu thế?"
Kinh Hiểu mở tài khoản: "Mẹ lướt video thấy đó. không ngờ A Du giỏi như vậy. Video này hơn hai trăm ngàn lượt thích, fan cũng mấy chục ngàn rồi."
Thịnh Dã ghi nhớ tài khoản đó: "Mẹ cứ xem đi, con lên phòng trước."
Kinh Hiểu xua tay: "Đi đi, mẹ gửi cho bà nội con xem. Bà nội con thích A Du lắm, chắc chắn sẽ thích cái này."
Vừa ra đến sân, ngón tay Thịnh Dã đã mở tài khoản của Lâm Hướng Du. Trước đây anh từng nghe cậu nói muốn quay video, còn tưởng chỉ là ghi lại sinh hoạt, không ngờ lại đăng lên mạng xã hội.
Anh lướt từ trên xuống, video đầu tiên là hái trà, đến nay mới hai tháng mà đã có nhiều fan như vậy.
Thịnh Dã cúi đầu nhìn bản thân, bắt đầu hoài nghi liệu mình có xứng với Lâm Hướng Du hay không.
Lâm Hướng Du học rất giỏi, bà nội nói cậu đã học thạc sĩ, trước kia từng làm việc ở thành phố lớn. Còn anh chỉ học đại học bình thường rồi đi nghĩa vụ quân sự, xuất ngũ xong cũng không có hoài bão gì, trực tiếp về quê. Tiệm cơm là của bố mẹ, còn homestay là sau khi về quê anh mới xây.
Lâm Hướng Du về quê chưa lâu đã trồng được cả một vườn hoa, còn biết thiết kế sân. Khi cậu cầm bản vẽ bàn bạc với chú Chu, anh đã đứng bên cạnh nhìn họ bàn luận từng chi tiết một. Có những chỗ anh hoàn toàn không nhìn ra khác biệt nhưng lúc làm xong lại thấy đẹp hơn hẳn.
Không chỉ vậy, cậu quay video cũng giỏi đến thế, gần như là một người không có khuyết điểm.
Thịnh Dã thở dài, về phòng, lại mở điện thoại, xem lại video từ đầu đến cuối.
Khung hình cuối cùng là Lâm Hướng Du đặt cây sáo xuống, ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Thịnh Dã nhớ rất rõ, là vì lúc đó anh đẩy cửa bước vào. Anh bấm tạm dừng, nhìn ánh mắt đó rất lâu, cuối cùng chụp màn hình, lưu vào album.