Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 22

Mãi đến khi hành lý của Lâm Hướng Du được đặt ngay ngắn bên cửa, Thịnh Dã vẫn chưa hoàn toàn phản ứng kịp chuyện cậu sắp dọn đi.

Trong tiềm thức, Thịnh Dã luôn cho rằng Lâm Hướng Du sẽ tiếp tục ở lại homestay nhà mình, mỗi sáng mở cửa sổ là có thể nhìn thấy mấy chậu hoa đặt ban công cánh cửa sổ đối diện. Thỉnh thoảng hôm nào đó Lâm Hướng Du dậy sớm, hai người còn có thể chào nhau một tiếng rồi ai làm việc nấy.

Anh cứ ngỡ Lâm Hướng Du mới chuyển tới đây hôm qua, vậy mà hôm nay đã phải rời đi.

Nhìn căn phòng bỗng trở nên trống trải, Thịnh Dã do dự hỏi: "Tối nay cậu dọn qua đó ở luôn sao?"

Lâm Hướng Du gật đầu: "Bên kia mấy hôm trước đã thử nghiệm, có thể ở được rồi, phòng ngủ cũng dọn xong. Hôm nay dọn luôn cho xong, khỏi phải lăn tăn hai lần."

Khóe miệng Thịnh Dã gần như kéo thành một đường thẳng, một lúc lâu sau anh mới nói: "Đi thôi, tôi dọn giúp cậu."

Lâm Hướng Du cười nói: "Vậy tôi không khách sáo nữa. Đồ của tôi đúng là hơi nhiều, nhất là mấy chậu hoa, chắc phải chạy mấy chuyến."

Thịnh Dã cũng cười theo, ngữ khí chắc chắn: "Có tôi ở đây, cậu cứ yên tâm."

Thứ được dọn trước tiên là hoa.

Sơ sơ cũng hơn mười chậu, chậu không lớn nhưng hoa nở rất đẹp, mấy chậu vạn thọ đã nở bung. Mỗi lần Lâm Hướng Du di chuyển, nhiều nhất chỉ ôm được hai chậu.

Cuối cùng, Thịnh Dã dắt chiếc xe ba bánh giao hàng trong nhà ra, lót đầy rơm khô phía dưới. Sau khi đặt chậu hoa lên, anh chèn thêm khoảng trống để đảm bảo xe vừa khởi động là không bị lật chậu.

Dọn xong hoa, phần còn lại nhẹ nhàng hơn nhiều.

Buổi chiều dọn xong nhà, đến chạng vạng, Lâm Hướng Du đã bố trí xong nhà kính trồng hoa. Những chậu hoa sắp xếp đan xen, đủ sắc màu nở rộ, rực rỡ như cầu vồng nơi chân trời.

Thịnh Dã vẫn chưa rời đi.

Ngoài việc tưới hoa tưới rau, vì lo Lâm Hướng Du không xoay xở hết, anh còn nhận luôn việc quét dọn vệ sinh, chỉ không bước vào phòng riêng của Lâm Hướng Du.

Đến khi mọi việc xong xuôi, Thịnh Dã quay lại nhà kính hỏi: "Còn gì tôi có thể giúp nữa không?"

Lâm Hướng Du lắc đầu: "Xin lỗi nhé, anh Thịnh, lại làm anh bận cả ngày rồi. Hôm nay cũng muộn rồi, hôm khác tôi mời anh ăn cơm."

Lần đầu tiên nghe Lâm Hướng Du gọi mình như vậy, Thịnh Dã không hiểu sao lại thấy hơi phấn chấn: "Cậu đã gọi tôi là anh rồi, tôi còn so đo mấy chuyện này làm gì? Đi thôi! Hôm nay cậu chuyển nhà, để tôi mời, coi như ăn mừng."

Lâm Hướng Du bật cười: "Đừng, để tôi mời. Anh nấu đi, hôm nay tôi chỉ muốn gọi món thôi."

Thịnh Dã cười ngoác cả miệng: "Được, đi thôi."

Dù sao cũng là ăn cùng nhau, hôm nay Lâm Hướng Du trả, hôm khác anh mời lại là được.

Một bữa cơm trôi qua nhanh đến mức không ngờ.

Trước khi trời tối, Thịnh Dã đã đưa Lâm Hướng Du về nhà mới.

Đứng trước cổng nhà, Lâm Hướng Du vẫy tay: "Bái bai. Lần này không phải ngày mai gặp nữa rồi, hôm nào tôi lại sang tìm anh chơi."

Thịnh Dã đứng trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm, nói: "Được, tôi đợi cậu."

Nhìn bóng lưng Lâm Hướng Du khuất sau cánh cửa, hai phút sau, đèn tầng hai sáng lên. Thịnh Dã đứng tại chỗ rất lâu, sau đó mới xoay người rời đi.

Trong phòng tầng hai, sau khi rửa mặt đánh răng xong, Lâm Hướng Du lại không hề buồn ngủ. Cậu dựa bên cửa sổ, nhìn ánh đèn ngoài kia lúc sáng lúc tối.

Thị trấn ban đêm rất yên tĩnh nhưng không hề cô quạnh. Núi rừng cỏ cây đều như bạn bè, tiếng côn trùng, tiếng chim cũng trở nên thân thuộc.

Đêm nổi gió, lúc vươn tay ra ngoài cửa sổ sẽ chạm phải cái gió lạnh.

Lâm Hướng Du đóng cửa sổ, chưa đi được hai bước đã nhào lên chiếc giường lớn của mình. Đông chí sắp đến, không nơi nào dễ chịu hơn ổ chăn ấm áp.

Một đêm ngon giấc.

Lâm Hướng Du lười biếng nán lại trên giường, gần trưa mới xuống bếp nấu ăn.

Trong bếp đã chuẩn bị sẵn gia vị, tủ lạnh cũng chất đầy đồ. Vì chưa đói lắm nên cậu nấu đơn giản, một nồi sườn hầm củ mài, nấu thêm nồi cơm, coi như xong bữa trưa.

Huấn luyện viên thể hình hẹn ngày mai mới tới, Lâm Hướng Du thuận thế hoãn luôn kế hoạch tập luyện.

Nếu không có cuộc gọi của bác cả, lúc này cậu đã lên phòng ngủ trưa rồi.

"A Du, tối nay nhớ về nhà ăn cơm, có chuyện muốn nói với cháu."

"Vâng, lát nữa cháu sẽ qua."

Trên đường đi, Lâm Hướng Du còn nghĩ là chuyện gì đó nghiêm trọng, thậm chí hơi lo lắng, không ngờ bác cả chỉ muốn bàn chuyện làm tiệc mừng dọn nhà.

"Bác cả à, đâu phải tân gia, không cần làm đâu. Trong trấn, cháu cũng không quen biết nhiều người."

Lâm Tuấn Đạt nhấp một ngụm trà đặc, vẻ mặt nghiêm túc: "Chính vì cháu chưa quen ai nên mới phải làm. Cháu về đây là ở lâu dài, chẳng lẽ ở một hai năm mà hàng xóm cũng không biết mặt sao? Người ta nói bà con xa không bằng láng giềng gần, hàng xóm tốt quan trọng lắm. Bác cũng không mời nhiều, chỉ mấy nhà xung quanh thôi. Nhà họ Thịnh, nhà ông hai với nhà bà cô cháu."

Lâm Hướng Du vẫn không muốn. Trước kia bà nội đi ăn cỗ còn muốn dẫn cậu theo, cậu còn từ chối; giờ phải tự mình mời khách, tiếp đãi từng ấy người, nghĩ thôi đã tê dại hết cả da đầu.

"Bác ơi, nhất định phải mời sao?"

Đúng lúc đó, Kỷ Đào Vũ bưng đĩa trái cây vào, cười nói: "A Du yên tâm đi. Đến hôm đó cháu không cần làm gì hết, trấn mình có đầu bếp chuyên lo tiệc. Sân giếng trời của cháu đủ rộng, bày bàn ăn ở đó là được. Chuyện tiếp khách, cứ để bác cháu cùng lo với cháu."

Lâm Hướng Du thật sự không biết từ chối thế nào, đành vùng vẫy thêm chút nữa: "Bác gái à, để mấy hôm nữa hẵng làm được không? Ví dụ chủ nhật tuần sau?"

Kỷ Đào Vũ cười nói: "Được chứ. Hôm nay thứ sáu, còn chín ngày nữa. Qua hai hôm để bác cả cháu đi liên hệ."

Lâm Hướng Du ngẩn ra. Vì dạo này quá nhàn rỗi, cậu còn chẳng để ý hôm nay là thứ mấy, cứ tưởng mới đầu tuần.

Thấy Kỷ Đào Vũ đã kéo Lâm Tuấn Đạt hứng khởi bàn kế hoạch, khóe miệng Lâm Hướng Du giật giật, cuối cùng chỉ yếu ớt nói một câu: "Bác cả à, chỉ ăn bữa cơm thôi, không nhận tiền mừng."

Nhận rồi còn phải nhớ lúc nào trả lễ, nghĩ thôi đã mệt. Đơn giản ăn bữa cơm là đủ khiến cậu đau đầu rồi.

Vợ chồng Lâm Tuấn Đạt không có ý kiến, chuyện này coi như quyết định xong.

Trong lòng vướng bận chuyện này, thêm huấn luyện viên thể hình quá chuyên nghiệp, ngay cả ăn gì cũng sắp xếp sẵn. Liên tục ba ngày ăn cơm tập nhạt nhẽo vô vị, nỗi nhớ Thịnh Dã trong lòng Lâm Hướng Du đã lên đến đỉnh điểm.

Cậu nhớ món cá da giòn của Thịnh Dã, nhớ sườn chiên lá bạc hà, giò hầm thiên ma, gà hun khói, giò heo muối chua, chân gà xào...

Vừa nghĩ, Lâm Hướng Du vừa hung hăng cắn một miếng ức gà trong đĩa. May mà chiều mai huấn luyện viên sẽ về, sáng ngày mốt cậu có thể đi tìm Thịnh Dã cải thiện bữa ăn.

Có lẽ ý niệm của Lâm Hướng Du thật sự đã truyền tới chỗ Thịnh Dã.

Lúc này, Thịnh Dã đang ngẩn người nhìn đĩa cá da giòn trước mặt. Lúc nấu, anh vẫn làm theo thói quen, đến khi bày ra bàn mới nhớ ra trong nhà không ai thích ăn món này, người thích ăn cũng không còn ở đây.

Rõ ràng mới bốn ngày không gặp, vì sao anh lại thường xuyên nghĩ tới Lâm Hướng Du như vậy?

Trước kia anh có từng nhớ bạn bè đến mức này không?

Không.

Thịnh Dã tự trả lời trong lòng.

Anh cũng không phải người hay do dự, huống chi đã bốn ngày không gặp. Hơn nữa người giao hàng nói hôm nay có nấm mật ong tươi, thịt mềm, hơi đắng nhưng hậu vị lại ngọt, hầm sườn vừa hay, chắc chắn hợp khẩu vị của Lâm Hướng Du.

Gặp vào tối mai là thích hợp nhất!

Đáng tiếc ông trời không chiều lòng người. Đêm xuống mưa rơi, tí tách mãi đến chiều hôm sau vẫn chưa dứt.

Tuy nhiên điều đó không cản được bước chân Thịnh Dã. Vừa ăn xong bữa trưa, anh đã vào bếp liên tục làm bảy tám món, món nào cũng là món Lâm Hướng Du thích ăn.

Gần năm giờ, Thịnh Dã xách hộp đồ ăn thật lớn, cầm ô ra ngoài.

Trong mưa, thị trấn nhỏ mờ ảo trong sương. Nước mưa trượt từ mặt ô xuống phiến đá xanh, phát ra tiếng tí tách giòn tan, giống như nhịp bước của Thịnh Dã, vì tràn đầy mong chờ mà trở nên nhẹ nhàng hơn.

Băng qua ngã tư, anh nhìn thấy căn nhà ngay cạnh cây nhãn. Cổng gỗ khép hờ, bên trong vọng ra tiếng nhạc mơ hồ.

Thịnh Dã không hiểu đó là bản nhạc gì, chỉ bước nhanh tới trước cửa. Qua khe cửa, anh thấy hoa sơn trà đang nở rộ cùng thân hình thon dài dưới mái hiên.

Người nửa nằm trên ghế có mái tóc khẽ lay, hàng mi ướt che đi đôi mắt. Trong tay là cây sáo trúc, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên các lỗ sáo, hòa cùng hơi thở nơi môi, tạo thành giai điệu du dương.

Gió nổi, mưa nghiêng, giọt nước bắn lên ống quần cậu, thấm thành vệt sẫm. Nước men theo cổ chân trắng nõn, trượt vào sâu trong giày.

Cánh hoa rơi xuống.

Trong khoảnh khắc ấy, Thịnh Dã nhìn rõ gương mặt Lâm Hướng Du, đầu óc bỗng trở nên trống rỗng.