Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 20

Sáng sớm, ven con đường đất cạnh vườn rau phủ một lớp sương mỏng lấp lánh ánh nhạt, Thịnh Dã rút đại một miếng băng cá nhân, chạy thẳng ra tiệm thuốc.

Bà chủ tiệm thuốc nhìn chằm chằm bóng lưng Thịnh Dã mấy lần. Sáng sớm tinh mơ bị người ta gõ cửa, bà còn tưởng có chuyện gì gấp gáp nên mới vội vàng mở cửa, kết quả đối phương chỉ mua có một miếng băng cá nhân với băng dán y tế.

Nếu không phải xét theo vai vế, Thịnh Dã coi như cháu bà, bà nhất định sẽ không mở cửa!

Khi Thịnh Dã đến trước cửa Lâm gia, Lâm Hướng Du vừa mới thức dậy. Thấy tin nhắn của Thịnh Dã, cậu còn có chút mơ hồ. Sáng sớm thế này, Thịnh Dã tìm cậu làm gì?

Lâm Hướng Du mở cửa, liền thấy trước mặt là một miếng băng cá nhân được đưa tới, càng thêm ngơ ngác.

Giọng nói của Thịnh Dã kịp lúc vang lên: "Hôm qua trong video, tôi thấy ngón tay cái của cậu có một vết xước. Nhớ dán băng cá nhân vào. Khi hái lá trà có thể quấn băng dính quanh ngón cái với ngón trỏ, như vậy ngón tay sẽ đỡ đau hơn."

Lâm Hướng Du chần chừ gật đầu, cúi xuống nhìn hai bàn tay mình, lật qua lật lại xem một lượt vẫn không tìm thấy vết xước mà Thịnh Dã nói. Cậu ngẩng đầu lên, hỏi: "Tôi không bị thương mà, có phải anh nhìn nhầm rồi không?"

Thịnh Dã nhất thời nghẹn lời, khóe miệng mấp máy nửa ngày, không mấy tự tin nói: "Cầm để phòng cũng được."

Đây là lần đầu tiên Lâm Hướng Du thấy Thịnh Dã lộ ra vẻ chột dạ như vậy, tuy không hiểu lắm nhưng cậu vẫn đưa tay nhận lấy: "Vậy cũng được. Anh có muốn vào ngồi một lát không? Tiện thể ăn sáng chung."

Thịnh Dã lập tức lắc đầu, nói rất nhanh: "Không cần đâu. Cậu ăn đi, tôi về trước."

Lâm Hướng Du chưa kịp hoàn hồn, Thịnh Dã đã biến mất không thấy bóng.

Lần hái trà thứ hai, động tác của Lâm Hướng Du đã thuần thục hơn rất nhiều. Làm xong hết mọi việc, cậu mang theo số lá trà đã xử lý lạnh sẵn, quay về homestay.

Kỳ nghỉ Quốc khánh kết thúc, việc làm ăn của tiệm cơm với homestay cũng trở nên vắng hẳn. Hơn nữa khu nhà cũ bên kia sắp hoàn công, Thịnh Dã gần như cả ngày đều ở đó, ban ngày Lâm Hướng Du rất ít khi gặp được anh.

"Hôm nay bận lắm à?" Lâm Hướng Du hỏi.

Thịnh Dã lắc đầu: "Không bận lắm, chỉ là việc lặt vặt hơi nhiều. À đúng rồi, mảnh vườn rau bên kia đã dọn xong rồi, năm nay cậu có định trồng rau không?"

Nhớ đến việc đầu tháng mười hai chuyển nhà, Lâm Hướng Du đã sớm nghĩ đến chuyện trồng rau. Chỉ là mảnh đất vườn chất đầy đồ lặt vặt với gỗ cũ, mãi chưa động tay dọn, bây giờ cuối cùng cũng thu xếp xong.

"Có chứ, ngày mai tôi qua xem."

Về phòng, Lâm Hướng Du liền gọi điện cho Hà Tú Trúc: "Bà nội, trong nhà còn hạt giống rau không? Ngày mai cháu muốn đi trồng rau."

Ngữ khí của Hà Tú Trúc mang theo ý cười: "Có, năm nay để lại không ít, có cả mấy gói bác gái cháu mua trước đó. Ngày mai cháu qua lấy đi, bà đi cùng cháu. Cháu biết trồng không đấy?"

Lâm Hướng Du cảm thấy bà nội đang coi thường mình: "Bà nội, cháu biết mà. Cháu đã đặc biệt xem video dạy rồi."

Sự nghi ngờ của Hà Tú Trúc quả nhiên không phải không có lý do.

Sáng hôm sau, lúc mười một giờ, Lâm Hướng Du xách cuốc đứng giữa hai luống ruộng, bên chân đặt phân hóa học với phân chuồng, bên hông treo một túi hạt giống, đứng im không nhúc nhích.

Thị trấn Nhạc Cư vào mùa đông không quá lạnh, tuyết chỉ rơi vài ngày là xuống gần không độ nên mùa thu vẫn trồng được khá nhiều loại rau. Riêng rau xanh đã có thể trồng bảy tám loại, còn có củ cải, đậu tằm, đậu Hà Lan...

Nhưng mảnh vườn nhỏ của Lâm Hướng Du không lớn, chiều rộng chừng một mét rưỡi, chiều dài hơn mười mét. Cuối vườn lại có một cây hồng rất lớn, hiện tại treo đầy quả vàng óng, chắc cuối tháng là ăn được nên xung quanh gốc cây cũng không thể trồng rau.

Còn phải chừa lối đi lại...

Lâm Hướng Du có chút kén chọn. Nghĩ đến những ngày mưa cũng có thể hái rau, cậu muốn lát một lối đi trong vườn, nên tính toán xong cũng không trồng được bao nhiêu.

Đứng gần năm phút, Hà Tú Trúc cuối cùng cũng không nhịn được hỏi: "A Du, cháu đang nhập định à?"

Bị bà nội trêu, Lâm Hướng Du nhăn mũi, nghiêm túc nói: "Bà nội, cháu đang nghĩ nên trồng theo hàng ngang hay hàng dọc, trước cửa trồng cải thảo hay củ cải."

Hà Tú Trúc thấy cậu lề mề, trực tiếp chỉ tay phân công: "Trồng ngang từ trong ra ngoài đi. Gần gốc cây trồng củ cải, trước cửa trồng hành tỏi rau thơm, chỗ còn lại thích trồng gì thì trồng."

Tuy Lâm Hướng Du hay rối rắm nhưng người khác cho ý kiến, cậu sẽ không cố chấp, ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng. Vậy bà ơi, cháu đào đất nhé."

Hà Tú Trúc phất tay: "Đi đi. Không cần đào quá thẳng, nhìn gọn gàng là được."

Lâm Hướng Du tự tin đi đào. Cuốc đầu tiên bổ xuống, hố sâu chừng mười centimet, cuốc cùng cán lập tức tách rời.

Lâm Hướng Du: "..."

Cái cuốc này thật sự không phải đang hãm hại cậu đấy à?

Lúc lấy, bà nội còn nói đây là cái cuốc tốt nhất mà bác cả mua mấy năm nay, mùa hè vừa mài lưỡi, cán cũng mới thay đầu năm. Vậy mà đến tay cậu, "rắc" một cái là gãy!

Lâm Hướng Du ôm cán cuốc, cúi đầu nhìn hai bàn tay mình. Chẳng lẽ cậu là lực sĩ tiềm ẩn?

Suy nghĩ miên man một hồi, Lâm Hướng Du đành ngoan ngoãn quay lại tìm bà nội.

Hà Tú Trúc tròn xoe mắt, nửa ngày mới nặn ra được một câu: "Lại đi lấy thêm một cái... Thôi, lấy hai cái đi."

Rất nhanh sau đó, Lâm Hướng Du quay lại, xách theo cuốc mới tiếp tục đào cái hố vừa rồi.

Lần này Hà Tú Trúc đứng sát bên quan sát.

May mắn thay, cuốc không gãy nữa. Thậm chí chưa đầy vài phút, Lâm Hướng Du đã đào xong một hàng, nhìn là biết thật sự có học qua.

Chỉ là Hà Tú Trúc vẫn nhịn không được nói: "A Du, cháu ngẩng đầu nhìn xem, có phải hơi lệch không?"

Lâm Hướng Du cười gượng: "Không sao đâu bà nội. Coi như xới đất, cháu đào lại."

Hà Tú Trúc do dự một chút: "A Du, hay để bà đào cho. Cháu theo sau rải hạt giống nhé?"

Lâm Hướng Du không ngẩng đầu đã từ chối. Năm nay cậu đã hai mươi tám chứ không phải tám tuổi, bị bà nội đứng nhìn làm việc đã đủ đỏ mặt rồi, lại để bà nội tự tay làm, thà cậu đập đầu vào đậu hũ còn hơn.

"Bà nội, cháu thật sự làm được mà. Bà xem lần này có phải ngay ngắn hơn rồi không? Dù không đều lắm, vẫn trồng rau được. Bón thêm phân là được, không cần lá mỏng đâu."

Hà Tú Trúc bị thuyết phục: "Được được được, năm nay trồng không lên cũng không sao. Mảnh vườn đối diện cổng kia cũng là nhà mình, cháu muốn ăn gì thì tự hái."

Lâm Hướng Du bật cười: "Bà phải tin cháu chứ. Đến lúc đó cháu trồng được, sẽ mang sang cho mọi người hưởng dụng."

"Được rồi, đào nhanh đi. Lát nữa nắng lên, không tiện tưới nước."

Lâm Hướng Du đào được hơn nửa, bỗng nghe bà nội nói chuyện với ai đó. Ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên là Thịnh Dã.

Vừa thấy cậu, Thịnh Dã liền đi tới: "Để tôi đào cho, cậu nghỉ một lát đi. Nãy bà nội cậu nói cậu đào nửa ngày rồi."

Lâm Hướng Du lắc đầu: "Không nhiều đâu. Anh tan làm thì về ăn cơm đi, hôm nay tôi về nhà bác cả ăn."

Thịnh Dã nhìn gương mặt hơi ửng đỏ cùng chóp mũi lấm tấm mồ hôi của Lâm Hướng Du, vẫn đưa tay giật cuốc: "Chừng này tôi đào hai phút là xong. Lát nữa chắc sẽ có gió nổi lên, cậu không gieo hạt ngay, không dễ tìm hố đâu. Bón phân để tôi làm. Phân hóa học có mùi khá gắt, phân chuồng chắc cậu cũng không quen."

Mọi việc được sắp xếp rõ ràng, nhìn động tác nhanh nhẹn của Thịnh Dã, Lâm Hướng Du có chút hụt hẫng, chỉ đành cúi đầu gieo hạt.

Từng hạt từng hạt được rải xuống, trong lòng Lâm Hướng Du thầm cảm thấy may mắn. May mà cậu có đủ tiền tiêu cả nửa đời mới về quê trồng trọt, chứ với tay nghề này, không chừng chưa đầy hai năm đã tự tiễn mình đi mất.

Công việc gieo hạt rất nhanh.

Làm được một nửa, Lâm Hướng Du gặp Thịnh Dã ở giữa luống, thấy anh đang chỉnh lại mấy hố cậu đào lệch, trong lòng thầm thở dài nhưng vẫn cười nói: "Cảm ơn nhé, làm lỡ bữa ăn của anh rồi."

Thịnh Dã ngẩng đầu nhìn cậu, nghiêm túc nói: "Lần đầu làm được vậy là rất tốt rồi. Tôi chỉ tiện tay chỉnh lại thôi, thật ra không chỉnh cũng không sao."

Lâm Hướng Du biết anh đang an ủi mình, vẫn khẽ cười: "Năm sau chắc chắn sẽ không như vậy nữa."

Thịnh Dã cũng cười theo: "Được, vậy năm sau tôi lại đến xem. Đây, cậu cầm cuốc đi, tôi đi bón phân. Làm xong sớm, cậu về ăn cơm, lát nữa tôi tưới nước cho."

Khi nhận lấy cuốc, động tác của Lâm Hướng Du bỗng khựng lại. Lần đầu tiên cậu chủ động đưa tay nắm lấy cổ tay Thịnh Dã, nhíu mày hỏi: "Tay trái của anh, chỗ hổ khẩu bị rách dài như vậy mà anh không để ý sao? Máu cũng đã đóng vảy rồi."

Toàn thân Thịnh Dã cứng đờ. Chỉ là bị nắm cổ tay thôi mà anh như bị điểm huyệt, nửa ngày mới lắp bắp: "Vết thương nhỏ thôi, lát nữa rửa xà phòng là được."

Lâm Hướng Du có chút tức giận, lặng lẽ nhìn anh: "Vậy hai hôm trước sao anh còn mang băng cá nhân cho tôi? Sau đó tôi đã xem lại video, tay tôi căn bản không có vết thương, chỉ hơi đỏ chút thôi."

Thịnh Dã lập tức chột dạ, mặt đỏ đến mức làn da màu lúa mì cũng không che nổi, từ sau tai lan thẳng xuống cổ.

May là Lâm Hướng Du không nghĩ sâu. Thấy Thịnh Dã cứng họng, cậu buông tay ra: "Vết thương này phải sát trùng. Anh đứng đây đợi tôi một lát, tôi đi mua tăm bông với povidone."

Nói xong, cậu xoay người đi thẳng.