Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 18

Thịnh Dã bị lời nói kinh người của em gái mình làm cho đứng người. Sao tự nhiên lại kéo sang chuyện đối tượng rồi?

Anh quay đầu lại, nói: "Em nói bậy gì thế? Bạn tặng thôi."

Thịnh Lam không tin. Bạn bè của anh trai cô, đếm tới đếm lui cô đều quen cả, thật sự không chọn nổi ai sẽ tặng đồng hồ kiểu này.

"Anh đừng hù em. Mấy người bạn của anh dù có tặng quà cũng giống anh Vu Dương với anh Kỷ Nguyên thôi, một người tặng rượu, một người tặng cần câu, ai lại đi tặng đồng hồ chứ?"

Nói xong, trên mặt cô lộ ra vẻ thiếu đòn: "Anh à, anh nói nhỏ cho em biết đi, rốt cuộc có phải đối tượng của anh hay tặng không? Em bảo đảm không nói với bố mẹ đâu. Hơn nữa anh nói cho em biết, em có thể giúp anh nghĩ xem nên đáp lễ người ta thế nào. Với cái thẩm mỹ thẳng nam chết cứng của anh, chọn quà chắc chắn sẽ bị ghét bỏ. Em làm cố vấn miễn phí, anh xứng đáng có được."

Thịnh Dã mặc kệ cô. Em gái càng lớn càng phiền.

"Bạn mới quen, em không biết đâu. Được rồi, hỏi mãi không xong. Canh gà còn uống hay không? Hỏi nữa thì đừng uống."

"Tch tch! Không phải anh thẹn quá hóa giận đấy chứ? Không nói thì thôi, dù sao cũng không phải em làm hoa mẫu đơn hai mươi mấy năm."

Chọc tức người xong, Thịnh Lam vẫn chưa chịu dừng, đưa tay ra: "Vậy cho em xem đi."

Cô vô cùng tự tin. Tuy anh trai thường xuyên càm ràm cô nhưng nghiêm túc mà nói, cơ bản chưa từng từ chối yêu cầu nào của cô, lần này chắc cũng vậy.

Không ngờ Thịnh Dã trực tiếp giấu tay ra sau lưng: "Không có gì để xem." Nói xong liền quay người đi thẳng.

Mắt Thịnh Lam trừng to hết cỡ. Nếu cái này không phải quà của đối tượng tương lai tặng, cô mới tin có quỷ á!

Nhưng thấy anh trai đã chạy mất, Thịnh Lam quyết định tha cho anh một lần. Mai hỏi tiếp vậy, giờ ăn cơm vẫn quan trọng hơn.

"Bối ơi, múc cho con một bát canh gà đi, con đói quá!"

Thịnh Chính Hào vừa nhấc tay lên đã nói: "Ở đó đấy. Giọng con to thế, vừa bước vào cửa là ba nghe thấy rồi."

Thịnh Lam không ngại, cười hì hì ghé sát lại: "Bố tốt nhất! Tối nay con muốn ăn cánh gà xào ớt với thịt bò, với khoai tây sợi xào hẹ hoa. Hôm nay anh con chắc chắn không chịu làm đâu."

"Biết rồi biết rồi. Uống xong canh thì đi giúp mẹ con làm việc đi, mấy ngày nay bà ấy bận đến mức không nghỉ ngơi được mấy."

"Vâng, con đi ngay."

----

Sáng sớm hôm sau, Lâm Hướng Du lên đường về nhà. Ban đầu cậu định ở thêm hai ngày nhưng bà nội nhớ nhà, hơn nữa hôm nay anh chị họ cậu cũng về, thế là dứt khoát cùng nhau về luôn.

Ra khỏi sân bay, hai chị em Lâm Nguyên Dao tách ra trước.

Trước khi đi, mỗi người nhét cho cậu một phong bao lì xì, nói là quà mừng dọn nhà.

Lâm Hướng Du chưa từng thấy nhà ai mừng dọn nhà mà cho nhiều như vậy. Trước mặt mọi người, cậu cũng không tiện trả lại, đành bỏ hết vào túi bà nội.

Lâu rồi không đi du lịch, Lâm Hướng Du mua không ít đồ lưu niệm với quà cho bạn bè, chất đầy một vali lớn.

Sau khi đưa bà nội họ về đến nhà, Lâm Hướng Du quay đầu về homestay. Năng lượng hôm nay của cậu đã cạn sạch, giờ ngoài ngủ ra chẳng muốn làm gì cả. Ở nhà chắc chắn sẽ bị gọi dậy ăn cơm, vẫn là homestay thoải mái hơn.

Vì tự lái xe, Lâm Hướng Du đi trước. Vừa kéo vali bước lên bậc thềm, cậu liền đụng phải Thịnh Dã đang giúp bưng đồ ăn lên.

Thịnh Dã khựng lại một chút. Không phải nói còn hai ngày nữa mới về sao?

Tuy nhiên tay anh nhanh hơn não, nhanh chóng đặt đồ ăn của khách lên bàn, xoay người đi về phía Lâm Hướng Du: "Để đó đi, tôi xách giúp cậu."

Lâm Hướng Du né sang một chút: "Không nặng đâu, tôi tự làm được."

Cậu chưa từng thấy quán ăn đông thế này. Thịnh Dã chắc chắn rất bận, cậu không muốn thêm phiền.

Thịnh Dã trực tiếp nhận lấy vali: "Không muộn mấy phút đâu. Đi thôi, tôi đưa cậu lên. Tối ăn cơm tôi gọi cậu."

Lâm Hướng Du khẽ thở dài. Cậu quên mất, ở vài phương diện nào đó, Thịnh Dã cũng giống bà nội cậu đến mức liều mạng: "Cảm ơn nhưng không cần đâu, tôi muốn ngủ luôn."

Thịnh Dã định nói không ăn cơm không tốt nhưng thấy dáng vẻ mệt mỏi của Lâm Hướng Du, liền đổi lời: "Được, vậy cậu ngủ dậy thì gọi tôi, lúc đó làm tiếp."

Đưa người về phòng xong, Thịnh Dã vừa xuống dưới đã bị Thịnh Lam chặn lại: "Anh trai anh trai! Anh chàng siêu cấp đẹp trai kia là khách trọ hay là bạn của anh thế? Giọng nói hay ghê! Anh giúp em xin WeChat được không?"

Thịnh Dã liếc cô một cái: "Con gái con đứa, thêm WeChat người lạ còn ra cái giống gì nữa?! Đi đi đi! Rảnh quá thì đi làm việc đi!"

Thịnh Lam trừng mắt lại: "Thêm WeChat thì sao? Em có làm gì đâu, chỉ xem vòng bạn bè của trai đẹp thôi mà."

"Cậu ấy không đăng vòng bạn bè."

Trên mặt Thịnh Lam lộ ra biểu cảm quả nhiên là vậy. Cô đã nói rồi, cái homestay nhỏ thế này, khi nào lại có khách không yêu cầu mà được phục vụ xách đồ chứ?

"Đều là bạn của anh cả, em thêm WeChat cũng không sao mà. Anh Vu Dương với mấy người kia em cũng có WeChat. Anh giúp em hỏi thử đi, em bảo đảm không làm phiền đâu."

Thịnh Dã không biểu cảm, lạnh lùng nói: "Không được. Cậu ấy là cậu ấy, Vu Dương là Vu Dương, không giống nhau."

Thịnh Lam vốn chỉ nói thuận miệng. Thêm WeChat gì đó còn được, chứ bảo cô thật sự đi làm thì cô không dám, nhưng phản ứng của anh trai lại khiến lòng hiếu kỳ của cô bị k*ch th*ch.

Cô đột nhiên hỏi: "Anh à, cái đồng hồ đó... không phải là anh đẹp trai kia tặng đấy chứ?"

Thịnh Dã không trả lời, cũng không phủ nhận.

Thịnh Lam không ngờ lại là thật. Nhưng vì sao anh trai lại chột dạ như vậy? K

hông giống đối mặt với bạn bè mà giống như có cảm xúc bí mật nào đó bị cô chọc trúng hơn.

Trong lòng cô đột nhiên trầm xuống. Anh trai cô... chẳng lẽ thích người ta?

Ý nghĩ này vừa xuất hiện đã làm Thịnh Lam giật mình. Cô đúng là đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi, cái gì cũng dám nghĩ lung tung!

Anh trai cô nhìn thế nào cũng là thẳng nam mà!

Chắc là tính cách của người bạn này khác mấy người trước nên anh trai mới đặc biệt quan tâm hơn một chút. Đúng, chắc chắn là vậy!

Hai anh em nhìn nhau, nhất thời không phân biệt được rốt cuộc ai chột dạ hơn.

Thịnh Lam cười gượng hai tiếng: "Ha ha, quan hệ của anh với bạn tốt thật đấy. Thôi, em không xin WeChat nữa. Anh, em đi dọn hành lý đây, bái bai."

Nói xong, cô chạy mất dạng như một cơn gió.

Thịnh Dã đứng tại chỗ hồi lâu vẫn không hiểu nổi. Em gái hai mươi tuổi rồi, sao vẫn nắng mưa thất thường như vậy?

Nghĩ mãi không thông, anh dứt khoát bỏ qua. So với nghĩ mạch não kỳ lạ của em gái, chi bằng làm thêm hai món ăn đi. Canh gà hôm qua Lâm Hướng Du chưa uống, vừa hay hôm nay bù lại.

Trong phòng, Lâm Hướng Du đã ngủ.

Một giấc ngủ hơn sáu tiếng. Nếu không bị cơn đói đánh thức, có khi cậu ngủ thẳng đến ngày mai.

Cậu mò mẫm bật đèn, nhìn điện thoại đã mười một rưỡi đêm, khó trách bên ngoài yên tĩnh như vậy.

Giờ này chắc Thịnh Dã đã ngủ, trong thị trấn lại không có đồ ăn giao tận nơi. Lâm Hướng Du đứng dậy cầm balo, nhớ trong đó hình như có hai thanh chocolate, vừa đủ lót dạ.

Cậu vừa xé bao bì chocolate, điện thoại của Thịnh Dã đã gọi tới: "Cậu tỉnh chưa? Muốn ăn ngay hay đợi chút nữa?"

Lâm Hướng Du hơi ngạc nhiên: "Muộn thế này rồi mà anh vẫn chưa ngủ sao?"

"Vừa bận xong chưa lâu. Cậu mở cửa đi, tôi mang đồ ăn lên."

Lâm Hướng Du lập tức lắc đầu: "Không cần đâu, tôi xuống dưới là được."

Nhìn thấy nồi canh gà trên bàn, Lâm Hướng Du mờ mịt. Chẳng lẽ trong mơ của cậu vẫn là hôm qua?

Thịnh Dã bưng đồ ăn tới, nói: "Hôm qua cậu chưa ăn, hôm nay bù lại. Lẩu gà xông khói với giò chân thiên ma. Cậu xem ngoài mấy món này còn muốn thêm gì không, tôi đi lấy."

Lâm Hướng Du nuốt nước bọt. Không phải đói, mà là bị dọa:
"Tôi thật sự ăn không hết. Mấy món này cũng không cần đâu, nồi cũng đừng bưng ra, múc cho tôi một bát là đủ rồi."

Rất rõ ràng, ở vấn đề lượng đồ ăn, đã qua lâu như vậy mà hai người vẫn không thể thuyết phục được đối phương.

Thịnh Dã luôn cảm thấy Lâm Hướng Du quá gầy, mỗi bữa nên ăn nhiều hơn.

Lâm Hướng Du cho rằng sức ăn của mình chỉ có vậy, ăn nhiều sẽ khó chịu.

Cuối cùng mỗi người nhượng bộ một bước.

Thịnh Dã mang hết đồ ăn đi, Lâm Hướng Du một mình hưởng trọn nồi canh gà, dù cuối cùng cũng chỉ ăn được hai bát.

Ăn xong, Lâm Hướng Du đặt những thứ vừa mang xuống lên bàn, lấy ra hộp quà lớn nhất đưa cho Thịnh Dã: "Tặng anh. Quà nhỏ thôi, đồ lưu niệm du lịch. Còn lại là cho bố mẹ và bà nội anh, đều là đặc sản địa phương với mấy món đồ chơi nhỏ. Đừng chê nhé."

Có lẽ đổi môi trường thật sự có thể thay đổi rất nhiều suy nghĩ.

Trước đây Lâm Hướng Du luôn cảm thấy Thịnh Dã đối xử với mình quá tốt, làm cậu có áp lực. Bây giờ nghĩ lại, có thể có được một người bạn thật sự không dễ chút nào, đặc biệt là với người cực kỳ thụ động như cậu.

Người bạn thân duy nhất là từ thời đi học, sau này có thể gọi là bạn chỉ là hai đồng nghiệp thân nhất trong công ty. Giờ có thêm Thịnh Dã, nếu cứ lùi mãi, cuối cùng biến thành người qua đường thì thật đáng tiếc.

Lần này đến lượt Thịnh Dã ngại ngùng.

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, anh đã nhận quà của Lâm Hướng Du lần thứ hai. Nhưng bảo anh từ chối, anh lại có chút không nỡ.

Trầm ngâm hồi lâu, anh chân thành nói: "Ngày mai tôi làm cơm chiên nấm ganba* cho cậu nhé."

(*: Hay còn gọi là nấm vi khuẩn, vua nấm. Là một lọia nấm san hô quý hiếm, có giá trị kinh tế cao, được phát hiện tại Vân Nam - TQ; nổi tiếng với hình dáng độc đáo như "xà lách héo" và hương vị đặc biệt giống thịt bò.)

Lâm Hướng Du hơi nghiêng đầu, cười nói: "Được thôi, tôi còn chưa từng tận mắt thấy bao giờ."

Thịnh Dã kiên định gật đầu, trong lòng bắt đầu hoài nghi mình vừa bị gì đó. Năm nay mưa ít, nấm vốn đã hiếm, nấm ganba lại càng hiếm hơn. Ngày mai thật sự mua được sao?

Nhưng ánh mắt của Lâm Hướng Du quá sáng, vẻ mong chờ như sắp tràn ra ngoài.

Thịnh Dã siết chặt nắm tay, quyết định lát nữa sẽ liên hệ hỏi người quen. Nếu sáng mai không mua được, trưa anh sẽ tự mình lên núi!