Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Ốm Yếu Thức Tỉnh

Chương 4

Bùi Túc Tích cũng chẳng rõ rốt cuộc bản thân đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào.

Anh chỉ nhớ láng mờ là mình đã khép hờ đôi mắt, cố tình thả lỏng hơi nhịp thở chậm rãi và đều đặn, lắng nghe tiếng bước chân của Phó Trì Minh rời khỏi mép sofa, tiếng cậu tắt đèn, tiếng câm lặng khựng lại ở khúc quẹo cầu thang — chắc là lúc cậu quay đầu nhìn lại — rồi tiếp tục hướng lên lầu, xa dần, xa dần, cho đến khi vang lên tiếng một cánh cửa phòng được khép hờ.

Âm thanh ấy rất khẽ, tựa như sợ làm kinh động đến thứ gì đó mỏng manh.

Kế đó là một khoảng lặng tờ mờ.

Nhịp thở của 008 dần trở nên đều đặn, cả cơ thể nhỏ nhắn cuộn tròn áp vào cổ anh, vừa ấm áp vừa mềm mại, thỉnh thoảng còn phát ra vài tiếng ngáy nho nhỏ cực kỳ đáng yêu.

Bùi Túc Tích mở bừng mắt.

Phòng khách tối om. Tấm rèm cửa không được kéo kín hẳn, để chừa lại một khe hở nhỏ đủ để ánh đèn đường hắt vào trong, tạo thành một vầng sáng mờ ảo đổ dài trên trần nhà. Anh cứ đẫn đờ nhìn chằm chằm vầng sáng ấy, trong đầu bấn loạn như có cả trăm con 008 đang nhảy múa loạn xị ngầu.

Anh bất giác nhớ về năm năm trước.

Năm năm trước, Phó Trì Minh đâu có dáng vẻ thế này. Lúc ấy cậu vừa tốt nghiệp trường y, đầu quân làm bác sĩ nội trú tại một bệnh viện lớn, bận rộn chẳng khác gì một con quay không biết ngừng nghỉ. Thời gian họ gặp nhau ít ỏi đến đáng thương, thỉnh thoảng hẹn hò ở một quán cà phê quen thuộc, Phó Trì Minh sẽ tựa đầu vào vai anh, nhắm nghiền mắt uống ngụm cà phê đen rồi lẩm bẩm: “Cho em ngủ năm phút thôi nhé.”

Bùi Túc Tích sẽ cứ thế lặng lẽ ngắm nhìn cậu, nhìn quầng thâm nhàn nhạt dưới đôi mắt ấy, nhìn những đầu ngón tay trắng bệch do đeo găng tay phẫu thuật suốt một thời gian dài.

Năm phút.

Phó Trì Minh chỉ mất đúng năm phút ngắn ngủi là đã có thể lấy lại tinh thần. Khi cậu mở bừng đôi mắt, trong đáy mắt sẽ ánh lên một thứ rực rỡ tựa như nguồn động cơ vĩnh cửu chẳng bao giờ cạn kiệt năng lượng.

“Đi thôi,” cậu sẽ nói thế, “Đưa anh đi ăn quán món Nhật mới mở.”

Phó Trì Minh của những năm tháng đó tuy kiệm lời, nhưng mỗi một câu nói phát ra đều chan chứa hơi ấm.

Cho đến khi Bùi Túc Tích thốt lên câu “Hay là chúng ta dừng lại ở đây đi”.

Phó Trì Minh đã trầm mặc rất lâu.

Lâu đến mức anh từng ngỡ rằng cậu sẽ chẳng thèm đáp lại câu nói ấy nữa.

Rồi cuối cùng cậu mới cất lời: “Được.”

Không gặng hỏi, không níu kéo, thậm chí còn chẳng buồn liếc thêm một cái. Khoảnh khắc Bùi Túc Tích đứng dậy bước ra khỏi quán cà phê, nhịp tim anh đập loạn xạ như muốn nhảy l.ồ.ng n.g.ự.c. Anh đứng c.h.ế.t trân bên lề đường, bấu c.h.ặ.t lấy cột đèn giao thông, cố gắng chờ đợi cơn hồi hộp qua đi.

Anh đã không quay đầu lại. Đó là lựa chọn của chính anh.

Bùi Túc Tích trở mình, vùi trọn mặt vào tấm t.h.ả.m.

Trên t.h.ả.m thoang thoảng vương vấn mùi nước xả vải. Không phải mùi hương nam tính nhã nhặn mà Phó Trì Minh từng dùng trước kia — thời đó cậu chuộng hương nước hoa lạnh lùng, còn bây giờ lại đổi sang mùi hoa oải hương dịu ngọt.

Không biết là cậu tự mua cho mình, hay là chuẩn bị sẵn riêng cho căn phòng khách này đây.

Ý nghĩ ấy vô tình kéo căng một sợi dây vô hình trong lòng anh.

Đừng nghĩ nữa.

Anh nhắm c.h.ặ.t mắt, ép bản thân đếm cừu để dỗ giấc ngủ. Đến con cừu thứ bảy mươi ba, ý thức rốt cuộc cũng bắt đầu chìm lỉm, tựa như một chiếc lá khô trôi dạt chìm dần xuống đáy nước sâu thẳm.

Anh mơ một giấc mơ.

Trong giấc mơ, anh đứng giữa một khu vườn ngập tràn hoa cẩm tú cầu trắng muốt, những đóa hoa nở rộ đan cài dày đặc, vươn cao đến tận đầu gối. Bầu trời một màu xám xịt, chẳng thấy bóng mặt trời lẫn mây bay, tựa như một chiếc l.ồ.ng khổng lồ chụp úp xuống đỉnh đầu.

Từ đằng xa, có một bóng người đang đứng.

Đưa lưng về phía anh.

Người ấy khoác chiếc áo choàng tối màu, vóc dáng cao gầy, bờ vai vững chãi.

Bùi Túc Tích muốn lao vụt về phía trước, nhưng đôi chân lại như bị đóng đinh c.h.ặ.t xuống mặt đất, bước đi chẳng nổi dù chỉ một milimét. Anh muốn gọi tên người ấy, thế nhưng cổ họng lại nghẹn đắng, chẳng thể phát ra lấy một âm thanh.

Người nọ bắt đầu cất bước.

Một bước, hai bước, ba bước——

Mỗi lúc một xa xôi.

Bùi Túc Tích giật mình mở choàng mắt.

Trời đã sáng hẳn.

Ánh nắng len lỏi qua khe rèm chiếu vào phòng, rực rỡ hơn tối qua đôi chút, điểm xuyết một sắc vàng nhạt dịu dàng. Ngoài cửa sổ, tiếng chim hót lảnh lót ngắt quãng vang lên như đang thử giọng.

Bùi Túc Tích ngồi dậy, theo phản xạ liếc về phía bàn trà. Chiếc điện thoại vẫn nằm yên ở đó, màn hình úp sấp, bên cạnh là một cốc nước lọc. Đè dưới đáy cốc là một mảnh giấy note nhỏ.

Anh vươn tay rút lấy.

Những con chữ trên giấy vô cùng ngay ngắn, chuẩn nét b.út quen thuộc của Phó Trì Minh.

[Bệnh viện có ca gấp. Nhớ uống nước đầy đủ. Cháo tôi để trong nồi, đã bật chế độ giữ ấm rồi.]

Bùi Túc Tích gấp mảnh giấy lại thành một đường gọn gàng rồi đút thẳng vào túi áo ngủ. Sau đó, anh bưng cốc nước lên, nhấp một ngụm nhỏ.

Quả nhiên trong bếp có sẵn cháo.

Cháo gạo trắng nấu nhừ vừa tới, độ sánh mịn hoàn hảo, lác đác vài hạt kỳ t.ử và táo đỏ, tuy mộc mạc đậm chất gia đình nhưng hương thơm thì ngào ngạt. Bùi Túc Tích đứng thẫn thờ trước bếp ga nhìn chiếc nồi đất, đột nhiên không biết phải làm sao cho phải.

Đã lâu lắm rồi anh chẳng được ai chăm sóc tỉ mỉ thế này.

Năm năm ở xứ người, anh thui thủi một mình trong căn hộ đơn chiếc, tủ lạnh quanh năm chỉ có độc sữa tươi và bánh mì sandwich. Anh không biết nấu ăn, cũng chẳng buồn học hỏi. Những lúc đói bụng thì gặm tạm vài miếng bánh mì nướng, còn không đói thì cứ thế bỏ bữa qua loa.

Bác sĩ tim mạch từng cảnh báo anh cứ tiếp tục sống kiểu này thể nào cũng có ngày mất mạng.

Anh nào dám nói cho vị bác sĩ ấy biết, vốn dĩ anh quay về đây cũng chỉ để chờ c.h.ế.t mà thôi.

Loại người như anh, căn bản chẳng xứng đáng được tồn tại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

008 không biết chui từ xó xỉnh nào ra, cọ cọ đầu vào chân Bùi Túc Tích, cái đuôi vểnh cao tít, trong miệng ngậm thứ gì đó là lạ.

Bùi Túc Tích cúi người, nhẹ nhàng lấy món đồ trong miệng con mèo ra.

Là một con cá khô nhỏ.

“Lấy đâu ra thế này?” Anh cúi đầu hỏi.

008 l.i.ế.m l.i.ế.m mép, đắc ý vênh mặt lên: “ Cậu ấy cho đấy chứ đâu. Cái tên họ Phó kia trước khi ra cửa đã thả ba con vào bát của tôi rồi.”

“Thế mà cậu cũng dám ăn á?”

“Cớ sao lại không ăn? Tôi có phải cậu đâu mà giở trò tuyệt thực, tôi còn đang tuổi ăn tuổi lớn, rất cần bổ sung dinh dưỡng đấy nhé.”

Bùi Túc Tích lặng lẽ múc cháo ăn từng muỗng một, cho đến khi đáy bát chỉ còn trơ lại vài hạt kỳ t.ử.

Anh vốn dĩ vẫn không thích ăn kỳ t.ử cho lắm.

Đến ngày thứ ba Bùi Túc Tích lưu lại nhà Phó Trì Minh, 008 rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa.

“Rốt cuộc bao giờ cậu mới chịu đi gặp nam chính hả?” Nó ngồi chồm hỗm trên bệ cửa sổ phòng khách, cái đuôi nguầy nguẩy mất kiên nhẫn, “Theo đúng cốt truyện gốc, giờ này cậu phải đang ở trong căn biệt thự sang chảnh của nhà họ Phó, trố mắt nhìn Thẩm Thanh An trong bầu không khí ngượng ngùng, tiện thể làm bàn đạp tạo Tu La tràng cho Phó Xuyên chứ! Thế mà cậu lại cứ bám trụ ở đây——” nó dùng móng vuốt khua khoá o o, “Ăn mì bò cà chua, phơi nắng, vuốt ve tôi, sống cái kiểu nhàn nhã hệt như mấy ông cụ về hưu rồi đấy!”

Bùi Túc Tích tựa lưng vào đầu giường, lật giật cuốn sách lấy từ kệ của Phó Trì Minh, mắt chẳng thèm ngước lên.

“Vội cái gì.”

“Tôi sao mà không vội cho được? Điểm tích lũy của tôi mỗi ngày đều đang bốc hơi thiêu rụi đấy!” 008 cụp hai tai xuống, “Cậu có biết việc duy trì để bệnh tim của cậu không tái phát tốn kém lắm không? Cậu mà cứ tiếp tục lười biếng đi theo cốt truyện thế này, có ngày tôi phá sản mất thôiii!”

Bùi Túc Tích lật sang trang sách mới.

“Cậu không phải hệ thống chuyên trị ốm yếu đấy sao? Cứ để tôi lăn ra bệnh luôn là xong chuyện chứ gì.”

Biểu cảm của 008 lúc ấy nghẹn họng đến mức khó tả.

“Đ... Đâu có giống nhau. Bệnh theo cốt truyện và bệnh phát sinh ngẫu nhiên là hai khái niệm khác hẳn nhau nhé. Bệnh cốt truyện thì có hệ thống trợ cấp, còn bệnh phát sinh ngẫu nhiên là cậu phải tự bỏ tiền túi ra chi trả đấy!”

Lúc này Bùi Túc Tích mới chậm rãi nâng mắt liếc nó một cái.

“Thế hóa ra là cậu sợ mất hoa hồng nên mới giục tôi đi cốt truyện chứ gì.”

Đuôi 008 khẽ run rẩy chột dạ.

“... Nội dung dàn ý cốt truyện nó quy định thế mà, đúng vậy đấy.”

“Được rồi, tôi sẽ cân nhắc.”

Bùi Túc Tích trèo xuống giường, thong thả bước đến bên cửa sổ rồi kéo tung tấm rèm ra. Ánh nắng rực rỡ ùa vào phòng, sưởi ấm gương mặt tái nhợt của anh, khiến những đường gân xanh mờ ảo bên màng tang càng thêm rõ nét.

Ngoài sân, Phó Trì Minh đang ngồi xổm cạnh khóm cẩm tú cầu để tưới nước.

Hôm nay cậu được nghỉ phép, chỉ mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, phần tay áo xắn lên cao để lộ cơ bắp cánh tay săn chắc. Mái tóc không được chải chuốt gọn gàng như mọi ngày mà có vài sợi rủ trước trán, khẽ đung đưa theo từng đợt gió thổi qua.

Bùi Túc Tích đứng lặng ngắm cậu một lúc lâu.

Đoạn, anh quay người chậm rãi bước xuống lầu.

Nghe thấy tiếng bước chân, Phó Trì Minh ngẩng phắt đầu lên. Ánh nắng ch.ói chang khiến cậu phải hơi nheo mắt lại, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trong bộ đồ ở nhà màu đen đang bước ra từ trong phòng, ngược sáng nên chẳng thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt.

“Anh tỉnh rồi à?” Phó Trì Minh cất lời hỏi.

“Ừ.”

Bùi Túc Tích bước đến cạnh cậu, khụy gối ngồi xổm xuống, chăm chú ngắm nhìn những đóa cẩm tú cầu. Sắc tím lam đan xen rực rỡ, từng chùm chen chúc vào nhau, vài cánh hoa còn vương vãi bọt nước lấp lánh dưới ánh mặt trời trông hệt những mảnh thủy tinh vỡ vụn.

“Từ bao giờ mà cậu lại có sở thích trồng hoa thế này?” Bùi Túc Tích cất lời phá vỡ sự tĩnh lặng.

Động tác của Phó Trì Minh khựng lại một nhịp.

“... Từ hai năm trước.”

Bùi Túc Tích không gặng hỏi thêm. Anh vươn ngón tay khẽ chạm vào cánh của một đóa cẩm tú cầu. Cánh hoa mềm mại, lạnh ngát, vương vấn hơi ẩm mát rượi.

Phó Trì Minh lặng lẽ nhìn anh.

Ánh nắng vàng óng chiếu rọi lên góc nghiêng khuôn mặt Bùi Túc Tích, nhuộm hàng mi dài của anh thành một màu vàng kim nhạt. So với hồi trước, anh gầy đi trông thấy, cằm càng thêm nhọn hoắt, cổ tay mảnh khảnh đến mức có lẽ chỉ cần siết nhẹ là gãy.

Nhưng đôi mắt ấy thì vẫn nguyên vẹn như xưa.

Vẫn dáng vẻ ấy. Đôi mắt phượng hơi xếch lên, mỗi khi nhìn ai đó đều mang theo một tầng sương mờ ảo, vừa khiến người ta có ảo giác gần gũi, lại vừa xa cách ngút ngàn.

Phó Trì Minh dời tầm mắt đi, cúi đầu tiếp tục công việc tưới cây dang dở.

“Trưa nay muốn ăn món gì?” Cậu hỏi.

“Cậu nấu gì tôi ăn nấy.”

Phó Trì Minh bật cười khẽ.

“Vậy nấu món trước kia anh thích ăn nhất nhé.”

Đầu ngón tay Bùi Túc Tích khẽ khựng lại trên cánh hoa trong giây lát.

Món ăn yêu thích nhất thuở trước.

Bùi Túc Tích rũ mắt xuống, im lặng không nói gì.

008 không biết từ lúc nào đã tò mò chạy ra từ phòng khách, ngồi chồm hỗm ở bậc thềm, xa xôi nhìn chằm chằm hai con người ở đó. Đôi tai nó vểnh lên, ch.óp đuôi phe phẩy nhè nhẹ, trong đôi mắt vàng ánh lên bóng dáng của cả hai.