“Đã lâu không gặp.”
Ngón tay Bùi Túc Tích đang bấu c.h.ặ.t vào cần kéo vali bỗng siết c.h.ặ.t, đốt ngón tay tái nhợt đi.
Phó Trì Minh.
Bạn cũ kiêm người yêu cũ của anh.
Trong nguyên tác, vị nam phụ thâm tình này phải đợi đến tận lúc Thẩm Thanh An bị moi t.i.m lần thứ tám trăm mới chính thức xuất hiện, thế mà giờ phút này lại đứng ngay trước mặt anh, sớm hơn tận ba năm.
008 trong túi đựng mèo phát ra một tiếng "meoww" ch.ói tai.
[Cái quái gì thế này?! Sao lại là cậu ta?! Nam chính đâu?! Không phải nói bá tổng nam chính đến đón sân bay cơ mà?! Nam phụ thì có quan hệ gì với cậu chứ?!]
Bùi Túc Tích mặc kệ 008, hít sâu một hơi.
“Đã lâu không gặp.” Anh nói.
Bình tĩnh như một con ch.ó già vững như bàn thạch.
Ánh mắt Phó Trì Minh dừng trên mặt anh, khựng lại nửa nhịp, hàng lông mày hơi nhíu lại.
“Anh gầy đi nhiều quá.”
Sống mũi Bùi Túc Tích bỗng dâng lên một trận chua xót.
Anh vội vàng cúi đầu, làm bộ đang chăm chú nhìn bánh xe vali.
“... Đồ ăn nước ngoài đúng là chẳng ra sao cả.”
Phó Trì Minh không vạch trần anh. Cậu chỉ bước lên trước một bước, vươn tay định xách chiếc vali giùm anh.
“Đi thôi, tôi đưa anh về.”
Bùi Túc Tích không buông tay.
“Làm sao cậu biết tôi về nước?”
Tay Phó Trì Minh khựng lại một nhịp, sau đó nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay anh.
“Bác trai bảo tôi tới.”
Bùi Túc Tích thầm nhủ trong lòng, việc đầu tiên sau khi về nước chắc chắn là phải lôi đầu ông bố ruột ra cho vào danh sách đen.
Nhưng giây tiếp theo, Phó Trì Minh lại nói:
“Đừng vội ở khách sạn. Nhà tôi có phòng cho khách, lúc nào cũng dọn sẵn. A di tuần nào cũng qua quét dọn sạch sẽ.”
Giọng điệu cậu rất tự nhiên.
Bùi Túc Tích ngẩng đầu nhìn cậu.
Biểu cảm của Phó Trì Minh không thay đổi gì mấy, ánh mắt kiên định dừng lại trên gương mặt anh. Cần gạt nước cứ thế lắc lư từng nhịp, hơi ấm trong xe phảng phất thổi tới, mang theo một mùi hương gỗ nhàn nhạt.
Năm năm. Mùi hương này vẫn không hề thay đổi.
008 ở trong túi mèo dùng móng vuốt cào cào ngón tay anh, phần đệm thịt mềm mại cứ ấn qua lớp vải từng nhịp từng nhịp, như đang nhắc nhở anh điều gì đó——
Đáng lẽ nên từ chối. Đáng lẽ nên đi theo nam chính. Đáng lẽ phải đi đúng cốt truyện mới phải.
Bùi Túc Tích cúi đầu liếc nhìn túi mèo một cái.
Sau đó, anh nghe thấy chính mình cất lời:
“Được.”
Lông mi Phó Trì Minh khẽ động.
“Ừ.” Phó Trì Minh đáp một tiếng, xoay người nhấc vali bỏ vào cốp xe.
Lúc chiếc xe lăn bánh rời khỏi bãi đỗ xe, trời bắt đầu mưa thật. Mưa nhỏ li ti đập vào kính chắn rồi lại bị gạt nước cuốn sạch đi.
Bùi Túc Tích đặt túi mèo lên đầu gối, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dáng hình thành phố mờ mịt trong màn mưa, những con đường, biển hiệu, ngã tư từng vô cùng quen thuộc nay giống như cách một lớp kính mờ ảo. Anh rời đi đã năm năm, thành phố này chẳng thay đổi mấy, chỉ là anh thì đã sớm thành kẻ lạ mặt.
Còn người đang lái xe bên cạnh này...
Ký ức bỗng tua ngược về ngày đó, khi họ nói lời chia tay, anh bảo “Hay là chúng ta dừng lại ở đây đi”, còn Phó Trì Minh cứ ngồi lỳ trong tiệm cà phê suốt cả buổi chiều mà chẳng thốt nổi một câu.
Năm năm.
Bùi Túc Tích quay đầu đi, liếc nhanh qua góc nghiêng gương mặt Phó Trì Minh bằng khóe mắt.
Đường hàm của cậu hơi bạnh ra. Không phải vì căng thẳng, mà trông như đang kìm nén điều gì.
Bùi Túc Tích thu hồi tầm mắt, làm bộ đang ngắm mưa rơi.
Chiếc xe rẽ vào một khu phố mà anh hoàn toàn không quen thuộc.
Không phải hướng về khu nhà cũ của nhà họ Phó. Cây xanh rợp bóng, đường sá rộng rãi, những chiếc lá bạch quả hai bên đường vừa chớm ngả vàng.
Phó Trì Minh dừng xe trước một căn biệt thự độc lập.
“Đến nơi rồi.”
Bùi Túc Tích xuống xe, xách theo túi mèo đứng ngây ra tại chỗ.
Không lớn lắm, chỉ có hai tầng, kèm theo một khoảng sân nhỏ nhỏ xinh xinh. Hoa cẩm tú cầu trong sân đang nở rộ, từng chùm sắc tím lam chen chúc dựa vào nhau, được nước mưa gột rửa sạch sẽ tinh tươm.
Hoàn toàn khác xa với trí nhớ của anh về nơi ở của Phó Trì Minh trước kia.
Hồi xưa Phó Trì Minh ở chung cư phong cách tối giản đen trắng xám, lạnh lẽo chẳng khác gì phòng trưng bày nghệ thuật. Còn căn nhà này—— t.h.ả.m chùi chân có màu vàng ấm áp, trên bệ cửa sổ bày một hàng sen đá, hàng rào gỗ ngoài sân còn treo một chiếc chuông gió. Gió thổi qua, vang lên những tiếng leng keng vui tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bùi Túc Tích đứng ngẩn ngơ nhìn rất lâu.
“Cậu chuyển nhà à?”
“Ừ. Từ hai năm trước.” Phó Trì Minh xách vali bước tới, rất tự nhiên đẩy cánh cửa sân ra
“Chỗ cũ ở xa bệnh viện quá, sáng nào cũng kẹt xe.”
Bùi Túc Tích không nói gì.
Anh lững thững bước theo Phó Trì Minh đi vào trong. Đèn huyền quan tỏa ra ánh vàng ấm áp, bên cạnh tủ giày có bày một đôi dép nam hoàn toàn mới, chiếc nhãn mác thậm chí còn chưa kịp xé.
Phó Trì Minh nhìn theo ánh mắt của anh, chợt khựng lại.
“... Mua từ tháng trước.” Cậu nói
“Không biết cậu mang giày cỡ bao nhiêu, thế là mua liền ba đôi.”
Bùi Túc Tích cúi đầu thay giày. Phần mái rủ xuống che đi đôi mắt. 008 ở trong túi mèo nhỏ giọng lẩm bẩm:
[Người yêu cũ của cậu có phải hơi quá chu đáo rồi không? Kiểu này tốt hơn nam chính gấp trăm lần ấy chứ!]
Bùi Túc Tích dùng chân khẽ đá nhẹ vào túi mèo một cái. 008 "Ngao" lên một tiếng rồi ngậm c.h.ặ.t miệng ngay lập tức.
Phòng khách không quá lớn nhưng cách bài trí lại mang đến cảm giác vô cùng ấm cúng. Chiếc sofa nhung màu xám đậm được phủ hờ một chiếc chăn mỏng màu vàng nhạt ở phần tay vịn. Trên bàn trà có một cuốn sách đang đọc dở, úp ngược lại ở đó. Ngay phía dưới bàn trà còn chuẩn bị sẵn cả một chiếc ổ mèo xinh xắn.
Bùi Túc Tích dán mắt vào cái ổ mèo kia tận hai giây.
“... Hôm trước dạo cửa hàng gia dụng thấy tiện tay mua thôi. Nghĩ chắc là anh có nuôi mèo.” Giọng điệu của cậu bình thản như đang thuật lại một sự thật hiển nhiên, “Trước kia chẳng phải anh hay bảo muốn nuôi mèo sao, ai ngờ ra nước ngoài nuôi thật mà cũng chẳng thèm nói với tôi một tiếng.”
Thế không phải anh cũng lén mua đồ cho người ta đấy à, anh bạn trai cũ ơi?
Bùi Túc Tích không tiếp lời.
Anh quay người lại, thấy Phó Trì Minh đang chống vali sát góc tường, sau đó bước thẳng vào khu bếp mở, mở tủ lạnh ra xem xét.
“Đói bụng chưa? Làm một tô mì thịt bò cà chua nhé?” Phó Trì Minh quay đầu nhìn anh, “Vẫn là món anh thích ăn hồi trước đấy.”
Bùi Túc Tích đứng ngây giữa phòng khách, nhìn Phó Trì Minh thuần thục lấy cà chua và thịt bò từ tủ lạnh ra, bật bếp, đun nước, mọi động tác trôi chảy đến lạ thường.
“... Cậu vẫn nhớ cơ à.” Anh lẩm bẩm.
Tay thái cà chua của Phó Trì Minh không hề dừng lại.
“Ừ.”
Nhẹ như lông hồng. Mà lại như b.ắ.n thẳng vào trái tim anh một phát chuẩn xác.
Bùi Túc Tích ôm túi mèo ngồi xuống bên bàn ăn. 008 áp sát mũi vào lỗ thông gió, đôi mắt mèo vàng óng ánh nước.
[ Cậu ấy nhớ suốt năm năm trời đấy nhé.]
“Câm miệng.”
[ Cậu ấy thật sự nhớ tận năm năm luôn đó.]
“Tôi bảo cậu câm miệng cơ mà.”
Phó Trì Minh quay đầu lại liếc anh một cái: “Cậu đang nói chuyện với mèo à?”
“... Ừ. Nó phiền c.h.ế.t đi được.”
Phó Trì Minh khẽ cười một tiếng.
“Trông đáng yêu mà.”
Lúc bát mì được bưng lên, hơi nóng phả thẳng vào mặt Bùi Túc Tích.
Anh cúi đầu nhìn tô mì thịt bò cà chua trước mặt. Phần nước dùng đỏ au, thịt bò được hầm nhừ mềm tan, cà chua hòa quyện vào nước dùng, những sợi mì nằm gọn gàng dưới đáy bát, rắc thêm một nhúm hành lá thái xanh mướt bên trên.
Anh cầm đũa lên, gắp một đũa, thổi nguội rồi đưa vào miệng.
“Ngon lắm, ngon hơn đồ ăn của mấy người phương Tây nhiều.” Anh lẩm bẩm, giọng điệu có chút nghẹn ngào.
Phó Trì Minh đáp “ừ” một tiếng, tiện tay rót cho anh một ly nước ấm đặt ngay tầm với.
“Ăn từ từ thôi.”
008 ngồi xổm dưới chân bàn ăn, ngẩng đầu nhìn anh.
Dùng sóng não để trò chuyện với anh:
[Tôi nói cho cậu nghe này, cốt truyện lệch hoàn toàn rồi nhé. Lẽ ra theo kịch bản ban đầu là cậu vào khách sạn ở, Phó Xuyên đến đón, cậu về nhà họ Phó, rồi chạm trán Thẩm Thanh An, sự kiện moi t.i.m chính thức kích hoạt. Còn bây giờ thì sao... cậu lại đang ở nhà người yêu cũ đấy.]
Bùi Túc Tích gắp thêm một đũa mì.
“Lệch thì lệch chứ sao.” Anh nói, giọng rất hờ hững
“Dù gì tôi cũng có định đi theo cốt truyện quái đâu.”
[Nhưng mà...]
“Tôi chỉ cần đảm bảo Thẩm Thanh An không c.h.ế.t là được, mấy chuyện khác chẳng liên quan gì đến tôi cả.”
008 há miệng định nói gì đó, rồi lại lủi thủi ngậm lại.
Ngoài cửa sổ, trời đã sụp tối và cơn mưa cũng đã ngớt từ lúc nào. Dịch chuyển ánh nhìn ra sân, chuông gió thỉnh thoảng lại vang lên một hai tiếng leng keng trong gió.
Phó Trì Minh đang dọn dẹp bát đũa trong bếp. Tiếng nước chảy róc rách, bóng lưng cậu dưới ánh đèn kéo dài thẳng tắp, đường nét bờ vai vẫn y hệt như năm năm về trước, vừa vững chãi vừa ôn nhu.
Bùi Túc Tích thu hồi ánh mắt, vươn tay xoa xoa đầu 008 trong túi.
“Đừng có lo bò trắng răng nữa.” Anh khẽ bảo.
008 dụi đầu vào lòng bàn tay anh, chiếc đuôi nhỏ khẽ đong đưa.
Ngón tay Bùi Túc Tích đang bấu c.h.ặ.t vào cần kéo vali bỗng siết c.h.ặ.t, đốt ngón tay tái nhợt đi.
Phó Trì Minh.
Bạn cũ kiêm người yêu cũ của anh.
Trong nguyên tác, vị nam phụ thâm tình này phải đợi đến tận lúc Thẩm Thanh An bị moi t.i.m lần thứ tám trăm mới chính thức xuất hiện, thế mà giờ phút này lại đứng ngay trước mặt anh, sớm hơn tận ba năm.
008 trong túi đựng mèo phát ra một tiếng "meoww" ch.ói tai.
[Cái quái gì thế này?! Sao lại là cậu ta?! Nam chính đâu?! Không phải nói bá tổng nam chính đến đón sân bay cơ mà?! Nam phụ thì có quan hệ gì với cậu chứ?!]
Bùi Túc Tích mặc kệ 008, hít sâu một hơi.
“Đã lâu không gặp.” Anh nói.
Bình tĩnh như một con ch.ó già vững như bàn thạch.
Ánh mắt Phó Trì Minh dừng trên mặt anh, khựng lại nửa nhịp, hàng lông mày hơi nhíu lại.
“Anh gầy đi nhiều quá.”
Sống mũi Bùi Túc Tích bỗng dâng lên một trận chua xót.
Anh vội vàng cúi đầu, làm bộ đang chăm chú nhìn bánh xe vali.
“... Đồ ăn nước ngoài đúng là chẳng ra sao cả.”
Phó Trì Minh không vạch trần anh. Cậu chỉ bước lên trước một bước, vươn tay định xách chiếc vali giùm anh.
“Đi thôi, tôi đưa anh về.”
Bùi Túc Tích không buông tay.
“Làm sao cậu biết tôi về nước?”
Tay Phó Trì Minh khựng lại một nhịp, sau đó nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay anh.
“Bác trai bảo tôi tới.”
Bùi Túc Tích thầm nhủ trong lòng, việc đầu tiên sau khi về nước chắc chắn là phải lôi đầu ông bố ruột ra cho vào danh sách đen.
Nhưng giây tiếp theo, Phó Trì Minh lại nói:
“Đừng vội ở khách sạn. Nhà tôi có phòng cho khách, lúc nào cũng dọn sẵn. A di tuần nào cũng qua quét dọn sạch sẽ.”
Giọng điệu cậu rất tự nhiên.
Bùi Túc Tích ngẩng đầu nhìn cậu.
Biểu cảm của Phó Trì Minh không thay đổi gì mấy, ánh mắt kiên định dừng lại trên gương mặt anh. Cần gạt nước cứ thế lắc lư từng nhịp, hơi ấm trong xe phảng phất thổi tới, mang theo một mùi hương gỗ nhàn nhạt.
Năm năm. Mùi hương này vẫn không hề thay đổi.
008 ở trong túi mèo dùng móng vuốt cào cào ngón tay anh, phần đệm thịt mềm mại cứ ấn qua lớp vải từng nhịp từng nhịp, như đang nhắc nhở anh điều gì đó——
Đáng lẽ nên từ chối. Đáng lẽ nên đi theo nam chính. Đáng lẽ phải đi đúng cốt truyện mới phải.
Bùi Túc Tích cúi đầu liếc nhìn túi mèo một cái.
Sau đó, anh nghe thấy chính mình cất lời:
“Được.”
Lông mi Phó Trì Minh khẽ động.
“Ừ.” Phó Trì Minh đáp một tiếng, xoay người nhấc vali bỏ vào cốp xe.
Lúc chiếc xe lăn bánh rời khỏi bãi đỗ xe, trời bắt đầu mưa thật. Mưa nhỏ li ti đập vào kính chắn rồi lại bị gạt nước cuốn sạch đi.
Bùi Túc Tích đặt túi mèo lên đầu gối, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dáng hình thành phố mờ mịt trong màn mưa, những con đường, biển hiệu, ngã tư từng vô cùng quen thuộc nay giống như cách một lớp kính mờ ảo. Anh rời đi đã năm năm, thành phố này chẳng thay đổi mấy, chỉ là anh thì đã sớm thành kẻ lạ mặt.
Còn người đang lái xe bên cạnh này...
Ký ức bỗng tua ngược về ngày đó, khi họ nói lời chia tay, anh bảo “Hay là chúng ta dừng lại ở đây đi”, còn Phó Trì Minh cứ ngồi lỳ trong tiệm cà phê suốt cả buổi chiều mà chẳng thốt nổi một câu.
Năm năm.
Bùi Túc Tích quay đầu đi, liếc nhanh qua góc nghiêng gương mặt Phó Trì Minh bằng khóe mắt.
Đường hàm của cậu hơi bạnh ra. Không phải vì căng thẳng, mà trông như đang kìm nén điều gì.
Bùi Túc Tích thu hồi tầm mắt, làm bộ đang ngắm mưa rơi.
Chiếc xe rẽ vào một khu phố mà anh hoàn toàn không quen thuộc.
Không phải hướng về khu nhà cũ của nhà họ Phó. Cây xanh rợp bóng, đường sá rộng rãi, những chiếc lá bạch quả hai bên đường vừa chớm ngả vàng.
Phó Trì Minh dừng xe trước một căn biệt thự độc lập.
“Đến nơi rồi.”
Bùi Túc Tích xuống xe, xách theo túi mèo đứng ngây ra tại chỗ.
Không lớn lắm, chỉ có hai tầng, kèm theo một khoảng sân nhỏ nhỏ xinh xinh. Hoa cẩm tú cầu trong sân đang nở rộ, từng chùm sắc tím lam chen chúc dựa vào nhau, được nước mưa gột rửa sạch sẽ tinh tươm.
Hoàn toàn khác xa với trí nhớ của anh về nơi ở của Phó Trì Minh trước kia.
Hồi xưa Phó Trì Minh ở chung cư phong cách tối giản đen trắng xám, lạnh lẽo chẳng khác gì phòng trưng bày nghệ thuật. Còn căn nhà này—— t.h.ả.m chùi chân có màu vàng ấm áp, trên bệ cửa sổ bày một hàng sen đá, hàng rào gỗ ngoài sân còn treo một chiếc chuông gió. Gió thổi qua, vang lên những tiếng leng keng vui tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bùi Túc Tích đứng ngẩn ngơ nhìn rất lâu.
“Cậu chuyển nhà à?”
“Ừ. Từ hai năm trước.” Phó Trì Minh xách vali bước tới, rất tự nhiên đẩy cánh cửa sân ra
“Chỗ cũ ở xa bệnh viện quá, sáng nào cũng kẹt xe.”
Bùi Túc Tích không nói gì.
Anh lững thững bước theo Phó Trì Minh đi vào trong. Đèn huyền quan tỏa ra ánh vàng ấm áp, bên cạnh tủ giày có bày một đôi dép nam hoàn toàn mới, chiếc nhãn mác thậm chí còn chưa kịp xé.
Phó Trì Minh nhìn theo ánh mắt của anh, chợt khựng lại.
“... Mua từ tháng trước.” Cậu nói
“Không biết cậu mang giày cỡ bao nhiêu, thế là mua liền ba đôi.”
Bùi Túc Tích cúi đầu thay giày. Phần mái rủ xuống che đi đôi mắt. 008 ở trong túi mèo nhỏ giọng lẩm bẩm:
[Người yêu cũ của cậu có phải hơi quá chu đáo rồi không? Kiểu này tốt hơn nam chính gấp trăm lần ấy chứ!]
Bùi Túc Tích dùng chân khẽ đá nhẹ vào túi mèo một cái. 008 "Ngao" lên một tiếng rồi ngậm c.h.ặ.t miệng ngay lập tức.
Phòng khách không quá lớn nhưng cách bài trí lại mang đến cảm giác vô cùng ấm cúng. Chiếc sofa nhung màu xám đậm được phủ hờ một chiếc chăn mỏng màu vàng nhạt ở phần tay vịn. Trên bàn trà có một cuốn sách đang đọc dở, úp ngược lại ở đó. Ngay phía dưới bàn trà còn chuẩn bị sẵn cả một chiếc ổ mèo xinh xắn.
Bùi Túc Tích dán mắt vào cái ổ mèo kia tận hai giây.
“... Hôm trước dạo cửa hàng gia dụng thấy tiện tay mua thôi. Nghĩ chắc là anh có nuôi mèo.” Giọng điệu của cậu bình thản như đang thuật lại một sự thật hiển nhiên, “Trước kia chẳng phải anh hay bảo muốn nuôi mèo sao, ai ngờ ra nước ngoài nuôi thật mà cũng chẳng thèm nói với tôi một tiếng.”
Thế không phải anh cũng lén mua đồ cho người ta đấy à, anh bạn trai cũ ơi?
Bùi Túc Tích không tiếp lời.
Anh quay người lại, thấy Phó Trì Minh đang chống vali sát góc tường, sau đó bước thẳng vào khu bếp mở, mở tủ lạnh ra xem xét.
“Đói bụng chưa? Làm một tô mì thịt bò cà chua nhé?” Phó Trì Minh quay đầu nhìn anh, “Vẫn là món anh thích ăn hồi trước đấy.”
Bùi Túc Tích đứng ngây giữa phòng khách, nhìn Phó Trì Minh thuần thục lấy cà chua và thịt bò từ tủ lạnh ra, bật bếp, đun nước, mọi động tác trôi chảy đến lạ thường.
“... Cậu vẫn nhớ cơ à.” Anh lẩm bẩm.
Tay thái cà chua của Phó Trì Minh không hề dừng lại.
“Ừ.”
Nhẹ như lông hồng. Mà lại như b.ắ.n thẳng vào trái tim anh một phát chuẩn xác.
Bùi Túc Tích ôm túi mèo ngồi xuống bên bàn ăn. 008 áp sát mũi vào lỗ thông gió, đôi mắt mèo vàng óng ánh nước.
[ Cậu ấy nhớ suốt năm năm trời đấy nhé.]
“Câm miệng.”
[ Cậu ấy thật sự nhớ tận năm năm luôn đó.]
“Tôi bảo cậu câm miệng cơ mà.”
Phó Trì Minh quay đầu lại liếc anh một cái: “Cậu đang nói chuyện với mèo à?”
“... Ừ. Nó phiền c.h.ế.t đi được.”
Phó Trì Minh khẽ cười một tiếng.
“Trông đáng yêu mà.”
Lúc bát mì được bưng lên, hơi nóng phả thẳng vào mặt Bùi Túc Tích.
Anh cúi đầu nhìn tô mì thịt bò cà chua trước mặt. Phần nước dùng đỏ au, thịt bò được hầm nhừ mềm tan, cà chua hòa quyện vào nước dùng, những sợi mì nằm gọn gàng dưới đáy bát, rắc thêm một nhúm hành lá thái xanh mướt bên trên.
Anh cầm đũa lên, gắp một đũa, thổi nguội rồi đưa vào miệng.
“Ngon lắm, ngon hơn đồ ăn của mấy người phương Tây nhiều.” Anh lẩm bẩm, giọng điệu có chút nghẹn ngào.
Phó Trì Minh đáp “ừ” một tiếng, tiện tay rót cho anh một ly nước ấm đặt ngay tầm với.
“Ăn từ từ thôi.”
008 ngồi xổm dưới chân bàn ăn, ngẩng đầu nhìn anh.
Dùng sóng não để trò chuyện với anh:
[Tôi nói cho cậu nghe này, cốt truyện lệch hoàn toàn rồi nhé. Lẽ ra theo kịch bản ban đầu là cậu vào khách sạn ở, Phó Xuyên đến đón, cậu về nhà họ Phó, rồi chạm trán Thẩm Thanh An, sự kiện moi t.i.m chính thức kích hoạt. Còn bây giờ thì sao... cậu lại đang ở nhà người yêu cũ đấy.]
Bùi Túc Tích gắp thêm một đũa mì.
“Lệch thì lệch chứ sao.” Anh nói, giọng rất hờ hững
“Dù gì tôi cũng có định đi theo cốt truyện quái đâu.”
[Nhưng mà...]
“Tôi chỉ cần đảm bảo Thẩm Thanh An không c.h.ế.t là được, mấy chuyện khác chẳng liên quan gì đến tôi cả.”
008 há miệng định nói gì đó, rồi lại lủi thủi ngậm lại.
Ngoài cửa sổ, trời đã sụp tối và cơn mưa cũng đã ngớt từ lúc nào. Dịch chuyển ánh nhìn ra sân, chuông gió thỉnh thoảng lại vang lên một hai tiếng leng keng trong gió.
Phó Trì Minh đang dọn dẹp bát đũa trong bếp. Tiếng nước chảy róc rách, bóng lưng cậu dưới ánh đèn kéo dài thẳng tắp, đường nét bờ vai vẫn y hệt như năm năm về trước, vừa vững chãi vừa ôn nhu.
Bùi Túc Tích thu hồi ánh mắt, vươn tay xoa xoa đầu 008 trong túi.
“Đừng có lo bò trắng răng nữa.” Anh khẽ bảo.
008 dụi đầu vào lòng bàn tay anh, chiếc đuôi nhỏ khẽ đong đưa.