Phó Trì Minh cúi đầu liếc qua chiếc nồi trên bếp. "Đem hâm lại là mà. Đi dọn bát đũa đi nào."
"Ừm." Bùi Túc Tích đi rửa sạch tay, đoạn quay sang nhìn người đối diện, "Trì Minh... em sẽ không bao giờ phản bội tớ... à nhầm, phản bội anh đúng chứ?"
"Đương nhiên là không rồi."
Phó Trì Minh nào có ngờ rằng, giây phút ấy, ánh mắt Bùi Túc Tích lại lướt qua con d.a.o nhỏ đang đặt trên kệ bếp, lóe lên một tia cuồng loạn khó tả.
Bùi Túc Tích bị ánh nắng chiếu cho tỉnh giấc.
Cửa sổ rèm kéo không kín, ánh nắng mùa đông len lỏi qua khe hở rọi thẳng vào mí mắt. Anh quay đầu vùi mặt vào gối, nhận ra nửa chiếc giường bên cạnh đã lạnh ngắt từ lúc nào.
Anh với tay cầm lấy điện thoại kiểm tra, mới bảy giờ hai mươi. Tin nhắn WeChat của Phó Trì Minh dừng lại ở mốc 6 giờ 32 phút: "Buổi sáng tốt lành nhé, tối nay em về ăn cơm."
Kèm theo đó là một bức ảnh chụp bầu trời ngoài cổng bệnh viện mang sắc xám tro, phía chân trời bị ánh bình minh nhuộm một viền hồng nhạt.
Làm bác sĩ đúng là vất vả thật đấy.
Bùi Túc Tích ngẩn người ngắm nghía mất hai giây rồi lưu bức ảnh lại. Anh lướt vào album, thấy Phó Trì Minh gửi cho mình đã hơn chục tấm —— từ hoàng hôn cuối hành lang phòng phẫu thuật, bóng lưng dưới cột đèn đường khi tan ca đêm, cho đến hàng cây bạch quả trơ trụi lá mùa thu trước cổng viện.
Đặt điện thoại xuống, anh nằm ườn trên giường thêm năm phút mới chịu lồm cồm bò dậy. Đánh răng rửa mặt thay quần áo xong xuôi bước xuống lầu, 008 đang ngồi xổm trên ghế ăn l.i.ế.m móng vuốt, thấy anh đi xuống liền ngoe nguẩy đôi tai.
"Điểm tích lũy của cậu hôm nay lại tăng lên một chút rồi đấy."
Bùi Túc Tích rót ly nước lọc, nhấp một ngụm rồi hỏi: "Tăng bao nhiêu?"
"Không nhiều lắm, nhưng tính thế này thì đến Tết là trái tim của cậu có thể hoàn toàn khỏe mạnh bình thường rồi."
Anh bước đến bàn ăn kéo ghế ngồi xuống, đặt ly nước sang một bên, nhìn thẳng vào 008: "Thế thì tốt quá."
008 hạ móng vuốt xuống, đôi mắt ánh kim nhìn anh: "Hôm nay chủ nhân có lịch trình gì thế?"
"Đi làm. Chiều họp bàn dự toán nửa cuối năm với lâm phó tổng. Tối Phó Trì Minh về ăn cơm."
"Thế còn buổi trưa?"
"Buổi trưa..." Bùi Túc Tích ngẫm nghĩ, "Buổi trưa tôi hẹn người gặp mặt bàn chút chuyện."
008 gác cằm lên chân trước, nheo mắt nhìn anh: "Dạo này quan hệ xã giao của cậu phong phú hẳn lên nhỉ."
Bùi Túc Tích không đáp lời. Uống cạn ly nước, anh đứng dậy xách balo ra cửa. Gió lùa qua khe cửa lạnh buốt, anh tiện tay kéo chiếc khăn quàng cổ lên che kín nửa khuôn mặt.
Đến công ty lúc chưa đầy chín giờ. Đang đứng chờ ly cà phê ở tầng một thì anh đụng phải cô thực tập sinh bên phòng hành chính. Con bé tay cầm c.h.ặ.t ly sữa đậu nành, nhìn thấy anh một cái liền căng thẳng đến mức suýt làm rơi cả đồ.
"Bùi tổng buổi sáng tốt lành ạ!"
"Chào cô." Bùi Túc Tích cầm ly Americano của mình, gật đầu nhẹ rồi thong thả bước về phía thang máy.
Con bé rón rén bước theo sau anh cách ba bước chân, lúc vào thang máy còn chần chừ mãi không biết có nên đi cùng hay không. Bùi Túc Tích nghiêng người nhường cửa cho người ta vào trước, tiện tay bấm luôn nút lên tầng sáu giùm cô nhóc.
Thang máy vù vù tăng tốc, cô thực tập sinh cứ cắm mặt đếm số tầng, còn Bùi Túc Tích thì chăm chú nhìn đoạn quảng cáo phát trên cửa. Tới tầng năm, vừa bước chân ra ngoài, anh đã nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm khe khẽ phát ra từ phía sau: "Hô..."
Khóe môi anh vô thức cong lên một đường nhẹ nhàng.
Buổi họp sáng kéo dài hơn dự kiến. Bộ phận thị trường bất ngờ chèn thêm một bản đề án, đến trang PowerPoint thứ hai mươi thì Bùi Túc Tích giơ tay ngắt lời người thuyết trình.
"Số liệu quý ba và quý bốn không khớp nhau. Cậu giải thích xem khoảng tăng trưởng này từ đâu ra thế?"
Người báo cáo khựng lại mất hai giây, đoạn ấp úng giải thích vòng vo. Bùi Túc Tích không ngắt lời, đợi cậu ta nói xong liền lật thêm hai trang tài liệu, chỉ tay vào một dòng dữ liệu: "Chi phí toán học của cậu tính thiếu một khoản phí hậu lậu. Hơn nữa, sau khi tính bù thì tỷ lệ tăng trưởng thực tế chỉ có 7%, chứ không phải 15% như cậu báo cáo."
Phòng họp chìm vào sự im lặng tuyệt đối trong chớp mắt. Người báo cáo cúi gằm mặt lật sột sột tờ ghi chú, sắc mặt biến hóa khôn lường. Lâm phó tổng ngồi bên cạnh ho nhẹ một tiếng để xoa dịu tình hình: "Cái này để bọn họ mang về làm lại chỉnh đốn sau nhé." Bùi Túc Tích gật đầu, khép tài liệu lại, đứng dậy tuyên bố kết thúc cuộc họp.
Đợi mọi người lục đục rời đi hết, Lâm phó tổng ở lại, đặt một xấp hợp đồng lên bàn làm việc của anh.
"Bùi tổng, ngài xem qua bản này đi. Đây là hợp đồng hợp tác khu công nghiệp ở phía Tây thành phố, đối phương muốn điều chỉnh một vài điều khoản, tôi thấy có chỗ chưa được hợp lý cho lắm, nhưng bên đó bảo có thể gặp trực tiếp để bàn bạc thêm."
Bùi Túc Tích cầm tập hợp đồng lật xem qua, dừng lại khá lâu ở mấy điểm đã bị sửa đổi.
"Chiều thứ tư tuần sau tôi rảnh, sắp xếp thời gian hẹn gặp đi."
"Vâng."
Lúc Lâm phó tổng bước ra ngoài, trong lòng thầm cảm thấy hôm nay tâm trạng của sếp lớn có vẻ không mấy suôn sẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
……
Hai giờ chiều, sau khi giải quyết xong cuộc họp ngắn cuối cùng, anh rời công ty. Người hẹn gặp đang chờ anh tại một quán trà nhỏ. Quán khá yên tĩnh, góc khuất được che khuất một phần bởi bức màn bằng trúc. Bùi Túc Tích bước vào, cởi áo khoác vắt lên ghế bên cạnh, đối diện là một người đàn ông mặc áo khoác đen đang để sẵn chiếc laptop mở rộng trên bàn.
"Bùi tiên sinh, thứ ngài nhờ tôi tra ——"
"Cứ nói thẳng đi."
Người đàn ông xoay màn hình laptop về phía anh. Đập vào mắt là ảnh chụp màn hình một đoạn lịch sử trò chuyện giữa Lục Minh và một người bạn không để tên, thời điểm diễn ra là từ ba tuần trước.
Bạn hỏi: "Cậu vẫn chưa tính mở lời với anh ta à?"
Lục Minh đáp: "Cứ từ từ đã. Hình như anh ấy có đối tượng rồi, tớ sợ nói ra xong đến bạn bè cũng chẳng làm được."
Bạn hỏi tiếp: "Thế còn chuyện xin điều chuyển công tác thì sao?"
Lục Minh đáp: "Nộp rồi, đợi xét duyệt xong chắc sẽ được phân về cùng tòa nhà. Đến lúc đó tính sau."
Bùi Túc Tích dán c.h.ặ.t mắt vào hai dòng chữ "từ từ đã" và "cùng tòa nhà", chẳng buồn nhúc nhích.
Người đàn ông áo đen lật tiếp trang sau: "Lục Minh và Phó Trì Minh là bạn đại học, khác khoa nhưng từng học chung một vài môn tự chọn. Sau khi tốt nghiệp thì mất liên lạc, mãi ba năm trước Lục Minh chuyển đến bệnh viện này làm việc mới liên lạc lại được. Trên WeChat của Lục Minh, Phó Trì Minh được ghim c.h.ặ.t ở mục tin nhắn quan trọng, tần suất Lục Minh nhắn tin sang gấp ba lần Phó Trì Minh đáp lại, trong đó các tin nhắn lúc nửa đêm chiếm tới bốn mươi phần trăm —— nội dung toàn kiểu như 'hôm nay mất ngủ quá', 'cậu ngủ chưa', 'ngày mai phân tua trực xong có muốn đi ăn chung không'."
"Còn một chuyện nữa," người đàn ông lật tiếp một trang, "Trong vòng bạn bè của Lục Minh có một bức ảnh chụp từ ba năm trước, nhân vật chính là góc nghiêng của Phó Trì Minh. Kèm theo dòng trạng thái: 'Bạn đại học dạo này vẫn đẹp trai.' Bài đăng đó đến giờ vẫn chưa bị xóa."
Bùi Túc Tích nhìn tấm ảnh trên màn hình. Ánh đèn mờ ảo trong góc quán bar, Phó Trì Minh diện chiếc áo len xám đậm, đang nghiêng đầu mỉm cười.
"Cậu tính xử lý chuyện này thế nào đây?" Người đàn ông khép laptop lại.
Bùi Túc Tích bưng ly trà đã nguội ngắt lên uống một ngụm rồi đặt xuống. "Cậu cứ tiếp tục theo dõi cậu ta. Khi nào đơn điều chuyển được phê duyệt thì báo lại cho tôi."
"Tôi hiểu rồi."
Bùi Túc Tích đứng dậy khoác áo. Lúc bước đến cửa, anh khựng lại một nhịp, liếc mắt nói thêm một câu —— "À quên nữa. Lần tới nếu cậu ta có hẹn riêng Phó Trì Minh đi ăn, nhớ báo cho tôi thời gian và địa điểm cụ thể."
"Vâng."
……
Mọi chuyện rắc rối này suy cho cùng phải bắt nguồn từ chiều hôm qua.
Chiều hôm qua, Bùi Túc Tích lái xe đến bệnh viện đón Phó Trì Minh tan làm.
Lúc nhìn thấy cậu bước ra từ cửa hông tòa nhà phòng khám, anh hạ cửa kính xe xuống định gọi thì chợt thấy một người khác bước theo sau.
Người đó đeo kính cận, khoác chiếc áo phao lông vũ màu xanh biển, trên tay xách theo chiếc bình giữ ấm. Cậu ta sóng vai đứng lại cạnh Phó Trì Minh, nghiêng đầu nói gì đó với cậu. Phó Trì Minh ngẩng lên, trông thấy xe của anh thì mỉm cười, thế là hai người đứng lại ngay dưới bậc thềm trò chuyện tiếp. Lúc nói chuyện, đối phương thỉnh thoảng lại hơi nghiêng người, phần vai cố tình hướng về phía Phó Trì Minh, tay thì vặn vẹo nắp bình giữ ấm rồi lại vặn vào.
Bùi Túc Tích ngồi lù lù trong xe, chẳng bóp còi giục giã. Anh lặng lẽ nhìn người đó đứng sát rạt Phó Trì Minh nói cười vui vẻ, dưới ánh đèn đường, bóng của hai người kéo dài dán c.h.ặ.t vào nhau trên mặt đất. Anh thấy rõ tay của kẻ kia vô tình chạm nhẹ vào eo Phó Trì Minh, thấy cậu ta vỗ vai Phó Trì Minh rồi mới chịu quay người rời đi. Phó Trì Minh vẫy tay chào đối phương một cái rồi mới sải bước về phía chiếc xe của anh.
Cửa xe vừa mở, luồng gió lạnh buốt ùa vào, Phó Trì Minh mang theo hơi lạnh bên ngoài ngồi phịch xuống ghế phụ. "Đợi lâu lắm hả anh?"
"Mới tới thôi." Bùi Túc Tích thu hồi tầm mắt từ chiếc kính chiếu hậu —— bóng dáng đeo kính kia đã rẽ ngoặt qua góc đường khuất dạng.
"Vừa nãy ai thế?"
"Lục Minh, đồng nghiệp bên khoa chỉnh hình." Phó Trì Minh cài dây an toàn, tiện miệng đáp, "Cậu ấy bảo hôm nay căn tin có món cá hầm dưa chua ngon lắm, rủ em ghé ăn thử, nhưng em bảo anh đến đón mất tiêu rồi."
Bùi Túc Tích đáp "Ừ" một tiếng rồi đạp ga khởi động xe.
Trên đường về, Phó Trì Minh tựa đầu vào ghế ngả lưng chợp mắt. Bùi Túc Tích vừa lái xe, trong đầu cứ văng vẳng mãi hình ảnh dưới ánh đèn đường ban nãy —— cái cách người kia nghiêng đầu trò chuyện, khoảng cách xiêu vẹo hướng về phía Phó Trì Minh, cùng khoảnh khắc ngón tay dừng lại nửa nhịp trên bờ vai cậu. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy gom lại với nhau, tạo thành một loại cảm giác mập mờ khó tả.
Về đến nhà, Phó Trì Minh lên lầu thay quần áo, còn Bùi Túc Tích đứng thẫn thờ giữa phòng khách, móc điện thoại lướt xem vòng bạn bè của cậu. Phó Trì Minh rất ít khi đăng bài, chủ yếu toàn chia sẻ mấy bài báo y khoa khô khan. Thế nhưng lướt mãi lướt mãi, anh lại tóm được một bài đăng từ mùa đông ba năm trước —— bức ảnh chụp cửa sổ căn tin kèm theo dòng cap ngắn ngủn:
"Hôm nay trời lạnh thật." Bên dưới có một bình luận đến từ một tài khoản không lưu tên, avatar là chiếc đèn bàn ánh vàng ấm áp.
Nội dung bình luận gồm ba chữ: "Mặc nhiều vào nhé."
Bùi Túc Tích bấm vào cái avatar ấy. Trang cá nhân cài đặt chế độ chỉ hiển thị bài đăng ba ngày gần nhất nên trống hoác. Anh thoát ra, cuộn tìm tiếp các bài cũ hơn của Phó Trì Minh từ hai năm trước, tìm thấy một dòng trạng thái chẳng kèm hình ảnh nào: "Tan ca đêm rồi." Dưới phần tương tác điểm danh, anh lại một lần nữa trạm trán cái avatar đèn bàn ấm áp đó.
Dán mắt vào chiếc avatar ấy, ngón cái Bùi Túc Tích khựng lại trên màn hình một nhịp. Sau đó, anh mở khung tìm kiếm, gõ đúng cái tên: Lục Minh. Bấm vào xem trang cá nhân. Bài công khai gần nhất cách đây hai ngày, kèm bức ảnh chụp khung cửa sổ cuối hành lang bệnh viện ngập sắc chiều xám xám, kèm theo dòng than thở:
"Tan ca đêm, buồn ngủ c.h.ế.t đi được."
Kéo xuống xem tiếp, bài của tháng trước: "Hôm nay tâm trạng cô chú căn tin tốt ghê." Đính kèm là một bát mì có hẳn quả trứng ốp la to đùng trên mặt. Lại kéo xuống nữa, bài viết từ ba tháng trước —— một bức chụp nồi lẩu đang sôi sùng sục, bên viền bàn có lấp ló bóng dáng một người mặc áo len xám đậm đang cúi đầu gắp thức ăn. Chú thích viết:
"Vẫn là quán này là ngon nhất."
"Ừm." Bùi Túc Tích đi rửa sạch tay, đoạn quay sang nhìn người đối diện, "Trì Minh... em sẽ không bao giờ phản bội tớ... à nhầm, phản bội anh đúng chứ?"
"Đương nhiên là không rồi."
Phó Trì Minh nào có ngờ rằng, giây phút ấy, ánh mắt Bùi Túc Tích lại lướt qua con d.a.o nhỏ đang đặt trên kệ bếp, lóe lên một tia cuồng loạn khó tả.
Bùi Túc Tích bị ánh nắng chiếu cho tỉnh giấc.
Cửa sổ rèm kéo không kín, ánh nắng mùa đông len lỏi qua khe hở rọi thẳng vào mí mắt. Anh quay đầu vùi mặt vào gối, nhận ra nửa chiếc giường bên cạnh đã lạnh ngắt từ lúc nào.
Anh với tay cầm lấy điện thoại kiểm tra, mới bảy giờ hai mươi. Tin nhắn WeChat của Phó Trì Minh dừng lại ở mốc 6 giờ 32 phút: "Buổi sáng tốt lành nhé, tối nay em về ăn cơm."
Kèm theo đó là một bức ảnh chụp bầu trời ngoài cổng bệnh viện mang sắc xám tro, phía chân trời bị ánh bình minh nhuộm một viền hồng nhạt.
Làm bác sĩ đúng là vất vả thật đấy.
Bùi Túc Tích ngẩn người ngắm nghía mất hai giây rồi lưu bức ảnh lại. Anh lướt vào album, thấy Phó Trì Minh gửi cho mình đã hơn chục tấm —— từ hoàng hôn cuối hành lang phòng phẫu thuật, bóng lưng dưới cột đèn đường khi tan ca đêm, cho đến hàng cây bạch quả trơ trụi lá mùa thu trước cổng viện.
Đặt điện thoại xuống, anh nằm ườn trên giường thêm năm phút mới chịu lồm cồm bò dậy. Đánh răng rửa mặt thay quần áo xong xuôi bước xuống lầu, 008 đang ngồi xổm trên ghế ăn l.i.ế.m móng vuốt, thấy anh đi xuống liền ngoe nguẩy đôi tai.
"Điểm tích lũy của cậu hôm nay lại tăng lên một chút rồi đấy."
Bùi Túc Tích rót ly nước lọc, nhấp một ngụm rồi hỏi: "Tăng bao nhiêu?"
"Không nhiều lắm, nhưng tính thế này thì đến Tết là trái tim của cậu có thể hoàn toàn khỏe mạnh bình thường rồi."
Anh bước đến bàn ăn kéo ghế ngồi xuống, đặt ly nước sang một bên, nhìn thẳng vào 008: "Thế thì tốt quá."
008 hạ móng vuốt xuống, đôi mắt ánh kim nhìn anh: "Hôm nay chủ nhân có lịch trình gì thế?"
"Đi làm. Chiều họp bàn dự toán nửa cuối năm với lâm phó tổng. Tối Phó Trì Minh về ăn cơm."
"Thế còn buổi trưa?"
"Buổi trưa..." Bùi Túc Tích ngẫm nghĩ, "Buổi trưa tôi hẹn người gặp mặt bàn chút chuyện."
008 gác cằm lên chân trước, nheo mắt nhìn anh: "Dạo này quan hệ xã giao của cậu phong phú hẳn lên nhỉ."
Bùi Túc Tích không đáp lời. Uống cạn ly nước, anh đứng dậy xách balo ra cửa. Gió lùa qua khe cửa lạnh buốt, anh tiện tay kéo chiếc khăn quàng cổ lên che kín nửa khuôn mặt.
Đến công ty lúc chưa đầy chín giờ. Đang đứng chờ ly cà phê ở tầng một thì anh đụng phải cô thực tập sinh bên phòng hành chính. Con bé tay cầm c.h.ặ.t ly sữa đậu nành, nhìn thấy anh một cái liền căng thẳng đến mức suýt làm rơi cả đồ.
"Bùi tổng buổi sáng tốt lành ạ!"
"Chào cô." Bùi Túc Tích cầm ly Americano của mình, gật đầu nhẹ rồi thong thả bước về phía thang máy.
Con bé rón rén bước theo sau anh cách ba bước chân, lúc vào thang máy còn chần chừ mãi không biết có nên đi cùng hay không. Bùi Túc Tích nghiêng người nhường cửa cho người ta vào trước, tiện tay bấm luôn nút lên tầng sáu giùm cô nhóc.
Thang máy vù vù tăng tốc, cô thực tập sinh cứ cắm mặt đếm số tầng, còn Bùi Túc Tích thì chăm chú nhìn đoạn quảng cáo phát trên cửa. Tới tầng năm, vừa bước chân ra ngoài, anh đã nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm khe khẽ phát ra từ phía sau: "Hô..."
Khóe môi anh vô thức cong lên một đường nhẹ nhàng.
Buổi họp sáng kéo dài hơn dự kiến. Bộ phận thị trường bất ngờ chèn thêm một bản đề án, đến trang PowerPoint thứ hai mươi thì Bùi Túc Tích giơ tay ngắt lời người thuyết trình.
"Số liệu quý ba và quý bốn không khớp nhau. Cậu giải thích xem khoảng tăng trưởng này từ đâu ra thế?"
Người báo cáo khựng lại mất hai giây, đoạn ấp úng giải thích vòng vo. Bùi Túc Tích không ngắt lời, đợi cậu ta nói xong liền lật thêm hai trang tài liệu, chỉ tay vào một dòng dữ liệu: "Chi phí toán học của cậu tính thiếu một khoản phí hậu lậu. Hơn nữa, sau khi tính bù thì tỷ lệ tăng trưởng thực tế chỉ có 7%, chứ không phải 15% như cậu báo cáo."
Phòng họp chìm vào sự im lặng tuyệt đối trong chớp mắt. Người báo cáo cúi gằm mặt lật sột sột tờ ghi chú, sắc mặt biến hóa khôn lường. Lâm phó tổng ngồi bên cạnh ho nhẹ một tiếng để xoa dịu tình hình: "Cái này để bọn họ mang về làm lại chỉnh đốn sau nhé." Bùi Túc Tích gật đầu, khép tài liệu lại, đứng dậy tuyên bố kết thúc cuộc họp.
Đợi mọi người lục đục rời đi hết, Lâm phó tổng ở lại, đặt một xấp hợp đồng lên bàn làm việc của anh.
"Bùi tổng, ngài xem qua bản này đi. Đây là hợp đồng hợp tác khu công nghiệp ở phía Tây thành phố, đối phương muốn điều chỉnh một vài điều khoản, tôi thấy có chỗ chưa được hợp lý cho lắm, nhưng bên đó bảo có thể gặp trực tiếp để bàn bạc thêm."
Bùi Túc Tích cầm tập hợp đồng lật xem qua, dừng lại khá lâu ở mấy điểm đã bị sửa đổi.
"Chiều thứ tư tuần sau tôi rảnh, sắp xếp thời gian hẹn gặp đi."
"Vâng."
Lúc Lâm phó tổng bước ra ngoài, trong lòng thầm cảm thấy hôm nay tâm trạng của sếp lớn có vẻ không mấy suôn sẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
……
Hai giờ chiều, sau khi giải quyết xong cuộc họp ngắn cuối cùng, anh rời công ty. Người hẹn gặp đang chờ anh tại một quán trà nhỏ. Quán khá yên tĩnh, góc khuất được che khuất một phần bởi bức màn bằng trúc. Bùi Túc Tích bước vào, cởi áo khoác vắt lên ghế bên cạnh, đối diện là một người đàn ông mặc áo khoác đen đang để sẵn chiếc laptop mở rộng trên bàn.
"Bùi tiên sinh, thứ ngài nhờ tôi tra ——"
"Cứ nói thẳng đi."
Người đàn ông xoay màn hình laptop về phía anh. Đập vào mắt là ảnh chụp màn hình một đoạn lịch sử trò chuyện giữa Lục Minh và một người bạn không để tên, thời điểm diễn ra là từ ba tuần trước.
Bạn hỏi: "Cậu vẫn chưa tính mở lời với anh ta à?"
Lục Minh đáp: "Cứ từ từ đã. Hình như anh ấy có đối tượng rồi, tớ sợ nói ra xong đến bạn bè cũng chẳng làm được."
Bạn hỏi tiếp: "Thế còn chuyện xin điều chuyển công tác thì sao?"
Lục Minh đáp: "Nộp rồi, đợi xét duyệt xong chắc sẽ được phân về cùng tòa nhà. Đến lúc đó tính sau."
Bùi Túc Tích dán c.h.ặ.t mắt vào hai dòng chữ "từ từ đã" và "cùng tòa nhà", chẳng buồn nhúc nhích.
Người đàn ông áo đen lật tiếp trang sau: "Lục Minh và Phó Trì Minh là bạn đại học, khác khoa nhưng từng học chung một vài môn tự chọn. Sau khi tốt nghiệp thì mất liên lạc, mãi ba năm trước Lục Minh chuyển đến bệnh viện này làm việc mới liên lạc lại được. Trên WeChat của Lục Minh, Phó Trì Minh được ghim c.h.ặ.t ở mục tin nhắn quan trọng, tần suất Lục Minh nhắn tin sang gấp ba lần Phó Trì Minh đáp lại, trong đó các tin nhắn lúc nửa đêm chiếm tới bốn mươi phần trăm —— nội dung toàn kiểu như 'hôm nay mất ngủ quá', 'cậu ngủ chưa', 'ngày mai phân tua trực xong có muốn đi ăn chung không'."
"Còn một chuyện nữa," người đàn ông lật tiếp một trang, "Trong vòng bạn bè của Lục Minh có một bức ảnh chụp từ ba năm trước, nhân vật chính là góc nghiêng của Phó Trì Minh. Kèm theo dòng trạng thái: 'Bạn đại học dạo này vẫn đẹp trai.' Bài đăng đó đến giờ vẫn chưa bị xóa."
Bùi Túc Tích nhìn tấm ảnh trên màn hình. Ánh đèn mờ ảo trong góc quán bar, Phó Trì Minh diện chiếc áo len xám đậm, đang nghiêng đầu mỉm cười.
"Cậu tính xử lý chuyện này thế nào đây?" Người đàn ông khép laptop lại.
Bùi Túc Tích bưng ly trà đã nguội ngắt lên uống một ngụm rồi đặt xuống. "Cậu cứ tiếp tục theo dõi cậu ta. Khi nào đơn điều chuyển được phê duyệt thì báo lại cho tôi."
"Tôi hiểu rồi."
Bùi Túc Tích đứng dậy khoác áo. Lúc bước đến cửa, anh khựng lại một nhịp, liếc mắt nói thêm một câu —— "À quên nữa. Lần tới nếu cậu ta có hẹn riêng Phó Trì Minh đi ăn, nhớ báo cho tôi thời gian và địa điểm cụ thể."
"Vâng."
……
Mọi chuyện rắc rối này suy cho cùng phải bắt nguồn từ chiều hôm qua.
Chiều hôm qua, Bùi Túc Tích lái xe đến bệnh viện đón Phó Trì Minh tan làm.
Lúc nhìn thấy cậu bước ra từ cửa hông tòa nhà phòng khám, anh hạ cửa kính xe xuống định gọi thì chợt thấy một người khác bước theo sau.
Người đó đeo kính cận, khoác chiếc áo phao lông vũ màu xanh biển, trên tay xách theo chiếc bình giữ ấm. Cậu ta sóng vai đứng lại cạnh Phó Trì Minh, nghiêng đầu nói gì đó với cậu. Phó Trì Minh ngẩng lên, trông thấy xe của anh thì mỉm cười, thế là hai người đứng lại ngay dưới bậc thềm trò chuyện tiếp. Lúc nói chuyện, đối phương thỉnh thoảng lại hơi nghiêng người, phần vai cố tình hướng về phía Phó Trì Minh, tay thì vặn vẹo nắp bình giữ ấm rồi lại vặn vào.
Bùi Túc Tích ngồi lù lù trong xe, chẳng bóp còi giục giã. Anh lặng lẽ nhìn người đó đứng sát rạt Phó Trì Minh nói cười vui vẻ, dưới ánh đèn đường, bóng của hai người kéo dài dán c.h.ặ.t vào nhau trên mặt đất. Anh thấy rõ tay của kẻ kia vô tình chạm nhẹ vào eo Phó Trì Minh, thấy cậu ta vỗ vai Phó Trì Minh rồi mới chịu quay người rời đi. Phó Trì Minh vẫy tay chào đối phương một cái rồi mới sải bước về phía chiếc xe của anh.
Cửa xe vừa mở, luồng gió lạnh buốt ùa vào, Phó Trì Minh mang theo hơi lạnh bên ngoài ngồi phịch xuống ghế phụ. "Đợi lâu lắm hả anh?"
"Mới tới thôi." Bùi Túc Tích thu hồi tầm mắt từ chiếc kính chiếu hậu —— bóng dáng đeo kính kia đã rẽ ngoặt qua góc đường khuất dạng.
"Vừa nãy ai thế?"
"Lục Minh, đồng nghiệp bên khoa chỉnh hình." Phó Trì Minh cài dây an toàn, tiện miệng đáp, "Cậu ấy bảo hôm nay căn tin có món cá hầm dưa chua ngon lắm, rủ em ghé ăn thử, nhưng em bảo anh đến đón mất tiêu rồi."
Bùi Túc Tích đáp "Ừ" một tiếng rồi đạp ga khởi động xe.
Trên đường về, Phó Trì Minh tựa đầu vào ghế ngả lưng chợp mắt. Bùi Túc Tích vừa lái xe, trong đầu cứ văng vẳng mãi hình ảnh dưới ánh đèn đường ban nãy —— cái cách người kia nghiêng đầu trò chuyện, khoảng cách xiêu vẹo hướng về phía Phó Trì Minh, cùng khoảnh khắc ngón tay dừng lại nửa nhịp trên bờ vai cậu. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy gom lại với nhau, tạo thành một loại cảm giác mập mờ khó tả.
Về đến nhà, Phó Trì Minh lên lầu thay quần áo, còn Bùi Túc Tích đứng thẫn thờ giữa phòng khách, móc điện thoại lướt xem vòng bạn bè của cậu. Phó Trì Minh rất ít khi đăng bài, chủ yếu toàn chia sẻ mấy bài báo y khoa khô khan. Thế nhưng lướt mãi lướt mãi, anh lại tóm được một bài đăng từ mùa đông ba năm trước —— bức ảnh chụp cửa sổ căn tin kèm theo dòng cap ngắn ngủn:
"Hôm nay trời lạnh thật." Bên dưới có một bình luận đến từ một tài khoản không lưu tên, avatar là chiếc đèn bàn ánh vàng ấm áp.
Nội dung bình luận gồm ba chữ: "Mặc nhiều vào nhé."
Bùi Túc Tích bấm vào cái avatar ấy. Trang cá nhân cài đặt chế độ chỉ hiển thị bài đăng ba ngày gần nhất nên trống hoác. Anh thoát ra, cuộn tìm tiếp các bài cũ hơn của Phó Trì Minh từ hai năm trước, tìm thấy một dòng trạng thái chẳng kèm hình ảnh nào: "Tan ca đêm rồi." Dưới phần tương tác điểm danh, anh lại một lần nữa trạm trán cái avatar đèn bàn ấm áp đó.
Dán mắt vào chiếc avatar ấy, ngón cái Bùi Túc Tích khựng lại trên màn hình một nhịp. Sau đó, anh mở khung tìm kiếm, gõ đúng cái tên: Lục Minh. Bấm vào xem trang cá nhân. Bài công khai gần nhất cách đây hai ngày, kèm bức ảnh chụp khung cửa sổ cuối hành lang bệnh viện ngập sắc chiều xám xám, kèm theo dòng than thở:
"Tan ca đêm, buồn ngủ c.h.ế.t đi được."
Kéo xuống xem tiếp, bài của tháng trước: "Hôm nay tâm trạng cô chú căn tin tốt ghê." Đính kèm là một bát mì có hẳn quả trứng ốp la to đùng trên mặt. Lại kéo xuống nữa, bài viết từ ba tháng trước —— một bức chụp nồi lẩu đang sôi sùng sục, bên viền bàn có lấp ló bóng dáng một người mặc áo len xám đậm đang cúi đầu gắp thức ăn. Chú thích viết:
"Vẫn là quán này là ngon nhất."