Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 96: Xin đừng nhắc tới chuyện tối hôm qua nữa

Khi Bạc Nhất Minh về đến nhà, nhóc con liền nghe quản gia Từ nói chuyện ba nhỏ bị mệt trong người, từ sáng sớm đến giờ vẫn chưa bước xuống lầu lần nào.

Gương mặt nhóc con vốn đang hớn hở, chuẩn bị ríu rít chia sẻ những chuyện vui vẻ dưới nông trại với ông, thế nhưng vừa nghe thấy lời này, sắc mặt liền nháy mắt trở nên vô cùng nghiêm nghị.

Nhóc con lập tức sải bước lao về phía cầu thang, ba bước chụm làm hai chạy phăm phăm lên tầng hai.

Quản gia Từ nhìn thấy rõ mồm một sự thay đổi cảm xúc đột ngột của tiểu thiếu gia thì không khỏi ngẩn người ra tại chỗ.

Đây có lẽ là lần đầu tiên ông nhìn thấy những nét thần sắc có phần tương tự với đại thiếu gia trên gương mặt của đứa trẻ này.

-

Tại lầu hai.

Dì Chung vừa vặn từ trong phòng ngủ bước ra, liền nhẹ giọng dặn dò đứa trẻ đang chạy hùng hục tới: "Ba nhỏ của con ăn cơm xong là ngủ rồi, hiện tại vẫn chưa tỉnh đâu."

"Dạ ~" Bạc Nhất Minh đang định đi vào trong, bỗng nhiên lại níu lấy vạt áo của dì, tròn xoe mắt hỏi, "Dì Chung ơi, tại sao mọi người không gọi điện thoại báo cho con biết một tiếng ạ?"

Dì Chung vỗ vỗ mu bàn tay nhóc: "Đại thiếu gia sợ con lo lắng đấy thôi, với lại bác sĩ cũng đã đến khám rồi, không có gì nghiêm trọng đâu."

Bạc Nhất Minh gật gật đầu, bấy giờ mới rón rén đẩy cửa bước vào bên trong.

Nhóc sợ mình sẽ làm thức giấc ba nhỏ nên liền rút hai bàn chân ra khỏi đôi dép đi trong nhà, chân trần dẫm lên lớp thảm nhung ngắn mà bước về phía chiếc giường lớn.

Bên mép giường, Bạc Thính Uyên đang ngồi trên ghế sofa, hắn liếc mắt một cái là liền nhìn thấy cậu con trai đã về nhà, tầm mắt khẽ quét qua đôi bàn chân không mang giày của nhóc con.

Bạc Nhất Minh rảo bước nhanh hơn đi tới, cẩn thận quan sát gương mặt hiền hòa của ba nhỏ, sau khi hoàn toàn yên tâm thì mới chu môi ra hôn gió ba nhỏ một cái.

Tiếp đó, đôi mắt màu hổ phách liền quay sang lườm ba lớn một cái sắc lẹm.

-

Chỉ qua một ánh mắt của cậu con trai nhỏ, Bạc Thính Uyên liền biết thừa trong đầu nhóc đang cân nhắc điều gì.

Hắn cũng không nói lời nào, chỉ im lặng đứng dậy bước ra phía cửa, xách đôi dép đi trong nhà của con trai về lại bên mép giường rồi dịu dàng xoa xoa mái tóc khỉ con.

Bạc Nhất Minh lại giữ vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, dùng ngón tay chỉ chỉ ra ngoài cửa, ra hiệu cho ba lớn biết bản thân mình đang có chuyện muốn nói.

Hai cha con một trước một sau bước đi về phía phòng sinh hoạt chung.

Bạc Thính Uyên ngoảnh đầu nhìn người đang nằm trên giường để bảo đảm cuộc đối thoại của hai người sẽ không làm cậu thức giấc, sau đó tầm mắt sau lớp tròng kính mới dừng lại trên gương mặt của cậu con trai nhỏ.

Bạc Nhất Minh vốn định giữ phong thái vững vàng để chờ ba lớn lên tiếng hỏi trước, kết quả nhóc con có đợi chết đi sống lại cũng chẳng thấy hắn mở miệng, đành phải nghiến răng nghiến lợi, hạ thấp giọng bảo: "Ba lớn nghe đây, mặc kệ là con có lo lắng hay không, từ nay về sau cứ hễ ba nhỏ không khỏe là ba bắt buộc phải báo cho con biết đầu tiên đấy nhé."

Thần sắc Bạc Thính Uyên vẫn trầm tĩnh như mặt nước.

Yêu cầu này của con trai hoàn toàn hợp tình hợp lý, hắn chẳng có lý do gì để từ chối.

Bạc Nhất Minh thấy ba lớn cứ giữ vẻ mặt nhạt nhòa thì chẳng biết hắn có lọt tai chữ nào không, nhóc con cuống quýt nhón chân lên, nhe răng trợn mắt: "Đây là yêu cầu đó ba! Không phải thương lượng đâu đấy nhé! Hừ!"

Nói đoạn, nhóc liền xoay người, nhanh như chớp lao vút về lại bên mép giường.

Tầm mắt Bạc Thính Uyên dõi theo lộ trình chạy biến của con, nhìn cái bóng lưng đang trong thời kỳ trổ mã mảnh khảnh ấy với vẻ đầy suy tư.

Người nằm trên giường là Ôn Từ Thư vừa vặn tỉnh giấc.

Cậu vừa mở mắt, cố thích nghi với luồng ánh sáng mờ nhạt trong phòng thì đã nhìn thấy ngay gương mặt của cậu con trai nhỏ, cậu liền mím môi mỉm cười: "Nhất Minh đấy à ~"

"Ba nhỏ, con làm ba thức giấc ạ?" Bạc Nhất Minh tức khắc cuống cuồng lên.

Bạc Thính Uyên cũng sải bước đi trở lại bên mép giường.

Ôn Từ Thư nắm lấy bàn tay nhỏ của con dán lên gò má mình, cười tủm tỉm bảo: "Không có đâu, hôm nay ba ngủ nhiều lắm rồi."

Cậu vừa nói chuyện vừa tìm cách ngồi dậy.

Bạc Nhất Minh vội vàng ngồi quỳ trên giường để đỡ lấy cậu, cái miệng nhỏ không ngừng hối thúc: "Ba lớn, ba mau chân lên chút đi chứ!"

Bạc Thính Uyên đã đưa tay đỡ lấy Ôn Từ Thư, kéo hai chiếc gối kê lại ở phía sau lưng cậu.

Nghe thấy lời cằn nhằn này, hắn cũng chẳng thèm chấp nhặt với cậu con trai nhỏ, rồi giơ tay cầm lấy ly nước đặt trên tủ đầu giường.

Bạc Nhất Minh lại lầm bầm: "Mau đưa nước cho ba nhỏ uống đi ạ!"

Ôn Từ Thư: "?"

Gì thế này trời?

Cậu nhấp vài ngụm nước ấm cho nhuận môi, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi nhìn về phía nhóc con: "Hửm?"

Bạc Nhất Minh nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc dài cho ba nhỏ, nhóc con phụng phịu hai bên má, cái miệng nhỏ cứ mấp máy lầm bầm: "Con vừa không có nhà một cái là ba lớn chẳng biết chăm sóc tốt cho ba nhỏ gì cả."

Nhóc con tức tối vỗ bép bép xuống tấm chăn, "Chắc chắn là nửa đêm ba lại giành chăn với ba nhỏ rồi, bằng không thì sao ba nhỏ lại bị phát sốt cho được chứ!"

Cả hai người ba đồng thời rơi vào trạng thái im lặng.

Giữa lúc Ôn Từ Thư còn đang lúng túng chưa biết phải mở lời thế nào thì Bạc Thính Uyên đã trực tiếp lên tiếng: "Nhất Minh, giữ trật tự chút đi."

Ôn Từ Thư kinh ngạc ngước mắt lên nhìn hắn, đôi chân mày khẽ động đậy.

Sao anh lại có cái thái độ như thế với con cơ chứ!

Bạc Nhất Minh lập tức đọc hiểu được ẩn ý trong ánh mắt của ba nhỏ, nhóc con liền cúi rạp người, vùi mặt vào chiếc gối bên cạnh cậu mà lầm bầm khóc lóc kể lể: "Ba nhỏ ơi ba nghe thấy chưa, ba lớn toàn hung dữ với con như thế đấy, đã vậy lại còn không cho mọi người liên hệ với con nữa chứ, hu hu..."

Nếu như không có sự hiện diện của chính chủ Bạc Thính Uyên ở ngay tại đây, Ôn Từ Thư thật sự rất muốn ôm chặt lấy cậu con trai mà khóc rống lên cùng nhóc con cho bõ ghét:

Đúng vậy, đúng vậy, ba lớn của con xấu xa lắm, ba đang bị bệnh mà còn trói cả tay ba lại, không chỉ có thế đâu, ba lớn còn dùng lời lẽ uy h**p ba, không chịu để ba tự mình ăn cái gì cả!

Bạc Thính Uyên dùng ngữ khí vô cùng đạm nhiên lên tiếng nhắc nhở: "Đừng đè lên tóc của ba nhỏ."

"Dạ." Bạc Nhất Minh lập tức nhích người sang bên cạnh một chút.

Ôn Từ Thư ôm lấy chú khỉ nhỏ phá lệ ngoan ngoãn của mình, chậm rãi bảo: "Nhất Minh, con kể cho ba nghe xem con với Tinh Tinh đã chơi những trò gì dưới nông trại thế?"

Bạc Nhất Minh liền hạ nhỏ giọng ríu rít kể lại.

Kể xong xuôi, nhóc con lại đầy hoài nghi mà hỏi: "Ba nhỏ ơi, tối hôm qua ba với ba lớn không xem camera giám sát ạ?"

Ôn Từ Thư: ...Xin đừng có nhắc tới chuyện tối hôm qua nữa!

Bạc Thính Uyên lên tiếng trả lời thay cậu: "Tối qua chúng ta đi ngủ sớm."

Bạc Nhất Minh vui vẻ tiếp nhận lý do này, rồi lại tiếp tục lí nhí chia sẻ câu chuyện của mình.

Đúng lúc này, quản gia Từ khẽ gõ cửa rồi bước vào bên trong.

"Đại thiếu gia, cậu Albert đã đến rồi. Tôi đã mời cậu ấy vào phòng sách ngồi đợi."

"Ừm."

Bạc Thính Uyên nhìn hai cha con đang dính lấy nhau một chỗ, vừa định mở miệng dặn dò vài câu thì đã bị cậu con trai nhỏ thô bạo ngắt lời.

"Ba lớn, ba mau đi giải quyết công việc đi ạ ~ Không có sao đâu mà, dù sao thì công việc vẫn quan trọng hơn ba nhỏ nhiều."

Ôn Từ Thư: ... Mùi thuốc súng ở đâu ra mà nồng nặc thế này trời.

Bạc Thính Uyên đưa tay đẩy đẩy gọng kính, ánh mắt bỗng trở nên thâm trầm, sâu hoắm.

Đột nhiên, Ôn Từ Thư liền từ trong đôi mắt màu xanh thẫm kia của hắn mà giải mã ra được sáu chữ lớn:

Trường nội trú tại Pháp!

Cậu lập tức hoảng hồn, vội vàng vươn tay ôm chặt lấy cậu con trai, rồi nói với Bạc Thính Uyên: "Anh mau đi đi, đừng để Albert phải đợi lâu."

"Em cũng bớt nói vài câu đi."

Bạc Thính Uyên lưu tâm thấy sắc mặt Ôn Từ Thư không có gì đáng ngại thì cũng không nói thêm điều gì nữa.

Lúc ra khỏi cửa, hắn dặn dò quản gia Từ bảo dì Chung vào phòng bầu bạn với cậu.

Ông liền vâng lời làm theo.

Bạc Nhất Minh cũng biết rõ cổ họng của ba nhỏ đang không được tốt, bèn chủ động bảo: "Ba nhỏ ơi ba không cần nói chuyện đâu, cứ nằm nghe con nói là được rồi ạ."

"Ừm." Ôn Từ Thư mỉm cười, khẽ nhéo nhéo gò má phúng phính của nhóc con.

-

Đến bữa tối, Ôn Từ Thư cảm thấy trong người đã hồi phục chút sức lực, liền đề nghị muốn xuống nhà ăn dùng bữa.

Bạc Thính Uyên không phản đối nữa, hắn bế cậu xuống lầu.

Bạc Nhất Minh ở trên bàn ăn vừa múc canh lại vừa gắp thức ăn cho cậu liên tục: "Ba nhỏ ơi, tối nay con tắm rửa xong sẽ sang phòng kể chuyện cổ tích cho ba nghe, dỗ ba ngủ nhé."

Giọng điệu này nghe qua chẳng giống như đang thương lượng chút nào, mà hệt như một lời thông báo vậy.

Ôn Từ Thư dĩ nhiên sẽ không khước từ ý tốt của cậu con trai, cậu liếc nhìn Bạc Thính Uyên cũng đang gắp đồ ăn cho mình, rồi dịu dàng đáp: "Được chứ."

Lúc quay trở về phòng, Ôn Từ Thư lại được Bạc Thính Uyên bế bổng ngang người bước vào trong thang máy.

Cậu khẽ khàng bảo: "Tối nay em với Nhất Minh ngủ ở bên phía phòng của em nhé."

Bạc Thính Uyên rũ mắt nhìn cậu : "Ừm?"

Ôn Từ Thư nhìn thấy rõ mồn một chiếc chân mày của hắn khẽ nhướng lên, hình như là đang có chút tâm trạng, cậu liền vội vàng ngượng ngùng giải thích: "Thì tại cái giường bên phía anh... hai chúng ta..."

Bạc Thính Uyên nghiêng mặt, áp môi lên thái dương cậu mà hôn nhẹ: "Thế còn tôi thì sao? Em không có sắp xếp gì cho tôi à?"

Ôn Từ Thư cảm nhận được nhiệt độ ấm áp từ lồng ngực hắn, cánh tay cậu choàng qua siết chặt lấy cổ đối phương: "Tất nhiên là ngủ chung cả nhà rồi."

Nói đoạn, hai người nhìn nhau mỉm cười.

Thế nhưng khi Ôn Từ Thư ghé sát định hôn lên môi hắn, hắn lại khẽ nghiêng đầu né tránh.

Bạc Thính Uyên nhàn nhạt bảo: "Sức khỏe của em còn chưa khỏi hẳn đâu."

Ôn Từ Thư thẫn thờ đờ người ra, chẳng lẽ chỉ hôn một cái thôi mà cũng không được sao?

Bước ra khỏi thang máy, cậu hậm hực buông một câu lạnh tanh: "Thế thì tối nay anh tự đi mà ngủ một mình nhé!"

Bạc Thính Uyên không tỏ ý kiến, cũng chẳng thèm lên tiếng đáp lời.

Ôn Từ Thư trong lòng càng thêm bực bội, cái tên này rốt cuộc là đã trải qua khóa huấn luyện đặc biệt nào à, sao lại có thể sở hữu một ý chí thép kiên định đến mức ấy cơ chứ?!

Đến lúc Bạc Thính Uyên bế cậu tiến vào phòng ngủ, Ôn Từ Thư liền lầm bầm: "Nhầm phòng rồi, đi sang bên phía em cơ mà."

Nào ngờ Bạc Thính Uyên hoàn toàn bất động thanh sắc, hắn dứt khoát bế cậu đi thẳng vào trong phòng để quần áo rồi ngồi xuống chiếc ghế sofa.

Ôn Từ Thư lập tức bắt thóp được thần sắc nơi đáy mắt hắn, nhỏ giọng hỏi: "Anh muốn làm trò gì nữa đây hả?"

Thấy Bạc Thính Uyên giữ im lặng rồi đưa tay tháo chiếc kính mắt xuống, cậu vội ngửa người ra sau: "Anh --"

Bạc Thính Uyên cúi xuống hôn lấy khóe môi cậu, rồi chậm rãi dời nụ hôn sang bên vành tai, hít hà thật sâu mùi hương mềm mại đặc trưng quanh thân, nhịp thở cũng dần trở nên dồn dập, nặng nề.

Ôn Từ Thư một tay ôm lấy bờ vai hắn, chiếc cổ thon dài và yếu ớt không thể không ngửa ra sau, để mặc cho hắn tùy ý ôm ấp, cọ xát.

Cái tên đáng ghét này ở đâu ra không biết? Bản thân thì cấm không cho cậu hôn môi, kết quả chính mình lại tự tiện làm càn như thế này đây!

Ôn Từ Thư bấy giờ hệt như một bánh xà phòng trơn tuột, toàn thân đều bị hắn v**t v* một lượt, x** n*n đến mức xương cốt cũng muốn nhũn ra, chỉ biết th* d*c nặng nề.

Trong cơn mê muội, bàn tay cậu vô thức chạm lên bàn tay trái của Bạc Thính Uyên, Chiếc nhẫn!

Nhớ lại vài chi tiết kỳ lạ đêm qua, cậu hốt hoảng rụt tay về hệt như vừa chạm phải một thanh sắt nung đỏ.

Nào ngờ Bạc Thính Uyên phảng phất như có thần giao cách cảm với cậu, hoàn toàn thấu suốt những gì cậu đang nghĩ trong đầu, hắn liền gạt ngón tay cậu ra rồi đan năm ngón tay vào nhau, nắm thật chặt.

Ôn Từ Thư: Cố ý! Quá đáng lắm luôn!

Đến khi Bạc Thính Uyên tựa vào bờ vai cậu, hôn lên vành tai tròn trịa của cậu , luồng hơi thở phả ra xung quanh bỗng trở nên nóng bỏng tột cùng.

Ôn Từ Thư thấp giọng hỏi: "Có phải anh lại tính uống thuốc nữa không đấy?"

Thật ra lúc bị phát sốt vào buổi sáng, cậu đã đoán được phần nào hắn sẽ làm như vậy rồi.

"Ừm?"

Bạc Thính Uyên đầy mê luyến dán khuôn mặt vào làn da mềm mại nơi bên cổ cậu, "Em hy vọng tôi uống sao?"

"Tất nhiên là không rồi."

Ôn Từ Thư lầm bầm, "Ý em là......"

Cậu đang ngồi trong lòng hắn cơ mà, làm sao có thể không cảm nhận được chứ.

Ôn Từ Thư khẽ động đậy người cọ nhẹ một cái như để ra hiệu cho hắn: "Anh cứ thế này thì tính làm sao bây giờ?"

Động tác này khiến yết hầu của Bạc Thính Uyên trượt mạnh lên xuống một cái đầy nặng nề: "Lát nữa lúc đi tắm tôi sẽ tự giải quyết."

Gương mặt Ôn Từ Thư đỏ bừng lên như tôm luộc: "Anh... sao anh lại nói thẳng thừng như thế chứ."

Bạc Thính Uyên nghe thấy lời thẹn thùng của cậu liền bật ra tiếng cười khẽ đầy ái muội: "Làm thì làm được, nhưng nói thì lại không được nói sao?"

Ôn Từ Thư thầm nghĩ, ngày thường hắn rất hiếm khi cười, nhưng mỗi lần cười lên lại mang một sức quyến rũ đến lạ kỳ.

Trong lòng cậu ngứa ngáy khôn nguôi, không nhịn được bèn nghiêng mặt sang muốn hôn lên môi hắn.

Kết quả, Bạc Thính Uyên lại đặt một nụ hôn lên cằm cậu né tránh: "Đợi bao giờ sức khỏe em tốt lên rồi hẵng --"

Ôn Từ Thư vội lấy tay che bờ môi hắn lại, lí nhí năn nỉ: "Xin anh đấy, anh đừng nói nữa mà."

Bạc Thính Uyên cười đến mức vô cùng sảng khoái, hắn bế cậu đứng dậy bước ra khỏi phòng để quần áo, đi vòng qua bức bình phong.

Bạc Nhất Minh vẫn còn chưa sang.

Đến khi Ôn Từ Thư được đặt nằm xuống giường, tầm mắt cậu vừa vặn đập ngay vào chiếc quần của hắn, cậu xấu hổ đến mức vội vàng dời mắt đi chỗ khác, nhỏ giọng hỏi: "Cứ như vậy thật sự không bị hỏng đấy chứ?"

Không đợi Bạc Thính Uyên kịp mở miệng, cậu đã lập tức ngước mắt lên nói đỡ vào: "Em là đang nói đến cơ thể của anh ấy!"

Bạc Thính Uyên khẽ xoa xoa mặt cậu một cái: "Ừm, tôi đi tắm đây."

Ôn Từ Thư: "..."

Ánh mắt cậu cứ dõi theo bóng lưng xa dần của Bạc Thính Uyên, kéo chăn trùm lên tận mũi, trong đầu toàn là hình ảnh về những việc hắn có thể sẽ làm ở trong phòng tắm bấy giờ.

- Á á á á á á á!