Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 90: Bên trong phòng tắm

Giữa tiếng hôn môi quấn quýt, nhớp nháp, Ôn Từ Thư khẽ né tránh bờ môi của hắn, thấp giọng cầu khẩn: "Tắt đèn được không?"

Cậu vô cùng cần một vài hành động trốn tránh như vậy để che giấu đi nỗi thẹn thùng đang cuộn trào quá mức mãnh liệt trong lòng.

Bạc Thính Uyên siết chặt lấy vòng eo phía sau của cậu, lồng ngực của hai người gần như là áp chặt khít khao vào nhau, hắn cứ từng chút, từng chút một m*t mát, hôn lấy bờ môi mềm mại, ngọt ngào ấy.

Ôn Từ Thư thấy hắn mãi vẫn không nhúc nhích, bèn đưa chóp mũi cọ cọ vào bên sườn mặt hắn, nũng nịu: "Ơ... Được không?"

Vừa dứt lời, cậu đã bị hắn xoay người bế lên, nương theo đôi chân dài của Bạc Thính Uyên mà từng bước một lùi dần về phía bức tường có bảng công tắc đèn.

Ôn Từ Thư bị ép sát vào tường, g*** h** ch*n thon dài đã bị đầu gối của Bạc Thính Uyên chen vào xâm chiếm.

Theo nhịp môi lưỡi bị đối phương tiến sâu vào càn quét, cậu không thể không hơi ưỡn lưng đón nhận, gáy tựa vào bức tường cứng nhắc, bật ra tiếng hừ nhẹ chẳng thể nào kìm nén nổi: "Ưm..."

Ngay sau đó, bàn tay cậu được hắn nhẹ nhàng nắm lấy, cùng nhau ấn xuống chiếc công tắc.

Sau một tiếng "tạch" khe khẽ, cả căn phòng chỉ còn lại chiếc đèn nhỏ nơi lối vào tỏa ra thứ ánh sáng màu trắng sữa dịu nhẹ.

"Để lại một đèn nhé."

"Ừm" Vành tai và vùng tóc mai của Ôn Từ Thư liên tục bị những ngón tay của hắn m*n tr*n, xoa bóp, khiến hai đầu gối cậu dần dần mềm nhũn ra.

Đôi bàn tay cậu chẳng biết đã luồn vào trong vạt áo tây trang của hắn từ lúc nào, dọc theo vòng eo mà ôm chặt lấy.

Bạc Thính Uyên đúng lúc dừng lại, hắn khẽ nhíu mày, chăm chú nhìn ngắm người đang bị mình kéo vào trong vòng xoáy của d*c v*ng.

Trên gương mặt tuấn mỹ nhường ấy, giờ phút này đang phủ đầy sắc xuân, đôi mắt đen láy, trong trẻo lấp lánh quầng sáng đ*ng t*nh, phản chiếu rõ mồn một gương mặt của Bạc Thính Uyên.

Ôn Từ Thư rũ mắt, hàng mi dài cụp xuống, ôn tồn nói nhỏ: "Mười năm rồi mà anh vẫn chưa nhìn chán sao?"

Lời còn chưa dứt, bờ môi cậu đã lại bị hắn lấp kín, cả hai một lần nữa quấn quýt, dây dưa không rời.

Chờ đến khi nhịp thở của cậu lại trở nên dồn dập, Bạc Thính Uyên mới buông cậu ra, lên tiếng trấn an như dỗ dành: "Để tôi đi xả nước."

Hàng mi của Ôn Từ Thư khẽ run lên, vẫn còn muốn ngâm bồn sao?

Cậu cứ tưởng là... Ngẫm lại thì như vậy cũng tốt, để bản thân quen dần với cơ thể của nhau thì có lẽ khả năng chịu đựng của trái tim cậu cũng sẽ từ từ tăng lên.

Bạc Thính Uyên xoay người, vừa bước về phía bồn tắm, vừa đưa tay c*m v** cổ áo sơ mi kéo mạnh ra ngoài một chút để giải tỏa bớt cái nóng bức quá độ, rồi nhanh nhẹn cởi bỏ chiếc cúc áo nơi cổ.

Vào khoảnh khắc hắn xoay người vặn mở vòi nước của bồn tắm, một đôi cánh tay thon dài bỗng từ phía sau vòng qua ôm lấy eo hắn, tấm lưng hắn lập tức đón nhận một luồng nhiệt nóng bỏng.

Ôn Từ Thư ôm lấy hắn từ phía sau, chờ đến khi hắn đứng thẳng người lên, cậu mới nghiêng mặt áp vào tấm lưng rắn rỏi, rộng lớn của hắn mà cọ cọ, thẹn thùng lí nhí hỏi: "Anh... anh c** q**n áo trước được không?"

Nói xong câu này, cả khuôn mặt cậu liền chôn chặt vào lưng hắn, vừa đỏ vừa nóng bừng lên.

Bạc Thính Uyên không lên tiếng trả lời ngay lập tức.

Ôn Từ Thư tự biết yêu cầu này hình như có chút vô sỉ, đành phải chơi xấu, ôm chặt lấy eo hắn rồi khẽ lắc lắc hai cái làm nũng: "Daddy ~~"

Bạc Thính Uyên nắm lấy tay cậu rồi gỡ ra, xoay người lại đối mặt nhìn ngắm khuôn mặt đang ửng đỏ, đoạn kéo những ngón tay cậu đặt lên hàng cúc áo sơ mi của mình.

Giữa tiếng nước chảy ào ào, Ôn Từ Thư ý thức được hắn muốn làm gì, cậu nhẹ nhàng mím môi, sau đó để mặc cho tay mình được hắn dẫn dắt, chậm rãi cởi bỏ chiếc áo sơ mi màu đen tràn ngập sắc thái cấm dục này.

Vạt áo buông xuống, tầm mắt cậu dời đi vô định, cảm giác nhìn vào bất cứ nơi nào trên cơ thể hắn cũng sẽ bị bỏng rát.

Cho đến khi bàn tay chạm vào cạp quần, đồng tử đen láy của cậu đột ngột giãn ra: "Á..."

Trong lúc hoảng hốt, cậu định rút tay về nhưng kết quả lại bị Bạc Thính Uyên nắm chặt lấy.

Bạc Thính Uyên trầm giọng hỏi ngược lại: "Em muốn để tôi mặc nguyên quần thế này để ngâm bồn sao?"

Ôn Từ Thư nhanh chóng lướt tầm mắt qua múi cơ bụng của hắn, cậu hạ quyết tâm, dứt khoát k** kh** q**n xuống, thế nhưng các đầu ngón tay tựa hồ vẫn vô tình chạm phải.

Cảnh tượng đêm ngày hôm qua cùng hiện tại lập tức trùng khớp lên nhau.

Toàn thân Ôn Từ Thư giống như bị đặt trên đống lửa để nướng quay, trái tim đập thình thịch liên hồi.

Ngay trước khi sắp ngộp thở đến nơi, cậu ra sức đẩy đẩy người đàn ông trước mặt xoay đi, bắt hắn phải quay lưng về phía mình.

Cậu tựa trán vào tấm lưng của Bạc Thính Uyên, lầm bầm lầu bầu: "Anh đừng nhìn em, bằng không em sẽ ngất xỉu thật đấy."

Cánh tay Ôn Từ Thư bị hắn kéo mạnh về phía trước, khiến lồng ngực cậu áp sát vào lưng hắn.

Bên sườn mặt nóng bừng của cậu dán chặt lên da thịt Bạc Thính Uyên, hệt như muốn in một dấu ấn thuộc về riêng mình lên đó.

Bạc Thính Uyên cúi người cởi bỏ phần đồ còn lại, tùy ý vứt sang một bên, rồi nắm lấy tay anh hỏi: "Để tôi cởi cho em nhé?"

"Không không, không cần đâu."

Ôn Từ Thư đúng lúc biểu hiện ra sự rụt rè và giáo dưỡng ăn sâu vào trong xương tủy: "Em tự làm được."

Thấy vậy, Bạc Thính Uyên không kiên trì thêm nữa, hắn dẫn đầu bước vào trong bồn tắm lớn rồi ngồi xuống, ngửa đầu lên nhìn cậu.

Ánh đèn nơi đây tối tăm, đôi mắt lục bảo của hắn lóe lên thứ ánh sáng sâu thẳm đầy bí ẩn.

Ôn Từ Thư chợt nhớ tới giấc mơ lúc rạng sáng, nhớ tới đôi đồng tử dọc của con mãng xà kia.

Cậu vội vàng xoay người tránh đi chỗ khác.

Lần trước cậu còn cố ý ở trước mặt hắn thay quần áo, lần này thì...

Ôn Từ Thư định thần lại, vốn tính lười cởi từng chiếc cúc nên cậu trực tiếp nắm lấy vạt áo kéo mạnh tuột lên trên, chiếc quần bên ngoài lẫn đồ nhỏ bên trong cũng được cậu dứt khoát lột xuống cùng một lúc.

Động tác vô cùng lưu loát, nhanh gọn dứt khoát.

Chẳng mấy chốc, trước mắt Bạc Thính Uyên đã hiện ra một cơ thể thon dài, trắng ngần không một vết tì vết, mái tóc đen dài kiều diễm xõa tung đầy quyến rũ.

Dưới ánh sáng tối tăm, mờ ảo, cảnh tượng ấy hệt như những tầng mây mù mịt bao phủ quanh non bộ trập trùng, đường cong thướt tha mềm mại.

Ôn Từ Thư nhanh chóng vơ lấy mái tóc dài búi gọn thành một búi sau đầu, lập tức bước vào phía cuối bồn tắm.

Nhìn thì có vẻ tự nhiên, nhưng kỳ thực cậu đang cố tình giữ khoảng cách với Bạc Thính Uyên thêm vài phần.

Thế nhưng kết quả, cậu vẫn bị hắn một phát ôm ghì lấy kéo qua.

Tiếng nước bắn lên tung tóe ào ào, cánh tay Ôn Từ Thư vô tình đụng trúng phải nơi không nên đụng, thứ xúc cảm ấy khiến cậu bủn rủn, suýt chút nữa là nhảy dựng lên.

"Anh sao lại... Anh..."

Bạc Thính Uyên dịu dàng đặt một nụ hôn lên bên tai cậu, khẽ khàng bảo: "Vừa rồi tôi đã nói rồi, thuốc của tôi uống hết rồi."

Ôn Từ Thư: ?.?

Hóa ra câu nói "thuốc uống hết rồi" là có ý nghĩa này đây, cậu sơ suất quá.

Cậu không tự nhiên mà cựa quậy vài cái, ngồi lọt thỏm ở giữa đôi chân dài của hắn, hai tay lóng ngóng chẳng biết phải đặt vào đâu cho phải.

Bạc Thính Uyên cúi đầu, bờ môi mỏng áp sát vào vùng gáy nơi chân tóc của Ôn Từ Thư.

Vài lọn tóc tơ không được búi lên hết đang dính vào làn da trắng nõn, mềm mại, trông xù xù vô cùng đáng yêu.

Hắn cầm chiếc khăn lông ướt chậm rãi lau chùi bờ vai mảnh dẻ, rồi dọc theo cánh tay từng chút từng chút lau xuống dưới.

Dưới những động tác ôn nhu và săn sóc của hắn, Ôn Từ Thư dần dần thả lỏng người ra, thế nhưng hễ cứ dựa ra sau là lại chạm phải một sự tồn tại nóng bỏng như lửa đốt, cậu đành phải nghiêng mình bò về phía thành bồn tắm.

Bạc Thính Uyên thấy thế liền co chân trái lên, để cậu tựa vào đầu gối của mình.

Hắn dùng chiếc khăn lông thong thả ung dung lau chùi làn da cho cậu, từ tấm lưng cho đến vòng eo thon nhỏ rồi dịch xuống chút nữa.

Cứ từng lượt từng lượt một, mãi cho đến khi làn da cậu dưới tác động của nước ấm và sự m*n tr*n hiện lên một lớp hồng hào nhàn nhạt.

Ôn Từ Thư dần dần thích ứng được, cậu chu chu môi hôn nhẹ lên đầu gối của hắn, lý nhí hỏi: "Có cần em giúp anh không?"

Dù sao thì Bạc Thính Uyên cũng đã từng giúp cậu hai lần rồi, bản thân cậu cũng không có phản ứng phụ nào bài xích cả.

Ngay sau đó, cả người cậu liền bị Bạc Thính Uyên ôm xoay ngược lại, bắt ngồi đối mặt trên đùi hắn.

Lần này, cậu không cách nào né tránh nổi mà buộc phải dán chặt khít khao vào cơ thể hắn.

"Chờ, chờ, chờ một chút đã!"

Ôn Từ Thư dồn dập hít thở sâu vài cái, còn cố tình phát ra tiếng "A ha--" đầy khoa trương.

Bạc Thính Uyên đưa bàn tay che chở sau lưng cậu nhẹ nhàng xoa bóp, kiên nhẫn chờ cho nhịp thở của cậu bình ổn trở lại.

Ôn Từ Thư lườm hắn một cái cháy mặt: "Anh có thể hỏi qua ý kiến của em trước được không hả? Anh cứ như thế này thì tim em làm sao mà chịu đựng nổi chứ?"

Bạc Thính Uyên đặt một nụ hôn lên đuôi mắt xinh đẹp của cậu, chóp mũi cọ nhẹ vào làn da mềm mại, thấp giọng hỏi: "Vậy tôinên hỏi thế nào đây?"

Hắn khẽ ho một tiếng, cố tình chuyển sang tông giọng trầm thấp, cực kỳ chính thức và nghiêm túc để nói: "Ôn tiên sinh, tôi có thể cùng em một chỗ để --"

"Kìa kìa kìa... Bạc Thính Uyên!"

Ôn Từ Thư sợ tới mức tay phải quơ quào làm bắn tung tóe cả bọt nước lên, cả người vừa thẹn vừa cuống quýt: "Lúc cần nói thì chẳng chịu nói, lúc không cần thì lại nói bậy nói bạ!"

Bạc Thính Uyên quét mắt nhìn lướt qua đôi môi đang mấp máy liến thoắng của cậu, đăm đăm chăm chú nhìn vào đôi mắt đen láy: "Vậy chuyện tiếp theo đây, có cần phải hỏi qua em không?"

"Chuyện gì cơ?"

Ôn Từ Thư vừa dứt lời thì bàn tay đã bị hắn kéo qua, ấn thẳng lên trên đó.

Nơi lòng bàn tay cậu chạm vào hệt như có một vật sống, hung hăng rung lên một trận bần bật.

Toàn thân cậu nháy mắt căng cứng lại, vầng trán đột ngột nện vào vai hắn, cậu nhắm nghiền mắt lẩm bẩm: "Xin anh đấy đừng hỏi nữa..."

Đáy mắt Bạc Thính Uyên hiện lên một tia ý cười nồng đượm, hắn hôn lên bên thái dương đã thấm đượm mồ hôi của Ôn Từ Thư: "Thật sao? Nhưng mà chuyện này có thể sẽ tốn khá nhiều thời gian đấy?"

Ôn Từ Thư nhắm mắt lại, nói năng một cách vô cùng hàm hồ: "Ưm... Thì cứ coi như là làm bài tập huấn luyện để thích nghi đi..."

Nói xong, cậu há miệng cắn mạnh lên bắp thịt trên vai hắn, ngữ khí vô cùng hung dữ, "Thế nên anh còn không mau bắt đầu đi?"

So với chuyện đó, có lẽ Bạc Thính Uyên càng muốn không kiêng nể gì mà hôn môi đôi môi mềm mại, đầy thú vị này của cậu hơn.

Dĩ nhiên, một chuyện khác cũng có thể giúp Bạc Thính Uyên trực tiếp và nhanh chóng đạt được niềm kh*** c*m tột đỉnh.

Giữa làn nước dập dềnh, tay của Ôn Từ Thư bị hắn nắm lấy, ép cậu phải cùng thực hiện một chuyện tình ái mà đến nhìn cậu cũng chẳng dám nhìn.

Bạc Thính Uyên cố tình kìm nén tiếng th* d*c, gợi cảm đến tận cùng xương tủy. Điều này khiến cho nhịp tim của Ôn Từ Thư cứ lúc nhanh lúc chậm, phảng phất như nơi đang bị bàn tay bao bọc lấy kia chính là của chính mình vậy.

Chẳng mấy chốc, một Ôn Từ Thư vốn có định lực không đủ cũng đã bị kéo theo mà có phản ứng.

Cậu hận không thể đào ngay một cái hố để tự chôn mình xuống cho đỡ thẹn.

Bạc Thính Uyên ôm lấy cậu để điều chỉnh lại tư thế, hai cơ thể hoàn toàn áp sát khít khao vào nhau, bàn tay to rộng của hắn bao trọn lấy tay cậu cùng nhau nắm giữ.

Xúc cảm này quá mức chấn động khiến toàn thân Ôn Từ Thư một trận tê dại chạy dọc sống lưng.

Bạc Thính Uyên không cử động ngay lập tức, hắn kiên nhẫn chờ cho nhịp tim của cậu hơi bình ổn lại rồi mới bắt đầu.

Sự thân mật khăng khít đến mức này làm cho tâm thần Ôn Từ Thư chấn động dữ dội, cậu căn bản không cách nào tự khống chế nổi bản thân, chẳng bao lâu sau đã phải buông vũ khí đầu hàng.

Cậu xấu hổ và giận dữ không để đâu cho hết, hai mắt nhắm tịt lại rồi gục đầu lên vai hắn giả chết.

Bàn tay Bạc Thính Uyên áp trên tấm lưng cậu nhẹ nhàng v**t v*, dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Ôn Từ Thư cảm thấy sự tồn tại đang diễu võ dương oai của hắn thật là khiến người ta bực mình mà.

"Anh đừng động vào em nữa, anh nhanh lên chút đi."

Bạc Thính Uyên lại chẳng hề vội vã, hắn đổi một đợt nước ấm mới rồi lại bắt đầu, lần này vẫn tiếp tục kéo bàn tay cậu phủ lên trên đó.

"Sẽ nhanh thôi."

Ôn Từ Thư áp sát người vào lồng ngực hắn, vừa tức lại vừa thẹn, cậu lại há miệng lưu thêm một dấu răng nữa trên bả vai hắn để bõ tức.