Lại một lần nữa lên xe.
Bạc Nhất Minh tay cầm ly nước, vừa mới chui vào hàng ghế sau của xe thì liền phát hiện ra ba nhỏ đã bị ba lớn đưa lên ngồi ở ghế phụ phía trước mất rồi.
Nhóc con liền rướn người tới sát bên cạnh thành ghế, cố ý cất cao giọng đầy vẻ thắc mắc: "Ủa? Chỗ ngồi bây giờ lại sắp xếp theo kiểu này rồi sao ạ?"
Ôn Từ Thư còn chưa nghĩ ra phải giải thích thế nào cho thỏa đáng, chỉ biết gượng cười rồi bất lực giơ tay lên.
Hai ngón tay cậu tựa như chiếc kéo nhỏ, khẽ nhéo nhéo gò má nhóc con, làm lộ ra một cục thịt phúng phính.
Bạc Nhất Minh cũng cố ý nghiêng nửa bên mặt qua, dung túng để ba nhỏ trêu chọc nhằm hâm nóng bầu không khí.
Bạc Thính Uyên khom lưng giúp Ôn Từ Thư thắt dây an toàn ngay ngắn, rồi lên tiếng hỏi cậu con trai: "Con không nói chuyện với các bạn nhỏ khác nữa à?"
"Vâng ạ ~" Bạc Nhất Minh bấy giờ mới chịu dời người lui về sau.
Được rồi, thực ra nhóc con cũng đang rất muốn tán gẫu với các bạn nhỏ khác, đặc biệt là với Tinh Tinh.
[ Ba lớn làm thế mà coi được sao? Ba nhỏ ơi có phải em đang bị bắt cóc đúng không? Ô ô đáng thương quá đi mất. ]
[ Sao daddy lại có thể nhẫn tâm cướp vợ yêu đi, bỏ mặc con trai cô đơn một mình ở phía sau như thế chứ? ]
Bạc Thính Uyên đóng cửa xe lại, vòng qua phía đuôi xe rồi bước lên vị trí ghế lái.
"Nhất Minh, xem bản đồ trước đi, xác định xem điểm nhiệm vụ tiếp theo chúng ta sẽ đi là ở đâu."
"OK luôn ạ ~ OK luôn ạ ~"
Bạc Nhất Minh lắc lư thân mình, nhóc con trải tấm bản đồ ra khoảng trống trên băng ghế sau rồi nghiêm túc nghiên cứu.
"Tụi mình đi ngắm chong chóng gió đi ba lớn? Ba nhỏ ơi, ba có muốn chụp ảnh kỷ niệm với chong chóng gió không ạ?"
"Ba thế nào cũng được mà." Ôn Từ Thư hoàn toàn không có ý kiến gì, tâm thế lúc này của cậu chính là đi du lịch, nghỉ dưỡng.
Bạc Thính Uyên đặt tay lên vô lăng, lên tiếng nhắc nhở con trai: "Nếu đi đến khu vực chong chóng gió trước, lát nữa có nhiệm vụ khác cần quay lại thì chúng ta sẽ phải đi đường vòng ngược lại đấy."
"Ba lớn đã sớm tính toán xong xuôi hết rồi đúng không ạ?"
Lần này Bạc Nhất Minh dịch người sang tận góc bên phải của hàng ghế sau, nhóc con áp sát vào cửa sổ xe rồi rướn người về phía trước, đặt bàn tay nhỏ lên bả vai phải của ba nhỏ, thì thầm to nhỏ: "Ba nhỏ xem kìa, ba lớn chẳng tuân thủ quy tắc chút nào cả, rõ ràng chương trình bảo phải nghe theo lời của các bạn nhỏ mà lị."
Bạc Thính Uyên vươn cánh tay dài giữ chặt lấy cánh tay nhỏ gầy của con trai, kéo nhóc con ngồi lại ngay ngắn ở chính giữa băng ghế, nhìn thẳng vào mắt con mà bảo: "Nói lại lần nữa cho ba nghe xem nào."
[ Daddy trông nghiêm túc quá vậy nè, không phải là anh ấy định giáo huấn con trai đấy chứ? Lo lắng cho bé Minh Minh quá đi. ]
[ Xin vị tiên sinh này hãy tự ý thức được một điều: Gợi cảm và có mị lực thì mới được gọi là daddy, còn nổi cáu với con trai thì chỉ xứng đáng gọi là father thôi nhé! Cẩn thận tôi tước phong hào của anh bây giờ! >.< ]
Bạc Nhất Minh khẽ ho khan hai tiếng để thanh giọng, rồi ngửa cổ hướng thẳng lên trần xe, hét lớn hết cỡ: "Tổ chương trình quy định, phụ huynh phải nghe theo sự chỉ huy của các bạn nhỏ --"
Ôn Từ Thư đứng bên cạnh nghe mà chỉ muốn giơ tay lên bịt chặt hai tai lại.
"Ừm."
Bạc Thính Uyên bắt đầu khởi động xe, ngữ khí bình thản như thường: "Ngồi lùi lại đi, thắt dây an toàn vào."
Bạc Nhất Minh giành được thắng lợi ở giai đoạn này liền đắc chí mà ngả rạp người ra sau thành ghế.
Nhóc con đột nhiên phát hiện ra rằng, khi một mình chiếm trọn băng ghế ba người ở phía sau thì bản thân có thể tùy ý lựa chọn vị trí ngồi, thế là nhóc con liền lủi vô chính giữa yên vị.
Sau khi thắt đai an toàn xong xuôi, nhóc con liền hướng về phía ống kính máy quay ngay trước mặt mà vẫy vẫy tay: "Mọi người thấy rồi đúng không ạ? Ở nhà chúng con ấy, cả ba lớn lẫn ba nhỏ đều phải nghe lời con hết á."
Ôn Từ Thư cười đến mức khóe miệng cứ cong tớn lên suốt, chưa từng hạ xuống một khắc nào.
Bạc Nhất Minh liền quay sang đốc thúc: "Ba nhỏ ơi, ba phải lên tiếng ủng hộ con chứ nà ~"
Ôn Từ Thư phối hợp gật đầu trước ống kính: "Không sai đâu, ở nhà tụi ba đều nghe theo lời Nhất Minh hết."
[ Nhìn cái điệu bộ khoe khoang, đắc ý của nhóc con kìa! Ba nhỏ ơi em đừng có nuông chiều con quá mức như thế chứ! ]
[ Có phải là vì đang ghi hình chương trình không ta? Cảm giác vừa rồi ba lớn thật sự trông rất hung dữ luôn á, làm tôi giật cả mình chứ chẳng chơi. ]
[ Chắc là không phải đâu, bé Minh Minh hoàn toàn không hề cảm nhận được mối đe dọa đến từ ba ba mà, nhóc con vừa không sửa miệng cũng chẳng thèm rụt rè lui bước, ngược lại còn dõng dạc cất cao giọng để bày tỏ chính kiến của mình hơn nữa kìa. ]
[ Ba lớn ngoài đời thường chắc có lẽ cũng với phong thái như vậy rồi. Nếu cha mẹ mang lại cho con cái đầy đủ cảm giác an toàn, đứa trẻ sẽ càng thêm dũng cảm để kiên trì với lập trường của bản thân, cho dù đó có là một sự kiên trì sai lầm đi chăng nữa *đang nói chính con đấy bé Minh Minh à!*. ]
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh dọc theo con đường vòng quanh bờ biển.
Suốt dọc đường đi, Bạc Nhất Minh liên tục ríu rít bù đắp, trò chuyện qua lại với các bạn nhỏ khác.
Ba đứa trẻ còn lại bấy giờ cũng đều đã được ngắm nhìn biển lớn, tụi nhỏ thi nhau chia sẻ qua bộ đàm về đủ loại vỏ sò mà mình vừa nhặt được.
"Vỏ sò á?"
Bạc Nhất Minh chợt ngoảnh đầu nhìn sang chiếc ly đựng nước uống đặt ở bên cạnh, "Ba nhỏ ơi, mấy con sao biển với vỏ sò nhỏ con nhặt lúc nãy đâu rồi ạ? Có phải tụi mình bỏ quên hết ở trên bãi cát rồi không ba?"
Hai vợ chồng ở ghế trước đưa mắt nhìn nhau.
Ôn Từ Thư một tay luồn xuống mò mẫm chiếc túi đặt ở bên chân, một bên quay đầu lại nhìn con trai hỏi: "Hình như là vậy rồi đó con, hay là tụi mình quay xe lại lấy nhé?"
Nào ngờ, Bạc Nhất Minh lại nhàn nhã tựa lưng ra sau ghế, vừa đón gió biển rượi mát vừa ngắm nhìn vùng biển bao la ngoài cửa sổ: "Thôi khỏi đi ạ, bãi cát rộng lớn như thế kia, lát nữa con lại nhặt tiếp cái khác là được rồi."
Ôn Từ Thư: "......"
Chẳng là vừa rồi trong lúc uống nước, Bạc Nhất Minh mải chạy đi bắt chuyện với một bạn nhỏ xa lạ, Ôn Từ Thư và Bạc Thính Uyên đã nhanh tay thu dọn rồi giấu đống vỏ sò ấy đi trước, tính bụng chờ đến khi nhóc con nhớ ra thì sẽ đem ra trêu nhóc con một chút.
Bây giờ thì hay rồi, nhóc con thẳng thắn từ bỏ một cách vô cùng sảng khoái luôn.
[ Cười chết mất, bé Minh Minh không chịu đi bài theo bài bản gì hết trơn, ba nhỏ bây giờ có muốn đem đống vỏ sò ra cũng không biết phải đưa làm sao đúng không? ]
[ Ai bảo hai vợ chồng nhà này cứ thích bày trò trêu chọc con trai cơ chứ. ]
Bạc Thính Uyên đang lái xe bỗng lên tiếng hỏi: "Thế thì túi vỏ sò này cho ba nhé?"
"Túi vỏ sò gì cơ ạ?"
Bạc Nhất Minh tò mò dỏng tai rướn đầu về phía trước, dáo dác nhìn qua nhìn lại hai ba ba của mình.
Ôn Từ Thư lúc này mới xách chiếc túi đựng nước uống lên, bên trong lớp bọc trong suốt đúng là đang đựng đủ thứ đá nhỏ và vỏ sò xinh xắn.
Bạc Nhất Minh lập tức nhận ra ngay, đây chính là thành quả mà nhóc con đã cực khổ nhặt nhạnh lúc nãy.
Nhóc con vươn đôi tay dài ôm tót chiếc túi về phía mình: "Không cho ba lớn đâu nha. Cái này rõ ràng là của con mà!"
Nói rồi, nhóc con liền nở một nụ cười vô cùng vui vẻ: "Cảm ơn ba nhỏ nhiều ạ ~"
[ Vừa rồi miệng còn vừa bảo từ bỏ xong, thế mà chớp mắt một cái đã quý như vàng rồi. Quả nhiên vẫn cứ là một đứa trẻ con mà thôi. ]
[ Ba lớn lên tiếng thế này rõ ràng là đang âm thầm giải vây cho vợ yêu rồi, cộng thêm một điểm thanh lịch nha! ]
Chẳng mấy chốc, chiếc xe đã đến địa điểm check-in ngắm chong chóng gió bên bờ biển.
Những chiếc chong chóng gió màu trắng khổng lồ đứng sừng sững theo thứ tự dọc theo bờ vịnh hình bán nguyệt, phảng phất như những vị võ sĩ màu trắng đang ngày đêm bảo vệ bờ biển.
Trong làn gió biển thổi mạnh mẽ, bốn cánh quạt khổng lồ khi chuyển động phát ra những âm thanh kẽo kẹt nghe khá chói tai.
Bạc Nhất Minh chưa từng nhìn thấy một quái vật khổng lồ nào như thế này bao giờ.
Nghe tiếng gió rít ù ù hòa lẫn tiếng kẽo kẹt cơ khí, nhóc con theo bản năng mà rụt người lui về bên cạnh hai vị ba ba.
"Ba nhỏ ơi, chong chóng gió hóa ra lại cao đến mức này cơ ạ?" Nhóc con cứ tưởng nó chỉ là một cái cột nhỏ gắn thêm bốn chiếc cánh quạt thôi chứ dốt ạ.
Ôn Từ Thư thực ra cũng chưa từng có kinh nghiệm đứng trực tiếp dưới chân một chiếc chong chóng gió lớn như thế này.
Cậu thầm tưởng tượng, nếu là dưới màn đêm tăm tối, nương theo những làn gió đêm thổi lồng lộng mà đột nhiên nhìn thấy những vật thể khổng lồ này, có khi bản thân sẽ sợ đến mức nổi hết cả da gà da vịt lên mất thôi.
Bạc Thính Uyên một tay ôm lấy bờ vai con trai, đồng thời nắm chặt lấy bàn tay Ôn Từ Thư, thấp giọng hỏi han: "Có lạnh không?"
Khu vực bờ vịnh này khác với bãi cát trắng lúc nãy, gió biển ở đây thổi mạnh hơn hẳn.
Ôn Từ Thư khẽ lắc đầu bảo không sao.
Bạc Thính Uyên nhìn sang cậu con trai nhỏ vẫn đang đầy vẻ kinh ngạc: "Nhất Minh, nhiệm vụ của chúng ta ở đây là gì?"
Bạc Nhất Minh từ hành động ngửa cổ ngắm chong chóng gió lập tức quay ngoắt đầu sang nhìn ba lớn: "Dạ, tụi mình phải tìm người qua đường giúp cả nhà chụp một bức ảnh chung ạ."
Nương theo chiếc chong chóng gió siêu cấp khổng lồ làm vật đối chiếu, nhìn lại thì ba lớn trông cũng chẳng cao lớn lắm nữa rồi.
"Ừm."
Bạc Thính Uyên kéo nhóc con lại gần sát bên người Ôn Từ Thư: "Con với ba nhỏ đứng ở đây, để ba qua phía bên kia tìm người."
"Vâng ạ." Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn dính chặt lấy ba nhỏ.
Thấy mái tóc dài phía sau của Ôn Từ Thư bị gió thổi bay tán loạn, nhóc con vội vàng dang rộng hai cánh tay ôm chầm lấy người cậu: "Ba nhỏ ơi ba phải đứng vững vào nha, không là bị gió thổi bay mất ba bây giờ."
Ôn Từ Thư cũng mỉm cười ôm lấy con trai.
Ánh mắt cậu không tự chủ được mà đuổi theo bóng dáng Bạc Thính Uyên đang rảo bước đi về phía hai vị du khách trẻ tuổi, thầm hy vọng bộ dạng nghiêm nghị của hắn sẽ không làm người ta phải khiếp sợ.
[ Ánh mắt của ba nhỏ cứ nhìn theo ba lớn mãi thôi kìa ~~ Người ta mới rời đi có một tí tẹo thôi mà. ]
[ Lúc lái xe daddy cũng thường xuyên liếc nhìn vợ yêu suốt còn gì, tôi xin tuyên bố hai người phát cẩu lương vừa vừa phải phải thôi nha! ]
Bất quá, những lo lắng của Ôn Từ Thư hoàn toàn là dư thừa. Bạc Thính Uyên rất nhanh đã thành công mời được người ta đi theo qua đây.
Hai vị du khách kia là một cặp tình nhân, vừa nhìn thấy Ôn Từ Thư và Bạc Nhất Minh, chàng trai liền thấp giọng nói một câu, ngữ khí không giấu nổi vẻ hưng phấn: "Anh đã bảo rồi mà, họ đúng là đang quay chương trình thực tế đấy thôi."
Cô gái đi cùng chăm chú nhìn ba người họ, ban đầu hoàn toàn không nghĩ theo hướng đây là một gia đình ba người.
Cho đến khi Bạc Nhất Minh cất tiếng gọi ba lớn và ba nhỏ.
Cả hai người họ lập tức trợn mắt há hốc mồm vì kinh ngạc.
Chàng trai lên tiếng hỏi: "Mọi người... là một nhà ạ? Mọi người không phải là đang đóng phim hay gì sao? Không phải là ngôi sao nổi tiếng ạ?"
Bạc Nhất Minh đầy vẻ kiêu ngạo mà dõng dạc tuyên bố: "Con chính là ngôi sao nổi tiếng đó ạ. Còn đây là hai ba ba của con."
Ôn Từ Thư cùng Bạc Thính Uyên đầy ăn ý mà đồng thời ăn nhịp bước lùi lại phía sau một bước.
Ôn Từ Thư càng là ngập tràn nụ cười trên môi, nỗ lực đóng đạt vai diễn "phụ huynh của đại minh tinh".
Chàng trai kia nghe vậy cũng chẳng mảy may nghi ngờ gì: "Oa, thì ra là thế ạ!"
[ Người ta tốt bụng lại giúp con hoàn thành nhiệm vụ, thế mà con lại nhẫn tâm lừa gạt người ta như thế hả! Bé Minh Minh ơi, gõ đầu con một cái nè. ]
[ Không phải chứ, sao nhóc con nói dối mà mặt không đỏ tim không đập một tí nào vậy trời?! ]
[ Ba nhỏ với ba lớn cùng nhau lùi bước nhìn mắc cười xỉu luôn á, xứng đáng là danh trường hợp của show hài hước năm nay. ]
[ Vậy mà hai người không thèm bóc phốt bé Minh Minh luôn kìa. Hai vợ chồng nhà này nuông chiều con cái như vậy có hợp lý không hả trời?! ]
Nhiệm vụ diễn ra vô cùng thuận lợi, Bạc Nhất Minh lại một lần nữa bật chế độ vẫy chiếc đuôi nhỏ vô hình, tung ta tung tăng đắc chí.
Giữa làn gió biển lồng lộng, mái tóc dài của Ôn Từ Thư bị thổi bay tán loạn, Bạc Thính Uyên liền giơ tay nhẹ nhàng gom gọn lại trùm trong lòng bàn tay, rồi thuận thế bước qua đứng ở phía lộng gió để chắn cho cậu, vòng tay ôm lấy cậu vào lòng.
Bạc Nhất Minh thấy thế liền chen chúc vào phía bên kia của ba nhỏ, ló cái đầu ra bảo: "Ba lớn ơi, tụi mình phải bao bọc để bảo vệ ba nhỏ thật kỹ vào nha. Nếu không là ba nhỏ sẽ bị gió biển thổi bay mất tiêu đó."
Lúc đi bộ trở lại khu vực đỗ xe, Ôn Từ Thư bỗng lên tiếng đề nghị: "Đến đây nào, cả nhà mình cùng thi độ ăn ý đi, em hô chân trái thì mọi người cùng bước chân trái trước nhé, được không?"
"Được ạ!" Bạc Nhất Minh cực kỳ thích chơi mấy trò chơi vận động cùng hai ba ba của mình.
Ôn Từ Thư nghiêng mặt qua, hướng về phía Bạc Thính Uyên mà cong cong đôi mắt cười: "Ba lớn có chơi cùng không nè?"
Bàn tay đang đặt trên bả vai cậu của Bạc Thính Uyên khẽ dùng lực bóp nhẹ một cái, hắn đáp: "Bắt đầu đi."
Ôn Từ Thư có thể cảm nhận được rõ ràng, cùi chỏ của người bên cạnh đang áp sát rồi khẽ đẩy nhẹ vào mạn sườn eo của cậu một cách đầy thân mật.
"Mọi người đứng nghiêm chỉnh trước đã nhé, nghe em chỉ huy nè. Chân phải - chân trái - chân phải -"
Đây là lần đầu tiên cả nhà ba người cùng nhau chơi loại trò chơi nhỏ này, bởi vậy ai nấy thảy đều tỏ ra phá lệ chuyên tâm.
Anh chàng nhiếp ảnh gia cũng nhanh chân chạy vòng ra phía bên sườn rồi vòng ra sau lưng để bấm máy quay liên tục, bắt trọn khoảnh khắc chơi đùa đầy ấm áp của cả gia đình.
[ Tự dưng xem đến đoạn này làm tôi nhớ lại hồi nhỏ ghê, hồi đó tôi cũng từng chơi trò này với ba mẹ rồi. ]
[ Một gia đình hạnh phúc quá chừng, nhìn mà ngưỡng mộ đến phát khóc luôn á. Tôi thì xin phép không gia nhập đâu nha, mắc công lại để mọi người phát hiện ra tôi mắc chứng đi đứng cùng tay cùng chân thì quê chết orz. ]
Trở lại trên xe.
Bạc Nhất Minh mở hộp công cụ ra chuẩn bị nghiên cứu nhiệm vụ tiếp theo, nhưng vừa cầm tấm bản đồ lên, nhóc con đã thốt lên một tiếng kinh hãi: "Xong đời rồi ba ơi!"
Bạc Thính Uyên đang vặn nắp chai nước, bình tĩnh liếc nhìn con trai một cái: "Sao thế?"
Sau khi mở nắp xong, hắn thuận tay đưa chai nước cho Ôn Từ Thư.
"Có chuyện gì thế?" Ôn Từ Thư tự nhiên đón lấy chai nước, ngửa đầu nhấp một ngụm.
Bạc Nhất Minh cầm chiếc điện thoại do tổ chương trình phát cho, quơ quơ ở khoảng trống giữa hai vị ba ba: "Hình như là phải dùng chiếc điện thoại này để chụp ảnh cơ ạ."
Nhóc con chột dạ rụt rụt cổ, "Bây giờ phải làm sao đây ba?"
"Không sao đâu." Bạc Thính Uyên trấn an, "Bắn ảnh qua chiếc máy đó là được."
Hắn lại một lần nữa nhắc nhở con trai: "Con thắt dây an toàn vào đi."
Ôn Từ Thư cũng an ủi theo: "Không có việc gì đâu, để ba nhỏ gửi qua là được rồi."
Cậu đón lấy chiếc điện thoại, mở ra nghiên cứu một chút, rất nhanh đã chuyển bức ảnh chụp chung lúc nãy sang: "Xong rồi nè."
Bạc Nhất Minh có chút tự trách, dẫu sao món đồ này cũng do nhóc con bảo quản, vậy mà nhóc con lại không hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn mỹ.
Nhóc con lí nhí cam đoan: "Lần sau con sẽ chú ý hơn ạ."
Bạc Thính Uyên lần thứ ba lên tiếng: "Trước tiên con cứ chú ý thắt cái dây an toàn vào đã."
"Phụt..." Ôn Từ Thư cười đến mức phải nghiêng người né ra ngoài góc máy quay, "Bảo bối ơi, con mau thắt vào đi thôi. Đừng để ba lớn của con phải lo lắng nữa."
"Vâng ạ."
Bạc Nhất Minh vội vàng cài khóa lại, "Con xin lỗi mà! Lần sau con nhất định sẽ thắt dây an toàn ngay từ đầu luôn."
[ Daddy cứ dùng cái chất giọng trầm thấp gợi cảm đó để nhắc đi nhắc lại một chuyện, trông vừa lạnh lùng lại vừa hài hước kiểu gì ấy nhỉ? ]
[ Ba lớn kiểu: Xin hãy gọi tôi là nhân viên kiểm tra đai an toàn lạnh lùng vô tình. ]
Mắc phải một lỗi sai nhỏ, Bạc Nhất Minh bỗng trở nên ngoan ngoãn lạ kỳ.
"Ba ơi, lộ trình tiếp theo cứ đi theo đúng quy định trên bản đồ nha ba."
"Không sao đâu, dù sao chúng ta cũng đâu có bị trễ giờ."
Ôn Từ Thư quay đầu lại nhìn con, "Chuyện nhỏ nhặt thôi, con đừng để trong lòng nhé."
Bạc Nhất Minh nghiêng đầu hỏi: "Thế lát nữa xuống xe, con vẫn muốn chơi trò cùng bước đi lúc nãy với hai ba nữa cơ. Có được không ạ?"
"Được chứ." Bạc Thính Uyên là người đầu tiên trả lời con trai.
Ôn Từ Thư cũng gật gật đầu theo, tỏ ý hoàn toàn không thành vấn đề.
Bạc Nhất Minh khẽ cao giọng hơn một chút, tiếp tục nài nỉ: "Sau này ở nhà tụi mình cũng thường xuyên chơi trò này nha ba?"
"Hứa luôn." Ôn Từ Thư lập tức bày tỏ thái độ.
Bạc Thính Uyên cũng đồng ý: "Ừm."
"Hi hi ~" Bạc Nhất Minh tựa lưng vào ghế, vui sướng đến mức hai vai cứ nhún nhảy liên tục.
[ Đây chính là đứa trẻ hạnh phúc được nuôi dưỡng từ một gia đình mà cha mẹ vô cùng yêu thương nhau đúng không? Từ nay về sau tôi đã có hình mẫu lý tưởng để tham chiếu rồi. ]
[ Tôi đã bảo rồi mà, băng ghế sau của chiếc xe này ít nhất vẫn còn ngồi vừa thêm hai đứa trẻ nữa đấy, sao tôi lại không thể gia nhập vào gia đình của họ được cơ chứ? ]