Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 56: Ôm chặt lấy tôi

Trên đường đến nhà hàng.

Ôn Từ Thư vẫn đang mải mê nghĩ ngợi lung tung, bỗng nhiên nhìn thấy chú khỉ con ngồi bên cạnh vừa bóc hộp quà và lôi ra một cây gậy gỗ thanh mảnh nhưng vô cùng thẳng thớm.

Cậu đưa tay nắm lấy phần tay cầm bằng bạc ròng có khắc hoa văn, ngạc nhiên hỏi: "Cây gậy chống này ở đâu ra thế?"

Bạc Nhất Minh hừ nhẹ một tiếng: "Ba nhỏ ơi, hóa ra vừa nãy ba chẳng thèm nghiêm túc nghe con nói chuyện gì hết ạ? Lúc ba vừa gọi điện thoại xong với ba lớn, con đã bảo là con muốn món này rồi mà, ba còn gật đầu bảo để cô nhân viên đóng gói lại cơ."

"..."

Ôn Từ Thư xoa xoa đầu con trai, lập tức mở lời nhận lỗi: "Ba xin lỗi nhé, vừa rồi ba hơi mất tập trung một chút."

"Không sao đâu ạ ~"

Bạc Nhất Minh sán lại gần cọ cọ vào cánh tay ba nhỏ, "Minh Minh bảo bối sẽ không giận ba nhỏ đâu nè ~" nhóc con cầm cây gậy chống lên hỏi, "Cái này đẹp không ba?"

Ôn Từ Thư nhẹ nhàng đỡ lấy phần đế bằng bạc ròng chống xuống lớp thảm lót sàn xe, những ngón tay chậm rãi xoay xoay thân gậy.

Cậu không rõ đây là loại gỗ tự nhiên gì, nhưng sự kết hợp giữa sắc đen tuyền và bạc ròng đích thực trông rất có khí thế.

"Có điều, món này hình như không phải đồ chơi dành cho trẻ con đâu."

Bạc Nhất Minh giật lại cây gậy, vẻ mặt báu vật như đang nghiên cứu các đường nét chạm khắc trên phần bạc ròng, lý lẽ hiển nhiên mà bảo: "Thì có thể đợi đến lúc con lớn lên rồi dùng cũng được mà ~"

Tầm mắt Ôn Từ Thư từ cây gậy chống chuyển dời sang bên góc mặt của con trai.

"Ừm." Con trai sẽ lớn lên thật khỏe mạnh.

Cậu hơi nghiêng người, lẳng lặng ngắm nhìn con trai đang tỉ mẩn nghiên cứu từng chi tiết của cây gậy: "Nhất Minh, con thích món này lắm à?"

Bạc Nhất Minh gật gật đầu, nhóc con dựng cây gậy chống ngay sát cạnh chân mình, ưỡn ngực thẳng lưng lên bảo: "Ba nhỏ nhìn xem, điệu bộ này của con trông rất giống một quý ông đúng không ạ?"

Đường nét gương mặt lai Trung - Pháp đầy góc cạnh, kết hợp cùng đôi mắt màu hổ phách và mái tóc màu nâu đậm, ngoại trừ bộ quần áo đang mặc trên người trông có chút không đủ trang trọng ra, thì nhóc con rõ ràng là một quý ông nhí mười mươi.

Ôn Từ Thư bị điệu bộ tính trẻ con chưa phai của chú khỉ con làm cho bật cười, cậu nhịn không được mà khẽ nhéo cái má nhỏ của nhóc con: "Đúng rồi ~ biến thành một hoàng tử nhỏ luôn rồi."

Bạc Nhất Minh nhận được lời khen ngợi thì thích chí ra mặt.

Tại khu vực đỗ xe của nhà hàng.

Chiếc xe vừa dừng hẳn, Ôn Từ Thư liền nhìn thấy một bóng dáng cao lớn đang sải bước đi về phía hàng ghế sau của xe, người đó đúng là Bạc Thính Uyên.

Lúc Bạc Nhất Minh nhảy phốc xuống xe, nhóc con ngước mắt nhìn qua mui xe về phía đối diện, khẽ nhướng mày với ba lớn như muốn ra hiệu: Con đã mang được ba nhỏ đến đây rồi nhé, nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc đúng không nào?

Bạc Thính Uyên đặt bàn tay trái lên cửa hàng ghế sau, khẽ gật đầu với con trai.

Ở bên trong xe, Ôn Từ Thư đang tính tự mình đẩy cửa bước xuống, ai ngờ đẩy mãi mà cửa xe vẫn im lìm không nhúc nhích.

Cậu còn tưởng là do chốt khóa bị hỏng, cho đến khi nghe thấy tiếng người đàn ông nói chuyện ở bên ngoài.

Bạc Thính Uyên dặn dò con: "Nhất Minh, con vào nhà hàng gọi món trước đi, ba có vài lời muốn nói riêng với ba nhỏ một lát."

"Vâng ạ ~"

Bạc Nhất Minh cảm thấy hôm nay ba nhỏ có chút khác lạ, nhất định là do ba lớn đã chọc ba nhỏ tức giận rồi, thế nên nhóc con liền mặc định luôn là hai người ba cần không gian riêng để "nói chuyện hòa giải".

Nhóc con hí hửng vung vẩy món đồ chơi mới cáu vừa nhận tay rồi rảo bước rời đi.

Hai người vệ sĩ cũng tự động cất bước bám sát theo sau để bảo vệ tiểu thiếu gia ở hai phía trái phái.

Nghe theo lời của Bạc Thính Uyên, tài xế cũng thức thời mở cửa bước xuống xe trước.

Ôn Từ Thư lúc này liền lập tức liên tưởng ngay đến cuộc điện thoại vừa nãy, cậu khẽ liếc mắt nhìn đôi chân dài miên man của người đàn ông đang đứng ngoài cửa sổ xe.

Xác định là chỉ muốn nói vài câu thôi đó hả?

Ngay lúc này, cánh cửa hàng ghế sau được mở ra.

Ôn Từ Thư chẳng biết cọng dây thần kinh nào bỗng nhiên chập mạch, cậu đột ngột đưa tay giữ chặt lấy tay nắm cửa bên trong xe, âm thầm phân cao thấp với người bên ngoài.

Lực tay của cậu dĩ nhiên không lớn, nếu Bạc Thính Uyên dùng chút sức lực thực sự thì chắc chắn sẽ kéo phăng ra được, thế nhưng hắn không làm như vậy.

Hắn chỉ tì tay vào cửa xe, khom người hơi cúi xuống nhìn người ngồi bên trong: "Sao thế em?"

Ôn Từ Thư thầm nghĩ: Bạc Thính Uyên, anh còn hỏi nữa à! Làm chậm trễ thời gian ăn cơm của em! Tội chồng thêm tội!

Cậu nghiêm mặt, kiếm đại một cái cớ để chống chế: "Em lười dịch vị trí lắm, anh vòng qua phía bên kia mà lên xe."

Bạc Thính Uyên vẫn đứng im không nhúc nhích.

Hắn nhìn gương mặt sống động, ánh mắt rạng rỡ đầy ý cười của cậu, đôi mắt đen tuyền kia lại càng giống như đang tỏa ra những ánh sao lấp lánh, xinh đẹp khôn tả.

Gương mặt hắn bình thản, trầm giọng hỏi ngược lại: "Tôi mà lên từ bên kia, thì em lại lách từ bên này xuống đúng không?"

Bị vạch trần ý đồ, Ôn Từ Thư hừ nhẹ một tiếng phản bác: "Em thèm vào làm cái trò trẻ con như anh ấy. Ai --"

Lời còn chưa dứt, người đàn ông này đã dùng đôi chân dài cứng cáp sải bước thẳng lên xe, sống sờ sờ chen lấn ép cậu dịch qua một bên.

Ôn Từ Thư còn chưa kịp nổi cáu thì đã bị hắn dễ dàng bế bổng đặt lên đùi, biến thành tư thế ngồi đối diện mặt đối mặt với hắn.

Hai bàn tay cậu chống lên bờ vai phẳng phiu trên chiếc áo vest của hắn, ngửa nửa thân trên ra phía sau, nhìn xoáy qua lớp tròng kính vào đôi mắt xanh lục thâm trầm u tối kia.

Hôm nay cậu mặc một chiếc áo cổ đứng kiểu Trung Quốc màu trắng ngà, mái tóc đen mượt xõa tung hai bên bả vai tựa như một dải lụa mềm.

Ánh mắt Bạc Thính Uyên thoáng dao động, phảng phất như nhìn thấy dáng vẻ yêu dã của cậu khi trút bỏ xiêm y, mái tóc dài xõa trên làn da trắng ngần như tuyết mịn.

Trong không gian nhỏ hẹp và kín đáo như thế này, trước ánh nhìn chăm chú đầy nóng bỏng và im lặng kéo dài kia, không chỉ có đôi mắt, mà tất cả các giác quan của Ôn Từ Thư đều cảm nhận được một cách vô cùng rõ ràng d*c v*ng đang cuộn trào thuộc về Bạc Thính Uyên.

Ôn Từ Thư là người đầu tiên bại trận dưới thế hạ phong.

Bàn tay đang chống trên vai hắn không tự chủ được mà trượt dần xuống, cậu hạ giọng làu bàu: "Vừa nãy anh đã hứa rồi mà."

Bạc Thính Uyên thuận thế đón lấy bàn tay cậu, khẽ nhéo nhéo các khớp ngón tay: "Hứa cái gì cơ?"

Chất giọng trầm thấp dường như còn lộ ra vài phần lười biếng, tùy ý.

"Anh......"

Ôn Từ Thư liền biết ngay mà, người này lúc nãy không dùng tiếng Pháp để hứa, đồng nghĩa với việc hắn hoàn toàn chẳng để tâm vào tai.

Lúc này, những ngón tay của cậu bị lòng bàn tay của Bạc Thính Uyên v**t v*, m*n tr*n một cách thân mật với lực đạo không nhẹ không nặng, tựa như những dây leo đang chậm rãi quấn quýt qua làn da non mịn nơi kẽ tay, mạc danh bốc lên một luồng khí vị ái muội không thể gọi tên.

Cậu nghĩ ngợi không đầu không đuôi, chẳng lẽ lời nói mớ lúc cậu ngủ say tối hôm qua thực sự là do sơ ý nói ra lời thật lòng trong tim sao?

Ánh mắt anh thoáng lướt qua bờ môi mỏng của Bạc Thính Uyên, trong lòng lại càng thêm xác định khả năng có lẽ đúng là như thế thật.

Vành tai Ôn Từ Thư bỗng chốc nóng bừng lên.

Bạc Thính Uyên cũng phát hiện ra điều đó, bàn tay hắn nâng lên đặt nơi hõm vai cậu, ngón trỏ khẽ vuốt ngược lên, gạt qua vành tai đang ửng hồng, mềm mại và tròn trịa như viên trân châu.

Dưới từng cái chạm cố ý vô tình ấy, bờ môi khô ráo của Ôn Từ Thư khẽ mấp máy, hơi thở phả ra dần trở nên nóng rực.

"Ừm, tôi hứa với em."

Bạc Thính Uyên chậm rãi nới lỏng vòng tay, "Đừng để Nhất Minh phải đợi lâu quá, chúng ta xuống xe thôi."

Ôn Từ Thư bỗng dưng ngẩng đầu, đôi mắt lộ vẻ không bộc lộ nổi sự tin tưởng, định bụng trừng mắt nhìn hắn.

Ai ngờ gáy cậu bất chợt siết chặt, bị bàn tay to bản ấn mạnh về phía trước, trong nháy mắt liền như nhào vào lòng mà áp thẳng lên môi Bạc Thính Uyên.

"Ưm......" Ôn Từ Thư bị cánh tay rắn chắc của hắn vòng chặt trong lồng ngực khít khao, từ cảm giác đến tâm thần đều bị đánh chiếm toàn diện chỉ trong khoảnh khắc.

Khi hai bờ môi gắn chặt, từng nhịp thở dồn dập của cậu đều ngập tràn hơi thở ấm nóng đầy cường thế của hắn.

Ôn Từ Thư phảng phất như biến thành một chiếc bình rỗng lạnh lẽo, ngay lập tức bị dòng nước sôi bỏng rẫy rót đầy. Hàng mi nhắm nghiền run rẩy dữ dội, cậu gần như bị cái nóng ấy làm cho muốn bật ra tiếng rên khẽ.

Vài phút sau, cậu hô hấp dồn dập mở mắt ra. Hai người vẫn áp sát vào nhau, Bạc Thính Uyên tựa như vẫn chưa thỏa mãn, dịu dàng m*t mát bờ môi cậu.

Ôn Từ Thư cũng không biết hắn đã tháo mắt kính xuống từ lúc nào, trong cơn hoảng hốt dường như lúc nhào qua ban nãy có vô tình đụng phải một chút?

Ngay khi cậu ngước mắt nhìn mình, Bạc Thính Uyên dùng ngón tay cái quẹt qua đuôi mắt đang ửng hồng của cậu, dọc theo các đường nét tinh tế trên gương mặt mà chậm rãi miết xuống, xẹt qua bên má láng mịn trắng ngần cùng vài lọn tóc hơi rối, cuối cùng dừng lại trên nốt ruồi nhỏ nơi bên gáy.

Ôn Từ Thư cũng không rõ hắn đang chạm vào đâu, chỉ theo bản năng của động tác này mà khẽ ngửa cằm lên.

Đường cong phần cổ căng thẳng, mang một sức hút vừa yếu ớt lại vừa chí mạng.

Trong lúc cậu còn chưa kịp phản ứng, Bạc Thính Uyên đã cúi đầu ghé sát vào, hôn lên bên gáy cậu.

"A..."

Ôn Từ Thư cảm nhận được một vệt đau nhẹ nơi làn da, năm ngón tay cuộn lại bấu chặt lấy áo hắn. Ngay sau đó, chỗ ấy lại được đầu lưỡi ẩm ướt lướt qua lướt lại, m*n tr*n nhẹ nhàng như thể đang thưởng thức một món ngon.

Hơi thở của cậu một lần nữa trở nên dồn dập, bàn tay đang bám phía trên ấn vào đuôi tóc của Bạc Thính Uyên, rõ ràng là nên đẩy ra, nhưng lại càng ôm chặt lấy hắn hơn.

Chờ đến khi Bạc Thính Uyên hơi thỏa mãn ngẩng đầu lên, hắn nhìn sâu vào đôi mắt đang phủ một tầng sương mờ của cậu.

Ôn Từ Thư không lên tiếng, chỉ vô thức mím môi, thế nhưng động tác này ngược lại trông như thể cậu đang cố ý chu môi hờn dỗi, càng giống như một lời mời gọi.

Bạc Thính Uyên rũ mắt, lại một lần nữa áp môi mình lên.

Ôn Từ Thư sợ tới mức vội ngửa người ra sau: "Anh không ăn cơm à? Nhất Minh còn đang đợi chúng ta đấy, lát nữa anh tính giải thích với con thế nào đây?"

Bờ môi Bạc Thính Uyên vẫn dán chặt trên môi cậu, dịu dàng chạm khẽ.

"Nhất Minh sẽ không hỏi đâu, không cần giải thích."

Nghe hắn nói vậy, Ôn Từ Thư cảm thấy da đầu tê rần, nhanh chóng lên tiếng: "Bạc Thính Uyên, em đói rồi."

Ánh mắt xanh lục thâm trầm u tối của Bạc Thính Uyên dần khôi phục vẻ tỉnh táo, phảng phất như một trận gió lớn vừa thổi tan màn sương mù dày đặc trong khu rừng rậm.

"Ừm."

Ôn Từ Thư lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, theo bản năng đưa tay sờ lên bên gáy mình.

Trên làn da trắng ngần như tuyết đã bị nhuộm một mảng đỏ ửng nhỏ. Nốt ruồi duyên nằm ngay giữa vết đỏ ấy lại càng thêm phần sinh động, hút hồn.

Lúc chuẩn bị xuống xe, Ôn Từ Thư định tự mình đi bộ, lại thấy hắn đột ngột cởi chiếc áo khoác vest ra rồi choàng lên vai cậu.

"Ơ? Em không lạnh mà."

Tuy trời đã về chiều tối, nhưng hôm nay cũng không có gió lạnh.

Ngay sau đó, cánh tay Ôn Từ Thư bị đặt lên vai hắn, cậu nhận ra hắn đang muốn bế bổng mình lên.

Dù xung quanh khu vực này không có ai, cậu vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng, co quắp: "Em tự đi được mà, có khó chịu chỗ nào đâu."

"Tôi biết." Bạc Thính Uyên dùng thái dương cọ cọ vào gương mặt mềm mại của cậu.

Người không thoải mái, từ đầu đến cuối luôn là hắn. "Ôm chặt lấy tôi."

Ôn Từ Thư vội vàng ôm chặt lấy hai vai hắn, áp sát lồng ngực vào người hắn.

Cho đến khi cậu phát hiện Bạc Thính Uyên đang dùng một tay kéo vạt áo vest lên che chắn, cậu mới hiểu ra dụng ý cởi áo của hắn.

Cậu liền thả lỏng người, úp mặt vào cổ hắn giả vờ ngủ để tránh ánh nhìn của người ngoài.

 

Vào đến phòng bao riêng của nhà hàng.

Bạc Nhất Minh lúc này đang ăn dở đồ ăn, khẽ hạ giọng hỏi: "Ba nhỏ ngủ rồi ạ?"

Ôn Từ Thư thầm nghĩ trong lòng, xem ra mình ngụy trang cũng khéo đấy chứ.

Cậu khẽ đung đưa hai bắp chân, cười tủm tỉm ngẩng mặt lên: "Ba chưa ngủ đâu nha ~"

Bạc Thính Uyên đặt cậu ngồi ngay ngắn xuống chiếc ghế sofa, rồi đưa tay dịu dàng sửa sang lại mái tóc đen hơi rối của cậu.

Ôn Từ Thư ngửa đầu ra sau, mặc cho mái tóc buông xõa khẽ lay động, cậu đẩy đẩy cánh tay hắn: "Anh mau ngồi xuống ăn cơm đi."

Chờ hai người ba ngồi vào vị trí, Ôn Từ Thư dùng khăn ấm lau sạch tay.

Đúng lúc này, cậu phát hiện chú khỉ con ngồi đối diện cứ đảo qua đảo lại tầm mắt để quan sát hai người bọn họ.

Ôn Từ Thư lập tức giật mình nhớ tới vệt đỏ bên gáy mình, chẳng lẽ lại bị thằng bé nhìn thấy rồi sao?

Cậu sợ bị tóm đuôi nên trong lòng bắt đầu lo lắng, thấp thỏm không yên.

"Sao thế?" Bạc Thính Uyên đặt chiếc khăn ấm màu trắng xuống, thong thả ung dung tựa người ra sau ghế sofa.

Bạc Nhất Minh tỏ vẻ do dự, ngón tay nhóc con nần ná cầm chuôi chiếc dao ăn xoay tới xoay lui, đầu bên kia của con dao chạm vào chiếc đĩa sứ trắng phát ra những tiếng lạch cạch nho nhỏ.

Đây là lần đầu tiên Ôn Từ Thư nhìn thấy vẻ mặt này của con trai: "Hửm?"

Bạc Nhất Minh hạ thấp giọng, rụt rè đặt câu hỏi: "Hai ba ở trong xe nói chuyện lâu như vậy rồi, thì về mặt lý thuyết mà nói, buổi tối không cần phải ngủ chung một phòng để trò chuyện tiếp nữa đâu đúng không ạ?"

Ôn Từ Thư: "......"

Cậu không chút khách khí mà ở dưới gầm bàn đá nhẹ vào mũi giày của Bạc Thính Uyên một cái.

Bạc Thính Uyên thong thả nâng ly nước lên đưa cho cậu, rồi quay sang bảo con trai: "Chuyện buổi tối để tối tính, lo ăn cơm trước đi."

Bạc Nhất Minh: "Hừ ~"

Nhóc con năm nay đã chín tuổi rồi nhé, thừa sức nhìn ra thế nào là bị người lớn trả lời có lệ!

Nhóc nghiêng đầu bày ra bộ dạng làm nũng, bán manh: "Ba nhỏ ơi ~ ba nói xem có đúng không ạ?"

Ôn Từ Thư bưng ly nước, lần đầu tiên nghiêm túc suy ngẫm về một vấn đề vô cùng trọng đại:

Năm đó vì cái gì mà mình lại muốn sinh con cơ chứ?

À, hình như cậu làm gì có quyền lựa chọn đâu, đây là thiết lập của tác giả nguyên tác mà.

Cậu chớp chớp đôi mắt nhìn con: "Minh Minh bảo bối, ba nhỏ đang đói bụng lắm luôn á ~"

"Á á á! Vậy tụi mình ăn cơm ngay lập tức thôi ạ."

Bạc Nhất Minh cuống cuồng cả lên, hậm hực ra mặt: "Tất cả đều tại ba lớn không tốt chút nào! Sao có thể chọn lúc trước giờ ăn cơm để nói chuyện cơ chứ? Nếu là thầy cô giáo mà tìm con nói chuyện trước giờ ăn trưa, là con sẽ giận đùng đùng luôn đó nha!"

"Đúng thế, đúng thế ~" Ôn Từ Thư lầm bầm tán đồng theo lời con trai.