Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 46: Siêu thị

Khi đi đến quầy bày bán bánh kẹo và đồ ăn vặt, Ôn Từ Thư vẫn để chú khỉ con chọn hai món đồ ăn vặt có giá cả hợp lý.

"Ba nhỏ cũng chọn một món đi ạ."

Bạc Nhất Minh níu níu tay áo cậu, "Con chỉ lấy một món thôi là được rồi."

Ôn Từ Thư dĩ nhiên không từ chối lòng tốt của con trai, cậu chọn một hộp kẹo bạc hà vị muối biển nhỏ nhắn.

Trước khi ra quầy thanh toán, cậu cố ý dùng điện thoại để tính toán lại tổng số tiền một lần cuối cùng, tránh để vượt quá số tiền mặt 300 tệ mà bên chương trình cung cấp.

Số đồ cậu chọn chủ yếu là một ít rau củ và trái cây, còn những món đồ có kích thước lớn mà Bạc Nhất Minh thích thì đều để Bạc Thính Uyên lấy ở phía sau.

Sau khi đã xác nhận xong xuôi, Ôn Từ Thư bảo: "Được rồi, Nhất Minh con chuẩn bị sẵn tiền mặt đi, hai ba con mình qua xếp hàng thanh toán nào."

Ngay khoảnh khắc đó, Bạc Nhất Minh ngơ ngác ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, nhìn ba nhỏ một cái, lại nhìn ba lớn đang đứng ở phía sau bên sườn một cái, tầm mắt cứ thế dao động qua lại giữa hai người.

Sự hoảng hốt nơi đáy mắt nhóc con như một đám mây đen đột nhiên bay đến trên bầu trời, hiện lên vô cùng rõ ràng.

 

[ Toang rồi! Có phải nhóc Minh quên mang theo tiền rồi không! Biểu cảm nhỏ này vừa đẹp trai, vừa đáng yêu mà cũng vừa đáng thương làm sao, ha ha. ]

[ Tôi còn đang tính khen chuyến đi siêu thị này suôn sẻ quá, ai dè lại gặp chuyện dở khóc dở cười ngay lúc kết thúc thế này cơ chứ. ]

 

Bạc Nhất Minh bước lên một bước, ôm chặt lấy cánh tay ba nhỏ rồi vùi khuôn mặt vào lòng anh, ấm ức rầm rì: "Ba nhỏ ơi......"

Ôn Từ Thư đại khái đã đoán được kết quả, bèn ôn nhu hỏi: "Con quên mang tiền ra ngoài rồi à?"

Chú khỉ con lặng lẽ gật gật đầu, trông ủy khuất chẳng khác nào một chú chuột hamster nhỏ bị đánh mất đồ ăn.

Ôn Từ Thư vỗ về: "Không sao, không sao cả, vậy để hai ba con mình nghĩ cách khác xem nào."

Bạc Nhất Minh phản ứng rất nhanh nhạy, lập tức ngẩng mặt lên hỏi: "Hay là chúng ta hỏi thử các chị bên ê-kíp chương trình xem có thể tạm thời dùng tiền cá nhân trước được không ạ? Hoặc là để con bắt xe quay về nhà lấy nhé?"

Ôn Từ Thư đang định bảo để mình liên hệ với người của chương trình, nhưng khóe mắt chợt chú ý thấy Bạc Thính Uyên đang giơ tay ra hiệu rằng cứ để hắn lo.

Cậu liền cúi xuống nói với cậu con trai trong lòng: "Để chú quay phim giúp hai ba con mình liên hệ xem sao nhé."

"Dạ?" Bạc Nhất Minh nhanh chóng quay đầu lại, liền nhìn thấy ba lớn đang nghiêng người dặn dò điều gì đó với người trợ lý ở phía sau.

Ngay sau đó, người trợ lý liền đi ra một chỗ để gọi điện thoại. Chẳng bao lâu sau, cậu ta đã cầm tiền mặt quay trở lại đưa cho hai cha con.

Khi Bạc Thính Uyên đưa tiền qua, hắn thuận tay xoa xoa sau gáy con trai một cái.

"Oa ~" Bạc Nhất Minh chột dạ đón lấy tiền, lần này nhóc con ngoan ngoãn lạ thường, chẳng hề bướng bỉnh rụt đầu né tránh như những lần trước nữa.

 

[ Nha ~ Ba lớn hành động nhanh lẹ ghê, lặng yên không một tiếng động đã giải quyết xong xuôi rắc rối nhỏ rồi. ]

[ Nhóc Minh thế mà lại rất hiểu chuyện nhé, không có một mực vòi vĩnh làm nũng, còn biết chủ động nghĩ cách xử lý tình huống nữa cơ chứ. ]

[ Ba nhỏ ơi, cậu tốt xấu gì cũng phải mắng thằng bé một câu chứ, cứ cưng chiều nhóc con như vậy là không được đâu nha! Cậu qua đây cưng chiều tôi chút đi nè! ]

[ Ba lớn hình như cũng rất cưng con trai ấy chứ, chắc ngày thường hắn cũng hay xoa đầu nhóc Minh kiểu này rồi. ]

 

Bởi vì sử dụng tiền mặt để thanh toán nên hai cha con không thể dùng máy tính tiền tự động, đành phải ra quầy thu ngân truyền thống.

Trong số các nhân viên thu ngân ở đây, có người đã từng xem các tập trước của chương trình, cũng có người từng lên mạng hóng chuyện về hai cha con nhóc Minh, nhưng không một ai ngờ được hôm nay họ lại đột nhiên bằng xương bằng thịt xuất hiện ngay trước mắt mình như thế này.

Thực ra ngay từ khoảnh khắc họ vừa bước chân vào siêu thị, hầu như tất cả nhân viên ở đây đều đã lập tức nhận được tin tức.

Lúc hai cha con tiến về phía khu vực tính tiền, các nhân viên đều vô thức đứng thẳng lưng, cố gắng duy trì một hình ảnh đoan trang và chuyên nghiệp nhất, nhưng trong lòng thì đang điên cuồng cầu nguyện hy vọng hai người họ sẽ chọn lối vào quầy của mình.

Ôn Từ Thư đẩy xe đến một quầy thu ngân, phát hiện cô nhân viên ở đó đang nhìn mình mỉm cười với vẻ mặt phá lệ nhiệt tình, cậu cũng vội vàng mỉm cười đáp lễ.

Nhân viên thu ngân thấy vậy thì thậm chí phải cúi đầu xuống một chút để kìm nén cảm xúc kích động của mình.

Cô thầm nghĩ, ba nhỏ của Nhất Minh ở ngoài đời thực sự trông tuấn tú hơn trên tivi rất nhiều, khoảnh khắc vừa chạm mắt khi nãy quả thực khiến cô có cảm giác kinh diễm đến ngột ngạt.

Thế nhưng, đến khi cô ngẩng đầu lên nhìn thấy người đàn ông mặc đồ đen đeo khẩu trang kín mít đi ngay phía sau, nụ cười trên môi cô bỗng khựng lại một chút.

Cô phảng phất như bị ánh mắt đầy uy nghiêm cùng bầu không khí áp lực mạnh mẽ toát ra từ quanh thân đối phương làm cho bủn rủn, phải thu liễm lại ngay lập tức.

Ngay sau đó cô mới chú ý tới, vị "quay phim" này thế mà lại sở hữu một đôi mắt màu xanh lục vô cùng hiếm thấy.

Có nhìn nhầm không nhỉ?

Cô nhân viên nhanh chóng thao tác quét mã các món hàng với hiệu suất cao, rồi lại vờ như vô tình liếc nhìn thêm một cái nữa.

Quả nhiên là mắt xanh lục.

Là con lai sao?

Đến tận lúc này, đầu óc cô mới chậm mất nửa nhịp mà bừng tỉnh phản ứng lại: Người này thế mà lại chính là ba lớn bằng xương bằng thịt của nhóc Minh sao?!

Trong lúc Ôn Từ Thư đang định vươn tay ra xách lấy chiếc túi mua sắm, Bạc Thính Uyên đã bước lên một bước dài lướt qua cậu con trai nhỏ, trầm giọng bảo: "Để tôi."

Hắn đưa tay nhấc chiếc túi lớn lên.

Cô nhân viên thu ngân nghe thấy vô cùng rõ ràng, thực sự là không thể kìm lòng được mà lén lút nhìn về phía hai vợ chồng:

Giọng nói trầm thấp quá, ngữ điệu cũng dịu dàng làm sao! Sự chênh lệch chiều cao và vóc dáng giữa hai người họ trông xứng đôi vừa lứa hết chỗ nói!

Khoảng cách đứng lúc này thực sự quá gần, sức tác động về mặt thị giác quá lớn, lớn đến mức cô hoàn toàn ngó lơ luôn cả cậu nhóc Bạc Nhất Minh đang đứng lù lù ngay bên cạnh họ.

Khán giả truyền hình dĩ nhiên cũng nghe được âm thanh ngoài ý muốn này, các bình luận thét chói tai lại một lần nữa phủ kín khắp màn hình.

 

[ Đây chính là giọng của ba lớn không sai đi đâu được rồi đúng không? Hì hì hì...... Sao mà gợi cảm thế không biết? ]

[ Giọng nói trưởng thành, trầm ấm quá, phối với chất giọng siêu cấp dịu dàng của ba nhỏ nhà mình thì đúng là tuyệt phối, tôi thực sự muốn gán ghép hai người họ điên cuồng luôn rồi đấy, hu hu .]

[ Ba lớn ơi, anh chỉ xách mỗi cái túi mua sắm thôi thì làm ăn được gì cơ chứ? Anh phải nhân cơ hội này nắm chặt lấy tay vợ mình luôn đi chứ. ]

[ Mấy cái túi mua sắm cứ để nhóc Minh xách đi, dù sao vừa rồi nhóc con cũng phạm phải lỗi lầm nhỏ, vừa vặn cho nhóc con lập công chuộc tội chút xíu. ]

[ Đồng ý luôn, nhiệm vụ quay phim cũng giao cho nhóc Minh nốt đi, cho nhóc con đi rìa ngoài xách đồ, để hai người ba tay trong tay đi bên nhau. ]

[ Nhóc Minh: Mấy người có muốn tự nghe xem mình đang nói cái thứ gì không dạ? ]

 

Ngay khoảnh khắc bước chân ra khỏi siêu thị, đón lấy làn gió mát lành thổi qua, Ôn Từ Thư mới thầm nghĩ, ngày hôm nay quả thực là một trải nghiệm nhỏ vô cùng hiếm có và đáng quý.

Nếu không tham gia chương trình này, hoặc bên ê-kíp không đưa ra thử thách nhỏ như vậy, có lẽ cả đời này gia đình ba người bọn họ cũng chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện cùng nhau đi dạo siêu thị như thế này.

Ôn Từ Thư ôm lấy Bạc Nhất Minh, mỉm cười hỏi: "Thế nào? Đi siêu thị có vui không?"

Bạc Nhất Minh lại chẳng hề tỏ ra hớn hở, tươi vui như ba nhỏ của mình.

Cậu nhóc lắc lắc đầu: "Chẳng được mua mấy thứ con muốn gì cả, không vui chút nào ạ."

Ôn Từ Thư khẽ bật cười, cậu lặng lẽ dùng tay chỉ chỉ về phía đống đồ đạc mà người trợ lý cùng các vệ sĩ đang xách ở cách đó không xa.

"Ồ!"

Bạc Nhất Minh vừa rồi mải trải qua trận phong ba nhỏ vụ quên mang tiền, thành ra nhóc con quên bẵng mất chuyện ba lớn đã âm thầm giúp mình mua sạch bách đống đồ đó rồi.

Gương mặt nhóc con lập tức chuyển từ mây mù giăng lối sang nắng ấm rạng ngời, nhóc con giơ cao một cánh tay lên tuyên bố: "Con xin rút lại lời vừa rồi, đi siêu thị siêu cấp vui luôn ạ!"

Ôn Từ Thư bật cười khẽ, đúng là trẻ con mà! Kiểu người đâu mà dễ dỗ dành quá đi mất.

Bác Lưu vừa thấy đại thiếu gia tự mình xách đống đồ đạc tới, liền vội vàng xuống xe để đỡ lấy, rồi vòng ra phía sau bỏ vào cốp xe.

Bạc Thính Uyên thì tiến lên mở cửa xe, lịch thiệp mời hai cha con bước vào trong.

Khi Bạc Nhất Minh đi đến trước mặt ba lớn, nhóc con liền kiễng gót chân lên, ghé sát vào ống kính máy quay hỏi gặng: "Có phải là lát nữa sẽ không phải chú quay... à không phải chú quay phim cho hai ba con cháu nữa đúng không ạ?"

Bạc Thính Uyên chỉ dùng một tay ấn vai con trai, dứt khoát đẩy nhóc con vào trong xe.

"Ái chà!"

Bạc Nhất Minh thở hắt ra một hơi. Ba lớn thật là, chắc chắn là chê mình đứng đây làm vướng chỗ của ba nhỏ chứ gì!

Dù trong lòng thầm nghĩ như vậy, nhưng nhóc con vẫn ngoan ngoãn dịch mông ngồi lui tận vào hàng ghế phía trong, nhường lại khoảng trống rộng rãi cho ba nhỏ.

Lúc Ôn Từ Thư chuẩn bị bước lên xe, khoảng cách giữa cậu và ống kính máy quay cũng được kéo lại phá lệ gần.

Làn gió nhẹ thổi qua làm những lọn tóc đen tuyền khẽ bay lướt qua gò má. Cậu đã tháo khẩu trang ra từ lúc nào, bờ môi mỏng khẽ nhấp, trên gương mặt tuấn mỹ hiện lên một nụ cười rạng rỡ và dịu dàng như làn gió xuân.

Ôn Từ Thư ôn tồn nói: "Vậy thì xin cảm ơn ngài quay phim đã vất vả quay chụp cho hai ba con tôi suốt buổi nhé."

Ngay trong khoảnh khắc tất cả khán giả truyền hình còn đang mải trầm trồ, kinh diễm trước khung hình tuyệt mỹ này, góc máy quay bỗng nhiên tối sầm lại.

Bên cạnh xe.

Bạc Thính Uyên đã nhanh tay nắm chặt lấy bàn tay của Ôn Từ Thư một cái.

Lúc này Ôn Từ Thư mới phát hiện ra, hắn đã tháo chiếc găng tay da bên phía tay trái ra từ lúc nào. Khi hai lòng bàn tay vừa chạm vào nhau, cậu liền nhanh chóng ấn món đồ đã chuẩn bị sẵn trong tay mình qua cho hắn.

Bạc Thính Uyên khẽ nhướng mày, cảm nhận được một vật nhỏ tròn trịa nằm gọn trong lòng bàn tay mình.

Chờ đến khi Ôn Từ Thư khom lưng nhanh nhẹn ngồi hẳn vào trong xe, Bạc Thính Uyên mới rũ mắt nhìn xuống lòng bàn tay của mình.

Lớp giấy gói kẹo rực rỡ sắc màu đang bọc lấy một viên kẹo bạc hà vị muối biển nhỏ nhắn, tròn trịa và vô cùng đáng yêu.

-

Đến khi khán giả nhìn thấy hai cha con một lần nữa thì khung hình đã chuyển sang cảnh chiếc xe đang bon bon lăn bánh trên đường.

 

[ Ơ kìa? Cái đoạn vợ yêu mỉm cười ngọt ngào vừa nãy đâu rồi? ]

[ Trời đất ơi, tôi cứ tưởng là do mạng wifi nhà mình bị rớt cơ chứ, tức chết đi được mất thôi. ]

[ Sao lại có thể như vậy được chứ?! Chắc chắn là hai người họ vừa tranh thủ làm chuyện gì mờ ám không thể cho ai biết, nên mới cố ý cắt sóng trực tiếp đúng không? ]

[ Ban ngày ban mặt mà ba lớn đã dám ngắt sóng trực tiếp của ê-kíp rồi, thế thì buổi tối không biết anh ấy còn bắt nạt đại mỹ nhân của tụi mình đến mức nào nữa đây? Ôi! nhóc Minh ơi, mau dắt ba nhỏ của con chạy trốn qua nhà chị lánh nạn đi nè. ]

 

Tại dinh thự.

Quản gia Từ phụ giúp xách đống đồ đạc vào phòng bếp, rồi ái ngại hỏi: "Tiểu thiếu gia, cháu thật sự định tự tay chuẩn bị món bít tết áp chảo cho nhị thiếu gia đấy ạ?"

"Ơ? Sao ông biết ạ?" Bạc Nhất Minh kinh ngạc tròn xoe mắt.

Ông quản gia cười giải thích rằng mình cũng đang theo dõi buổi phát sóng trực tiếp, nên đã nắm rõ tình hình của hai cha con ở siêu thị rồi.

Ôn Từ Thư thì lại tỏ ra vô cùng yên tâm, cậu vừa lấy đống đồ ăn từ trong túi mua sắm ra vừa bảo: "Cứ để Nhất Minh thử sức xem sao, không có việc gì đâu."

Trong lòng quản gia Từ thầm nghĩ, hay là hôm nay mình cứ chủ động liên hệ trước với hai vị bác sĩ gia đình, bảo họ chuẩn bị tinh thần ở trong trạng thái sẵn sàng bất cứ lúc nào cho chắc ăn.

Lỡ đâu lát nữa nhị thiếu gia ăn xong món bít tết do tiểu thiếu gia làm mà lại xảy ra chuyện gì bất trắc thì khốn.

Bạc Nhất Minh nhanh nhảu bảo: "Ông Từ, nếu ông không yên tâm thì ông cứ đứng bên cạnh giám sát con làm nhé?"

Nói rồi, nhóc con khẽ đẩy đẩy người bên cạnh: "Ba nhỏ ơi, ba mau đi nghỉ ngơi đi ạ, đi siêu thị về chắc chắn là ba đang mệt lắm đúng không?"

Lúc ngửa khuôn mặt nhỏ lên nhìn cậu, đôi mắt nhóc con lấp lánh lộ rõ vẻ quan tâm, lo lắng.

Ôn Từ Thư nhịn không được đưa tay nhéo nhẹ vào má con một cái: "Cũng có một chút xíu, vậy để ba lên phòng con trước, giúp con nghiên cứu xem dựng chiếc lều trại kia như thế nào nhé?"

"Vâng ạ ~ Nhưng mà ba phải đợi con lên tự tay dựng đó nha."

Bạc Nhất Minh vui vẻ ôm chầm lấy ba nhỏ một cái, rồi gọi lớn: "Dì Chung ơi, dì mau dẫn ba nhỏ của con đi nghỉ ngơi giúp con với."

Dì Chung vốn dĩ đã đứng túc trực ở ngay ngoài cửa phòng bếp từ sớm, luôn trong tư thế sẵn sàng chờ lệnh.

 

[ Ha ha ~ Quả nhiên là chiếc lều dã ngoại kia do ba lớn âm thầm gian lận mua cho rồi! Mau bắt sống ông chồng quốc dân này lại cho tôi. ]

[ Lúc nãy ống kính máy quay có lướt qua nhãn giá của chiếc lều trẻ em đó, một món đồ bày bán trong siêu thị mà giá sương sương cũng đã hơn cả ngàn tệ rồi đấy. ]

[ Trên Tiểu Hồng Thư có người bảo cái siêu thị đó hoạt động theo hình thức thẻ hội viên trả phí cao cấp đấy. Mức tiêu dùng tối thiểu mỗi tháng phải trên mười ngàn tệ cơ. Nhưng vừa rồi lúc hai cha con nhóc Minh vào thì tuyệt nhiên chẳng thấy ai ra ngăn cản cả. Nhìn phản ứng của ba nhỏ là biết cậu ấy hoàn toàn mù tịt về chuyện này luôn. ]

[ Hiểu rồi, là do bên ê-kíp chương trình đã liên hệ sắp xếp từ trước đúng không? ]

[ Trông không giống đâu nha, nhìn kiểu này giống như ba lớn của nhóc Minh đã lập tức liên hệ giải quyết ngay trước khi hai cha con họ xuất phát thì có. ]

 

Khi Ôn Từ Thư rảo bước đi lên lầu, khán giả theo dõi lúc đầu còn lo lắng vì sợ không thể cùng lúc nhìn thấy cả hai cha con.

Cũng may là phía ê-kíp chương trình có bố trí sẵn các máy quay dự phòng từ trước, nhằm thuận tiện cho việc ghi hình những lúc các khách mời phân chia nhau hành động riêng lẻ như thế này.

Tại phòng sinh hoạt.

Ôn Từ Thư chọn một góc máy thích hợp để đặt cố định chiếc máy quay phim, rồi tiến lại mở chiếc hộp đựng lều trại vốn đã được đặt sẵn trên thảm.

Cậu thực sự cảm thấy đi bộ nhiều có chút mệt mỏi, sau khi tìm thấy cuốn sách hướng dẫn sử dụng, cậu liền ngồi dựa vào bên sườn ghế sô pha để tập trung nghiên cứu.

Dì Chung mang một đĩa trái cây đã gọt sẵn bày biện lên bàn trà, rồi cũng nhanh chóng lui ra ngoài.

Ôn Từ Thư dùng nĩa xiên một miếng trái cây đưa vào miệng, đồng thời mỉm cười nói với các khán giả phía sau màn hình: "Phía bên tôi chắc là sẽ không có tình huống hay hoạt động gì đặc biệt đâu, mọi người có thể chuyển qua phòng phát sóng để xem Nhất Minh nhé."

 

[ Không cần đâu mà, người ta chỉ muốn ngắm vợ yêu thôi à ~ ]

[ Tụi tôi có thể mở hai màn hình xem cùng lúc được mà ba nhỏ ơi, không hề ảnh hưởng gì đâu nha. ]

[ Ba lớn của nhóc Minh tự dưng lại biến mất tăm biến tích thế kia? Chẳng lẽ lúc này anh ấy không nên ở bên cạnh bầu bạn với vợ yêu để cùng dựng lều cho con trai sao? Khung cảnh đó biết bao nhiêu là ấm áp cơ chứ! ]

 

Đúng lúc này, bên ê-kíp chương trình bỗng đưa ra một thông báo, nhắc nhở khán giả rằng họ còn lại nửa ngày để gửi câu hỏi về cho các khách mời.

Những câu hỏi được lựa chọn sẽ do chính các khách mời trực tiếp trả lời người xem ngay trên sóng phát sóng trực tiếp.

 

[ ? Ai sẽ là người hỏi thế ạ? Là em bé và phụ huynh tự hỏi nhau à? Hay là vị phụ huynh còn lại sẽ đảm nhận vai trò người đặt câu hỏi đây? ]

[ Nếu mà ba lớn của nhóc Minh đứng ra thay tụi tôi đặt câu hỏi á, thì tôi nhất định phải hỏi mấy câu khiến ba nhỏ nghe xong là đỏ chín mặt mới chịu cơ...... ]

[ Ý kiến này đỉnh chóp luôn á! Bên chương trình mau duyệt ngay và luôn đi!! ]