Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 43: Phát sóng tại nhà

Sáng sớm thứ Bảy, trên nền tảng phát sóng trực tiếp của chương trình [ Nhóc con là siêu nhân ] đã có hàng triệu khán giả cùng nhau vào bình luận, tương tác và háo hức chờ đợi.

Đúng giờ hẹn, giao diện phát sóng trực tiếp của bốn gia đình đồng loạt sáng đèn.

Xuất hiện trước màn hình là bốn vị phụ huynh khách mời, họ cùng nhau lên tiếng chào hỏi khán giả.

Ôn Từ Thư hiển nhiên trông không được tự nhiên bằng ba vị khách mời ngôi sao còn lại.

So với hai tập trước, lần này cậu lên hình với dáng vẻ giản dị và gần gũi hơn rất nhiều khi ở nhà.

Cậu mặc một bộ quần áo thoải mái màu trắng, trên vai khoác thêm chiếc áo len sọc màu cà phê, khẽ nở một nụ cười có chút ngại ngùng: "Chào buổi sáng mọi người."

Mái tóc dài được búi vội lên một cách tùy ý, vài lọn tóc buông lơi lòa xòa trước trán, nhìn qua là biết cậu cũng vừa mới ngủ dậy không lâu.

 

[ Ba nhỏ ơi~~~~ Đã lâu không gặp rồi nha, sáng sớm ra trông thật dịu dàng và tốt đẹp quá đi à ~]

[ Vợ ơi đừng ngại mà! Lại gần màn hình chút nữa đi, cho em hôn một cái nào. ]

 

Bước đầu tiên của bốn vị phụ huynh chính là phải đi đánh thức nhóc tỳ nhà mình dậy sớm hơn so với giờ thông báo trước đó.

Ôn Từ Thư vốn đang ngồi trên ghế sofa để thực hiện phần mở màn, cậu khẽ khom lưng lại gần, cầm chiếc máy quay phim nhỏ nhắn lên rồi nhỏ giọng nói: "Đi thôi, tôi dẫn mọi người đi xem Nhất Minh đã dậy chưa nhé."

Màn hình vừa chuyển cảnh liền hiện ra một phòng sinh hoạt đầy trang nhã, thoải mái, bên dưới trải tấm thảm lông ngắn màu trắng với hoa văn đơn giản, phía xa là cánh cửa lớn hai cánh dày dặn.

Theo từng bước chân của Ôn Từ Thư, ống kính máy quay lướt nhanh qua dãy hành lang dài và yên tĩnh, quay thoáng qua đủ loại tác phẩm nghệ thuật, đồ trang trí cùng những bức tranh nghệ thuật treo dọc trên tường.

Bình thường cậu hầu như không đi cầu thang bộ, thế nên theo thói quen bước thẳng vào thang máy rồi nhấn nút lên tầng 3.

 

[ Phòng ngủ mà dùng hẳn cửa lớn hai cánh luôn á? Bước ra khỏi phòng ngủ là có ngay thang máy luôn rồi sao? *Khóc thét* ]

[ Đổi lại là người khác thì chắc chắn sẽ tranh thủ giới thiệu từng món đồ một trong nhà cho khán giả xem rồi, ba nhỏ vậy mà cứ thế lướt qua luôn ư? Phí hoài hiệu ứng chương trình quá đi nha! Ê-kíp ơi không có ai vào nhắc nhở cậu ấy giùm cái à? ]

[ Vợ tôi ngày nào cũng nhìn mấy thứ này đến mòn mắt rồi, chắc cậu ấy chẳng nghĩ nó quan trọng đến mức phải giới thiệu đâu orz. ]

 

Đang lúc mọi người còn đang cuống cuồng sốt ruột, Ôn Từ Thư khẽ lấy một tay che miệng, nhẹ nhàng ngáp một cái.

Giờ phát sóng của tập thứ ba này sớm hơn hẳn so với những tập trước, cậu thực sự vẫn còn đang ngái ngủ.

 

Lên đến tầng 3.

Ôn Từ Thư đi tới trước cánh cửa phòng màu trắng, khẽ gõ vài tiếng nhưng bên trong không hề có động tĩnh gì. Cậu liền vặn tay nắm cửa rồi bước vào.

Khán giả cũng theo góc nhìn của cậu mà thấy được từ đằng xa, trên chiếc giường lớn có một khối nhỏ màu xanh dương đang cuộn tròn lại.

Ôn Từ Thư nhỏ giọng nói với máy quay: "Nhất Minh hình như vẫn chưa tỉnh ngủ, vậy để tôi dẫn mọi người đi tham quan phòng ngủ của thằng bé trước nhé."

 

[ Ồ ~ Em hiểu rồi nha, ba nhỏ cố tình không cho tụi mình xem phòng ngủ của cậu ấy chứ gì, hư ghê á! ]

[ Phòng ngủ của nhóc Minh đây sao?? Trông còn rộng hơn cả tổng diện tích nhà tôi cộng lại nữa á? ]

[ Đến phân đoạn tôi thích nhất rồi: Khám phá phòng ốc trong biệt thự hạng sang! Mê xem cái này lắm. ]

 

Ôn Từ Thư đi theo lối bài trí của phòng sinh hoạt dẫn vào thư phòng, khẽ lên tiếng giới thiệu về thói quen sinh hoạt hằng ngày của Nhất Minh.

Cậu hướng ống kính máy quay về phía bức thư pháp đang được treo trên tủ.

"Đây là bản chép [ Lan Đình Tập Tự ] do Nhất Minh tự viết đấy, trông cũng không tệ lắm đúng không mọi người? Có điều ngày thường thằng bé hiếu động lắm, ngồi không yên đâu, cứ phải có tôi ngồi trông thì mới chịu ngoan ngoãn viết cho xong."

Cậu lần lượt chỉ tay vào hai cụm chữ "Phu nhân chi tướng cùng" và "Há chẳng đau đớn sao", khẽ bật cười: "Bức này là thằng bé phải chia làm ba lần mới viết xong đấy."

Sự tự hào và cưng chiều trong lời nói của cậu tự nhiên là bộc lộ rõ mồn một ra ngoài.

 

[ Con lai mà cũng phải luyện viết thư pháp nữa hả? Ha ha ha đáng thương chưa kìa. ]

[ Vợ ơi, anh đúng là cuồng con quá mức rồi đấy! Với trình độ viết thư pháp đỉnh cao của anh, sao anh lại có thể thốt ra từ "cũng không tệ lắm" được thế hả?? ]

[ Ba nhỏ: Kệ chứ, nhóc Minh viết là đỉnh nhất quả đất rồi! ]

 

Ôn Từ Thư lại di chuyển máy quay để quay thoáng qua đống đồ chơi hoạt hình nhỏ được xếp gọn gàng trên tủ.

"Mấy ngày nay, Bạc Nhất Minh cứ tự tay sắp xếp lại đống này suốt đấy, thằng bé cố tình bày ra để hôm nay được lên hình, trông có đáng yêu không cơ chứ?"

Cậu đang vừa cười vừa quay phim thì bỗng dưng, dư quang nơi đuôi mắt chợt thoáng thấy có một bóng dáng nhỏ nhắn đang đứng ở lối thông từ thư phòng sang phòng ngủ.

Bạc Nhất Minh lúc này đang nhìn cậu với vẻ mặt cạn lời: ==

Ôn Từ Thư giật mình quay người lại: "Ba làm con thức giấc hả?"

Trong ống kính liền xuất hiện một cậu thiếu niên với dáng vẻ ngái ngủ nhưng vẫn vô cùng đẹp trai.

"Ba nhỏ! Sao ba bắt đầu quay rồi mà chẳng bảo trước với con câu nào thế?"

Bạc Nhất Minh vừa nhận ra chiếc máy quay phim liền ôm đầu chạy tán loạn: "Ui da, con còn chưa kịp đánh răng rửa mặt nữa cơ, đừng có quay con nha!"

Dưới ánh nắng sớm mai ấm áp, bóng dáng gầy gầy của cậu nhóc cứ thế nhảy tót lên tung tăng.

 

[ Nhóc Minh đáng yêu xỉu luôn á ~ Hèn chi ba nhỏ cứ thích nhéo má nhóc hoài, cưng muốn chết. ]

[ Đẹp trai từ trong trứng rồi nên tóc tai có bù xù chút cũng vẫn tuấn tú lắm nha, nhóc Minh không cần phải sợ đâu nè ~ ]

 

Bạc Nhất Minh lao vội vào trong nhà vệ sinh, chỉ ló nửa khuôn mặt ra ngoài giao hẹn: "Ba nhỏ, ba cứ quay đống đồ chơi ở đầu giường của con trước đi nhé, con đi rửa mặt đây ạ."

"Được rồi."

Ôn Từ Thư bước về phía phòng ngủ. Trên chiếc giường lớn mét tám là bộ chăn gối hoạt hình màu xanh dương nhạt, phía đầu giường lại xếp hàng loạt mô hình trang trí nhỏ nhắn, tinh xảo được bày biện ngay ngắn.

Từ phong cách cổ trang cho đến phương Tây đều có đủ, thậm chí ở giữa còn có cả ông già Noel và chú tuần lộc làm bằng thủy tinh.

Ôn Từ Thư nhỏ giọng giải thích với khán giả: "Nhất Minh có sở thích sưu tầm những món đồ nhỏ xinh, thỉnh thoảng thằng bé cũng mang sang bên phòng của ba lớn để đổi đồ."

Đầu ngón tay cậu chạm vào một chiếc chặn giấy bằng kim loại có tạo hình như chiếc lá: "Cái này chắc là món mới đổi về đây."

Cậu lại khẽ chạm vào chiếc lư hương nhỏ màu hồng nhạt: "Còn đây là món đồ hôm trước tôi với nhóc con cùng chơi đốt hương, nó vốn là một cặp, cái còn lại đang để ở phòng tôi ."

 

[ Sưu tầm? Ba nhỏ ơi, cậu có muốn nghe lại từ mình vừa dùng không hả? Người bình thường tụi tôi chỉ gọi là "thu thập" hay "góp nhặt" thôi nha! ]

[ Đúng là một bàn tiệc thập cẩm đủ loại phong cách từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây luôn ấy chứ? Nhưng trông vẫn rất hài hòa và thú vị. ]

 

"Ba nhỏ ơi, con xong rồi!"

Bạc Nhất Minh đã thay quần áo chỉnh tề, c* cậu vừa nhún vừa nhảy chạy vội ra: "Đi thôi ạ, hôm nay con sẽ tự tay chuẩn bị bữa sáng cho ba nhỏ đấy nhé!"

Ôn Từ Thư hướng ống kính máy quay về phía chú khỉ con: "Đây là nhiệm vụ nhỏ do bên chương trình giao cho con à?"

"Đúng vậy ạ ~"

Bạc Nhất Minh phấn khởi nắm chặt lấy tay ba nhỏ, "Hôm nay con là nhóc con quyền lực quản cả nhà đó nha. Ba nhỏ, việc gì ba cũng phải nghe theo con hết đấy!"

Ôn Từ Thư nghe vậy thì trong lòng bắt đầu dâng lên một nỗi lo lắng đầy bất an.

Biết thế này, cậu đã nhờ dì Chung chuẩn bị trước cho một bữa, rồi lén ăn lót dạ một bụng từ trước khi bấm máy quay cho rồi.

Theo chân hai cha con ngồi thang máy xuống lầu để đi vào phòng bếp, khán giả lúc này mới rốt cuộc có được những hình dung bước đầu về quy mô của căn dinh thự này.

Trên mạng xã hội Tiểu Hồng Thư, các đề tài liên quan đã bắt đầu rầm rộ.

Nhiều cư dân mạng đang tích cực tổng hợp lại sơ đồ di chuyển đại khái của căn nhà, bóc giá các món đồ trang trí, tác phẩm nghệ thuật, cho đến cả thương hiệu của bộ ghế sofa từng xuất hiện trên sóng truyền hình.

Thậm chí, có những tài khoản còn cẩn thận tạm dừng chương trình theo từng khung hình, khoanh tròn từng món đồ xuất hiện trong góc máy để tiến hành nghiên cứu tỉ mỉ.

Các blogger có tiếng tăm nhanh chóng tung ra những bức ảnh so sánh độ thực hư của các món đồ.

Trong đó, có không ít sản phẩm nằm trên trang chủ chính thức của các thương hiệu xa xỉ, và càng có nhiều món trùng khớp hoàn toàn với danh mục vật phẩm cất giữ từng được đưa ra đấu giá tại các sàn đấu giá lớn trên thế giới trước đây.

 

[ Trước giờ tôi chỉ mới thấy kiểu phân tích diễn xuất hay biểu cảm gương mặt theo từng khung hình thôi, đây là lần đầu tiên được chứng kiến cảnh phân tích đống đồ cổ, đồ phong thủy trong nhà theo từng khung hình luôn đấy. Các thánh hóng chuyện đỉnh thật sự! ]

[ Hóa ra đây thật sự là tổng tài siêu cấp tài phiệt đi quay show thực tế à? Ban đầu tôi cứ ngỡ là làm màu hay cố tình xây dựng hình tượng cơ, ai dè nhà họ chơi hàng thật giá thật luôn ạ? ]

[ Tập đầu tiên hot rần rần như thế mà họ chẳng thèm nhận quảng cáo hay chạy marketing, hóa ra là vì căn bản người ta chẳng thèm vừa mắt ba cái đồng lẻ trong giới giải trí này rồi. ]

[ Nhìn sơ đồ di chuyển của căn biệt thự thì những gì lộ ra trên sóng mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm thôi nhỉ, đúng là lại một ngày ngưỡng mộ nhóc Minh mà. ]

 

Thế nhưng, trong suốt khoảng thời gian phát sóng trực tiếp ngắn ngủi vừa qua, điều khiến khán giả thích thú và bàn tán xôn xao nhất lại chính là đoạn ba nhỏ của nhóc Minh giới thiệu về bức thư pháp của con trai.

Dù mọi người không nhìn thấy được nét mặt của cậu lúc đó mà chỉ nghe qua giọng nói, nhưng ai nấy đều cảm nhận được mười phần sự tự hào và kiêu hãnh tràn ngập trong từng câu chữ.

 

[ Tôi luyện thư pháp từ nhỏ đây, nói thật nếu năm chín tuổi mà tôi viết ra chữ như thế này thì bố mẹ tôi chắc chắn sẽ vứt thẳng tay vào sọt rác chứ đừng hòng treo lên cho khách khứa vào nhà ngắm *tôi nói vậy hoàn toàn không có ý chê Minh nhóc tỳ viết xấu đâu nha...* ]

[ Quá hiểu luôn ấy chứ, lúc góc máy quay dời sang phía đó, tôi còn tưởng vợ tôi định cho tụi mình chiêm ngưỡng một cuốn sách cổ hay món đồ quý giá nào trên kệ cơ chứ. ]

[ Nhóc Minh: ? *Nhưng con có ba nhỏ ngồi bên cạnh kèm luyện chữ nè ~ Mấy người có không dạ? Hừ hừ ~* ]

[ Xin lỗi nhóc Minh nha! Dù chữ viết có hơi bình thường chút xíu thật nhưng bù lại khiếu ngôn ngữ của con đỉnh chóp luôn á! *Khen lấy khen để hòng cứu vớt lại tình thế này.* ]

[ Phòng của Minh nhóc tỳ ngoài việc siêu to khổng lồ ra thì thực sự không khớp với cái gu thẩm mỹ cao cấp, ngăn nắp có quy củ mà tôi hằng tưởng tượng. Mấy chiếc đèn lộ ra trên phòng toàn là kiểu dáng khác nhau, chẳng theo bộ gì cả. Thảm trải sàn ở mỗi phòng cũng khác biệt hoàn toàn về cả kiểu dáng lẫn tông màu, dù nhìn qua là biết cực kỳ đắt tiền nhưng trông cứ bị hoạt hình với hoa hòe hoa sói quá mức. ]

[ Ba nhỏ chẳng phải đã nói rồi sao, nhóc Minh rất thích thế giới động vật nên trong phòng mới bày mấy món đồ liên quan đó thôi. Lần trước c* cậu đi tặng quà cho các em cũng chọn đồ hình thú đấy thôi, trông rất hài hòa mà ~ ]

[ Xin người đấy, thằng bé mới có chín tuổi thôi, phòng ốc có chút hoạt hình với sặc sỡ thì chẳng phải là chuyện quá đỗi bình thường sao? ]

[ Cái kiểu quyền tự do muốn bày biện đủ thứ đồ mình thích trong phòng ngủ thế này á, nói thật là tôi thèm nhỏ dãi luôn rồi, vậy mà vẫn có người rảnh rỗi chê bừa bộn cho được à? ]

[ Hai người ba của nhà người ta còn chưa lên tiếng quản, người ngoài việc gì phải vô duyên xen vào! Đừng có mà can thiệp vào quyền tự do phòng ngủ của con nhà người ta nhé! ]

-

Xuống đến tầng một, khán giả liền thoáng nhìn thấy bóng dáng của các dì giúp việc qua màn hình, nhưng họ đều giữ ý không lộ mặt.

"Nhị thiếu gia?" Quản gia Từ sải bước tiến lên trước, đứng ở góc khuất màn hình nói: "Phòng bếp đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi ạ."

Ôn Từ Thư mỉm cười: "Bên ê-kíp chương trình còn cố ý dặn là không cần phải đặc biệt dọn dẹp đâu ạ, cứ để tự nhiên như ngày thường là được rồi."

"Thế sao được, dù sao cũng phải sắp xếp lại một chút chứ." Quản gia Từ thật thà đáp lời.

Các đầu bếp lúc này đã rút hết sang bên khu bếp Hoa, chỉ để lại gian bếp Tây rộng rãi cho hai cha con.

Ôn Từ Thư nhìn lên bàn đảo bếp, thấy mọi thứ từ trứng gà cho đến bánh mì đều đã được bày biện sẵn sàng, rõ ràng là do quản gia Từ đã chu đáo cho người chuẩn bị từ trước.

"Bảo bối, chương trình giao nhiệm vụ nhỏ cho con, kết quả là con lại nhờ quản gia Từ lấy sẵn ra hết rồi sao?"

Bạc Nhất Minh khẽ lè lưỡi tinh nghịch: "Tại con đâu có biết trứng gà với đồ ăn được cất ở chỗ nào đâu ạ!"

Ông quản gia cũng vội vàng lên tiếng giải thích đỡ lời: "Là do hôm qua tôi nghe tiểu thiếu gia kể chuyện, nên tự thấy mình nên chuẩn bị sẵn những thứ này trước cho cậu cậu."

 

[ Ồ quao, hóa ra ở nhà nhóc Minh được gọi là tiểu thiếu gia cơ đấy! ]

[ Minh - người thừa kế hào môn - tiểu thiếu gia - nhóc tỳ: Người ta làm sao mà biết được trứng gà được đặt ở cái xó nào cơ chứ? ]

[ Đúng vậy, đúng vậy ~ Bác quản gia làm thế là chuẩn bài rồi! ]

 

Sau khi quản gia Từ rời đi, gian bếp rộng lớn chỉ còn lại hai cha con.

Đến lúc nhìn thấy Bạc Nhất Minh tự tay đập trứng vào bát, Ôn Từ Thư quả thực đã có một phen kinh ngạc.

"Nhất Minh, hôm qua con lén học nấu ăn ở nhà đấy à? Sao ba không biết tí gì thế?"

"Con có học đâu ạ."

Bạc Nhất Minh đáp lại bằng giọng điệu vô cùng ngây thơ, non nớt: "Chỉ là con thấy người lớn làm thế nào thì con bắt chước làm theo thôi mà."

Nhìn những động tác ra dáng ra hình và cực kỳ thành thục của con, Ôn Từ Thư thầm nghĩ chẳng lẽ khả năng quan sát của nhóc con lại nhạy bén đến thế sao?

Bạc Nhất Minh thực sự biết cách bật bếp, đổ dầu rồi cho trứng vào chảo, mọi thao tác đều diễn ra vô cùng mượt mà, liền mạch.

Khi chiếc chảo lòng bằng bắt đầu phát ra những tiếng "xèo xèo" vui tai, Ôn Từ Thư bỗng cảm thấy chú khỉ con này còn có thiên phú nấu nướng hơn cả mình nữa.

"Vậy để ba nướng bánh mì gối nhé."

"Không cần đâu ạ!"

Bạc Nhất Minh lập tức ngăn lại: "Ba nhỏ, đã bảo là hôm nay một mình con chuẩn bị rồi mà. Ba nhỏ chỉ cần đi lấy đĩa giúp con là được rồi."

"Được rồi."

Ôn Từ Thư đi đến tủ lấy mấy chiếc đĩa sứ, vừa cười tủm tỉm vừa ngắm nhìn dáng vẻ chú khỉ con đáng yêu đang cặm cụi chuẩn bị bữa sáng: "Lát nữa chúng ta ra phòng khách ăn sáng nhé?"

"Dạ."

Bạc Nhất Minh dĩ nhiên là không có ý kiến gì. Cậu nhóc rất thích ngồi ở chiếc bàn nhỏ bên đó, vì như vậy có thể xích lại thật gần với ba nhỏ.

 

[ Có một đứa con trai lớn tướng mà hiếu thảo thế này hạnh phúc quá đi mất! Tự dưng cũng muốn có một đứa, không biết phải đi xếp hàng nhận ở đâu nhỉ? ]

[ Oa, ánh mắt ba nhỏ nhìn tiểu thiếu gia nhà mình tràn ngập sự cưng chiều luôn kìa ~~ ]

 

Chiếc bàn ăn nhỏ ở phòng khách.

Bạc Nhất Minh tuy thao tác có chút chậm, nhưng vẫn rất ngăn nắp và có quy củ khi chuẩn bị xong xuôi hai phần bánh mì kẹp cùng sữa bò nóng rồi cùng bưng lên bàn.

"Mời ba nhỏ thưởng thức ạ!"

Ôn Từ Thư hào hứng bày ra vẻ mặt như thể sắp sửa được dự một bữa tiệc linh đình, hai bàn tay khẽ vỗ vào nhau rồi khép lại, ánh mắt ngập tràn ý cười ngỏ ý hỏi: "Ba có phải là người đầu tiên được ăn bánh mì kẹp do chính tay Nhất Minh làm không ta?"

Ơ kìa?

Sao tự dưng chính cậu anh cũng nhiễm cái thói thích so kè xem ai là "người đầu tiên" thế này?

Bạc Nhất Minh dùng lực gật đầu lia lịa: "Đúng vậy ạ, con không thèm làm cho ba lớn đâu!"

Ôn Từ Thư âm thầm cảm thấy chột dạ trong lòng:

Hóa ra cái tâm lý thích so bì, hơn thua vốn dĩ đã ăn sâu vào máu của mỗi người rồi, chẳng một ai có thể tự ngoại lệ được sao?

 

[ Ba lớn: Đứa con hiếu thảo của ta ơi, con chí hiếu quá rồi đấy ha. ]

[Ba gia đình còn lại đều ngập tràn dấu vết sinh hoạt của vị phụ huynh kia, duy chỉ có nhà nhóc Minh là tuyệt nhiên không thấy bóng dáng ba lớn đâu. ]

[ Tất cả là tại ba nhỏ không thèm quay phòng ngủ của mình đó, nếu không thì dù sao tụi mình cũng được chiêm ngưỡng xem hằng ngày hai vợ chồng đắp chung mẫu chăn bông nào rồi. ]

[ Lầu trên là muốn xem chăn thật đấy à, hay là muốn xem cái gì khác... ]

 

Ôn Từ Thư cắn một miếng bánh mì kẹp, phát hiện hương vị quả thực rất ổn.

Ngoại trừ việc trứng rán hơi bị quá lửa một chút, rau xà lách vẫn còn đọng nước chưa ráo hẳn, và rìa bánh mì hơi bị cháy xém một tí, thì về tổng thể mà nói, mọi thứ đều vô cùng hoàn hảo!

"Nhất Minh, vậy hôm nay hai ba con mình sẽ làm gì đây? Bên chương trình có giao thêm nhiệm vụ nào khác cho con không?"

"Có chứ ạ."

Bạc Nhất Minh nở một nụ cười đầy bí hiểm, "Hôm nay ba nhỏ phải nghe lời con vô điều kiện suốt cả ngày đó nha ~"

Ôn Từ Thư bỗng nhiên dấy lên một dự cảm chẳng mấy lành.

Cậu nhìn vào ống kính máy quay, trêu chọc con: "Con không tính bày trò bắt nạt ba trước mặt bao nhiêu khán giả đấy chứ?"

"Sao có thể như vậy được ạ?"

Bạc Nhất Minh nuốt ực một miếng bánh mì khô khốc xuống họng, "Nếu con mà bắt nạt ba nhỏ, ba lớn thế nào cũng lại cầm chiếc vá múc canh lao ra tét mông con cho mà xem."

"Khụ khụ......" Ôn Từ Thư nghe xong liền bị ngụm sữa bò làm cho sặc sụa.

Bạc Nhất Minh thấy vậy thì cuống cuồng rút khăn giấy đưa cho ba.

 

[ "Lại" á? Đại ba hay đánh đòn nhóc Minh lắm sao? Sao lại thế được, nhóc Minh nhà mình ngoan thế này cơ mà. ]

[ Nhưng mà nếu c* cậu dám bắt nạt ba nhỏ thật thì đáng bị tét mông lắm nha ~ Có điều nhớ ra tay nhẹ một chút là được rồi. ]

[ Nghe đồn ba lớn của nhóc Minh là kiểu tổng tài đẹp trai siêu cấp lạnh lùng ấy, bị người như thế đánh đòn chắc là đau điếng người luôn nhỉ. Tê người... ]

 

Ôn Từ Thư vừa ăn sáng vừa thầm nghĩ, chẳng biết lát nữa Bạc Thính Uyên sẽ chọn kiểu xuất hiện từ trên trời rơi xuống hay đột ngột trồi lên từ dưới đất đây.

Cậu nhịn không được bèn mò mẫm rút điện thoại ra, giấu dưới mặt bàn để gửi một dòng tin nhắn.

[ Anh đến công ty rồi à? ]

Sáng sớm ngày ra cậu đã chẳng thấy bóng dáng hắn đâu rồi.

Bạc Thính Uyên: [ Bí mật. ]

Ôn Từ Thư: "......"

Cái người này quả thực là rất có năng khiếu để đi làm mật vụ gián điệp đấy.

-

Mười phút trước đó.

Tại gian bếp Tây của dinh thự Thiên Trạch, bầu không khí đang ngập tràn hương thơm mềm xốp của bánh mì nướng.

Trên bàn đảo bếp đặt một chiếc máy tính bảng đang phát trực tiếp chương trình [Nhóc con là siêu nhân ].

Giọng nói trò chuyện dịu dàng giữa Ôn Từ Thư và Bạc Nhất Minh vang lên như một bản nhạc nền, mang đến cảm giác ấm áp cho không gian bếp rộng lớn, trống trải.

Trong bếp lúc này có một bóng dáng cao lớn, đỉnh bạt, chính là Bạc Thính Uyên.

Hắn vẫn mặc chiếc áo sơ mi đen như ngày thường, chỉ là hai ống tay áo đã được vén cao lên để lộ cánh tay rắn rỏi. Hắn một tay cầm chiếc xẻng gỗ, thao tác vô cùng điêu luyện và mượt mà để chiên trứng gà.

Sau đó, hắn đem tất cả các nguyên liệu xếp gọn gàng vào giữa hai lát bánh mì, làm thành một chiếc bánh mì kẹp giản dị giống hệt với loại mà hai cha con Ôn Từ Thư đang thực hiện.

Trong lúc Bạc Nhất Minh còn đang luống cuống tay chân chuẩn bị sữa bò nóng, thì Bạc Thính Uyên đã ngay ngắn, tuần tự pha xong cho mình một ly cà phê.

Đến khi hai cha con dọn đồ ra phòng khách ngồi xuống ăn, Bạc Thính Uyên cũng đồng bộ mang phần bữa sáng của mình ra đặt trên chiếc bàn tròn nhỏ ở ngoài hoa viên.

Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, Bạc Thính Uyên vừa tắm mình dưới ánh nắng sớm mai, vừa thưởng thức bữa sáng cùng hai cha con qua màn hình máy tính bảng.