Buổi tối, đợi lúc Bạc Nhất Minh đi tắm.
Ôn Từ Thư tìm gặp quản gia Từ để tìm hiểu ngọn nguồn, bấy giờ mới biết tất cả là do trò nghịch ngợm của thằng bé.
Cậu thắc mắc: "Hôm từ chỗ quay chương trình về nhà chẳng phải vẫn còn rất ngoan sao?"
Hôm ấy Bạc Thính Uyên mời đầu bếp Trần đến nhà làm món ngỗng nướng, nhóc con còn biết chủ động nói lời cảm ơn cơ mà.
Thậm chí ngày hôm sau đi dự tiệc sinh nhật ông nội, nó còn kéo cả hai người ba cùng khiêu vũ, chỉ là lúc về nhà thì bị cho "ra rìa" chút thôi...
Nhưng chẳng lẽ chỉ vì chuyện đó mà hai cha con lại đối đầu gay gắt thế này?
Ôn Từ Thư rũ mắt suy tư, mãi vẫn không tìm ra nguyên do.
Ông quản gia lo lắng cậu nghĩ ngợi quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, liền trấn an: "Tiên sinh, đại thiếu gia không đến mức thật sự tức giận đâu. Ngài ấy chỉ bảo tôi xử lý mấy miếng chanh đó đi chứ không nói gì thêm, rồi vào thư phòng làm việc luôn rồi."
Ôn Từ Thư biết, lúc nãy sau khi Bạc Thính Uyên bế cậu về phòng cũng đã nói như vậy.
Ông tiếp lời: "Ngày kia ngài và tiểu thiếu gia lại phải đi ghi hình chương trình, đại thiếu gia chắc chắn sẽ đi cùng nên không thể đến công ty, vì vậy hai ngày nay ngài ấy bận rộn vô cùng."
"À, đúng rồi nhỉ." Ôn Từ Thư sực nhớ ra.
Cậu hơi cụp mi, tay vân vê chuỗi hạt trúc trên cổ tay, chẳng biết phải khuyên Bạc Thính Uyên đừng thức khuya thế nào cho phải. Người đàn ông này chỉ nhìn mặt thôi cũng đủ biết là kiểu người cực kỳ khó bị thuyết phục.
Ngoài cửa vang lên tiếng nhảy nhót rộn ràng, vừa nghe đã biết ngay là khỉ con tắm xong đang tung tăng chạy về.
Ôn Từ Thư bất lực thở dài: "Cứ như thể ngày nào cũng được lên dây cót ấy."
Ông quản gia bật cười. Cách ví von này dành cho tiểu thiếu gia quả thực không sai vào đâu được.
Cánh cửa phòng ngủ bị đẩy ra một khe hở nhỏ.
Bạc Nhất Minh ló khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì vừa tắm xong vào trong, đôi mắt to màu hổ phách liếc ngang liếc dọc khắp nơi.
Rõ ràng là cậu nhóc đang rà quét xem có tín hiệu nguy hiểm nào không.
Xác nhận các ngóc ngách trong phòng đều là khu vực an toàn, Bạc Nhất Minh mới yên tâm đẩy cửa bước vào.
Đúng lúc này, từ phía sau lưng cậu bé vang lên một giọng nói trầm thấp.
"Đang tìm ba à?"
"Ôi mẹ ơi! Á á á!"
Kèm theo một tràng kêu la oai oái, Bạc Nhất Minh cứng cả lưng, dậm chân nhảy phắt qua phòng sinh hoạt.
Cậu nhóc lao thẳng lên giường, dùng cả tay lẫn chân bò nhanh đến bên cạnh ba nhỏ, rồi như một con đà điểu, cậu bé rụt chân, giấu mình thật kỹ vào trong chăn.
"Ba nhỏ mau yểm hộ con với, hu hu!"
Ôn Từ Thư đưa tay vỗ vỗ lên lưng trấn an cậu bé: "Được rồi, được rồi, có ba nhỏ ở đây mà."
Cậu nhìn ra xa, thấy người đàn ông đang cúi người nhặt một chiếc dép lê nhỏ lên.
- Lạ thật, sao bỗng nhiên hắn không đi lối bình phong trong phòng mà lại vòng ra tận cửa chính phòng ngủ thế này? Chẳng lẽ anh ta cố ý đứng đợi khỉ con chỉ để dọa thằng bé sao?
Vì suy đoán này hoàn toàn trái ngược với khí chất vốn có của Bạc Thính Uyên, nên ý nghĩ đó chỉ vừa lóe lên trong đầu Ôn Từ Thư đã bị cậu gạt đi ngay.
Chứng kiến cảnh này, ông quản gia nhanh chóng lên tiếng: "Vậy tôi xin phép đi kiểm kê lại những đồ đạc tiên sinh muốn mang theo đến đoàn phim trước ạ."
Ôn Từ Thư gật đầu, rồi nhìn người đang chậm rãi tiến về phía chiếc giường lớn.
Bạc Thính Uyên vẫn mặc bộ sơ mi và gile lúc nãy, nhưng khác với ban nãy, giờ đây tay áo sơ mi đã được xắn lên, để lộ cánh tay thon dài và săn chắc.
Một tay hắn xách chiếc dép lê, tay kia đút hờ vào túi quần tây, dáng đi thong dong ấy mang theo vài phần ung dung, tự tại.
Ôn Từ Thư nhạy bén nhận ra vẻ thư giãn hiếm thấy qua dáng đi và đôi mày của hắn, cứ như thể sợi dây thần kinh luôn căng chặt mỗi ngày vừa được nới lỏng đôi chút sau khi trêu chọc con trai xong.
Cậu dịu dàng hỏi: "Anh bận xong rồi à?"
"Ừ, tôi chuẩn bị đi đánh răng rửa mặt." Bạc Thính Uyên đi đến cạnh giường đặt chiếc dép lại cho ngay ngắn, sau đó xách cậu con trai sang một bên, ấn vai cậu nhóc tựa vào đầu giường.
Bạc Nhất Minh nhanh thoăn thoắt tung chăn của mình ra, chui tọt vào trong rồi ngọ nguậy tay chân để bọc kín hai bên mép chăn, biến mình thành một con nhộng thẳng đuột.
Cậu nhóc nhắm nghiền mắt, vờ như đã ngủ say.
Nhìn một loạt hành động tấu hài này, Ôn Từ Thư không nhịn được mà tươi cười rạng rỡ.
Đến khi cậu ngước mắt lên, liền bắt gặp Bạc Thính Uyên đang nhìn mình chăm chú, dường như hắn đang có điều gì muốn nói.
Cậu hơi thu lại nụ cười, dùng ánh mắt thay cho lời hỏi thăm.
Thế nhưng Bạc Thính Uyên lại chẳng nói gì thêm, chỉ dặn: "Ngủ đi."
Hắn giơ tay xoa nhẹ mái tóc rối bù như tổ chim của con trai: "Ngoan một chút."
"Vâng ạ."
Bạc Nhất Minh hé một con mắt ra nhìn, đợi đến khi bóng lưng ba lớn khuất sau tấm bình phong, cậu nhóc mới nhanh như cắt xoay người nhào vào lòng ba nhỏ, bắt đầu lầm bầm nũng nịu: "Mommy ơi~ ba lớn làm con sợ muốn chết!"
Dường như vẫn còn lo ba lớn sẽ đột ngột quay lại kiểm tra, cậu bé cảnh giác quay đầu quan sát một lượt, sau đó mới tiếp tục rúc mặt vào lớp chăn trước ngực ba nhỏ: "Mommy~ mommy ơi~"
Ôn Từ Thư dĩ nhiên là chẳng thể làm gì được cậu con trai này, cậu ôm lấy cậu nhóc qua lớp chăn, đợi đến khi con nhộng nhỏ này cọ quậy thỏa thích rồi mới nhéo nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn ấy: "Ba có chuyện muốn hỏi con đây."
"Hửm?" Bạc Nhất Minh ngẩng mặt lên, chớp chớp mắt.
Cậu nhóc thừa hưởng trọn vẹn nét đẹp của cả hai người ba, lại thêm gen lai nên hàng lông mi vừa dày vừa cong, mỗi lần chớp mắt cứ như hai chiếc quạt nhỏ vẫy vẫy.
Ôn Từ Thư thầm nghĩ, lúc nhỏ thằng bé đáng yêu như một thiên thần nhỏ, vậy mà lớn lên một cái là thành ngay một con "khỉ con lên dây cót".
Cậu kéo con trai nằm xuống gối, một tay vòng qua ôm nhẹ lấy cậu bé.
"Con thành thật nói cho ba nghe xem, tại sao đột nhiên lại đối đầu với ba lớn thế? Có phải vì tối hôm sinh nhật ông nội, hai ba quên không gọi con lên xe cùng nên con mới dỗi không?"
"Không phải đâu ạ."
Bạc Nhất Minh vặn vẹo người tìm tư thế thoải mái nhất, đôi chân cách một lớp chăn vẫn cố ý nép sát vào đôi chân dài của ba nhỏ để thầm so đo chiều dài.
Rồi cậu bé xoay người lại, khẽ nói: "Ba nhỏ ơi, ba vỗ vỗ lưng cho con giống như hồi con còn nhỏ được không?"
Bàn tay Ôn Từ Thư nhịp nhàng vỗ nhẹ lên lưng con: "Vậy thì con phải ngoan ngoãn kể cho ba nghe."
"Thì là..."
Bạc Nhất Minh hạnh phúc cuộn tròn trong lòng ba nhỏ, bắt đầu thì thầm kể lể những nỗi ấm ức và bất bình trong lòng mình.
"Năm ngoái, lúc ba lớn cùng con đi cưỡi ngựa đã ước định với nhau rồi. Năm nay hai ba con sẽ dành thời gian thi đấu một trận, ba lớn không được nhường con. Dạo gần đây con có nhắc lại, vậy mà ba lớn cứ tìm lý do để trì hoãn suốt. Hừ!"
Ôn Từ Thư lặp lại từ trọng tâm trong lời nói của cậu bé, hỏi ngược lại: "Lý do sao?"
Bạc Nhất Minh ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, nghiêm túc xòe ngón tay ra đếm.
"Lần đầu tiên ba bảo bận quá, tạm thời không có thời gian. Được, con chờ. Lần thứ hai lại bảo đợi sau khi quay xong chương trình. Kết quả đến tận hai ngày trước con mới biết, hóa ra ba lớn vốn dĩ chẳng định thi đấu với con gì cả, hừ! Ba lớn là đồ nói dối."
Ôn Từ Thư vỗ nhẹ, ấn cái tên nhóc đang càng nói càng kích động nằm xuống cho ngay ngắn.
"Nhất Minh này, tại sao con nhất định phải thi cưỡi ngựa với ba lớn? Một năm ba lớn của con cũng chẳng đến trường đua được mấy lần mà."
"Nhưng ba lớn vẫn rất lợi hại ạ! Các thầy ở trường đua vẫn thường xuyên nhắc đến ba lớn suốt đấy thôi. Với cả--"
Bạc Nhất Minh lại ngẩng đầu lên một lần nữa, trông hùng hổ chẳng khác nào một chú gà chọi nhỏ.
"Lúc ba lớn chín tuổi đã thi đấu cùng quán quân thế giới rồi, mà con bây giờ cũng chín tuổi mà!"
Ôn Từ Thư nghe cậu bé nói năng hùng hồn như vậy, chỉ có thể chậm rãi trấn an: "Nếu con cũng muốn thi đấu với quán quân thế giới, con cứ nói với ba lớn, ba nhất định sẽ mời họ về cho con. Nhưng nếu là một cuộc thi đấu nghiêm túc thì con còn nhỏ quá, không an toàn đâu. Ba lớn cũng vì sợ con bị thương thôi."
Bạc Nhất Minh bĩu môi, phồng má, rúc mặt sang bên cạnh người ba nhỏ.
"Nhưng mà... nhưng mà trước đây ba lớn cùng con cưỡi ngựa đều không dùng hết thực lực, ba không tôn trọng con!"
Ôn Từ Thư cuối cùng cũng hiểu rõ ngọn ngành, cậu thong thả nói: "Chính con đã nói con là người thừa kế tương lai của nhà họ Bạc mà. Nếu con chẳng may ngã ở trường đua ngựa, ba lớn con chẳng phải sẽ lo đến chết sao? Ba nhỏ chắc chắn cũng sẽ bị dọa đến ngất xỉu luôn cho xem, đúng không nào?"
Bạc Nhất Minh nghe thấy lời ba nhỏ nói liền hé một con mắt nhìn cậu, như thể đang xác nhận xem khả năng ba nhỏ bị dọa ngất là bao nhiêu phần trăm.
Ôn Từ Thư kiên nhẫn chờ cậu bé tự mình suy nghĩ về ý nghĩa của câu nói đó.
Một lúc lâu sau, Bạc Nhất Minh mới lí nhí nói: "Ba nhỏ ơi, vậy con sẽ không để mình bị thương đâu, ba đừng ngất xỉu nhé, được không ba?"
Ôn Từ Thư bật cười, khẽ quẹt mũi cậu bé: "Được rồi~ Ba nhỏ sẽ nỗ lực luyện Thái Cực mỗi ngày để rèn luyện sức khỏe thật tốt."
Đôi mắt Bạc Nhất Minh sáng rực lên, lập tức dang tay ôm chầm lấy ba nhỏ, quan tâm nói: "Vậy bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày con sẽ cùng ba nhỏ luyện Thái Cực nhé."
Ôn Từ Thư cúi đầu hôn nhẹ lên mái tóc bồng bềnh của nhóc con, trong lòng thầm "làm phép":
Ngủ một giấc xong thì mau quên cái vụ thi đấu này đi nhé con trai!
-
Sáng ngày hôm sau.
Chẳng cần Ôn Từ Thư phải nhắc nhở lấy một lời, Bạc Nhất Minh đã tự giác ra sân cùng cậu luyện Thái Cực.
Trong suốt buổi tập, cậu nhóc không hề nghịch ngợm hay tỏ ra thiếu kiên nhẫn, từng chiêu từng thức đều thực hiện vô cùng chuẩn xác, khiến sư phụ dạy Thái Cực cũng phải liên tục gật đầu khen ngợi.
Ôn Từ Thư nhìn con trai mà không khỏi cảm thấy hơi đau đầu.
Trí nhớ tốt như thế này, sao không dùng vào việc học từ vựng tiếng Anh đi cơ chứ?
-
Sau khi kết thúc buổi luyện Thái Cực, Ôn Từ Thư mời thợ làm bánh đến hướng dẫn để chuẩn bị cho mẻ đồ ngọt buổi chiều.
Bạc Nhất Minh cứ như cái đuôi nhỏ, dính chặt sau lưng ba nhỏ không rời nửa bước.
Cậu nhóc còn nhờ sư phụ sắp xếp cho mình một phần nguyên liệu y hệt vì cũng muốn tự tay vào bếp.
Cậu ngước khuôn mặt nhỏ lên mỉm cười với ba nhỏ: "Ba nhỏ ơi, món đồ ngọt con làm, cái đầu tiên nhất định sẽ dành cho ba nhỏ nếm thử nhé."
"Được chứ. Ba rất mong chờ đấy."
Ôn Từ Thư dịu dàng đáp lời, nhưng tay lại không kìm được mà siết chặt cây đánh trứng, dùng sức khuấy mạnh phần kem phô mai:
Chuyện gì đang xảy ra thế này? Sao lại bắt đầu điệp khúc "cái đầu tiên" nữa rồi! Màn "tư vấn tâm lý" tối qua của mình chẳng lẽ không có một chút tác dụng nào sao!
"Ơ, tiên sinh?"
Thợ làm bánh khẽ tiếng nhắc nhở, "Độ bông thế này là ổn rồi ạ, bây giờ mình thêm một chút đường cát mịn vào nhé."
"Được."
Ôn Từ Thư lặng lẽ thả lỏng tay, tiếp tục theo sát quy trình của sư phụ.
Bạc Nhất Minh ra dáng một đầu bếp nhí, cầm chiếc thìa nhỏ lên.
Trước khi múc đường, cậu chỉ tay về phía cửa kính phía xa: "Ba nhỏ biết không? Hôm qua ba lớn thấy con rồi đấy, vậy mà chẳng cho con vào nhà gì cả."
Ôn Từ Thư không nhịn được mà ngắt lời: "Bảo bối à."
Trước mặt thợ làm bánh và các dì giúp việc, Bạc Nhất Minh vừa thẹn thùng vừa vui sướng nhìn ba nhỏ: "Vâng ạ?"
Ôn Từ Thư nói: "Sư phụ đang dạy học mà, chúng ta đừng nói chuyện riêng được không con?"
"Dạ!"
Bạc Nhất Minh vốn rất thích ríu rít với ba nhỏ nên quên mất là sư phụ đứng đối diện cũng nghe thấy, cậu ngoan ngoãn gật đầu: "Được ạ, chờ đến lúc đi ngủ buổi tối, con lại nói thầm với ba nhỏ sau."
Gương mặt tuấn tú của cậu bé lộ ra một nụ cười cực kỳ đáng yêu.
Tay Ôn Từ Thư run lên một cái, một thìa đường rắc chệch ra ngoài: Thôi được rồi, lắng nghe con trẻ là trách nhiệm không thể từ chối của mỗi người làm cha làm mẹ mà.
Món họ học hôm nay là bánh kem Basque. Ôn Từ Thư chọn vị trà đen hơi có chút đắng nhẹ, còn Bạc Nhất Minh lại chọn làm vị chanh.
Sau khi tất cả đã được cho vào tủ lạnh, Ôn Từ Thư mang theo tấm lòng của một người cha hiền từ muốn thấu hiểu con cái, quan tâm hỏi: "Nhất Minh này, sao dạo này con lại đột ngột thích những thứ chua chua vậy?"
Bạc Nhất Minh tự cho là mình rất ngầu, nháy mắt với ba một cái: "Con muốn cho ba lớn biết quyết tâm muốn thi đấu với ba ấy của con đấy!"
Ôn Từ Thư: "..."
Cậu bắt đầu lo lắng sau này Bạc Thính Uyên sẽ không bao giờ dám ăn bánh Madeleine chanh nữa.
Cứ nhìn thấy chanh hay thứ gì tương tự chắc chắn sẽ nảy sinh phản xạ có điều kiện, nghĩ ngay đến mấy trò nghịch ngợm của khỉ con.
Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, biết đâu Bạc Thính Uyên khi thấy vậy lại có thể hiểu ý mà mỉm cười thì sao?
-
Sau 1 giờ chiều.
Tại tòa cao ốc hơn 80 tầng, cao trên 500m - biểu tượng rực rỡ nhất trong khối tài sản khổng lồ của gia tộc họ Bạc.
Với tư cách là người cầm lái con tàu thương mại vĩ đại này, từ Bạc lão thái gia năm xưa cho đến Bạc Thính Uyên hiện tại, đều đặt phòng làm việc ở tầng cao nhất.
Lúc này, Bạc Thính Uyên vừa kết thúc một cuộc họp kéo dài, hắn tựa người vào ghế làm việc, tháo chiếc kính không gọng rồi mệt mỏi xoa nhẹ giữa mày.
Tầm mắt hắn dừng lại ở khung ảnh trên bàn, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt tĩnh lặng và xinh đẹp trong tấm hình chụp chung.
Trước kia, Ôn Từ Thư luôn yếu ớt, ánh mắt lúc nào cũng đượm vẻ u sầu, dường như chẳng có hứng thú với bất cứ điều gì. Ngay cả ảnh chụp cũng khó lòng tìm được một hai tấm cậu mỉm cười.
Thế nhưng những ngày gần đây, Ôn Từ Thư đã thay đổi rất nhiều, đặc biệt là từ sau khi cùng con trai tham gia chương trình thực tế.
Bạc Thính Uyên thấy cậu cười nhiều hơn, nụ cười dịu dàng như gió đêm mùa xuân, ánh mắt lấp lánh như nhành liễu trong gió, tràn đầy tình yêu thương m*n tr*n mọi người và mọi việc xung quanh, bao gồm cả hắn.
"Cốc cốc cốc."
Tiếng gõ cửa văn phòng vang lên từ phía xa. Bạc Thính Uyên chậm rãi thu lại bàn tay đang chạm vào bức ảnh, đeo kính trở lại.
"Cốc cốc cốc."
Bình thường, trợ lý văn phòng sẽ không chỉ gõ cửa đơn thuần như vậy mãi. Bạc Thính Uyên đứng dậy bước tới, kéo cửa ra.
Một bóng dáng nhỏ nhắn cao gầy bỗng nhảy cẫng lên, lao vào tầm mắt hắn: "Ba lớn, con tới đưa đồ ngọt cho ba nè!"
"Sao con lại tới đây?"
Vốn dĩ luôn giữ vẻ trầm tĩnh, lúc này thấy cậu con trai út, Bạc Thính Uyên vẫn giữ thần sắc bình thản, không hề có vẻ gì là bị giật mình hay kinh ngạc.
Bạc Nhất Minh ôm hộp bánh, nhún vai nói như một ông cụ non: "Con đã bảo mà, ba lớn chẳng thấy bất ngờ chút nào hết."
Cậu bé chăm chú quan sát một hồi rồi đúc kết: "Hình như còn hơi thất vọng nữa cơ."
"Không có thất vọng." Bạc Thính Uyên giơ tay định xoa đầu con trai, nhưng cậu nhóc đã cười hì hì lùi lại phía sau.
Lúc bấy giờ, Ôn Từ Thư đang đứng bên ngoài bức tường văn phòng mới chậm rãi bước tới.
Cậu đặt tay lên vai khỉ con, mỉm cười ôn nhu: "Em đưa Nhất Minh cùng đến đây."
Cậu chỉ vào hộp đồ ngọt trong tay đứa trẻ: "Hôm qua đã hứa rồi mà, làm chút đồ ăn mang đến cho anh dùng làm bánh ngọt trà chiều."
Hôm nay Ôn Từ Thư đội một chiếc mũ bệt màu trắng trẻ trung, vành mũ rộng che khuất nửa khuôn mặt, cộng thêm chiếc khẩu trang nhạt màu khiến diện mạo cậu bị che đi phần lớn.
Chính vì thế, đôi mắt phượng với đường nét tuyệt mỹ của cậu lại càng trở nên nổi bật, tựa như một khung hình đặc tả đầy diễm lệ và động lòng người.
Bạc Thính Uyên nhìn vào đôi mắt ấy, sững người mất vài giây.
Sau đó, nhận ra mình đang đứng ở cửa văn phòng, hắn mới nhanh chóng liếc nhìn cậu con trai nhỏ đang kiễng chân quan sát hai người ba.
"Vào trong rồi nói."
Hắn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, giọng nói cũng thản nhiên như không có gì xáo động.
Chỉ có điều, khi bước vào trong, hắn cực kỳ tự nhiên vươn tay ôm lấy vai Ôn Từ Thư, cùng cậu tiến vào phòng.
Bạc Nhất Minh lạch bạch theo sau, nhỏ giọng lầm bầm: "Ba nhỏ xem kìa, ba lớn nhìn thấy ba là cười ngay đấy."
Ôn Từ Thư liếc mắt nhìn Bạc Thính Uyên một cái: Cười chỗ nào cơ chứ? Vẫn là cái bộ dạng lạnh như tiền đấy thôi.
Albert - người phụ trách bí mật đi đón hai vị khách quý cấp cao, thấy nhiệm vụ đã hoàn thành liền rút lui trong êm đẹp. Anh khép lại cánh cửa phía sau, dùng ánh mắt ra hiệu cho nhóm trợ lý đang làm việc cách đó không xa: Cấm có hóng hớt!
Nhưng vào cái tầm này mà không bàn tán về gia đình ông chủ thì thật quá trái với nhân tính.
Thế là cả văn phòng bắt đầu một cuộc tấn công bàn phím điên cuồng dưới danh nghĩa làm việc:
[ Trời đất ơi, lần đầu tiên đấy, lần đầu tiên luôn á á á! Bao nhiêu năm rồi mới thấy cảnh này!!!! ]
[ Nhóc Minh với đại mỹ nhân trong "Nhóc tì là siêu nhân" chính là người nhà của Bạc tổng á? Mẹ ơi, cái bí mật động trời này mà tôi cũng biết được sao? Liệu trên đường tan làm tôi có bị ám sát để diệt khẩu không đây? ]
[ Nhìn gần đại mỹ nhân đúng là vừa tuấn tú vừa ưu nhã, cái khí chất "old money" cứ như kiểu tổ tiên mười tám đời đã giàu nứt đố đổ vách rồi ấy. ]
[ Khụ khụ, các vị ơi, vừa rồi tôi gặp ở cửa thang máy nhé, đại mỹ nhân còn mỉm cười với tôi một cái nữa, ôn nhu xỉu luôn. Mà người ta cao thật sự, chắc chắn phải 1m8. ]
[ Thế mà lúc đứng cạnh Bạc tổng vẫn cứ ra cái vẻ "chim nhỏ nép vào người" mới hay chứ. ]
[ Không ngờ Bạc tổng hằng ngày nhìn như lưu manh mặc vest, đi làm thì mặt sắt đen sì, mà cũng có lúc "thiết hán nhu tình" chủ động ôm vợ thế kia. ]
Albert ngồi xuống ghế, cảm nhận rõ rệt bầu không khí xung quanh đang nồng nặc mùi hóng hớt mãnh liệt và phức tạp. Anh bất lực lắc đầu, đứng dậy đi chuẩn bị trà nước mang vào phòng.
-
Bên trong văn phòng.
Bạc Nhất Minh sốt sắng mở hộp đồ ngọt ra: "Ba lớn đừng lo lắng, con không có tráo đổi bánh kem mà ba nhỏ chuẩn bị cho ba đâu nhé."
Ôn Từ Thư thật sự chỉ muốn phát cho cậu nhóc một roi vào mông, sao thằng bé không thể quên chuyện đó đi cho cậu nhờ chứ?!
Cậu vươn tay, đẩy chiếc đĩa nhỏ đựng bánh Basque vị trà đen đến trước mặt Bạc Thính Uyên: "Anh nếm thử xem?"
Mông Bạc Nhất Minh vừa mới chạm vào sofa thì đã nhạy cảm nhận ra ba lớn đang liếc nhìn mình một cái. Cậu nhóc kinh ngạc nhìn lại.
"Ba lớn, có phải ba cần đứa con trai đáng yêu này tạm thời biến mất một chút không?"
Cậu bé nghiêng đầu bán manh, đôi mắt chớp chớp liên hồi.
Ôn Từ Thư: "..."
Bạc Thính Uyên đưa mắt ra hiệu về phía cửa sổ, đưa ra chỉ thị rõ ràng cho cậu con trai vừa nghịch ngợm vừa thông minh của mình: "Ra đằng kia ngắm phong cảnh đi."
"Được rồi, được rồi mà."
Bạc Nhất Minh tung tăng nhảy chân sáo chạy về phía cửa sổ, rồi không khỏi thốt lên kinh ngạc: "Oa, hoàn toàn chẳng thấy phong cảnh gì hết luôn."
Hôm nay nắng nhạt, mây tầng nồng hậu, mà tầng lầu lại quá cao nên cảm giác như đang đứng giữa lưng chừng mây, chỉ có thể nhìn thấy nóc của những tòa nhà cao tầng khác.
Nhưng Bạc Nhất Minh cũng không quay lại, cậu nhóc cứ thế cầm đồng hồ thông minh lên chụp ảnh chơi.
Trên sofa, Ôn Từ Thư một tay chống lên thành ghế, tựa cằm cười đến run rẩy cả người.
Khi hoàn hồn lại, thấy Bạc Thính Uyên đang nhìn mình, cậu mới nhắc nhở: "Anh nếm thử đi chứ? Nếu không thích, lần sau em sẽ học món khác."
Câu này chẳng khác nào ẩn ý: Nếu ăn ngon thì sẽ không có lần sau nữa?
Quyết định gian nan nhất trong cuộc đời Bạc Thính Uyên từ trước đến nay, có lẽ chính là lúc này đây.
Hắn cầm chiếc thìa bạc nhỏ, xúc một miếng bánh kem nếm thử.
"Thế nào?"
Ôn Từ Thư nghiêng người xích lại gần hắn, "Có đúng vị anh thích không?"
Chỉ một động động nhỏ, cậu đã bị hắn vòng tay ôm lấy vai, kéo sát vào lòng hơn một chút.
Thấy hắn vẫn cứ như hũ nút không chịu mở miệng, cậu nhịn không được khẽ thúc giục: "Ai da, đừng có úp úp mở mở nữa, mau nói cho em biết đi. Nếu không ngon thì để Nhất Minh ăn nốt cho."
Nghe thấy lời này, Bạc Thính Uyên nhướng mày, hiếm hoi trêu chọc một câu: "Ở nhà thằng bé ăn còn chưa đủ sao?"
"..."
Ôn Từ Thư sóng mắt lưu chuyển, không nhịn được mà lườm hắn một cái sắc lẻm.
Được được được, hai người đúng là cha con ruột thịt, tâm đầu ý hợp không chệch đi đâu được.
Đôi mắt xanh của Bạc Thính Uyên lặng lẽ nhìn cậu chăm chú, có chút thất thần.
Người trước mắt mày ngài mắt phượng, sinh động rạng rỡ, so với miếng bánh kem ngọt mà không ngấy trong miệng còn mỹ diệu hơn gấp trăm lần, ngàn lần, vạn lần.
Sau đó, Bạc Thính Uyên dùng phần đồ ngọt đáng yêu này, nhâm nhi cùng tách cà phê trợ lý vừa mang tới, tận hưởng chuyến trà chiều hoàn mỹ nhất trong cuộc đời mình.
Bên khung cửa sổ sát đất rộng lớn của văn phòng, Ôn Từ Thư đang cùng Bạc Nhất Minh tựa vào thành cửa, cùng nhau nhìn xuống đô thị phồn hoa ẩn hiện dưới lớp mây mờ.
Lúc hai người rời đi, Bạc Thính Uyên cầm chiếc mũ trắng lên, nhẹ nhàng đội lại cho cậu. Động tác của hắn rất mực ôn nhu, cố gắng để không làm rối tóc cậu.
Ôn Từ Thư liếc nhanh qua đống tài liệu trên bàn làm việc: "Hôm nay có phải anh còn rất nhiều việc cần xử lý không?"
Nếu ngày mai hắn đi cùng cha con cậu tham gia chương trình, chắc chắn hôm nay phải tăng ca rồi.
Bạc Thính Uyên đáp: "Ừ, tôi sẽ cố gắng về sớm một chút."
Ôn Từ Thư thấy hắn nói xong vẫn không buông bàn tay đang hờ hững ôm lấy mình ra, dường như cậu thoáng thấy một tia luyến tiếc sau lớp kính của hắn.
Cậu mím đôi môi mềm mại, chủ động vươn tay ôm lấy hắn một cái, khẽ nói: "Chờ anh về nhà."
Nhưng vừa mới chủ động áp sát, cậu đã bị Bạc Thính Uyên dùng lực ôm chặt lấy, hai cơ thể dán sát vào nhau.
Khỉ con vẫn còn đang ở đây mà!
Ôn Từ Thư đẩy nhẹ, ý bảo hắn buông ra.
Nhưng Bạc Thính Uyên dường như chẳng cảm thấy gì, hắn hơi cúi đầu, chóp mũi lướt qua mang tai cậu, hít một hơi thật sâu như muốn thu trọn hương thơm thanh khiết trên người cậu vào sâu trong lồng ngực.
Đến khi Ôn Từ Thư lùi lại, vẫn còn đang dư vị cái ôm ngắn ngủi nhưng thân mật này, thì đã thấy cậu con trai đáng yêu của họ đang đứng một bên.
Bạc Nhất Minh ngước mặt nhìn lên trời, miệng lẩm bẩm: "Không sao đâu ạ. Con không có ai ôm cũng chẳng sao đâu ạ, một chút cũng không sao hết luôn."
Ôn Từ Thư bật cười định tiến lại ôm cậu bé, kết quả Bạc Thính Uyên còn nhanh tay hơn, hắn cúi người ôm chặt lấy con trai.
Bạc Thính Uyên vóc người cực cao, khiến Bạc Nhất Minh trông nhỏ thó hẳn đi, hệt như một con mãnh thú đang che chở cho thú nhỏ của mình.
Bàn tay to rộng và hữu lực xoa xoa vai con trai, hắn dặn dò: "Có chuyện gì cứ trực tiếp nói với ba, đừng có đi mách lẻo với ba nhỏ."
Dưới mắt Ôn Từ Thư, khoảnh khắc này cực kỳ ấm áp và ôn nhu.
Nhưng trong mắt Bạc Nhất Minh, đây không đơn giản là một cái ôm chia tay, mà là ba lớn đang hướng cậu "cúi đầu nhận sai".
"Vâng ạ ~"
Bạc Nhất Minh vểnh cái đuôi không tồn tại của mình lên, chạy lại nắm tay ba nhỏ: "Con hiểu chuyện thế này, đương nhiên sẽ không mách lẻo đâu nha ~ Đúng không ba nhỏ?"
"Đúng rồi, con là ngoan nhất."
Ôn Từ Thư thật sự bái phục đứa nhỏ này, không biết nó học cái tính khí tiểu thư này ở đâu ra nữa?
Bạc Thính Uyên tiễn hai người xuống tận dưới lầu, đợi họ lên xe rồi mới quay trở lại phòng làm việc.
-
Trên xe.
Bạc Nhất Minh đang phấn khởi gọi điện thoại cho Tinh Tinh để kể về những hoạt động của mình trong ngày hôm nay.
Ôn Từ Thư tựa người thoải mái vào ghế xe, lười biếng phóng tầm mắt qua lớp kính râm nhìn về phía cột đèn đỏ phía trước.
Cậu thầm nghĩ, nhóc con nhà mình và Tinh Tinh có vẻ rất hợp cạ, thôi thì mình cứ tạm thời quên đi những thiết lập trong nguyên tác, cứ để bọn trẻ tự do phát triển vậy.
Còn về phần Bạc Thính Uyên thì...
Đúng lúc này, trên vạch kẻ đường dành cho người đi bộ phía trước bỗng xuất hiện mấy người đang khiêng một tấm biển quảng cáo dài và lớn.
Tấm biển này dường như được thiết kế riêng để cho các tài xế đang dừng chờ đèn đỏ xem, nên họ căn giờ rất chuẩn, bước đi chậm chạp như rùa bò.
Ôn Từ Thư cảm thấy khá mới mẻ nên tập trung nhìn kỹ.
"Khám nam khoa, đến Bác Ái - Chuyên khoa chính quy, chuyên gia trực tiếp thăm khám."
"Hiệu quả điều trị mới là tiêu chuẩn hàng đầu!"
Vì tốc độ di chuyển của biểu ngữ quảng cáo quá chậm, Ôn Từ Thư đã đọc không sót chữ nào.
Cậu thầm nghĩ: Cái kiểu quảng cáo này khác gì đập thẳng vào mắt người ta đâu cơ chứ?
Đang lúc nghĩ ngợi vẩn vơ, cậu nghe thấy khỉ con bên cạnh đang hào hứng kể về tình tiết phim hoạt hình vào chiếc đồng hồ thông minh.
"Con cảm thấy đây là một ám chỉ cực kỳ quan trọng luôn đó, Tinh Tinh phải chú ý nha!"
Ám chỉ?
Ôn Từ Thư đột nhiên quay sang nhìn con trai, rồi lại nhìn về phía tấm biển quảng cáo đang di chuyển chậm đến mức vô lý, cứ như thể hận không thể dán chặt đống chữ kia vào mắt cậu vậy.
Chẳng lẽ đây là cách mà tác giả nguyên tác đang dùng định mệnh để gửi gắm "tín hiệu" cho cậu sao?