Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 19: Bánh kem

Trước lúc chia tay, Lý Uân cố ý tiễn cả nhà ra tận cửa.

Đến dưới mái hiên, ông nói:

"Thính Uyên, ba có vài lời muốn nói riêng với Từ Thư."

"Vâng."

Trong gió đêm, vài sợi tóc mai bên thái dương Ôn Từ Thư khẽ lay động.

Bạc Thính Uyên cởi áo vest ngoài, khoác lên vai cậu:

"Tôi chờ em trên xe."

"Ừm."

Ôn Từ Thư cảm nhận hơi ấm còn sót lại trong lớp lót áo, khẽ kéo lại cho gọn, rồi nhìn sang Lý Uân:

"Ba?"

Lý Uân thu ánh mắt khỏi bóng lưng con trai, chậm rãi nói:

"Từ Thư, đừng lo. Ba cũng chẳng có gì quan trọng muốn dặn dò. Chỉ là muốn nói với con... Thính Uyên từ nhỏ vốn ít nói, không giỏi bày tỏ. Con cũng biết mà, nhà mẹ nó là một gia tộc lớn, gia giáo nghiêm khắc, quy củ chẳng hề ít hơn nhà họ Bạc. Từ bé nó đã phải sống dưới áp lực rất lớn."

"Vâng."

Ôn Từ Thư thầm nghĩ, chắc vì lúc nãy mình hỏi đông hỏi tây nên khiến trưởng bối lo lắng.

"Con hiểu."

Bên cạnh xe, trợ lý đã mở sẵn cửa. Nhưng Bạc Thính Uyên không vào, chỉ quay đầu nhìn về phía hai người dưới mái hiên.

Lý Uân cũng nhìn thấy, khẽ thở dài:

"Thính Uyên mạnh mẽ hơn ba nhiều. Ba thì chẳng thể chịu nổi kiểu môi trường ngột ngạt, nơi con người không được phép có ý chí riêng như thế. Sau khi về nước, sức khỏe ông cụ ngày càng sa sút, cứ nóng lòng giao toàn bộ gánh nặng nhà họ Bạc lên vai nó. Chỉ trong ba bốn năm ấy thôi, mỗi tuần ba đều nhận được vài cuộc gọi từ đám họ hàng bên nhánh phụ nhà họ Bạc đến quấy rầy, huống chi là nó."

Ôn Từ Thư gật đầu.

Cậu hiểu rõ, nếu không đủ cứng rắn thì không thể nào gánh nổi cơ nghiệp đồ sộ của nhà họ Bạc.

Dù ông cụ sắp xếp kỹ càng đến đâu, cũng không ngăn được những kẻ luôn rình rập muốn chia phần.

Lý Uân đổi giọng:

"Nhưng ba nói những điều này không phải để kể khổ thay nó. Ba chỉ muốn nói với con rằng, đối với Thính Uyên, trên đời này mọi chuyện chỉ chia làm hai loại."

"Hửm?"

Ôn Từ Thư hơi tò mò.

"Là hai loại nào ạ?"

Lý Uân mỉm cười:

"Một là sức khỏe của con. Hai là tất cả những chuyện còn lại."

Ông khẽ phất tay:

"Đi đi, Thính Uyên đang đợi con. Năm mới nhớ sang đây ăn cơm, ba tự tay xuống bếp."

Ôn Từ Thư gật đầu, lại giải thích thêm:

"Ba, con với Thính Uyên thật sự không có chuyện gì đâu. Ba đừng lo."

"Ừ, vậy thì tốt."

Lý Uân yên tâm nhìn theo cậu bước đến bên cạnh con trai.

Ông gật đầu với đứa con đang ngoái nhìn mình.

Mãi đến khi xe lăn bánh khuất xa, một người bạn cũ thấy ông vẫn đứng dưới mái hiên mới bước tới hỏi han.

Lý Uân lặng lẽ đưa tay lau khóe mắt đã ươn ướt.

-

Lúc rời đi, Bạc Nhất Minh nhận từ tay ông nội một mô hình máy bay phiên bản đặc biệt, kích cỡ độc quyền, bên ngoài hoàn toàn không mua được.

Cậu bé phấn khích đến mức suýt bật nhảy tại chỗ, ôm khư khư món quà rồi chui tọt lên xe, cúi đầu mải mê ngắm nghía.

Vì quá sung sướng, mãi đến khi định thần lại, cậu mới phát hiện mình đang ngồi một mình ở hàng ghế sau của chiếc xe đi phía sau.

Cậu lập tức cúi người, nhìn xuyên qua kính chắn gió phía trước.

Chiếc xe của ba lớn và ba nhỏ đang chạy trước mặt!

Bạc Nhất Minh tức tối hỏi tài xế:

"Chú Lưu, có phải ba lớn vừa nãy cố tình đẩy cháu lên xe này không?"

Thế là cậu con trai đáng yêu bị bỏ lại, cô đơn hiu quạnh giữa gió sầu mưa thảm!

Chú Lưu nhìn cậu qua gương chiếu hậu:

"Tiểu thiếu gia tự mình lên xe mà."

"Hả?"

Giọng Bạc Nhất Minh lập tức yếu hẳn:

"Thật vậy sao?"

Chú Lưu gật đầu:

"Lúc đại thiếu gia lên xe, tôi còn thấy cậu ấy quay lại nhìn cậu một cái, chắc cũng đang thấy lạ đấy."

Cậu nhóc đẹp trai ôm đầu vò tóc, mặt đầy khổ não.

Rốt cuộc là ai đã tự tay dâng luôn khoảng thời gian hạnh phúc được ngồi giữa hai ba cho người khác?

À.

Là chính mình.

Vậy thì... không sao cả.

-

Nhà lớn họ Bạc.

Bạc Nhất Minh nhảy xuống xe, lon ton chạy tới, vừa ngẩng đầu đã thấy ba lớn đang bế ba nhỏ bước xuống.

Chiếc áo vest đen cỡ lớn gần như bao trọn cả người Ôn Từ Thư, chỉ để lộ mái tóc dài đen nhánh buông xuống, khẽ lay động theo từng bước chân.

Cậu bé đi sát bên cạnh ba lớn, nhỏ giọng hỏi:

"Ba nhỏ ngủ rồi sao?"

Ngay lúc ấy, cổ áo vest khẽ bị kéo xuống, để lộ đôi mắt phượng cong cong mang ý cười. Ôn Từ Thư nhẹ giọng đáp:

"Nhóc ngốc, chẳng phải con nói còn muốn ăn bánh kem cùng ba sao?"

"À!"

Bạc Nhất Minh lập tức cười toe.

Dáng vẻ này của ba nhỏ thật đáng yêu.

Lý Uân đích thân nướng bánh kem nhỏ, mỗi vị khách tham dự đều có một phần. Lúc nhận quà, Bạc Nhất Minh đã hớn hở nói muốn mang về nhà ăn cùng hai ba.

Quản gia Từ cùng mọi người đều đang chờ trong nhà. Vừa thấy dáng vẻ của ba người, ai nấy đều hiểu tối nay hẳn là đã có một buổi tối rất vui vẻ.

Đi tới chân cầu thang, Ôn Từ Thư ngẩng lên chớp mắt:

"Chúng ta đi thang máy được không?"

Hình như đã rất lâu rồi, cậu không cùng Bạc Thính Uyên đi chiếc thang máy kiểu cổ kia.

Bạc Thính Uyên khựng lại một thoáng, rồi xoay người ôm cậu bước vào thang máy.

Bạc Nhất Minh vốn nhanh chân chạy trước, vừa quay đầu lại đã thấy cửa thang máy từ từ khép lại, chở hai người ba đi lên trên.

"?"

Cậu bé chau khuôn mặt tuấn tú nhỏ nhắn, ba chân bốn cẳng lao vội lên tầng hai, đứng canh ngay trước cửa thang máy chờ sẵn.

Ôn Từ Thư nhìn những ô lan can chạm trổ hoa văn, khẽ buông chân đung đưa, nghiêng mặt tựa lên bờ vai rộng của hắn, nheo mắt thưởng thức gương mặt lạnh nhạt mà mê hoặc kia.

Cậu khẽ hỏi:

"Anh không tò mò ba anh vừa nãy nói gì với em sao?"

Vừa dứt lời, đôi mắt xanh sẫm của Bạc Thính Uyên khẽ ra hiệu cho cậu nhìn ra ngoài thang máy.

Ôn Từ Thư chậm rãi quay đầu, đối diện ngay với khuôn mặt đầy vẻ "mai phục đã lâu" của con khỉ nhỏ.

Bạc Nhất Minh: ==

Ôn Từ Thư lập tức ngả vào vai Bạc Thính Uyên, cười run cả người, vạt áo buông xuống khẽ lay động theo từng nhịp.

Bạc Thính Uyên bỗng có cảm giác thứ mình đang ôm trong lòng là một cây hải đường đã hóa tiên, cánh hoa rơi lả tả quanh thân.

Khi cửa thang máy mở ra, hắn bế cậu bước ra ngoài. Ôn Từ Thư khẽ duỗi chân, hờ hững chạm nhẹ lên trán con khỉ nhỏ:

"Con nhìn bọn ba kiểu gì thế?"

Bạc Nhất Minh lẽo đẽo đi theo vào phòng, vẻ mặt đầy ấm ức:

"Lúc đi chúng ta cùng ngồi một xe mà. Về nhà chẳng phải cũng nên ngồi cùng sao?"

Cậu ngước mắt liếc ba lớn một cái, giọng đầy oán trách:

"Ba lớn cũng chẳng nhắc con là con lên nhầm xe!"

Nghe ra rõ ràng có chút nghiến răng nghiến lợi, như thể thật sự rất tủi thân.

Ôn Từ Thư được đặt xuống đất, hai tay tự nhiên khép áo vest lại, dịu dàng nói:

"Bọn ba tưởng con muốn ngồi một mình ngắm quà ông nội tặng cơ."

Cậu rảnh tay kéo nhẹ chiếc nơ nhung trước ngực con trai:

"Hôm nay đẹp trai thế này, cười một cái cho ba xem nào?"

Bạc Nhất Minh cố ý đẩy ba nhỏ xoay nửa vòng, để cậu quay lưng về phía ba lớn, rồi nghiêm túc tuyên bố:

"Bảo bối Minh Minh chỉ cười với ba nhỏ thôi."

Ôn Từ Thư bật cười, đưa tay kéo kéo gò má mềm mềm của con.

Con nhà mình, nhìn kiểu gì cũng thấy đáng yêu.

Bạc Thính Uyên đẩy nhẹ gọng kính không viền, giọng bình thản:

"Tối nay con lại muốn ngủ cùng ba nhỏ?"

"Đương nhiên!"

Bạc Nhất Minh ngẩng đầu, lấy lòng nói:

"Ba nhỏ, tối nay con nhất định sẽ cố kể cho ba nghe chuyện cổ tích bằng tiếng Pháp!"

Dì Chung bưng phần bánh kem và đồ ngọt mà họ mang về vào phòng.

Bạc Nhất Minh vội vàng vây quanh dì, hớn hở nói: "Dì Chung ơi, ông nội cháu thật là giỏi quá đi, còn biết tự tay làm bánh kem nữa."

Dì Chung tiếp lời: "Hồi cháu còn nhỏ, ông nội còn tự làm đồ chơi cho cháu nữa đấy, đôi tay ông khéo léo lắm."

"Thế ạ?" Bạc Nhất Minh gần như đã quên sạch, "Mấy món đồ chơi đó giờ đâu rồi nhỉ?"

Dì Chung bắt đầu giải thích cho cậu bé.

Trong lúc hai người đang trò chuyện, Bạc Thính Uyên cầm lấy chiếc áo vest trong lòng Ôn Từ Thư, từ từ rút ra ngoài.

Ôn Từ Thư cảm nhận được lớp vải áo chậm rãi trượt đi, cọ xát qua cánh tay, cảm giác như hơi ấm cũng theo đó mà tan biến mất.

Đến khi chiếc áo gần như đã rời khỏi hẳn, cậu nắm lấy tay áo, dịu dàng hỏi: "Cùng ăn chút bánh kem nhé, được không?"

Bạc Thính Uyên giữ lấy chiếc áo vẫn còn vương lại nhiệt độ cơ thể của cậu, giải thích: "Vừa nãy mẹ gọi điện cho tôi, bảo tôi hễ về đến nhà là phải gọi lại ngay cho bà, bà đang đợi."

"Vậy anh đi mau đi." Ôn Từ Thư buông tay ra.

Mẹ của Bạc Thính Uyên vốn là một người phụ nữ thép quyết đoán, mạnh mẽ, bà đang quản lý cả một sự nghiệp gia tộc khổng lồ. Để bà chờ đợi vài phút cũng chính là làm chậm trễ việc kinh doanh mất bấy nhiêu thời gian.

Trước đó, Bạc Thính Uyên chỉ thuận miệng nói một câu đưa khỉ con sang Pháp du học, nhưng e rằng chỉ cần hắn gọi một cuộc điện thoại trong đêm, mẹ hắn có thể thu xếp ổn thỏa mọi việc chỉ trong vòng một giờ đồng hồ.

Đến ngày hôm sau khi khỉ con vừa đáp xuống Paris là có thể bị áp giải thẳng đến trường ngay lập tức.

Dĩ nhiên, hôm nay là sinh nhật của Lý Uân, cũng có thể vì lý do này mà mọi chuyện chưa diễn ra...

Đến khi Ôn Từ Thư sực tỉnh lại, cậu nhìn thấy trên chiếc bánh kem chẳng biết từ lúc nào đã thắp sáng một cây nến.

Cậu trượt từ trên ghế sofa xuống, ngồi trên tấm đệm mềm cạnh cậu con trai nhỏ.

"Bảo bối Minh Minh ơi? Nến ở đâu ra thế con?"

Dì Chung đứng bên cạnh nghiêm túc nói: "Dì Chung biến ra đấy, thiếu gia nhỏ nhà mình muốn gì là dì biến ra cái đó ngay."

Ôn Từ Thư mỉm cười giơ tay tháo sợi dây chuyền trên cổ xuống, xõa mái tóc búi ra, tựa người vào ghế một cách thoải mái rồi trêu chọc: "Dì Chung giấu túi bách bảo trong người đúng không ạ?"

Bạc Nhất Minh cười theo ba nhỏ: "Vâng ạ, dì Chung còn lợi hại hơn cả Doraemon luôn."

Dì Chung đùa lại: "Hai cha con cứ chơi với nhau đi nhé, tôi đi xem canh an thần. Nhất Minh, đừng để ba nhỏ ăn nhiều bánh kem quá, kem bơ không dễ tiêu hóa đâu."

"Vâng ạ ~" Bạc Nhất Minh thúc giục ba nhỏ cùng vây quanh cây nến để ước.

Ôn Từ Thư cũng không khắt khe chuyện không phải sinh nhật thì không được ước, cậu vui vẻ chơi cùng con.

Cậu đan hai tay vào nhau, đặt dưới cằm rồi nhắm mắt lại. Ba giây sau, cậu nói: "Xong rồi, đến lượt bảo bối đấy."

Bạc Nhất Minh nghe ba nhỏ rút gọn cách gọi "bảo bối Minh Minh" thành một biệt danh còn đáng yêu hơn, cậu nhóc chỉ muốn biến thành một cục bông nhỏ xíu như em trai Tiểu Thất để chui tọt vào lòng ba thôi.

Cậu nhóc cũng nghiêm túc thực hiện điều ước của mình.

Ngoài cửa phòng, dì Chung vẫn chưa rời đi hẳn.

Dì nhìn qua khe cửa, thấy hai cha con kề đầu sát bên nhau chơi đùa vui vẻ, lòng dì cũng cảm thấy ấm áp theo.

Hai ngày nay, người làm trong nhà đều kháo nhau rằng, từ khi tiên sinh thường xuyên xuống lầu và dành nhiều thời gian cho thiếu gia nhỏ, cậu nhóc chẳng còn thích chạy nhảy ra ngoài nữa mà lúc nào cũng quấn quýt lấy ba nhỏ.

Trước kia, thiếu gia nhỏ còn hay cố tỏ ra là một "người lớn quang minh chính đại", nhưng giờ thì hay rồi, cứ ở trước mặt ba nhỏ là cậu bé lại nũng nịu hết mức, lộ rõ bản tính trẻ con thật sự của mình.

-

Tại thư phòng.

Bạc Thính Uyên kết thúc cuộc trò chuyện với mẹ, hắn xoa xoa tâm mày rồi đeo kính vào một lần nữa. Hắn định trở về phòng ngủ nhưng không nghe thấy động tĩnh gì bên trong.

Khi đẩy cửa bước vào, hắn chỉ thấy trên bàn trà ở phòng sinh hoạt là chiếc bánh kem đã cắt dở một nửa, trên ghế sofa vẫn còn để lại những món trang sức mà Ôn Từ Thư vừa mang lúc nãy.

Tuyệt nhiên không thấy bóng dáng một ai.

"Nhất Minh?"

Bạc Thính Uyên gọi trầm một tiếng nhưng không có phản hồi. Thần kinh bên huyệt thái dương của hắn đột nhiên giật mạnh, đôi mày rậm nhíu chặt lại, hắn sải bước nhanh vào bên trong.

Trên giường không có bóng dáng Ôn Từ Thư, phòng vệ sinh cũng không, sợi dây lý trí trong lòng Bạc Thính Uyên căng ra như sắp đứt.

Hắn lo sợ sẽ nhìn thấy một bóng người ngất xỉu ở bất kỳ góc hành lang nào.

Đúng lúc đó, từ phòng thay đồ mơ hồ truyền đến một giai điệu nhẹ nhàng, giống như tiếng người đang chậm rãi hừ hát, thanh âm uyển chuyển, mềm mại và êm tai.

Bạc Thính Uyên từng bước tiến lại gần. Tiếng hát ấy tựa như làn gió thoảng, khẽ lượn lờ rồi len lỏi vào tai hắn.

Tuy chưa bao giờ nghe Ôn Từ Thư ngân nga những điệu nhạc này, nhưng hắn không thể nào lầm được chất giọng thanh thoát, dễ nghe kia, trái tim hắn lập tức bình tâm trở lại.

Phòng thay đồ có hai cánh cửa thì một cánh đang đóng, cánh còn lại khép hờ.

Bạc Thính Uyên tiến lên phía trước, đang định gõ cửa thì vừa vặn nhìn thấy bóng dáng thanh mảnh phản chiếu trong chiếc gương lớn sát đất.

Ôn Từ Thư vừa c** q**n dài ra, chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi cổ tàu có hoa văn chìm khi nãy đi ra ngoài, cậu vừa ngâm nhạc vừa cởi những chiếc cúc nhỏ ở tay áo tỳ bà.

Cậu đứng quay lưng về phía cửa, trong gương chỉ thấy vạt áo tối màu rủ xuống bên ngoài đôi chân trắng ngần, thẳng tắp, tựa như đang đung đưa trên miếng ngọc mềm mại, mờ mờ ảo ảo...

Tiếng ngân nga của Ôn Từ Thư lan tỏa trong không khí, vừa mềm mại lại vừa đa tình. Nghe vào tai Bạc Thính Uyên, nó mang theo một phong vị quyến rũ mà chính Ôn Từ Thư cũng không hề hay biết.

Lúc này, phía phòng sinh hoạt có tiếng động.

Bạc Thính Uyên thu hồi tầm mắt, nhanh chóng xoay người đi ra ngoài.

Bạc Nhất Minh nhìn thấy ba lớn thì nghi hoặc hỏi: "Ba nhỏ đâu rồi ạ?"

"Ba đang thay quần áo."

Bạc Thính Uyên nhìn cậu bé kéo tấm đệm trên thảm để ngồi lại chỗ cũ, liền hỏi: "Vừa nãy con đi đâu đấy?"

Hắn ngồi xuống ghế sofa, cầm lấy miếng ngọc bội bối vân đặt bên cạnh.

"Tinh Tinh gọi điện thoại cho con đấy ạ." Bạc Nhất Minh giơ chiếc đồng hồ ở tay trái lên, khoe một chút về tình bạn nhỏ của mình.

Vừa lúc đó, Ôn Từ Thư thay một bộ đồ mặc nhà rộng rãi bước ra. Thấy Bạc Thính Uyên đang ngồi trên sofa, ngón tay hắn đang vân vê món đồ trang sức bối vân.

Miếng ngọc màu xanh sẫm vốn dĩ có chút sức nặng, nhưng khi nằm giữa những ngón tay dài và mạnh mẽ của Bạc Thính Uyên, nó bỗng trở nên thật nhỏ bé.

Lúc này, Bạc Thính Uyên vừa nhìn con trai nói chuyện, vừa dùng ngón cái ch*m r** v**t v* những đường vân trên mặt ngọc, động tác nhẹ nhàng mà tùy ý.

Ôn Từ Thư liếc nhìn một cái rồi vội thu hồi tầm mắt. Động tác này, sao cậu càng nhìn càng thấy giống như lúc hắn đang m*n tr*n đôi tay mình vậy?

Cậu cũng nhìn về phía cậu con trai đang tươi cười rạng rỡ, hỏi: "Minh Minh, Tinh Tinh nói gì với con mà con vui thế?"

Bạc Nhất Minh cầm chiếc thìa nhỏ vẫy vẫy: "Ba nhỏ ơi, chúng ta ăn bánh kem tiếp đi, rồi con kể cho ba nghe."

Tấm đệm tròn mà Ôn Từ Thư ngồi khi nãy đã bị dịch chuyển khỏi vị trí cũ. Cậu khom lưng định kéo nó lại gần phía con trai thì một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai cậu rồi ấn xuống.

Cậu thuận thế ngồi luôn xuống đó, ngay sát bên đôi chân dài của Bạc Thính Uyên.

Ôn Từ Thư cầm thìa xúc một miếng kem bơ.

"Được rồi, ba với ba lớn cùng nghe con kể đây."

Bạc Nhất Minh cười hì hì: "Tinh Tinh gọi điện hỏi bài con đấy ạ. Có mấy chỗ làm bài tập em ấy không hiểu."

"Hai đứa còn trao đổi học tập cơ à?"

Ôn Từ Thư tặc lưỡi, điều này thực sự khiến cậu vui mừng khôn xiết. Nhân vật chính công của nguyên tác quả nhiên là một người chính trực, ham học.

"Dĩ nhiên rồi ạ, con lớn hơn em ấy nên con phải dạy em ấy chứ." Bạc Nhất Minh còn bày ra dáng vẻ của một thầy giáo nhí.

Cậu nhóc ăn xong phần bánh của mình rồi quỳ ngồi trên đệm, hai tay chống lên bàn trà, rướn người về phía trước một chút: "Ba nhỏ ơi, đợi chương trình kết thúc, chúng ta mời Tinh Tinh, Nhung Nhung với Tiểu Thất đến nhà chơi được không ạ?"

"Được chứ."

Ôn Từ Thư trêu chọc: "Chỉ mời các bạn nhỏ thôi sao, không mời ba mẹ các em ấy à?"

Bạc Nhất Minh nhíu mày, dường như cậu bé hoàn toàn chưa từng nghĩ đến chuyện này.

"Phụt..."

Ôn Từ Thư thầm nghĩ, đứa trẻ này hóa ra thật sự chỉ muốn dụ dỗ các bạn nhỏ về chơi thôi sao.

Cậu nở nụ cười, xoay xoay chiếc thìa bạc trong tay rồi đưa lên gần môi, đầu lưỡi nhanh nhẹn l**m đi chút kem bơ còn dính ở mặt sau chiếc thìa.

Đang cười dở, cậu bỗng nghe thấy giọng nói trầm thấp của Bạc Thính Uyên vang lên ngay phía trên.

"Nhất Minh, không phải tối nay con định kể chuyện bằng tiếng Pháp cho ba nhỏ nghe sao?"

Bạc Nhất Minh ngửa đầu nhìn ba lớn: "Dạ?"

Bạc Thính Uyên nhắc nhở: "Đi lấy một quyển truyện trong thư phòng ra đây, như vậy con sẽ không quên từ."

"Đúng rồi ạ!"

Bạc Nhất Minh lập tức vịn bàn trà đứng dậy, chợt nhớ tới lời dì Chung dặn: "Ba nhỏ ăn nốt chỗ này thôi là không được ăn nữa nhé, chỗ còn lại... đưa cho ba lớn ăn đi ạ. Ba lớn giám sát ba nhỏ giúp con nhé, con đi lấy sách đây! Con quay lại ngay!"

Nói xong, cậu nhóc chạy biến đi như một cơn lốc, bước chân dẫm lên thảm tạo thành những tiếng "thình thịch" rộn ràng.

Ôn Từ Thư cong môi mỉm cười, thầm nghĩ với cái điệu bộ chạy nhảy rầm rầm này, nếu mà ở chung cư cao tầng thì dù cách âm tốt đến mấy chắc cũng phải nhận cả đống đơn khiếu nại rồi.

Bạc Thính Uyên nhìn người đang vô thức tựa vào chân mình, toát lên một vẻ lười biếng mà mềm mại, đầy phong tình.

Khi không còn tiếng cười đùa huyên náo của khỉ con nữa, Ôn Từ Thư chậm rãi quay đầu lại, lúc này mới nhận ra hắn dường như vẫn luôn lặng lẽ rũ mắt nhìn chăm chú vào mình.

Bạc Thính Uyên đang trong tư thế tựa vào lưng ghế sofa, sự thư thái, thong dong toát lên vẻ điềm tĩnh và ung dung.

Ngay khi cậu quay đầu lại, ngón tay hắn khẽ gạt đi lọn tóc mai, làm lộ ra trọn vẹn khuôn mặt nghiêng hoàn mỹ.

Trong thoáng chốc, căn phòng trở nên yên tĩnh lạ thường.

Ôn Từ Thư cảm nhận được hơi ấm từ đầu ngón tay hắn. Ngón cái vừa nãy còn vân vê miếng ngọc bội, giờ phút này lại lướt nhẹ qua gò má cậu, lân la đến gần tai, thậm chí còn chạm vào vành tai mềm mại.

Hắn khẽ gảy nhẹ một cái, tựa như đang trêu đùa với mặt dây chuyền bằng ngọc quý.

Nhịp thở của Ôn Từ Thư vô thức chậm lại. Một lần nữa, cậu nhìn thấy trong đôi mắt ấy một loại khao khát sâu thẳm chẳng thể thốt nên lời.

Cậu hơi mất tự nhiên hỏi: "Anh... anh muốn ăn bánh kem à?"

Dù chưa nhận được câu trả lời khẳng định, Ôn Từ Thư vẫn xoay hẳn người lại, dùng thìa xúc một miếng kem bơ rồi nhanh chóng giơ tay đưa đến bên môi hắn.

Bạc Thính Uyên liếc nhìn chiếc thìa. Dáng vẻ Ôn Từ Thư vừa cười vừa nhấm nháp miếng bánh ngọt ngào khi nãy lại hiện về trong tâm trí hắn.

"Hửm?" Ôn Từ Thư lại đưa chiếc thìa lên như để nhắc nhở.

Bạc Thính Uyên đón lấy chiếc thìa nhỏ từ tay cậu, nhưng không đưa vào miệng mình mà lại cúi người, đưa nó đến sát môi Ôn Từ Thư.

Đèn chính trong phòng sinh hoạt đang bật, nhưng trên bức tường phía xa còn một chiếc đèn phụ, nguồn sáng vừa vặn chiếu tới từ phía sau lưng.

Bởi vậy, khi Bạc Thính Uyên cúi người về phía trước, Ôn Từ Thư cảm nhận được bóng hình mang theo hơi ấm và áp lực đang chậm rãi phủ xuống. Trong từng hơi thở, cậu ngửi thấy mùi hương của hắn, dường như đang ẩn chứa một tín hiệu nguy hiểm hơn hẳn so với trước kia.

Đúng lúc Ôn Từ Thư suýt chút nữa quên mất sự tồn tại của chiếc thìa thì tiếng bước chân "thình thịch" lại vang lên.

Chuông cảnh báo trong đại não cậu reo vang, cậu nhanh chóng giật lại chiếc thìa, xoay người đi rồi nhét ngay vào miệng, lầm bầm: "Thích ăn thì ăn đi!"

Bạc Nhất Minh ôm vài cuốn truyện cổ tích chạy vào.

Bạc Thính Uyên đẩy gọng kính, cánh tay gác lên thành ghế sofa: "Tìm xong nhanh thế?"

"Vâng ạ." Bạc Nhất Minh không hề nhận ra điểm nào bất thường, hưng phấn chạy thẳng vào phòng ngủ chính, xếp những cuốn sách ngay ngắn lên tủ đầu giường.

Bạc Thính Uyên nhìn theo bóng dáng con trai, tầm mắt dừng lại trên dãy sách đó. Hắn khẽ nhíu mày, nới lỏng cà vạt.

Lúc đứng dậy, Bạc Thính Uyên liếc nhìn người đang chuyên tâm ăn bánh kem, thấp giọng nhắc nhở: "Ăn ít thôi, đợi dì Chung mang canh an thần lên thì rửa mặt đánh răng rồi nghỉ ngơi sớm."

Ôn Từ Thư ngậm chiếc thìa, khẽ hừ một tiếng trong cổ họng.

Chúng ta chỉ là vợ chồng ngủ riêng thôi, xin anh hãy chú ý chừng mực!

Bạc Thính Uyên bước tới, dặn dò con trai thêm vài câu.

Ôn Từ Thư nghe thấy giọng nói của hắn mang theo sự kiên nhẫn bao dung, lặng lẽ quay đầu lại mới phát hiện, bàn tay đang buông thõng của hắn vẫn nắm chặt miếng ngọc bối vân của mình.

Cậu hoàn hồn nhìn vào chiếc nhẫn trên tay trái, bắt đầu rơi vào trầm tư.