Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 17: Một nhà ba người

Sáng hôm sau.

Ôn Từ Thư tập theo sư phụ Thái Cực trong khu vườn nhỏ, lắng nghe khẩu quyết điều hòa hơi thở, nhắm mắt chậm rãi thực hiện từng động tác.

Thấy cậu luyện tập đã ra dáng, tinh thần cũng tốt hơn nhiều so với lần trước, sư phụ không khỏi yên lòng.

Làm huấn luyện viên riêng cho giới nhà giàu, điều sợ nhất là khách không chịu phối hợp hoặc yêu cầu quá mức phiền phức. Nhưng vị Ôn tiên sinh này đúng là người như tên, ôn hòa nhã nhặn, chưa từng có hành động làm khó ai.

Bốn mươi phút sau, buổi học kết thúc. Ôn Từ Thư chào tạm biệt sư phụ, rồi nhờ dì giúp việc lấy ít điểm tâm trong nhà để sư phụ mang về.

Dì Chung đưa khăn nóng cho cậu lau tay:

"Mệt không?"

Ôn Từ Thư lắc đầu.

Tối qua ngủ đủ giấc, đứng tập mấy chục phút thế này cũng không thấy mệt.

"Điện thoại của cháu đâu?"

Trước khi tập Thái Cực, cậu đã nhắn WeChat cho Bạc Thính Uyên hỏi chuyện sinh nhật ông nội của Nhất Minh.

Dì Chung lấy điện thoại từ trong túi đưa cho cậu.

Có một tin nhắn trả lời từ Bạc Thính Uyên.

[ Chiều tôi về đón em với Nhất Minh qua đó. ]

Ôn Từ Thư hơi bất ngờ.

Hóa ra ban đầu hắn cũng định đi sao?

Thấy cậu đang đi bỗng khựng lại, dì Chung hỏi:

"Có chuyện gì quan trọng à?"

"Không có gì ạ."

Ôn Từ Thư buông lời trêu chọc, "Làm gì có chuyện quan trọng nào tìm đến cháu? Có thì chắc người ta sốt ruột chết mất rồi."

Dì Chung bật cười.

Đúng lúc ấy, màn hình điện thoại hiện lên cuộc gọi đến.

Là từ tổ chương trình [ Nhóc con là siêu nhân ].

Ôn Từ Thư ngạc nhiên, khẽ cảm thán:

"Lại thật sự có người tìm cháu cơ à?"

Cậu nhấn nhận cuộc gọi:

"Xin chào, tôi là ba của Nhất Minh."

"Xin chào, xin chào!"

Giọng nhân viên bên kia mang theo vẻ phấn khích khó giấu, dù vẫn cố kiềm chế.

"Ba của Nhất Minh, hôm nay tôi gọi là để trao đổi với cậu một chút về chương trình."

Thì ra sau khi tập đầu tiên phát sóng trực tiếp kết thúc, chương trình đã gây được sự chú ý rất lớn, độ thảo luận cũng tăng cao.

Có một bộ phận khán giả đã để lại bình luận dưới tài khoản chính thức của chương trình, hy vọng ekip cân nhắc làm một chủ đề "gia đình ba người", để cả nhà cùng xuất hiện trên sóng.

Nhân viên công tác giải thích rõ ràng tình hình trước, rồi dùng giọng điệu thân thiện dò hỏi:

"Hôm nay gọi cho cậu là muốn hỏi trước ý kiến. Cậu thấy... ba còn lại của Nhất Minh có khả năng chấp nhận lời mời của chúng tôi không?"

Ôn Từ Thư nghĩ bụng, xem ra chuyện này vẫn chưa chốt, chương trình chỉ đang bàn bạc với khách mời trước.

"Vì công việc của ba lớn Nhất Minh khá bận..."

Nói đến đây, cậu bỗng khựng lại, lập tức nhớ ra hai hôm trước Bạc Thính Uyên đã ngồi nguyên trong khu vực đỗ xe suốt cả buổi, hoàn toàn nằm trong tầm quan sát của tổ chương trình.

Thế này chẳng phải là nói dối trắng trợn sao?

Cậu tự nghẹn lời vì chính mình.

May mà nhân viên bên kia cũng không bắt bẻ, chỉ nói:

"Vâng, chúng tôi hiểu. Cho nên chủ đề gia đình ba người này dự kiến sẽ để đến tập bốn hoặc một tập ngoại truyện. Phiền ba của Nhất Minh giúp chúng tôi trao đổi thêm một chút được không? Cá nhân tôi tin là bé Minh cũng rất mong được thấy hai ba cùng xuất hiện trong chương trình."

Phải nói rằng câu cuối cùng thật sự rất có sức sát thương.

Ôn Từ Thư đáp:

"Ừm, vậy để gia đình tôi bàn bạc thêm đã. Sau đó tôi sẽ trả lời lại cho mọi người."

"Thế thì tốt quá! Cảm ơn ba của Nhất Minh! Nhớ gửi lời hỏi thăm bé Minh giúp tôi nhé! Tôi bỏ phiếu cho bé đó!"

Nhân viên công tác cười nói một tràng liền mạch:

"Tạm biệt ba của Nhất Minh!"

Ôn Từ Thư gần như nhìn thấy một chuỗi dấu chấm than bay thẳng tới trước mặt, thầm nghĩ người này đúng là giống hệt cậu nhóc kia, tràn đầy nhiệt huyết với cuộc sống.

-

Buổi chiều.

Nhân lúc dì giúp gội đầu, Ôn Từ Thư tranh thủ nghỉ một lát. Lúc tỉnh dậy, cả người vẫn còn uể oải lười biếng.

Bạc Nhất Minh đang tung tăng trong phòng thay đồ chọn quần áo. Quay đầu lại, cậu bé thấy ba nhỏ đang nghiêng người tựa trên sofa.

Ôn Từ Thư khép hờ mắt, mái tóc đen vừa gội buông xõa trên vai.

Đầu ngón tay trắng ngần khẽ xoay chuỗi vòng trúc bạch ngọc, chậm rãi vê từng hạt một.

Có lúc Bạc Nhất Minh thấy phim cổ trang chẳng đẹp chút nào, chắc vì ngày nào cũng nhìn ba nhỏ nên gu thẩm mỹ đã bị kéo lên quá cao rồi.

"Ừm?"

Không nghe thấy động tĩnh của cậu bé, Ôn Từ Thư mở mắt phượng, chớp chớp:

"Vẫn chưa chọn xong đồ cho ba à?"

Ngón tay thon dài khẽ gạt, đeo ngay ngắn chuỗi vòng vào cổ tay rồi chống tay đứng dậy:

"Ba mặc vest giống con với ba lớn là được rồi, con khỏi chọn nữa, phiền lắm."

Dì Chung vội đỡ cậu một chút.

Bạc Nhất Minh lắc đầu nguầy nguậy:

"Không được đâu, mặc vest chán lắm. Con thích ba nhỏ mặc đồ đẹp cơ."

Ôn Từ Thư đi ngang qua, tiện tay xoa mái tóc bồng bềnh của cậu:

"Thế sao con lại mặc vest?"

"Vì con là cậu bé ngoại quốc mà."

Bạc Nhất Minh cười hì hì, nhảy chân sáo.

Từ lúc đi học, vẫn có người gọi nhóc như thế. Nhưng cậu chẳng hề bận tâm, vì gương mặt lai của nhóc đúng là rất rõ.

Đương nhiên, trong lòng Bạc Nhất Minh luôn tin rằng mình là cậu bé ngoại quốc đẹp trai, hoàn mỹ thừa hưởng gen nhan sắc của cả hai ba ba.

Ôn Từ Thư không nhịn được bật cười.

Ngay cả dì Chung nghe vậy cũng cười theo.

"Dì Chung ơi, con nhớ ba nhỏ có một chuỗi hạt rất dài, nếu đeo cái đó thì nên phối với bộ nào ạ?"

Vừa nói, Bạc Nhất Minh vừa đưa tay ra khoa khoa, cố diễn tả hình dáng chuỗi hạt ấy.

Dì Chung nghĩ ngợi rồi hỏi:

"Là dây chuyền à?"

Ôn Từ Thư nhìn cậu nhóc đang quay người khoa tay múa chân, đoán:

"Là chuỗi bối vân phải không?"

"Đúng rồi! Chính là cái đó!"

Bạc Nhất Minh vui vẻ reo lên:

"Dì Chung, dì tìm giúp con được không?"

Ôn Từ Thư thấy dì Chung thật sự định dẫn cậu bé đi tìm, liền lười biếng ngồi xuống sofa, tiện miệng nhắc:

"Nhất Minh, lấy cho ba chuỗi nào nhẹ thôi, nặng quá đè vai."

Bạc Thính Uyên có lẽ thừa hưởng sở thích sưu tầm đồ cổ của cụ cố nhà họ Bạc, nên thường xuyên gom về từ các buổi đấu giá đủ loại đồ xưa.

Chuỗi triều châu, bối vân cũng có vài món, trong đó có một hai chuỗi tính sơ cũng phải hơn trăm viên ngọc.

Từ lúc được mang về đây, Ôn Từ Thư chưa từng đeo lần nào, chỉ nhìn thôi đã thấy mỏi rồi.

Một lát sau, Bạc Nhất Minh ôm hai hộp trang sức chạy ra:

"Ba nhỏ, ba mặc bộ có thêu con chim vàng ấy được không?"

Dì Chung sửa lời:

"Đó là chim hạc trắng."

Bạc Nhất Minh đi đến trước mặt rồi xoay người đặt hộp xuống. Ôn Từ Thư nhanh tay véo nhẹ sống mũi thẳng tắp của cậu bé.

"Hôm nay là sinh nhật ông nội con, ba mà ăn mặc như bước ra từ viện bảo tàng thế kia, có hợp không?"

"Ông nội mà thấy chắc chắn càng vui hơn."

Bạc Nhất Minh quay sang nói với dì Chung:

"Dì Chung, mau lấy bộ hạc trắng đó cho ba đi."

Ôn Từ Thư sợ thật, vội giữ lấy tay dì Chung.

"Đừng."

Cậu nhớ mình có mấy bộ cách tân kiểu Trung Hoa, phối với bối vân cũng không hề lạc quẻ, nên bảo dì Chung sang phòng thay đồ bên cạnh lấy thử.

Một lát sau.

Ôn Từ Thư thay một chiếc áo gấm màu lam sẫm, phối với quần dài rộng cùng tông màu, tà áo mềm rũ, phiêu dật. Trên nền vải là hoa văn hải đường chìm, thấp thoáng hiện lên, càng tôn vẻ phong lưu quý phái.

Cậu vừa bước ra ngoài vừa giơ tay cài chiếc khuy hình trăng non nơi cổ tay áo kiểu tỳ bà.

"Woa!"

Bạc Nhất Minh tròn mắt như vừa thấy người bước ra từ phim truyền hình. Nhưng rồi cậu bé vẫn ngạc nhiên hỏi:

"Sao ba nhỏ không mặc màu trắng?"

"Con với ba lớn đều mặc vest màu tối, ba mà mặc đồ trắng thì lạc quẻ lắm."

Ôn Từ Thư cúi xuống nhìn hai chuỗi bối vân trước mặt.

Một chuỗi đính ngọc bội màu xanh đậm, sắc ngọc trầm ổn mà ôn nhuận.

"Lấy chuỗi này đi."

Cậu kéo nhẹ ống quần rồi ngồi xuống sofa:

"Con đeo cho ba nhé."

Bạc Nhất Minh cầm chuỗi hạt đỏ đeo lên cổ ba nhỏ, ngắm nghía không rời mắt:

"Ba nhỏ ~ Con chẳng muốn ba ra ngoài chút nào."

"Vì sao?"

Ôn Từ Thư thử cảm nhận trọng lượng chuỗi hạt. Cũng ổn, không quá nặng.

Bạc Nhất Minh chu môi, trẻ con hết sức mà nói:

"Sẽ bị người ta cướp mất."

Ôn Từ Thư xoa rối tóc cậu bé, bật cười:

"Thế ba đi thay bộ khác nhé?"

"Không cần đâu."

Bạc Nhất Minh vội kéo tay cậu lại, ánh mắt vẫn nhìn rồi lại nhìn không chớp.

Đúng lúc ấy, quản gia Từ gõ cửa bước vào, nói là mang tới một món đồ.

Ôn Từ Thư liếc mắt đã thấy trong tay ông là một chiếc hộp nhung nhỏ đựng trang sức. Kích cỡ nhìn qua vừa khít để đựng một chiếc nhẫn.

Trong đầu cậu lập tức lóe lên suy nghĩ gì đó.

Bạc Nhất Minh đã nhanh miệng hỏi trước:

"Quản gia Từ, trong tay ông là gì thế?"

Ông Từ đặt chiếc hộp lên bàn trà:

"Đại thiếu gia bảo tôi đem tới. Nghe nói tiên sinh hỏi về chiếc nhẫn, tôi liền đi tìm. Trước giờ nó vẫn được cất ở tầng ba."

Tầng ba chính là nơi cất giữ trang sức và các món đồ nghệ thuật quý giá trong nhà.

Ngồi cạnh ba nhỏ, Bạc Nhất Minh nhanh tay cầm lấy mở ra.

Quả nhiên là chiếc nhẫn cưới của Ôn Từ Thư năm ấy.

Ôn Từ Thư mỉm cười nhìn Từ thúc:

"Quản gia Từ, chiếc nhẫn này là chú cất lên tầng ba sao?"

Đối diện ánh mắt đen láy của cậu, ông Từ miễn cưỡng gật đầu.

Bình thường tiên sinh hiền lành đến mức dễ khiến người ta quên mất, nhưng một khi đã nghiêm túc truy hỏi thì lại khiến người đối diện chẳng đoán nổi cậu đang nghĩ gì.

Đại thiếu gia cũng thật là, sao lại dặn ông đem tới chứ?

Hai người này đúng là đều khó đoán như nhau.

Quả nhiên không phải người một nhà thì chẳng vào cùng một cửa.

Sau lưng quản gia Từ đã lấm tấm mồ hôi. Ông liếc nhìn tiểu thiếu gia ngây thơ vô tư bên cạnh, lúc này trông lại càng đáng yêu hơn bao giờ hết.

Ôn Từ Thư cũng không định làm khó ông, nên chỉ hỏi vậy rồi thôi.

Trước khi rời đi, quản gia còn nói thêm:

"Đại thiếu gia đã chờ dưới lầu rồi."

"Nhanh vậy sao?"

Ôn Từ Thư nhắc cậu nhóc vẫn còn đang mải nghiên cứu chiếc nhẫn:

"Được rồi, đi thay đồ rồi chải tóc đi. Chúng ta còn phải đến tiệc sinh nhật."

"Vâng."

Bạc Nhất Minh lấy chiếc nhẫn ra:

"Ba nhỏ, để con đeo cho ba nhé."

Ôn Từ Thư cười, nhận lấy từ tay cậu rồi đặt lại vào hộp nhung.

Trên gương mặt xinh xắn của Bạc Nhất Minh hiện lên vẻ ngơ ngác:

"Ơ?"

Sao ba nhỏ lại cất đi?

Ý quản gia Từ mang tới chẳng phải là để đeo sao?

Ôn Từ Thư ghé lại gần, bóp bóp khuôn mặt nhỏ của con trai, thân mật hạ giọng:

"Con đúng là đồ ngốc."

Bạc Nhất Minh: ?

Sao tự nhiên lại thế? Cậu chẳng hiểu gì cả!

Ôn Từ Thư không cho cậu bé cơ hội hỏi thêm, đẩy nhẹ ra ngoài:

"Mau đi thay đồ đi, không là ba với ba lớn đi trước đấy. Con tự đi bộ tới nhé?"

"Con mới không chịu đâu!"

Bạc Nhất Minh nhảy dựng lên:

"Cho dù con phải đi một mình thì cũng phải đi trực thăng!"

Nhưng vừa chạy đến cửa, cậu bé lại bám khung cửa ló đầu vào:

"Ba nhỏ, ba không được đi trước với ba lớn đâu nhé, hai người phải đợi con. Con là cậu con trai đáng yêu của hai người mà."

Ôn Từ Thư bật cười, giơ tay đáp:

"Biết rồi, cậu con trai đáng yêu. Mau đi đi."

Cậu gọi một dì giúp việc đi theo chăm sóc.

Còn dì Chung thì giúp Ôn Từ Thư búi tóc lên, để mái tóc dài không che mất chuỗi bối vân lộng lẫy quý giá kia.

Nhìn hình ảnh phản chiếu của bà trong gương, Ôn Từ Thư cười trêu:

"Dì Chung cũng hùa theo Nhất Minh trêu cháu nữa à?"

Dì Chung mỉm cười:

"Nhất Minh nói có sai đâu. Cậu ăn diện đẹp thế này, sắc mặt lại hồng hào rạng rỡ, ai nhìn mà chẳng thấy vui."

Ánh mắt bà lướt qua chiếc hộp nhẫn vẫn luôn được cậu nắm trong tay, như thể đó là món báu vật vừa tìm lại được.

Dạo gần đây, nhị thiếu gia quả thật đã thay đổi quá nhiều.

-

Ôn Từ Thư xuống lầu trước, nhưng không thấy Bạc Thính Uyên trong phòng khách.

Quản gia Từ nói:

"Đại thiếu gia ra vườn rồi, bảo là muốn xem chỗ tối qua tiên sinh với tiểu thiếu gia trồng khoai tây."

Ôn Từ Thư gật đầu, ung dung chắp tay sau lưng, đi xuyên qua hành lang về phía khu vườn nhỏ.

Mấy dì giúp việc trong nhà qua lại tấp nập. Thấy tiên sinh ăn diện sang trọng như vậy, ai nấy đều không nhịn được mà dừng chân ngắm nhìn.

Dáng người ấy bước qua hành lang, hòa cùng phong cách trang trí xa hoa kín đáo của biệt thự nhà họ Bạc, khiến khung cảnh chẳng khác nào một thước phim điện ảnh.

Ở cuối hành lang.

Ôn Từ Thư đứng trong khung cửa kính hoa, nhìn về bóng dáng cao lớn thẳng tắp giữa vườn.

Bạc Thính Uyên đang đứng trước chiếc chậu sứ nhỏ đáng yêu kia, chăm chú quan sát với vẻ nghiêm túc đến lạ.

Ôn Từ Thư nhìn bóng lưng ấy mà thất thần.

Dù từng bị ba lớn lấy chiếc nồi sữa nhỏ gõ nhẹ lên đầu, cậu nhóc cũng chỉ đổi lại tên ghi chú trong danh bạ. Dù thường xuyên bị xách khỏi phòng, cậu bé cũng chỉ lẩm bẩm vài câu ngoài miệng chứ chưa từng thật sự giận hắn.

Có lẽ là vì cậu bé biết rất rõ, ba lớn yêu mình.

Đang mải nghĩ ngợi, người đàn ông trong tầm mắt bỗng xoay người, đôi mắt xanh xa xa nhìn thẳng về phía cậu.

Ôn Từ Thư không kịp dời mắt đi.

Trong vài phút lặng lẽ đối diện ấy, cậu bỗng sinh ra một ảo giác hoang đường - như thể Bạc Thính Uyên đang dùng ánh mắt để hôn mình.

Theo bản năng, cậu siết chặt chiếc hộp nhẫn trong lòng bàn tay.

Rồi bất chợt nhớ ra một chuyện đã bị lãng quên.

Tuần trăng mật năm đó, khi hai người ôm nhau trong khách sạn.

Sau khi tháo kính xuống, Bạc Thính Uyên đã hết lần này đến lần khác hôn cậu, cũng dùng chính đôi mắt xanh sâu thẳm như vực ấy nhìn cậu thật lâu, như muốn nhìn thấu nội tâm, nhìn thấu cả linh hồn cậu.

Không còn lớp kính che chắn, Ôn Từ Thư có thể nhìn rõ d*c v*ng cùng hơi nóng cháy bỏng nơi đáy mắt hắn.

"Nhất Minh đâu?"

Bạc Thính Uyên đã bước đến trước mặt cậu, thản nhiên hỏi về con trai.

Ánh mắt hắn từ lâu đã khắc sâu hình ảnh cậu trong bộ trang phục chỉn chu hiếm thấy hôm nay, kể cả vành tai hơi ửng đỏ kia cũng không bỏ sót.

Ôn Từ Thư khựng lại, nhất thời có cảm giác người trước mắt và người trong tuần trăng mật mười năm trước như chồng lên nhau, hợp làm một.

Cậu vội vàng kéo mình ra khỏi dòng hồi tưởng, tiện tay chỉ đại:

"Đi thay đồ. Sắp xuống rồi."

Bạc Thính Uyên nhìn thấy chiếc hộp nhẫn trong lòng bàn tay cậu, thuận miệng hỏi:

"Tìm thấy nhẫn rồi?"

Ôn Từ Thư không nhịn được thầm mắng: Đối với người đã kết hôn với mình mười năm như em, rốt cuộc anh còn giả vờ cái gì chứ?!

Cậu lạnh nhạt đáp:

"Ừm, quản gia Từ tìm giúp em đấy."

Mắt phượng khẽ nhướng lên:

"Tết năm sau nhớ lì xì thêm cho ông ấy một bao."

Bạc Thính Uyên gật đầu:

"Được, tôi nhớ rồi."

Ánh mắt hắn lướt qua hai bàn tay Ôn Từ Thư, thấy cậu vẫn chưa đeo nhẫn, hẳn là còn nằm trong hộp.

"Không định đeo sao?"

Ôn Từ Thư vừa quay người đi vào trong vừa nghiến răng:

"Ồ, vậy để em đi tìm chú Từ nhờ đeo giùm..."

Câu còn chưa dứt, cổ tay cậu đã bị nắm lấy, cả người ngả về sau.

Lồng ngực khẽ thắt lại, cậu ngẩng lên nhìn thẳng vào đôi mắt xanh sâu thẳm kia.

Bạc Thính Uyên dùng lực đẩy nhẹ lòng bàn tay cậu ra, lấy chiếc nhẫn bên trong.

Sau đó, Ôn Từ Thư nhìn thấy hắn hơi cúi mắt, nâng tay cậu lên, chậm rãi đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út.

Khoảnh khắc chất liệu kim loại lạnh cứng khít dần vào da thịt, đầu ngón tay cậu như có một dòng điện nhỏ lướt qua.

Ngón tay khẽ co lại, nhưng đã bị bàn tay Bạc Thính Uyên siết chặt.

Trong phòng khách đã vang lên tiếng cậu nhóc ríu rít gọi ba đầy phấn khích.

Giữa hành lang loang loáng ánh sáng và bóng tối.

Bạc Thính Uyên nhìn người trước mặt đẹp đến động lòng, khẽ hạ giọng:

"Đi thôi."

Ôn Từ Thư như bị câu mất hồn, cứ thế bước theo hắn ra ngoài...