Dưới sự chiến đấu hăng hái của bốn đứa nhóc, cuối cùng tất cả khoai tây trong ruộng và phần lớn cà rốt cũng đã được thu hoạch xong.
Chỉ còn lại một ít cà rốt cuối cùng, Bạc Nhất Minh hào hứng nói với mấy đứa em:
"Hay là tụi mình chơi trò thỏ con nhổ củ cải đi? Xếp hàng nhổ củ cải rồi chụp ảnh, được không?"
"Oa!"
Tiểu Thất là người đầu tiên hưởng ứng.
Nhung Nhung ra sức gật đầu.
Tinh Tinh lại nói: "Nhưng tụi mình đâu có máy ảnh, mẹ với mọi người cũng không có điện thoại mà."
Bạc Nhất Minh cười tươi rói, giơ cổ tay lên:
"Anh có mà!"
Cậu quay đầu gọi lớn:
"Ba nhỏ ~ mau tới giúp bọn con ~"
Ôn Từ Thư đang cùng Sở Hàm cân nông sản, nghe vậy liền bước tới. Sau khi nghe con trai giải thích xong, cậu nhận lấy chiếc đồng hồ.
Bạc Nhất Minh chỉnh sang chế độ chụp ảnh, còn đặc biệt dặn dò:
"Ba nhỏ, nhớ chụp con đẹp trai một chút đó!"
Ôn Từ Thư xoa đầu cậu:
"Biết rồi, đi đi."
Cậu giúp bọn trẻ sắp xếp vị trí.
"Tiểu Thất đứng đầu nhé, sau đó đến Nhung Nhung, rồi Tinh Tinh, còn Nhất Minh cao nhất đứng cuối."
Nghe tiếng cười đùa rộn rã của lũ trẻ, Sở Hàm cũng không nhịn được quay đầu nhìn sang.
Tiểu Thất bé xíu đáng yêu đứng đầu hàng, phụ trách nắm chùm lá cà rốt xanh mướt. Ba đứa phía sau lần lượt níu lấy vạt áo nhau.
Bạc Nhất Minh hô khẩu lệnh:
"Một, hai, ba!"
Bốn khuôn mặt nhỏ đều cười rạng rỡ, đồng thanh hét lớn:
"Nhổ củ cải!"
Chụp xong, mấy đứa nhỏ lập tức bu quanh Ôn Từ Thư, năn nỉ cậu nhớ gửi ảnh cho ba mẹ của chúng.
Ôn Từ Thư nhìn mấy đứa nhỏ đáng yêu như vậy, đương nhiên gật đầu đồng ý.
Cậu cẩn thận đeo lại đồng hồ cho con trai.
[ Oa, đẹp quá mức luôn, xem mà khóe miệng tôi cứ nhếch lên. ]
[ Sau này về nhà nhớ lại cảnh này, mấy đứa nhỏ chắc sẽ thấy vui lắm. Tự nhiên hơi xúc động luôn. ]
[ Tôi là người ý chí sắt đá, chỉ muốn biết cái đồng hồ xịn sò này là hãng nào! Một em bé hai trăm tám mươi tháng tuổi như tôi rất cần! ]
[ Tôi cũng thế! Lại còn chụp ảnh được nữa? Đồng hồ vạn năng kiểu 007 à? ]
Bận rộn suốt cả buổi sáng, bốn đứa trẻ đều vừa khát vừa mệt.
May mà Chu Vi đã chuẩn bị sẵn nước ấm. Cô vừa lau mồ hôi cho Nhung Nhung vừa hỏi:
"Có phải mệt hơn ở nhà dọn đồ chơi không?"
Nhung Nhung gật đầu. Cô bé vịn tay mẹ uống hết nửa cốc nước rồi ngẩng đôi mắt long lanh lên hỏi:
"Mẹ nấu cơm cũng mệt lắm, đúng không ạ?"
Chu Vi ôm con vào lòng, vẻ vui mừng hiện rõ trên mặt.
Áo Bạc Nhất Minh bẩn quá mức, Ôn Từ Thư bèn dẫn nhóc đi thay đồ.
"Nhất Minh, con chọn một bộ đi, ba đi vắt khăn cho con lau người."
"Dạ."
Bạc Nhất Minh cúi xuống lục vali, lấy ra một chiếc áo thun màu lam.
Ôn Từ Thư cầm khăn quay lại, bảo cậu xoay lưng, rồi nhẹ nhàng lau mồ hôi trên lưng và cánh tay con.
Cậu nhóc ngày thường ăn không ít, nhưng đang độ lớn như cây non rút cành, lại hiếu động, tiêu hao nhiều nên tay chân thon dài, chẳng có mấy lạng thịt.
Cảm nhận được động tác cẩn thận dịu dàng của ba nhỏ, Bạc Nhất Minh quay đầu nhìn cậu.
Giọng nhóc con bất giác mềm nhũn, vốn định gọi "mommy", nhưng nhớ lại lời ba lớn từng nói nên lại đổi thành tiếng gọi kéo dài đầy dính người:
"Ba nhỏ ~"
"Ừ?"
Ôn Từ Thư dừng tay, dịu dàng hỏi:
"Ba lau đau con à?"
Vừa dứt lời, chú khỉ nhỏ đã lao vào lòng cậu ôm chặt.
Ôn Từ Thư hơi bất ngờ, nhưng trong lòng lại ấm áp lạ thường. Cậu giơ tay ôm lại con trai, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng nhỏ.
Bạc Nhất Minh vùi trong vòng tay ấm áp của ba nhỏ, cảm nhận sự dịu dàng yêu thương ấy.
Cậu lắc đầu, ngẩng mặt lên nói:
"Chỉ là con muốn ôm ba nhỏ thôi."
[ Cậu nhóc vô tâm vô phổi này tự dưng làm tôi thấy ấm lòng quá, ai chịu nổi đây. ]
[ Vợ dịu dàng mềm mại thơm tho thế này, là tôi thì ngày nào cũng dính tám trăm lần. ]
Ôn Từ Thư nhìn đôi mắt hổ phách đặc biệt của con trai. Trong đôi mắt lấp lánh ấy chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng của cậu.
Trong lòng cậu bất giác dâng lên cảm giác áy náy sâu sắc. Xúc động thoáng qua, cậu cúi đầu hôn nhẹ lên trán cậu bé.
Giống như tối qua khi lần đầu tiên được gọi là "bảo bối Minh Minh", gương mặt Bạc Nhất Minh lập tức đỏ bừng.
Nhưng ngay giây tiếp theo, cậu nhóc đột nhiên bật dựng lên, làm Ôn Từ Thư giật nảy mình.
Bạc Nhất Minh nhảy phắt lên ghế sofa, từ trên cao nhìn xuống, lớn tiếng phản đối:
"Ba nhỏ! Con đã chín tuổi rồi, ba không được hôn con nữa!"
Ôn Từ Thư: Đây là hiện tượng phản tổ kiểu gì, lại còn phát tác bất chợt thế này?
[ Khoảnh khắc đang cảm động muốn khóc mà nhóc lại diễn trò này hả?! ]
[ Làm vợ tôi sợ đến mức hoảng hốt luôn rồi kìa *không phải vậy đâu* ]
[ Đứa con này cậu biết nuôi không? Không biết thì để tôi! ]
Khi Ôn Từ Thư và Bạc Nhất Minh cùng quay lại phòng ăn, một cục bông nhỏ lắc lư chạy tới, tha thiết gọi:
"Chú nhỏ~~~"
Ôn Từ Thư đang định cúi xuống bế thì Bạc Nhất Minh đã nhanh tay hơn một bước, bế bổng cậu nhóc lên.
"Ơ?"
Tiểu Thất ngẩn người, mặt đơ ra.
Bạc Nhất Minh nghiêm túc nói:
"Tiểu Thất không được nhào vào ba nhỏ đâu, ngã mất đó."
Ôn Từ Thư nghiêm khắc sửa lại lời con trai:
"Không ngã đâu."
Cậu xoa đầu Tiểu Thất.
"Tiểu Thất nhẹ lắm mà, đúng không?"
Tiểu Thất uốn éo muốn xuống, nhưng đã bị anh Nhất Minh bế đi xa.
Cậu chỉ có thể tội nghiệp vẫy tay về phía chú nhỏ.
Bạc Nhất Minh lẩm bẩm dạy bảo:
"Tiểu Thất, em biết không? Hồi nhỏ anh cũng từng nhào vào ba nhỏ như thế, kết quả làm ba nhỏ bị húc bay luôn."
Tiểu Thất giật mình:
"Hả?"
Đôi mắt to tròn mở căng hết cỡ, khó tin nhìn sang chú nhỏ cao cao gầy gầy. Trông cậu ấy còn gầy hơn cả ba ba của cậu nữa mà.
Bạc Nhất Minh tiếp tục nhỏ giọng kể:
"Nhưng ba nhỏ không bị thương đâu, vì ba lớn của anh kịp thời chặn lại."
Nói đến đây, cậu bỗng phấn khích hẳn lên, nhịn không được nhấc bổng Tiểu Thất thêm một cái.
"Em biết không? Ba lớn của anh thường xuyên đột nhiên từ trên trời xuất hiện để bảo vệ ba nhỏ đó, giống hệt siêu anh hùng trong phim."
"Oa."
Trong đầu Tiểu Thất lập tức hiện lên hình ảnh Ultraman từ trên trời giáng xuống đánh quái thú trong phim hoạt hình. Cậu bé tròn mắt, cất giọng non nớt đầy thán phục:
"Ngầu quá đi."
"Đúng không? Ba lớn của anh siêu ngầu luôn."
Bạc Nhất Minh vô cùng đồng tình.
[ Làm ơn đi, có được một ba nhỏ tuyệt sắc như vậy mà còn không bảo vệ cẩn thận thì chờ bị cướp mất à? *đang xếp hàng cướp vợ...* ]
[ Tưởng tượng cảnh nhóc Minh húc bay vợ, xin lỗi chứ buồn cười quá. ]
[ Vợ chắc đau ngực lắm, ôi ôi để tôi xoa cho vợ~ ]
[ ↑ Đây là tiếng lòng của ba lớn đúng không? ]
[ Ha ha ha ha, siêu anh hùng mà cũng biết làm nũng, đúng là tương phản đáng yêu quá mức. ]
Chu Vi và Chu Húc bận rộn suốt buổi trưa, cuối cùng cũng chuẩn bị xong một bữa cơm thịnh soạn.
Nhung Nhung vừa ăn vừa có chút buồn buồn, lặng lẽ nhích mông lại gần mẹ hơn.
Ôn Từ Thư múc canh cho cô bé, dịu giọng hỏi:
"Nhung Nhung sao thế? Không khỏe à?"
Nhung Nhung mím môi lắc đầu, ngước nhìn cậu khe khẽ nói:
"Chú nhỏ, cháu không muốn chương trình kết thúc."
Câu nói ấy khiến mấy đứa trẻ đều đồng loạt nhìn sang cô bé.
Tinh Tinh liếc em gái một cái, rồi cúi đầu tiếp tục cắm cúi ăn cơm.
Hai má cậu phồng lên như chú hamster, ra sức nhai nhồm nhoàm, như đang âm thầm phụ họa lời em gái:
Cậu cũng không muốn về nhà.
Bạc Nhất Minh lúc này mới sực tỉnh:
"Hả? Nhanh vậy sao?"
Chu Húc bật cười:
"Nhất Minh, con còn chưa đào đủ khoai à?"
Ôn Từ Thư thấy chú khỉ nhỏ bỗng lộ vẻ hơi hoảng hốt, khó hiểu hỏi:
"Nhất Minh? Sao thế? Nghĩ đến chuyện gì à?"
Bạc Nhất Minh ngơ ngác hỏi lại:
"Con đỏ rồi hả, ba nhỏ? Con còn muốn bạo hồng nữa cơ."
Ôn Từ Thư thầm nghĩ, đứa nhỏ nhà mình đúng là chấp niệm với chuyện nổi tiếng quá rồi.
Nếu là chuyện khác thì Ôn Từ Thư chắc chắn sẽ dốc sức ủng hộ, chỉ tiếc con trai lại nhất quyết muốn xông vào giới giải trí.
Cậu chậm rãi dẫn dắt:
"Vậy con thử hỏi các cô chú ở đây xem, vào giới giải trí có vui không, có phải rất vất vả không."
Chu Vi kinh ngạc hỏi:
"Nhất Minh muốn vào giới giải trí sao?"
Nghe vậy, Bạc Nhất Minh lập tức tròn mắt, ngơ ngác nhìn sang cô.
"Chẳng lẽ cháu chưa biểu hiện rõ lắm sao?"
Chu Vi bật cười che miệng, ngại nói thật là cô đúng là chẳng nhìn ra chút nào.
Sở Hàm hỏi tiếp:
"Nhất Minh, vậy con muốn đóng phim hay ca hát?"
Nghe câu này, Ôn Từ Thư thong thả rút ra một tờ khăn giấy, nhẹ nhàng đặt sẵn trong lòng bàn tay.
"Con biết hát đó--"
Bạc Nhất Minh vừa định cất giọng thì đã bị một bàn tay thanh tú chặn ngang môi.
"Ưm..."
[ Ha ha ha cảnh này làm tôi cười chết mất. ]
[ Biết con không ai bằng ba, quá chuẩn luôn. ]
[ Lúc nãy vợ còn hơi nghiêng đầu, động tác y như cao thủ trong phim đoán trước chiêu đối thủ rồi tung đòn chặn ngay tức khắc, ngầu quá trời. ]
[ Vợ mau đi đóng phim đi *còn nhóc Minh thì làm con trai của đại minh tinh chẳng phải sướng hơn à?* ]
Chu Húc cười nói:
"Tốt lắm, cũng chỉ có tuổi của con mới có chí khí thế này. Đến tuổi chú thì chẳng còn nghĩ gì tới chuyện bạo hồng nữa."
Tiểu Thất ngơ ngác hỏi:
"Ba ba, bạo hồng là gì vậy?"
Chu Húc đút cho con một miếng đồ ăn rồi giải thích:
"Nghĩa là con bật TV lên, chuyển kênh nào cũng thấy ba ba, như vậy gọi là bạo hồng."
Tinh Tinh hỏi ngay:
"Cả kênh động vật cũng thấy chú hả?"
"Phụt..."
Bạc Nhất Minh bật cười thành tiếng.
Chu Húc tức đến buồn cười:
"Tinh Tinh, nhóc này cứ im im rồi tung đòn chí mạng thế hả? Chú lên kênh động vật làm gì, hát cho sư tử hổ nghe chắc?"
Sở Hàm nhịn cười, quay sang giải thích với con trai:
"Nếu đổi sang mẹ thì chắc là mỗi năm có rất nhiều phim chiếu, rất nhiều người xem, rất nhiều người yêu thích."
"Ồ."
Tinh Tinh cúi đầu, rầu rĩ nói:
"Vậy bạo hồng khó thật."
Cậu quay sang nhìn Bạc Nhất Minh.
"Anh thật sự muốn bạo hồng ạ?"
"Ừ!"
Bạc Nhất Minh gật mạnh.
"Nhất định anh sẽ làm được!"
Nói rồi cậu dùng vai huých nhẹ Tinh Tinh.
"Đến lúc đó em bật kênh nào trên TV cũng thấy anh. Nghĩ thôi đã thấy mong chờ chưa?"
Tinh Tinh tưởng tượng thử cảnh đó, thấy hình như cũng không tệ lắm, bèn gật đầu:
"Ừm, vậy em sẽ xem."
Ôn Từ Thư đỡ trán.
Sao lại thành thế này?
Hình như còn càng khiến thằng bé quyết tâm hơn thì phải?!
[ Sao vợ lại có vẻ mặt đó? Không muốn có đứa con trai bạo hồng à? ]
[ Nhà này còn thuê gia sư riêng nữa mà, chắc là muốn nuôi ra trạng nguyên chứ gì. ]
[ Ý của vợ chắc là muốn mọi người khuyên can một chút, ai ngờ... ha ha ha cười chết. ]
Ăn cơm xong, mọi người bắt đầu làm theo nhiệm vụ của chương trình, cùng nhau dọn dẹp, khôi phục lại phòng bếp.
Trong bữa ăn, Bạc Nhất Minh ngoài ý muốn biết được chú Chu Húc từng xuất thân là idol, thế là cả buổi cứ bám theo anh hỏi han, thỉnh giáo làm thế nào để trở thành một idol đạt chuẩn.
Nhóc còn lấy luôn chiếc đồng hồ ra làm máy ghi âm, định thu lại từng lời chỉ dạy của Chu Húc.
Chu Húc vừa bế Tiểu Thất vừa né cậu:
"Ba của Nhất Minh đâu, mau kéo con trai cậu lại đi!"
Ôn Từ Thư đang dọn bát đũa, thản nhiên đáp:
"Anh nhìn tôi giống kéo nổi nó sao?"
Bạc Nhất Minh và Chu Húc đứng đối diện nhau qua chiếc đảo bếp. Cậu đầy khó hiểu:
"Chú à, sao chú không chịu dạy cháu? Cháu thật sự rất muốn học mà."
Thấy thế này thì đúng là trốn không thoát, Chu Húc đành nói:
"Làm idol không đơn giản như vậy đâu, bên trong có rất nhiều thứ phải học. Chỉ có thể nói, mỗi năm có rất nhiều đứa trẻ bước vào nghề, nhưng cuối cùng thật sự đứng được trên sân khấu, được khán giả yêu thích, cũng chỉ có vài người. Còn nếu muốn bạo hồng... có khi mấy năm mới xuất hiện một người."
Bạc Nhất Minh lập tức hiên ngang đáp:
"Đúng vậy, mà người đó chắc chắn là cháu!"
Sở Hàm bật cười, tắt vòi nước rồi quay sang nói với Ôn Từ Thư:
"Không ngờ đấy, hóa ra Nhất Minh nhà cậu lại có mục tiêu rõ ràng như vậy."
Ôn Từ Thư chỉ thấy đau đầu.
Cậu cảm thấy lúc về phải bàn lại chuyện này với Bạc Thính Uyên mới được.
Nghe phía sau chú khỉ nhỏ vẫn líu ra líu ríu giải thích lý tưởng của mình với Chu Húc, cậu nhịn không được ngẩng đầu nhìn về phía ống kính máy quay.
Hay là... cân nhắc lại chuyện đưa thằng bé sang học nội trú ở Pháp?
Cùng lắm thì cậu đi theo sang đó, như vậy cũng có thể tiện chăm sóc con.
[ Trời ơi, vợ đột nhiên nhìn thẳng vào màn hình làm gì vậy? Tim tôi hụt mất một nhịp. ]
[ Mắt phượng đẹp quá, tôi không thở nổi nữa rồi. ]
[ Sắp hết chương trình rồi đúng không? Xem thêm một cái là bớt đi một cái, ô ô cho thơm vợ cái nào. ]
Khi Chu Húc nói rằng thực ra đã rất lâu rồi anh không tham gia hoạt động gì, phần lớn thời gian đều ở nhà chăm con, Bạc Nhất Minh lập tức nhìn anh chằm chằm một giây.
Sau đó cậu đứng phắt lên ghế, lớn tiếng nói:
"Chú ơi! Chú vẫn chưa già mà, sao chú lại từ bỏ sự nghiệp của mình? Chú quên ước mơ rồi sao? Chú còn chưa cố gắng hết sức, sao có thể dễ dàng nói là mình chỉ về nhà trông con như thế?"
Chu Húc ngẩng đầu nhìn cậu:
"Nhóc con, con định làm gì đây?"
Mọi người xung quanh đồng loạt quay sang nhìn.
Riêng Ôn Từ Thư không ngăn cản. Cậu cũng muốn nghe xem con trai định nói gì.
Bạc Nhất Minh đầy chính khí, giọng vang dội:
"Chính chú vừa nói mà! Người thật sự đứng được trên sân khấu để mọi người nhìn thấy chỉ có vài người thôi! Chú là một trong số đó! Vậy tại sao chú không cố thêm chút nữa, trở thành người nổi tiếng nhất trong số đó?"
Con ngươi Chu Húc khẽ co lại.
Trong khoảnh khắc, anh không nói nên lời, chỉ im lặng nhìn cậu nhóc chưa đầy mười tuổi đang ăn nói linh tinh trước mặt mình.
[ Má ơi, hiện trường diễn thuyết nhiệt huyết của thiếu niên tuổi dậy thì đây hả? Máu quá rồi! ]
[ Không sai! Chu Húc đồ khốn, mau quay lại phát triển sự nghiệp cho tôi! Chăm con có cản trở gì đâu! ]
[ Nghe xong tự nhiên tôi muốn đi cày đề luôn. Nhóc Minh, cậu đừng ngầu vậy chứ. ]