Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 11: Ngỗng nướng

Bạc Nhất Minh ngâm bồn xong, trong lúc đợi ba nhỏ đang rửa mặt đánh răng trong phòng tắm, cậu nhóc liền đem bộ chăn ga gối đệm bốn món đã lấy sẵn ra để thay.

Khán giả vốn dĩ còn đang thảo luận xem liệu một đứa trẻ mới chín tuổi có biết lồng vỏ chăn hay không.

Kết quả, thứ cậu nhóc lấy ra không phải vỏ chăn rời, mà là loại chăn đã được hút chân không, chỉ cần mở ra là có thể trải phẳng phiu ngay lập tức.

Cậu nhóc vừa nhảy nhót trên giường như đang chơi đùa, vừa nhanh thoăn thoắt thu xếp xong xuôi chiếc giường.

Nhìn bộ đồ giường mềm mại bồng bềnh kia, người xem dù cách một cái màn hình cũng có thể nhận ra chất liệu của chúng siêu cấp thoải mái.

 

[ Nhóc Minh giỏi quá, vừa hoạt bát lại vừa hiểu chuyện, đúng là kiểu trẻ con lạc quan. Có đứa con hay đứa bạn thế này thì ai mà chẳng thích mê. ]

[ Đây có phải quảng cáo cho bộ chăn ga bốn món không vậy? Nhóc Minh ơi mau nói cho cô biết đây là nhãn hiệu gì đi nào! ]

 

Khi Ôn Từ Thư bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc dài đen nhánh được búi lỏng lẻo hơi rối sau gáy, vài sợi tóc không chịu nghe lời rũ xuống vùng cổ trắng ngần.

Bộ đồ ngủ bằng lụa tơ tằm màu trắng ánh ngọc trai mỏng nhẹ và mềm mại dán sát vào làn da của cậu.

Đôi gò má vừa bị hơi nước nóng hun qua vẫn còn vương chút ửng hồng chưa tan, mái tóc đen cùng đôi mắt huyền càng khiến cậu trông giống như một bức họa công bút được phác họa tỉ mỉ.

Ôn Từ Thư tuy thanh mảnh nhưng chiều cao cũng gần 1m80, bờ vai bằng phẳng nâng lên bộ đồ ngủ mềm mại, làm lộ ra một vòng eo thon gọn.

 

[ Gào gào gào gào! Thế nào là da trắng mặt xinh, thế nào là eo nhỏ chân dài, tôi xin được phát ra tiếng hét thất thanh vì vợ tôi! ]

Thơm tho mềm mại thế này, tôi nguyện chết vì người đẹp! ]

 

Bạc Nhất Minh đứng ở cuối giường, giơ cao hai tay, hưng phấn khoe: "Ba nhỏ, con thu dọn xong hết cả rồi nhé!"

Ôn Từ Thư tiến lại gần sờ thử tấm ga trải giường bằng phẳng, rồi ngẩng đầu nhìn chú khỉ nhỏ đang đứng từ trên cao nhìn xuống, mỉm cười khen ngợi: "Ừm, Minh Minh bảo bối là giỏi nhất."

Dưới ánh đèn, đôi mắt của Bạc Nhất Minh ánh lên một vòng hào quang sắc kim, cậu nhóc ngẩn người ra một chút, sau đó thẹn thùng ngã nhào ra chăn, một chân vểnh lên, ôm chặt lấy chiếc gối mềm mại. "Ái chà ~"

Ôn Từ Thư nhìn thấy vành tai con trai dường như đang đỏ lên, liền cười tiến tới xoa xoa sau gáy cậu nhóc.

Chú khỉ nhỏ biến thành quả trứng đỏ mất rồi. Thật đáng yêu.

Cậu kéo chăn ra rồi ngồi vào trong: "Lại đây nào, chúng ta ngủ thôi."

"Vâng ạ ~"

Bạc Nhất Minh ngồi quỳ dậy giúp ba kéo chăn, "Ba nhỏ, ba không đọc sách sao? Trong vali có sách đấy ạ."

Ôn Từ Thư nghiêng mặt chỉnh lại gối, hỏi khẽ: "Ba lớn xếp vào à?"

"Vâng ạ." Bạc Nhất Minh định đứng dậy đi lấy.

Ôn Từ Thư giữ chặt tay cậu nhóc: "Hôm nay ba hơi mệt, muốn ngủ luôn. Được không con?"

Bạc Nhất Minh nghiêng đầu quan sát kỹ, lúc này mới phát hiện ba nhỏ dường như có chút mệt mỏi thật. Sau khi hơi nóng trên mặt tan đi, làn da cậu trông nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt.

"Vậy ba nhỏ mau ngủ đi ạ."

Cậu nhóc đỡ ba nhỏ nằm xuống, nhẹ nhàng vén lại mái tóc dài đang xõa tung sang một bên, động tác cực kỳ cẩn thận như sợ làm ba đau.

Ôn Từ Thư nhắm mắt lại, khẽ nói: "Nhất Minh, nếu con thấy buồn chán thì cứ sang tìm Tinh Tinh chơi nhé?"

Vừa rồi sau bữa tối, Sở Hàm cũng đã nói với cậu rằng họ thường nghỉ ngơi muộn, nếu hai đứa trẻ muốn chơi cùng nhau thì có thể sang bất cứ lúc nào.

"Con không thấy chán đâu ạ."

Bạc Nhất Minh vẫn dùng giọng điệu thường ngày, nhưng âm lượng đã hạ thấp đi rất nhiều.

"Ba nhỏ mau ngủ đi, không được nói chuyện nữa nha."

Ôn Từ Thư không lên tiếng nữa, khi vừa tựa lưng vào chiếc giường êm ái, cơn buồn ngủ đã như nước tràn bờ, len lỏi vào từng kẽ hở tâm trí, khiến ý thức cậu dần dần xa xăm.

Bạc Nhất Minh ngồi quỳ bên cạnh ba nhỏ, bắt đầu tỉ mẩn sắp xếp lại những lọn tóc của ba theo ý đồ riêng của mình.

Không lâu sau, "đại công cáo thành", cậu nhóc lén lút lùi lại một chút, thần sắc rạng rỡ như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật mà mình vừa dày công tạo tác.

Đôi mắt phượng của Ôn Từ Thư khép hờ, hàng lông mi đen dày và dài phủ lên làn da trắng như ngọc. Từng đường nét trên gương mặt cậu vừa rõ ràng lại vừa cực kỳ nhu hòa, phảng phất như bước ra từ một bức họa mỹ nhân cổ điển của Trung Hoa.

Khán giả đang theo dõi livestream lập tức hiểu ngay ý đồ của cậu nhóc:

 

[ Gào gào gào gào, đúng là dung nhan đang ngủ của ba nhỏ mỹ nhân đây rồi! ]

[ Đây là vẻ đẹp mỹ nhân ngủ say mang phong vị cổ điển! Vợ tôi hoàn toàn trùng khớp với mọi tưởng tượng của tôi về mỹ nam tử cổ đại, tôi đang vừa cắn góc chăn vừa lăn lộn điên cuồng đây. ]

[ Bé Minh ơi, nhóc đúng là hiểu cách chiều lòng khán giả quá, chị yêu nhóc chết mất thôi ~ ]

[ Nhóc Minh: Con cũng thừa hưởng được ba phần nhan sắc đỉnh cao này đấy nhé ~ Đắc ý chưa! ]

 

Ôn Từ Thư đã sớm chìm sâu vào giấc mộng mà không hề hay biết rằng, dáng vẻ khi ngủ của mình đã leo thẳng lên hot search và tiêu đề của hàng loạt nền tảng lớn:

#Mỹ nhân ngủ say của show thực tế cha con#

#Ba nhỏ - nhan sắc khi ngủ mang phong vị cổ trang#

Lượng khán giả từ các nền tảng khác tràn vào để "giám định" nhan giá trị đã tạo nên một đỉnh cao lưu lượng cho buổi livestream đêm nay, khiến nhân viên công tác của tổ chương trình phấn khích đến mức không thốt nên lời.

Hóa ra cảm giác khi gặp được một khách mời "tự mang lưu lượng" là như thế này. Điều đặc biệt nhất chính là, vị khách mời này thực sự là một người bình thường, hoàn toàn không có thế lực hay bàn tay truyền thông nào đứng sau thúc đẩy.

Không biết đã bao lâu trôi qua.

Bạc Nhất Minh đang cuộn tròn trong chăn, nép sát vào ba nhỏ, bỗng rầm rì nói mớ: "Ngỗng... quay... ngon quá... ừm... ngon..."

Rất nhiều khán giả vẫn còn thức đêm để "canh" livestream đều nghe thấy rõ mồn một câu này.

 

[ Bé Minh ơi con nói thật đi, ban ngày ban mặt cứ nhìn chằm chằm mấy con ngỗng, có phải là đã muốn gặm một miếng rồi không? ]

[ Ủa, sao tôi lại bỏ lỡ cảnh này nhỉ? ]

[ Lúc Chu Húc dẫn bé Minh và mọi người đi bắt vịt ấy mà. ]

[ À à, ra thế, lúc đó tôi còn đang mải ngắm vợ tôi câu cá, hì hì. ]

 

Bên ngoài nông trường.

Điều khiến nhân viên công tác trong tổ chương trình kinh ngạc hơn cả chính là: Họ vốn cứ ngỡ người nhà của Ôn Từ Thư sẽ trở về nhà vào buổi tối, nào ngờ lại có hai chiếc xe nhà di động (RV) còn to lớn và xa hoa hơn trước chậm rãi tiến đến.

Đội ngũ vệ sĩ cùng các dì giúp việc bắt đầu bận rộn thu xếp, dáng vẻ này rõ ràng là muốn ở lại cùng hai cha con suốt đêm nay.

Nửa đêm về sáng.

Dưới bầu trời đêm thăm thẳm, vầng trăng sáng treo cao. Bên trong một chiếc xe màu trắng, ánh đèn vẫn còn hắt ra từ khung cửa sổ.

Bạc Thính Uyên ngồi trên chiếc ghế sofa rộng rãi. Sau khi rửa mặt xong, hắn khoác trên mình bộ đồ ngủ lụa tơ tằm cùng kiểu dáng với Ôn Từ Thư, nhưng mang sắc xanh đậm trầm mặc.

Dưới ánh đèn ngủ nhạt nhòa, cả người hắn như bao phủ trong một làn sương mù dày đặc, chỉ có đôi mắt sâu thẳm đang phản chiếu ánh sáng từ hai màn hình đặt ở các góc độ khác nhau.

Không có cặp kính che khuất, nơi đáy mắt hắn khắc sâu và trọn vẹn hình ảnh gương mặt nghiêng của Ôn Từ Thư.

Trên bàn, cặp kính không gọng bị ném sang một bên một cách tùy ý, gọng kính chạm ngay sát một lọ thuốc nhỏ màu trắng.

Bạc Thính Uyên dùng ngón tay day mạnh giữa chân mày, nhưng ánh mắt vẫn đầy luyến tiếc và si mê dán chặt vào người trên màn hình. Vì không kìm lực tay nên vùng da giữa mày hắn bị bóp đến đỏ ửng.

Sự nôn nóng và bất an thẩm thấu vào từng nhịp thở. Cơ hàm nghiến chặt khiến hắn trông như đang rơi vào một trạng thái cuồng táo đang cố sức kiềm chế.

Vài phút sau, bàn tay hắn nhanh chóng chộp lấy lọ thuốc, tuyên cáo việc tự kiểm soát hoàn toàn thất bại. Bạc Thính Uyên dốc nhanh hai viên thuốc ra lòng bàn tay, cầm lấy chai nước suối uống cạn một hơi. Ngay cả khi ngửa đầu uống nước, đôi mắt hắn vẫn không rời khỏi Ôn Từ Thư đang ngủ say.

Những viên thuốc được nuốt xuống cùng dòng nước ấm dường như chẳng thể cứu rỗi được hắn, dường như chỉ có người trong màn hình kia mới là liều thuốc chữa trị thực thụ.

Sau khi uống hết nửa chai nước, sự xao động trong lòng Bạc Thính Uyên mới dần được áp chế, vẻ bình tĩnh bắt đầu quay trở lại. Hắn cúi đầu nhìn lọ thuốc đã gần cạn đáy.

Hít một hơi thật sâu, hắn cầm lấy cặp kính đeo lên sống mũi cao thẳng. Khoảnh khắc đôi mắt bị lớp tròng kính che đi, màn sương mù u tối dường như cũng chậm rãi tan biến.

Bạc Thính Uyên cầm điện thoại gọi một cuộc gọi. Đối phương bắt máy rất nhanh, là giọng một người phụ nữ trung niên trầm ấm, nói bằng tiếng Anh:

[ Chào Bạc tiên sinh, gần đây ông cảm thấy thế nào? ]

Bạc Thính Uyên: [ Bác sĩ Hứa, kê thêm cho tôi một lọ thuốc. ]

[ Cái gì? ]

Giọng bác sĩ Hứa trở nên căng thẳng:

[ Theo như bình thường, lần thuốc trước phải dùng được đến tận cuối năm cơ mà. Có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra sao? Ngài tăng liều dùng? Tình trạng đột ngột chuyển biến xấu à? ]

Tầm mắt Bạc Thính Uyên vẫn dừng lại trên khuôn mặt người trong màn hình:

[ Không có, không có bất kỳ ngoài ý muốn nào cả. ]

Bác sĩ Hứa nghiêm khắc:

[ Bạc tiên sinh, là một người trưởng thành, ngài nên hiểu rằng việc che giấu tình huống đột phát sẽ khiến bác sĩ đưa ra phán đoán sai lầm... ]

Bạc Thính Uyên: [ Tôi sẽ tự kiểm soát liều lượng. ]

Dưới luồng áp lực mãnh liệt từ phía hắn, bác sĩ Hứa hiểu rõ rằng một khi người đàn ông này không muốn tiết lộ, bà sẽ chẳng thể cạy miệng hắn thêm một lời nào.

[ Được rồi, ngày mai tôi sẽ cho người gửi thuốc đến nhà lớn. Nhưng trước khi năm nay kết thúc, ngài nhất định phải đến làm kiểm tra một lần. ]

[ Ừm. ]

Sau khi cúp máy, Bạc Thính Uyên lại rơi vào bầu không gian tĩnh lặng.

Vừa rồi hắn đã yêu cầu trợ lý tắt hết tất cả những thiết bị có khả năng phát ra âm thanh, chỉ còn lại tiếng thở của chính mình, cùng với tiếng hít thở của Ôn Từ Thư mà hắn ngỡ như mình có thể nghe thấy được.

Thanh thoát, ấm áp, tựa như đang văng vẳng bên tai hắn, khẽ khàng xua tan đi những mầm mống bất an đang phù du trong thế giới của riêng hắn.

-

Sáng sớm tinh mơ, chân trời hiện lên những tia nắng hồng nhạt như dải lụa mỏng. Vầng thái dương tròn trịa từ từ nhô lên khỏi đường chân trời.

Quản gia Từ vốn có thói quen dậy sớm, việc đầu tiên ông làm là bước lên xe nhà di động của Bạc Thính Uyên.

Ông kinh ngạc phát hiện đại thiếu gia vẫn đang nhìn chằm chằm vào màn hình không rời mắt, đôi đồng tử mệt mỏi đến mức hằn lên những tia máu đỏ.

Dù lúc này dáng người Bạc Thính Uyên vẫn thẳng tắp, dù ngồi tùy ý cũng không hề lộ vẻ uể oải hay sa sút, nhưng quản gia Từ cảm nhận rất rõ rằng hắn như vừa trải qua một đêm dài dày vò.

Hắn giống như một con mãnh thú bị vây hãm, đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng chưa từng có.

Lần cuối cùng quản gia Từ nhìn thấy tình cảnh tương tự thế này đã là chuyện từ lúc tiểu thiếu gia mới chào đời.

Tầm mắt ông chậm rãi chuyển sang hai chiếc màn hình. Một bên là cảnh nhị thiếu gia đang nghiêng mình ngủ say, bên còn lại có thể thu được hình ảnh của cả nhị thiếu gia lẫn tiểu thiếu gia.

Quản gia Từ tiến lên quan tâm hỏi: "Đại thiếu gia? Ngài... cả đêm không ngủ sao?"

Bạc Thính Uyên mấp máy đôi môi khô khốc, giọng nói trầm đục phát ra từ lồng ngực: "Tôi quên dặn Nhất Minh."

"Dặn gì cơ ạ?" Dù quản gia Từ là người hiểu đại thiếu gia nhất ở Bạc gia, lúc này cũng không khỏi ngơ ngác.

Bạc Thính Uyên nói: "Ba nhỏ của nó không được ngủ nghiêng."

Nghe giọng điệu uy nghiêm đầy vẻ trách cứ này, quản gia Từ không khỏi hãi hùng khiếp vía: "Tiểu thiếu gia dù sao cũng mới chín tuổi, khó tránh khỏi việc không thể chu toàn mọi mặt, đại thiếu gia ngài đừng..."

Hai chữ "tức giận" còn chưa kịp thốt ra, Bạc Thính Uyên đã ngẩng đầu, nhìn ông qua lớp tròng kính bạc.

Quản gia Từ tự giác im bặt.

Bạc Thính Uyên nhìn lại màn hình, thấy cậu con trai nhỏ đang cuộn thành một cục dính chặt lấy lưng ba nhỏ.

Giống như Nhung Nhung trong chương trình luôn nắm vạt áo Chu Vi, Nhất Minh cũng là một cái đuôi nhỏ như vậy.

Hắn ung dung lên tiếng: "Mời đầu bếp Trần của tiệm Lợi Ký tới một chuyến, chuẩn bị món ngỗng nướng ở nhà."

Giọng điệu hắn lúc này đã trở lại bình thường như mọi khi, cứ như thể sự căng thẳng ban nãy chỉ là ảo giác của quản gia Từ.

Ông thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là mình đã hiểu lầm đại thiếu gia, liền cười gật đầu: "Vâng, tôi sẽ liên hệ ngay. Nhị thiếu gia cũng rất thích ăn thịt ngỗng kèm nước sốt mơ chua do chính tay sư phụ Trần ủ mà."

Quản gia Từ quay về xe của mình, liên hệ với đầu bếp Trần đang ở miền Nam.

Dì Chung ở bên cạnh nghe thấy liền dặn thêm: "Bảo sư phụ Trần mang theo một ít nguyên liệu nấu canh tươi ngon của nhà hàng họ qua đây nữa nhé."

Quản gia Từ truyền đạt lại tất cả, đồng thời liên hệ với đội ngũ phi cơ riêng để lập tức đón sư phụ Trần tới. Sau đó, ông mang bữa sáng đến cho đại thiếu gia, thuận tiện báo cáo công việc đã sắp xếp thỏa đáng.

"Đợi chương trình kết thúc về đến nhà, chắc chắn sư phụ Trần sẽ chuẩn bị xong một bàn thức ăn ngon lành."

Ông có thể tưởng tượng ra cảnh tiểu thiếu gia nhìn thấy món ngỗng nướng, chắc chắn sẽ nhảy cẫng lên vì sung sướng cho mà xem.