Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 109: Hai ba dỗi nhau thật rồi

Sau khi lên xe, cuộc điện thoại mới được kết nối.

Bạc Nhất Minh ra sức nói thật to hai chữ "già dặn", nhưng mãi không nghe thấy ba lớn có phản ứng gì đặc biệt, nhóc con còn cố ý nhấn mạnh lại đến ba lần.

Ôn Từ Thư ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, thầm nghĩ: Các nhà thiết kế trong ngành công nghiệp ô tô đến nay vẫn chưa phát minh ra hệ thống ghế phóng thoát hiểm bên trong xe, đúng là một niềm đáng tiếc lớn lao.

"Ba sắp tan làm rồi, con cùng ba nhỏ qua công ty nhé?"

Bạc Thính Uyên hỏi như vậy, khiến Ôn Từ Thư phải quay mặt lại, nhìn về phía thằng nhóc con đang tràn ngập vẻ thất vọng kia.

Cậu khẽ gật đầu.

Bạc Nhất Minh liền nói leo vào: "Ba nhỏ bảo là không thèm qua đâu ạ."

"Hửm?" Ôn Từ Thư đang định mở miệng đính chính thì nhóc con đã nhanh tay dập máy rồi nhếch miệng cười khoái chí.

Cậu nhớ rõ dạo trước mình từng giáo huấn cái thằng nhóc hư đốn này một trận, bảo con không được giở trò nghịch ngợm tai quái ngay trước mặt người khác rồi cơ mà?

Kết quả là giờ nhóc con vẫn chứng nào tật nấy, giở lại đúng chiêu này.

"Lát nữa ba lớn của con thế nào cũng gọi lại cho ba cho xem!"

Ôn Từ Thư bất lực lắc đầu, dạy dỗ trẻ con đúng là khó hơn lên trời.

Vừa dứt lời, điện thoại di động liền đổ chuông báo có cuộc gọi đến.

Bạc Nhất Minh nén nụ cười xấu xa cố rướn người ghé sát tai vào hóng hớt, liền bị Ôn Từ Thư dùng tay chống vào mặt đẩy ra.

Tài xế liếc nhìn kính chiếu hậu một cái rồi nhắc nhở: "Tiên sinh, tiểu thiếu gia, hai người ngồi vững vàng nhé, phía trước chuẩn bị rẽ khúc cua ạ."

"Dạ vâng!"

Bạc Nhất Minh vội vàng đỡ ba nhỏ ngồi thẳng dậy, chính mình cũng ngoan ngoãn dựa lưng vào ghế ngồi ngay ngắn.

Ôn Từ Thư nhích người về phía cửa sổ xe một chút, nhấn nút trả lời chiếc điện thoại vẫn luôn rung lên nãy giờ.

Cậu đang định giải thích rằng vừa rồi mình không hề nói những lời kia, thì đã nghe thấy người đàn ông ở đầu dây bên kia quả nhiên là người mở lời trước.

"Sao không tự mình nói thẳng với tôi, mà lại chê tôi già thế?"

Ôn Từ Thư hơi há hốc mồm, đúng là tình ngay lý gian, hết đường chối cãi!

Không được, cậu nhất định phải biện minh cho mình một chút.

Cậu đưa mắt nhìn nhóc con rồi bảo: "Lời của bạn nhỏ Bạc Nhất Minh mà anh cũng tin được sao?"

Bạc Nhất Minh lần đầu tiên nghe thấy ba nhỏ gọi thẳng cả họ lẫn tên của mình ra như thế, hai mắt nhóc con liền trợn tròn lên.

Ôn Từ Thư lại nói tiếp: "Em cũng đâu có bảo là không đi đón anh đâu, là Bạc Nhất Minh cố tình nói như vậy đấy chứ."

Dừng một chút, cậu bồi thêm một câu: "Em thấy cái nồi đun sữa nhỏ ở nhà mình ấy, ngoài việc dùng để hâm sữa bò ra thì cũng nên tận dụng triệt để công năng của nó đi thôi. Anh thấy có đúng không?"

Bạc Nhất Minh: ?.?.

Mông nhóc con tự dưng có cảm giác hơi thốn thốn, đau đau.

Trong đại não lập tức hiện lên viễn cảnh thân hình cao 1m50 của mình bị ba lớn đè nghiến trên ghế sofa để phát cho mấy cái vào mông.

Bạc Nhất Minh vội vàng túm chặt lấy ống tay áo của ba nhỏ, chớp chớp mắt ra vẻ tội nghiệp để bán thảm: "Ba nhỏ ơi ~~~"

Trong điện thoại.

Bạc Thính Uyên lên tiếng: "Vậy giờ hai ba con qua đây luôn chứ?"

Ôn Từ Thư hứ nhẹ một tiếng, gậy ông đập lưng ông đáp trả: "Xét thấy anh vừa rồi dám hoài nghi nhân cách của em, giờ em không thèm qua nữa. Mời anh tự túc bắt xe về nhà."

Bạc Nhất Minh chu chu mỏ, thầm nghĩ: Thôi chết rồi, hai ba dỗi nhau thật rồi.

Nhóc con vội can ngăn: "Ba nhỏ ơi, tụi mình đi đi mà ~~~ Ba lớn thấy tụi mình đến chắc chắn sẽ vui sướng đến mức nhảy dựng lên cho xem."

"Phụt..." Ôn Từ Thư vừa tự não bổ ra viễn cảnh kia, đúng là quá mức tấu hài.

Bạc Nhất Minh tiếp tục năn nỉ: "Đi đi mà ba nhỏ, đi thôi đi thôi ~"

Bạc Thính Uyên ở đầu dây bên kia cũng lên tiếng dỗ dành: "Tối nay nhà mình đi xem phim nhé?"

Ôn Từ Thư cố ý hỏi vặn lại: "Thế có dắt theo bạn nhỏ Bạc Nhất Minh này đi cùng không đây?"

Bạc Nhất Minh lập tức dựng đứng hai lỗ tai lên, cố gắng ghé sát đầu vào màn hình điện thoại để hóng hớt.

Bạc Thính Uyên đáp: "Cho thằng bé ngồi riêng một hàng."

"Chốt đơn."

Ôn Từ Thư lập tức bảo chú tài xế chuyển hướng lái xe đến thẳng công ty để đón người.

Sau khi ngắt cuộc trò chuyện, trên gương mặt tuấn mỹ của cậu để lộ ra một nụ cười mỉm đầy mê hoặc.

Bạc Nhất Minh rụt rụt cổ: "Ba nhỏ ơi, ba đừng cười kiểu đó nữa mà."

Trông đáng sợ chết đi được ấy.

Ôn Từ Thư đem kế hoạch sắp xếp tối nay nói lại một lượt.

Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn trở lại.

Lúc đầu nhóc con còn tưởng hai ông bố đi xem phim riêng bỏ rơi mình, kết quả thấy bản thân vẫn được đi cùng là đã sướng rơn cả người, bắt đầu lắc lư vặn vẹo đầy đắc ý.

"Ngồi một mình một hàng cũng chẳng sao hết á, con đã là người bạn lớn cao 1m50 rồi cơ mà."

Ôn Từ Thư thầm nghĩ, cái thằng nhóc này đúng là dễ thỏa mãn thật đấy.

-

Sau khi hai cha con đón được Bạc Thính Uyên, cả nhà liền cùng nhau di chuyển đến nhà hàng dành cho trẻ em theo như lời đề xuất của Bạc Nhất Minh.

Ban đầu Ôn Từ Thư cũng không cảm thấy có điểm gì bất ổn, mãi cho đến khi thực sự bước chân vào quán, cậu mới phát hiện ra xung quanh toàn là các nhóc tỳ chưa đầy năm tuổi.

Một gia đình ba người được xếp ngồi vào trong phòng bao riêng, nhân viên phục vụ của nhà hàng nhận ra danh tính của bọn họ, trên mặt lộ rõ vẻ phấn khích nhưng lại mang theo một biểu cảm quái dị kiểu muốn nói lại thôi.

Ôn Từ Thư nhìn nhóc con nhà mình đang vô cùng tự nhiên và đắc ý lật giở menu gọi món, miệng nhóc con còn không ngừng hừ hừ giai điệu gì đó, hiển nhiên là đang cực kỳ kích động.

Cậu bưng ly nước, khẽ nghiêng người dựa sát về phía Bạc Thính Uyên, trêu: "Lúc nghe tụi em qua đón anh, anh có vui sướng đến mức nhảy dựng lên thật không đấy?"

Đôi mắt phía sau gọng kính của Bạc Thính Uyên sắc lẹm liếc nhìn cậu một cái.

Ôn Từ Thư lập tức nhướng mày ra hiệu: "Hửm?"

Bạc Thính Uyên đưa tay bưng ly nước lên, nghiêm túc nói một câu tỉnh bơ: "Dĩ nhiên là có. Lúc tôi tan ca, còn phải đặc biệt sắp xếp người đến sửa lại trần nhà của văn phòng đấy thôi."

Ôn Từ Thư: "..."

Cậu làm điệu bộ khoanh tay run run bả vai, đúng là một câu truyện cười lạnh gáy.

Bạc Thính Uyên quay sang nhìn cậu con trai nhỏ đang ngồi ở phía đối diện: "Hửm?"

Bạc Nhất Minh không nói gì, nhóc con chỉ đơn thuần là muốn đem tất cả những món mình muốn ăn gọi hết một lượt.

Hồi còn rất nhỏ khi đi ngang qua nhà hàng này, nhóc con đã cực kỳ muốn được cùng hai ba bước vào đây ăn một bữa, bất quá hồi đó ba nhỏ chẳng mấy khi chịu bước chân ra khỏi phòng ngủ cả...

Nhưng mà không sao, từ nay về sau nhóc con đã có thể hoàn thành tâm nguyện nhỏ nhoi này rồi ~

Giữa bữa ăn, Bạc Nhất Minh xin phép rời bàn để đi vệ sinh.

Ôn Từ Thư sực nhớ tới chuyện xảy ra ở cửa hàng thương hiệu lúc chiều, cậu bèn trịnh trọng kể lại cho Bạc Thính Uyên nghe, rồi hạ thấp giọng dò hỏi: "Anh bảo xem, liệu Nhất Minh có phải cũng mắc một chút chứng bệnh kiểu như lo âu chia ly giống anh không?"

Bạc Thính Uyên khẽ nhíu chặt đôi mày rậm, đôi mắt màu xanh lục chăm chú khóa chặt lấy cậu.

Ôn Từ Thư không đọc hiểu được ý tứ trong ánh mắt ấy của hắn, cậu theo bản năng liền phản ứng hơi thái quá một chút, ướm lời dò hỏi: "Là do anh chưa từng phát hiện ra, hay là anh phát hiện ra rồi nhưng chưa từng bàn bạc với em?"

"Không phải đâu."

Bạc Thính Uyên nắm lấy cổ tay cậu nhẹ nhàng x** n*n, chất giọng trầm thấp, chậm rãi bảo, "Thằng bé đơn thuần chỉ là sợ em ở bên ngoài xảy ra chuyện gì không khỏe, mà lại không có ai ở bên cạnh túc trực chăm sóc cho em thôi."

Ôn Từ Thư nhíu mày, trực giác nhạy bén khiến cậu thốt lên theo bản năng: "Anh đang nói về Nhất Minh, hay là đang tự nói về chính bản thân anh đấy?"

Tầm mắt của cả hai người giao thoa vào nhau trong không gian yên tĩnh.

Ôn Từ Thư nhìn thấy phía sau gọng kính của người đàn ông, đôi mắt màu xanh lục chợt loé qua một tia thần sắc gì đó.

Cậu biết mình đã đoán đúng rồi.

Thế nhưng, thần sắc của Bạc Thính Uyên trông vẫn vô cùng bình tĩnh, giọng điệu của hắn không nhanh không chậm: "Em xem, lúc Nhất Minh đến trường học, hoặc là ra khu nông trại chơi, thằng bé sẽ không lo lắng chút nào, là bởi vì biết em ở nhà luôn có người túc trực chăm sóc."

Trong lòng Ôn Từ Thư thầm nghĩ: Thế này chẳng phải cũng tương tự như việc anh ấy đi làm ở công ty sao?

Hóa ra mọi nguồn cơn rắc rối đều nằm ở chỗ Bạc Thính Uyên, hay nói cách khác là nằm ở chính mối quan hệ giữa hai người làm ba bọn họ.

Ôn Từ Thư còn định lên tiếng nói thêm gì đó, nhưng nghe thấy tiếng bước chân của chú khỉ nhỏ đang quay trở lại, anh liền khẽ gật đầu.

Chủ đề này đành phải khép lại tại đây.

Cậu nghi ngờ Bạc Thính Uyên dường như đang giấu giếm mình điều gì đó, trong lòng bắt đầu dấy lên nỗi bất an, lo lắng không biết liệu có phải hắn đã tự ý dừng thuốc rồi hay không.

Sau khi bữa ăn kết thúc, cả ba người cùng lên xe di chuyển đến một rạp chiếu phim tư nhân.

Phim họ xem tối nay là một bộ phim hoạt hình.

Suốt cả buổi xem phim, Ôn Từ Thư có chút thất thần, tâm trí treo ngược cành cây.

Bạc Thính Uyên lại cứ ngỡ cậu ở bên ngoài cả ngày nên đã mệt mỏi, hắn cởi chiếc áo vest của mình ra khoác lên vai cậu, rồi kéo người vào sát trong lòng ngực.

Toàn bộ phòng chiếu nhỏ bấy giờ chỉ có duy nhất một gia đình ba người bọn họ.

Ngoại trừ những hình ảnh và âm thanh phát ra từ màn hình lớn siêu rộng ra, thì thứ âm thanh duy nhất còn lại chính là tiếng nhai bắp rang bơ rôm rả, răng rắc của Bạc Nhất Minh.

Ôn Từ Thư tựa đầu vào bả vai rộng của Bạc Thính Uyên, hạ thấp giọng bảo: "Con trai anh ăn khỏe thật đấy, cũng may nhà mình còn có của ăn của để."

Cũng phải thôi, chẳng trách mới có chín tuổi đầu mà nhóc con đã vọt lên tận 1m50, ngoài việc thừa hưởng gen trội từ hai người ba ra thì còn nhờ vào việc nhóc con chăm chỉ nạp năng lượng không quản ngày đêm thế này đây.

Bạc Thính Uyên liếc mắt nhìn cậu con trai nhỏ đang chăm chú xem phim ở hàng ghế khác, rồi rũ mắt đặt một nụ hôn nhẹ lên má người trong lòng.

Ôn Từ Thư thấp giọng đưa ra lời cảnh cáo: "Đang xem phim hoạt hình đó nha, không được làm mấy hành vi của người lớn đâu đấy!"

Bạc Thính Uyên khẽ cười nhạt.

Bạc Nhất Minh thừa dịp khoảng trống lúc bộ phim chuyển cảnh liền lặng lẽ quay đầu lại thám thính tình hình của hai ba.

Hừm ~ Biết ngay mà, hai người họ quả nhiên là chẳng có ai chịu nghiêm túc xem phim cả!

-

Trong lòng Ôn Từ Thư cứ đau đáu nghĩ ngợi về chuyện uống thuốc của Bạc Thính Uyên.

Vừa về đến nhà, cậu liền viện cớ bảo mình có chút buồn ngủ, muốn tựa lưng nằm nghỉ một lát rồi mới đi đánh răng rửa mặt.

Chờ đến khi cậu giục được Bạc Thính Uyên bước vào phòng tắm, Ôn Từ Thư mới nhanh chóng bật dậy khỏi ghế sofa, chạy vội tới mở ngăn kéo ra để kiểm tra.

Hoàn toàn không thấy bóng dáng của lọ thuốc đâu cả.

Liệu có khi nào anh ấy đổi chỗ để rồi không nhỉ?

Cậu khép ngăn kéo lại, liếc nhìn về phía phòng tắm một cái rồi nhíu mày bước tiến lại gần.

Đến lúc Bạc Thính Uyên tắm xong mở cửa bước ra, liền nhìn thấy Ôn Từ Thư đang đứng tựa vào vách tường ngay ngoài cửa, bộ dạng cụp mi trầm ngâm, ra chiều đang suy tư điều gì đó.

Hắn tiến lên ôm lấy eo cậu, dịu dàng chạm nhẹ lên môi cậu một cái: "Em đang đợi tôi à?"

Dạo gần đây, Bạc Thính Uyên sau khi tắm rửa xong xuôi thường sẽ không đeo kính nữa.

Ôn Từ Thư bị hắn siết lấy vòng eo, cậu liền dùng hai cánh tay chống trước v*m ng*c hắn, thẳng thắn hỏi luôn chuyện liệu có phải hắn vẫn còn đang uống thuốc hay không.

Nói xong, cậu nhìn sâu vào đôi mắt màu xanh lục thâm trầm của hắn, khẩn thiết bày tỏ từng câu từng chữ: "Em cũng biết lo lắng cho anh đấy, thế nên anh nhất định không được giấu giếm em chuyện gì đâu, biết chưa?"

Trên đuôi lông mày của Bạc Thính Uyên vẫn còn vương chút bọt nước, ngay lúc này, một giọt nước khẽ lăn dài theo những đường nét góc cạnh, cương nghị trên gương mặt hắn.

Ôn Từ Thư giơ tay lên, áp lòng bàn tay vào bên má hắn để lau đi vệt nước, thấp giọng bảo: "Em chẳng muốn bản thân cứ phải đứng sau lưng đoán già đoán non rồi sinh lòng hoài nghi anh chút nào đâu."

Bạc Thính Uyên cúi đầu, ghé sát vào làn môi mềm mại của cậu mà m*n tr*n, v**t v*: "Để qua vài ngày nữa, chúng ta cùng đi khám sức khỏe tổng quát nhé?"

"Hửm?" Ôn Từ Thư ngả người ra sau một chút, nhìn vào mắt hắn hỏi lại, "Cả hai chúng ta cùng làm sao?"

"Có cả Nhất Minh nữa."

Bạc Thính Uyên bảo, "Khám sức khỏe định kỳ cho cả gia đình."

Ôn Từ Thư nhẹ giọng nói: "Vậy là anh không còn uống thuốc nữa rồi đúng không? Chỉ cần anh nói là không có, em sẽ tin anh. Không nhất thiết cứ phải đi làm kiểm tra để chứng minh đâu."

Bạc Thính Uyên cúi người ôm chặt lấy cậu, rồi chậm rãi bế cậu đi về phía chiếc giường lớn: "Thuốc đã dừng hẳn rồi."

Hai người họ cứ thế quấn quýt lấy nhau hệt như hình với bóng, ôm chặt không rời.

Trái tim Ôn Từ Thư áp sát vào lồng ngực hắn, cậu ghé má vào thái dương của hắn nhẹ nhàng cọ xát: "Nếu như bác sĩ cho rằng việc uống thuốc sẽ mang lại kết quả tốt hơn cho anh, thì anh vẫn phải nghe theo lời bác sĩ chứ. Nhưng anh phải cho em biết, giống như cách anh quan tâm em, luôn thấu hiểu tường tận về bệnh tình của em vậy đó, được không?"

Nghe chất giọng dịu dàng như nước ấy của cậu, Bạc Thính Uyên bỗng dưng trào dâng một cảm giác mơ hồ, vô định.

Hắn đã chờ đợi suốt bao nhiêu năm nay, rốt cuộc là đang chờ đợi điều gì, kỳ thực chính bản thân hắn cũng không hoàn toàn định hình rõ ràng được.

Thế nhưng ngay vào khoảnh khắc này, hắn cảm giác như mình đã chờ được rồi.

Hai người họ đắm đuối nhìn nhau, Ôn Từ Thư cảm nhận được dường như hắn đang có điều muốn nói, liền kiên nhẫn và lặng im chờ đợi.

Sau đó, Bạc Thính Uyên mới chậm rãi mở lời: "Lúc ăn tối, em có bảo rằng Nhất Minh không muốn em ra ngoài một mình."

"Ừm."

Ôn Từ Thư thậm chí còn không dám chớp mắt lấy một cái, trong lòng cứ canh cánh nghĩ rằng câu nói tiếp theo sẽ là lời quan trọng nhất.

Đôi môi của Bạc Thính Uyên mím lại, đến phút cuối cùng, hắn lại đổi sang dùng tiếng Pháp để bộc bạch:

[ Dù tôi có đang uống thuốc hay không, thì tôi cũng chẳng cách nào dập tắt được ý nghĩ đó cả. ]

Hắn nói ra những lời ấy một cách vô cùng ngập ngừng, chần chừ, nhưng vào khoảnh khắc nói xong xuôi, cả người hắn phảng phất như vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân.

Ôn Từ Thư dù cho đã mơ hồ đoán ra được từ trước, nhưng khi tận tai nghe chính miệng hắn nói ra như vậy, cậu vẫn cần một chút thời gian để định thần lại.

Trong một thoáng chốc, cậu chợt nghĩ về kết cục của hai người họ trong nguyên tác tiểu thuyết, lồng ngực không khỏi nghẹn lại, hơi thở cũng trở nên có chút dồn dập, khó khăn: "Thế..."

Bạc Thính Uyên mím môi, để lộ ra một nụ cười có phần chua chát: "Em không cần phải có bất kỳ phản ứng nào trước chuyện này đâu, tôi sẽ tự mình điều chỉnh và kiềm chế được."

Ôn Từ Thư ngửa đầu lên, chủ động áp má mình vào má hắn đầy âu yếm, dịu dàng trấn an: "Em biết mà, anh đã kiểm soát mọi chuyện rất tốt, thực sự là vô cùng tốt luôn."

Cậu thật khó có thể tưởng tượng nổi một người lúc nào cũng phải dùng lý trí để chiến thắng những khát vọng điên cuồng chôn sâu trong góc khuất nội tâm, đặc biệt là khi người đàn ông này còn nắm trong tay quyền lực cùng năng lực tột đỉnh, vậy mà hắn vẫn có thể giữ được sự bình tĩnh và tỉnh táo đến mức này.

"Em chủ yếu là lo cho Nhất Minh thôi..."

Cậu chẳng thể nào nói ra sự thật rằng, trong nguyên tác tiểu thuyết, Nhất Minh đã rập khuôn học theo y hệt thói xấu này, thậm chí còn dùng phương thức đơn giản và thô bạo nhất để nhốt người ta ở trong nhà.

Bạc Thính Uyên bảo: "Chỉ cần em luôn khỏe mạnh thì thằng bé sẽ không lo lắng quá mức. Hơn nữa sau này khi lớn lên, nó sẽ kết giao thêm nhiều bạn bè mới, lực chú ý tự khắc sẽ bị phân tán ra thôi."

Ôn Từ Thư trầm tư suy nghĩ rất lâu, trong lòng có chút do dự không biết liệu mình có nên dùng một phương thức nào đó để tiết lộ cho Bạc Thính Uyên biết về một vài thiết lập trong nguyên tác hay không.

Tầm mắt của cậu chợt dừng lại trên chuỗi vòng hạt đeo nơi cổ tay, sực nhớ tới chùa Thiền Vĩnh Ninh, liền lên tiếng bảo: "Hay là chờ chúng ta đi khám sức khỏe xong, thì cùng nhau đi một chuyến đến chùa Vĩnh Ninh nhé?"

"Được."

Bạc Thính Uyên bế thốc cậu lên, "Nhưng mà đêm nay, tôi vẫn còn chút chuyện khác muốn nói cùng em."

Ôn Từ Thư đột ngột bị hắn bế đi về phía phòng tắm, cậu đầy nghi hoặc hỏi: "Chuyện gì thế?"

Bạc Thính Uyên đáp: "Chuyện em dám chê tôi già ấy."

Ôn Từ Thư: "... Ủa?"