Tại hiện trường buổi lễ ra mắt và trao bảng chính thức của Quỹ từ thiện Nặc Tâm.
Trước khi Ôn Từ Thư bước lên bục phát biểu, Bạc Nhất Minh đã dùng lực ôm chặt lấy ba nhỏ một cái, nhóc con cố gắng nhón chân lên rồi nói nhỏ: "Ba nhỏ ơi, cố lên nhé!"
Ôn Từ Thư thực ra cũng không phải vì đứng lên phát biểu trước đám đông mà nhút nhát, chủ yếu là do tính chất của sự kiện hôm nay vừa đặc biệt lại vừa trang trọng, cậu không hy vọng bản thân để xảy ra một chút sai sót nhỏ nhặt nào.
Cậu bước lên bục phát biểu, đưa mắt nhìn về phía các vị lãnh đạo đang dự thính cùng rất nhiều bác sĩ đến từ các bệnh viện liên kết, rồi dùng những lời lẽ giản dị để tường thuật lại chặng đường tâm lý của một người từng mắc bệnh tim bẩm sinh, đồng thời bày tỏ tâm nguyện hy vọng có thể giúp đỡ cho thật nhiều bạn nhỏ khác.
Bạc Thính Uyên vẫn luôn lẳng lặng ngắm nhìn cậu.
Tập tài liệu phát biểu này hắn đã được nghe ở nhà rất nhiều lần, thậm chí còn từng tự tay cầm lấy đọc qua.
Đó là do chính Ôn Từ Thư viết. Ở bản thảo đầu tiên, Ôn Từ Thư cho rằng cảm xúc cá nhân đưa vào quá nặng, quá mức sướt mướt, nên đã xóa xóa sửa sửa, cuối cùng mới định ra bản thảo như hiện tại.
Vào lúc Ôn Từ Thư đưa ra ý tưởng chuẩn bị thành lập quỹ từ thiện, phản ứng đầu tiên của Bạc Thính Uyên kỳ thực là muốn giao phó toàn bộ công việc cho người khác làm.
Thế nhưng theo thời gian tiến triển, Bạc Thính Uyên có thể cảm nhận rõ ràng mong muốn và nguyện vọng từ sâu trong thâm tâm của Ôn Từ Thư là được làm chút gì đó cho những người có cùng hoàn cảnh với mình.
Chính vì vậy, Bạc Thính Uyên đã kìm nén ý nghĩ muốn cậu phải nghỉ ngơi nhiều hơn, thay vào đó là dốc hết toàn lực để ủng hộ cậu đầu nhập vào các công việc của quỹ hội.
Hắn hiểu sâu sắc một điều rằng, nếu không phải vì căn bệnh tim bẩm sinh, nhân sinh của Ôn Từ Thư chắc chắn đã sở hữu nhiều khả năng và sự xuất sắc hơn thế này rất nhiều.
Phía sau lớp tròng kính, đôi mắt thâm thúy của Bạc Thính Uyên bấy giờ đang thu trọn hình ảnh một Ôn Từ Thư đang tỏa sáng rực rỡ, lấp lánh.
Ngồi ở một bên, Bạc Nhất Minh suốt cả quá trình đều đắm chìm vào bài phát biểu của ba nhỏ.
Nhóc con nghe cậu kể về tâm trạng khó chịu, mệt mỏi mỗi khi đổ bệnh, và cũng nghe cả quyết tâm muốn giúp đỡ các bạn nhỏ của cậu.
Nhớ lại việc trước đây mình từng sống chết đòi dấn thân vào giới giải trí để làm minh tinh, nhóc con nhịn không được mà khẽ chu chu miệng.
Bỗng nhiên, đỉnh đầu nhóc con được một bàn tay to lớn, rộng mở vươn tới ôn nhu x** n*n.
Bạc Nhất Minh liếc mắt nhìn sang ba lớn, rồi nhịn không được mà nghiêng người dựa sát vào, ghé tai dán lên bả vai của hắn.
Oa, đầu mũi tự dưng lại thấy cay cay rồi.
Ôn Từ Thư kết thúc bài phát biểu, cậu trịnh trọng cúi người chào mọi người, hốc mắt đã hơi ửng hồng.
Cậu bước nhanh xuống bục rồi quay trở lại chỗ ngồi của mình, lúc này mới dám thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Bàn tay có chút lạnh ngắt của cậu lập tức được Bạc Thính Uyên kéo qua, bao trọn trong lòng bàn tay to lớn rồi nhẹ nhàng x** n*n.
Hai người họ đều không mở miệng nói câu nào, nhưng chỉ qua một ánh mắt nhìn nhau là đã thấu hiểu hết tâm ý của đối phương.
Tiếp theo sau đó là nghi thức quyên góp và tài trợ.
Với tư cách là người khởi xướng, Ôn Từ Thư đã quyên góp mười triệu tệ dưới danh nghĩa cá nhân.
Ngoài ra còn có khoản quyên góp tổng cộng năm mươi triệu tệ đến từ nhiều doanh nghiệp khác, toàn bộ số tiền này sẽ được sử dụng vào chiến dịch cứu trợ các bệnh nhi mắc bệnh tim bẩm sinh.
Sau khi toàn bộ sự kiện kết thúc, các phóng viên báo đài tại hiện trường đều hy vọng có thể thực hiện một buổi phỏng vấn cá nhân với Ôn Từ Thư, thế nhưng cậu không muốn bản thân chiếm hết sự chú ý của mọi người nên đã khéo léo từ chối.
Cậu khách sáo bảo: "Hy vọng mọi người có thể hỗ trợ tuyên truyền rộng rãi, để cho càng nhiều bạn nhỏ đang gặp khó khăn nhận được sự cứu trợ kịp thời và hiệu quả."
Một phóng viên lên tiếng hỏi: "Ôn tiên sinh, cho hỏi việc lần trước anh dẫn theo con trai tham gia chương trình thực tế phát sóng trực tiếp, liệu có phải là để chuẩn bị cho sự ra mắt của quỹ từ thiện này không ạ?"
Ôn Từ Thư còn chưa kịp trả lời thì nhóc con đứng một bên vì sợ ba nhỏ bị hiểu lầm nên đã nhịn không được mà giành nói trước: "Không phải như vậy đâu ạ. Việc tham gia chương trình thực tế là do con muốn đi, ba nhỏ mới đi cùng để bầu bạn với con thôi."
Phóng viên liền hướng ống kính máy quay về phía nhóc con: "Bé Minh ơi, thế hiện tại con có muốn tham gia thêm chương trình nào khác nữa không?"
Bạc Nhất Minh lắc đầu: "Con mới có chín tuổi thôi, việc nên làm là phải đi học cho thật tốt ạ."
Nhóc con cứ nghĩ đến đoạn bản thảo phát biểu lúc nãy của ba nhỏ, khi cậu kể về việc bản thân vì lý do sức khỏe mà thường xuyên phải bỏ dở việc học là trong lòng lại buồn bã đến mức muốn rơi nước mắt.
Nhóc dùng chất giọng có chút ngây ngô nhưng vô cùng chân thành mà bảo: "Con cảm thấy các bạn nhỏ đều nên tập trung vào việc đi học trước tiên ạ."
Cùng với những tin tức liên quan đến Quỹ từ thiện Nặc Tâm, đoạn phỏng vấn ngắn này cũng được lan truyền một cách rộng rãi.
Trên Weibo lập tức xuất hiện một từ khóa lọt thẳng vào top tìm kiếm:
[ Gia đình ba người bé Minh làm từ thiện Nặc Tâm ].
Rất nhiều khán giả trung thành của chương trình thực tế dạo trước và cư dân mạng đều không ngờ rằng họ lại được gặp lại cả nhà bằng phương thức đặc biệt như thế này.
[ Nhìn thấy nửa đầu của từ khóa tìm kiếm, tôi còn tưởng là sắp có chương trình thực tế mới để cày tiếp chứ! *Dĩ nhiên quỹ từ thiện là một việc làm cực kỳ ý nghĩa, ủng hộ cả gia đình bé Minh nhé!* ]
[ Oa oa oa oa, hôm nay cuối cùng cũng biết được tên đầy đủ của đại mỹ nhân rồi, Ôn Từ Thư, cái tên nghe thật văn nhã và bùi tai làm sao! ]
[ Hóa ra mommy từng là bệnh nhân tim bẩm sinh, hèn chi thỉnh thoảng lại thấy người không được khỏe, hu hu, thương quá đi mất. ]
[ Vợ yêu tuyệt mỹ đứng lọt thỏm giữa một dàn lãnh đạo, cảm giác cứ như nhân vật đồ họa 2D được photoshop ghép vào ấy, trông buồn cười xỉu *Xin lỗi mọi người, đây là tin tức nghiêm túc, tôi không nên cười mới phải* ]
[ Mẹ ơi, những ngôi sao mà tôi theo dõi bấy lâu nay đang cùng nhau làm từ thiện kìa, tôi phải chia sẻ bài viết này đi khắp nơi mới được, hy vọng dự án này có thể thực sự giúp đỡ được các bạn nhỏ bị bệnh tim bẩm sinh. ]
Các cư dân mạng thi nhau lật xem rất nhiều bức ảnh chụp chung cũng như các đoạn clip phỏng vấn tại hiện trường, nhưng tuyệt nhiên đều không tìm thấy bất kỳ cử chỉ tương tác quá mức thân mật nào giữa Ôn Từ Thư và Bạc Thính Uyên.
[ Ba lớn của nhóc Minh suốt cả buổi cứ trưng ra bộ mặt lạnh tanh làm nền, là vì không muốn tranh giành sự chú ý với mommy sao? Hay là do cục tức dậy muộn buổi sáng vẫn chưa tan thế nhỉ! ]
[ Chuẩn luôn ấy, trưng cái bộ mặt lạnh lùng đó cho tụi này xem thì được, chứ đừng có về nhà rồi lại bày ra cái vẻ mặt ấy với vợ con nhé nha! ]
Thế nhưng trong hội hâm mộ siêu thoại của gia đình ba người, cuối cùng cũng có người hâm mộ tìm ra được một đoạn video ngắn do một cơ quan thông tấn chính thống của chính phủ đăng tải trên trang chủ.
Đoạn phim sau khi lướt qua hình ảnh Ôn Từ Thư đang đứng phát biểu trên bục, liền quét về phía các vị lãnh đạo dưới hàng ghế khán giả, vô tình ghi lại được hình ảnh của Bạc Thính Uyên ngồi cách đó không xa.
Trong khung hình, Bạc Thính Uyên đang im lặng ngồi ngay ngắn, hắn chăm chú nhìn chàng trai trên khán đài, ánh mắt màu xanh lục khóa chặt đầy chuyên chú.
[ Oa, góc máy này rõ ràng cực kỳ luôn này! Daddy trông có vẻ rất ủng hộ công việc của mommy nha ]
[ Trong một đoạn clip tin tức khác, có phóng viên tiến đến hỏi chuyện daddy, nhưng anh ấy đều khéo léo từ chối trả lời hết sạch ]
[ Hai vợ chồng nhà này ngọt ngào quá chừng luôn á ~ *Chỉ tiếc là cả cái nhà này chẳng có ai có ý định dấn thân vào showbiz cả, giận tím người luôn á* ]
Sự kiện kết thúc chưa được bao lâu.
Trên mạng xã hội Tiểu Hồng Thư, đã có người hâm mộ nhanh chóng tag thẳng tài khoản của Ôn Từ Thư vào một bài viết.
[ Mommy ơi, anh có thể bảo nhân viên làm việc bên mình liên hệ với tài khoản này được không ạ? @Mẹ của Tiểu Thiên. Bé Tiểu Thiên chính là một bệnh nhi mắc bệnh tim bẩm sinh đấy ạ! Trời đất ơi, mommy mau cứu giúp em ấy với! ]
Hàng vạn người hâm mộ đồng loạt đẩy lượt tương tác cho dòng tin nhắn cầu cứu này, rất nhanh sau đó Ôn Từ Thư đã đưa ra phản hồi.
[ Cảm ơn bạn nhé, bên mình đã liên hệ được rồi. Mọi người cũng có thể bấm theo dõi tài khoản @Quỹ từ thiện Nặc Tâm, sẽ có nhân viên trực ban kịp thời xử lý các thông tin liên quan. ]
Không lâu sau, trên tài khoản của mẹ Tiểu Thiên cũng đăng tải một bài viết xác nhận thông tin liên lạc kèm lời nhắn sẽ cập nhật tình hình tiếp theo của con:
[ Thay mặt cho Tiểu Thiên nhà chúng tôi, xin chân thành cảm ơn sự giúp đỡ của tất cả mọi người, cảm ơn các nhân viên bên Quỹ từ thiện Nặc Tâm đã chủ động liên hệ. ]
[ Cảm giác giống như chính mình vừa được chứng kiến một điều gì đó vô cùng ý nghĩa đang diễn ra vậy... ]
[ Xem hết trọn vẹn bài phát biểu của mommy, tôi có cảm giác chắc chắn mommy đang rất vui vì bản thân có thể giúp đỡ được cho các bạn nhỏ. ]
[ Chị em ơi tôi cũng xem xong rồi này! Nhìn mommy có vẻ rất mảnh mai, văn nhược, thế nhưng bên trong lại tràn đầy sức mạnh... Thực sự vô cùng cảm động luôn ấy. ]
Sau khi biết được cụ thể tình hình của bé Tiểu Thiên bốn tuổi, Ôn Từ Thư thực sự bị xúc động mạnh, trong lòng cậu càng thêm kiên định với ý nghĩ phải nỗ lực vận hành thật tốt quỹ từ thiện này.
Bạc Thính Uyên đưa tay lấy đi tập hồ sơ tư liệu trong tay cậu, khép lại rồi đặt sang một bên: "Đừng để ảnh hưởng đến sức khỏe của chính mình."
Ôn Từ Thư dùng lực thở hắt ra một hơi: "Ừm! Em phải thật khỏe mạnh mới được."
Có như vậy thì trong cuộc đời ngắn ngủi này, cậu mới có thể cố gắng giúp đỡ được cho thật nhiều đứa trẻ hơn nữa.
Cậu nằm vật ra ghế sofa, liếc mắt nhìn hắn: "Hôm nay mệt mỏi quá chừng."
Lời vừa dứt, Bạc Thính Uyên liền đứng dậy.
"Ơ?" Ôn Từ Thư ngước mắt chớp chớp, chưa hiểu hành động này của hắn có ý gì.
Ngay giây tiếp theo, cậu đã bị bế bổng lên rồi đặt ngồi gọn trên đùi Bạc Thính Uyên.
Hai người họ ở cự ly thật gần mà trợn mắt nhìn nhau.
Ôn Từ Thư nhịn không được bật cười thành tiếng, cậu ngửa đầu đặt một cái chạm môi nhẹ lên khóe miệng hắn: "Không mệt không mệt, em lừa anh đấy."
Lòng bàn tay Bạc Thính Uyên v**t v* theo mái tóc dài của cậu xuống rồi đặt hờ trên vai.
Kỳ thực chẳng cần Ôn Từ Thư phải tự nói ra, hắn cũng có thể nhìn ra được sự mệt mỏi của cậu.
"Em tưởng là tôi đang đợi em làm cái gì à?"
"Ừm..." Đầu ngón tay Ôn Từ Thư chọc chọc vào chiếc cúc áo xà cừ nhỏ màu đen trên chiếc áo sơ mi của hắn, "Thì là... Chuyện như này như này chứ sao..."
Bạc Thính Uyên thả lỏng cơ thể nở nụ cười nhạt, chủ động tháo mắt kính xuống, khẽ thở dài một tiếng rồi nhìn cậu.
Ôn Từ Thư: "?"
Mọi khi, hành động tháo mắt kính chẳng phải là tín hiệu ngầm muốn hôn hôn sao?
Thế nhưng cái biểu cảm này của hắn rốt cuộc là có ý gì đây?
Ôn Từ Thư đầy mờ mịt nheo nheo đôi mắt, biểu đạt sự hoang mang trong lòng mình.
Bạc Thính Uyên đang định mở miệng nói chuyện thì một chuỗi tiếng bước chân đột ngột truyền vào mà không kịp phòng bị.
Bạc Nhất Minh phá cửa xông vào, xuất hiện một cách vô cùng hoành tráng.
Hai ba ba trên ghế sofa đồng thời quay đầu nhìn về phía nhóc con.
Không ngoài dự đoán, thần sắc Ôn Từ Thư đầy vẻ gượng gạo, còn chân mày rậm của Bạc Thính Uyên thì khẽ nhíu lại.
Bạc Thính Uyên đeo lại mắt kính, trong giọng nói mang theo vài phần nghiêm nghị: "Sao con lại không gõ cửa nữa rồi."
Chỉ một chữ "nữa" này đã đủ để Bạc Nhất Minh hiểu ra ba lớn đều đang ghi thù vào sổ cho nhóc con hết rồi.
Nhóc con nắm lấy tay nắm cửa, làm một cái nhún vai đầy khoa trương theo phong cách của Charlie Chaplin: "Con làm sao mà biết được ba lớn cũng ở đây cơ chứ."
Ôn Từ Thư bấy giờ đang bị ôm chặt, hoàn toàn không cách nào cử động được, đành phải cứng đờ mặt lên tiếng hỏi: "Có chuyện gì thế Nhất Minh?"
Bạc Nhất Minh hào hứng mời mọc: "Mấy củ khoai tây con trồng lớn nhanh lắm luôn á, tụi nó bắt đầu đâm ra mấy cái lá non xanh mướt rồi nè, ba nhỏ có muốn đi xem thử với con chút không?"
Ôn Từ Thư đang định trả lời thì Bạc Thính Uyên đã lên tiếng ngắt lời: "Hôm nay ba nhỏ của con mệt rồi, để ngày mai dậy rồi đi xem sau."
Bạc Nhất Minh vui vẻ chấp nhận lý do này ngay: "Vâng ạ ~ Thế ba nhỏ nghỉ ngơi sớm một chút nha. Ba lớn cũng bảo rồi đấy - nhớ là phải tăng ca đó nha!"
Nói xong, nhóc con liền hắc hắc cười rồi chuồn lẹ ra ngoài cửa.
Ngoài hành lang lại vang lên một chuỗi tiếng bước chân, nhanh chóng chạy đi xa tít.
Ôn Từ Thư thu hồi tầm mắt, quay sang nhìn Bạc Thính Uyên trêu chọc: "Nghe thấy gì chưa? Nhất Minh bảo anh phải tăng ca kìa."
Hôm nay Bạc Thính Uyên tháp tùng cậu đi tham dự sự kiện, đúng thật là cả ngày trời hắn đều không đến công ty.
Nhận ra sâu trong đôi mắt thâm trầm của hắn có vẻ như đang trầm tư suy nghĩ điều gì, Ôn Từ Thư nhẹ giọng hỏi: "Sao thế?"
Bạc Thính Uyên nhìn cậu bảo: "Nếu Nhất Minh biết mấy củ khoai tây thằng bé trồng thực ra đã bị mốc và thối rữa từ lâu rồi --"
"Hả?" Ôn Từ Thư vô cùng kinh ngạc, "Thối cái gì cơ?"
Bạc Thính Uyên nhướng mày: "Em không biết à?"
Ôn Từ Thư lắc đầu: "Làm sao em biết được chứ? Em có bao giờ đào lên xem đâu."
"Lần trước quản gia Từ có nhắc với tôi chuyện này."
Bạc Thính Uyên nói tiếp trong ánh mắt đầy nghi hoặc của cậu, "Tôi đã bảo ông ấy trồng vào đó mấy củ mới rồi."
Ôn Từ Thư nghe xong liền cảm thán: "Anh đúng thật là một người ba tốt đấy nha."
Đến khi phản ứng lại được vấn đề, Ôn Từ Thư vội vàng hỏi dồn: "Thế anh tính nói cho Nhất Minh biết đấy à? Không được làm tổn thương lòng tự trọng của con như vậy đâu nhé."
Bạc Thính Uyên dứt khoát hạ một câu chốt hạ: "Cứ đợi đến lần sau thằng bé lại không gõ cửa rồi tính."
Ôn Từ Thư: "???"
Cậu bỗng nhớ lại có một lần, Bạc Thính Uyên hình như còn cố tình đứng phục sẵn ở ngay phía sau lưng chú khỉ nhỏ để nhân cơ hội hù dọa nhóc con một trận.
Cái người đàn ông này đúng thật là hoàn toàn có thể làm ra loại chuyện như thế này lắm chứ chẳng chơi.
Ôn Từ Thư vội vàng lên tiếng cảnh cáo: "Anh không được phép nói đâu đấy! Có nghe thấy em nói gì không hả? Nhất Minh mà biết là con sẽ khóc cho xem."
Bạc Thính Uyên hơi nheo nheo đôi mắt màu xanh lục, phát ra một tín hiệu đầy thần bí và nguy hiểm cho người đối diện.
Ôn Từ Thư thấy thế liền chậm rãi ngả người ra sau, bàn tay chống lên thành vịn của ghế sofa: "Em đi... Em đi nghỉ ngơi đây."
Thế nhưng cậu vừa mới nhấc người đứng dậy thì đã bị hắn ôm ghì rồi kéo ngã vật trở lại.
Cứ như thế lặp đi lặp lại tới ba lần, Ôn Từ Thư đành bất lực nhìn hắn: "Gì nữa đây?"
Bạc Thính Uyên nắm lấy bàn tay cậu, chậm rãi dẫn dắt đi xuống phía dưới.
"Ơ kìa, kìa..." Ôn Từ Thư cuống cuồng, hạ thấp giọng nhắc nhở: "Đây là đang ở phòng sinh hoạt chung đấy nhé."
Có muốn làm chuyện xấu thì cũng không thể không chọn địa điểm như thế này được chứ.
Bạc Thính Uyên bật cười một cách vô cùng sảng khoái, ngay sau đó bàn tay hắn khẽ chuyển hướng ngược lên trên, đặt vào chiếc cúc áo sơ mi của chính mình: "Cởi ra giúp tôi đi, chúng ta đi ngâm bồn tắm."
Ôn Từ Thư khẽ vân vê chiếc cúc áo sơ mi của hắn, tầm mắt đảo qua bờ môi mỏng cùng yết hầu đang khẽ chuyển động của người đàn ông, nhẹ giọng bảo: "Hình như em thật sự có chút mệt rồi."
Bạc Thính Uyên cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên bờ môi cậu: "Cho nên tôi mới bảo là để tôi ngâm bồn cho em ngắm, giúp em giải tỏa mệt mỏi đấy thôi."
"Hả?" Ôn Từ Thư trố mắt ra nhìn trân trân vào gương mặt quyến rũ đến mức đủ để mê hoặc lòng người của hắn.
Cái kiểu giải lao này mà cũng hợp lý được sao trời?!