Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi

Chương 43: Chính văn hoàn

Hôn lễ của Kỷ Hành Nhất và Nguyễn Nặc được tổ chức trên một hòn đảo ở nước L, cùng ngày với hôn lễ của Tiêu Từ và Dương Ấu. Kỷ Nguyễn làm hoa đồng, còn Tiêu Từ thì mời một cô bé xinh xắn người bản địa làm hoa đồng cùng.

Nguyễn Nặc mặc váy cưới trắng, ôm bó hoa trong tay, từng bước chậm rãi tiến về phía Kỷ Hành Nhất.

Ánh nắng, bờ cát, hải âu - tất cả đều đúng như khung cảnh trong giấc mơ của Kỷ Hành Nhất.

Nhìn cô dâu đang tiến lại gần, hốc mắt Kỷ Hành Nhất dần đỏ lên.

Cô của năm xưa, dù có tưởng tượng thế nào cũng không ngờ được sẽ có một ngày như hôm nay.

Khi nắm lấy tay đối phương, lắng nghe mục sư địa phương đọc lời thề, ánh mắt của Kỷ Hành Nhất chưa từng rời khỏi người trước mặt, cho đến khi mục sư hỏi cô có đồng ý hay không.

"Con đồng ý!"

Mục sư lại quay sang hỏi Nguyễn Nặc một lần nữa.

"Con đồng ý."

Hai má Nguyễn Nặc ửng hồng, cô ngẩng đầu, e thẹn đối diện với ánh mắt của người kia.

Một tháng trước, Kỷ Hành Nhất đã bắt đầu chuẩn bị cho buổi hôn lễ này - từ mẫu thiệp mời nhỏ nhất đến toàn bộ quy trình buổi lễ, tất cả đều do cô tỉ mỉ lên kế hoạch.

Ban đầu, cô vốn không quá để tâm việc có tổ chức lễ cưới hay không, vì chỉ cần được gả cho người mình yêu, cô đã mãn nguyện rồi.

Nhưng từ lúc tiến vào lễ đường đến giờ, ánh mắt của Alpha trước mặt chưa từng rời khỏi cô dù chỉ một khắc - ánh nhìn say đắm, sâu tình, tràn ngập niềm vui và tình yêu, như bao phủ lấy cô trong tầng tầng lớp lớp mật ngọt.

Trái tim Nguyễn Nặc cũng vì thế mà mềm nhũn, ngọt ngào vô tận.

"Nặc Nặc, hôm nay em đẹp quá!" Sau khi trao nhẫn, Kỷ Hành Nhất vén tấm khăn voan trên đầu cô, khẽ thở than.

Nguyễn Nặc e lệ ngẩng mắt lên, đôi má hồng hồng, môi khẽ mấp máy như muốn nói lại thôi, khiến Kỷ Hành Nhất ngẩn ngơ nhìn.

Bên cạnh, Tiêu Từ và Dương Ấu đã đi đến nghi thức trao nụ hôn.

Kỷ Hành Nhất chậm một nhịp, vội vã cúi xuống hôn cô, động tác vừa gấp gáp vừa dịu dàng.

Nguyễn Nặc đỏ mặt nhắm mắt lại, nghe Alpha khẽ trấn an: "Đừng sợ."

Cảm giác căng thẳng, bối rối trong lòng cô dần tan biến.

Sau khi tách ra, Kỷ Hành Nhất phát hiện son môi của Nguyễn Nặc bị lem, đỏ tươi dính quanh viền môi, cô không kìm được bật cười, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi.

Nhìn thấy cô cười vui đến thế, Nguyễn Nặc cũng cười theo.

"Cười gì thế?"

"Vui thôi!"

Kỷ Hành Nhất v**t v* má cô, mặt mày rạng rỡ: "Em cũng rất vui!"

Lễ cưới còn chưa kết thúc, Kỷ Hành Nhất đã kéo Nguyễn Nặc chạy đi, để việc tiếp đãi khách mời lại cho dì họ và mẹ Nguyễn.

Kỷ Hành Nhất nắm tay Nguyễn Nặc, kéo cô đang thở hổn hển chạy đến bãi biển.

"Hành Nhất, chị kéo em chạy làm gì thế, tiệc cưới còn chưa bắt đầu..."

"Chính vì sắp bắt đầu nên chị mới chạy." Kỷ Hành Nhất gõ nhẹ lên trán cô, "Chị không muốn phí thời gian vào việc mời rượu, hơn nữa chị biết, em không thích thấy chị uống."

"Thế mà chị uống ít à?" Nguyễn Nặc lẩm bẩm.

Kỷ Hành Nhất ngượng ngùng cười: "Chị đâu có uống vô cớ, mấy lần đó đều vì em cả."

"Ồ?" Nguyễn Nặc liếc cô một cái, vẻ mặt đầy nghi ngờ.

"Thật mà! Em xem, lần đầu chị uống rượu là khi ở Trúc Tây, lúc em sinh bé con, chị vui quá, nên uống thêm mấy ly với đồng nghiệp."

Kỷ Hành Nhất vừa nói vừa bắt đầu liệt kê, "Lần thứ hai là... đúng rồi, lúc Tiêu Từ và Dương Ấu đi đăng ký kết hôn..."

Nhớ lại, Kỷ Hành Nhất khẽ thở dài: "Khi đó chị không biết phải xử lý mối quan hệ giữa chúng ta thế nào, có lẽ ngay lúc đó chị đã thích em rồi, chỉ là chưa nhận ra thôi. Có vài cảm xúc mơ hồ, nhưng chị biết mình không xứng, sợ mối quan hệ vốn đã mong manh này sẽ thay đổi, nên trong tiềm thức, chị không dám nghĩ sâu hơn. Hơn nữa, vì ba mẹ chị, nên chị chưa bao giờ kỳ vọng gì vào hôn nhân cả. Còn lần thứ ba, Nặc Nặc, em cũng biết rồi, khi đó chị vừa áy náy vừa sợ hãi..."

"Thật ra, ngay cả bây giờ, chị vẫn thấy như không thật. Một người tuyệt vời như em, dịu dàng như em - thật sự thuộc về chị sao? Liệu có phải chỉ là một giấc mơ, để đến khi tỉnh lại, chị vẫn ở căn phòng thuê tồi tàn ở trấn Lưu Hà, sống ngày qua ngày một cách tẻ nhạt?"

"Nặc Nặc, nói cho chị biết đi, rằng tất cả những điều này là thật. Nói với chị rằng chúng ta đã kết hôn, đã có giấy chứng nhận, đã có con, có một ngôi nhà ở Lăng Giang... Nói với chị, rằng em yêu chị đi - chị vẫn chưa từng nghe em nói..."

Nguyễn Nặc nhìn Alpha trước mặt càng nói càng trở nên u sầu, mày khẽ nhíu, mắt cụp xuống, dường như sắp rơi lệ. Lúc này cô mới hiểu, thì ra trong lòng Hành Nhất vẫn luôn bất an như vậy. Cô âm thầm tự trách bản thân đã quá sơ ý, đến hôm nay mới nhận ra, dưới vẻ mạnh mẽ của Alpha ấy lại giấu một trái tim yếu mềm.

"Hành Nhất, xin lỗi, là em quá vô tâm, không biết trong lòng chị lại có nhiều điều như vậy." Cô âm thầm hạ quyết tâm, sau này nhất định sẽ quan tâm đến Alpha nhiều hơn một chút.

Nguyễn Nặc bước tới ôm lấy cô, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô: "Bây giờ tất cả đều là thật, Hành Nhất. Em là vợ của chị, chúng ta đã kết hôn, đã nhận giấy chứng nhận, còn có một đứa con - con bé tên là Kỷ Nguyễn, năm nay năm tuổi, đang học mẫu giáo. Chúng ta đã chuyển đến Lăng Giang được hơn năm năm, hai năm trước còn đăng hộ khẩu rồi. Còn nữa..."

Nguyễn Nặc bỗng đỏ mặt, ngượng ngùng nhìn ánh mắt đáng thương của Kỷ Hành Nhất: "Em yêu chị, đã yêu từ rất lâu rồi..."

Kỷ Hành Nhất hơi sững lại, trong mắt lóe lên niềm vui sướng tột độ, lập tức ôm chặt cô vào lòng: "Cái gì? Thật không? Nói... nói lại lần nữa đi! Em... chị chưa nghe rõ!"

Nguyễn Nặc thẹn thùng cúi đầu, ngón tay vô thức siết lấy vạt áo trước ngực cô: "Em nói... em yêu chị..."

Kỷ Hành Nhất cười đến nỗi đôi mắt cong lên, rồi "chụt" một tiếng, hôn mạnh lên môi cô: "Chị cũng vậy, chị cũng yêu em, Nguyễn Nặc."

Sau đó cô quay ra bờ biển, lớn tiếng hét lên: "Chị yêu em!"

"Chị yêu Nguyễn Nặc!"

"Yêu nhất trên đời!"

Bờ biển rộng lớn, từng đợt sóng xô tới rồi lại rút đi, mang theo lời tỏ tình của Alpha truyền đi thật xa.

Rõ ràng không có tiếng vọng, nhưng lại như có âm vang, vòng quanh bên tai Nguyễn Nặc mãi không dứt.

May mà lúc ấy chẳng có ai, nếu không cô chắc chắn sẽ nhào tới bịt miệng Kỷ Hành Nhất ngay.

Kỷ Hành Nhất và Nguyễn Nặc chơi ở bờ biển đến tận khuya mới quay về, đã vui đùa thỏa thích, nhưng vừa về không thể tránh khỏi bị mắng một trận.

Thẩm Yên vừa thấy hai người trở về liền bắt đầu càm ràm. Hai cặp tân nhân, hôn lễ còn chưa xong mà đã chạy mất một đôi, để lại một đống khách mời trố mắt nhìn nhau. May mà còn lại một đôi cố gắng chống đỡ, miễn cưỡng giữ được thể diện, nhưng vì vậy mà Tiêu Từ và Dương Ấu bị chuốc không ít rượu, đến khi tàn tiệc cả hai nhìn gì cũng thành hai bóng.

Kỷ Hành Nhất nhanh chóng ra hiệu cho Nguyễn Nặc về phòng nghỉ trước, còn mình thì ngoan ngoãn đứng đó chịu phê bình. Mẹ Nguyễn nhìn thấy động tác nhỏ của hai người, chỉ khẽ lắc đầu, cuối cùng cũng không nói gì, rồi quay vào phòng.

Thẩm Yên nói mãi cũng mệt, thấy Kỷ Hành Nhất cúi đầu nghe ngoan ngoãn, dáng vẻ ngoan hiền, cơn giận cũng nguôi dần.

"Thôi được rồi, con bé chết tiệt, lần sau có muốn làm gì thì nói trước một tiếng, để tôi còn chuẩn bị tinh thần!" Thẩm Yên thở dài, hiển nhiên đã quen dọn dẹp hậu quả cho cô, giận cũng thành quen rồi.

Kỷ Hành Nhất cười nịnh: "Sai rồi sai rồi, dì họ, lần sau nhất định con sẽ báo trước."

"Còn muốn có lần sau à!"

Thẩm Yên làm bộ cầm dép ném qua, Kỷ Hành Nhất nhanh nhẹn né tránh.

"Không không không! Sẽ không có nữa đâu!"

Rồi cô vội vàng chạy biến.

"Dì họ vất vả rồi, ngủ sớm nhé!"

Kỷ Hành Nhất thò đầu ra từ góc tường nói một câu rồi lại chạy mất.

Thẩm Yên vừa cười vừa mắng một tiếng, sau đó cũng về phòng.

Khi Kỷ Hành Nhất trở lại, thấy Nguyễn Nặc đã tắm xong nằm nghỉ rồi, trong lòng hơi tiếc nuối - cô còn muốn cùng nhau tắm, chơi trò uyên ương tắm chung gì đó... khụ khụ...

Nhưng mà, đêm còn dài...

Cô kiềm lại ngọn lửa nóng bỏng trong mắt, nhanh chóng vào phòng tắm tắm vội một trận, rồi quấn đại một chiếc khăn tắm, lén lút chui vào chăn...

Nguyễn Nặc trong cơn mơ màng cảm thấy hô hấp trở nên khó khăn, không khí trong miệng dường như bị cướp sạch. Khi ý thức dần tỉnh lại, cô nhìn thấy Kỷ Hành Nhất đang gấp gáp hôn mình.

Thấy cô tỉnh rồi, Kỷ Hành Nhất càng hôn cuồng nhiệt hơn. Mắt Nguyễn Nặc nhanh chóng mờ đi, phủ lên một tầng sương mỏng, hai má đỏ bừng - không biết là vì ngạt thở hay vì xấu hổ.

"Ưm... dừng lại một chút..."

Nguyễn Nặc nghiêng đầu tránh đi nụ hôn cuồng loạn ấy, ngẩng mắt chạm phải đôi con ngươi ngập tràn tình ý, trong lòng bỗng thấy căng thẳng, cô nuốt nước bọt, giọng khẽ nũng nịu: "Ngủ thôi... hôm nay mệt lắm rồi..."

"Đêm tân hôn mà, không thể lãng phí được đâu." Kỷ Hành Nhất nói xong, một tay luồn vào trong áo cô, tay kia giữ chặt lấy động tác của cô, khẽ cười: "Em quên rồi sao? Chuyện em đã hứa với Nhuyễn..."

Nguyễn Nặc khựng lại, nhớ tới chuyện Kỷ Nguyễn đi học về cứ khóc nhè đòi có em gái, thường xuyên nằm bò lên bụng cô hỏi trong đó có em chưa. Mỗi lần nghe cô nói "chưa có", con bé lại mếu máo muốn khóc, bất đắc dĩ cô đành hứa sẽ sinh cho nó một em gái.

"Vậy thì nhẹ thôi nhé..." Nguyễn Nặc khẽ kéo tay áo cô, ánh mắt mềm mại van nài.

Tim Kỷ Hành Nhất lập tức mềm nhũn, động tác cũng dịu lại rất nhiều: "Được, được mà..."

Gió biển gõ nhè nhẹ lên song cửa, trong phòng ngủ vang lên những tiếng rên khe khẽ...

Hai trái tim trẻ tuổi, nóng bỏng va vào nhau - đêm nay, định sẵn là một đêm không ngủ.

___

Editor: ai thích cốt truyện êm đềm không nhiều hoặc ít sóng gió từ bên ngoài như này thì có thể tham khảo thêm bộ "Sau khi Alpha phế có con thì hoàn lương rồi _ Vô Thời Bất Nghi Thu", cá nhân t đọc thấy cũng êm êm đềm đềm :v