Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi

Chương 40: Đánh Dấu Vĩnh Viễn

Vào một ngày trời quang mây tạnh, Kỷ Hành Nhất và Nguyễn Nặc đã đăng ký kết hôn.

Bước ra khỏi Cục Dân chính, Nguyễn Nặc ôm cuốn sổ đỏ, cả người như đang bay.

Cô thực sự đã kết hôn với Hành Nhất...

Cảm giác ẩm ướt mềm mại truyền đến trên trán, cô khẽ ngước mắt, Alpha trước mặt đắc ý hôn chụt một cái nữa, rồi giơ cuốn sổ đỏ lên, vui mừng và bất ngờ: "Nặc Nặc, lần này em muốn chạy cũng không thoát được nữa."

Nguyễn Nặc nhìn rõ sự chiếm hữu rõ ràng trong mắt cô ấy, lòng cô cảm thấy yên tâm, sau đó nhận ra xung quanh có nhiều người, mặt cô đỏ bừng ngay lập tức: "Chị nói bậy bạ gì vậy, em chạy đi đâu chứ?"

Kỷ Hành Nhất khẽ ôm cô: "Ừm... chị nói bậy, vợ ơi~"

Mặt Nguyễn Nặc lập tức đỏ bừng, xấu hổ giấu khuôn mặt đang ửng hồng, giọng nói nhỏ nhẹ phản bác: "Đừng gọi lung tung..."

Kỷ Hành Nhất lại cố tình không nghe, gọi hết tiếng này đến tiếng khác, Nguyễn Nặc đành phải đưa tay bịt miệng cô lại.

"Được rồi, chị không gọi nữa." Kỷ Hành Nhất gỡ bàn tay nhỏ bé khỏi môi mình, hôn nhẹ một cái rồi nắm chặt trong lòng bàn tay, kéo cô đi: "Nặc Nặc, chúng ta đi ăn mừng thôi!"

Nguyễn Nặc bước theo sát, ánh mắt dừng lại ở hai bàn tay đang đan chặt vào nhau, mỉm cười ngọt ngào.

"Hành Nhất, chúng ta đi đâu?"

"Đi chơi, hôm nay chúng ta chơi thỏa thích, chỉ có hai chúng ta thôi." Kỷ Hành Nhất chìm đắm trong niềm vui, đôi mắt và lông mày rạng rỡ, khiến Nguyễn Nặc cũng vô thức giãn lông mày, vui mừng khôn xiết.

Họ đến thủy cung thành phố Lăng Giang trước, ở đó, Nguyễn Nặc lần đầu tiên được chiêm ngưỡng thế giới dưới đáy biển đầy màu sắc, những con sao biển chậm rãi bò, những rạn san hô rực rỡ thành từng mảng, cùng với đủ loại cá đủ màu sắc...

Cô hoàn toàn bị thu hút, áp vào mặt kính không chớp mắt nhìn một con sao biển săn mồi, thứ trong suốt từ từ chui vào khe hở của loài giáp xác, kéo thức ăn vào dạ dày của nó.

"Thật kỳ diệu." Kỷ Hành Nhất nghe cô lẩm bẩm, cô cũng là lần đầu tiên đến, khi tìm hiểu thông tin đã nghe nói thủy cung là nơi hẹn hò lý tưởng cho các cặp đôi.

"Bên kia còn có cá voi nữa."

(P/s: chắc cá voi sát thủ (Orca) hoặc cá voi trắng (Beluga) chứ ko phải cá voi xanh (Blue Whale) -.-")

Nguyễn Nặc quay đầu lại, đôi mắt lấp lánh, nóng lòng muốn đi xem một chút. Hai người cùng nhau đi đến đầu bên kia của thủy cung, quả nhiên nhìn thấy một con cá voi đang bơi vòng quanh.

Nguyễn Nặc nhìn ngắm, đột nhiên có chút thất vọng, bởi vì cô mới phát hiện ra thế giới này rộng lớn đến vậy, còn có rất nhiều thứ cô chưa từng thấy, chưa từng thử, bản thân trước đây quá hẹp hòi và vô tri, dường như từ khi gặp Hành Nhất, thế giới của cô dần trở nên rộng mở, bất kể là nhận thức về Alpha, hay hiểu biết về thế giới này, về sự kỳ vọng vào tương lai, đều là hoàn toàn mới, mang tính đột phá.

Trước đây cô chỉ biết gả cho Alpha thì theo Alpha, chỉ biết tương lai sẽ trở thành một người vợ Omega dịu dàng hiền thục, sinh con đẻ cái cho Alpha, dù trong lòng không đồng tình với cuộc sống có thể nhìn thấy trước kết cục này, nhưng cũng không thể phản kháng. Với Kỷ Hành Nhất... là lần duy nhất cô vượt ra ngoài khuôn phép, cũng là bước ngoặt thay đổi vận mệnh của cô. Đi cùng nhau đến nay, không chỉ có một Alpha trăm bề chu đáo, chăm sóc tận tình, mà còn có cơ hội vào học ở trường đại học danh tiếng, chiêm ngưỡng thế giới rộng lớn hơn...

Cô không khỏi ngẩn ngơ, có một cảm giác không thực.

Kỷ Hành Nhất nhạy bén nhận ra sự thay đổi cảm xúc của cô, kéo người quay lại đối diện, hỏi: "Sao vậy? Không thích sao?"

Nguyễn Nặc hoàn hồn, vội vàng lắc đầu: "Không phải là không thích."

Nếu Kỷ Hành Nhất không phát hiện ra vệt nước mắt nơi khóe mắt cô, cô có lẽ đã tin rồi.

"Còn nói không, vậy đây là gì?" Cô nhìn vết nước mắt dính trên đầu ngón tay mình, hỏi.

Nguyễn Nặc đành phải nói ra suy nghĩ của mình, vừa nói vừa mang theo chút tủi thân: "Em quá thiếu hiểu biết..."

Tình huống này, rõ ràng là cần phải dỗ dành.

Kỷ Hành Nhất thấy cô thật đáng yêu, cố nén nụ cười nơi khóe miệng, xoa xoa khuôn mặt tủi thân nhỏ bé của cô: "Ai nói vậy, vợ chị thông minh lắm, còn là sinh viên giỏi nữa chứ."

Nói rồi cô nắm tay cô ấy hôn một cái: "Những cảnh đẹp sau này, chị sẽ cùng em đi ngắm."

Giọng nói và ngữ điệu của Alpha cực kỳ dịu dàng, rất dễ khiến người ta đắm chìm vào đó. Nguyễn Nặc ngượng ngùng ngước mắt, tươi cười, ôm lấy Alpha, giọng nói nũng nịu dịu dàng: "Hành Nhất, chị thật tốt."

Kỷ Hành Nhất mỉm cười: "Chị chỉ tốt với vợ mình thôi."

Tai Nguyễn Nặc đỏ ửng, rõ ràng vẫn chưa quen với sự thay đổi cách xưng hô, nhưng trong lòng lại ngọt ngào như được bôi mật.

Ra khỏi thủy cung, Kỷ Hành Nhất kéo Nguyễn Nặc đi xem phim, dạo phố ẩm thực Giang Bắc, đến khu trò chơi điện tử... sắp xếp trọn vẹn một ngày.

Buổi tối, Kỷ Hành Nhất kéo Nguyễn Nặc đến nhà hàng nổi tiếng đã đặt trước, gọi một bàn đầy món ăn theo khẩu vị của Nguyễn Nặc, mỗi đĩa không nhiều nhưng đủ kiểu.

Ăn tối xong, Kỷ Hành Nhất nắm tay Nguyễn Nặc đi dạo ven sông một lúc, đối diện bờ sông là vòng đu quay lớn nhất thành phố. Chơi cả ngày, Nguyễn Nặc đã kiệt sức, mềm oặt nằm trên lưng Kỷ Hành Nhất cùng cô đi dạo.

"Nặc Nặc đã không chịu nổi rồi sao? Thể lực kém thật." Kỷ Hành Nhất trêu chọc.

Nguyễn Nặc thều thào th* d*c, không phục dùng nắm đấm nhỏ màu hồng đấm cô: "Thể lực của Omega vốn dĩ không bằng Alpha, chị được lợi còn giả vờ ngoan!"

Kỷ Hành Nhất xin tha, giọng điệu chuyển ngoặt: "Vậy chúng ta về nghỉ ngơi nhé?"

Nguyễn Nặc im lặng, không nói đồng ý cũng không phản đối, thực ra từ tận đáy lòng, cô thích ở riêng với Alpha hơn, tận hưởng thế giới hai người, từ khi quen nhau đến nay, thời gian hai người ở riêng với nhau đếm trên đầu ngón tay. Nhưng cô không thể nói ra, chỉ lặng lẽ ôm chặt cổ Alpha hơn.

Kỷ Hành Nhất dường như có thần giao cách cảm nhận được tín hiệu, chậm rãi nói: "Thực ra còn một nơi chưa đi..."

"Ở đâu-" Nguyễn Nặc phản xạ hỏi lại ngay, sau đó xấu hổ im bặt.

Khóe môi Kỷ Hành Nhất cong lên, ánh mắt lướt qua ý cười đắc thắng: "Tắm suối nước nóng."

"Suối nước nóng Lộc Sơn..." Cô dừng lại một chút, tiếp tục nói, "Rất nổi tiếng. Vừa hay em mệt rồi, ngâm mình sẽ rất thoải mái!"

"Sao nào, Nặc Nặc, đi không?"

Giọng Kỷ Hành Nhất mang theo ý dỗ dành.

"Tắm xong còn được mát-xa..."

Kỷ Hành Nhất từ từ thả mồi nhử.

Tai Nguyễn Nặc động đậy, do dự một thoáng liền nhanh chóng động lòng: "Thật sao?"

Đã mắc câu.

Nụ cười nở rộ trên mặt Kỷ Hành Nhất: "Đương nhiên là thật!"

Thế là Nguyễn Nặc đồng ý.

Kỷ Hành Nhất lập tức gọi xe xuất phát.

Chưa đầy mười phút, đã đến đích.

Nguyễn Nặc vừa xuống xe đã nhìn thấy tấm biển hiệu nổi bật-Khách sạn Suối nước nóng Lộc Sơn.

Cô cứ nghĩ là khu thắng cảnh, chưa kịp hỏi kỹ, Kỷ Hành Nhất mặt không đổi sắc kéo cô vào quầy lễ tân thuê phòng.

"Suối nước nóng ở đây là hồ trong nhà, tính riêng tư khá cao, đến lúc đó em sẽ không bị gò bó."

Nguyễn Nặc nghe lời giải thích điềm tĩnh của cô, đè nén nghi ngờ trong lòng.

Tiếng "tít" một cái, cửa phòng mở. Nguyễn Nặc cũng nhìn rõ cách bố trí bên trong, vừa vào là cấu hình phòng suite, phòng ngủ và hồ tắm suối nước nóng chỉ cách nhau một tấm bình phong. Hồ có thiết bị tự động thay nước, cứ sau ba tiếng sẽ thay nước toàn bộ một lần, mỗi ngày đều có người sắp xếp hút nước làm sạch và khử trùng.

Kỷ Hành Nhất lại đợi nước suối nóng tự động thay một lần, thử nhiệt độ nước, tự mình c** q**n áo xuống nước, tựa vào thành hồ, giả vờ khó hiểu nhìn Omega vẫn mặc quần áo chỉnh tề, thúc giục: "Xuống đi, Nặc Nặc, nhiệt độ nước khá thoải mái đấy."

Nguyễn Nặc ngượng ngùng: "Chị trước đó đâu có nói là tắm cùng..."

Kỷ Hành Nhất cười: "Chúng ta đã là vợ vợ rồi, tắm cùng nhau chẳng phải là điều hiển nhiên sao?" Cô thích thú nhìn biểu cảm ngày càng xấu hổ của người đối diện.

"Chị, chị quay lưng lại, chúng ta mỗi người một bên." Nguyễn Nặc nói với vẻ mạnh miệng nhưng yếu thế, lợi dụng lúc Alpha quay lưng, run rẩy cởi cúc áo, cởi đến khi chỉ còn lại q**n l*t, liền ôm ngực bước xuống hồ.

"Xong chưa?" Kỷ Hành Nhất nghe thấy tiếng nước, vẫn hỏi lại một lần.

"Xong, xong rồi."

Nguyễn Nặc ngồi cách xa, chỉ để lộ cái đầu và một đoạn cổ trắng nõn.

Kỷ Hành Nhất lướt nhìn từ trên xuống dưới một vòng không để lại dấu vết, trong mắt đầy ý cười.

"Nặc Nặc, nghe dì Dương nói, tháng sau dì ấy sẽ đi hưởng tuần trăng mật với dì họ rồi, em nói xem chúng ta có nên làm một chuyến không?"

Nguyễn Nặc dần thả lỏng, suy nghĩ một chút, nói: "Không cần đâu, chúng ta đi rồi, con bé biết làm sao, cứ để chị Dương Ấu và họ chăm sóc cũng không tiện."

"Nhưng mà... em không muốn đi đến những nơi xa hơn để xem sao?" Kỷ Hành Nhất từ từ dịch lại gần, "Chúng ta có thể đi đảo, đi thảo nguyên, đi núi tuyết..."

Nguyễn Nặc không hề hay biết, lộ vẻ khao khát, nhưng nghĩ đến thực tế hiện tại, bản thân còn đang đi học, Hành Nhất vừa mới chuyển sang nhân viên chính thức không lâu, con gái lại còn nhỏ, cùng với mẹ và em trai cô cuộc sống cũng chưa ổn định, cô lấy lại tinh thần: "Sau này sẽ có cơ hội, bây giờ không được."

Thấy vẻ mặt ai oán của Kỷ Hành Nhất, cô an ủi: "Hành Nhất, đợi Nhuyễn Nhuyễn lớn hơn chút nữa, chúng ta sẽ đi."

"Vậy tuần trăng mật có thể hoãn lại, nhưng có một chuyện không thể chờ được..." Kỷ Hành Nhất nhìn cô u ám.

Nguyễn Nặc giật mình nhận ra hai người đã rất gần nhau, và đôi mắt u tối của Alpha khiến cô bản năng cảm thấy nguy hiểm, chóp mũi như ngửi thấy mùi rượu mận thoang thoảng.

"Chu-chuyện gì?" Nguyễn Nặc lại chìm sâu hơn một chút, cằm chạm mặt nước, lưng dán chặt vào thành hồ.

Tuy nhiên vẫn không thể ngăn cản Alpha tiến lại gần.

"Động phòng chứ, Nặc Nặc." Kỷ Hành Nhất mắt cong cong, đứng dậy bước về phía cô.

Nguyễn Nặc quay đầu nhắm mắt lại ngay khoảnh khắc cô đứng lên, sau đó hai cánh tay bị ôm lấy, lưng áp vào một cơ thể mềm mại trơn láng.

"Em, em không tắm nữa..." Nguyễn Nặc muốn chạy trốn, nhưng bị vòng tay ôm chặt eo, cảm giác tê dại lan khắp tứ chi.

"Không được đâu, ở đây một đêm rất đắt, đi sớm không phải là lãng phí sao." Kỷ Hành Nhất áp vào cổ cô ngửi ngửi, cọ cọ.

"Một đêm?" Nguyễn Nặc nhạy bén nắm bắt được hai từ này.

"Đúng vậy, một đêm. Hôm nay chúng ta không về nhà, cả ngày hôm nay là của riêng hai chúng ta, Nhuyễn Nhuyễn ở chỗ cô họ rồi, không sao đâu."

Nguyễn Nặc cảm thấy chân tay mềm nhũn một cách khó hiểu.

"Chị đã lên kế hoạch từ trước rồi..." Nguyễn Nặc dựa mềm mại vào người cô.

Kỷ Hành Nhất mỉm cười: "Đi chơi với vợ, đương nhiên phải lên kế hoạch chu đáo."

Bàn tay cô lướt qua từng tấc da thịt, Nguyễn Nặc đỏ mặt, van xin: "Đừng xoa nữa..."

Kỷ Hành Nhất buông tay, nâng cằm Omega lên và hôn cô, hút lấy vị ngọt ngào của hương hoa quế.

"Ưm..." Omega khẽ rên, nghiêng đầu th* d*c, má đỏ bừng.

Kỷ Hành Nhất đuổi theo đòi hôn, động tĩnh dưới nước không nhỏ, nước suối nóng cuộn trào gấp gáp.

Nguyễn Nặc ôm lấy cổ Alpha, đôi mắt ướt át, giọng nói đứt quãng.

Kỷ Hành Nhất hôn cô, dỗ dành: "Ngoan, đợi một lát nữa."

Cô biết cô ấy muốn làm gì, vì vậy cô cứ đợi, đợi mãi, cho đến khi hương hoa quế nồng nàn lan tỏa khắp phòng, mặt cô ấy ửng hồng, ánh mắt mơ màng ẩm ướt, rõ ràng đã hoàn toàn đ*ng t*nh, ngơ ngẩn nhìn Alpha cọ sát lại gần, cổ kề cổ ôm nhau.

Hơi thở ấm áp phả vào tai, khiến cô ngứa ngáy khó chịu.

"Nặc Nặc, chị yêu em."

Sau đó, một cơn đau nhói mơ hồ truyền đến từ gáy, có thứ gì đó được bơm vào, rất sâu, khiến cô bản năng muốn chạy trốn.

Kỷ Hành Nhất giữ chặt cánh tay và đôi chân đang vùng vẫy của cô, vỗ nhẹ trấn an.

Không biết bao lâu sau, quá trình đánh dấu vĩnh viễn hoàn thành, Kỷ Hành Nhất ôm lấy Omega mềm nhũn không còn sức lực, hôn lên khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của cô.

Nguyễn Nặc dần dần hồi phục, hé mở mắt: "Kết thúc rồi sao?"

"Kết thúc rồi." Kỷ Hành Nhất hôn lên mắt cô, "Bây giờ Nặc Nặc là của riêng chị rồi."

Nguyễn Nặc cười một cái, rúc vào ngực cô: "Hành Nhất, buồn ngủ quá, em muốn ngủ..."

"Ừ, ngủ đi, chị giúp em tắm rửa."

Omega nhắm mắt lại, chưa đầy một phút đã ngủ say.

Kỷ Hành Nhất cẩn thận lau sạch lớp mồ hôi dính nhớp trên người cô, bước lên bậc thang, hồ tắm suối nước nóng phía sau nhanh chóng khởi động thiết bị tự động thay nước một lần nữa. Tắm rửa sạch sẽ trong phòng tắm, Kỷ Hành Nhất bế Omega lên giường, đắp chăn cẩn thận, rồi tự mình chỉnh trang lại và ra ngoài.

Một lát sau, cô lại quay về với hai chiếc túi, nằm trở lại trên giường.

"Ngủ ngon, Nặc Nặc của chị."