Liên tiếp mấy ngày, Kỷ Hành Nhất nhận ra Nguyễn Nặc uể oải, thần sắc thất hồn lạc phách, càng kỳ lạ hơn là - cô luôn cố tình hay vô ý mà tránh mặt mình.
"Nguyễn Nặc, em sao thế?" Hôm ấy được nghỉ, Kỷ Hành Nhất chặn cô ở góc tường, không cho cô lấy cớ bỏ đi.
"Chị nói rồi, có chuyện gì thì nói với chị, đừng giấu trong lòng mãi như vậy."
Nguyễn Nặc từ từ ngẩng mắt, nhìn cô một cái rồi lại cúi đầu tránh đi: "Em không sao."
Trong ánh nhìn ấy, có oán trách, có buồn thương, có ấm ức, thậm chí còn như đang tố tội. Kỷ Hành Nhất bắt đầu nghi ngờ chẳng lẽ mình làm gì khiến cô ấy buồn? Nghĩ kỹ lại, dạo gần đây hình như mình cũng chẳng làm gì cả.
Cùng lắm chỉ là như mọi khi, trêu chọc vài câu lúc cô cho con bú; sau lần bị "dạy dỗ" trước, cô cũng không dám làm bậy nữa. Hay là... lần trước cô vô tình thấy Nguyễn Nặc thay đồ, bị phát hiện rồi?
Nghĩ đến t*m l*ng tr*ng n*n mịn màng và đôi chân dài thẳng tắp hôm đó, Kỷ Hành Nhất vô thức l**m môi - cô thật sự không cố ý mà!
Không nghe thấy động tĩnh, Nguyễn Nặc len lén ngẩng mắt nhìn, lại bắt gặp ánh mắt Alpha đang dán chặt lên ngực mình. Cô vừa mới cho con bú, cổ áo chưa kéo lại ngay, dưỡng sức một thời gian nên chỗ ấy nay đã đầy đặn hơn trước rất nhiều.
Ả Alpha lưu manh này!
Nguyễn Nặc ngượng ngùng kéo lại vạt áo trước ngực, trừng cô một cái đầy oán trách.
Kỷ Hành Nhất hoàn hồn, ban đầu còn hơi ngượng, nhưng bị Nguyễn Nặc trừng như vậy, chút ngượng ấy liền tan biến, cô bất ngờ bật cười, khẽ nhéo cằm Omega, cố ý hỏi: "Trừng chị làm gì thế?"
Omega bị cô kẹp cằm, không nhúc nhích được, chỉ có thể hơi ngẩng đầu, tránh ánh mắt cô: "Chị... chị không đứng đắn!"
Kỷ Hành Nhất cười tít mắt, gật đầu: "Đúng đấy, chị vốn đâu phải người đứng đắn, giờ em mới biết à?"
Alpha cúi người xuống gần hơn, gần đến mức Nguyễn Nặc cảm thấy nhịp tim mình chắc chắn bị Alpha nghe thấy hết.
"Kỷ Hành Nhất..." Nguyễn Nặc khẽ gọi tên cô, giọng mềm mại, "Chị, buông em ra trước đi......"
Alpha nới lỏng lực, nhưng vẫn giữ hờ hờ: "Được thôi, nhưng em phải nói cho chị biết, tại sao em buồn? Tại sao lại tránh chị?"
"Có phải là... vì hôm đó chị vô tình thấy em thay đồ, nên em giận à?" - cô dò hỏi.
Nghe vậy, Nguyễn Nặc lập tức ngẩng đầu, trong mắt vừa kinh ngạc vừa thẹn: "Chị... chị... sao lại lén nhìn người khác thay đồ!" Hôm đó cô dậy muộn, lại hơi lười, tưởng Alpha không có ở nhà, liền thay đồ ngay trong phòng. Vậy ra, dáng vẻ trần như nhộng của mình đều bị Alpha thấy hết rồi sao?!
Alpha liền biện bạch với vẻ đầy lý lẽ: "Chị không có lén nhìn, là lúc vào phòng vô tình thấy, chị đâu biết em đang cởi--"
Nguyễn Nặc vội lấy tay bịt miệng cô lại: "Đừng nói nữa......"
Kỷ Hành Nhất lập tức ngậm miệng, rồi nhanh trí hỏi: "Vậy tức là, lúc đó em không biết chị ở trong phòng? Thế thì tại sao lại không thèm để ý đến chị nữa?"
Nguyễn Nặc cụp mắt, cắn môi - cô phải nói thế nào đây? Kỷ Hành Nhất đã quên mất rồi, cô ấy không nhớ mình đã nói gì, làm gì sau khi say, nhưng chính bản thân cô lại ngu ngốc mà tin là thật...
Nghĩ đến đó, mũi Nguyễn Nặc cay xè, hốc mắt cũng dần ươn ướt.
"Kỷ Hành Nhất, chị có thể... có thể đừng uống rượu nữa được không?" - Có thể đừng nói những lời dễ khiến người ta hiểu lầm, đừng làm những hành động mập mờ ấy nữa được không.
Giọng Omega lẫn trong tiếng nức nở yếu ớt, khiến tim Kỷ Hành Nhất đau nhói, cô ôm chặt người trong lòng: "Được, được, chị sẽ không uống nữa, sẽ không về muộn nữa, sẽ không để em phải chờ chị một mình nữa. Đừng khóc nữa, em khóc làm tim chị cũng đau theo rồi."
Nguyễn Nặc tựa vào ngực cô, lại càng khóc dữ dội hơn. Cô thật sự... hết cách rồi.
Cô thích Alpha này - người vừa vô tâm vừa có chút xấu tính. Từ khi Alpha cúi đầu xin lỗi cô, giúp cô bôi thuốc cho chân, dù khó khăn vẫn nói sẽ cho cô học đại học, đến khi tự tay chăm sóc cô suốt thời kỳ mang thai, mỗi ngày đều áp má vào bụng cô trêu ghẹo, đổi cách kể chuyện cười chọc cô vui - cô đã thích cô ấy mất rồi.
Cô ấy có thể không phải một Alpha có chí tiến thủ, có thể hơi ham ăn biếng làm, có thể thỉnh thoảng thích giở trò lưu manh, có thể không quá chính trực cao thượng - nhưng Nguyễn Nặc vẫn cứ thích Alpha đó.
Cô thích Kỷ Hành Nhất.
Nhưng Kỷ Hành Nhất không thích cô.
Cô ấy là một Alpha tốt, nhưng không phải Alpha yêu cô.
Nguyễn Nặc khóc đến đau lòng, Kỷ Hành Nhất dỗ cô, càng dỗ cô lại càng khóc to hơn. Lúc này, bé Nhuyễn Nhuyễn cũng òa khóc, như thể cảm nhận được nỗi buồn của mẹ.
Kỷ Hành Nhất lập tức đau đầu.
Nghe thấy con khóc, Nguyễn Nặc cố nén nước mắt, gỡ tay Alpha ra, đi đến bên nôi bế con gái dậy dỗ dành. Nhìn đôi mắt giống hệt Kỷ Hành Nhất của bé, nước mắt cô lại trào ra.
Kỷ Hành Nhất nhìn người phụ nữ trước mặt đang lén lau nước mắt mà luống cuống. Cô không có kinh nghiệm dỗ người, không biết phải làm sao để khiến một Omega đang đau lòng vui trở lại.
"Rầm" - cánh cửa khép lại.
Kỷ Hành Nhất bỏ đi rồi.
"Nhuyễn Nhuyễn, có phải mẹ vô dụng quá không..." Nguyễn Nặc buồn bã dụi dụi má vào gương mặt nhỏ bé của con, hai hàng lệ lặng lẽ rơi xuống.
Mãi đến khi trời tối, Kỷ Hành Nhất vẫn chưa quay về. Nguyễn Nặc cầm điện thoại, nhìn chằm chằm vào dãy số duy nhất trên màn hình, thất thần. Cô không nên khiến cô ấy buồn như vậy.
Thẩm Yên lẩm bẩm suốt nửa ngày, nói nhất định phải dạy dỗ cô một trận.
Đúng lúc đó, Kỷ Hành Nhất trở về.
"Cô sao không nghe điện thoại hả?" Thẩm Yên chưa gì đã mắng xối xả. "Lại đi đâu quậy phá nữa đấy, sao về muộn thế này hả!"
Kỷ Hành Nhất sững người, ánh mắt rơi lên người Nguyễn Nặc đang cúi đầu, rồi khép cửa lại.
"Dì họ, điện thoại hết pin rồi, cháu không có đi quậy phá đâu." Kỷ Hành Nhất không rời mắt khỏi Nguyễn Nặc, vừa nói vừa tiến lại gần.
Nguyễn Nặc không nói một lời, đầu càng lúc càng cúi thấp hơn.
Thẩm Yên thấy bầu không khí không ổn, liền thức thời tránh đi: "Thật là, ăn cơm xong rồi mới chịu về, đúng lúc lắm, nhớ rửa bát đấy nhé!"
Giờ chỉ còn lại hai người bọn họ.
"Nguyễn Nặc." Kỷ Hành Nhất khẽ gọi một tiếng.
"Ừm..." Nguyễn Nặc đáp lại, giọng run run không kìm được.
Kỷ Hành Nhất thử nắm lấy tay cô, bàn tay chạm vào lành lạnh, tim cô chợt thắt lại. Không do dự nữa, cô lấy từ trong túi ra một vật rồi đeo vào cổ tay Nguyễn Nặc.
Nguyễn Nặc chỉ cảm thấy có vật gì mát lạnh được xỏ vào cổ tay mình, ngẩng đầu nhìn, là một chiếc vòng ngọc trơn bóng, chất liệu cực kỳ tốt. Cô nghi hoặc nhìn Kỷ Hành Nhất.
Kỷ Hành Nhất nắm tay cô, kéo xuống ngồi cạnh mình, ngón tay khẽ v**t v* chiếc vòng: "Nguyễn Nặc, chị không biết làm sao để dỗ em vui. Trên mạng nói, chẳng có Omega nào không thích đồ trang sức đẹp. Chị không có tiền, không mua được trang sức, chỉ có chiếc vòng này thôi. Em thích không? Có thấy vui hơn chút nào không?"
Nguyễn Nặc v**t v* chiếc vòng ngọc ấm mượt, hỏi: "Kỷ Hành Nhất, chiếc vòng này..."
"Là của mẹ chị để lại. Hôm nay chị đặc biệt về quê lấy." Kỷ Hành Nhất nắm lấy hai tay cô, "Mẹ chị nói, nếu sau này chị có gia đình riêng, thì hãy tặng chiếc vòng này cho Omega của chị. Nguyễn Nặc, nếu em cảm thấy không an tâm, luôn nghĩ chị không thật lòng, thì bây giờ chị nói lại lần nữa - tôi, Kỷ Hành Nhất, cả đời này chỉ có một Omega. Cô ấy tên là Nguyễn Nặc, là Omega của tôi, là mẹ của con tôi, là cô gái mà tôi sẽ chăm sóc, ở bên, và che chở cả đời."
Nước mắt Nguyễn Nặc rơi như mưa, cô khẽ lau đi giọt lệ trên má cô ấy. "Chị nói vậy, em có hiểu không? Chị là Alpha - là người có sức mạnh, có khả năng che gió chắn mưa cho em. Em có thể tin chị, dựa vào chị. Chị sẽ không bao giờ làm tổn thương em."
"Vì thế, có thể nói cho chị biết, mấy ngày nay em đang lo lắng, đang buồn chuyện gì không?" Cô từng thấy nhiều trường hợp trầm cảm sau sinh, sợ rằng Nguyễn Nặc cũng như vậy...
Nguyễn Nặc rưng rưng nhìn vào mắt cô, muốn xác nhận lần cuối: "Kỷ Hành Nhất, tại sao chị lại đối xử tốt với em như vậy?"
"Chị nói rồi mà, chị là Alpha, đối tốt với Omega là chuyện nên làm thôi-"
"Vậy còn những Omega khác thì sao, chị cũng sẽ đối xử với họ như thế à?"
"Những Omega khác có Alpha của riêng họ, liên quan gì đến chị chứ?"
Trái tim Nguyễn Nặc lạnh toát, không biết nên khóc hay nên cười. Kỷ Hành Nhất không hiểu - trên đời này vốn chẳng có cái gọi là "nên" hay "không nên". Alpha đối tốt với Omega chưa bao giờ là điều hiển nhiên. Kỷ Hành Nhất quá tin lời mẹ mình rồi.
Cô quả thật quá tham lam, đã có được sự tốt lành của Alpha, lại còn muốn có cả tình yêu của Alpha nữa.
"Kỷ Hành Nhất..." Nguyễn Nặc lo lắng nhìn cô.
"Không, Kỷ Hành Nhất, em rất vui, dạo này chỉ là nghỉ ngơi chưa đủ thôi." Nguyễn Nặc mỉm cười. Ít ra Alpha này sẽ luôn thuộc về cô. Như vậy cũng tốt rồi, thật sự rất tốt rồi.
"Kỷ Hành Nhất, chị có thể nhắm mắt lại một chút không?"
Kỷ Hành Nhất làm theo. Rồi cô cảm giác Nguyễn Nặc đứng dậy, hơi thở tiến lại gần hơn, bất ngờ có một làn mềm mại chạm lên môi, tiếp đó là một đầu lưỡi nhỏ bé, rụt rè khẽ đẩy nơi khóe môi cô...
Nguyễn Nặc vụng về khẽ m*t một cái, chạm phải ánh mắt kinh ngạc của Kỷ Hành Nhất, mặt cô chợt đỏ bừng. Cô vội vàng rút lui, quay người định bỏ chạy, nhưng lại bị Kỷ Hành Nhất kéo ngược trở về.
Kỷ Hành Nhất vòng tay từ phía sau ôm lấy cô, áp sát bên tai, khẽ hỏi: "Nguyễn Nặc, ý của em là gì?"
Nguyễn Nặc quay mặt sang bên, hàng mi dài cụp xuống, giấu đi nét thẹn thùng trong mắt: "Chỉ... chỉ là cảm ơn thôi..."
Kỷ Hành Nhất khẽ "à" một tiếng thật dài: "Vậy à... cách cảm ơn này cũng đặc biệt thật đấy."
Cô mím nhẹ đôi môi vẫn còn vương vị ấm, lại nói: "Cảm giác cũng không tệ, chị sẽ nhớ kỹ."
"Nhớ... nhớ kỹ cái gì?" Lông mày Nguyễn Nặc khẽ giật.
"Sau này khi em cảm ơn chị, chị sẽ không bị bất ngờ nữa."
Alpha nghiêm túc nói ra những lời khiến Omega đỏ mặt tía tai mà hoàn toàn không tự nhận ra. Nguyễn Nặc chỉ cảm thấy mình đúng là tự chuốc lấy phiền.
Đúng lúc đó, bé Nhuyễn Nhuyễn cất tiếng khóc. Nguyễn Nặc thở phào nhẹ nhõm, vội vàng gỡ tay Kỷ Hành Nhất ra: "Nhuyễn Nhuyễn khóc rồi, em... em đi xem đây!"
Kỷ Hành Nhất chưa kịp giữ lại, cúi đầu nhìn vòng tay trống trơn, bỗng thấy trong lòng hơi lạnh.