Trong giấc ngủ, Nguyễn Nặc cũng đau đớn mà cau mày.
Kỷ Hành Nhất khẽ chạm vào nếp nhăn giữa hai hàng lông mày của cô, thì thầm: "Nặc Nặc, chắc là đau lắm phải không."
Từ khi gặp Nguyễn Nặc, cô rất hiếm khi thấy đối phương cau mày, lúc không vui thì thường buông lông mày xuống, khi không thích thì cụp mắt, không hài lòng - không, cô ấy rất ít khi không hài lòng, rụt rè, dễ xấu hổ, nhút nhát, yếu đuối, nhưng lại biết đủ, lạc quan, ngoan ngoãn, đơn thuần, thiện lương, bao dung, ngoài mềm trong cứng......
Càng chung sống, cô càng nhìn thấy nhiều ưu điểm trên người Nguyễn Nặc.
Cô thường nghĩ, nếu không phải là Nguyễn Nặc như thế này, liệu cô có cam chịu số phận mà cố gắng kiếm tiền, có vẫn sẽ không một lời oán trách, tận tâm tận lực vì cô ấy mà chạy khắp nơi, thậm chí còn lấy đó làm vui?
Giờ cô đã biết đáp án - sẽ không.
Có lẽ, ngay từ khoảnh khắc Nguyễn Nặc lần đầu tiên dùng ánh mắt yếu đuối, khẩn cầu, ươn ướt ấy nhìn cô, cô đã như trúng tà mà bị Nguyễn Nặc dắt đi, cam tâm tình nguyện bước ra khỏi vùng an toàn của mình.
Chỉ có Nguyễn Nặc mới có thể thay đổi Kỷ Hành Nhất......
Không còn ai có thể chạm động đến trái tim cô như Nguyễn Nặc nữa.
Lòng bàn tay di chuyển đến gò má mịn màng của Nguyễn Nặc, cảm giác ấm áp khiến người đang say ngủ khẽ rướn mình đuổi theo, Nguyễn Nặc thì thào trong mộng: "Kỷ Hành Nhất......"
Trong mơ, cô ấy cũng gọi tên mình.
Tim Kỷ Hành Nhất phấn khích, ánh mắt rơi lên đôi môi khô nứt của Nguyễn Nặc, cô cầm tăm bông nhúng nước, làm ướt môi cô ấy, lặp đi lặp lại, không thấy phiền.
Nhìn đôi môi dần trở nên ướt át, Kỷ Hành Nhất bỗng nhớ lại hương vị hôm đó, thật ra khi ấy cô có cảm giác, chỉ là không dám quá phóng túng, nên đã gắng đè nén rung động ấy xuống.
Kỷ Hành Nhất kề sát mặt, thở dài khẽ nói: "Nặc Nặc của chị......"
Khi Nguyễn Nặc tỉnh lại, lòng bàn tay cô bị đè dưới mặt Kỷ Hành Nhất, cô vô thức cử động một chút, Kỷ Hành Nhất liền tỉnh.
Trong đôi mắt đầy tia máu ấy tràn ngập vui mừng: "Nguyễn Nặc, em tỉnh rồi!" Cô vội vàng ngồi dậy, vết hằn đỏ trên mặt nổi bật rõ ràng.
"Có chỗ nào không thoải mái không, còn đau không?"
Nguyễn Nặc khẽ lắc đầu, nở nụ cười hơi gượng: "Đỡ nhiều rồi, chỉ còn hơi đau chút thôi."
Khóe mắt Kỷ Hành Nhất hơi ươn ướt, giọng khàn đi: "Em gạt chị phải không, rõ ràng là đau mà, trước đây chẳng phải đã nói rồi sao, có chuyện gì cũng đừng giấu chị. Chị là Alpha của em, cái gì chị cũng có thể làm vì em."
Nước mắt Nguyễn Nặc bất ngờ rơi như mưa.
"Kỷ Hành Nhất...... em ...em đau lắm, chị có thể ôm em một chút không?"
Kỷ Hành Nhất bước tới ôm lấy cô.
"Đau ở đâu? Chúng ta đi tìm bác sĩ xem nhé?"
Nguyễn Nặc rúc trong vòng tay ấm áp của cô, nức nở: "Đừng đi vội, em lạnh."
"Được, chị không đi."
Kỷ Hành Nhất dỗ dành như đang vỗ về một đứa trẻ, từng cái từng cái nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô.
Nguyễn Nặc ngừng khóc, đưa tay sờ lên bụng bằng phẳng của mình, ngẩng đầu hỏi: "Đứa bé đâu rồi?"
"Đừng lo, dì họ đến rồi, đang dỗ em bé đấy."
Nguyễn Nặc cụp hàng mi dài xuống, lại hỏi: "Vậy con có ngoan không, có giống chị không?"
Kỷ Hành Nhất khựng lại một chút, cúi đầu nhìn Nguyễn Nặc, nét mặt mơ hồ, không biết đang nghĩ gì.
"Ngoan, ngoan lắm, ngoan như mẹ của nó vậy, không khóc không quấy, thấy người là cười khanh khách, lớn lên nhất định sẽ là một Omega khiến ai cũng thương."
"Omega sao?" Giọng Nguyễn Nặc khẽ trầm xuống, "Là Omega à?"
Kỷ Hành Nhất chợt cảm thấy dường như mình vừa nhận ra điều gì đó.
Cô ôm Nguyễn Nặc vào lòng, khẽ thở dài nói: "Phải, là Omega, một Omega đáng yêu, sau này chắc chắn sẽ là chiếc áo bông nhỏ ấm áp của chúng ta, chị rất thích. May mà không phải Alpha, nếu không chắc chúng ta phải đau đầu rồi."
"Thật sao?" Giọng Nguyễn Nặc khẽ run, như muốn khóc.
"Thật đó, Nặc Nặc, chị vẫn luôn mong con của chúng ta sẽ là một Omega, là một Omega thiện lương, dịu dàng giống em. Sau này, chúng ta cùng nhau khiến con trở thành Omega hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất trên thế giới này, được không?"
"Được......"
Nguyễn Nặc vùi người vào lòng Alpha, tham lam hấp thu hơi ấm an tâm, dễ chịu ấy.
Mãi đến lúc này, Kỷ Hành Nhất mới hiểu, trong lòng Nguyễn Nặc là sự tự ti và thiếu an toàn đến nhường nào.
Cô ôm chặt lấy Omega yếu mềm ấy, khẽ thì thầm bên tai: "Nặc Nặc, trong mắt chị, tất cả những gì thuộc về em đều đáng yêu cả. Những người cho rằng em không tốt, đều là kẻ xấu, là người tệ. Đừng để ý đến họ, hãy quên hết những người và chuyện khiến em không vui trước đây, bắt đầu lại cùng chị đi. Em có chị, có con, còn có dì họ, từ nay về sau chúng ta là một gia đình......"
"Em là Nguyễn Nặc, Nguyễn Nặc duy nhất trên đời, là người dũng cảm và tuyệt vời nhất thế gian này!"
Nguyễn Nặc nghe mà sững sờ, cô rời khỏi vòng tay Alpha, Alpha đau lòng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cô, nâng khuôn mặt ấy lên, dịu dàng nói cho cô biết cô tốt đẹp đến nhường nào......
Lúc này, dường như mọi cơn đau và khổ cực đều trở nên nhỏ bé, và tất cả những gì đã trải qua cho đến giờ đều xứng đáng.
Nguyễn Nặc nhịn cơn đau lan khắp cơ thể, quàng tay vào cổ Alpha, dựa lên vai cô: "Kỷ Hành Nhất, em không hối hận, sau này cũng sẽ không hối hận."
Một câu nói ngắn gọn, Kỷ Hành Nhất nghe mà bối rối, muốn hỏi thêm thì nghe thấy bên tai âm thanh thở nhẹ của Omega: "Kỷ Hành Nhất, ôm thêm một phút nữa được không?"
Kỷ Hành Nhất không hỏi thêm, dùng hành động để trả lời yêu cầu của cô.
Một phút sau, Nguyễn Nặc chủ động rút ra, giơ tay lắc nhẹ cánh tay Kỷ Hành Nhất: "Em muốn nhìn con, được không?"
"Đương nhiên được, để chị bế con sang cho em, đợi chị một chút." Kỷ Hành Nhất nhanh nhẹn xuống giường, đắp chăn cho cô, rồi chạy ra ngoài phòng bệnh.
Chẳng bao lâu, Kỷ Hành Nhất bế con quay về, vừa đi vừa cười: "Nhóc con này vừa nãy lặng lẽ tè lên tay dì họ, chị nhìn mặt dì họ xanh mét luôn, haha!"
"Dì họ xanh mặt về nhà thay quần áo rồi, chị thay tã xong thì bế sang ngay." Kỷ Hành Nhất đưa đứa bé cho Nguyễn Nặc, thấy con trong vòng tay cô, hai tay bé vui vẻ vung vẫy, "Em nhìn xem, con đáng yêu chưa, cứ thấy mẹ là phấn khích liền!"
Nguyễn Nặc ôm con, nhìn cô bé cười ríu rít trong lòng mình, chớp đôi mắt đen sáng, chăm chú nhìn cô, lòng trào dâng một cảm giác kỳ diệu khó tả.
Đây là con gái cô đã mang thai mười tháng mà sinh ra......
"Có đáng yêu không!" Kỷ Hành Nhất nhìn thấy nụ cười lan tỏa trên mặt Nguyễn Nặc, cũng cười theo.
"Ừ!" Nguyễn Nặc gật mạnh đầu, "Con chắc chắn là đứa bé đáng yêu nhất trên đời!"
Nguyễn Nặc nhẹ nhàng dụi vào má mềm mại của con, như có một sự cảm ứng, đứa bé cười vui hơn.
Kỷ Hành Nhất nhìn cảnh tượng hạnh phúc trước mắt, bỗng muốn khoảnh khắc này cứ kéo dài mãi. Cô sẽ cố gắng thêm nữa, để Omega và con luôn cười hạnh phúc như thế này!