Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi

Chương 11: Chúc mừng năm mới

Kỷ Hành Nhất sắp phải đi công tác, ít nhất nửa tháng mới quay về. Gần đến lúc đi, Nguyễn Nặc mới biết tin.

Điều này có nghĩa là suốt nửa tháng cô sẽ không được gặp Alpha, cũng không ngửi thấy mùi pheromone của Alpha. Nguyễn Nặc có chút luống cuống, không biết có phải do ảnh hưởng của thời kỳ mang thai mà cảm xúc trở nên nhạy cảm hơn hay không, lúc nào cũng cụp mi, ánh mắt đầy hoang mang, giống như một con nai nhỏ hoảng hốt, nhìn Kỷ Hành Nhất muốn nói lại thôi.

"Sao vậy?"

Buổi tối nằm trên giường, Kỷ Hành Nhất áp sát phía sau cô, thấy cô tâm trí không tập trung thì khẽ hỏi.

"Không có gì..."

Giọng nói mềm mại mang theo chút nghẹt mũi, rõ ràng là vừa mới khóc xong.

"Còn nói không có gì, em xem mắt mình còn ươn ướt đây này." Kỷ Hành Nhất khẽ lau khoé mắt cho cô.

"Em... em cũng không biết..." Nguyễn Nặc nắm chặt tấm khăn trải giường dưới thân, vẻ mặt rối rắm.

Kỷ Hành Nhất khẽ thở dài, nhích lại gần, ôm lấy cô, dịu giọng an ủi: "Nguyễn Nặc, không sao đâu, em đang nghĩ gì cũng có thể nói với chị."

"Còn chị thì sao?" Nguyễn Nặc níu lấy vạt áo cô, giọng nghẹn ngào, "Chị chẳng nói với em gì hết, sắp đi rồi mà cũng không bảo... Kỷ Hành Nhất, em sợ lắm, sợ chị sẽ lặng lẽ bỏ rơi em... em... em biết mình phiền phức, vướng víu, chỉ làm chị mệt thêm..."

"Không có." Kỷ Hành Nhất ngắt lời, "Em không hề làm phiền chị, cũng chẳng khiến chị mệt mỏi hay vướng víu gì cả. Chị cũng sẽ không bỏ em đâu. Chị không ghét cuộc sống bây giờ, cũng chẳng có lý do gì để trốn chạy cả. Nguyễn Nặc, đừng nghĩ nhiều nữa."

"Lần đi công tác này chị cũng đã suy nghĩ rất lâu mới quyết định, chỉ mới định gần đây thôi, không phải cố tình giấu em. Đừng giận chị, cũng đừng buồn nữa, được không?"

Nguyễn Nặc dần dần bật khóc nức nở, vừa khóc vừa thút thít.

"Chị về sớm một chút được không? Em... em và em bé sẽ nhớ chị."

Thấy cảm xúc của Nguyễn Nặc đã ổn định, Kỷ Hành Nhất mới khẽ thở phào. Cô xoa xoa bụng của Nguyễn Nặc, cố ý hỏi: "Vậy sao? Chỉ có em bé nhớ tôi thôi à, em thì không?"

"Không nhớ tôi một chút nào sao?"

Cô hỏi tới tấp, Nguyễn Nặc lúng túng ấp úng: "Có... có chứ." - Omega mang thai vốn rất dễ nhớ Alpha và mùi pheromone của họ.

Nghe được câu trả lời, trong lòng Kỷ Hành Nhất bỗng dâng lên niềm vui khó tả.

"Chị cũng sẽ nhớ em và em bé."

Nói xong, cô khẽ siết vòng tay ôm Omega vào lòng, rồi cùng ngủ.

Cận kề năm mới, Kỷ Hành Nhất vội vã trở về, chuyến đi lần này thu hoạch không nhỏ - cô chốt được mấy hợp đồng lớn, chia được khoản hoa hồng hậu hĩnh. Ông chủ còn thưởng riêng cho cô một chiếc điện thoại mới và một xấp tiền thưởng dày cộp.

Bụng của Nguyễn Nặc đã tám tháng, thân hình nhỏ nhắn với cái bụng tròn căng khiến cô trông càng mong manh hơn.

Khi ấy, cô đang cùng Thẩm Yên xem tivi trong phòng khách.

Vừa thoáng nhìn thấy Kỷ Hành Nhất, cô ngẩn ra một lúc. Alpha đã lâu không gặp, da đen hơn, gầy đi, cả người toát lên vẻ trầm ổn hơn trước.

"Nguyễn Nặc, chị về rồi." Đôi mắt đen láy sáng rực của Kỷ Hành Nhất không rời khỏi cô.

Mũi Nguyễn Nặc bỗng cay xè: "Kỷ Hành Nhất..."

Kỷ Hành Nhất nhanh bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy cô: "Cực khổ cho Nặc Nặc rồi."

"Khụ khụ~" Thẩm Yên khẽ ho một tiếng, bắt đầu càm ràm: "Cuối cùng cũng chịu về. Chưa từng thấy ai lại nỡ để một Omega mang thai ở nhà một mình như cô. Tội nghiệp Nặc Nặc, không gặp được Alpha, cũng không ngửi được mùi của Alpha, tối nào cũng lo lắng bất an, chỉ có thể ôm quần áo mà ngủ."

"Không có!" Nguyễn Nặc vừa thẹn vừa giận, vội phản bác, lại lén liếc nhìn biểu cảm của Alpha, "Kỷ Hành Nhất, chị đừng nghe dì họ nói bừa..."

Khóe môi Kỷ Hành Nhất cong lên: "Ừ, không nghe."

Thẩm Yên nhìn mà ê cả răng, liền xua tay: "Về phòng mà dính nhau đi! Đừng cản tôi xem tivi."

Kỷ Hành Nhất bật cười, cẩn thận đỡ Omega đang ngượng ngùng vào phòng.

Nguyễn Nặc nâng chiếc điện thoại mới tinh lên xem tới xem lui, đôi mắt sáng rực: "Cho em hả?"

Kỷ Hành Nhất xoa đầu cô: "Đương nhiên. Từ giờ chúng ta có thể liên lạc mọi lúc mọi nơi rồi, có chuyện gì thì gọi cho chị, chị đã lưu sẵn số của em vào rồi."

"Kỷ Hành Nhất, cái này đắt lắm phải không?" Nguyễn Nặc lo lắng hỏi.

"Không tốn tiền, là phần thưởng công ty phát." Kỷ Hành Nhất không giấu được vẻ tự hào, "Thế nào, chị có giỏi không?"

Nguyễn Nặc ngẩng đầu, ánh mắt long lanh, đầy ngưỡng mộ: "Ừm! Kỷ Hành Nhất, chị thật giỏi!"

Lời khen chân thành như vậy lại khiến Kỷ Hành Nhất có chút ngượng ngùng.

"Em thích là được rồi." Cô khẽ xoa đầu đối phương.

Năm cũ khép lại, năm mới đến gần.

Kỷ Hành Nhất mua tặng Thẩm Yên một chiếc ghế mát-xa, Thẩm Yên hết sức hài lòng, khen cô càng ngày càng có tiền đồ.

"Đều nhờ dì họ dạy dỗ và thúc đẩy, con mới có được ngày hôm nay." Kỷ Hành Nhất khiêm tốn đáp.

Thẩm Yên cười tít mắt, trông vô cùng mãn nguyện.

Ngày đầu tiên của năm mới, Kỷ Hành Nhất thần thần bí bí đưa cho Nguyễn Nặc một phong bao lì xì.

"Đây là gì vậy?"

Sau khi gỡ bỏ nét nhút nhát, Nguyễn Nặc cũng đã trưởng thành hơn nhiều, trở nên chín chắn, gan dạ hơn, không còn rụt rè sợ sệt như trước. Cộng thêm vẻ dịu dàng tự nhiên tỏa ra từ khí chất của một người mẹ, khiến cả con người cô càng thêm mềm mại và duyên dáng.

"Tiền mừng tuổi cho em đó!" Kỷ Hành Nhất vừa xoa đầu cô, vừa cười tít mắt nói, "Mở ra xem thử đi, có thích không."

Nguyễn Nặc sờ thấy bên trong cứng cứng, giống như thẻ, mở ra xem thì quả nhiên là một chiếc thẻ ngân hàng.

Cô ngước mắt nhìn Kỷ Hành Nhất, đầy nghi hoặc.

"Nguyễn Nặc, chúc mừng năm mới!"

"Đây là toàn bộ tiền chị đang có. Ban đầu hơn hai vạn, nhưng chị tiêu dần cũng khá nhiều, chắc giờ chỉ còn hơn một vạn thôi..."

Kỷ Hành Nhất gãi gãi mặt, có chút ngượng ngùng.

"Sau này em giữ thẻ nhé, dùng để đóng học phí, còn lại làm sinh hoạt phí. Lương hàng tháng của chị cũng sẽ chuyển vào đó, em yên tâm, chị sẽ không để em phải nghỉ học hay không có cơm ăn đâu."

Ánh mắt Nguyễn Nặc khẽ lay động, giọng nói nghèn nghẹn: "Thế còn chị thì sao, chị tiêu gì?"

Kỷ Hành Nhất cười hì hì: "Nguyễn Nặc mỗi tháng cho chị chút tiền tiêu vặt là được rồi. Nếu để tiền trong tay chị, chưa tới mấy ngày là tiêu sạch mất."

Kỷ Hành Nhất nằm gối đầu lên chân cô, mặt hướng về phần bụng, nhẹ nhàng ôm lấy, mũi khẽ hít hương thơm hoa quế: "Chị đi kiếm tiền, em giữ tiền, rồi mỗi ngày đều phải thật vui vẻ. Đợi em sinh em bé xong, ba chúng ta cùng đi Lăng Giang chơi nhé - nói mới nhớ, chị còn chưa từng đi bao giờ..."

Nguyễn Nặc không kìm được, vươn tay khẽ vuốt gương mặt của Kỷ Hành Nhất.

"Kỷ Hành Nhất, sao chị tốt như vậy?"

Kỷ Hành Nhất ngẩng đầu lên, cảm nhận được bàn tay mềm mại nhỏ nhắn đang lướt trên mặt mình.

Cô nheo mắt, khẽ cười: "Chị là Alpha mà, đối xử tốt với Omega là điều đương nhiên."

Cô chỉ biết nói mỗi câu đó. Nguyễn Nặc không phân biệt được, sự tốt bụng ấy là vì tình yêu, hay chỉ vì trách nhiệm giữa Alpha và Omega.

Giống như cô cũng chẳng rõ, tình cảm mình dành cho Kỷ Hành Nhất là do bản năng phụ thuộc và cảm giác quy thuộc của một Omega đối với Alpha, hay là thật sự thích.

Kỷ Hành Nhất áp mặt lên bụng, thủ thỉ với cô con gái chưa chào đời: "Bé con, con nói xem có đúng không nào? Nếu con cũng là Alpha, sau này lớn lên nhất định phải đối xử tốt với mẹ, đối xử tốt với Omega của con, nếu không mẹ sẽ không cần con nữa, nghe chưa?"

Kỷ Hành Nhất nghi ngờ rằng bé con trong bụng chê mình phiền, chẳng buồn đáp lại.

Trong bụng chẳng có chút động tĩnh nào, Nguyễn Nặc không nhịn được bật cười: "Con bé nghe không hiểu đâu."

Kỷ Hành Nhất nghiêm trang đáp: "Đây gọi là thai giáo, dạy dỗ trẻ con phải bắt đầu từ trong bụng mẹ."

Cô nói toàn lý lẽ kỳ quặc, nhưng mỗi lần đều khiến Nguyễn Nặc bật cười, lần này cũng không ngoại lệ.

Kỷ Hành Nhất nghiêng mặt, mãn nguyện ngắm nhìn ánh mắt mỉm cười của Nguyễn Nặc, trong lòng nghĩ - Nguyễn Nặc cười lên thật đẹp.