"Không có." Lục Tuân lập tức phủ nhận rất nhanh, giọng nói của anh trầm tĩnh nhưng lại mang một sức mạnh kỳ lạ có thể trấn an lòng người, "Em chỉ là bị cảm cúm trong lòng mà thôi. Không cần phải tự trách mình, em bị bệnh là lỗi của anh, anh nhất định sẽ giúp em khỏe lại. Cho anh thêm chút thời gian, có được không?"
30.
Vết thương của Lục Tuân rất sâu, bác sĩ nói anh bị đứt vài sợi dây thần kinh, sau khi khâu vết thương xong thì trong vòng một tháng tới, tay phải hoàn toàn không được dùng lực.
Anh chuyển rất nhiều công việc về nhà xử lý, còn nói là cần tôi chăm sóc anh.
Nhưng thật ra tôi biết rõ, đây chẳng qua chỉ là một cách dỗ dành đầy tinh tế của Lục Tuân sau khi anh nhận ra sự tự trách và dằn vặt trong lòng tôi mà thôi.
Thỉnh thoảng tôi xuống thư phòng rót nước cho anh thì lại bị anh dùng bàn tay không quấn băng gạc nhét đầy hoa quả vào miệng.
Anh vòng tay ôm lấy eo tôi, trông có vẻ hơi bực bội: "Sao nuôi mãi mà chẳng béo lên tí nào thế này?"
Tôi cười khổ một tiếng, khẽ đáp: "Rốt cuộc là ai đang chăm sóc ai đây hả…?"
Lục Tuân nói một cách vô cùng đường hoàng và đầy lý lẽ: "Em là bệnh nhân, anh là thương binh, chúng ta là đang nương tựa, chăm sóc lẫn nhau."
Tôi khẽ cười trừ, lại hỏi: "Vậy còn Khương tiểu thư thì sao? Ai chăm sóc cô ấy đây."
Lục Tuân siết c.h.ặ.t vòng tay ôm tôi sát vào lòng hơn một chút: "Anh phải nói thế nào thì em mới chịu tin anh đây? Anh và cô ấy chưa bao giờ có ý định kết hôn, cũng chưa từng yêu đương gì cả. Đó chỉ là tin đồn được tung ra để phục vụ cho mục đích thương mại tạm thời mà thôi."
Lục Tuân vùi mặt vào vùng bụng của tôi, giọng nói nghẹn ngào: "Anh xin lỗi mà, anh biết sai rồi có được không? Từ nay về sau anh hứa sẽ không bao giờ làm như vậy nữa!"
"Nhưng Lục Tuân này, Khương tiểu thư thích anh thật lòng đấy, ánh mắt cô ấy nhìn anh không thể giấu nổi đâu." Tôi nhẹ nhàng đưa tay xoa xoa mái tóc bù xù phía sau đầu của Lục Tuân.
"Vậy thì biết làm sao bây giờ? Ngay từ đầu anh đã nói rõ ràng mọi chuyện với cô ấy rồi." Giọng điệu của Lục Tuân đầy vẻ bất đắc dĩ, "Bởi vì anh còn có một người quan trọng hơn gấp bội cần phải dùng cả đời này để bù đắp mà..."
31.
Hôm nay, tôi mang chậu nhài nhỏ ra ban công để đón nắng. Bên ngoài sắc Xuân rực rỡ, vạn vật đang vươn mình sinh trưởng mạnh mẽ, đâu đâu cũng ngập tràn sức sống bừng bừng của niềm hy vọng và sự tái sinh.
Ngay cả chậu nhài nhỏ của tôi, vậy mà cũng vào một đêm tĩnh lặng, đã âm thầm đ.â.m ra một chiếc lá non xanh mướt, dường như cũng đang chuẩn bị nỗ lực lớn lên trong mùa Xuân ngập tràn hạnh phúc này.
Tôi cầm kéo cắt đi những chiếc lá khô vàng trước đây, vòng eo đột nhiên được siết nhẹ bởi một vòng tay ấm áp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bàn tay của Lục Tuân đã được tháo băng gạc. Nhờ công nghệ khâu vết thương tiên tiến, nơi ấy giờ chỉ còn lại một vết sẹo rất mờ.
Lục Tuân vùi mặt vào sau vai tôi, giọng nói nghẹn ngào: "Anh nhìn thấy điện thoại của em rồi..."
Tôi có chút kinh ngạc khẽ nhướng mày. Tôi hoàn toàn chắc chắn rằng điện thoại của mình suốt cả ngày hôm nay vẫn luôn đặt trong phòng ngủ.
"Điện thoại lúc trước của em đấy." Lục Tuân nói tiếp một câu, "Hóa ra hồi đó... em đã gọi cho anh nhiều cuộc điện thoại đến thế."
Tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên: "Sao anh lại có nó?"
"Ba em đưa cho anh." Lục Tuân khẽ đáp, "Ông ấy bảo chúng ta hãy sống thật tốt bên nhau. Chu Châu, tại sao chúng ta lại phải bỏ lỡ nhau suốt bảy năm dài đằng đẵng như vậy chứ…?"
Lồng n.g.ự.c của Lục Tuân dán c.h.ặ.t vào sau lưng tôi. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập thổn thức từ sâu bên trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh, kéo theo cả trái tim tôi cũng rung lên, đập cùng một tần số dồn dập ấy.
Tôi im lặng lắng nghe. Anh nói anh đã hối hận biết bao nhiêu, đã tổn thương tôi sâu sắc đến nhường nào.
Anh ôm tôi rất c.h.ặ.t, như thể đang lo sợ tôi sẽ đột ngột biến mất, không cho anh bất kỳ cơ hội nào để bù đắp nữa. Lời lẽ của anh tràn ngập sự tự trách và hối hận, tự phán xét bản thân như một kẻ tội đồ bạc tình bạc nghĩa.
Thế nhưng… Nỗi đau khổ của anh thì biết tìm ai để phân định đúng sai đây?
Một vị thiếu gia từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, chưa từng nếm trải phong ba bão táp, chỉ trong vòng một đêm gia tộc sụp đổ, ba mẹ đều qua đời, người yêu thì quay lưng phản bội. Mất đi tất cả mọi thứ, khoảng cách từ thiên đường rơi xuống vũng bùn sâu, anh đã phải gồng gánh và vượt qua nó như thế nào?
Lục Tuân à, suốt bảy năm qua, một mình anh bước đi có vất vả lắm không? Anh đã từng khóc lần nào chưa?
Vậy mà, tất cả những thù hận và khổ đau ngợp trời ấy, lại được hóa giải một cách nhẹ nhàng chỉ bằng vài dòng lịch sử cuộc gọi từ năm năm trước.
Đến khoảnh khắc này, tôi mới hoàn toàn bừng tỉnh. Sự giày vò, hành hạ và đau khổ kéo dài suốt những năm qua giữa hai chúng tôi, hóa ra tất cả đều bắt nguồn từ chữ "yêu". Bởi vì yêu luôn khiến người ta phải rơi lệ, bởi vì yêu luôn khiến lòng người chẳng thể biết thế nào là đủ đầy.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
32.
Lần này, tôi đã nghe thật rõ lời khẩn cầu của Lục Tuân trong giấc mơ: "Những chuyện khác đều không quan trọng nữa rồi, chỉ cần em khỏe lại thôi."
Chính căn bệnh của tôi đã giúp anh nhìn rõ tình cảm sâu đậm của mình. Giờ đây anh ôm tôi, trong lòng vừa mừng rỡ lại vừa bi thương, mâu thuẫn khôn cùng.
30.
Vết thương của Lục Tuân rất sâu, bác sĩ nói anh bị đứt vài sợi dây thần kinh, sau khi khâu vết thương xong thì trong vòng một tháng tới, tay phải hoàn toàn không được dùng lực.
Anh chuyển rất nhiều công việc về nhà xử lý, còn nói là cần tôi chăm sóc anh.
Nhưng thật ra tôi biết rõ, đây chẳng qua chỉ là một cách dỗ dành đầy tinh tế của Lục Tuân sau khi anh nhận ra sự tự trách và dằn vặt trong lòng tôi mà thôi.
Thỉnh thoảng tôi xuống thư phòng rót nước cho anh thì lại bị anh dùng bàn tay không quấn băng gạc nhét đầy hoa quả vào miệng.
Anh vòng tay ôm lấy eo tôi, trông có vẻ hơi bực bội: "Sao nuôi mãi mà chẳng béo lên tí nào thế này?"
Tôi cười khổ một tiếng, khẽ đáp: "Rốt cuộc là ai đang chăm sóc ai đây hả…?"
Lục Tuân nói một cách vô cùng đường hoàng và đầy lý lẽ: "Em là bệnh nhân, anh là thương binh, chúng ta là đang nương tựa, chăm sóc lẫn nhau."
Tôi khẽ cười trừ, lại hỏi: "Vậy còn Khương tiểu thư thì sao? Ai chăm sóc cô ấy đây."
Lục Tuân siết c.h.ặ.t vòng tay ôm tôi sát vào lòng hơn một chút: "Anh phải nói thế nào thì em mới chịu tin anh đây? Anh và cô ấy chưa bao giờ có ý định kết hôn, cũng chưa từng yêu đương gì cả. Đó chỉ là tin đồn được tung ra để phục vụ cho mục đích thương mại tạm thời mà thôi."
Lục Tuân vùi mặt vào vùng bụng của tôi, giọng nói nghẹn ngào: "Anh xin lỗi mà, anh biết sai rồi có được không? Từ nay về sau anh hứa sẽ không bao giờ làm như vậy nữa!"
"Nhưng Lục Tuân này, Khương tiểu thư thích anh thật lòng đấy, ánh mắt cô ấy nhìn anh không thể giấu nổi đâu." Tôi nhẹ nhàng đưa tay xoa xoa mái tóc bù xù phía sau đầu của Lục Tuân.
"Vậy thì biết làm sao bây giờ? Ngay từ đầu anh đã nói rõ ràng mọi chuyện với cô ấy rồi." Giọng điệu của Lục Tuân đầy vẻ bất đắc dĩ, "Bởi vì anh còn có một người quan trọng hơn gấp bội cần phải dùng cả đời này để bù đắp mà..."
31.
Hôm nay, tôi mang chậu nhài nhỏ ra ban công để đón nắng. Bên ngoài sắc Xuân rực rỡ, vạn vật đang vươn mình sinh trưởng mạnh mẽ, đâu đâu cũng ngập tràn sức sống bừng bừng của niềm hy vọng và sự tái sinh.
Ngay cả chậu nhài nhỏ của tôi, vậy mà cũng vào một đêm tĩnh lặng, đã âm thầm đ.â.m ra một chiếc lá non xanh mướt, dường như cũng đang chuẩn bị nỗ lực lớn lên trong mùa Xuân ngập tràn hạnh phúc này.
Tôi cầm kéo cắt đi những chiếc lá khô vàng trước đây, vòng eo đột nhiên được siết nhẹ bởi một vòng tay ấm áp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bàn tay của Lục Tuân đã được tháo băng gạc. Nhờ công nghệ khâu vết thương tiên tiến, nơi ấy giờ chỉ còn lại một vết sẹo rất mờ.
Lục Tuân vùi mặt vào sau vai tôi, giọng nói nghẹn ngào: "Anh nhìn thấy điện thoại của em rồi..."
Tôi có chút kinh ngạc khẽ nhướng mày. Tôi hoàn toàn chắc chắn rằng điện thoại của mình suốt cả ngày hôm nay vẫn luôn đặt trong phòng ngủ.
"Điện thoại lúc trước của em đấy." Lục Tuân nói tiếp một câu, "Hóa ra hồi đó... em đã gọi cho anh nhiều cuộc điện thoại đến thế."
Tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên: "Sao anh lại có nó?"
"Ba em đưa cho anh." Lục Tuân khẽ đáp, "Ông ấy bảo chúng ta hãy sống thật tốt bên nhau. Chu Châu, tại sao chúng ta lại phải bỏ lỡ nhau suốt bảy năm dài đằng đẵng như vậy chứ…?"
Lồng n.g.ự.c của Lục Tuân dán c.h.ặ.t vào sau lưng tôi. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập thổn thức từ sâu bên trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh, kéo theo cả trái tim tôi cũng rung lên, đập cùng một tần số dồn dập ấy.
Tôi im lặng lắng nghe. Anh nói anh đã hối hận biết bao nhiêu, đã tổn thương tôi sâu sắc đến nhường nào.
Anh ôm tôi rất c.h.ặ.t, như thể đang lo sợ tôi sẽ đột ngột biến mất, không cho anh bất kỳ cơ hội nào để bù đắp nữa. Lời lẽ của anh tràn ngập sự tự trách và hối hận, tự phán xét bản thân như một kẻ tội đồ bạc tình bạc nghĩa.
Thế nhưng… Nỗi đau khổ của anh thì biết tìm ai để phân định đúng sai đây?
Một vị thiếu gia từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, chưa từng nếm trải phong ba bão táp, chỉ trong vòng một đêm gia tộc sụp đổ, ba mẹ đều qua đời, người yêu thì quay lưng phản bội. Mất đi tất cả mọi thứ, khoảng cách từ thiên đường rơi xuống vũng bùn sâu, anh đã phải gồng gánh và vượt qua nó như thế nào?
Lục Tuân à, suốt bảy năm qua, một mình anh bước đi có vất vả lắm không? Anh đã từng khóc lần nào chưa?
Vậy mà, tất cả những thù hận và khổ đau ngợp trời ấy, lại được hóa giải một cách nhẹ nhàng chỉ bằng vài dòng lịch sử cuộc gọi từ năm năm trước.
Đến khoảnh khắc này, tôi mới hoàn toàn bừng tỉnh. Sự giày vò, hành hạ và đau khổ kéo dài suốt những năm qua giữa hai chúng tôi, hóa ra tất cả đều bắt nguồn từ chữ "yêu". Bởi vì yêu luôn khiến người ta phải rơi lệ, bởi vì yêu luôn khiến lòng người chẳng thể biết thế nào là đủ đầy.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
32.
Lần này, tôi đã nghe thật rõ lời khẩn cầu của Lục Tuân trong giấc mơ: "Những chuyện khác đều không quan trọng nữa rồi, chỉ cần em khỏe lại thôi."
Chính căn bệnh của tôi đã giúp anh nhìn rõ tình cảm sâu đậm của mình. Giờ đây anh ôm tôi, trong lòng vừa mừng rỡ lại vừa bi thương, mâu thuẫn khôn cùng.