Sát Thủ Vô Danh

Chương 5: Sát thủ và cựu quân nhân

Riku Saito đứng trước cánh cửa, tay nắm chặt, như thể đang chuẩn bị cho một cuộc chiến. Anh là cựu quân nhân, đã chứng kiến không ít những cuộc chiến khốc liệt, nhưng điều khiến anh lo lắng lúc này không phải là đạn bay hay bom nổ, mà là sự quyết định của những người bạn mới mà anh vừa gặp. Kaoru và Mei Lin đều có lý do riêng để tham gia vào cuộc chiến này, và giờ đây, Riku cảm nhận được trách nhiệm của mình ngày càng lớn.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Riku hỏi, giọng anh trầm và chắc nịch.

Kaoru nhìn thẳng vào mắt Riku, ánh mắt anh không hề có chút do dự. “Chúng ta cần tìm hiểu về tổ chức của Akira. Mọi thông tin đều có giá trị. Riku, với kinh nghiệm của anh, anh có thể giúp chúng tôi lên kế hoạch.”

“Để xâm nhập vào một tổ chức như vậy không hề dễ dàng,” Riku cảnh báo. “Chúng ta cần phải kín đáo và thông minh. Nếu bị phát hiện, không chỉ chúng ta mà cả những người xung quanh sẽ gặp nguy hiểm.”

Mei Lin gật đầu. “Tôi có một số thông tin từ các nguồn khác nhau. Nhưng tôi cần hỗ trợ để xâm nhập vào hệ thống bảo mật của hắn. Điều đó cần một kế hoạch chặt chẽ.”

“Vậy thì chúng ta sẽ cần phân chia nhiệm vụ,” Riku đề xuất. “Tôi sẽ phụ trách phần bảo vệ và đảm bảo an toàn cho các bạn trong quá trình thực hiện kế hoạch.”

Kaoru nhướng mày, ấn tượng với sự quyết đoán của Riku. “Vậy còn tôi và Mei Lin sẽ phụ trách phần xâm nhập và thu thập thông tin. Nếu chúng ta có thể tìm thấy điểm yếu trong hệ thống của hắn, có thể chúng ta sẽ có lợi thế lớn.”

Riku gật đầu, sự đồng thuận trong nhóm dần hình thành. “Chúng ta cần một nơi an toàn để lên kế hoạch. Một nơi mà không ai biết chúng ta đang hoạt động.”

“Căn nhà cũ của tôi có thể là lựa chọn tốt,” Mei Lin nói. “Nó nằm ở ngoại ô thành phố, xa khu dân cư và ít người qua lại.”

“Thế thì chúng ta đi ngay bây giờ,” Kaoru quyết định, không để mất thời gian. Họ nhanh chóng rời khỏi chỗ ở tạm thời, lòng đầy quyết tâm.

Khi đến căn nhà cũ, không khí xung quanh càng thêm nặng nề. Căn nhà có vẻ hoang tàn, nhưng đối với Mei Lin, đây chính là nơi cô đã lớn lên. Mỗi góc nhỏ đều gợi nhớ về những kỷ niệm tốt đẹp, nhưng giờ đây, nó trở thành nơi ẩn náu cho những âm mưu lớn.

“Chúng ta có thể bắt đầu từ đâu?” Riku hỏi, quan sát xung quanh.

“Trước tiên, tôi cần truy cập vào hệ thống của Akira,” Mei Lin đáp, ngồi xuống bàn, mở laptop. “Tôi sẽ cố gắng thu thập thông tin về các hoạt động gần đây của hắn.”

Kaoru đứng gần đó, theo dõi từng động tác của Mei Lin. Anh biết rằng thời gian không chờ đợi ai, và họ phải hành động nhanh chóng.

“Trong khi Mei Lin làm việc, tôi sẽ kiểm tra xung quanh để đảm bảo không có ai theo dõi,” Riku nói, rồi bước ra ngoài.

Khi Riku đi ra, Kaoru quay sang Mei Lin. “Em có chắc mình sẽ tìm được thông tin không?”

“Có thể,” Mei Lin trả lời, ánh mắt dán chặt vào màn hình. “Nhưng cần phải có thời gian. Hệ thống của Akira rất phức tạp.”

Kaoru gật đầu, không muốn làm cô lo lắng. Anh cảm nhận được sự hồi hộp trong không khí, từng giây phút đều quý giá.

Riku trở lại sau vài phút, nét mặt anh không có gì khác biệt. “Không có dấu hiệu nào cho thấy có người theo dõi. Nhưng chúng ta vẫn phải cẩn thận.”

“Vậy thì chúng ta có thể tiếp tục,” Mei Lin nói, ngón tay lướt trên bàn phím. “Tôi sẽ cố gắng xâm nhập vào hệ thống.”

Khi màn hình chuyển sang một giao diện khác, Kaoru cảm thấy hồi hộp. “Có gì không ổn không?”“Tôi đang cố gắng vượt qua lớp bảo mật đầu tiên,” Mei Lin đáp, giọng có phần căng thẳng. “Nhưng tôi cần thêm thời gian.”

Thời gian trôi qua, từng giây từng phút như kéo dài hơn bao giờ hết. Kaoru không thể ngồi yên, anh đứng dậy, đi qua lại trong phòng. Trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ: họ cần thông tin, và Akira không thể tiếp tục tự do gây ra tội ác.

Cuối cùng, Mei Lin thở phào nhẹ nhõm. “Tôi đã vào được hệ thống. Bây giờ tôi cần tìm kiếm thông tin về Akira.”

“Cố gắng hết sức,” Kaoru khuyến khích, cảm thấy chút hy vọng lóe lên.

Mei Lin tập trung vào màn hình, ánh mắt cô thay đổi khi những dòng thông tin bắt đầu hiện lên. “Có rất nhiều dữ liệu… nhưng có vẻ như hắn đang chuẩn bị cho một giao dịch lớn.”

“Giao dịch gì?” Riku hỏi, quay lại gần.

“Có một cuộc gặp bí mật với một số tổ chức tội phạm khác,” Mei Lin nói, ánh mắt lấp lánh. “Họ đang lên kế hoạch cho một cuộc tấn công lớn vào Vương Quốc Ánh Sáng.”

“Chúng ta cần phải biết thêm chi tiết,” Kaoru nói, giọng nghiêm túc. “Nếu hắn đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công, chúng ta không thể để điều đó xảy ra.”

“Để làm được điều đó, tôi cần thời gian để tìm ra địa điểm và thời gian cụ thể của cuộc gặp,” Mei Lin đáp.

“Thời gian không chờ đợi chúng ta,” Riku nhấn mạnh. “Nếu chúng ta không hành động nhanh, sẽ có nhiều người phải trả giá.”

Kaoru cảm thấy sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta cần phải phân chia công việc. Riku, anh đi tìm hiểu thêm về các tổ chức tội phạm khác. Tôi sẽ ở lại đây với Mei Lin.”

Riku gật đầu. “Được. Tôi sẽ đi ngay bây giờ.”

Khi Riku rời khỏi, Kaoru quay lại nhìn Mei Lin. “Em có thể làm được chứ?”

“Có,” cô khẳng định, giọng đã chắc chắn hơn. “Tôi sẽ tìm ra thông tin cần thiết.”

Thời gian trôi qua như những cơn gió lạnh lẽo, Kaoru cảm thấy sự hồi hộp lan tỏa trong từng tế bào. Anh biết rằng cuộc chiến này không chỉ là vì bản thân mà còn vì những người vô tội đang sống trong sợ hãi.

Khi Riku trở lại, vẻ mặt anh có chút căng thẳng. “Tôi nghe thấy có người đang đến gần.”

“Chúng ta phải chuẩn bị,” Kaoru nói, ánh mắt sắc bén. “Nếu họ đến đây, chúng ta sẽ không để họ phát hiện ra chúng ta.”

“Làm theo kế hoạch,” Riku nhắc nhở, giọng trầm và quyết đoán.

Mei Lin ngồi im lặng, đôi tay vẫn trên bàn phím, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào có thể xảy ra. Kaoru nắm chặt lấy vũ khí trong tay, cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ.

Cánh cửa mở ra, và một bóng người xuất hiện. Họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến, không còn đường lùi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn