Sát Thủ Vô Danh

Chương 12: Những lựa chọn khó khăn

Kaoru đứng giữa một không gian ngột ngạt, nơi ánh sáng và bóng tối giao thoa. Từng giọt mồ hôi chảy dài trên trán, tay anh nắm chặt cán dao, cảm nhận sự lạnh lẽo từ kim loại. Mỗi nhịp đập của trái tim như một lời nhắc nhở về những lựa chọn mà anh phải đối mặt. Anh không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì những người xung quanh.

“Kaoru, anh có ổn không?” Mei Lin hỏi, giọng cô đầy lo lắng. Đôi tay cô vẫn không ngừng gõ trên thiết bị, cố gắng tìm cách xâm nhập vào hệ thống của Akira.

“Chúng ta không thể để hắn chiếm ưu thế,” Kaoru trả lời, ánh mắt dán chặt vào bức tường phía trước, nơi bóng dáng của Akira hiện lên như một cơn ác mộng. “Chúng ta phải làm gì đó ngay bây giờ.”

Riku đứng bên cạnh, vết thương trên cánh tay anh vẫn chưa lành. “Tôi sẽ không để anh một mình. Chúng ta cùng nhau,” anh nói, chất giọng mạnh mẽ truyền cảm hứng cho cả nhóm.

“Đúng vậy,” Yuki thêm vào, một nụ cười nửa miệng hiện lên trên gương mặt nhỏ nhắn của cô. “Chúng ta không thể để hắn thắng, phải không?”

Kaoru cảm thấy lòng mình ấm lại. Họ đã trở thành một gia đình, một đội ngũ không thể tách rời. Nhưng giữa những quyết định này, một nỗi lo lắng đè nặng trong lòng anh. Hắn không chỉ là kẻ thù mà còn là người đã gây ra nỗi đau cho gia đình anh. “Nếu có lựa chọn, tôi sẽ không để ai phải chịu đựng thêm nữa,” anh thầm nghĩ.

Cuộc chiến bùng nổ khi Akira ra hiệu cho những tay chân của hắn tấn công. Kaoru lao vào, những cú đấm mạnh mẽ và nhanh nhẹn. Mỗi lần tay anh va chạm vào cơ thể kẻ thù, anh cảm nhận được sự thỏa mãn lẫn đau đớn. Thù hận và lòng nhân ái cứ giằng co trong tâm trí anh. Anh có thật sự muốn g**t ch*t Akira, hay chỉ đơn giản là muốn bảo vệ những người mà anh yêu quý?

“Kaoru!” Riku kêu lên, khi một tên cận vệ lao đến từ phía sau. Anh nhanh chóng quay lại, đỡ lấy cú tấn công nhưng không tránh khỏi một vết thương mới. “Tôi ổn!” anh gắng gượng nói, nhưng Kaoru biết rằng những vết thương đó đang dần làm yếu đi sức mạnh của họ.

“Chúng ta cần phải ra ngoài,” Mei Lin hối thúc, giọng cô trở nên gấp gáp hơn. “Tôi đã tìm thấy lối thoát, nhưng không còn nhiều thời gian!”

“Chúng ta không thể rút lui bây giờ!” Kaoru khẳng định, giọng anh cao hơn, mang theo sự quyết tâm. “Tôi phải đối mặt với Akira.”

“Cậu không thể làm điều đó một mình!” Riku cắt lời, ánh mắt anh không rời khỏi Kaoru. “Chúng ta phải đứng cùng nhau.”

Akira cười khẩy từ xa, ánh mắt hắn ngạo mạn. “Ngươi không thể tưởng tượng nổi, Kaoru. Ngươi đang ở thế yếu.” Hắn vung tay, ra hiệu cho những tên còn lại xông lên.

Kaoru chớp mắt, cảm nhận được sự lo âu đang dâng lên trong lòng. Nếu anh không dừng lại hắn, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn. Nhưng liệu có đáng không khi làm hại một người, dù người đó đã gây ra bao đau thương?

“Chúng ta không chỉ chiến đấu vì bản thân,” Kaoru nói, giọng anh trầm xuống. “Chúng ta chiến đấu vì những người vô tội, vì những người đã mất mát.”Yuki gật đầu, sự quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt cô. “Đúng, chúng ta phải bảo vệ họ.”

Cuộc chiến tiếp tục diễn ra, nhưng giờ đây, Kaoru cảm thấy rõ ràng hơn về con đường mình chọn. Anh không chỉ là một sát thủ, mà là một người bảo vệ. Anh phải tìm cách cân bằng giữa lòng thù hận và tình yêu thương.

“Đến lúc rồi,” Kaoru thầm nhủ, lao về phía Akira. “Ngươi sẽ không thoát đâu.”

Akira nhìn anh với nụ cười chế giễu. “Ngươi thật ngu ngốc, Kaoru. Ngươi không hiểu gì về sức mạnh của ta.”

“Ta sẽ cho ngươi thấy sức mạnh của lòng quyết tâm!” Kaoru gầm lên, đấm mạnh vào mặt Akira. Cú đấm đó không chỉ mang theo sức mạnh, mà còn là tất cả những nỗi đau, những quyết định mà anh đã phải đối mặt.

Akira lùi lại, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại thăng bằng. “Ngươi nghĩ rằng chỉ với sức mạnh vật lý, ngươi có thể đánh bại ta sao?” Hắn cười lạnh lùng, ánh mắt đầy thách thức.

Kaoru cảm thấy sự tức giận và quyết tâm dâng trào. “Ta sẽ không dừng lại cho đến khi ngươi phải trả giá!”

Cuộc chiến diễn ra trong tiếng thét gào và tiếng va chạm của kim loại. Nhưng giữa những giây phút đầy căng thẳng đó, Kaoru cảm nhận được sự mệt mỏi dần len lỏi vào từng tế bào. Lòng thù hận và ý chí bảo vệ những người vô tội đã khiến anh kiệt sức.

“Kaoru, anh phải cẩn thận!” Mei Lin kêu lên, nhưng anh không thể dừng lại. Ánh mắt anh chỉ hướng về Akira.

“Ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã làm!” Kaoru gầm lên, lao về phía kẻ thù.

Nhưng ngay khi anh chuẩn bị ra đòn quyết định, một tiếng nổ lớn vang lên, làm rung chuyển cả không gian. Ánh sáng chói lòa, và Kaoru cảm thấy mọi thứ xung quanh như đang sụp đổ. Anh mất phương hướng, những âm thanh xung quanh trở nên mờ nhạt.

“Kai… Kaoru!” Giọng nói của Mei Lin như vang lên từ rất xa.

Kaoru cố gắng đứng vững, nhưng mọi thứ trở nên hỗn loạn. Anh không thể để mọi thứ rơi vào tay Akira. Trong khoảnh khắc đó, quyết định của anh trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Chạy!” Anh hét lên, kéo Mei Lin và Riku theo. Họ phải thoát khỏi đây trước khi quá muộn. Nhưng liệu có ai còn lại để bảo vệ không?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn