Minh Anh và Vân lén lút di chuyển qua những hành lang tối tăm của lãnh địa Alpha. Ánh sáng mờ mịt từ những bóng đèn nhấp nháy trên trần nhà tạo ra những hình ảnh ma quái, như thể những bức tường đang nhìn họ với ánh mắt nghi ngờ. Cô cảm nhận được sự căng thẳng, nhưng cũng đầy quyết tâm trong lòng.
“Cô có chắc chắn rằng chúng ta có thể tìm được thông tin không?” Vân thì thầm, ánh mắt lo âu.
“Chúng ta chỉ cần đến phòng điều khiển, nơi lưu trữ tất cả các dữ liệu,” Minh Anh đáp, giọng điệu chắc chắn. “Nếu không có thông tin, chúng ta sẽ không thể hành động tiếp theo.”
Hai người tiếp tục di chuyển, từng bước chân nhẹ nhàng như bóng ma. Minh Anh thường xuyên dừng lại, lắng nghe âm thanh xung quanh. Mỗi tiếng động nhỏ đều khiến cô cảnh giác. Cô biết rằng có kẻ đang theo dõi họ.
Khi đến gần phòng điều khiển, Minh Anh cảm nhận được một sự thay đổi trong không khí. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô. Bỗng nhiên, tiếng động từ phía sau vang lên. Cô ra hiệu cho Vân dừng lại.
“Có ai đó,” Minh Anh thì thầm, ánh mắt sắc bén quét qua hành lang tối tăm.
Một bóng dáng lướt qua, và Minh Anh ngay lập tức nhận ra đó là Tùng, một Omega khác trong nhóm. Anh ta thường có vẻ kín đáo, nhưng lần này, sự xuất hiện của anh ta lại khiến Minh Anh cảm thấy không ổn.
“Tùng?” Cô gọi nhỏ, nhưng không nhận được phản hồi. Bóng dáng ấy biến mất nhanh chóng, như thể anh ta đang cố gắng né tránh ánh mắt của cô.
“Chúng ta có nên theo dõi không?” Vân hỏi.
“Không, chúng ta cần tập trung vào nhiệm vụ,” Minh Anh quyết định, nhưng trong lòng cô đã dấy lên một nghi ngờ. Tại sao Tùng lại ở đây, trong thời điểm nhạy cảm này?
Họ tiến vào phòng điều khiển, nơi ánh sáng xanh từ màn hình máy tính phản chiếu lên những khuôn mặt căng thẳng. Minh Anh nhanh chóng tìm kiếm thông tin, tay lướt qua bàn phím. Dữ liệu hiện ra trước mắt cô, nhưng cũng là lúc cô cảm nhận được sự hiện diện của một mối nguy hiểm.
“Mau lên, tìm kiếm thông tin về Alpha!” Vân thúc giục.
Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên từ bên ngoài. Minh Anh nhìn Vân, ánh mắt họ trao nhau một sự hiểu biết không lời. Họ không có nhiều thời gian. Minh Anh khẩn trương sao chép dữ liệu, nhưng trong tâm trí cô, hình ảnh Tùng cứ lởn vởn. Có điều gì đó không đúng.
“Xong rồi!” Minh Anh thông báo, và cả hai chuẩn bị rời đi. Nhưng khi họ quay lại, cửa phòng bị mở ra, và Tùng đứng đó, gương mặt lạnh lùng.
“Tôi không nghĩ các cô nên ở đây,” anh ta nói, giọng điệu thản nhiên, nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự căng thẳng.
“Tùng, chúng ta không có thời gian để nói chuyện,” Minh Anh đáp, nắm chặt vũ khí trong tay. “Cô ấy và tôi đang thực hiện nhiệm vụ.”
“Thực hiện nhiệm vụ? Hay là tìm cách phản bội?” Tùng thốt lên, và câu nói của anh ta như một nhát dao đâm vào lòng Minh Anh.“Cái gì?” Vân hỏi, giọng hoang mang. “Tùng, sao lại nói như vậy?”
“Cô không thể tin tưởng bất kỳ ai trong tổ chức này,” Tùng nói, giọng điệu sắc lạnh. “Chúng ta có những kẻ phản bội ở khắp nơi.”
Minh Anh cảm thấy một sự chấn động. Tại sao anh ta lại nói như vậy? Cô nhìn thẳng vào mắt Tùng, muốn tìm ra sự thật. “Tùng, nếu có điều gì đang xảy ra, hãy nói rõ ràng. Chúng ta không có thời gian cho những trò chơi này.”
“Tôi chỉ muốn bảo vệ các cô,” anh ta nói, nhưng sự lo lắng trên gương mặt anh ta khiến Minh Anh không thể tin tưởng.
“Bảo vệ?” Minh Anh cười lạnh. “Hay là tìm cách để chúng ta không thể hoàn thành nhiệm vụ?”
Tùng lùi lại một bước, vẻ mặt hoang mang. “Tôi không có ý định phản bội. Nhưng có những người muốn hạ gục các cô, và tôi không thể đứng nhìn.”
“Vậy tại sao không nói cho chúng tôi biết sớm hơn?” Vân hỏi, ánh mắt nghi ngờ.
“Bởi vì tôi không biết ai là kẻ phản bội,” Tùng thở dài, nỗi lo sợ hiện rõ. “Và bây giờ, có thể đã quá muộn.”
Minh Anh cảm thấy một cơn sóng dữ dội trong lòng. “Chúng ta không thể ở đây lâu hơn nữa. Nếu ai đó thực sự muốn hại chúng ta, họ sẽ không để chúng ta ra đi dễ dàng.”
Bất ngờ, tiếng động từ bên ngoài vang lên ngày càng rõ ràng. Cô cảm nhận được sự nghi ngờ và sợ hãi đang bao trùm lấy họ. “Đi thôi, nhanh lên!” Minh Anh ra lệnh, kéo Vân theo.
Khi họ chuẩn bị rời đi, Tùng chần chừ, ánh mắt đầy do dự. “Tôi không thể để các cô gặp nguy hiểm một mình.”
“Đừng khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn, Tùng,” Minh Anh gắt gỏng. “Nếu anh ở lại đây, anh sẽ chỉ làm chậm bước chân của chúng tôi.”
“Tôi sẽ đi cùng các cô,” Tùng quyết định, nhưng sự kiên định trong giọng nói của anh ta không đủ thuyết phục Minh Anh.
Khi họ rời khỏi phòng điều khiển, một cảm giác căng thẳng tràn ngập không khí. Họ di chuyển nhanh chóng qua các hành lang, nhưng lòng Minh Anh vẫn không nguôi lo lắng. Bóng dáng của Tùng như một dấu hỏi lớn trong đầu cô. Ai là kẻ phản bội thực sự? Liệu có phải Tùng không phải là đồng minh như cô vẫn nghĩ?
“Chúng ta cần phải ra khỏi đây ngay bây giờ,” Vân thúc giục, ánh mắt không ngừng quét xung quanh.
Minh Anh gật đầu, nhưng trong tâm trí cô, những câu hỏi cứ xoay vần. Họ phải tìm cách trở về an toàn, nhưng liệu có điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước? Khi bước ra khỏi bóng tối, cô biết rằng ánh sáng phía trước có thể mang đến cả hi vọng lẫn hiểm họa.