Sát Thủ Pokemon

Chương 19: Đối đầu với Kaito

Kazuki đứng giữa đêm tối, ánh đèn mờ từ những ngôi nhà xung quanh phản chiếu lên gương mặt anh. Nỗi lo lắng cuồn cuộn trong lòng, nhưng quyết tâm của anh chưa bao giờ mạnh mẽ hơn. “Hãy chuẩn bị cho mọi thứ,” anh nói với Rin và Haruto, ánh mắt anh như lửa cháy.

“Chúng ta cần phải bí mật,” Rin nhắc nhở, sự lạnh lùng trong giọng nói không che giấu được sự căng thẳng. “Nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ không có cơ hội nào.”

“Đừng lo, tôi đã nghiên cứu kỹ lưỡng,” Haruto tự tin đáp, một nụ cười lạc quan nở trên môi. “Chúng ta có thể vào trong mà không bị phát hiện.”

Kazuki gật đầu, nhưng sự hồi hộp vẫn khiến anh cảm thấy như mình đang đứng bên bờ vực. Hình ảnh Yuki bị bắt cóc lại hiện về, khiến tâm trí anh như bị xé toạc. “Tôi không thể để Yuki phải chịu đựng thêm,” anh nói, giọng đầy quyết tâm.

Họ di chuyển về phía tòa nhà mà Kaito sử dụng làm căn cứ. Mỗi bước đi như một nhát dao cắt vào lòng Kazuki. Những kỷ niệm đau thương từ quá khứ dội về, hình ảnh cha mẹ anh bị tấn công vẫn như mới hôm qua. Kaito, người thầy từng là niềm tự hào của anh, giờ đây trở thành kẻ thù số một.

“Cậu ổn chứ?” Rin hỏi, ánh mắt cô như đọc thấu tâm can Kazuki.

“Chỉ là… Tôi không biết phải đối mặt với hắn như thế nào,” Kazuki thở dài, cảm giác bất lực dâng trào. “Hắn đã phản bội tôi.”

“Đừng để những ký ức đó làm cậu chùn bước,” Rin khuyên, “Hãy nhớ lý do chúng ta đang chiến đấu.”

Kazuki hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ấm áp từ lời nói của Rin. “Cảm ơn, tôi sẽ cố gắng,” anh đáp, quyết tâm trở lại.

Họ tiếp tục di chuyển, và khi đến gần căn cứ, Kazuki thấy rõ những bóng người tuần tra xung quanh. “Đã đến lúc,” Haruto thì thầm, “Chúng ta phải hành động nhanh chóng.”

Rin gật đầu, ánh mắt cô lướt qua những kẻ canh gác. “Tôi sẽ thu hút sự chú ý, cậu và Haruto hãy vào bên trong.”

Kazuki không muốn để Rin một mình, nhưng anh biết cô là người mạnh mẽ. “Hãy cẩn thận,” anh dặn dò, rồi nhìn cô bước đi.

Cô nhanh chóng biến mất vào bóng tối, để lại Kazuki và Haruto đứng lại, tim đập thình thịch. “Đi thôi,” Haruto thì thầm, và cả hai lén lút tiến vào bên trong căn cứ.

Bên trong, không khí nặng nề, mùi ẩm mốc và sự tăm tối bao trùm. Kazuki cảm thấy như mình đang bước vào địa ngục. Họ lặng lẽ di chuyển qua những hành lang tối tăm, ánh sáng le lói từ những ngọn đèn chập chờn. Mỗi bước đi khiến Kazuki cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào.

“Chúng ta cần tìm phòng điều khiển,” Haruto nói, ánh mắt anh sắc bén như một con dao. “Đó có thể là nơi chứa thông tin về Yuki.”

Kazuki gật đầu, nhưng tâm trí anh lại bị ám ảnh bởi hình ảnh Yuki, em gái anh, đang ở đâu đó trong căn cứ này, có thể đang trong tình trạng nguy hiểm. “Tôi sẽ không để cô ấy phải chịu đựng,” anh thì thầm.

Họ dừng lại trước một cánh cửa lớn, Kazuki nghe thấy tiếng nói bên trong. “Chúng ta không thể vào cửa này dễ dàng,” Haruto nói, “Cần phải có mã truy cập.”

“Tôi có thể hack vào,” Mei đột ngột xuất hiện từ bóng tối, ánh mắt cô sáng rực. “Tôi đã theo dõi các bạn từ xa.”

“Làm ơn giúp chúng tôi,” Kazuki khẩn thiết. “Yuki đang ở đây.”“Để tôi làm,” Mei nhanh chóng tiến đến bảng điều khiển, tay cô lướt nhẹ nhàng trên màn hình. Chỉ trong vài giây, cánh cửa mở ra với một tiếng “cạch”.

Kazuki và Haruto trao nhau ánh mắt đầy hy vọng, trước khi cả ba lao vào bên trong. Họ thấy những màn hình hiển thị thông tin, nhưng điều khiến Kazuki lạnh người chính là hình ảnh Yuki, bị trói chặt, đôi mắt lấp lánh sự tuyệt vọng.

“Yuki!” Kazuki kêu lên, nhưng Haruto đã kịp che miệng anh lại. “Im lặng!” anh nhắc nhở.

“Chúng ta cần phải tìm cách giải cứu cô ấy,” Mei nói, ánh mắt cô nhanh chóng quét qua các màn hình. “Tôi có thể tạo ra một sự cố để kéo dài thời gian.”

Kazuki không thể rời mắt khỏi Yuki. “Tôi phải cứu cô ấy,” anh khẳng định.

“Chúng ta cần phải bình tĩnh,” Haruto nhắc, “Nếu không, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”

“Nhưng nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ…” Kazuki chưa kịp dứt lời thì cánh cửa bỗng mở ra. Kaito xuất hiện, ánh mắt hắn lạnh lùng như băng, nụ cười quái dị trên môi.

“Thật bất ngờ khi gặp lại trò cưng của tôi,” Kaito nói, giọng điệu đầy chế nhạo. “Cậu không nghĩ tôi sẽ không biết cậu đang ở đây sao?”

Kazuki cảm thấy như bị tê liệt. Hắn không chỉ là kẻ thù, mà còn là người thầy mà anh từng kính trọng. “Tại sao?” Kazuki hỏi, giọng anh run rẩy. “Tại sao lại phản bội tôi?”

Kaito cười khẩy. “Bởi vì sức mạnh. Sức mạnh mà cậu không bao giờ có thể hiểu được.”

“Cậu vẫn chưa hiểu,” Haruto xen vào, “Chúng tôi sẽ không để hắn làm hại Yuki.”

“Yuki?” Kaito nhướng mày, “Cô bé đó chỉ là một công cụ. Cô ta không bao giờ có giá trị với tôi.”

“Không! Cô ấy không phải là công cụ!” Kazuki gào lên, cảm giác như một mảnh vỡ trong lòng anh đang vỡ tan. “Cô ấy là em gái tôi!”

Kaito không nói gì, chỉ mỉm cười đầy tự mãn. “Vậy thì, hãy xem cậu có đủ sức mạnh để cứu cô ấy không.”

Hắn ra lệnh cho đội quân Pokémon bên cạnh, và Kazuki cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào. “Umbreon!” anh kêu gọi, Pokémon bóng tối xuất hiện bên cạnh anh, sẵn sàng chiến đấu.

“Cậu sẽ không bao giờ thắng,” Kaito nói, giọng điệu đầy kiêu ngạo. “Hãy xem sức mạnh thực sự.”

Cuộc chiến bùng nổ. Kazuki cảm nhận từng nhịp đập của trái tim, từng cơn gió lạnh lẽo cuốn qua. Anh phải chiến đấu không chỉ vì Yuki, mà còn vì những gì hắn đã cướp đi từ anh. Hành trình này không chỉ là một trận chiến, mà là một cuộc chiến sinh tồn.

Kazuki lao vào cuộc chiến, lòng đầy quyết tâm, nhưng nỗi đau từ quá khứ vẫn âm thầm bám theo. Hắn không chỉ là kẻ thù, mà còn là hình ảnh của sự phản bội. Và trong khoảnh khắc đó, Kazuki hiểu rằng cuộc chiến này không chỉ để cứu Yuki, mà còn để tìm lại chính mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn