Sát Thủ Giữa Đời Thường

Chương 21: Đổ Máu

Thiên Hạo đứng giữa vòng vây của những kẻ thù, tay nắm chặt thanh kiếm, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao. Cuộc chiến đã trở thành một bức tranh hỗn loạn, nơi mà tiếng thép va chạm, tiếng la hét hòa quyện thành một khúc nhạc bi thương. Đoàn Chính Huy đứng trên cao, nụ cười lạnh lùng của hắn như một mũi dao đâm thẳng vào lòng Thiên Hạo.

“Ngọc Lan!” Thiên Hạo gào lên, nhưng tiếng gọi của anh bị nuốt chửng trong âm thanh của cuộc chiến. Anh không thể để cô rơi vào tay kẻ thù, nhưng mũi kiếm của hắn đã đâm tới. Anh lao về phía cô, nhưng sự chần chừ đã khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

“Mau tránh ra!” Ngọc Lan hét lên, nhưng cơn sóng dữ đã ập tới. Thiên Hạo cảm thấy như thời gian ngừng lại, khi kẻ thù lao về phía Ngọc Lan. Anh không thể để điều đó xảy ra.

Bằng một cú nhảy, Thiên Hạo đã chắn trước Ngọc Lan. Cảm giác đau đớn xé nát cơ thể khi mũi kiếm đâm vào anh, nhưng anh không thể lùi bước. “Chạy đi!” Anh thét lên, nhưng chỉ nhận được ánh mắt kinh hoàng từ Ngọc Lan.

“Không!” Cô quỳ xuống bên anh, nước mắt chảy dài trên má. “Thiên Hạo, không thể để anh chết như thế này!”

“Phải sống, Ngọc Lan. Anh sẽ không chết ở đây!” Anh cố gắng cười, nhưng nỗi đau quá lớn. Cảm giác ấm nóng từ vết thương đang lan ra, và anh biết rằng thời gian đang cạn kiệt.

Trong khi đó, Minh Tuấn, từ xa, chứng kiến cảnh tượng bi thảm ấy. Ông cảm thấy một nỗi đau thắt lại trong lòng. “Chúng ta không thể để họ chết!” Ông kêu gọi, nhưng tiếng nói của ông bị chìm trong tiếng ồn ào của trận chiến.

“Mau lên!” Minh Tuấn ra hiệu cho những người lính của mình tiến về phía Thiên Hạo và Ngọc Lan. Nhưng ngay khi họ đến gần, một nhóm kẻ thù khác đã xuất hiện, chặn đường họ lại. Cuộc chiến trở nên khốc liệt hơn, máu bắt đầu tuôn rơi.

“Không còn thời gian!” Thiên Hạo quát, cố gắng đứng dậy, nhưng sức lực đã cạn kiệt. Anh biết rằng nếu không hành động ngay, họ sẽ không còn cơ hội nào nữa.

“Chạy đi!” Anh lại hét lên, nhưng Ngọc Lan vẫn không rời đi. Cô nắm chặt tay anh, ánh mắt kiên quyết.

“Chúng ta sẽ không bỏ rơi nhau!” Cô nói, giọng đầy quyết tâm. Thiên Hạo cảm thấy nỗi đau trong lòng mình dâng trào, không chỉ vì vết thương mà còn vì cảm giác bất lực khi không thể bảo vệ cô.

Chính Huy cười nhạt, nhìn họ như những con rối. “Thật thú vị, một cuộc chiến giữa những kẻ phản bội. Đừng nghĩ rằng chỉ bằng một cú đâm là có thể kết thúc mọi thứ.” Hắn ra hiệu cho những tên cận vệ tiến lên, ánh mắt đầy thách thức.Thiên Hạo hiểu rằng đây không chỉ là một trận chiến đơn thuần. Đây là cuộc chiến giành lại danh dự, giành lại công lý cho cha mình. Anh không thể để mọi thứ kết thúc ở đây. “Ngọc Lan, giữ chặt anh!” Anh gào lên, lao vào cuộc chiến.

Những nhát kiếm va chạm, âm thanh của sự sống và cái chết hòa quyện với nhau. Thiên Hạo cảm thấy từng nhịp đập của trái tim, mỗi lần né tránh đều như một cuộc chiến với số phận. Anh biết rằng không chỉ cuộc sống của mình, mà cả số phận của những người xung quanh cũng đang treo lơ lửng.

Ngọc Lan, đứng bên cạnh, cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào. Cô không thể để Thiên Hạo gục ngã. “Phải làm gì đó!” Cô nghĩ, nhưng đầu óc lại rối bời. Một kẻ trong nhóm của Chính Huy bất ngờ lao về phía cô. Thiên Hạo cảm thấy như thời gian ngừng lại.

“Ngọc Lan!” Anh gào lên, nhưng đã quá muộn. Một nhát đâm đã cướp đi cơ hội của anh. Thiên Hạo lao về phía kẻ thù, nhưng không kịp ngăn cản. Vết thương trong lòng anh mở ra, không chỉ vì nỗi đau thể xác mà còn vì nỗi đau tinh thần.

“Không!” Ngọc Lan ngã xuống, máu rỉ ra từ vết thương. Thiên Hạo cảm thấy như cả thế giới sụp đổ. Anh quỳ xuống bên cô, cảm giác bất lực tràn ngập trong lòng.

“Ngọc Lan, không!” Thiên Hạo ôm chặt lấy cô, nước mắt chảy dài trên má. “Chúng ta sẽ không chết ở đây!”

Nhưng Ngọc Lan đã nhắm mắt, ánh mắt cô dần mờ đi. “Thiên Hạo, hãy sống… sống vì cả hai chúng ta…” Cô thì thào, rồi tắt thở trong vòng tay anh.

Một cơn sóng dữ ập đến, cuốn đi mọi suy nghĩ của Thiên Hạo. Anh cảm thấy như trái tim mình vỡ nát. Lửa giận bùng lên trong anh, ngọn lửa không thể dập tắt. Anh đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao. “Chính Huy!” Thiên Hạo gầm lên, lao về phía kẻ thù.

Cuộc chiến không chỉ là cuộc chiến sinh tử, mà còn là cuộc chiến giữa lòng tin và phản bội. Thiên Hạo, giờ đây chỉ còn một mục tiêu duy nhất: trả thù cho Ngọc Lan, cho tất cả những gì đã mất.

Trong không khí căng thẳng, anh biết rằng cuộc sống của mình đã thay đổi mãi mãi. Hắn ta sẽ phải trả giá. Và giữa những tiếng động hỗn loạn, Thiên Hạo nhận ra rằng phản bội không chỉ là một hành động, mà còn là một sự lựa chọn. Tình bạn, tình yêu, tất cả đều bị thử thách trong cuộc chiến khốc liệt này.

“Chạy đi!” Thiên Hạo gào lên, nhưng giờ đây, không còn ai để chạy. Họ chỉ còn lại một con đường duy nhất, nhưng đầy rẫy nguy hiểm. Trong không khí ngột ngạt, họ biết rằng, không chỉ cuộc sống của mình, mà cả số phận của những người xung quanh cũng đang treo lơ lửng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn