23
Đi dạy một ngày, thoát kiếp độc thân.
Tôi vội vàng chia sẻ với Ngô Mi.
Bạn ấy sững sờ:
"Cái gì? Hai người mới yêu nhau thôi à? Từ tổng vừa bỏ tiền vừa bỏ công, mình còn tưởng hai người sắp kết hôn rồi chứ."
Bạn ấy móc ra chín đồng chín, chân thành:
"Tiền mừng cưới mình góp, đừng khách sáo."
Tôi: ?
Từ Cảnh ở đây thêm một thời gian nữa.
Hắn thậm chí còn chính thức dạy toán cho bọn trẻ vài ngày.
Hắn kiên nhẫn lắm, một bài toán giảng đi giảng lại.
Nhanh ch.óng trở thành thầy giáo yêu thích của lũ nhỏ.
Ngô Mi cằn nhằn với tôi.
Một tổng tài mà cứ không lo việc chính thế này có khi nào phá sản không.
Bạn ấy: "Không phải lo hắn không có tiền đầu tư cho chúng ta, chỉ là quan tâm tới bạn trai của bạn thân chút thôi."
Từ Cảnh nghe thấy.
Hắn suy nghĩ nghiêm túc:
"Nhà mình là doanh nghiệp gia đình. Bố mình cho rằng con gà không bằng tự mình nỗ lực, nên ngày nào cũng bắt mình đi làm."
"Tóm lại, thứ ông ấy cần đề phòng không phải mình không nỗ lực, mà là mình quá nỗ lực đòi khởi nghiệp rồi nướng cả tiền dưỡng già của ông ấy vào đó."
Không sợ phú nhị đại ăn chơi, chỉ sợ phú nhị đại khởi nghiệp.
Từ Cảnh hiểu giá thị trường lắm.
Tôi cười nghiêng ngả.
Từ Cảnh nhìn tôi đầy nuông chiều, hỏi tối nay muốn ăn gì.
Đúng rồi, dạo này toàn là hắn đứng bếp.
Mấy bạn sinh viên đi cùng không ngừng cảm thán:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Rốt cuộc phải đi đâu mới tìm được loại bạn trai này nhỉ."
Ngô Mi nói:
"Đi Tây Bắc đi. Đói thì hít gió cũng no."
24
Sau khi nhà ăn và ký túc xá xây xong.
Mọi thứ đều đi vào quỹ đạo. Hệ thống biến mất hồi lâu cũng đã trở lại.
"Nghe Từ Cảnh nói dạo này không ai làm phiền hắn nữa, Chị Đào, chị đỉnh quá!"
Tôi vội vàng nịnh nọt.
Hệ thống hớp ngụm trà:
"Khen hay lắm, chị thích, nói thêm đi."
Tôi lập tức tung ra một tràng lời khen có cánh.
Hệ thống nghe xong hài lòng:
"Cũng không có gì, vụ báo cáo lên tổng bộ quy trình chậm quá. May mà chị chọn cách ra tay trực tiếp."
"Cách bạo lực dùng sướng thật."
Nó cảm thán.
"Tại chị mải biến văn hóa nên để em chờ lâu."
Tôi lén lút thú nhận:
"Cái đó... Chị Đào, em với Từ Cảnh..."
Hệ thống hiểu ý, "nga" một tiếng rồi nói:
"Câu tiếp theo không phải là định hỏi ta xem có thể ở lại thế giới này mãi mãi không chứ?"
Tôi cười: "Hắc hắc."
Hệ thống cười, không dùng giọng điện t.ử của hệ thống mà dùng chất giọng thật của nó:
"Trước kia ngươi hỏi ta không công lược có được không, ta đã nói là được."
"Bây giờ đáp án vẫn như thế, là được."
Tôi nói với nó, tôi muốn ở lại thế giới này không chỉ vì Từ Cảnh.
Mà còn vì ở đây tôi có người mẹ yêu thương mình và những người bạn.
Còn có cả sự nghiệp mà tôi muốn phấn đấu.
Nó vui mừng đáp:
"Ta biết mà, nên ta mới nói là được. Thật tốt, bông hoa nhỏ ta vất vả chăm bón bao lâu nay cuối cùng cũng nở rồi."
25
Đúng ngày sinh nhật Từ Cảnh, tôi tặng hắn một chiếc choker.
Từ Cảnh giờ đã được "dạy dỗ" rất kỹ, hắn hiểu ý ngay:
"Em đây là đang tặng quà cho chính mình đấy à?"
Nói vậy thôi, hắn vẫn ngoan ngoãn cúi đầu để tôi đeo vào.
Chiếc choker màu đen ôm lấy chiếc cổ trắng ngần.
Hơi thở tôi phả lên đó, chẳng mấy chốc đã nhuộm hồng một mảng da.
Tôi nói: "Thực ra anh cũng từng đeo vòng cổ cho em như thế."
Từ Cảnh cười đắc ý:
"Anh biết."
"Chứ còn ai vào đây, cún con nhà nào mà lại đi viết luận văn xã hội học cơ chứ?"
Chúng tôi cùng phá lên cười.
Hắn dịu dàng xoa mặt tôi:
"Cảm ơn em đã đồng hành cùng anh lúc đó. Anh khỏi hẳn từ lâu rồi, giờ không cần t.h.u.ố.c thang gì cũng ngủ rất ngon."
Ngày lễ tốt nghiệp chính quy, Từ Cảnh ôm bó hoa hướng dương lùn đến cầu hôn tôi.
Đóa hoa mà từ rất lâu rồi hắn muốn tặng nhưng chưa có cơ hội.
Cuối cùng cũng được trao vào tay người thương.
Ngô Mi cũng tặng tôi hoa.
Đó là những loài hoa dại ở quê bạn ấy.
Bạn ấy đã tỉ mỉ phơi khô từng bông một rồi ép thành tiêu bản.
Bạn ấy nói mình quyết định tự đặt cho bản thân một cái tên.
Một cái tên thực sự thuộc về mình, không còn là cái tên "Vô Muội" (ý nói không có em trai) mà cha mẹ hằng mong mỏi nữa.
Tôi nói tốt quá.
Chúng tôi đồng thanh:
"Nhưng điều này không có nghĩa là phủ nhận hoàn toàn quá khứ của mình."
Ngô Mi cười sảng khoái, trong trẻo như bầu trời ở quê hương bạn ấy vậy:
"Học tỷ, em sẽ đi giúp đỡ những cô gái giống như em, giống như cách chị đã giúp em ngày đó."
Tôi nói: "Dự án Đèn Bàn đã được thư viện duy trì qua nhiều thế hệ rồi."
"Học muội à, dự án mới của chúng ta, cứ gọi là Thành Rừng đi."
Những cô gái bước ra từ núi cao, sau khi trở thành cây đại thụ.
Cũng nguyện lòng vươn cành lá để che chở cho nhiều cô gái giống mình hơn.
Bởi vì tôi chính là em của ngày xưa.
Tôi hiểu nỗi đau mà nước mắt em không ai thấy, tiếng khóc em không ai nghe.
Nhưng không sao cả, xin hãy tin rằng.
Chỉ cần em cứ thẳng tiến về phía trước, nhất định sẽ đi ra khỏi ngọn núi kia.
Tôi biết đường còn dài và gian nan.
Nhưng tôi sẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y em, không để em đơn độc một mình.
Cứ như vậy, năm tháng dài rộng, cây đơn lẻ cuối cùng cũng sẽ thành rừng.
Đủ sức để có thể cùng nhau chống đỡ những trận mưa rền gió dữ của cuộc đời.
Đi dạy một ngày, thoát kiếp độc thân.
Tôi vội vàng chia sẻ với Ngô Mi.
Bạn ấy sững sờ:
"Cái gì? Hai người mới yêu nhau thôi à? Từ tổng vừa bỏ tiền vừa bỏ công, mình còn tưởng hai người sắp kết hôn rồi chứ."
Bạn ấy móc ra chín đồng chín, chân thành:
"Tiền mừng cưới mình góp, đừng khách sáo."
Tôi: ?
Từ Cảnh ở đây thêm một thời gian nữa.
Hắn thậm chí còn chính thức dạy toán cho bọn trẻ vài ngày.
Hắn kiên nhẫn lắm, một bài toán giảng đi giảng lại.
Nhanh ch.óng trở thành thầy giáo yêu thích của lũ nhỏ.
Ngô Mi cằn nhằn với tôi.
Một tổng tài mà cứ không lo việc chính thế này có khi nào phá sản không.
Bạn ấy: "Không phải lo hắn không có tiền đầu tư cho chúng ta, chỉ là quan tâm tới bạn trai của bạn thân chút thôi."
Từ Cảnh nghe thấy.
Hắn suy nghĩ nghiêm túc:
"Nhà mình là doanh nghiệp gia đình. Bố mình cho rằng con gà không bằng tự mình nỗ lực, nên ngày nào cũng bắt mình đi làm."
"Tóm lại, thứ ông ấy cần đề phòng không phải mình không nỗ lực, mà là mình quá nỗ lực đòi khởi nghiệp rồi nướng cả tiền dưỡng già của ông ấy vào đó."
Không sợ phú nhị đại ăn chơi, chỉ sợ phú nhị đại khởi nghiệp.
Từ Cảnh hiểu giá thị trường lắm.
Tôi cười nghiêng ngả.
Từ Cảnh nhìn tôi đầy nuông chiều, hỏi tối nay muốn ăn gì.
Đúng rồi, dạo này toàn là hắn đứng bếp.
Mấy bạn sinh viên đi cùng không ngừng cảm thán:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Rốt cuộc phải đi đâu mới tìm được loại bạn trai này nhỉ."
Ngô Mi nói:
"Đi Tây Bắc đi. Đói thì hít gió cũng no."
24
Sau khi nhà ăn và ký túc xá xây xong.
Mọi thứ đều đi vào quỹ đạo. Hệ thống biến mất hồi lâu cũng đã trở lại.
"Nghe Từ Cảnh nói dạo này không ai làm phiền hắn nữa, Chị Đào, chị đỉnh quá!"
Tôi vội vàng nịnh nọt.
Hệ thống hớp ngụm trà:
"Khen hay lắm, chị thích, nói thêm đi."
Tôi lập tức tung ra một tràng lời khen có cánh.
Hệ thống nghe xong hài lòng:
"Cũng không có gì, vụ báo cáo lên tổng bộ quy trình chậm quá. May mà chị chọn cách ra tay trực tiếp."
"Cách bạo lực dùng sướng thật."
Nó cảm thán.
"Tại chị mải biến văn hóa nên để em chờ lâu."
Tôi lén lút thú nhận:
"Cái đó... Chị Đào, em với Từ Cảnh..."
Hệ thống hiểu ý, "nga" một tiếng rồi nói:
"Câu tiếp theo không phải là định hỏi ta xem có thể ở lại thế giới này mãi mãi không chứ?"
Tôi cười: "Hắc hắc."
Hệ thống cười, không dùng giọng điện t.ử của hệ thống mà dùng chất giọng thật của nó:
"Trước kia ngươi hỏi ta không công lược có được không, ta đã nói là được."
"Bây giờ đáp án vẫn như thế, là được."
Tôi nói với nó, tôi muốn ở lại thế giới này không chỉ vì Từ Cảnh.
Mà còn vì ở đây tôi có người mẹ yêu thương mình và những người bạn.
Còn có cả sự nghiệp mà tôi muốn phấn đấu.
Nó vui mừng đáp:
"Ta biết mà, nên ta mới nói là được. Thật tốt, bông hoa nhỏ ta vất vả chăm bón bao lâu nay cuối cùng cũng nở rồi."
25
Đúng ngày sinh nhật Từ Cảnh, tôi tặng hắn một chiếc choker.
Từ Cảnh giờ đã được "dạy dỗ" rất kỹ, hắn hiểu ý ngay:
"Em đây là đang tặng quà cho chính mình đấy à?"
Nói vậy thôi, hắn vẫn ngoan ngoãn cúi đầu để tôi đeo vào.
Chiếc choker màu đen ôm lấy chiếc cổ trắng ngần.
Hơi thở tôi phả lên đó, chẳng mấy chốc đã nhuộm hồng một mảng da.
Tôi nói: "Thực ra anh cũng từng đeo vòng cổ cho em như thế."
Từ Cảnh cười đắc ý:
"Anh biết."
"Chứ còn ai vào đây, cún con nhà nào mà lại đi viết luận văn xã hội học cơ chứ?"
Chúng tôi cùng phá lên cười.
Hắn dịu dàng xoa mặt tôi:
"Cảm ơn em đã đồng hành cùng anh lúc đó. Anh khỏi hẳn từ lâu rồi, giờ không cần t.h.u.ố.c thang gì cũng ngủ rất ngon."
Ngày lễ tốt nghiệp chính quy, Từ Cảnh ôm bó hoa hướng dương lùn đến cầu hôn tôi.
Đóa hoa mà từ rất lâu rồi hắn muốn tặng nhưng chưa có cơ hội.
Cuối cùng cũng được trao vào tay người thương.
Ngô Mi cũng tặng tôi hoa.
Đó là những loài hoa dại ở quê bạn ấy.
Bạn ấy đã tỉ mỉ phơi khô từng bông một rồi ép thành tiêu bản.
Bạn ấy nói mình quyết định tự đặt cho bản thân một cái tên.
Một cái tên thực sự thuộc về mình, không còn là cái tên "Vô Muội" (ý nói không có em trai) mà cha mẹ hằng mong mỏi nữa.
Tôi nói tốt quá.
Chúng tôi đồng thanh:
"Nhưng điều này không có nghĩa là phủ nhận hoàn toàn quá khứ của mình."
Ngô Mi cười sảng khoái, trong trẻo như bầu trời ở quê hương bạn ấy vậy:
"Học tỷ, em sẽ đi giúp đỡ những cô gái giống như em, giống như cách chị đã giúp em ngày đó."
Tôi nói: "Dự án Đèn Bàn đã được thư viện duy trì qua nhiều thế hệ rồi."
"Học muội à, dự án mới của chúng ta, cứ gọi là Thành Rừng đi."
Những cô gái bước ra từ núi cao, sau khi trở thành cây đại thụ.
Cũng nguyện lòng vươn cành lá để che chở cho nhiều cô gái giống mình hơn.
Bởi vì tôi chính là em của ngày xưa.
Tôi hiểu nỗi đau mà nước mắt em không ai thấy, tiếng khóc em không ai nghe.
Nhưng không sao cả, xin hãy tin rằng.
Chỉ cần em cứ thẳng tiến về phía trước, nhất định sẽ đi ra khỏi ngọn núi kia.
Tôi biết đường còn dài và gian nan.
Nhưng tôi sẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y em, không để em đơn độc một mình.
Cứ như vậy, năm tháng dài rộng, cây đơn lẻ cuối cùng cũng sẽ thành rừng.
Đủ sức để có thể cùng nhau chống đỡ những trận mưa rền gió dữ của cuộc đời.