12
Buổi chiều chỉ có một tiết học.
Tôi đi tìm học muội Ngô Mi để bàn về báo cáo dự án chung của chúng tôi.
Ngô Mi là cô gái đến từ vùng núi, tóc ngắn, da ngăm đen.
Khi cười mắt sáng như suối, trông hơi có nét nam tính.
Đúng lúc Ngô Mi làm thêm ở quán cà phê trong trường, nên chúng tôi cùng đến đó.
Tôi ngồi bên cửa sổ sắp xếp tài liệu, Ngô Mi đi lấy cà phê.
Lúc quay lại, cô ấy đột nhiên ngoảnh đầu nhìn về phía bức tường cây xanh sau lưng.
"Học tỷ, hình như có người vẫn luôn nhìn chị."
"A?"
Tôi xoay người nhìn lại.
Ánh mắt chạm nhau, người kia cuống quít cúi đầu quay người bỏ chạy.
Theo bản năng, tôi đuổi theo, túm c.h.ặ.t lấy hắn:
"Từ tổng, sao anh lại rảnh rỗi ghé qua đây thế?"
Hắn xụ mặt: "Lâu rồi không uống cà phê ở trường cũ, nên muốn hoài niệm chút thôi."
"Quán này là năm ngoái mới mở mà."
Từ Cảnh: "..."
"Học tỷ?"
Ngô Mi lo lắng gọi một tiếng.
Sắc mặt Từ Cảnh càng khó coi.
Hắn nhìn Ngô Mi bằng ánh mắt có thể nói là cực kỳ khắc nghiệt:
"Bạn à?"
Hắn dừng một chút, giọng lạnh nhạt:
"Hay là đối tượng công lược mới?"
Tôi: ?
Hệ thống: ?
Biểu cảm kinh ngạc trên mặt tôi quá rõ ràng, trái lại Từ Cảnh lại cười.
Hắn khiêu khích nhìn Ngô Mi, thong thả nói:
"Hôm nay tôi rảnh, đi ăn cơm không?"
13
Tôi không chút do dự đáp:
"Xin lỗi, hiện tại em không rảnh."
Trước khi hắn kịp ảm đạm, tôi nói tiếp:
"Nhưng em đang thảo luận một dự án với học muội, học trưởng có rảnh không, muốn gia nhập cùng chúng em không?"
Đôi mắt hắn bỗng sáng rực lên.
Hắn cố tỏ ra chững chạc cong môi:
"Được."
Hắn dễ dỗ thật đấy.
Vừa rồi còn chất vấn tôi có đối tượng công lược khác hay không, chớp mắt đã hết giận ngay.
Dự án lớn mà tôi và Ngô Mi lên kế hoạch có tên là "Dự án Đèn Bàn".
Tôi học xã hội học.
Sau khi đọc một đống sách và làm đủ loại luận văn vô thưởng vô phạt.
Tôi quyết định làm thứ gì đó có ý nghĩa hơn.
Lúc tự viết kế hoạch thì thấy bình thường.
Đến khi Từ Cảnh bắt đầu xem, tôi mới muộn màng cảm thấy xấu hổ.
Trong mắt hắn, kế hoạch này chắc là ấu trĩ lắm nhỉ?
Dự án Đèn Bàn thực ra tương tự như các chương trình tình nguyện giáo d.ụ.c.
Hiện mới chỉ ở dạng sơ khai.
Từ Cảnh cầm b.út, khoanh vùng rồi thỉnh thoảng lại đặt câu hỏi:
"Các em định làm trực tuyến hay trực tiếp? Đã đi khảo sát thực tế chưa? Liên hệ với trường học bên đó thế nào?"
Ngô Mi giơ tay:
"Đó là quê em, em có thể liên hệ với học sinh và giáo viên ở đó."
Từ Cảnh: "Làm trực tiếp thì phải cân nhắc việc tuyển tình nguyện viên và vấn đề an toàn, trực tuyến thì dễ hơn. Điều kiện kinh tế khu vực đó thế nào?"
"Quê em nghèo lắm."
Ngô Mi nhìn tôi đầy cảm kích.
"Nhờ có học tỷ luôn giúp đỡ, em mới có thể yên tâm học hành đến được ngày hôm nay."
Ngày đó tôi mới đến thế giới này.
Thân phận là cô con gái mà bà Khương từng gửi ở nông thôn.
Bà Khương đối xử với tôi rất tốt.
Tiền sinh hoạt phí hàng tháng nhiều đến mức phát hoảng.
Bản thân tôi không có nhu cầu hưởng thụ vật chất cao.
Tiêu không hết nên tôi quyết định liên hệ tổ chức từ thiện để tìm người giúp đỡ một-một.
Ban đầu, cô bé tôi chọn không phải Ngô Mi, mà là một bạn khác hoạt bát hơn.
Khi bạn ấy học lớp 11, bạn ấy đột nhiên liên lạc với tôi.
Bạn ấy nói:
"Chị ơi, em không muốn học nữa, em mệt quá."
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Thay vì liều mạng thi vào mấy cái trường nghề chẳng có ích gì, chi bằng tìm người t.ử tế mà lấy."
Tôi vội gọi điện cho bạn ấy, nhưng bạn ấy đã quyết tâm:
"Nhà anh ấy giàu lắm, anh ấy cũng chiều chuộng em, đối xử với em rất tốt."
Hôm đó bạn ấy kể rất nhiều.
Phần lớn là khát khao về cuộc sống hôn nhân tốt đẹp.
Bạn ấy biết mình còn nhỏ chưa đăng ký kết hôn được.
Nhưng không sao, ở trong làng, tổ chức tiệc cưới cũng có giá trị ngang hàng.
Nếu không thì cứ sinh vài đứa con là xong.
Có con rồi, chẳng lẽ không trói được đàn ông sao?
Tôi rất bực mình. Sau khi tôi từ chối không gửi tiền mừng cưới.
Bạn ấy đã chặn liên lạc của tôi.
Thú thật, tôi cảm thấy tiền của mình bị phí phạm.
Tôi quyết định dừng giúp đỡ.
Đúng lúc đó, tôi nhận được tin nhắn của Ngô Mi.
Gia đình bạn ấy nghèo đến mức không có gì cả.
Bạn ấy gửi tin nhắn QQ cho tôi bằng máy tính ở phòng tin học của trường.
Bạn ấy nói mình là bạn cùng lớp với cô bé mà tôi từng giúp đỡ kia.
Ngay cả qua màn hình, tôi cũng cảm nhận được sự quẫn bách và xấu hổ của bạn ấy.
Bạn ấy gửi cho tôi bảng điểm, giấy khen, thậm chí cả ảnh ngôi nhà chỉ có bốn bức tường.
Bạn ấy khẩn cầu:
"Chị có thể cho em vay chút tiền để em học hết cấp ba được không? Nhà em không cho em học nữa, tiền học phí em vẫn chưa đóng."
"Em xin chị, em có thể viết giấy nợ, em sẽ trả lại."
Tôi nói: "Được."
Không lâu sau, tôi đích thân đi gặp Ngô Mi.
Sau khi xác nhận hoàn cảnh là thật.
Tôi thuê cho bạn ấy một căn phòng gần trường và thuê một bà cụ đến chăm sóc sinh hoạt cho bạn ấy.
Tôi bảo bạn ấy, em chỉ cần tập trung học tập, tiền nong đừng lo lắng.
Năm Ngô Mi đậu đại học, bộ phim Hàn Quốc về thiếu nữ và thần minh đang rất nổi.
Bạn ấy không biết chụp lại dáng lưng tôi lúc nào, đăng lên mạng xã hội với dòng trạng thái:
[Mùa đông năm ấy, mình đã gặp được thần minh của mình.]
[Chị ấy dịu dàng lại rạng rỡ, đã kéo mình ra khỏi mùa hè tăm tối của cuộc đời.]