Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 9: Nước chảy: Tuyệt diệu và luyến lưu

Tạ Sùng để nắm kẹo sữa đó trong xe, thỉnh thoảng lúc đợi đèn đỏ anh sẽ ăn một viên. Kẹo không ngọt lắm, chỉ có hương sữa thanh nhạt.

Cậu bạn Tiền Tụng có lần đi nhờ xe anh, thấy mấy viên kẹo sữa còn sót lại thì vô cùng ngạc nhiên. Tạ Sùng vốn không thích ăn mấy thứ này, anh luôn bảo đồ ăn hễ cứ cho chất bảo quản vào là vứt đi được rồi.

“Thế này không phải vứt đi à?” Tiền Tụng cầm viên kẹo lên xem: “Tưởng Vu cho à?”

“Không phải. Đặc sản quê của một người bạn.”

Tiền Tụng tặc lưỡi mấy cái: “Người đó cũng gan thật, không biết đường mà hỏi xem cậu có ăn hay không.”

“Khá ngon.” Tạ Sùng vừa nói vừa bỏ mấy viên kẹo còn lại vào hộp chứa đồ, không cho Tiền Tụng ăn.

“Làm như ai thèm không bằng.”

“Không cho cậu ăn đấy.”

Đêm đó sau khi tạm biệt Mâu Văn, anh đã gửi gắm toàn bộ công việc trang trí cho Lâm Vi Sâm, đồng thời cố ý dặn dò: “Trợ lý của anh chạy đôn chạy đáo vất vả lắm, tôi lì xì riêng cho cô ấy khoản tiền dự án 5000 tệ, anh gửi cho cô ấy giúp tôi.”

Giai đoạn Lâm Vi Sâm đón thêm thành viên mới, Mâu Văn đã làm việc quá tải mà không một lời than vãn. Tạ Sùng muốn trả thêm thù lao, Lâm Vi Sâm rất vui mừng, ngay trong ngày hôm đó đã nói chuyện này với Mâu Văn, coi như mượn hoa dâng Phật.

Mâu Văn nghe chuyện này xong thì đôi mắt sáng rực lên: “Bao nhiêu? Bao nhiêu ạ?”

“5000 tệ!” Lâm Vi Sâm nói: “Anh Tạ này đúng là người đáng tin cậy.”

Mâu Văn giơ ngón tay cái vào không trung: Sếp Tạ, tôi sẽ cầu nguyện cho anh, người tốt sẽ bình an cả đời.

“Em nhớ phải cảm ơn người ta đấy.” Lâm Vi Sâm bảo: “Gặp được khách hàng thế này không dễ đâu.”

“Thầy cứ yên tâm, nhà của anh ấy cứ để em lo!” Mâu Văn nói xong liền gửi cho Tạ Sùng một tin nhắn: “Anh Tạ, tôi nhận được 5000 tệ tiền thưởng rồi, sau này anh không cần ra chợ vật liệu nữa đâu, cứ yên tâm giao hết cho tôi!”

Tạ Sùng nhắn lại: “Việc đặc biệt xử lý theo cách đặc biệt, tiếp tục cố gắng.” Đúng là cái uy của sếp lớn.

Tạ Sùng dùng 5000 tệ để “mua chuộc” một Mâu Văn “hết lòng hết dạ”, việc trang trí coi như anh đã rũ tay hoàn toàn. Không đến tận nơi xem, cũng chẳng đi chợ vật liệu, anh yên tâm bận rộn với công việc riêng. Anh thấy đây là khoản chi xứng đáng nhất kể từ khi làm kinh doanh đến nay.

Đến cuối năm, anh bắt đầu đi đòi nợ gốc.

Đòi nợ thì không tránh khỏi xã giao tiệc tùng.

Việc kinh doanh ngoại thương là thế, thượng nguồn nối trung nguồn, trung nguồn nối hạ nguồn, chẳng ai mãi mãi là bên A cả. Thế nên bữa cơm này đóng vai cháu, bữa cơm kia làm vai ông, ngày nào cũng ăn diện như “hoa bướm”, xuyên qua khắp các địa điểm ăn chơi ở Bắc Kinh.

Tạ Sùng không thích uống rượu nhưng tửu lượng rất tốt, anh có thể uống liên tục mà hiếm khi say. Đôi khi hơi men ngấm vào, Tiền Tụng sẽ gọi cho Tưởng Vu, hỏi cô ấy có muốn đến đón Tạ Sùng không, ý định là để vun vén cho hai người.

Mấy người họ quen nhau từ hồi học cưỡi ngựa, lớn lên cùng nhau nên anh ta rất rõ tình cảm mập mờ giữa Tạ Sùng và Tưởng Vu.

Tưởng Vu chắc chắn sẽ không đến.

Cô ấy sẽ nói: “Uống nhiều thấy khó chịu à? Thế thì lần sau nhớ lấy, đừng có uống nữa.” Cá tính của Tưởng Vu rất mạnh mẽ, như thể mang gai nhọn vậy. Nhưng Tạ Sùng lại bảo: Đó đều là những cái gai chính trực. Cậu không nhận ra sao? Tưởng Vu là một người phụ nữ tiên phong.

Tưởng Vu không đến, Tạ Sùng chẳng còn ai để liên lạc.

Con người anh khá kỳ quặc, đôi khi ở những buổi xã giao có người khác phái để mắt tới anh, muốn xin số điện thoại. Anh sẽ kết bạn tại chỗ luôn, nhưng quay người đi là xóa ngay. Theo lời anh nói thì là: Ngại phiền.

Cái này cũng phiền cái kia cũng phiền, Tiền Tụng gọi thẳng anh là một kẻ “b**n th**” chính hiệu.

Hôm nay trong lúc đang xã giao thì Mâu Văn gọi điện cho anh, bảo rằng đến lúc phải chọn sơn tường rồi.

Anh để Mâu Văn quyết định, cô liền đưa ra bằng chứng thực tế để thuyết phục anh: “Tôi thực sự rất muốn quyết định thay anh, nhưng anh biết không? Đây không còn là vấn đề lý tính nữa, mà là ở tầng lớp thẩm mỹ rồi. Kích thước đồ nội thất tôi có thể định đoạt thay anh, nhưng sơn tường thực sự có quá nhiều màu, dưới ánh đèn cũng sẽ khác. Sơn thêm một lớp hay bớt một lớp cũng sẽ khác…”

“Vậy thì phải làm sao?” Tạ Sùng đã uống chút rượu, giọng nói mang theo chút âm mũi, rõ ràng là đang đặt câu hỏi nhưng lại có chút khờ khờ, khác hẳn ngày thường.

“Anh tự chọn đi chứ.” Mâu Văn nói: “Mai anh đi chọn nhé? Chọn xong thì bảo tôi.”

“Mai tôi bận, ngày kia bận, ngày kìa cũng bận…”

Mâu Văn có chút khó xử: “Anh Tạ, tôi sắp về quê ăn Tết rồi. Sau khi quay lại tôi phải về trường ngay để bận rộn chuyện tốt nghiệp… Anh lì xì cho tôi khoản tiền thưởng lớn như thế, tôi muốn xử lý xong xuôi mọi việc cho anh trước khi đi. Tôi không thể nhận tiền của anh mà không làm gì được…”

“Vậy phải làm sao đây?” Tạ Sùng lại hỏi: “Tôi không có thời gian. Có bảng màu không? Cô mô tả được không?”

“Có!” Mâu Văn nói: “Mai tôi nhờ người mang qua cho anh…”

“Tôi đang ở gần công ty các cô, lát nữa tôi qua công ty đi. Cô đang tăng ca à?”

Lúc này Mâu Văn mới nghe ra chút bất thường: “Anh uống rượu rồi à?”

“Uống rồi.”

“Thế thì thôi đi, anh đừng có hành hạ mình nữa. Anh đang ở đâu? Tôi bận xong sẽ đi tìm anh.”

“Tôi bảo tài xế qua đón cô…”

“Không cần đâu.” Mâu Văn vội vàng từ chối: “Thật sự không cần đâu. Tiện thể tôi cũng ra ngoài hít thở chút không khí.”

“Được.”

Tạ Sùng cúp máy xong thì ai khuyên gì cũng nhất quyết không uống thêm nữa.

Trớ trêu thay hôm nay anh đang đóng vai “cháu”, nên vị “ông” kia không vui, bảo: “Sếp Tạ này, khó khăn lắm mới tụ tập một lần, sao không nể mặt tôi chút nào thế?”

Tạ Sùng liền ôm ngực, trông vẻ rất đau đớn mà bảo: “Đau ngực quá…”

Anh đã tránh được rượu, lời này nói ra không ai ép anh uống thêm nữa. Tiệc tan, Tạ Sùng ngồi trong xe đợi Mâu Văn.

Mâu Văn vừa kết thúc ca tăng ca đêm liền chạy lon ton từ đằng xa tới.

Đêm khuya giá lạnh, lúc cô chạy còn phả ra “khói trắng”, đến trước xe anh thì thở hổn hển: “Anh… đợi lâu… rồi phải không?”

Tạ Sùng cứ thế nhìn cô.

Thật nực cười làm sao, người duy nhất đến thăm anh sau khi say rượu lại là người chẳng mấy liên quan như Mâu Văn. Cô đeo chiếc ba lô đựng máy tính nặng nề, sau buổi tăng ca đêm muộn lại đi đưa bảng màu cho anh.

Tạ Sùng lúc này thầm nghĩ: Tiền lì xì thực sự hơi ít, đáng lẽ anh nên lì xì mười nghìn tệ, hai mươi nghìn tệ. Anh nên thưởng cho người luôn toàn tâm toàn ý nghĩ cho mình như thế này.

Tạ Sùng nghiêng người sải cánh tay dài mở cửa ghế phụ cho cô, bảo: “Lên xe rồi nói.” Trước khi cô lên xe, anh đã kịp súc miệng và xịt thơm miệng, sự tu dưỡng nhiều năm không cho phép anh gặp người khác phái trong tình trạng sặc sụa mùi rượu vào đêm muộn.

Nhưng giọng anh vẫn khàn đặc.

“Anh bị cảm còn uống rượu à?” Mâu Văn tưởng anh bị cảm. Ở quê cô, người ta uống rượu xong là phải hát hò, phải náo nhiệt, tiếng nói có thể hất tung cả mái nhà. Chẳng ai uống xong mà lại khàn giọng cả. Nếu có khàn thì cũng là kiểu giọng “khua chiêng gõ trống”.

Mặt Tạ Sùng đầy vẻ khó hiểu, sau đó liền nhận ra: “Ồ, tôi uống rượu xong là như thế này đấy.”

“Có phải anh bị viêm họng không? Anh phải đi bệnh viện khám đi.” Mâu Văn vừa trò chuyện tự nhiên vừa mở túi lấy bảng màu ra, trong xe rất tối, lúc đưa cho Tạ Sùng cô phát hiện anh đang nhìn mình chăm chú.

Phải miêu tả ánh mắt đó như thế nào đây?

Mâu Văn không thể nói rõ cảm giác cụ thể, chỉ thấy sự không tự nhiên lan tỏa khắp toàn thân, cô rụt tay lại, hai tay nắm chặt bảng màu, lưng tựa sát vào ghế.

“Cô đi ngày nào?” Tạ Sùng đột nhiên hỏi.

Mâu Văn hơi bất ngờ khi Tạ Sùng hỏi chuyện này, nhưng cô vẫn nghiêm túc trả lời: “Muộn nhất là tuần sau tôi đi. Vẫn chưa mua được vé tàu.”

“Trường ở đâu? Tốt nghiệp xong định đi đâu làm? Không định học thạc sĩ à?”

“Trường ở Thiên Tân đó. Tốt nghiệp xong dĩ nhiên là quay lại Bắc Kinh, vẫn làm cho công ty này!” Mâu Văn tự hào nói: “Công ty này khó ký hợp đồng lắm đấy nhé.”

Cô vẫn luôn giữ cái dáng vẻ chưa từng bị hiện thực vùi dập như thế, Tạ Sùng đã chứng kiến từ lâu rồi. Anh cầm bình giữ nhiệt uống nước, nghe tiếng ừng ực. Uống xong anh mới bật đèn chiếu sáng trong xe, nghiêng người cầm lấy bảng màu trên tay Mâu Văn.

Anh tùy tiện lật xem vài cái rồi hỏi Mâu Văn: “Cô thấy màu nào đẹp? Màu trắng à? Ở đây có nhiều loại trắng quá.”

“Nếu là tôi, tôi sẽ chọn màu này.” Mâu Văn xích lại gần, dùng ngón tay chỉ vào: “Anh nhìn xem, màu này khi có ánh sáng chiếu vào ánh lên rất đẹp, ngày u ám cũng không bị tối quá. Đúng rồi, anh có thích dùng đèn ngủ không? Hay là đèn đọc sách? Anh chắc là thích đọc sách rồi. Nếu thích, trước khi ngủ bật đèn đọc sách lên rồi nhìn bức tường một cái…”

Cô vắt óc miêu tả cho Tạ Sùng hiệu quả của màu sơn tường tương lai dưới các nguồn sáng khác nhau, đôi mắt cười híp lại, ánh mắt đầy vẻ khao khát, dường như sợ làm phiền người khác nên giọng cũng thấp hơn bình thường.

Tạ Sùng tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại tưởng tượng bức tranh cô vừa kể.

Trước đây anh từng có kỳ vọng vào ngôi nhà này, sau đó Tưởng Vu bày tỏ rõ ràng là không thích, anh lại thấy sao cũng được, chẳng quan trọng nữa, dù sao trang trí xong anh cũng chẳng đến ở.

Lúc này anh lại nảy sinh những tưởng tượng về một tổ ấm.

Những tưởng tượng này đều do cô gái thực tập sinh của công ty trang trí trước mặt vẽ ra cho anh. Anh cảm thấy một ngọn đèn ngủ dịu nhẹ đang chiếu sáng mình, anh vừa tắm xong, cả người nhẹ nhõm nằm nghiêng trên giường, ngón tay khẽ lật một cuốn sách.

Đúng rồi, Mâu Văn đoán đúng rồi, anh cũng thích đọc sách.

Tiền Tụng luôn bảo tính cách Tạ Sùng quá “độc lạ”, những thứ anh thích cũng đều rất độc đáo. Chẳng hạn như đi bộ đường dài một mình, câu cá, nuôi ngựa, đọc sách, lái xe đi lang thang vô định…

“Tạ Sùng?” Mâu Văn gọi anh một tiếng, anh không phản ứng.

“Tạ Sùng?” Mâu Văn gọi thêm tiếng nữa, anh vẫn không phản ứng, nhưng anh lại phát ra một tiếng ngáy khẽ.

Mâu Văn nhớ lại lần ở phòng họp, cũng học anh hét lớn: “Tạ Sùng!”

Tạ Sùng giật mình mở mắt, nhìn Mâu Văn: “Tôi ngủ quên à?”

“Đúng thế, anh ngáy rồi đấy.”

“Có to không?” Anh theo bản năng hỏi.

“Không to.” Mâu Văn ngừng một lát, nghĩ đến việc Tạ Sùng là một gã quý ông kỳ quặc cực kỳ sĩ diện, liền nói tiếp: “Vì anh có ngáy đâu.”

“Linh tinh.” Tạ Sùng liếc cô một cái rồi bật cười không rõ lý do. Cười đủ rồi anh mới bảo: “Để tôi gọi tài xế lái thay đưa cô về trước.”

“Vừa nãy anh còn có tài xế riêng, giờ lại bảo gọi tài xế lái thay.”

“Tôi cho tài xế về trước rồi. Người già nhà anh ấy đi lại khó khăn, ban đêm dậy đi vệ sinh rất vất vả.”

“Hóa ra là vậy…” Mâu Văn nghiêm túc nhìn Tạ Sùng, chân thành nói: “Anh biết không anh Tạ, tuy chúng ta quen biết chưa lâu nhưng tôi thực sự thấy anh là một người tốt.”

Tạ Sùng bị khen đến mức không tự nhiên, bảo cô im miệng.

Mâu Văn liền kéo khóa miệng mình lại.

Trên đường về, hai người họ ngồi ở hàng ghế sau, nhìn ngắm đêm khuya tuyệt đẹp ngoài cửa sổ xe. Mâu Văn nghĩ rằng đây có lẽ là lần cuối cô gặp Tạ Sùng, trong lòng dâng lên bao nỗi luyến lưu. Trong thời gian thực tập ở Bắc Kinh, cô thực sự đã gặp được rất nhiều người tốt.

Cô thừa hiểu thực tập là thực tập, công việc thực sự sau này có lẽ lại là chuyện khác. Tạ Sùng là người đặc biệt nhất trong số tất cả khách hàng cô từng tiếp xúc.

Sắp đến nơi, cô báo cáo công việc sắp tới cho anh:

Những thứ cần chọn cô đều sẽ chọn xong trước năm mới.

Tết đến đội ngũ của kỹ sư Lưu cũng sẽ nghỉ, phải sau rằm tháng Giêng mới quay lại. Khoảng thời gian này vừa khéo có thể để sơn tường khô tự nhiên, nhưng phải chú ý độ ẩm và nhiệt độ.

Nội thất và điện máy sẽ được chuyển vào theo từng đợt sau Tết, lúc đó thầy tôi sẽ canh chừng.

Dĩ nhiên trong thời gian này, bất cứ công việc nào tôi từng đảm nhận có vấn đề gì, anh đều có thể gọi cho tôi.

Cô sợ bỏ sót điều gì đó nên cứ liên tục nói với Tạ Sùng.

“Anh nhớ chưa?” Cô hỏi.

“Không nhớ.” Tạ Sùng bảo: “Hôm nay tôi uống rượu rồi, tôi chẳng nhớ nổi gì hết. Bây giờ tôi thấy cực kỳ buồn nôn, tôi muốn nôn.”

Tài xế lái thay hỏi: “Có cần dừng xe không ạ?”

“Dừng một chút. Tôi đi nôn một lát. Không cần vội, thời gian phát sinh tôi sẽ trả thêm tiền.”

Tạ Sùng đứng bên lề đường trong đêm khuya, Mâu Văn đứng cạnh anh, thấy anh không có động tĩnh gì liền bảo: “Anh nôn đi chứ.”

“Tôi không nôn ra được.” Tạ Sùng nói: “Phải làm sao đây? Tôi buồn nôn nhưng không nôn ra được.”

“Hay anh uống thêm chút nước? Anh thử móc họng xem?” Mâu Văn thực sự nghĩ cách giúp anh, còn làm mẫu cho anh nữa: Đây này, anh cứ làm thế này này, ọe, thế là nôn ra thôi.

Tạ Sùng tựa vào gốc cây nhìn cô.

Nghĩ đến việc cô sắp rời khỏi Bắc Kinh, anh có chút không vui. Sau này sẽ chẳng còn ai dễ để anh trêu chọc như thế nữa.

“Tôi phải đi ăn bát mì nóng.” Tạ Sùng nói: “Uống rượu xong ăn chút mì nóng là hết buồn nôn ngay.”

Mâu Văn nhìn đồng hồ, đã hai giờ sáng, cô cũng thấy đói rồi.

“Ờm…” Mâu Văn nhìn sắc mặt Tạ Sùng: “Chúng ta đi… ngõ sau…”

“Được. Đi.” Tạ Sùng nói: “Lạnh thế này, muộn thế này mà vẫn còn mở à?”

“Có chứ.”

Họ lại một lần nữa đến con ngõ sau.

Giờ này con ngõ sau vẫn có người. Những người vừa tan ca đêm hoặc đi chơi muộn trở về đang co ro ăn uống trong làn gió lạnh.

Mâu Văn nói: “Lần này tôi mời anh nhé, ăn quán cơm rang kia kìa, chúng mình cứ đứng cạnh nồi mà ăn. Cho ấm. Được không?”

“Được.”

Mâu Văn lấy mười bốn tệ từ chiếc ví nhỏ đưa cho ông chủ, bảo hai phần cơm rang. Tạ Sùng liếc nhìn một cái, ví của cô đúng là mỏng thật.

Anh bỗng nhiên chẳng còn làm bộ làm tịch nữa, đứng cạnh nồi ăn một phần cơm rang hạt cơm tơi xốp rõ ràng cùng cô. Mâu Văn múc một thìa nhỏ dưa muối đặt lên cơm, bảo anh ăn một miếng dưa muối nhỏ kèm một miếng cơm, như thế mới ngon.

Tạ Sùng học theo cô, thấy cũng không tệ.

Mâu Văn cuối cùng cũng trả được Tạ Sùng một bữa cơm. Cô thừa biết bữa này chẳng thể so được với tiệm món bản địa mà Tạ Sùng từng mời, nhưng trong lòng cô cảm thấy món nợ cuối cùng cũng đã trả xong.

Cô bắt đầu toàn lực dốc sức hoàn thành công việc thực tập, vì biết sau này còn quay lại nên cô cũng không mấy buồn bã. Cô gửi nhờ toàn bộ sách vở vào chiếc tủ nhỏ ở công ty, những thứ còn lại thì gửi về nhà hoặc về trường.

Dù sao cô cũng thấy quãng thời gian thực tập này thật tuyệt diệu, lúc nào dọn dẹp kết thúc công việc cô cũng ngân nga hát.

Lâm Vi Sâm hỏi cô có muốn đến xem nhà Tạ Sùng lần nữa trước khi đi không, cô xua tay bảo: “Không xem đâu, không xem đâu ạ! Chẳng phải thầy bảo rồi sao? Trang trí xong chỉ còn lại hậu mãi, mà không có hậu mãi thì nghĩa là tạm biệt ngôi nhà đó rồi! Vậy em cứ tạm biệt trước vậy!”

“Thế thầy nói cho em thêm một chuyện này nữa.” Lâm Vi Sâm nói: “Nghe xong đừng có kích động quá nhé.”

“Chuyện gì ạ?”

“Lúc thanh toán khoản chênh lệch, anh Tạ có trả thêm 5000 tệ tiền thưởng nữa. Cho em đấy.” Lâm Vi Sâm nói.

“Oa! Oa! Oa!” Mâu Văn sướng rơn: “Đây là thành quả xứng đáng của em mà thầy, thầy không biết em vì cái nhà của anh ấy mà chạy gãy cả chân đâu…”

Nhưng cô hiểu rằng, Tạ Sùng hoàn toàn có thể giống như những khách hàng khác không trả thêm tiền thưởng cho cô, vì đó là công việc bổn phận của cô mà. Con người anh tuy nắng mưa thất thường, bới lông tìm vết, cao ngạo hết mức, nhưng thực chất anh cũng được coi là một người tốt.

Mâu Văn gọi điện cho Tạ Sùng để cảm ơn, Tạ Sùng bảo cô hãy dẹp cái thói khách sáo giả tạo đó đi, và chúc cô tốt nghiệp thuận lợi.

“Vậy chúng ta tạm biệt nhé!” Mâu Văn vui vẻ nói.

Tạ Sùng im lặng một lát, rồi nói: “Tạm biệt.”

Đó chỉ là một cuộc điện thoại hết sức bình thường, nhưng khi gác máy, Mâu Văn lại chạm thấy một “hạt đậu nhỏ” trên mặt mình.

Thật kỳ lạ, sao mắt mình lại nóng thế này nhỉ? Cô nghĩ.