Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 87: Vinh quang: Sắc đêm thiên đường (Hoàn chính văn)

Trước

Mâu Văn rất thích các đồng nghiệp của Tạ Sùng.

Ban đầu cô chỉ ngồi một mình trong quán cà phê, sau đó Lư Mễ đến tìm cô. Mâu Văn từng gặp Lư Mễ rồi, cô chính là người đã thiết kế cải tạo lại nhà cho Lư Mễ.

Sự xuất hiện của Lư Mễ giống như mang theo một luồng nhiệt lượng hừng hực, trong nháy mắt đã bao bọc lấy cô.

“Nhóm chat công ty nổ tung rồi kìa, bảo là Josh dẫn phụ nữ đến quán cà phê. Tôi nhìn một cái, đây chẳng phải là nhà thiết kế của tôi sao?” Lư Mễ hất mái tóc dài ra sau vai, người hơi rướn về phía trước rồi ngoắc tay ra hiệu cho Mâu Văn ghé tai lại gần.

Dáng vẻ thần bí này của Lư Mễ thật sự quá hài hước, Mâu Văn ghé sát tai qua, nghe thấy cô ấy nói: “Chưa từng dẫn ai khác đến đây đâu, tôi chứng thực.”

“…” Mâu Văn hỏi: “Gần đây anh ấy lại chọc gì cô à?”

Lư Mễ bĩu môi: “Tôi lười chấp nhặt với anh ta. Cái tính cách đó của anh ta ấy à, đi ngoài đường mà dám liếc tôi một cái là tôi tẩn cho một trận liền.”

Mâu Văn nghe vậy liền bật cười vui vẻ.

Cô luôn dễ dàng bị Lư Mễ chọc cười, Lư Mễ quá đỗi thú vị, lúc nào cũng như thể chẳng có chút muộn phiền nào, trời không sợ đất không ngán. Cô ấy còn nói với Mâu Văn rằng mình luôn ảo tưởng cảnh túm lấy cánh tay Tạ Sùng rồi quật anh xuống đất thành tám mảnh.

“Cô đừng xót. Có những người cô đánh anh ta, anh ta còn phải cảm ơn cô vì đã giúp giãn gân đấy. Tạ Sùng chính là kiểu người như vậy.”

Đúng lúc này có người đến mua cà phê, Lư Mễ liền cất tiếng gọi người đó: “Này, Tiểu Đinh, lại đây, buôn chuyện tí nào!” Tiểu Đinh vừa mới mua nhà nhưng chưa trang trí nội thất, Lư Mễ đang giới thiệu khách hàng cho Mâu Văn đấy chứ đâu!

Mâu Văn lập tức phấn chấn hẳn lên, cô mời Tiểu Đinh uống cà phê rồi trò chuyện với anh ấy rất lâu, chốt được ý định hợp tác. Lư Mễ ở bên cạnh vừa nghe vừa quan sát, thỉnh thoảng lại nói chêm vào vài câu hỗ trợ: Người tôi giới thiệu mà anh còn chưa yên tâm sao? Tôi tiễn đi biết bao nhiêu nhà thiết kế rồi. Còn vị này á, chẳng có điểm nào để chê cả!

Mâu Văn muốn mời Lư Mễ ăn cơm, Lư Mễ nói: “Cái chân khập khiễng kia của cô ngộ nhỡ lúc đi ăn mà bị ngã thì tôi tội đáng muôn chết mất. Đợi cô lành hẳn đã nhé! Tôi bận đây, hẹn gặp lại!”

Lư Mễ nói lời chào tạm biệt xong liền biến mất như một cơn gió, chỉ để lại hương thơm thoang thoảng từ người cô ấy, cứ vương vấn mãi quanh Mâu Văn.

Tạ Sùng họp xong liền đến đón Mâu Văn, thấy tâm trạng cô cực kỳ tốt, anh liền hỏi cô: “Sao em vui thế?”

Mâu Văn bảo: “Tôi biết ngay mà, nơi nào anh có thể gắn bó lâu dài thì nhất định ở đó toàn là những người rất tốt.”

“Trừ Lumi ra.” Tạ Sùng nói: “Cái miệng quá đáng đòn.”

“Lư Mễ là tốt nhất.” Mâu Văn phản bác lại anh: “Lư Mễ đáng yêu thế cơ mà. Tự anh cãi không lại người ta thì đừng đổ tại cái miệng người ta đáng đòn.”

“Cậu nói thế tôi không vui đâu nhé.” Phía sau vang lên giọng nói của Will: “Lumi là người rất tốt, miệng lưỡi cũng chỉ là thẳng thắn thôi chứ không phải đáng đòn.”

Tạ Sùng nhún vai, ý muốn nói: Xem đi, tên bênh người nhà đến rồi đấy.

Nhưng khi anh quay đầu lại thì thấy đám người Luke cũng đều cùng nhau đi xuống, đội hình này ở Lăng Mỹ quả là chưa từng có tiền lệ. Nói theo cách của Tạ Sùng thì là: Các quản lý cấp cao của Lăng Mỹ cùng rủ nhau xuống lầu để vây xem một người què nhỏ bé.

Luke dẫn theo Lương Tâm và Will tiến lên phía trước, trịnh trọng bắt tay với Mâu Văn, Mâu Văn cố gắng gượng đứng dậy để đáp lễ bọn họ.

Tạ Sùng nói: “Em cứ ngồi đi, đều là người của mình cả.”

Lúc này Lương Tâm bước lên ôm Mâu Văn một cái và nói: “Mâu Văn, chúng tôi biết em từ lâu rồi, hôm nay cuối cùng cũng được gặp mặt.”

Hả? Mâu Văn có chút kinh ngạc.

Lương Tâm ghé vào tai Mâu Văn nói nhỏ vài câu, biểu cảm của Mâu Văn có thể dùng hai chữ “ly kỳ” để miêu tả, đại ý là: Không thể nào.

Lương Tâm khẳng định chắc nịch: “Em phải tin tôi. Ở đây chỉ có lời của tôi và Will là đáng tin thôi.”

“Ngày nào chị cũng giả vờ làm người tốt, lời hay ý đẹp gì cũng để chị nói hết rồi.” Tạ Sùng lúc này nói với Mâu Văn: “Mấy người làm nhân sự đều là những kẻ lừa đảo, lời của họ là không đáng tin nhất.”

“Được được được.” Lương Tâm bắt đầu móc điện thoại ra: “Hôm nay tôi sẽ khiến cậu thân bại danh liệt.”

“Tôi sai rồi.” Tạ Sùng nói: “Điện thoại của những người làm nhân sự các chị cũng không thể xem được, bên trong toàn là mấy thứ hỗn loạn thôi.”

Mâu Văn ở một bên mỉm cười nhìn họ đấu khẩu, cô cảm thấy chuyện này thật sự rất vui.

“Đáng lẽ hôm nay phải mời Mâu Văn một bữa cơm.” Luke nói: “Rất đáng tiếc là lại trùng vào cuộc họp toàn cầu vô cùng quan trọng của chúng tôi. Bữa cơm này tôi xin khất lại trước vậy.”

“Cảm ơn Luke, đáng ra phải là tôi mời mới đúng.” Mâu Văn nói: “Nghe nói Luke đang có kế hoạch mua nhà mới, đến lúc đó xin Luke hãy cho tôi cơ hội, tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình.”

Luke khá thích kiểu người thẳng thắn bàn chuyện làm ăn như Mâu Văn, rất rộng rãi, cũng rất thông minh. Luke thích người thông minh.

Trước đây Luke luôn dùng Mâu Văn để trêu chọc Tạ Sùng, hôm nay gặp mặt rồi mới hiểu vì sao Tạ Sùng lại dành trọn tình cảm cho cô: Cô thực sự là một người vô cùng đặc biệt. Cho dù một bên chân của cô có khập khiễng, nhưng khi cô đứng thẳng người dậy, Luke liền có cảm giác cô có thể dùng tay không lật tung cái bàn cà phê nặng nề kia lên. Từ tận xương tủy của cô toát ra một sự kiên cường, ánh mắt vô cùng kiên định, tựa như một vị tướng quân.

“Nhà ấy à, Lăng Mỹ không thiếu. Nhưng chúng ta nước phù sa không chảy ruộng ngoài.” Luke cố ý trêu Mâu Văn, cũng là muốn giúp tên ngốc Tạ Sùng kia một tay: “Người nhà mà, nên giúp đỡ một chút.”

Đúng lúc này, Mâu Văn giơ tay lên giống như học sinh trả lời bài bài cũ: “Tôi! Tôi là người nhà đây!”

Tạ Sùng nghe vậy liền nhìn sang cô, tinh thần anh bắt đầu phấn chấn hẳn lên, có cảm giác vô cùng nở mày nở mặt.

“Cô là người nhà của ai cơ?” Luke hỏi.

“Tôi là em gái ngoan của Lư Mễ.” Mâu Văn đáp.

Tất cả mọi người đều bật cười, đến cả Tạ Sùng cũng bị Mâu Văn làm cho vừa tức vừa buồn cười. Trên đường trở về, anh bật chế độ im lặng cho cuộc họp điện thoại, nghe những lời phát biểu bằng tiếng Anh trên đường truyền trực tuyến: Toàn là mấy lời sáo rỗng, anh vừa nghe vừa cau mày, chỉ suýt chút nữa là “phì” ra một tiếng.

Mâu Văn không làm việc ở các doanh nghiệp lớn lâu, cô tự mở studio, tự điều hành công ty, từ trước đến nay đều phát triển tự do theo lối tự thân vận động, thế nên cô lại khá hứng thú với kiểu cuộc họp chính thức và dài dòng thế này. Cô “họp” còn nghiêm túc hơn cả Tạ Sùng.

Tạ Sùng thấy cô không ngừng dùng điện thoại tra cứu thuật ngữ chuyên ngành, liền trêu cô: “Em nghiêm túc thế làm gì? Định chuyển sang Lăng Mỹ làm đấy à?”

“Thế thì tôi muốn làm cấp dưới của Luke!” Mâu Văn vui vẻ nói: “Luke vừa nhìn đã biết là một người tàn nhẫn, làm cấp dưới của anh ấy chắc chắn sẽ học hỏi được rất nhiều điều. Điều quan trọng là, chắc chắn cũng sẽ kiếm được nhiều tiền hơn.”

Mâu Văn nhìn người thật sự quá chuẩn.

Năm đó, thu nhập của đội ngũ dưới trướng Luke quả thực là cao nhất công ty. Anh ta dẫn dắt bộ phận nào thì thu nhập của bộ phận đó sẽ tăng vọt.

Tạ Sùng nghe thấy lời này liền sa sầm mặt lại: “Không được làm cấp dưới của Luke.”

“Tại sao?”

“Làm cấp dưới của Luke thì cuối cùng chỉ có nước khóc lóc nghỉ việc.” Tạ Sùng nói đùa, sau đó kể cho Mâu Văn nghe câu chuyện của Luke và Flora. Tạ Sùng biết không nhiều, nhưng trong công ty lại có quá nhiều kẻ lẻo mép, người này nói một câu người kia kể một câu, giúp anh chắp vá lại toàn bộ bức tranh của câu chuyện. Mặc dù giọng điệu của anh khi kể rất bình thản, nhưng Mâu Văn lại nghe ra được cảm giác rung động đầy day dứt.

Cô hỏi: “Cho nên việc phê duyệt đơn nghỉ việc của Flora, anh thực sự không nói với Luke sao?”

“Quy định của công ty đến chỗ tôi, sao tôi phải nói với anh ta.”

“Nhưng tại sao chứ? Anh mà nói thì có khi Luke đã có cơ hội níu kéo Flora rồi.”

“Luke cả đời thuận buồm xuôi gió quá rồi, cũng phải nếm trải chút mùi vị đau khổ chứ.” Tạ Sùng nói: “Hơn nữa Flora đã quyết tâm ra đi, lúc tôi làm công tác tư tưởng về việc rời đi với cô ấy, cô ấy nói Bắc Kinh chẳng còn gì để lưu luyến nữa, tôi không níu kéo chính là tác thành cho cô ấy. Tôi hỏi cô ấy có cần tôi giúp gì không, cô ấy bảo hãy để cô ấy rời đi một cách thể diện.”

“Cô ấy thật sự là một người cầm lên được thì buông xuống được.” Mâu Văn nói.

“Đúng vậy, giống như em.” Tạ Sùng đầy ẩn ý, quay đầu nhìn Mâu Văn một cái. Mâu Văn không phản đối lời Tạ Sùng nói, nhưng cô nghĩ rằng bất kỳ ai có thể cầm lên được buông xuống được, đều là những người từng trải qua cảm giác đau đớn thấu xương.

Vì nghe câu chuyện của Luke và Flora mà cô có chút thẫn thờ trong thoáng chốc. Mâu Văn dĩ nhiên biết rằng, ở mảnh đất Bắc Kinh này, những câu chuyện như vậy vẫn diễn ra mỗi ngày. Nhưng cô vẫn không kìm được lòng mà buồn bã vì điều đó.

“Cho nên Mâu Văn, chúng ta đừng giống như Luke và Flora.” Tạ Sùng khẽ nói.

“Gì cơ?” Mâu Văn hỏi.

“Anh muốn nói là: Kết cục câu chuyện của chúng ta, không nên giống như Luke và Flora, cuối cùng lại quên lãng nhau giữa dòng đời. Chúng ta nên ở bên nhau.” Tạ Sùng nói.

Mâu Văn nghe anh nói vậy, liền chăm chú nhìn anh như thế. Anh dường như đã quên mất rằng bọn họ vốn dĩ đã trở thành một Luke và Flora thứ hai. Bên ngoài xe, sắc đêm đã dần tàn, trong cuộc họp từ xa đang phát loa ngoài của Tạ Sùng, tiếng Anh và tiếng Pháp luân phiên vang lên, tiếng thông dịch viên không ngừng nói, bên ngoài là tiếng xe cộ đi lại như mắc cửi, biết bao âm thanh đan xen vào nhau, tạo nên một đêm Bắc Kinh náo nhiệt.

Kết hôn với Tạ Sùng mấy năm nay, Mâu Văn vẫn luôn bận rộn với công việc của riêng mình, cô không hề biết Tạ Sùng khi ở trước mặt bạn bè hay đồng nghiệp sẽ như thế nào. Ngày hôm nay gặp được các đồng nghiệp của anh, những cái tên thỉnh thoảng anh nhắc tới cuối cùng cũng được đối chiếu ngoài đời thực: Hóa ra họ đều là những người thú vị đến vậy. Tạ Sùng vì thế mà cũng trở nên cụ thể, sống động hơn trong mắt cô.

Đến lúc này họ mới hiểu ra: Sự độc lập tuyệt đối mà họ hằng theo đuổi, trong cuộc sống hiện thực vốn dĩ là một mệnh đề hoàn toàn sai lầm. Tình yêu chân chính giống như từng dòng suối nhỏ, phải hòa quyện vào nhau mới có thể tụ lại thành sông, mới không bị cạn kiệt và mới có thể cuồn cuộn chảy về phía trước.

Thế nhưng có rất nhiều đạo lý mà khi ấy họ đều không hiểu, rất nhiều chuyện cũng vĩnh viễn chẳng có một đáp án tiêu chuẩn nào. Lại gần hay xa cách, đều chỉ nằm trong một ý niệm mà thôi.

Mâu Văn sẽ vĩnh viễn không đồng tình với câu trả lời của Tạ Sùng về vụ tai nạn xe hơi, còn Tạ Sùng thì luôn cảm thấy câu trả lời của mình không hề nói dối, không thẹn với lòng. Thế nhưng điều này dường như cũng chẳng còn quá quan trọng nữa. So với việc tự trói buộc mình vào một khoảnh khắc nào đó, Mâu Văn càng muốn đi ngắm nhìn thế giới bao la rộng lớn ngoài kia hơn.

Mâu Văn nói: “Nếu anh kéo tôi đi ngoại ô một chuyến thì tốt biết mấy. Lâu lắm rồi tôi chưa đi, tôi muốn đi xem tác phẩm của mình.”

“Vậy thì đi thôi.”

Mâu Văn không muốn ngồi xe lăn để đi xem tác phẩm của mình, cô chống gậy, dùng một chân nhảy lò cò vào trong khoảng sân nhỏ. So với ngày cô bị thương, sân nhỏ đã có những thay đổi long trời lở đất. Mấy công nhân đang bận rộn làm việc.

Mâu Văn không giống như những thí sinh dự thi có bối cảnh khác, động một chút là làm một công trình quy mô hoành tráng. Cô không có nhiều tiền để đốt vào đó như vậy. Có người nói lao vào giật giải thực chất là ném tiền qua cửa sổ, Mâu Văn lại càng không muốn làm thế. Cô không cho phép bản thân hoang phí, cô hy vọng mỗi một đồng tiền của mình đều phải được tiêu vào việc thật sự cần thiết. Cô không cần những chiêu trò hoa mỹ.

Mâu Văn muốn khám phá một khả năng tích hợp giữa không gian sống và không gian làm việc, phá vỡ hoàn toàn sự ngăn cách giữa nhà và văn phòng. Giúp cho không gian có thể thích ứng với những giai đoạn khác nhau của cuộc đời, hoàn toàn “chuyển động” linh hoạt. Nếu một người cả đời này chỉ đủ tiền mua một căn nhà, thì căn nhà đó, năm năm sau, mười năm sau, hai mươi năm sau nhìn lại cũng sẽ không thấy bị lỗi thời.

Điều này giống như việc khảo sát khách hàng lúc ban đầu, hỏi xem khách hàng có kế hoạch gì cho mười năm tới hay không: Có chuẩn bị kết hôn không? Có kế hoạch sinh con không? Còn có kế hoạch mua thêm bất động sản nào khác không? Những câu hỏi này xem chừng giống như chuyện phiếm, hoặc giả là để xác định một phong cách thiết kế cụ thể, nhưng suy cho cùng, nó lại đại diện cho một cuộc đời tràn đầy những biến số.

Mâu Văn giảng giải cho Tạ Sùng: “Thiết kế của bộ này lấy bối cảnh khởi đầu là một cặp tình nhân trẻ tuổi làm việc tự do. Bởi vì công việc thiết kế của chính tôi cũng bắt đầu từ đó mà ra.” Cô đang ám chỉ căn nhà kia của Tạ Sùng, mục đích ban đầu thực sự chính là để làm nhà cưới.

“Có biến số không?” Tạ Sùng hỏi.

“Có.” Mâu Văn chống gậy chậm rãi đi đến một không gian: “Đây chính là biến số, biến số giữa việc có con và không có con. Không gian khi chưa có con là như thế này, nhưng phía sau có để lại một khoảng trống linh hoạt, không đơn thuần chỉ là kê thêm một chiếc nôi em bé đâu.”

“Khu vực làm việc ở đây giữ lại sự giao lưu kết nối với tự nhiên. Tôi thật sự không thích việc bị giam hãm trong văn phòng ngày này qua tháng nọ, vừa đứng lên là đầu đã đụng trần nhà, áp lực từ đỉnh đầu đè nặng xuống tận mũi chân, xuyên thấu khắp cả người. Nhưng để nâng cao sự tập trung, ở chỗ này tôi đã làm một vài cải tiến.”

“Vấn đề là, tại sao em lại lấy người làm việc tự do làm tiền đề?” Tạ Sùng hỏi.

“Anh đã tiếp xúc với giới trẻ bây giờ chưa? Mặc dù mới trôi qua chưa đầy mười năm, nhưng một bộ phận trong số họ đã không còn giống như chúng ta năm đó, cần một công việc ổn định và thể diện nữa, họ bắt đầu chú trọng đến bản thân hơn, họ cần tự do. Và cùng với sự phát triển, tiến bộ của thời đại, nhất định sẽ ngày càng có nhiều người lựa chọn hình thức làm việc từ xa.” Mâu Văn từng thiết kế nhà nhỏ cho vài người trẻ tuổi như vậy, cô đã từng trò chuyện rất sâu với họ.

Cô giảng giải xong thì phát hiện Tạ Sùng đang nhìn mình cười, lúc này mới phản ứng lại được là Tạ Sùng đang giả vờ làm giám khảo. Cô giơ gậy lên đánh Tạ Sùng, đứng không vững, Tạ Sùng đưa tay ra đỡ lấy ngay.

Tạ Sùng nói: “Rất tốt. Trông thì có vẻ trọng tâm rất nhỏ, nhưng có thể phân biệt rõ ràng với những thứ cao siêu hoành tráng nhưng lại khó đưa vào thực tế ngoài kia.” Tác phẩm xuất sắc nhất mỗi năm của cuộc thi rất thích hợp để làm khách sạn cao cấp, homestay, nhưng lại không phù hợp với yêu cầu của những người theo chủ nghĩa thực dụng.

Tạ Sùng đi dạo một vòng trong khoảng sân nhỏ này của Mâu Văn.

Lấy bối cảnh khởi đầu của Mâu Văn làm điểm tựa, mọi thứ đều trở nên rõ ràng mạch lạc. Yêu đương, kết hôn, sinh con hoặc không sinh, làm việc, vận động… Đó là một căn nhà bình thường, nhưng cũng là mười năm hoặc hai mươi năm cuộc đời của một con người.

Anh đã hình dung ra một loại tình cảm ẩn chứa trong tác phẩm của Mâu Văn: Tình cảm của một người tha hương nơi đất khách quê người đã phấn đấu để có được một căn nhà ở Bắc Kinh, và sinh sống ở đây suốt cả cuộc đời.

Tạ Sùng bắt đầu kỳ vọng vào tác phẩm của Mâu Văn rồi.

“Tôi không biết kết quả cuối cùng sẽ thế nào, bây giờ mỗi ngày đều có những trường phái mới xuất hiện, vị giám khảo tôi quen nói rằng mỗi năm đều có những khái niệm mới, vô cùng sặc sỡ hoa mỹ. Hơn nữa đủ loại thiết kế mới lạ thi nhau mọc lên như nấm, cũng náo nhiệt lắm.” Mâu Văn nói: “Tôi cũng khá hoang mang, nhưng mấy ngày nay nghĩ kỹ lại thì thông suốt rồi: Bản thân tôi vốn là một người theo chủ nghĩa thực dụng, yêu cầu cơ bản nhất của một căn nhà suy cho cùng cũng nên là tính thực tế.”

“Cũng không hẳn. Có những giám khảo đơn thuần chỉ thích sự tác động mạnh mẽ về mặt thị giác, bởi vì tính thực tế không phải là yêu cầu của họ đối với một căn nhà. Căn nhà của rất nhiều người là để phô trương, khoe mẽ. Phải xem em gặp được kiểu giám khảo như thế nào đã.” Tạ Sùng nói: “Dù thế nào đi nữa, cứ xuất phát từ cái tâm ban đầu của em, anh nghĩ vấn đề sẽ không lớn đâu.”

“Được.”

“Vị giám khảo em quen năm nay không làm giám khảo nữa đúng không?” Tạ Sùng hỏi.

“Năm nay không làm. Tôi biết phải tránh hiềm nghi mà.”

“Trình độ của anh ta khá cao đấy.” Tạ Sùng nói: “Sau này anh có trò chuyện với Luke, Luke quen biết anh ta trong một sự kiện, ấn tượng về anh ta khá tốt.”

“Anh không thích Luke, nhưng lại tin tưởng vào mắt nhìn người của anh ấy. Hai người thật là kỳ lạ.”

“Anh khá thích Luke.” Tạ Sùng nói: “Anh thích cái kiểu dở hơi của anh ta.”

Hai người họ ngồi ngoài sân một lát.

Nơi Mâu Văn chọn này không bị ô nhiễm ánh sáng quá mạnh, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời.

“Sau này em thật sự định chuyển đến đây ở à?” Tạ Sùng hỏi: “Sống ở đây thì công việc của em có thuận tiện không?”

“Tương lai, công việc của tôi cũng sẽ có sự thay đổi. Trước kia vì mưu sinh, tôi cần phải không ngừng tìm kiếm khách hàng mới, anh biết đấy, ngành này của bọn tôi muốn khách quay lại lần hai là quá khó, phần lớn mọi người cả đời chỉ mua một căn nhà thôi. Tôi phải liên tục tìm kiếm cái mới thì mới đảm bảo công ty vận hành bình thường được. Nhưng sau vài năm tích lũy, tôi đánh giá công ty chúng tôi hiện tại đã có năng lực đảm bảo số lượng khách hàng chỉ nhờ vào sự giới thiệu truyền miệng của người quen. Đây là điều thứ nhất.”

“Điều thứ hai, thiết kế nội thất và trang trí thông thường hiện nay đã có xu hướng rập khuôn theo công thức, mọi người về cơ bản chỉ cần áp một cái khuôn mẫu vào rồi điều chỉnh chút đỉnh là có thể hoàn thành bản thiết kế sơ bộ của một căn nhà. Cho nên chi phí thiết kế cũng sẽ giảm dần theo từng năm. Như vậy mặc dù tôi có nguồn khách hàng ổn định, thu nhập của công ty cũng sẽ gặp phải thách thức.”

“Vậy phải làm sao bây giờ? Cách tốt nhất chính là nâng cao giá trị đơn hàng của mỗi khách hàng. Làm những phương án mang tính thiết kế riêng biệt, làm những phương án mà người khác không đưa ra được. Như vậy bọn tôi mới đi tiếp được. Đây cũng là lý do vì sao tôi muốn đoạt giải. Tôi đoạt giải mới đại diện cho sự công nhận của người trong ngành.”

Mỗi một bước đi của Mâu Văn đều được trải qua sự cân nhắc tính toán vô cùng cẩn trọng. Nhìn lại những năm tháng đã qua, về những thăng trầm biến đổi trong công việc của cô, đều là đi qua như thế. Chậm rãi tiến tới, chậm rãi bước về hướng tốt đẹp hơn. Cuộc sống suy cho cùng thì cũng phải thay đổi theo cách như vậy.

Tạ Sùng chợt nhớ tới tin nhắn khen ngợi Mâu Văn mà Luke gửi cho anh hồi chiều: Một người chân giẫm trên đất nhưng trong lòng luôn mang theo hoài bão. Một người như vậy đáng được trân trọng.

“Mâu Văn, cố lên nhé. Tiền đề là phải để cho cái chân của em lành lặn trở lại đã.”

Tạ Sùng dốc hết lòng hết dạ chăm sóc cho Mâu Văn.

Thân phận của anh và Mâu Văn dường như đã bị hoán đổi cho nhau: Mâu Văn biến thành anh của năm đó, còn anh lại trở thành Mâu Văn của năm xưa.

Trải qua một đợt tập luyện phục hồi chức năng một cách bài bản, đôi chân của cô đã dần dần bình phục trở lại.

Vào cái ngày cô hoàn toàn vứt bỏ chiếc gậy chống, cô đã mở lời mời Tạ Sùng dọn ra khỏi nhà mình.

“Anh đã bảo em là đồ không có lương tâm mà.” Tạ Sùng chỉ nói thế, chứ trong lòng không hề tức giận. Anh nghiêm túc thu dọn hành lý, nhưng vẫn cố tình bỏ quên lại vài món đồ. Mâu Văn nhìn thấy nhưng không vạch trần anh. Cô biết dù có để quên đồ hay không, Tạ Sùng nhất định cũng sẽ tìm cơ hội và lý do để không ngừng chạy tới chạy lui.

Cô tiễn Tạ Sùng xuống dưới lầu, thái độ có chút như muốn đuổi khéo anh đi: “Đi mau đi, tôi còn có rất nhiều việc phải bận.”

Tạ Sùng bỗng nhiên nói: “Anh rất thích chuyên mục của Sở Lăng, nếu có thời gian, anh có thể mời Sở Lăng ăn một bữa cơm không?”

“Dĩ nhiên rồi.” Mâu Văn bảo: “Bây giờ rất nhiều nội dung cũng bị hiện thực chèn ép, không có tiền thì sẽ không có chuyên mục. Cho nên Sở Lăng thích ăn cơm với ‘người có tiền’ lắm.”

“Anh cảm ơn em vì vẫn còn nhớ anh có chút tiền mọn nhé, anh cứ ngỡ em coi anh là cấp dưới của em rồi cơ.”

Tạ Sùng kéo cửa xe ra, quay đầu nhìn Mâu Văn: “Anh đi đây.”

“Đi đi.” Mâu Văn vẫy tay với anh.

Chiếc xe của Tạ Sùng cứ thế lăn bánh rời đi.

Tiền Tụng vô cùng kinh ngạc: “Thế là thế nào? Chăm sóc người ta lâu như vậy rồi mà vẫn không khiến người ta hồi tâm chuyển ý sao?”

Tạ Sùng bật cười: “Cô ấy bảo tôi dọn ra ngoài là đúng. Quá khứ, hiện tại, rất nhiều chuyện đan xen vào nhau, đó là một món nợ hỗn độn. Chỉ có bắt đầu lại từ con số không thì mới có thể giải quyết được tất cả mọi chuyện.”

“Ý gì đây hả?” Tiền Tụng tò mò: “Sao lại bắt đầu từ con số không rồi? Lại xóa liên lạc với cậu à?”

“Cậu đừng nói gì nữa.” Tạ Sùng nói: “Mạch não của cậu làm tôi thấy đau đầu.”

Tạ Sùng trở về căn nhà của chính mình.

Anh thử đặt mình vào góc nhìn của Mâu Văn khi cô thiết kế tác phẩm dự thi để bước vào căn nhà này, để ngắm nhìn mọi thứ trong nhà, để tưởng tượng về từng giai đoạn của cuộc sống.

Hiện tại anh không còn chán ghét căn nhà này nữa, anh đã có thể một lần nữa nhìn nhận lại tất cả. Anh đổi sang một lập trường mới để cảm nhận: Tưởng tượng bản thân là Mâu Văn của khi đó, cô đẩy cửa ra và bước chân vào đây.

Đây là căn nhà đầu tiên trong đời do chính tay cô thiết kế, và nó đã trở thành tổ ấm của cô. Cô nâng niu, trân trọng và yêu thương nó một cách cẩn trọng từng chút một, chỉ sợ nó sẽ biến mất. Cô trồng rất nhiều hoa, mỗi ngày đều trò chuyện với những bông hoa tươi ấy. Cô bận rộn trong căn bếp, thông qua những món ăn để bày tỏ niềm hạnh phúc của mình.

Thế nhưng, một chủ nhân khác của căn nhà này lại là một kẻ vui buồn thất thường. Anh ta tức giận là sẽ không nghe điện thoại, sẽ từ chối giao tiếp. Anh ta có những “bí mật” riêng của mình, mà bí mật ấy cô dường như chẳng có quyền để dò hỏi. Cô vắt óc suy nghĩ để tổ chức sinh nhật cho anh, nhưng lại chẳng hề biết ngày sinh nhật thực sự của anh rốt cuộc là ngày nào.

Cô đã đau đớn đến nhường nào.

Khi Tạ Sùng đứng ở nơi này với thân phận của Mâu Văn, anh mới nhận ra ngày sinh nhật của mình mà cô luôn ngậm chặt miệng không bao giờ nhắc tới, hóa ra lại là vì nó từng khiến cô tổn thương đến thế.

Cô từng ngỡ rằng mình đang sống trong một căn nhà vốn thuộc về người khác, ngỡ rằng trong ngôi nhà này vẫn luôn tồn tại một người vô hình nào đó. Người đó cứ thế đứng chắn giữa cô và anh. Cô vĩnh viễn không thể sống ở nơi này một cách thanh thản, cảm giác đó giống như bản thân đang chiếm đoạt vị trí của người khác vậy.

Cô dọn vào sống trong căn nhà do chính tay mình thiết kế, nhưng nơi đó lại chẳng phải là nhà của cô. Kế hoạch năm năm, mười năm, hai mươi năm cho cuộc đời của chính mình không thể tìm thấy một điểm dừng chân nào trong căn nhà này, chính vì vậy mà cô luôn trong tư thế sẵn sàng để rời đi bất cứ lúc nào.

Trải nghiệm cuộc đời của cô đã đúc kết nên lý niệm thiết kế của chính cô.

Tạ Sùng đi đi lại lại trong từng ngóc ngách của căn nhà mình, tưởng tượng ra tâm trạng của Mâu Văn khi cô chạm vào tất cả những thứ này lúc bấy giờ. Cô đã kiên trì lâu như thế, vậy mà anh lại là người đề cập ly hôn.

Thời điểm đó anh đề cập ly hôn là vì anh đã không còn là chính mình, và cô cũng chẳng còn là chính cô nữa. Cô vì nỗi sợ mất đi mà giấu nhẹm đi bản thân mình. Anh có thể cảm nhận được nỗi đau khổ của cô.

Tạ Sùng nghĩ: Mâu Văn bảo anh dọn ra ngoài là đúng, quá khứ là thứ không thể dễ dàng xóa nhòa.

Chỉ có cách bắt đầu lại từ đầu.

Chỉ khi cả hai đều trở thành những con người mới, một lần nữa gặp lại nhau, thì mới có thể viết nên một câu chuyện mới.

Ngay ngày hôm sau, Tạ Sùng đã đi xem nhà.

Thực ra anh vốn rất thờ ơ với chuyện nhà cửa. Bất động sản đứng tên anh nhiều vô kể, có những căn anh thậm chí còn chưa từng đặt chân đến. Thế nhưng lần này, anh đã nhận thức được tầm quan trọng của một ngôi nhà.

Giống như lý niệm thiết kế của Mâu Văn vậy: Một căn nhà gần như chất chứa cả một đời người. Anh chưa từng tự mình lựa chọn một căn nhà nào, cho nên dường như cũng chưa từng thực sự suy ngẫm xem bản thân muốn trải qua một cuộc đời như thế nào.

Anh muốn mua một căn biệt thự đơn lập.

Một khi đã nhen nhóm ý định mua nhà, anh mới phát giác ra mua nhà lại là một việc gian nan đến thế. Phải kết hợp với nhu cầu của bản thân để chọn vị trí, chọn được vị trí rồi lại phải xem thiết kế mặt bằng, xem môi trường khu dân cư, xem các tiện ích đi kèm… Xem rất nhiều, rất nhiều thứ. Tạ Sùng cũng trong chính quá trình phức tạp này mà thấu hiểu được điều mà trước đây anh hoàn toàn không có cách nào tưởng tượng nổi: Định cư ở Bắc Kinh là một việc gian nan biết bao, và lý niệm dự thi của Mâu Văn lại ấm áp tình người đến nhường nào.

Trong lúc anh đang chọn lựa nhà cửa, Mâu Văn gần như dọn vào ở luôn trong chính “tác phẩm” của mình. Cô đặt một chiếc giường xếp trong một căn phòng, mỗi ngày vừa mở mắt ra là đâm đầu vào làm việc. Cô cùng làm với công nhân, công nhân phụ trách những công đoạn thô ráp hơn, còn cô phụ trách phần chi tiết hóa.

Mỗi ngày cô đều lấm lem bùn đất, nhưng cô hoàn toàn chẳng bận tâm. Lúc làm việc cô còn ngân nga hát, giống như đang gặp phải chuyện tốt lành lớn lao lắm vậy. Các công nhân đều bảo rất thích làm việc cùng cô, ngày nào cũng vui vẻ, ngày tháng tràn ngập niềm hy vọng.

Đương nhiên cô cũng có những lúc đau khổ.

Khi cô gặp khó khăn trong việc đưa lý niệm của mình vào thực tế một cách hoàn hảo nhất, cô lại cô độc một mình ngồi ngoài khoảng sân kia giữa đêm muộn, đau đớn vắt kiệt tư duy của mình, có đôi khi thậm chí còn muốn thay luôn một bộ não mới.

Cô sẽ vì thế mà thức trắng đêm này qua đêm khác, cho đến khi cố rặn ra được một phương án giải quyết tốt mới thôi. Có một ngày Tạ Sùng đến thăm cô, thấy cả người cô gầy rộc đi.

Tạ Sùng không khuyên cô đừng ép buộc bản thân như vậy, anh kéo cô ra khỏi khoảng sân nhỏ, đưa cô ra bờ biển. Họ không làm gì cả ở bãi biển, chỉ là đi dạo, uống cà phê, ngắm sóng vỗ, khi đêm xuống, họ ngồi trên bãi cát uống một chút rượu nhạt. Tạ Sùng không hé nửa lời về công việc của Mâu Văn, chỉ đơn thuần muốn cho cô một kỳ nghỉ. Anh không biết liệu việc này có hiệu quả hay không, nhưng mấy ngày sau Mâu Văn bỗng gửi cho anh hai chữ: Cảm ơn.

Có một ngày Mâu Văn đến công ty, vừa vặn gặp lúc có khách hàng ở đó, cô giấu “bàn tay lem luốc” của mình ra sau lưng rồi nói với khách hàng: “Tôi không thể bắt tay với anh được rồi, tay tôi dạo này thô ráp lắm.”

Khách hàng liền bảo: “Nghe nói cô đang chuẩn bị tham gia cuộc thi, không ngắm được tác phẩm của cô thì chí ít cũng phải được ngắm bàn tay tạo nên tác phẩm đó chứ?”

Mâu Văn nghe vậy liền hào phóng chìa tay ra.

Bàn tay vốn dĩ rất đẹp của cô, nay trên mu bàn tay có những vết xước, trong lòng bàn tay đã chai lên một mảng, cô không nói dối, quả thực có chút thô ráp.

Cô gái ở công ty vừa nhìn thấy khoảnh khắc ấy thì sống mũi liền cay cay: “Chị Văn…”

“Đừng.” Mâu Văn xua tay: “Đừng thế chứ, mấy chuyện nhỏ nhặt này có là gì đâu.” Cô nói với cô gái ấy: “Mời sếp Lý dùng bữa nhé. Sếp Lý, tôi không tiếp anh được rồi, tôi lấy xong đồ là phải qua xưởng nội thất một chuyến nữa. Lần sau tôi xin bù!”

Cô giống như một cơn gió, lấy xong đồ là chạy biến đi ngay.

Một ngày chỉ có 24 tiếng, nhưng cô lại có đến 25 tiếng công việc phải không ngừng thực hiện. Cho nên cô đã quen với việc chạy đua với thời gian.

Vương Chí Cường lần nào chạy theo sau cô cũng thở hồng hộc: “Chị Văn ơi, chị đi nhanh quá rồi đấy.”

“Ở Bắc Kinh này, cậu thấy có ai đi đứng lững thững không? Chạy lên đi chứ, trẻ thế kia. Ngày thường cũng không có thời gian tập tành, nhân cơ hội này mà rèn luyện cơ thể đi.”

“Em biết tại sao chị Văn dạo này ăn khỏe rồi, một ngày nội bài tập cardio của chị Văn thôi đã tiêu hao đến một nghìn calo rồi ấy chứ.”

Cô cứ thế ngày qua ngày “chạy đua”, cô cảm thấy bản thân sắp sửa chạy đến được tương lai rồi.

Một ngày nọ, cô đang thiết kế một hệ ray trượt cho căn phòng thì nhận được điện thoại của Tạ Sùng.

“Có chuyện gì thế? Tạ Sùng.” Mâu Văn hỏi: “Không phải vừa nãy anh bảo là đi họp sao?”

Vì công việc của cả hai đều rất bận rộn nên họ chỉ thỉnh thoảng mới gặp nhau. Mỗi lần gặp mặt Tạ Sùng đều sẽ mang theo một bó hoa tặng cô, sau đó hai người cùng đi dạo trong đêm muộn. Thế nhưng ngày nào họ cũng trò chuyện với nhau, Tạ Sùng luôn chia sẻ cuộc sống của anh với cô. Mâu Văn cũng đáp lại anh. Họ giống như lúc mới quen, mọi thứ đều diễn ra vô cùng tự nhiên, nhưng đã không còn sự hoài nghi nữa.

“Em có thể cho anh xin nửa ngày không?” Tạ Sùng hỏi.

Mâu Văn móc cuốn sổ lịch trình từ trong túi áo ra liếc nhìn một cái, đáp: “Được.”

“Anh qua đón em.”

Tạ Sùng dẫn Mâu Văn đi xem nhà.

Anh nói: “Em tham khảo giúp anh nhé? Anh muốn mua một căn nhà.”

“Tự anh ở hay là thế nào?”

“Tự ở.”

“Ở một mình hay là?” Mâu Văn hỏi.

“Ở một mình, tương lai có thể làm nhà cưới, có thể có con mà cũng có thể không.” Tạ Sùng đáp.

“Toàn là những điều chưa xác định.” Mâu Văn nói: “Toàn là những khả năng.”

“Cũng có điều xác định mà.” Tạ Sùng nói: “Anh hy vọng căn nhà này sẽ do chính tay em tạo nên.”

“Ngân sách thế nào?”

“Sao cũng được.” Tạ Sùng nói: “Việc cấp bách trước mắt là cứ chọn được một căn nhà đã.”

Mâu Văn đi chọn nhà cùng Tạ Sùng, lúc này cô mới phát giác ra Tạ Sùng đối với việc này chẳng có chút chính kiến nào cả, anh hoàn toàn phụ thuộc vào cô. Nhân viên bán hàng hỏi anh cái gì anh cũng đều bảo: “Anh cứ hỏi vợ tôi.”

Mâu Văn nói: “Ai là vợ anh?”

“Thế giờ anh bảo em là thư ký của anh thì nghe có kỳ cục không? Anh dẫn thư ký đi mua nhà… Em tự nghĩ mà xem?” Tạ Sùng để Mâu Văn tự mình cảm nhận.

“Anh có thể tự xem một mình được mà.” Mâu Văn nói.

“Anh cứ muốn em đi xem cùng đấy.” Tạ Sùng bảo: “Em chọn, em thiết kế, còn anh chuẩn bị làm một ông chủ phó mặc sự đời thôi.”

“Gần đây có một khu dân cư khá tốt đấy. Mặc dù xây dựng hơi sớm một chút nhưng chất lượng rất tốt, đặc biệt là biệt thự đơn lập.”

“Anh không đi.” Tạ Sùng nói: “Anh không ở cùng một khu với Luke đâu, anh không muốn ngày nào cũng nhìn thấy anh ta.”

“Thì anh cứ đến xem thử trước đã nào.” Mâu Văn khuyên: “Xem xong rồi anh hãy quyết định.”

Tạ Sùng không bướng lại được Mâu Văn, đành đi xem một lát. Phải thừa nhận rằng tên Luke kia quả thực cũng có chút mắt thẩm mỹ, khu biệt thự anh ta chọn trông thực sự rất thuận mắt. Mâu Văn nói: “Nếu tôi là anh tôi sẽ mua ở đây.”

“Vậy thì mua ở đây luôn đi.” Tạ Sùng nói.

Trên đường về, Mâu Văn mấy lần định nói lại thôi. Cô không hiểu tại sao Tạ Sùng lại đột nhiên chấp niệm với việc mua biệt thự đến thế. Tạ Sùng không giải thích rõ nguyên nhân thực sự cho cô, chỉ bảo: “Chúng ta qua Đại học Nhân dân đi dạo chút đi.”

Lúc này đã là mùa thu.

Họ đi vào từ cổng phía Đông của Đại học Nhân dân, bỗng nhiên có một trận gió nổi lên, những lá cây tầng tầng lớp lớp từ trên không trung thướt tha rơi xuống, đáp xuống bên chân họ, phủ kín cả mu bàn chân. Cả hai đều dừng bước, ngắm nhìn sắc thu nơi nhân gian này.

Mâu Văn khom người nhặt lên một chiếc lá, dùng phần cuống lá dày dặn gõ gõ vào mu bàn tay Tạ Sùng: “Lại đây, thi đấu nào!”

Tạ Sùng nghe lời nhặt một chiếc lên, bắt chéo cuống lá của mình với cuống lá của cô thành hình chữ thập. Hai bàn tay cùng dùng lực kéo về hướng của mình, cuộc đối đầu thế này chắc chắn sẽ có một chiếc bị đứt đoạn trong nháy mắt. Lần này cả hai đều không đặc biệt muốn thắng, đều nương tay với đối phương, thế nên chỉ giống như những đứa trẻ làm mấy động tác giả múa may quay cuồng, cuối cùng lại trả những chiếc lá về với lòng đất mẹ.

Lại một trận gió nữa thổi qua, những chiếc lá lại phiêu du bay đi xa.

Mái tóc của Mâu Văn tung bay trong gió thu, định hình thành một bức tranh sơn dầu tuyệt mỹ.

Tạ Sùng nói: “Mâu Văn, bắt đầu từ ngày hôm nay, xin em hãy coi anh như một người hoàn toàn mới được không? Hãy đặt anh vào giữa tất cả những người em quen biết, dựa theo tâm ý của em để sàng lọc, so sánh, anh nhất định sẽ thắng.”

“Em cũng là một người hoàn toàn mới rồi.” Mâu Văn nói: “Nếu như anh thực sự buông bỏ được thành kiến, vậy thì em chính là một người hoàn toàn mới.”

Họ đều đã là những con người mới, đều đang chuẩn bị vững bước hướng về giai đoạn tiếp theo của cuộc đời rồi.

Tháng Bảy năm 2020, cuộc thi thiết kế mà Mâu Văn tham gia tiến hành lễ trao giải. Trước đó cô đã thuận lợi lọt vào danh sách đề cử và đoạt giải Thiết kế Xuất sắc, còn lần này sẽ là cuộc cạnh tranh cho vinh quang cao nhất: Thiết kế Xuất sắc nhất năm.

Để hoạt động diễn ra suôn sẻ, ban tổ chức đã sắp xếp phòng ở cho những người đoạt giải Thiết kế Xuất sắc.

Lúc làm thủ tục nhận phòng ở quầy lễ tân khách sạn, cô đã nhìn thấy Lâm Vi Sâm. “Hai thầy trò” đã lâu không gặp, lần này chạm mặt giữa chốn đông người, không tránh khỏi vài câu khách sáo xã giao.

Lâm Vi Sâm nói với Mâu Văn: “Kỹ sư Mâu thật là tuổi trẻ tài cao, không ngờ lần đầu tham gia cuộc thi đã lọt vào danh sách đề cử lại còn ôm luôn giải Thiết kế Xuất sắc, chúc mừng nhé.”

Mâu Văn lúc này mỉm cười đáp: “Kỹ sư Lâm quá khen rồi. Nếu tôi nhớ không lầm thì năm 2012 tôi đã đoạt giải rồi. Chỉ là kỹ sư Lâm không thông báo cho tôi biết mà thôi.” Lời ngoài ý của cô chính là: Chuyện anh lấy thiết kế của tôi đi dự thi để giật giải, tôi đã biết từ lâu rồi.

Lâm Vi Sâm lại nói: “Thế à? Vậy thì cô thực sự rất đỉnh đấy.”

Mâu Văn chỉ mỉm cười với anh ta.

Họ cứ đứng yên ở đó.

Mâu Văn đột nhiên nhớ lại năm đó khi đi gặp khách hàng cùng Lâm Vi Sâm, Lâm Vi Sâm đi phía trước, cô lững thững đi phía sau. Lâm Vi Sâm trông rất hiền hòa, gần như chưa bao giờ công khai chỉ trích cô. Khi ấy cô còn ngỡ mình thật may mắn khi có được một người thầy tốt như vậy.

Thời gian thế mà đã trôi qua lâu đến thế rồi.

Mâu Văn về phòng tắm rửa một lát, thay một bộ vest cùng một đôi giày cao gót.

Đôi giày cao gót là do Tạ Sùng tặng cô, một đôi giày lấp lánh ánh kim, theo mỗi bước đi của cô đều tỏa ra những luồng sáng lưu chuyển. Cô trang điểm một lớp layout thật lộng lẫy, ánh đèn sân khấu rất sáng, nhưng cô muốn bản thân còn rực rỡ hơn cả ánh đèn.

Cố Cẩm Thư và Sở Lăng gửi tin nhắn cho cô: “Cố lên, ngôi vương không thuộc về em thì còn ai vào đây nữa.”

“Em không xưng vương thì ai xưng vương?” Mâu Văn nhắn lại: “Tối nay người tỏa sáng nhất định là em.”

Mặc dù mạnh miệng nói vậy, nhưng lúc tô son môi, tay cô vẫn không tự chủ được mà run lên một nhịp.

Mâu Văn đặt thỏi son xuống, đứng trước gương rất lâu.

Cô nhìn chính mình trong gương, tự nhủ với bản thân: “Xin chào, Mâu Văn của năm 2010.”

Thành phố Bắc Kinh với dòng người cuồn cuộn mỗi ngày đều sản sinh ra những câu chuyện huyền thoại, và cô gái không xu dính túi bước ra từ Nha Khắc Thạch, một thị trấn nhỏ xa xôi ở Nội Mông, nay đã bước đến vị trí trung tâm của câu chuyện. Đó là một chặng đường rất dài, rất dài. Nhưng dường như cũng chẳng dài đến thế, ít nhất là khi Mâu Văn quay đầu nhìn lại, cô có thể nhìn thấy điểm xuất phát của mình.

Cô dẫm lên đôi giày cao gót xinh đẹp kia, sải bước về phía nơi ánh đèn sân khấu rực rỡ nhất. Dưới khán đài có vài người cô quen biết, cô khẽ gật đầu chào về phía họ. Khi ánh mắt lướt đến Lâm Vi Sâm, cô nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt anh ta vô cùng phức tạp.

Năm đó, ở ngay dưới lầu căn nhà tại Vạn Liễu của Tạ Sùng, cô từng dang rộng hai tay khua tay múa chân rồi nói với Lâm Vi Sâm: “Thầy, đây là điểm xuất phát của em ở Bắc Kinh, một chiếc giường tầng trên chỉ rộng bằng hai viên gạch men.” Lâm Vi Sâm khi ấy bảo: “Thầy khá hơn em chút, căn hầm mười mét vuông của thầy.” Sau này thành phố cải cách, những căn phòng cho thuê tập thể đã lui vào màn đêm lịch sử. Ở vành đai 3 Bắc Kinh, vĩnh viễn chẳng thể tìm đâu ra một chiếc giường tầng như thế nữa.

Lúc đi qua chỗ Tư lệnh Phương, ông cụ đã đứng bật dậy vỗ tay nhiệt liệt cổ vũ cho Mâu Văn. Ông mặc một bộ đồ Tôn Trung Sơn, nhưng trên người vẫn toát ra khí chất ngang tàng đầy phong trần. Ông giơ cao đôi tay, ra hiệu cho những người xung quanh cùng vỗ tay theo. Ông nói với người bên cạnh: “Chính là con bé đấy, hồi đó tự giới thiệu mình là trợ lý hậu mãi thiết kế. Cũng chính là con bé, đã tự bươn chải để mở ra cho mình một con đường thênh thang tiến tới trời xanh đấy!”

Mâu Văn nhìn thấy Sở Lăng.

Bên cạnh cô ấy có một thợ quay phim đang đứng, đây chính là phần tiếp theo về Mâu Văn trong chương trình “Con người sống trên thế giới”. Năm đó cô đứng trên cầu vượt và nói rằng công ty của tôi đã hoàn thiện xong phần trang trí rồi, hoan nghênh mọi người đến chơi. Hôm nay, cô lại đang vững bước tiến về phía trung tâm của sân khấu cao nhất.

Mâu Văn nhìn thấy gương mặt đẫm lệ của Sở Lăng, cô ấy đang đưa tay lên lau nước mắt. Sở Lăng thấy Mâu Văn đang nhìn mình liền dang rộng hai cánh tay, ôm chầm lấy cô từ khoảng không xa cách.

Bạn thân của tớ, xin cậu hãy cứ tiếp tục tiến bước, đi thẳng đến trung tâm của sân khấu. Câu chuyện thuộc về cậu đang được chính tay tớ ghi lại, tớ đang ghi lại vinh quang thuộc về riêng cậu.

Mâu Văn cảm thấy sống mũi cay cay, nhưng cô không cho phép bản thân được khóc. Cô tự nhủ: Lớp trang điểm của mình không được lem, lưng của mình không được còng, đây là thời khắc của cuộc đời mình, mình đã đoạt giải quốc gia thì còn phải tiến ra giật giải tầm cỡ thế giới. Mình phải trở thành một huyền thoại, mình nhất định sẽ trở thành một huyền thoại.

Đôi giày cao gót dưới chân cô quả thực đang tỏa ra những luồng sáng lấp lánh kiêu sa, Tạ Sùng không hề lừa cô. Anh từng nói với cô: “Em sẽ còn rực rỡ hơn cả ánh đèn. Em sẽ nhìn thấy ánh mắt của mọi người dưới khán đài, tất cả đều lấp lánh những tia sáng tán thưởng và ngưỡng mộ, bao gồm cả Lâm Vi Sâm. Khoảnh khắc này, giây phút này, chính là thời gian Bắc Kinh thuộc về riêng em.”

Thế nhưng, thời gian Bắc Kinh thuộc về riêng cô rồi cũng sẽ tới lúc tàn cuộc.

Những câu chuyện ở Bắc Kinh xuất hiện không ngừng nghỉ, sau khi tan cuộc, mọi thứ lại chìm vào tĩnh lặng, ngày mai rồi sẽ lại có những câu chuyện mới bắt đầu.

Mâu Văn rời khỏi hội trường, trên ghế phụ chiếc xe của cô đặt chiếc cúp vinh quang kia.

Cô lái xe quay trở lại nơi câu chuyện bắt đầu, lúc này thành phố đã chìm vào giấc ngủ sâu, đường Tô Châu cũng đã trở nên yên ắng.

Khi cô ôm chiếc cúp đi về phía cây cầu vượt, thế mà lại nhìn thấy Tạ Sùng. Anh cứ thế đứng ở đó, ngay tại nơi mà trước đây họ luôn sẽ gặp gỡ. Anh đang đợi cô, chẳng rõ đã đứng đợi từ bao lâu rồi.

“Tạ Sùng?” Mâu Văn ngạc nhiên lên tiếng: “Sao anh lại ở đây?”

“Không biết tại sao nữa, chỉ là anh cảm thấy hôm nay nhất định sẽ gặp được em ở nơi này.” Tạ Sùng khẽ nhấc chiếc túi trong tay lên, lại chỉ chỉ vào đôi giày cao gót của Mâu Văn: “Có muốn thay ra không?”

“Hả?”

“Anh hỏi em có mệt không?” Tạ Sùng hỏi. Cũng chẳng rõ là anh đang hỏi cô đi giày cao gót có mệt không, hay là đang hỏi cô trên suốt chặng đường dài vừa qua có mệt mỏi lắm không.

Mâu Văn sụt sịt mũi, nói: “Em mệt quá, Tạ Sùng.”

Tạ Sùng bước đến trước mặt cô, quỳ một gối xuống đất, lấy ra một đôi tất và một đôi giày mới tinh từ trong túi, vô cùng thoải mái. Anh nhẹ nhàng nâng một bàn chân của Mâu Văn lên, cởi đôi giày cao gót ra cho cô, rồi ân cần đi tất và xỏ đôi giày mới vào.

Mâu Văn từ đầu đến cuối vẫn cúi đầu nhìn Tạ Sùng.

Cô nhìn thấy Tạ Sùng ngước đầu lên nhìn mình, nói: “Được rồi.”

“Cảm ơn anh.” Mâu Văn nói.

Cô bước lên cây cầu vượt quen thuộc kia từng bước một.

Từng bước, từng bước.

Những ngày tháng cô chạy qua cầu vượt sang siêu thị đối diện mua sữa chua và bánh mì, những ngày tháng cô hết lần này đến lần khác lao xuống cầu vượt để đi gặp Tạ Sùng, những ngày tháng cô đau đớn đến mức không thể chịu đựng nổi, chỉ biết đứng trên cầu vượt phóng tầm mắt nhìn ra ánh đèn của vạn mái nhà xa xăm… Mọi ký ức đều hiện về vẹn nguyên trong tâm trí cô.

“Sao em lại muốn đến nơi này?” Tạ Sùng hỏi Mâu Văn. Thực ra trong lòng anh đã sớm có câu trả lời.

“Bởi vì câu chuyện của em bắt đầu từ nơi này. Còn anh? Sao anh lại tới đây đợi em?”

“Bởi vì câu chuyện của chúng ta bắt đầu từ nơi này.”

Lần này họ không chạy nữa.

Họ cứ thế từng bước, từng bước một cùng đứng trên cây cầu vượt.

Đêm Bắc Kinh lúc ba giờ sáng, đèn hoa vẫn thắp sáng rực rỡ. Mâu Văn siết chặt chiếc cúp trong tay, nhìn về phía phương xa.

Cô cứ nhìn mãi như thế.

Đôi mắt cô bắt đầu mở ra một cuộc hành trình xa xôi, từ Bắc Kinh đi thẳng về phía Bắc, băng qua Thừa Đức, Xích Phong, Thông Liêu… cho đến khi trở về Nha Khắc Thạch. Một nghìn tám trăm cây số, ba nghìn ngày đêm, đó là một giấc mộng bao la vô tận đan xen cả bi ai và vui sướng.

Tạ Sùng đứng sóng vai bên cạnh cô, cùng cô nhìn về phía chân trời xa xôi.

Mâu Văn khẽ sụt sùi nấc lên một tiếng.

Tạ Sùng nhìn cô, nhẹ nhàng nói: “Nếu muốn khóc thì cứ khóc thật to lên đi.”

Mâu Văn thực sự “òa” một tiếng rồi khóc thật to.

Ban đầu cô không muốn khóc, cô cứ ngỡ ngày hôm nay mình sẽ không rơi một giọt nước mắt nào.

Tạ Sùng cứ đứng yên ở đó, lặng lẽ ở bên cạnh cô.

Cô khóc đủ rồi mới gạt đi những giọt nước mắt, thế nhưng ngọn đèn được thắp lên bởi dòng lệ trong đôi mắt cô vẫn lung linh mãi không hề tắt. Thiên đường sắc đêm kỳ ảo ấy đang hiện hữu ngay trong đôi mắt cô.

Xem kìa, trời đã sáng rồi.

(HOÀN CHÍNH VĂN)