Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 83: Tranh giành: Tranh giành và cưỡng ép

“Anh xuống xe.” Mâu Văn nói.

“Tôi không xuống.”

“Anh không xuống tôi không đi.” Mâu Văn đóng sập cửa xe lại, đứng ở bên ngoài, từ chối lên xe. Tạ Sùng đẩy ghế ngồi lùi về phía sau, nhường ra khoảng trống phía trước, đôi chân dài khẽ duỗi ra một chút, ngồi càng thêm thoải mái.

Mâu Văn nhận ra mình làm vậy là đang trúng ngay ý đồ của Tạ Sùng, anh chỉ mong cô không đi mà thôi!

Mâu Văn nói: “Anh là chó lì lợm đấy à?”

“Có cần tôi sủa cho em một tiếng không?”

“…”

“Em lên xe đi, hai chúng ta trò chuyện một lát.” Tạ Sùng nói.

“Trò chuyện cái gì?” Mâu Văn hỏi.

“Trò chuyện về hai chúng ta.” Tạ Sùng bảo: “Lâu rồi không cùng nhau nói chuyện.”

Mâu Văn nghe vậy suy nghĩ một lát, rồi bước lên xe.

Tạ Sùng bảo muốn trò chuyện, thế nhưng cô lên xe rồi thì anh lại im bặt. Anh không nói gì, Mâu Văn cũng chẳng lên tiếng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe, còn Tạ Sùng thì cứ nhìn cô đăm đăm. Cảm giác ngột ngạt bao trùm lấy Mâu Văn, cô hạ cửa sổ xe xuống. Gió ùa vào, thổi bay những lọn tóc của cô.

“Mâu Văn.” Tạ Sùng cuối cùng cũng mở lời.

“Nói đi.” Mâu Văn đáp.

“Kế hoạch năm năm tới của em là gì?”

“Kết hôn, sinh con, mua nhà ở khu vực có trường điểm.” Mâu Văn tiện miệng nói bừa.

Tạ Sùng bật cười: “Tôi nghiêm túc nói chuyện với em, em lại nói vớ vẩn với tôi. Em không phải kiểu người kết hôn, sinh con, mua nhà trường điểm đâu.”

“Thế tôi là kiểu người gì?” Mâu Văn hỏi.

“Em hoàn toàn chẳng thèm bận tâm đến chuyện kết hôn sinh con, em là kiểu người một lòng muốn bước lên trên.” Tạ Sùng nói: “Thế nên năm năm tới em muốn đạt được thành tựu gì?”

Mâu Văn quay đầu nhìn Tạ Sùng, ánh mắt cô lúc đầu rất bình thản, nhưng dần dần nhen nhóm lên ngọn lửa dã tâm bừng bừng: “Tôi muốn giật giải thưởng lớn, muốn nâng cấp chuyển đổi công ty, muốn trở thành cột mốc tiêu biểu trong ngành, muốn có một chỗ đứng vững chắc tại Bắc Kinh.”

Đây là lần đầu tiên cô hoàn toàn phơi bày dã tâm của mình trước mặt Tạ Sùng.

Trước kia cô luôn cảm thấy việc phơi bày dã tâm trước mặt người khác là một điều đáng hổ thẹn. Người khác hỏi cô tương lai có kế hoạch gì? Cô nói: Sống sót được ở Bắc Kinh là tốt lắm rồi. Người khác lại hỏi cô: Công ty làm ăn thế nào? Có khó khăn lắm không? Cô nói: Chỉ tính là đang sống thoi thóp qua ngày thôi.

Cô cảm thấy có dã tâm mà không thể thực hiện được là một chuyện đáng buồn, chỉ có thực hiện được rồi mới đáng để khoe khoang.

Thế nên cô đã giấu đi những góc cạnh sắc bén của mình, trông như một người hết sức tầm thường. Dù cũng có những lúc cô bộc lộ sự sắc sảo, nhưng những khoảnh khắc ấy cũng nhanh chóng bị nhấn chìm bởi công việc bề bộn nặng nề. Người ngoài cứ tưởng cô chỉ vì tiền, chỉ có thâm tâm cô tự hiểu rõ: Thứ cô khao khát vẫn luôn sinh sôi nảy nở mạnh mẽ trong lòng cô qua từng ngày, chưa từng vì bất cứ chuyện gì xảy ra mà biến mất.

Khoảnh khắc nói ra được những lời này, cô thở phào nhẹ nhõm một hơi dài. Cảm giác không cần che giấu thật tốt biết bao, giống như cởi bỏ được chiếc áo khoác rườm rà giữa mùa hè, lập tức trở nên vô cùng sảng khoái.

Cô cũng không hề né tránh ánh mắt của Tạ Sùng mà thẳng thắn đón lấy nó. Cô nhìn thấy lúc đầu Tạ Sùng có chút ngạc nhiên, tiếp đó ánh mắt anh lại tăng thêm vài phần tán thưởng.

“Có được không?” Cô hỏi: “Tôi có thể có kế hoạch như vậy không? Tôi có xứng đáng có một kế hoạch và tầm nhìn như thế không?”

“Tại sao lại không?” Tạ Sùng hỏi ngược lại: “Người khác đều có thể, việc gì em phải che giấu?”

“Tôi đã nói cho anh biết suy nghĩ của mình rồi, chẳng lẽ anh không càng thấy cuộc hôn nhân của tôi và anh giống như một trò hề sao? Anh vốn dĩ luôn nghĩ đó là một sự lợi dụng, nhưng anh không bắt được cái thóp thực tế nào nên anh cứ hoài nghi mãi. Giờ thì hay rồi, chứng cứ rành rành rồi đấy, anh có thể tuyên án cho tôi được rồi.” Mâu Văn tựa lưng vào ghế: “Đến đi, tuyên án đi.”

Tạ Sùng trái lại lại bật cười như thể vừa trút bỏ được gánh nặng.

“Anh cười cái gì?” Mâu Văn bị nụ cười của anh làm cho ngơ ngác.

“Tôi cười là vì em có dã tâm lớn như thế này thật sự là tốt quá rồi, như vậy thì đàn ông tầm thường sẽ không lọt nổi vào mắt xanh của em nữa.”

“Thế nên không phải anh ngứa mắt chuyện tôi yêu đương, mà chỉ là hy vọng tôi yêu người đàn ông mạnh mẽ hơn anh, để không làm anh trông có vẻ quá kém cỏi. Đúng không?” Mâu Văn cố ý chọc tức Tạ Sùng, thấy anh trợn tròn mắt lên, cô nhún vai.

Cô cứ ngỡ Tạ Sùng sẽ không trả lời câu hỏi kiểu này, thế mà anh lại bảo: “Em đừng yêu ai hết, Mâu Văn. Tôi không muốn em yêu đương.”

“Tại sao chứ? Anh không muốn thì tôi sẽ không làm chắc?”

“Mấy tên đàn ông đó thì có gì tốt chứ?”

“Đàn ông thì đương nhiên ai cũng có điểm tốt riêng rồi.” Mâu Văn nói: “Người này thích xem triển lãm, người kia thích chơi xe, người này thích trượt tuyết, người kia lại thích xe mô tô… Khá là thú vị đấy chứ, giống như đi xem triển lãm đàn ông vậy.”

“Em có thể nhận được gì từ họ chứ?” Tạ Sùng không hiểu nổi: “Không thấy tổn hao tâm trí sao?”

“Thứ tôi nhận được từ họ cũng giống hệt như thứ tôi nhận được từ anh vậy. Tạ Sùng, Chúng ta đều là người trưởng thành cả rồi, tôi tin tự bản thân anh cũng hiểu rõ: Tôi không chỉ kiếm tìm mạng lưới quan hệ từ chỗ anh, tôi còn kiếm từ những người khác nữa, Tư lệnh Phương, Vương Tiên Hạc, Chu Hàn Bách, Sở Lăng… và còn rất nhiều, rất nhiều người khác nữa, anh cũng chỉ là một người trong số họ mà thôi.”

“Điểm khác biệt duy nhất là, anh là chồng cũ của tôi. Khi ở bên cạnh anh, tôi sẽ phải hao tổn nhiều tâm trí hơn, lúc thì lo lắng làm ít quá anh lại không chơi với tôi nữa, lúc lại lo làm nhiều quá anh lại hiểu lầm là tôi lại yêu anh rồi… Mệt mỏi lắm. Thế nên tôi mới luôn để Vương Chí Cường đi tìm anh.”

Trái tim Tạ Sùng giống như đang bị vô số mũi kim đâm vào, từng mũi, từng mũi một. Có lẽ vì những đường kim quá dày đặc nên rất nhanh sau đó đã chẳng còn cảm giác gì nữa. Anh khá thích sự thẳng thắn hiện tại của Mâu Văn.

“Nhưng tôi bảo đảm với anh, trong thời gian ngắn tôi sẽ không yêu đương.” Mâu Văn giơ tay lên bảo đảm: “Tôi không thích bất kỳ người đàn ông nào tôi quen biết hiện tại cả, bọn họ đều không đủ sức hút.”

“Hiện tại em đang cần một người đàn ông có thể xứng tầm với dã tâm của em. Nếu một người đàn ông không có chút giá trị sử dụng nào với em, chỉ biết dùng chuyện cơm áo gạo tiền để trói buộc em, đương nhiên em sẽ không muốn.” Tạ Sùng tổng kết lại.

“Người khác mà nghe thấy những lời này chắc chắn lại mắng tôi cho xem.” Mâu Văn có chút bất lực nói: “Họ sợ tôi trèo cao quá sẽ che mất hào quang của họ, lại không thể hiểu nổi một kẻ trông có vẻ thân không có gì như tôi sao có thể đi được đến ngày hôm nay. Họ không nhìn thấy tôi đã thức thâu đêm suốt sáng ngày này qua tháng khác như thế nào, không nhìn thấy thiên phú của tôi, họ chỉ biết chụp lên đầu tôi một cái mũ thật lớn, rồi thêu dệt cho tôi dăm ba, thậm chí hàng tá người đàn ông.”

“Mấy lời đó tôi cũng từng nghe qua rồi.” Tạ Sùng “ha” một tiếng lạnh lùng: “Không cần bận tâm, toàn là tiếng chó sủa bậy bạ thôi.”

Mâu Văn thử tưởng tượng một chút, quả thực đúng là thế thật, đâu đâu cũng là tiếng chó sủa điếc tai nhức óc. Lúc này cô quay đầu lại nhìn Tạ Sùng.

Cô rất ngạc nhiên không hiểu vì sao hôm nay mình lại nói nhiều với Tạ Sùng đến thế, có lẽ là vì đã lâu rồi không ngồi ăn cơm cùng nhau, bữa ăn hôm nay làm cô nhớ lại chuyện quá khứ. Ít nhất là vào ngày hôm nay, Tạ Sùng đã đứng độc lập ngoài những người khác, trở thành một sự tồn tại đặc biệt.

“Anh nói muốn trò chuyện với tôi, nhưng anh lại chẳng nói gì.” Mâu Văn nói: “Sao thế? Miệng anh bị khâu lại rồi à? Anh muốn nói cái gì?”

“Hôm đó tôi gọi điện thoại cho em ở trên núi, sóng yếu quá, tôi đã rất sốt ruột.” Tạ Sùng nói với giọng điệu có chút đáng thương: “Trước khi cuộc gọi bị ngắt, tôi bỗng nhiên nhớ lại mùa đông năm đầu tiên chúng ta mới quen nhau, em về Nha Khắc Thạch ăn Tết, tôi gọi điện cho em, sóng bên em cũng chập chờn như thế.”

“Tôi nhớ mà.”

“Hôm đó sở dĩ tôi gọi cho em, chẳng phải vì chuyện nhà cửa vớ vẩn gì đâu.” Tạ Sùng nhìn Mâu Văn. Lúc nói chuyện anh vẫn luôn nhìn cô, đôi mắt Mâu Văn lúc này mở to, có chút kinh ngạc khi Tạ Sùng lại nhắc về chuyện này. Cô cứ ngỡ Tạ Sùng sắp sửa nói ra chuyện gì đao to búa lớn lắm, muốn dùng những lời lẽ thế nào để chế ngự cô, áp chế cô, bắt cô phải khuất phục.

Đã từ rất lâu rồi, cô luôn cảm thấy mối quan hệ giữa cô và Tạ Sùng là như thế này: Anh không ngừng dùng uy quyền và địa vị của mình để dụ dỗ cô tiến về phía anh, còn anh thì chẳng cần cúi đầu cũng có thể có được sự chú ý hay ngước nhìn từ cô.

“Thế là vì sao?” Cô hỏi.

“Hôm đó tôi nhìn thấy một bát hủ tiếu nước, bỗng nhiên lại nhớ đến em.”

“Hả?” Mâu Văn không hiểu: “Thì có liên quan gì đến tôi?”

Tạ Sùng không trả lời câu hỏi này của cô.

Phải nói thế nào đây?

Lúc đó anh cứ luôn nhớ về cô.

Rõ ràng cô chỉ là một cô gái mới tốt nghiệp, đầy vẻ hoang mang lo sợ, nhưng lại chớm lộ ra sự sắc sảo của bản thân. Một cô gái như thế vốn không nên lọt vào tầm mắt của anh, hay chiếm giữ tâm trí anh mới phải. Nhưng lúc ấy anh cứ không tự chủ được mà nhớ đến cô.

Nhưng nỗi nhớ ấy chẳng hề nồng đậm, anh có thể kiểm soát được, thậm chí về sau anh đã không còn nhớ đến cô nhiều nữa, thế rồi cô lại xuất hiện chẳng một lời báo trước, ngay giữa mùa hè Bắc Kinh đổ mưa tầm tã.

Anh không tin vào số mệnh.

Nhưng lại cảm thấy đó có lẽ chính là số mệnh.

“Vậy em có biết ngày đó tôi bảo em qua lấy thịt cừu, câu cuối cùng tôi nói là gì không?” Tạ Sùng lại hỏi.

“Gì cơ?”

“Bỗng nhiên tôi rất nhớ em.”

Mâu Văn im lặng.

Cô lại cảm nhận được áp lực.

Cô cảm thấy đây có lẽ lại là một thủ đoạn mới của tên xảo quyệt như Tạ Sùng mà thôi.

“Sao em không nói câu kia?” Tạ Sùng hỏi.

“Câu nào?”

“Anh nhớ tôi thì liên quan gì đến tôi? Em nên nói thế chứ.” Tạ Sùng nhắc nhở cô: “Cái miệng em vốn lanh lợi sắc sảo, nhịn không nói câu này chắc là khó chịu lắm đúng không.”

“Tôi nào dám.” Mâu Văn lập tức giơ tay làm bộ đầu hàng: “Bây giờ tôi vô cùng kính trọng anh.”

Kính trọng.

Từ này đúng là cứa lòng thật đấy.

Cô bây giờ thật sự đã biết dùng cách như dao cùn để cứa vào da thịt người ta rồi.

“Đi thôi.” Tạ Sùng thắt dây an toàn vào.

“? Nói xong rồi?” Mâu Văn hỏi.

“Nói xong rồi. Đi thôi.”

“Anh thật sự không lái xe à?”

“Không lái.” Tạ Sùng nói.

Mâu Văn quay đầu liếc nhìn chiếc xe đang đỗ cách đó không xa, chính là chiếc xe cô nhìn thấy khi gặp anh vào tháng trước. Anh giỏi thật đấy. Mâu Văn không trực tiếp vạch trần anh, cô cũng thắt dây an toàn vào, hỏi anh: “Đi đâu đây?”

“Về nhà. Cảm ơn nhé. Mai đền đáp em sau.”

“Được.”

Xe của Mâu Văn không trực tiếp lái ra ngoài mà lại hướng thẳng về phía chiếc xe của Tạ Sùng. Lúc lái qua trước đầu xe anh, cô cố ý tỏ ra kinh ngạc nói: “Xe này trông giống xe của anh phết nhỉ!”

Cô quay đầu liếc nhìn Tạ Sùng một cái, anh im lặng, khoanh hai tay trước ngực nói: “Chủ nhân chiếc xe này cũng có gu đấy.”

Mâu Văn thấy anh đã quyết tâm giả vờ đến cùng, cũng không cố chấp đuổi anh xuống xe nữa. Đều là thượng đế, đưa một thượng đế thế này về nhà chẳng phải vẫn tốt hơn là đưa mấy thượng đế thối hoăng về sao?

Cô lái xe về phía Vạn Liễu.

Tạ Sùng ngồi ở ghế phụ không nói gì nhiều, thỉnh thoảng mới buông một câu: “Em lái xe vẫn rùa bò như thế. Cứ thế mà lấn làn sang thì đã sao?”

“Không muốn ngồi thì anh xuống đi.” Mâu Văn nói.

Tạ Sùng lập tức ngậm chặt miệng lại.

Đến đoạn đường quen thuộc của bọn họ, lúc đi qua cây cầu vượt kia, Tạ Sùng nói: “Trước đây lúc bị kẹt xe dưới gầm cầu vượt, tôi từng nhìn thấy em.”

“Tôi có đẹp không?” Mâu Văn nhớ đến cô gái xinh đẹp đứng trên cầu vượt mà mình từng nhìn thấy, hỏi Tạ Sùng như vậy.

“Khá cô đơn.” Tạ Sùng nói: “Chắc là đứng ở trên cao quá nên lạnh lẽo đi.”

Mâu Văn biết Tạ Sùng là một người thông minh, anh đã nói trúng tâm trạng của cô. Mâu Văn dường như mỗi lần đứng trên cầu vượt nhìn dòng xe cộ không ngừng chuyển động đều sẽ có một cảm giác cô đơn ẩn hiện dấy lên trong lòng.

Cô đưa Tạ Sùng đến tận cửa nhà, Tạ Sùng vừa tháo dây an toàn vừa nói: “Mâu Văn, tôi nói nghiêm túc với em, em nói em không yêu đương, tôi chấp nhận. Tôi sẽ cư xử tử tế với em, em gặp phải chuyện gì tôi cũng sẽ đứng ra. Nhưng nếu em thực sự yêu đương với tên đàn ông nào, tôi chắc chắn sẽ chia rẽ hai người.”

“Anh là b**n th** à?” Mâu Văn tức giận nói. Vừa rồi trông anh vẫn còn có chút dáng vẻ của quân tử, thế mà giờ lại thốt ra mấy lời rác rưởi thế này. Anh cứ như bị tâm thần phân liệt ấy, lúc thì thế này lúc lại thế khác.

“Đúng, tôi là b**n th**.”

“Anh không thấy như vậy rất đáng sợ sao?” Mâu Văn nói: “Tôi đúng là xui xẻo mới dây dưa với anh.”

“Em cũng có thể không dây dưa.” Tạ Sùng nói: “Khi nào em tự thấy mình gặp được một người đàn ông mạnh mẽ hơn tôi, em tự khắc sẽ không còn dây dưa với tôi nữa. Tôi đợi ngày đó.”

Tạ Sùng nói xong liền xuống xe, Mâu Văn hạ kính cửa sổ bên ghế phụ xuống nói với anh: “Anh nghiêm túc đấy à? Những lời anh vừa nói là nghiêm túc đúng không?”

Cô làm ra vẻ như muốn chiến đấu tới cùng với anh, Tạ Sùng cười như không cười đáp: “Trêu em thôi.”

Chiếc xe của Mâu Văn loáng một cái đã lao vút đi, cô mắng to một câu trong xe: “Tên khốn!”

Cửa kính xe chưa kịp kéo lên, Tạ Sùng đương nhiên nghe thấy rõ mồn một, anh cố ý làm ra bộ dạng dữ dằn đuổi theo hướng chiếc xe một bước, Mâu Văn lại càng nhấn ga phóng nhanh hơn.

Về đến nhà thì thấy Diêu Bái Phàm gửi tin nhắn cho cô: “Tôi vừa nhìn thấy cô ở cổng khu dân cư, muộn thế này rồi cô còn đi đâu thế?”

“À…” Mâu Văn nhắn lại: “Tôi có chút việc đi ra ngoài một chuyến.”

“Ngày mai đi uống trà chiều không?” Diêu Bái Phàm mời cô.

“Uống!”

Mâu Văn khá thích Diêu Bái Phàm, về sau hai người cũng thường xuyên đi ăn cùng nhau. Diêu Bái Phàm là một người phụ nữ vô cùng thành đạt, theo những gì Mâu Văn biết, cô ấy đã rút lui khỏi công việc trước đây để trở thành một nhà đầu tư cá nhân độc lập.

Lúc gặp mặt, Diêu Bái Phàm nói với Mâu Văn: “Tôi có gặp Tạ Sùng vài lần rồi. Tôi biết lá thư tình đó không phải do anh ta viết cho tôi.”

Chuyện này đã trôi qua rất lâu rồi, đột nhiên bị lật lại, Mâu Văn không nhịn được cười hỏi: “Thế rốt cuộc là chuyện gì? Lúc đó Tạ Sùng tức điên lên luôn ấy.”

“Là bạn của Tạ Sùng, Tiền Tụng.”

“Hả? Tiền Tụng á?” Lần này Mâu Văn vô cùng kinh ngạc: “Tính cách của Tiền Tụng mà lại làm ra được chuyện lén lút viết thư tình sao?”

“Là Tiền Tụng đấy.” Diêu Bái Phàm nói: “Anh ta đã tự miệng thừa nhận rồi.”

“Thế…”

“Đừng hiểu lầm, tôi với Tiền Tụng không có gì cả. Chỉ là tình cờ gặp nhau trong một dịp, cuối cùng gỡ bỏ được hiểu lầm thôi.” Diêu Bái Phàm tinh nghịch nháy mắt với Mâu Văn một cái: “Tôi có cuộc sống của riêng mình.”

“Ồ ồ ồ.”

Mâu Văn trò chuyện với Diêu Bái Phàm, kể về việc mình muốn giật một giải thưởng có sức nặng trong ngành để chuyển đổi định hướng cho công ty. Diêu Bái Phàm hỏi cô có gặp phải khó khăn gì không? Mâu Văn nói: “Khó khăn chính là… tiền đến lúc cần dùng mới thấy thiếu thốn trăm bề.”

“Tôi đầu tư cho cô thì thế nào?” Diêu Bái Phàm nói: “Tôi muốn chuyển đổi công ty để phục vụ cho phân khúc khách hàng có giá trị tài sản ròng cao, mà tôi đây tuy tài hèn sức mọn nhưng lại vừa vặn quen biết những người đó. Trước đây tôi cũng từng nghĩ tới chuyện này rồi, nhưng thấy lúc đó cô chưa có kế hoạch mở rộng quy mô công ty nên tôi không đề cập đến thôi.”

“Oa.” Mâu Văn nói: “Thế thì tôi phải suy nghĩ thật kỹ mới được.”

“Được chứ, không vội đâu.” Diêu Bái Phàm bảo: “Chúng ta cứ từ từ làm.”

Trước khi tạm biệt, Diêu Bái Phàm nói: “Kỹ sư Mâu, tôi đã xem chương trình kỳ đó rồi.”

“Gì cơ?”

“Kỳ phát sóng về cô trong chương trình “Con người sống trên thế giới”.”

Mâu Văn có chút ngượng ngùng nói: “Đó đã là chuyện từ thuở nào rồi.”

“Trong chương trình cô không hề nhắc đến Tạ Sùng lấy một chữ.” Diêu Bái Phàm nói: “Tôi cứ nghĩ một quý ông bảnh bao như thế thì kiểu gì cũng phải được lộ mặt chứ.”

“He he.” Mâu Văn chỉ cười trừ, không nói gì thêm. Cô không muốn lừa dối Diêu Bái Phàm, nhưng cũng không muốn nói thật với cô ấy. Lúc đó, tình cảm giữa cô và Tạ Sùng trên danh nghĩa thực ra đã rạn nứt rồi.

“Không cần nói cho tôi biết lý do đâu, tôi chỉ muốn nói với cô rằng: Thế này rất tốt. Điều này chứng minh cô là một người theo chủ nghĩ lý tưởng rất lý tính, rất nhiều nhà đầu tư sẽ lựa chọn đầu tư vào những người như cô. Bởi vì cô sẽ không để chuyện tình cảm làm mờ mắt.” Diêu Bái Phàm vỗ vỗ đầu Mâu Văn, giống như một người chị cả: “Kỹ sư Mâu, quen biết cô cũng mấy năm rồi, cô thực sự là mỗi năm một khác đấy. Tôi thích dáng vẻ lẳng lặng làm nên chuyện lớn này của cô.”

“Cảm ơn.” Mâu Văn nói: “Cô Diêu, sau này tôi gọi cô là chị Bái Phàm nhé? Em không ngờ giữa chúng ta lại có được mối nhân duyên kỳ diệu như thế này.”

“Thế nên ấy, chị có mắt nhìn, giống như Tạ Sùng. Dù nói thế nào đi nữa, anh ta có lẽ chính là nhà đầu tư đầu tiên trong sự nghiệp của em.”

“Em biết ơn anh ta.” Mâu Văn nói.

Cuộc gặp gỡ lần này với Diêu Bái Phàm đã khiến Mâu Văn nhận ra rằng: Cuộc đời có rất nhiều cuộc gặp gỡ kỳ diệu, từ nhiều năm trước đã âm thầm chôn xuống những khởi đầu sâu sắc. Cô rất may mắn vì năm xưa đã vô cùng nghiêm túc chăm chút cho căn nhà của Diêu Bái Phàm, cũng rất may mắn vì trong mỗi lần giao thiệp sau này đều đáp lại bằng sự chân thành, nhờ vậy tương lai của cô mới có thêm một khả năng mới tốt đẹp như thế.

Đúng lúc này, “nhà đầu tư đầu tiên” trong cuộc đời cô gửi tin nhắn tới, hỏi cô có muốn đi uống trà hay không. Bởi vì niềm cảm kích vừa dâng lên trong lòng vẫn còn đó, nên Mâu Văn từ chối có phần khách sáo hơn ngày thường: “Ngại quá anh trai Tạ, hôm nay em có việc khác rồi, không thể đi uống trà với anh được.”

Tạ Sùng gửi lại một dấu chấm hỏi, Mâu Văn gửi qua một biểu tượng cảm xúc gập người.

Buổi tối cô có hẹn đi ăn cơm với một người, người này được giới thiệu qua Tư lệnh Phương, từng làm giám khảo ba lần cho các cuộc thi lớn trong ngành. Tư lệnh Phương ban đầu muốn giới thiệu mối làm ăn cho cô, nhưng lúc cô lên mạng tra cứu thân phận của khách hàng thì lại vô tình phát hiện ra điểm này.

Để tạo được ấn tượng tốt với đối phương, Mâu Văn thực sự đã vô cùng nghiêm túc sửa soạn bản thân. Khi cô đến nơi, từ đằng xa nhìn thấy người đàn ông đang ngồi ở đó, diện mạo ngoài đời trông thậm chí còn nổi bật, sáng sủa hơn mấy phần so với ảnh chụp công việc trên mạng.

Mâu Văn phóng khoáng bước lên phía trước tự giới thiệu bản thân, bắt đầu một bữa tối vô cùng vui vẻ.

Cô rất quan tâm đến một số thông tin nội bộ của cuộc thi, người đàn ông cũng sẵn lòng giảng giải cho cô nghe, cuộc đối thoại toàn là những chủ đề cô hứng thú, thế nên đôi mắt cô sáng lấp lánh như sao.

Cô hoàn toàn không chú ý đến việc ở ngay phía sau lưng mình đang có một đôi mắt đầy dữ tợn đang ghim chặt lên người cô. Tinh thần cô vô cùng sảng khoái, bởi vì khoảng cách với giám khảo chấm giải gần đến thế, cứ như thể chiếc cúp vàng đã được cô nâng niu trong lòng bàn tay, cứ như thể sinh mệnh của cô sắp sửa viết nên một áng thơ văn hoa mỹ.

Vì một ngày đón nhận liên tiếp hai chuyện tốt, cả người Mâu Văn cứ như đang bay bổng trên mây.

Sau khi tạm biệt “giám khảo nam”, cô ngân nga hát rảo bước về phía chiếc xe nhỏ của mình, bước đi vô cùng nhẹ nhàng khoan khoái. Đi đến trước cửa xe, cô vừa đặt tay lên tay nắm cửa thì lập tức có một bàn tay khác phủ lên mu bàn tay cô. Cô vừa định hét toáng lên thì đã bị một sức lực mạnh mẽ xoay phắt người lại.

Cô nhìn thấy Tạ Sùng đang ở ngay trước mặt mình, còn bàn tay anh thì đang siết chặt lấy cổ tay cô.

Vẻ mặt của Tạ Sùng trông như thể đã phát điên rồi, Mâu Văn ra sức giật tay mình ra, nhưng lại bị anh bẻ ngoặt đưa ra phía sau lưng cô.

“Có phải em nói không yêu đương không!” Tạ Sùng nói: “Lại là anh rể nào nữa đây?”

“Anh điên rồi à?” Mâu Văn hạ giọng hét lên với anh: “Anh có bị…”

Tạ Sùng đột ngột cúi xuống, Mâu Văn tưởng anh định hôn mình, cô mím chặt môi lại, bàn tay đang giãy giụa của cô tìm được một kẽ hở, sắp thoát ra thì lại bị anh túm chặt lấy.

Hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau, hơi thở của Tạ Sùng nóng bỏng đến mức đáng sợ.

“Tôi có từng nói với em hay chưa, em muốn sưu tầm tem thì cứ việc sưu tầm, nhưng yêu đương thì tuyệt đối không được? Mấy tên đàn ông đó toàn là lũ ngu ngốc, em nghe không hiểu đúng không?”

Gương mặt Mâu Văn cố sống cố chết ngửa ra phía sau, khó khăn lắm mới có chút không gian để th* d*c, lại bị cánh tay đang ôm lấy bả vai cô của anh thô bạo kéo giật trở lại.

Lần này Mâu Văn thực sự đã nổi điên lên rồi.

Cô nâng chân lên cho anh một cú, Tạ Sùng đau đớn buông lỏng tay ra, cô kéo cửa xe bước lên, ném lại một câu “Cứ yêu đấy!” cùng một làn khói bụi rồi biến mất vào trong màn đêm đen.