Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 75: Quên lãng: Thân cận và xa cách

Công ty của Mâu Văn đang tổ chức hoạt động đập trứng vàng.

Thời đại nào rồi chứ, vậy mà Mâu Văn lại cho công ty mình đập trứng vàng vào ngày kinh doanh cuối cùng của năm nay.

Nực cười là, vậy mà lại có rất nhiều khách hàng tìm đến.

Trong văn phòng nhỏ hẹp nhồi nhét hơn hai mươi vị khách, mọi người hoặc đứng hoặc ngồi tán gẫu. Vị trí chính diện phía trước bày một dãy bàn dài, trên mặt bàn xếp bốn mươi quả trứng vàng ngay ngắn trật tự.

Có một cặp vợ chồng trẻ hợp lực vung búa, chiếc búa nện xuống, vỏ trứng vỡ tan, vô số vụn giấy màu bay ra phấp phới, những người khác rộ lên reo hò, lập tức có không khí. Cặp vợ chồng này đập trúng một chai nước hoa cao cấp.

Hình thức đập trứng vàng tuy rất lỗi thời, nhưng phần thưởng bên trong lại không hề tầm thường, Mâu Văn quả thực là người chịu chi tiền. Sếp của các công ty khác ăn Tết xong quay lại đều xách lên một đống đặc sản từ quê nhà, lần lượt đi tặng cho từng khách hàng, Mâu Văn thì hiềm phiền phức: ai thiếu thốn gì dăm ba đồ đặc sản, trứng vàng vẫn thực tế hơn. Phần thưởng đập trúng ở chỗ cô, nếu không muốn lấy hiện vật thì có thể trực tiếp đổi thành tiền mặt, tiền mặt cũng đều chọn những con số lấy may đầu năm: 666, 888, 1666, 1888.

Mâu Văn đã biến công ty thành “sân khấu lớn của làng” rồi.

Đây chính là bất ngờ cực lớn mà Vương Chí Cường nói sẽ tặng cho anh. Tạ Sùng định thừa dịp không ai để ý đến mình mà quay người bỏ đi luôn, Vương Chí Cường lại nhìn thấy anh, cách một căn phòng chật ních người mà gọi to vọng lại: “Sếp Tạ, sếp Tạ xin dừng bước ạ!”

Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Tạ Sùng, Tạ Sùng lại càng rảo bước nhanh hơn.

Mâu Văn bước ra từ trong nhà vệ sinh, người hơi khom xuống, hình như có hơi đau bụng.

Cô chạm mặt Tạ Sùng đang định bỏ đi ngay trước cửa công ty, cô có chút bất ngờ, bởi vì cô không hề mời anh: cô biết Tạ Sùng ghét nhất mấy thứ quê mùa như thế này. Một khi để anh tham gia, anh sẽ cảm thấy thế giới này sắp toi đến nơi rồi, trong não của con người đều chứa toàn rác rưởi.

Nhưng Mâu Văn chẳng qua chỉ muốn vui vẻ cùng khách hàng một chút, đồng thời buổi tối muốn mời các khách hàng đi ăn một bữa thịt nướng náo nhiệt. Cô chỉ là một công ty nhỏ, có thể tri ân khách hàng vào dịp cuối năm đến mức độ này đã là giỏi lắm rồi. Cô sẽ không ép buộc bản thân quá mức.

Tạ Sùng nhìn thấy Mâu Văn, hỏi cô: “Đau bụng à?”

Mâu Văn gật đầu: “Bình thường thôi.”

“Buổi tối còn phải uống rượu?”

“Uống chút ít vậy, mỗi năm chỉ có một lần thôi mà.”

“Tôi thấy cô đúng là điên rồi.” Tạ Sùng nói xong liền quay ngoắt đầu đi thẳng về phía Vương Chí Cường, hỏi cậu ấy: “Cứ thế đập bừa à?”

“Mỗi người có một cơ hội ạ.”

“Được.”

Tạ Sùng cầm chiếc búa lên liền nện xuống, quả trứng vàng lập tức vỡ tan theo tiếng động, Tạ Sùng nhặt mảnh giấy bên trong lên, bên trên viết: “Cảm ơn đã tham gia.”

“Hết rồi à?” Tạ Sùng hỏi Vương Chí Cường: “Không phải nói một trăm phần trăm trúng thưởng sao?”

Vương Chí Cường bảo: “Anh Tạ, đây là giải thưởng lớn đấy ạ.”

“Giải thưởng lớn gì chứ?”

“Sếp của bọn em mời uống trà chiều ạ.”

Hóa ra là Mâu Văn cố tình nói đùa với khách hàng, đem phần thưởng lớn là bữa trà chiều ở khách sạn The Ritz-Carlton viết thành cái này. Có thể do cô mời, cũng có thể do khách hàng tự mình đi, đương nhiên lại càng khuyến khích khách hàng đổi thành tiền mặt hơn.

Vương Chí Cường sau khi nói xong với Tạ Sùng mới nhìn thấy tin nhắn Mâu Văn gửi cho cậu ấy trên điện thoại, Mâu Văn bảo: Nói với sếp Tạ, năm nay rất tiếc không trúng thưởng, tôi đặc cách xin cho anh ta một bộ đồ ăn.

“Nhưng chị Văn, em lỡ nói là chị mời trà chiều mất rồi.”

“Miệng cậu nhanh thật đấy.” Mâu Văn nói: “Tôi không đi đâu, cậu đi cùng anh ta.”

“Dạ được!”

Mâu Văn cứ tưởng Tạ Sùng sẽ chấp nhặt, nào ngờ anh lại đồng ý để Vương Chí Cường ra Tết đi uống trà chiều với anh. Cô đứng ở trong góc trò chuyện cùng các khách hàng, thi thoảng lại liếc nhìn Tạ Sùng một cái.

Anh ngồi ở nơi đó không để ý đến bất kỳ một ai, một tay khoanh trước ngực, tay kia giơ điện thoại lên, chẳng rõ đang xem gì mà vô cùng nghiêm túc. Anh không nói chuyện với người ta, cũng không chịu rời đi, cứ thế ngồi lù lù ở đó đã khiến cho những người khác cảm thấy có chút không tự nhiên. Anh chẳng khác nào một kẻ lạc loài.

Mâu Văn hỏi Vương Chí Cường: “Sếp Tạ không bận việc gì sao? Vậy mà lại đến đập trứng vàng, đập xong rồi vậy mà lại không chịu đi?”

“Anh Tạ bảo anh ấy vừa vặn buổi tối chưa có chỗ ăn cơm, tối nay sẽ đi ăn thịt nướng cùng chúng ta ạ.”

Mâu Văn có chút đau đầu hỏi Vương Chí Cường: “Tại sao cậu lại nói với anh ta là hôm nay công ty tổ chức đập trứng vàng? Tại sao lại mời anh ta đến?”

“Chị Văn, là tự anh Tạ vô tình đến thôi ạ. Anh ấy vốn đến công ty để lấy đồ.” Vương Chí Cường trông có vẻ vô cùng tủi thân. Bởi vì ngày thường cậu ấy rất thật thà, Mâu Văn đành phải tin cậu ấy.

Vương Chí Cường giúp đỡ Tạ Sùng không đơn thuần là vì mấy đơn hàng, mà còn vì bản thân thích vậy nữa. Trong thâm tâm cậu ấy hy vọng anh Tạ và chị Văn có thể ở bên nhau. Cậu ấy cũng chẳng biết tại sao nữa, chỉ dựa vào trực giác có phần ngốc nghếch của mình, cậu ấy cứ thấy anh Tạ và chị Văn vô cùng xứng đôi.

Quán thịt nướng Mâu Văn hẹn là kiểu thịt nướng vỉ sắt kiểu cũ.

Những người khác đã lần lượt tới nơi rồi, Tạ Sùng vì bận nghe một cuộc điện thoại đột xuất nên đến muộn, anh lái xe con chạy ầm ầm tiến vào bãi đỗ xe. Các khách hàng đang đứng ngoài hút thuốc nhìn thấy xe của Tạ Sùng, liền ý thức được công ty của Mâu Văn thực sự không phải là một cái xưởng nhỏ. Sở dĩ họ sửa nhà có tỷ lệ giữa giá cả và hiệu năng cao như vậy, là bởi vì công ty này vẫn đang ở vào giai đoạn phát triển vững chắc, cần phải tích lũy nền tảng khách hàng cơ sở.

Mâu Văn vô cùng hiểu rõ giai đoạn phát triển của công ty mình và giai đoạn này phải làm những gì.

Sự xuất hiện của Tạ Sùng quả thực có đem lại lợi ích: ít nhất là đã dát lên cho công ty cô một lớp viền vàng óng ánh, tuy rằng phần lớn họ tiếp nhận những nghiệp vụ vài chục vài trăm nghìn tệ, nhưng những nghiệp vụ vài triệu tệ cũng không phải là không có năng lực để làm. Chính xác là cảm giác như thế.

Mâu Văn nhìn thấy ánh mắt của mọi người, ý thức được lúc này thân phận của Tạ Sùng lại phát huy tác dụng rồi. Để tiện cho việc ăn uống, cô bảo nhà hàng xếp bàn ghế thành hai dãy bàn dài, mọi người ăn uống náo nhiệt vui vẻ, không làm chậm trễ bất kỳ việc gì. Mà vị trí ngay bên cạnh Mâu Văn, lúc mọi người ngồi xuống lại bỏ trống.

Vương Chí Cường bảo: “Anh Tạ đến muộn rồi, không còn chỗ ngồi nữa, đành phải ngồi ngay bên cạnh chị Văn của bọn em thôi.”

Tạ Sùng cũng không hề từ chối, cứ thế ngồi xuống ngay bên cạnh Mâu Văn.

Anh đã rất lâu rồi không được ngồi bên cạnh Mâu Văn.

Trong lòng anh luôn nhớ mùi hương ấm áp dễ chịu trên người Mâu Văn, và cảm giác những lọn tóc xõa tung của cô thi thoảng lại khẽ quẹt qua gò má anh.

Mâu Văn khẽ ghé sát về phía anh, nói nhỏ: “Anh giúp tôi một việc.”

“?” Tạ Sùng hơi nghiêng mặt nhìn cô.

Mâu Văn khẽ nhếch khóe môi: “Trông vui vẻ một chút.” Cô nói: “Đây là tiệc tri ân của công ty tôi, tuy quy mô nhỏ, nhưng cũng rất quan trọng.”

Mâu Văn suýt chút nữa đã thốt ra câu: Không muốn ăn hẳn hoi thì anh cút đi! Cô không muốn bộ mặt lạnh như tiền của Tạ Sùng làm hỏng mất bữa tiệc rượu của cô.

Suy nghĩ của cô còn chưa kịp thu về, Tạ Sùng đã bưng ly rượu lên rồi.

Những lúc anh không tỏ vẻ xa cách, anh là người vô cùng có năng lực thu hút, ví như lúc này đây, anh cầm chiếc đũa khẽ gõ gõ vào ly thủy tinh.

Thân ly phát ra những tiếng động giòn giã, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía anh. Mâu Văn cũng nhìn anh.

Cô nhìn thấy góc nghiêng vô cùng quen thuộc của anh, cùng với nụ cười rạng rỡ trên gương mặt, cô biết Tạ Sùng bắt đầu trình diễn rồi. Anh có thể diễn đến mức không một lỗ hổng.

Anh nói: “Cảm ơn sếp Mâu đã sắp xếp hoạt động ngày hôm nay, để cho chúng tôi đều có thu hoạch mà về. Ly này xin để chúng tôi cùng kính sếp Mâu và công ty của sếp Mâu.”

Anh nói xong liền đứng dậy trước, một người có vóc dáng cao lớn như anh, suýt chút nữa là đụng phải chiếc bóng đèn kiểu cũ treo thõng xuống từ trần nhà. Mọi người đều “ào ào” đứng dậy theo anh, nhìn anh ngửa đầu uống cạn một hơi, rồi cũng đều nâng ly nhấp theo một ngụm.

Mâu Văn vốn không hề kỳ vọng Tạ Sùng có thể phối hợp đến mức này, nhưng sự nhiệt tình của anh đã vượt ngoài sức tưởng tượng của cô, anh đã dắt theo Vương Chí Cường đi kính rượu từng người một rồi. Giữa chừng anh còn gửi cho cô một dòng tin nhắn: “Không thoải mái thì cứ ra ngoài đi, không cần đến cô đâu.”

Không biết anh lấy đâu ra nhiều sự nhiệt tình đến thế, lây lan sang cả những người khác, và lây lan sang cả Mâu Văn. Cảnh tượng này khiến Mâu Văn nhớ lại năm cô dắt anh trở về Nha Khắc Thạch, người ta đều nói anh là chàng rể Bắc Kinh xinh đẹp, đòi chuốc rượu anh bằng được, anh lấy một địch trăm, để lại một giai thoại uống rượu ở Nha Khắc Thạch.

Câu chuyện này đã được lan truyền rất nhiều năm trời.

Cho đến tận mấy hôm trước lúc gọi điện thoại Cát Vân Thanh vẫn còn nhắc với cô chuyện này, bảo không biết Tạ Sùng bây giờ có còn uống rượu nữa không, sau này có say nữa không?

Có Tạ Sùng làm lực lượng chủ lực, Vương Chí Cường làm nhân vật phụ họa bên cạnh, bầu không khí trong sân nhà của Mâu Văn chưa từng nguội lạnh đi một giây nào cả. Mâu Văn thừa dịp rảnh rỗi ra bên ngoài hóng gió, ngắm nhìn cảnh tượng rộn rã bên trong qua lớp kính thủy tinh. Cô biết rõ, chỉ cần Tạ Sùng muốn, anh có thể làm bạn với bất kỳ ai. Cho dù sự nhiệt tình của anh là giả vờ đi chăng nữa, anh cũng có thể giả vờ đến độ vừa vặn.

Cô đứng ở bên ngoài chạy từng bước nhỏ để tiêu cơm, vừa chạy bước nhỏ vừa ngó nghiêng vào bên trong, nếu có ai nhìn thấy cô, cô liền vươn tay mỉm cười chào hỏi người ta. Tạ Sùng cũng nhìn thấy cô, cô cũng mỉm cười chào anh một cái. Cô đối với Tạ Sùng, không có gì khác biệt so với những người khác. Sau ba vòng rượu, Vương Chí Cường lén lút nói với Tạ Sùng: “Anh, anh phải cố lên đấy. Em có cảm giác chị Văn của em mà uống thêm hai ly rượu nữa là có khi chẳng nhớ nổi tên anh là gì đâu. Anh phải thân thiết với chị Văn của bọn em trước đi.”

Tạ Sùng hỏi Vương Chí Cường: “Cậu chỉ biết mỗi chiêu bám dai như đỉa thôi à?”

Vương Chí Cường bảo: “Em cũng đã yêu đương bao giờ đâu.”

“Thế mà cậu dám chỉ huy bừa?”

“He he.”

Vương Chí Cường bám sát lấy Tạ Sùng, Tạ Sùng đi đâu cậu ấy liền theo đó. Ngày trước cậu ấy thích đi tiếp khách cùng Mâu Văn, Mâu Văn đi đâu cậu ấy theo đấy. Cậu ấy cảm thấy đi theo họ có thể học hỏi được nhiều điều.

Mâu Văn nhìn hai người họ trông cứ như một cặp “song sinh” từ bên ngoài, ý thức được mối quan hệ giữa Vương Chí Cường và Tạ Sùng đã vượt quá mức tiếp xúc bình thường với khách hàng rồi. Đúng lúc này Vương Chí Cường chạy ra ngoài tìm cô, nói: “Anh Tạ bảo chị tạo nhóm chat ạ.”

“Để làm gì?”

“Anh Tạ bảo muốn phát lì xì.”

“Ngáo ngơ.”

“Anh Tạ bảo hôm nay phải giữ sân nhà cho đến cùng.”

“Cậu bảo anh ta giữ tiền lại mà sửa nhà đi!” Mâu Văn nói: “Khách hàng ở đây về cơ bản trong một thời gian ngắn không có ai có thể chuyển hóa quay lại lần hai đâu, đều là nhà có nhu cầu ở. Tiền phải tiêu vào đúng chỗ, đừng để anh ta làm đồng tử rắc tiền nữa.”

“Dạ được, để em nói với anh Tạ.” Vương Chí Cường đem lời của Mâu Văn truyền lại cho Tạ Sùng, đây là tác phong nhất quán từ trước đến nay của Mâu Văn, Tạ Sùng không hề kinh ngạc. Thực ra anh cũng chẳng muốn phát, anh chỉ là thấy bên ngoài khá lạnh, muốn để Mâu Văn đi vào trong thôi.

Cuối cùng Tạ Sùng tự mình bước ra ngoài.

Anh đi đến trước mặt Mâu Văn, Mâu Văn không dấu vết lùi lại phía sau hai bước nhỏ.

“Cô không vào trong nữa à?” Tạ Sùng cố tình tiến lên phía trước một bước, Mâu Văn liền lại lùi về sau hai bước.

“Tôi thấy hai người uống rượu với khách hàng khá vui, cảm giác tạm thời không cần đến tôi.” Mâu Văn nói.

“Tôi cũng là khách hàng.” Tạ Sùng nói: “Hiện tại tôi không vui.”

“Bởi vì tôi không cho anh phát lì xì?”

“Bởi vì nhà vệ sinh của quán cơm này bẩn quá.” Tạ Sùng nói: “Dù gì cô cũng phải xem nhà vệ sinh thế nào rồi hãy chọn nhà hàng chứ.”

“Anh không vui, là bởi vì anh quá nhiều chuyện đấy.” Mâu Văn thấy Tạ Sùng định nổi cáu với mình, lại dịch chuyển lùi về sau hai bước, trông cứ như đang thách thức: Có giỏi thì anh đánh tôi đi?

Tạ Sùng không thèm chấp cô, quay người bước vào trong.

Mâu Văn đi theo sau lưng anh bước vào, cô nghỉ ngơi cũng đã đủ, đến lượt cô thể hiện rồi. Cô nâng ly rượu lên, nói: “Cảm ơn mọi người đã bằng lòng hợp tác với công ty chúng tôi, hy vọng tình hữu nghị của chúng ta mãi mãi bền lâu, cạn ly!”

Uống xong ly này, đến lúc phải giải tán rồi.

Công việc trong năm nay của Mâu Văn về cơ bản đã đi vào hồi kết, trong lòng cô có chút bùi ngùi, gửi tin nhắn cho Cố Cẩm Thư: “Cẩm Thư, một năm nữa lại trôi qua rồi. Công ty lại sống sót thêm được một năm.”

Cố Cẩm Thư lập tức trả lời cô ngay: “Kỹ sư Mâu, hiện tại chị đang ở Đại Thung lũng Tách giãn Đông Phi. Sắp Tết rồi, em nhất định phải nghỉ ngơi thật tốt nhé. Còn nữa còn nữa, cuốn sách thiếu nhi mà lần trước chị kể với em là do chính tay chị viết ấy, ngay vừa mới đây thôi, có nhà xuất bản đã liên hệ với chị muốn xuất bản rồi! Văn Văn, em đúng là ngôi sao may mắn của chị mà!”

“Em nhớ chị quá Cố Cẩm Thư, bao giờ chị mới về ăn cơm cùng em?”

“Mùa xuân chị sẽ về.”

Tiệc tri ân kết thúc. Mâu Văn cùng ba “bạn nhỏ” của cô lần lượt tiễn từng người một ra về, sau đó họ đứng trước cửa nhà hàng trò chuyện một lát. Ngày mai “mấy bạn nhỏ” cũng không còn bị yêu cầu cứng nhắc phải đến văn phòng làm việc nữa, họ có thể mang theo máy tính xách tay trở về quê nhà, công việc thu dọn còn lại sẽ do Mâu Văn xử lý. Mâu Văn phát bao lì xì cho từng người bọn họ, đồng thời chúc họ năm mới vui vẻ.

Cuối cùng thì tiệc cũng đã tan.

Vương Chí Cường tìm tài xế lái thay để đưa chiếc xe công cụ của công ty đến xưởng sửa chữa, trước khi đi cậu ấy vì say rượu mà thân hình lảo đảo lắc lư, nói với Tạ Sùng: “Anh, anh phải cố lên đấy nhé.”

Tạ Sùng bật cười: “Đi đi.”

Tiệc tàn rồi, Tạ Sùng ngàn ly không say đang tựa người vào xe của mình. Mâu Văn bước đến trước mặt anh, muốn đích thân nói với anh một tiếng cảm ơn. Hôm nay cô không được khỏe, anh cũng không hỏi nhiều, nhưng lại giúp cô chống đỡ buổi tiệc này cho đến tận lúc tan cuộc. Thế nhưng Tạ Sùng lại mở miệng trước cô: “Hôm nay tôi chỉ là muốn uống chút rượu thôi.”

“Ồ.” Mâu Văn ồ lên một tiếng: “Thế thì cũng cảm ơn anh.”

Tạ Sùng không ngờ kiếp này còn có cơ hội được nghe Mâu Văn nói lời cảm ơn chân thành đến thế với mình, anh gặm nhấm kỹ càng câu cảm ơn đầy sự xa cách này, tiếp đó khẽ nhếch môi một cái.

Thời tiết rất lạnh, Mâu Văn lại rất biết cách chăm sóc bản thân, cô mặc chiếc áo khoác dạ cashmere màu đen đã mua được mấy năm, nhưng bên trong lại lót thêm một chiếc áo lông vũ siêu mỏng. Phối đồ kiểu này trông cũng rất đẹp mắt, cô hiện tại thực sự đã vô cùng thành thạo rồi.

Mâu Văn hỏi anh đi bằng cách nào? Anh bảo tôi tìm tài xế lái thay. Còn cô thì sao?

Mâu Văn chỉ vào chiếc xe đang đỗ bên lề đường, nói: “Bạn tôi đến đón tôi.”

Tạ Sùng nhìn một cái, gật đầu: “Đi đi. Tạm biệt.”

Người từng hết lần này đến lần khác đến đón anh sau mỗi buổi xã giao của anh, lần này lại đi cùng người khác mất rồi. Tạ Sùng nhìn thấy Mâu Văn bước về phía chiếc xe kia, lập tức có một người đàn ông bước xuống từ trên xe, chính là người lần trước. Anh ấy nhét vào tay Mâu Văn một thứ giống như đồ sưởi ấm tay, tiếp đó bước qua mở cửa ghế phụ cho cô, cánh tay giơ lên che chắn trên đỉnh đầu cô vì sợ cô bị va trúng.

Tạ Sùng luôn nhìn theo.

Người đàn ông nhìn về phía Tạ Sùng, lại lịch sự gật đầu chào anh một cái, sau đó mới bước lên xe.

Tạ Sùng nhìn hết những điều đang xảy ra, nhìn theo chiếc xe phóng đi mất.

Trong lòng anh đầy khó chịu, hơi men cứ thế cuồn cuộn bốc lên, khiến anh đầu váng mắt hoa. Anh gọi điện thoại cho Tiền Tụng, bảo: “Cậu đến đón tôi đi.”

Anh cũng chẳng còn một người nào khác có thể đến để đón anh nữa rồi.

Xe của Hề Doãn Trình chạy rất ổn định, anh ấy nhìn thấy Mâu Văn như đã tháo bỏ hết lớp ngụy trang, cả người thu nhỏ lại trên ghế phụ, vô cùng mệt mỏi.

Cô nói: “Mỗi lần tôi có được thắng lợi mang tính giai đoạn, tôi luôn sẽ cảm thấy bản thân như bị vắt kiệt.”

Chính xác thì Mâu Văn có cảm giác như thế này, còn vương vấn cả sự lạc lõng khi khúc nhạc đã tàn dòng người đã tan.

“Người vừa rồi là chồng cũ của tôi.” Mâu Văn nói.

“Tôi đoán ra rồi.” Hề Doãn Trình nói: “Lương Phù Quang nói cô có một người chồng cũ như gió mát trăng thanh.”

“Sao anh ấy lại dùng từ này để hình dung nhỉ?”

Hề Doãn Trình bật cười: “Lương Phù Quang còn bảo đó là một nhân vật hiếm thấy trên đời. Đời thứ hai có gia tài bạc vạn nhưng không hề bị nuôi dạy lệch lạc.”

“Điều này cũng là sự thật. Không hề lệch lạc.” Lúc này Mâu Văn theo bản năng ngoảnh đầu lại nhìn về phía sau, nhưng Tạ Sùng đã không còn trong tầm mắt của cô từ lâu rồi.

Hề Doãn Trình đưa Mâu Văn về đến tận nhà.

Anh ấy chưa bao giờ bước qua cửa nhà Mâu Văn, hôm nay anh ấy nói: “Tôi có mang theo chút đồ, để tôi giúp cô nấu chút canh rồi đi nhé?”

Mâu Văn bảo: “Được chứ.”

Cô ngồi trên ghế sofa nhìn Hề Doãn Trình bận rộn trong căn bếp nhỏ của mình.

Anh ấy làm việc vô cùng nghiêm túc như đang làm nghiên cứu khoa học vậy, để cho ngấm vị, anh ấy cắt những quả táo tàu thành từng sợi nhỏ mảnh, cuối cùng nấu cho cô một bát nước “ngũ hồng”.

Mâu Văn có chút kinh ngạc, cô hoàn toàn không hề nói gì với Hề Doãn Trình, lúc anh ấy đến mang theo đồ sưởi tay, bây giờ lại nấu nước ngũ hồng cho cô.

Hề Doãn Trình nói: “Đây chỉ là trùng hợp thôi, đồ sưởi tay là vì hôm nay trời lạnh. Còn nước ngũ hồng là vì tôi vừa vặn nhìn thấy Sở Lăng đăng lên trang cá nhân, Lương Phù Quang nấu cho cô ấy, bảo là rất tốt cho cơ thể.”

Mâu Văn liền bật cười.

Nước ngũ hồng do chính tay Hề Doãn Trình nấu rất ngon, Mâu Văn bưng chiếc bát nhỏ chậm rãi nhấp từng ngụm, vừa uống vừa nhìn Hề Doãn Trình đang ngồi vô cùng rụt rè ở nơi đó.

“Tôi phải đi rồi.” Hề Doãn Trình nói.

“Được thôi. Cảm ơn anh.” Mâu Văn nói: “Nhưng mà, có phải anh có lời gì muốn nói với tôi không?”

“Hôm khác nói vậy. Hôm nay muộn quá rồi.” Hề Doãn Trình bước đến cửa, lại ngoảnh đầu nhìn Mâu Văn, nói: “Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Mâu Văn rúc người vào trong ghế sofa, trên người đắp một tấm chăn dày sụ, trên đầu gối đang co lên đặt một cuốn sách đóng chỉ cổ. Cô đọc mãi đọc mãi rồi buồn ngủ, cứ thế mà thiếp đi.

Còn Tiền Tụng thì đã đón được Tạ Sùng.

Tiền Tụng nhìn thấy bạn thân của mình giống như bị ai bắt mất hồn phách vậy, ngồi thẫn thờ trong xe, anh ta hỏi cái gì anh cũng không chịu nói. Chỉ nói: “Tôi uống nhiều rồi, tôi đau đầu.”

Tiền Tụng nói: “Tiệc rượu kiểu gì mà uống ra nông nỗi này? Chẳng phải bây giờ cậu không uống rượu nữa rồi sao? Lần trước tôi rủ cậu uống cậu còn bảo cậu đến tháng cơ thể không thoải mái cơ mà.”

Tạ Sùng không trả lời anh ta, một lúc sau lại nói: “Tiền Tụng, lòng tôi khó chịu.”

“Cậu bị bệnh tim à?” Tiền Tụng vội vàng quay sang nhìn anh.

Vừa nhìn đã bị dọa cho giật nảy mình. Đôi mắt Tạ Sùng đỏ hoe, giống như sắp khóc đến nơi. Anh cứ thế nhìn Tiền Tụng rồi nói: “Tiền Tụng, lòng tôi khó chịu.”

Tiền Tụng không dám tếu táo nữa, nghiêm túc hỏi anh: “Cậu khó chịu chỗ nào?”

Tạ Sùng dùng nắm tay đấm vào trái tim mình, nghẹn ngào nói: “Ở chỗ này này, nó nghẹn ứ lại, tôi không thể nào thở nổi, đau lắm, khó chịu lắm.”

“Cậu sao thế?” Tiền Tụng có hơi cuống quýt rồi: “Mẹ nó cậu đừng tự đấm vào mình nữa, cậu sao thế hả?”

Tạ Sùng nói: “Tiền Tụng, sai hết rồi. Sai hết rồi.” Tạ Sùng áp trán vào cửa kính xe, sau cơn say cuối cùng mới hoàn toàn tỉnh ngộ: Sai hết rồi.

Sai hết rồi.

Sai hết rồi.

Quá trình sai rồi, kết quả cũng sai rồi.

Mâu Văn sắp đi cùng người khác mất rồi.

Lần đầu tiên Tiền Tụng thấy Tạ Sùng như vậy.

Con người Tạ Sùng lúc nào cũng lẳng lặng, dù xảy ra chuyện gì, đối với anh mà nói đều giống như không đáng để nhắc tới. Có thù oán gì là báo ngay tại trận, có lời gì là mở miệng nói ngay, gần như không có chuyện gì có thể để lại dư âm lâu dài đến thế trong cuộc đời anh.

Tại sao anh lại nhận ra muộn màng như vậy chứ, tại sao lại khiến mình khó chịu đến thế này chứ?

Tiền Tụng nói: “Cậu đừng thế nữa, bây giờ tôi đưa cậu đi tìm cô ấy ngay. Tôi xin cậu, không có chuyện gì to tát cả. Nói một cách khác, cho dù cô ấy có thực sự yêu đương với người khác đi chăng nữa, không phải vẫn có ngày chia tay sao? Nói một cách khác, lỡ cậu gặp được người mình thích hơn thì sao… Không đúng… không có cái lỡ nào như thế cả… Tôi quá hiểu cậu rồi…”

“Bây giờ tôi đưa cậu đi tìm cô ấy ngay!” Tiền Tụng nói xong liền nhấn mạnh chân ga.