Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 73: Trục lợi: Ngỏ lòng và mất đi

“Xong việc thì xóa thôi.” Mâu Văn nửa thật nửa đùa nói. Cô nghe thấy Tạ Sùng cười lạnh một tiếng, bèn hỏi: “Anh cười cái gì?”

“Không có gì.” Tạ Sùng đáp.

“OK. Thế thì cứ vậy trước đi.” Mâu Văn nói xong liền cúp điện thoại. Cô theo thói quen gửi cho Tạ Sùng một biểu tượng chào hỏi, nhưng lại bị Tạ Sùng từ chối nhận. Tạ Sùng không chấp nhận yêu cầu kết bạn của cô.

Đồ điên. Mâu Văn nghĩ: Tạ Sùng, anh bị điên đúng không?

Tạ Sùng vừa tự báo thù cho mình, trong lòng vô cùng sảng khoái. Ngày hôm sau khi máy bay hạ cánh xuống nước ngoài, đi đến khách sạn rồi, anh mới gửi lại yêu cầu kết bạn với Mâu Văn. Mâu Văn chấp nhận, gửi qua một dấu “?”.

Tạ Sùng nhắn lại: Xin chào.

Mâu Văn gửi đến một biểu tượng trợn mắt, rồi không nói chuyện với anh nữa, Tạ Sùng cũng không trả lời cô.

Hôm nay Tạ Sùng phải đi khảo sát một loạt bối cảnh quay chụp cho các phân cảnh quảng cáo. Lăng Mỹ năm nay nhắm tới giải thưởng quốc tế lớn, đây là sự khẳng định cực kỳ cao đối với Tạ Sùng. Con người Tạ Sùng vô cùng hiếu thắng, dẫu cho miệng luôn nói chỉ là làm ngày nào hay ngày nấy, nhưng thực chất sau lưng lại là học sinh âm thầm ra sức học bài.

Lòng hiếu thắng khiến anh hoàn toàn không thể trễ nải lười biếng được.

Will lần này đồng hành cùng anh, thấy anh đi khảo sát mà vẫn ăn mặc hào nhoáng như thế, bèn khen anh: “Ai cũng nói Josh là bộ mặt của công ty, đến tận Singapore rồi mà bộ mặt này vẫn không đổ xuống.”

Tạ Sùng đáp: “Quá khen, nền tảng tốt.”

Will liền bật cười. Will khá thích Tạ Sùng, con người Tạ Sùng thẳng tính, không chọc vào anh thì anh tuyệt đối không có ý xấu với người ta. Công ty cũng từng tuyển dụng vài kỳ tài quảng cáo, sau khi cùng làm việc mới phát hiện danh tiếng của họ khó mà gánh vác nổi. Trước khi Tạ Sùng đến, ban quản lý từng thảo luận vô cùng gay gắt, gần như tất cả mọi người đều cảm thấy anh không có kinh nghiệm liên quan trực tiếp, tuyển dụng anh là một việc vô cùng mạo hiểm. Nhưng Luke vẫn kiên quyết dùng anh.

Lời nguyên văn của Luke là: Quản lý cấp cao cũng có thời gian thử việc, không được thì sa thải thôi.

Josh hoàn toàn không cho người ta cơ hội sa thải mình, tháng đầu tiên nhận việc đã thông qua một bản đề án niên khóa trị giá năm mươi triệu tệ, tiếp sau đó như có thần trợ giúp, một đường thẳng tiến. Lúc những người khác còn đang kinh ngạc, đầu của Luke lại càng ngẩng cao hơn: Chọn đúng người rồi, đẹp mặt anh ta quá.

Họ xem xong địa điểm, Tạ Sùng bảo muốn đi dạo phố một chút, Will dù sao cũng không có việc gì nên đi cùng anh. Đi dạo của Tạ Sùng, là đi chợ nông sản. Tạ Sùng khá thích ngắm nhìn cảnh “rau củ treo cổ” ở chợ nông sản Singapore, từng dãy từng dãy treo cao trên giá, người cao thì thuận tay hái xuống, người thấp thì kiễng chân lên mà lấy, vô cùng thú vị.

Will hỏi anh tại sao lại đến nơi này, Tạ Sùng bảo: “Chợ nông sản là cuộc sống.”

Anh đi đến đâu cũng đều muốn qua chợ nông sản dạo chơi một vòng, đây là thói quen suốt bảy tám năm nay rồi. Hồi nhỏ anh thích dạo chơi, nhưng có một vài năm ở giữa anh không đi nữa, hiềm người đông, lại vô vị, chẳng hiểu sao, đôi khi đi rồi lại đi cũng sẽ thấy tổn thương.

Sau khi kết hôn với Mâu Văn, chợ nông sản ở nơi khác lại trở thành một nơi anh vô cùng yêu thích. Anh đi rồi lại đi, phát hiện ra thứ gì hay ho ngon miệng liền bỏ ra số tiền lớn mà vận chuyển đường hàng không về nhà. Mâu Văn có ý kiến đối với chuyện này: Bắc Kinh cái gì mà chẳng có, hoàn toàn không cần thiết phải tiêu khoản tiền như thế này. Tạ Sùng lại không nghĩ như vậy, nguyên liệu cứ phải mua ở chính nơi nó sinh trưởng thì ăn mới là ngon nhất.

“Rau củ treo cổ là triết học.” Tạ Sùng nói: “Liệu chúng có tự nghĩ rằng mình đang đứng ở trên cao, cho nên giữ tươi được lâu hơn một chút không?”

Will phản ứng mất một lúc mới tiếp nhận sự miêu tả kỳ lạ này của Tạ Sùng. Anh ấy nói với Lư Mễ rằng: Josh giống một đứa trẻ.

“Quỷ già thì có!” Lư Mễ nhắn lại.

“Thành kiến.”

Josh dạo xong chợ nông sản, tay xách một con cá, cảnh tượng đó trông khá khôi hài. Will hỏi anh định ăn thế nào, anh bảo tìm người chế biến rồi ăn. Nói đoạn liền xách vào một nhà hàng nhỏ, ông chủ bước ra nghênh đón anh, bảo: “Lâu rồi không gặp nhỉ, hôm nay vẫn làm một nửa rồi vận chuyển hàng không một nửa chứ?”

“Làm hết.”

“Vị ở nhà không ăn à?” Ông chủ hỏi.

“Ở nhà không còn vị đó nữa rồi.” Tạ Sùng đáp. Ông chủ lập tức bày tỏ sự tiếc nuối, Tạ Sùng nói: Không sao, ông chủ ông chẳng phải cũng từng cưới vợ bốn lần rồi đó sao, bà cụ bên cạnh còn từng có năm đời chồng kìa, không ai cô độc đến già đâu.

Will ở một bên bật cười.

Anh ấy thực sự rất thích cách trò chuyện của Tạ Sùng với người khác, nhưng trong lòng anh ấy thực ra cũng cảm thấy tiếc nuối. Có một lần trước bữa tiệc tụ tập, Lương Tâm gửi tin nhắn cho Will: Hôm nay chúng ta phải hạ gục Josh. Will hỏi tại sao? Lương Tâm bảo hạ gục được rồi mới vui.

Lương Tâm vì làm bên mảng nhân sự quá lâu rồi, nên vô cùng nhiệt tình với việc “phá băng” giữa người với người, đây là sở thích đen tối trong nghề nghiệp của cô ấy. Cô ấy gần như biết rõ bí mật của tất cả mọi người, nhưng lại luôn giả vờ như không biết. Cô ấy mời Will cùng hạ gục Tạ Sùng, vậy nhất định là Tạ Sùng đang có chuyện gì đó rồi.

Nhưng Will cũng từng nghe nói Tạ Sùng ngàn ly không say, hình như duy chỉ có Luke Loan mới có thể so bì cùng anh được. Ngày hôm đó tình hình tác chiến vô cùng kịch liệt, Tạ Sùng cuối cùng đã say rồi.

Anh uống say rồi, họ mới biết được anh đã ly hôn, vợ cũ là một nhà thiết kế vô cùng tài hoa xuất chúng. Đến tận phút cuối cùng, anh còn nói tôi kêu Mâu Văn đến đón tôi. Đương nhiên Mâu Văn sẽ không đến đón anh, bởi vì Mâu Văn đã chặn anh rồi.

Cũng chính vì một lần say rượu này, Will mới biết được đằng sau bộ dạng cao ngạo không thể với tới, không coi ai ra gì ngày thường của Tạ Sùng, cũng ẩn giấu những nỗi niềm không thể nói cho người khác.

Anh ấy cảm thấy thật đáng tiếc, tiếc thay cho Tạ Sùng.

Lúc ăn cơm, Will nói với Tạ Sùng: “Tôi đoán chắc chắn cậu biết chuyện của tôi và Lư Mễ. Nếu không cậu cũng chẳng luôn lấy Lư Mễ ra để trêu tôi.”

“Tại sao anh lại thích Lư Mễ?” Tạ Sùng hỏi: “Hai người rõ ràng không cùng một đường. Lư Mễ côn đồ cỡ đó.”

“Cậu có biết tại sao tôi lại tán thưởng cậu không?” Will hỏi.

“Tại sao?”

“Bởi vì cậu chính là phiên bản nam của Lư Mễ.”

“Im đi.” Tạ Sùng nói, vô cùng khinh miệt với cách so sánh này.

Will là một người thông minh, anh ấy có thể nhìn ra sự gượng gạo của Tạ Sùng đối với chuyện tình cảm, điểm này cũng có chút giống với Lư Mễ. Trong lòng anh ấy: Yêu một người không nên mang theo bất kỳ phân tích cao ngạo nào cả, tình yêu nên bình đẳng.

Anh ấy chủ động kể với Tạ Sùng về chuyện của mình và Lư Mễ, nhấn mạnh kể về việc họ làm thế nào để phá vỡ thành kiến cuối cùng ở bên nhau, Tạ Sùng hỏi: “Cảm giác cúi đầu tốt không?”

“Tôi không cảm thấy mình đang cúi đầu.”

“Ồ.”

Tạ Sùng cũng chẳng hiểu thế nào, lúc nghe Will kể những chuyện đó, trong lòng anh không ngừng nhớ về Mâu Văn. Đặc biệt là nhớ đến lúc ban đầu họ mới gặp nhau, cô hết lần này đến lần khác chạy về phía anh. Khi đó trái tim anh luôn có sự rung động, nhưng lại nghĩ đó là một kiểu thu hút lẫn nhau, chưa từng nghĩ đó là sự lao đến từ một phía của Mâu Văn.

“Tôi hết lần này đến lần khác đi tìm Lư Mễ.” Will nói: “Đồ đạc trong nhà Lư Mễ đều do một tay tôi sửa chữa, Lư Mễ không thích gì, thì tôi không làm cái đó. Lư Mễ vừa khóc một cái là tôi như muốn sụp đổ… Nếu tôi không đối xử với Lư Mễ như thế, Lư Mễ sẽ cảm thấy tôi cũng giống như những người bạn trai khác của cô ấy.”

Những điều này hình như Tạ Sùng chưa từng làm.

Anh nghĩ đến những năm tháng anh và Mâu Văn ở bên nhau, trông anh có vẻ đối xử rất tốt với Mâu Văn, nhưng những sự tốt đẹp đó, hình như không hề giống như Will đối xử với Lư Mễ: thẩm thấu vào từng hang cùng ngõ hẻm của cuộc sống.

Lúc này Will tổng kết: “Tôi và Lư Mễ có thể có được ngày hôm nay, là do chính bản thân tôi tranh giành, giành giật mà có được. Cậu không biết sau lưng Lư Mễ có bao nhiêu con sói đói đang nhìn chằm chằm vào cô ấy đâu, nếu tôi không làm đến mức đó, Lư Mễ dựa vào đâu mà ở bên tôi chứ?”

Will nói xong liền nhìn Tạ Sùng, thấy anh cụp hàng mi suy tư, bèn bưng ly rượu lên, nói: “Những thứ thực sự tốt đẹp trên thế gian này, đều cần phải theo đuổi. Cảnh tượng mặt trời rọi núi vàng của đỉnh Namcha Barwa, nếu cậu không vượt ngàn vạn dặm đến đó, cậu sẽ không có cơ hội được tận mắt chứng kiến.”

“Cậu có thể vì muốn ngắm mặt trời rọi núi vàng một lần mà đi bộ mấy ngàn cây số, chờ đợi không biết bao nhiêu ngày đêm. Tại sao lại không thể vì người mình yêu mà rảo bước nhanh hơn một chút chứ?” Will thấy Tạ Sùng bất động, bèn khẽ cụng vào ly rượu của anh một cái.

“Cho nên hôm các người chuốc tôi say, tôi đã nói những gì rồi?” Tạ Sùng hỏi.

“Nói cả rồi.” Will bảo: “Quá trình và đáp án, đều sai hết. Josh, cậu thông minh như vậy, thi lại một lần đi.”

Tạ Sùng hoàn toàn chưa từng nghĩ sẽ kết bạn trong công việc.

Anh đến Lăng Mỹ, cũng là do rất nhiều duyên cớ trùng hợp. Ban đầu là vì Loan Niệm, đó là một người tuyệt diệu hiếm có. Không ngờ sau khi nhận chức lại gặp được Will Đồ Minh, đây là một người tốt có trí tuệ thực sự.

Đồ Minh nói với anh những lời này, có thể coi là rút ruột rút gan rồi. Vậy thì Tạ Sùng đã có thể nghĩ tới ngày hôm đó khi say rượu, anh chật vật biết bao nhiêu.

Ba người bọn họ đều biết cả rồi, lại đều giả vờ như không biết, nhẫn nhịn chắc cũng khá vất vả đây.

Tạ Sùng nói lời cảm ơn với Đồ Minh.

Đồ Minh có thể nói với anh những điều này, khiến anh khá bất ngờ. Bên cạnh anh không có người nào có thể nói về những chuyện này cả, anh chỉ có một người bạn thân duy nhất là Tiền Tụng, thế nhưng Tiền Tụng vô cùng ngốc nghếch đối với chuyện tình cảm, đến một đáp án đạt chuẩn cũng chẳng đưa ra nổi. Không ngờ cuối cùng lại là Đồ Minh chỉ ra sự hoang mang trong lòng anh.

Tạ Sùng gần như cả đêm không ngủ.

Dĩ nhiên, Mâu Văn cũng không ngủ. Cô đang thức đêm để vẽ bản vẽ, mà Hề Doãn Trình vừa mới bước ra khỏi phòng thí nghiệm, hỏi cô xem có muốn đi ăn đêm không.

“Ăn đêm à…” Mâu Văn bảo: “Đi đâu ăn thế?”

“Tôi dẫn cô đi ăn.” Hề Doãn Trình nói.

Mâu Văn ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “Được thôi.”

Cô hoàn toàn không hỏi Hề Doãn Trình định đi ăn gì, cô chỉ là muốn ra ngoài hóng gió giải khuây một chút thôi. Hề Doãn Trình lái một chiếc xe con đến đón cô, vừa gặp cô liền giải thích: “Đồ ăn sẽ không quá tốt đâu, nhưng tôi rất thích, cái gì cũng có thể ăn một chút.”

Anh ấy dẫn Mâu Văn đến một con phố nhỏ.

Con phố nhỏ này giống hệt như đường Tô Châu năm đó vậy, bán đủ mọi thứ. Giữa con phố của những ngày đầu đông, hơi nóng và mùi thơm bay phấp phới.

Mâu Văn mặc chiếc áo khoác lông tơ, trên đầu đeo một chiếc bờm tai thỏ, đứng ở nơi đó ăn mì xào. Hề Doãn Trình ăn mặc mộc mạc một chút, nhưng dưới chân anh ấy lại xỏ một đôi dép bông, là vì xỏ ra tháo vào thuận tiện. Hai người họ ăn vô cùng ngon miệng, Mâu Văn hỏi Hề Doãn Trình hôm nay có hút thuốc không.

Hề Doãn Trình nói: Không, bởi vì giống như lời cô nói ấy, ngày nào cũng có tiến triển.

Mâu Văn bật cười.

Mâu Văn ăn vài món, Hề Doãn Trình vô cùng ngưỡng mộ sức ăn của cô, bản thân anh ấy cứ khi trời tối là “cửa dạ dày” lại tự động đóng chặt, ăn cái gì cũng giống như nhét qua khe cửa vào trong, vô cùng gian nan.

“Thế mà anh còn rủ tôi đi ăn đêm?” Mâu Văn nói: “Khó chịu biết mấy, nuốt không trôi mà vẫn cứ phải ăn.”

“Tôi nhìn cô ăn cũng thấy rất vui.” Hề Doãn Trình nói: “Cô ăn cũng như tôi đã ăn.”

“Thế tôi ăn thêm một xiên kẹo hồ lô nữa nhé!” Mâu Văn cũng chẳng khách sáo, chọn lấy một xiên kẹo hồ lô nhân đậu đỏ từ quầy hàng bên cạnh. Cả quả sơn tra được cắt làm đôi, nhân đậu đỏ được kẹp ở chính giữa, trông giống như một điệu “cười ngoác miệng”.

Mâu Văn cắn gọn một quả bằng một miếng, lớp đường bọc bên ngoài giòn tan, âm thanh nghe vô cùng vui tai. Cô cười thoả mãn, Hề Doãn Trình cũng cười theo.

“Trong trường của bọn tôi có một tiệm kẹo hồ lô ngon lắm, cô thích ăn thì lần sau tôi mang cho.” Anh ấy nói.

“Được thôi.” Mâu Văn đáp.

Sau khi ly hôn cô đã gặp gỡ không ít đàn ông, nhưng hiếm có người nào khiến cô thực sự cảm thấy thoải mái khi ở bên cạnh đến vậy. Cô chán ghét việc bị đánh giá, bị tra hỏi. Hề Doãn Trình thì khác, anh ấy đem lại cho Mâu Văn cảm giác dễ chịu.

Ăn xong anh ấy đưa Mâu Văn về nhà, cứ đứng nhìn Mâu Văn lên lầu.

Sở Lăng bảo Hề Doãn Trình chưa từng yêu đương bao giờ, Mâu Văn nói thế thì quả thực là thiên phú dị bẩm đấy. Cô vốn chỉ nói đùa một câu, giờ đây lại thực sự suy nghĩ như vậy.

Ngày hôm sau Vương Chí Cường báo cáo với cô: “Anh Tạ bảo phương án được rồi ạ, bảo em sắp xếp người đến đập tường rồi.”

“Không đưa ra bất kỳ ý kiến chỉnh sửa nào sao?” Mâu Văn có chút kinh ngạc.

“Không ạ.” Vương Chí Cường nói: “Anh Tạ bảo anh ấy thấy chúng ta rất chuyên nghiệp, rất dụng tâm, chắc cũng không sửa hỏng nhà của anh ấy đâu. Anh ấy sửa xong căn này là để cho mấy đứa trẻ đi học và phụ huynh thuê lại, bảo chỉ cần đáp ứng nhu cầu sinh hoạt hàng ngày và đảm bảo môi trường học tập cho con trẻ là được.”

“Hết rồi à?” Mâu Văn lại hỏi.

“Hết rồi ạ.”

“Có văn bản xác nhận không?”

“Có chứ ạ.” Vương Chí Cường lấy ra tờ giấy ủy quyền do chính Tạ Sùng dùng giấy của khách sạn viết tay, vậy mà còn ấn cả dấu vân tay đỏ chót nữa.

Anh thế này, Mâu Văn lại có chút lo lắng, bảo Vương Chí Cường đưa phương án cho cô xem lại một lượt. Cô xem rồi, không có vấn đề gì cả. Thế nhưng lúc khởi công cô vẫn đích thân tới.

Căn nhà đó trên thực tế có một chút nguồn gốc sâu xa với Mâu Văn: Năm đó cô suýt chút nữa đã chuyển vào đây ở để vượt qua giai đoạn khó khăn. Sau đó là vì kết hôn với Tạ Sùng nên mới không dọn vào nữa.

Những căn nhà khác của Tạ Sùng nằm ở đâu cô không biết, nhưng căn này đúng là cô vô cùng quen thuộc.

Cô đối chiếu bản vẽ xem xét lại tình hình ngôi nhà một lần nữa, cuối cùng nói với kỹ sư trưởng: “Đập đi.”

Một tiếng rầm rầm vang lên, bức tường trang trí kia liền xuất hiện vết nứt lớn. Vương Chí Cường ở một bên vô cùng kích động, nhìn làn khói bụi mù mịt bốc lên nói: “Chị Văn, em thực sự không ngờ mình lại có được đơn hàng khai trương nhanh đến thế.”

“Sau này sẽ còn chốt được nhiều đơn khai trương hơn nữa, cố lên.”

Bước ra khỏi căn nhà, thấy Tạ Sùng gửi tin nhắn cho cô: “Khởi công rồi?”

“Khởi công rồi.”

“Thuận lợi chứ?”

“Thuận lợi.” Mâu Văn đáp.

“Làm phiền cô phải bận tâm rồi.”

“Sếp Tạ đã cho chúng tôi cơ hội, chúng tôi nhất định sẽ coi như việc của mình mà làm.”

“Được, coi như một việc nghiêm túc mà làm.”

Lời nói của hai người họ đều vô cùng khách sáo, điều này khiến Mâu Văn cảm thấy yên tâm.

Đầu bên kia, Vương Chí Cường gọi điện thoại thoại báo cáo tình hình sửa nhà ngày hôm đó với Tạ Sùng, báo cáo đi báo cáo lại một hồi lại lệch hướng, kể về việc làm sao cậu ấy lại đến công ty của chị Văn làm việc.

Vương Chí Cường rất thích xem tivi.

Khi đó cậu ấy ở trong ký túc xá rất buồn chán, vô tình xem được số phát sóng của Mâu Văn trong “Con người sống trên thế giới”, đến cuối chương trình Mâu Văn có nói văn phòng của cô đã sửa xong rồi, hoan nghênh mọi người qua đó tham quan.

Chẳng biết thế nào, số phát sóng đó của Mâu Văn lại hoàn toàn khớp với những tưởng tượng trong nội tâm của Vương Chí Cường về “Bắc phiêu”*, cậu ấy xem mà máu trong người sôi sục, cứ như thể nhìn thấy viễn cảnh bản thân kinh qua trùng trùng gian khó, cuối cùng cũng đứng vững gót chân tại Bắc Kinh vậy.

*từ lóng chỉ những người từ các tỉnh thành khác đến Bắc Kinh (Trung Quốc) học tập, làm việc nhưng chưa có hộ khẩu thường trú. Họ thường phải sống cảnh bấp bênh, trôi dạt, làm việc chăm chỉ để theo đuổi sự nghiệp và giấc mơ đổi đời.

Thế là cậu ấy gửi tin nhắn cho tổ chương trình, nói muốn đến công ty của cô Mâu Văn này để phỏng vấn. Vương Chí Cường nói đến đây liền vô cùng đắc ý: “Anh Tạ, anh không biết số phát sóng đó phản hồi lớn đến mức nào đâu, có bao nhiêu người đến tìm chị Văn phỏng vấn. Em đây cũng là người được chị Văn chọn một ra trong vạn người đấy nhé.”

Tạ Sùng lẳng lặng lắng nghe một lát, cuối cùng nói với Vương Chí Cường: “Cậu giỏi lắm, bận việc đi.” Rồi cúp điện thoại.

Tạ Sùng đi tìm số phát sóng đó xem.

Trước đây anh không thích xem những thể loại nội dung như thế này, anh cảm thấy rất nhiều thứ đều đã được viết sẵn kịch bản cố tình phô diễn ra, đều là vì sự thăng hoa của một chủ đề nào đó mà thôi. Càng như vậy, lại càng đánh mất đi sự biểu đạt chân thực, thế nên anh không thích xem.

Anh đã tìm được số phát sóng này của Mâu Văn.

Đó là những chuỗi ngày chân thực hết ngày này qua ngày khác mà Mâu Văn đã trải qua ở Bắc Kinh, anh nhìn thấy vết mụn rộp phồng lên trên môi Mâu Văn, nhớ lại ngày hôm đó là do người nhà của kỹ sư Lưu ôm tiền bỏ trốn, cô bị dồn vào bước đường cùng không lối thoát. Anh hỏi cô có cần tiền không, cô đã không dùng đến tiền của anh. Ngày hôm đó cũng chính là ngày anh đề cập ly hôn, điều đó lại càng giống như rút gân lột xương của Mâu Văn vậy.

Đương nhiên anh cũng nhìn thấy chiếc cầu vượt kia.

Mâu Văn mỉm cười nói bạn của tôi đã đứng ở vị trí đó đợi tôi, tôi chạy lên cầu vượt từ nơi đó, chạy một mạch đến trước mặt bạn tôi. Mỗi một cuộc gặp gỡ trong đời, đều là niềm vui.

Những ký ức về chiếc cầu vượt kia, cứ thế trong thoáng chốc ùa vào tâm trí anh.

Anh là bạn của cô, anh hết lần này đến lần khác đứng ở nơi đó đợi cô, cô hết lần này đến lần khác chạy về phía anh. Anh cũng là một phần trong cuộc sống ở Bắc Kinh của cô, dẫu cho trong phần ký ức này anh không hề có tên có họ, nhưng anh đã từng chân thật tồn tại.

Mâu Văn à.

Mâu Văn à.

Tạ Sùng gọi tên Mâu Văn ba lần liên tiếp, giống như lần đó uống say trước mặt mấy người Loan Niệm: Mâu Văn à.

Một sự phụ lòng sâu sắc đến nhường ấy, cô lại chỉ kể về phần vui tươi nhất. Chiếc cầu vượt kia vĩnh viễn là dòng người qua lại tấp nập, giống như Bắc Kinh vĩnh viễn đang đón người mới tiễn người cũ vậy. Dòng người len lỏi ồn ào, anh đứng dưới chân cầu vượt đợi cô.

Đồ Minh nói đúng: Anh hoàn toàn chẳng làm gì cả, anh chỉ gọi một cuộc điện thoại, rồi đứng đó chờ đợi. Anh gần như chẳng tốn chút sức lực nào đã có được tình yêu chân thành như thời niên thiếu của cô. Rồi anh lại tùy ý khảy nhẹ một cái, mài mòn hết tình cảm ấy.

Cầu vượt vẫn còn đó, anh chỉ là một người bạn trong ký ức của cô mà thôi.

Trong lòng Tạ Sùng đầy bứt rứt.

Anh nghĩ: Tại sao mình lại phụ lòng Mâu Văn chứ? Có lời gì mà mình không thể nói hẳn hoi với cô ấy chứ? Có bí mật gì mà không thể thẳng thắn với cô ấy chứ? Cuộc sống của mình có cánh cửa nào nhất thiết phải đóng chặt với cô ấy chứ? Tại sao mình lại cao ngạo như vậy chứ?

Đồ Minh nói đúng: Quá trình sai rồi, đáp án cũng sai rồi.

Những ngày tháng Mâu Văn từng yêu anh một cách chân thành như thế, cứ vậy mà một đi không trở lại nữa rồi.

Anh muốn đuổi theo để được thấy lại thêm lần nữa.