Đêm khuya, Tạ Sùng lại bắt đầu đau.
Chẳng hiểu sao, cứ vào ban đêm là cảm giác đau đớn lại rõ rệt hơn hẳn. Tạ Sùng không kìm được r*n r* một tiếng, Mâu Văn lập tức bật dậy khỏi giường, liếc nhìn đồng hồ, có thể uống liều giảm đau tiếp theo rồi.
Cô đi rót nước, thấy ống hút đã bị Tạ Sùng cắn bẹp, cô bèn thuận tay thay chiếc khác. Ngày xuất viện, Tạ Sùng định vứt mấy chiếc ống hút mua lúc nằm viện đi, nhưng Mâu Văn không nghe anh. Sau tai nạn bố cô uống nước rất khó khăn và phải dùng ống hút một thời gian dài. Cô biết thứ này có lúc cần đến.
Khi bố gặp tai nạn, Mâu Văn còn nhỏ, chưa biết cách chăm sóc người khác, giờ đây cô nhớ lại từng chút một những gì mình thấy năm xưa để áp dụng vào việc chăm sóc Tạ Sùng.
Cô bưng nước đến bên giường, ngồi xổm xuống, đưa ống hút đến bên môi anh, để anh hút một ngụm nhỏ rồi nuốt viên thuốc xuôi xuống. Toàn bộ quá trình cô đều nói nhẹ nhàng, như đang dỗ dành một đứa trẻ.
Từ chiều tối đến giờ, hai người họ chưa nói với nhau thêm câu nào.
Tạ Sùng khi tức giận thường không muốn mở miệng, còn Mâu Văn thì cảm thấy mình đã nói cạn lời rồi.
Kể từ khi anh gặp tai nạn, cô đã thức trắng hết đêm này đến đêm khác, khoảnh khắc chiếc xe va chạm cứ liên tục chớp qua trong đầu cô, những tia lửa điện ấy cứ từng hồi, từng hồi khiến tim cô thắt lại rồi buông thõng, thắt lại rồi buông thõng.
Cô rất sợ.
Cô lại thấy bản thân thật đáng thương, cô yêu thương, chăm sóc Tạ Sùng như thế, vậy mà đến cả chân tướng của vụ tai nạn cũng không xứng được biết, cũng chẳng thể hỏi anh vì sao hôm đó ra ngoài lại không nói với cô một lời.
Cô nằm trở lại giường, hỏi Tạ Sùng: “Đã đỡ hơn chút nào chưa?”
Tạ Sùng không đáp lời cô.
Mâu Văn cảm thấy mình cứ như một người thừa thãi. Cô muốn sang phòng khác ngủ, lại lo lỡ nửa đêm anh xảy ra vấn đề gì cô lại không có bên cạnh. Cô cứ gồng mình chịu đựng như thế, rồi bất giác nức nở khóc thành tiếng.
Tạ Sùng nghe thấy tiếng cô khóc, bàn tay chậm rãi di chuyển về phía cô, cuối cùng đặt lên vai cô, khẽ vỗ về vài cái rồi kéo cô về phía mình. Mâu Văn xoay người lại, thấy anh định nằm nghiêng, liền vội nghẹn ngào bảo: “Anh đừng cử động, đè vào vết thương.” Nước mắt cô từ khóe mắt lăn qua sống mũi, chảy sang bên mắt còn lại rồi thấm xuống gối. Mũi cô nghẹt lại, hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Cô đặt tay lên phần không bị thương của Tạ Sùng, đẩy anh trở lại tư thế nằm ngửa an toàn.
Cô nhích lại gần anh hơn một chút, anh nói: “Đừng lại đây, anh hôi chết đi được.” Tạ Sùng ghét việc bị ốm, cũng ghét bị thương. Mỗi ngày nằm trên giường anh đều cảm thấy mình thật vô dụng, chẳng làm nổi việc gì. Điều khiến anh bứt rứt nhất chính là sự bẩn thỉu.
Dù Mâu Văn ngày ba bận sáng, trưa, tối đều lau người cho anh, nhưng anh vẫn cứ tự thấy mình bẩn. Anh khát khao được tắm nước nóng và gội đầu một lần thật sạch sẽ.
Mâu Văn vẫn tiếp tục nhích lại gần anh hơn.
“Hôm đó em không nghe điện thoại, em xin lỗi.” Mâu Văn vừa khóc vừa nói: “Em không biết anh bị tai nạn xe, em cứ tưởng anh cũng giống như mọi lần, gọi điện để hỏi mấy chuyện vặt vãnh, hoặc là trêu chọc em, hoặc là muốn chính miệng nói một câu nhớ em với em. Em cứ tưởng anh vẫn như thế, nên em mới không nghe máy.”
Tạ Sùng quay đầu nhìn cô, thấy nước mắt cô đang tuôn rơi tầm tã.
“Em rất sợ.” Mâu Văn nói: “Tạ Sùng, em sợ lắm, em không ngủ được, trong đầu toàn là hình ảnh em suýt chút nữa đã mất đi anh, giống như lần em suýt mất bố năm xưa vậy. Em cũng thương anh, ngày nào anh cũng đau đớn, em sợ mình chăm sóc anh không tốt. Em thức trắng hết đêm này đến đêm khác.”
Cô khóc càng dữ dội hơn: “Nhưng em không ngờ được rằng, một cuộc điện thoại nhỡ lại có thể xóa nhòa đi vạn lần yêu thương.”
Họ chưa từng cãi nhau như thế này.
Tạ Sùng nhịn đau đớn dữ dội gần như gào lên hỏi cô tại sao không nghe điện thoại, cô nhìn thấy anh ôm ngực thì trong một khoảnh khắc lập tức hối hận ngay: Vì sao cơ chứ, tại sao mình lại phải hỏi làm gì? Anh ấy đã ra nông nỗi này rồi, mình hồ đồ một chút không tốt sao? Không tốt sao?
Cô tự khuyên bản thân: Đừng hỏi nữa, cứ vậy đi, cứ để cuộc sống trôi qua một cách hồ đồ. Dù sao mình cũng chẳng được hiểu cho, dù sao lỗi lầm đều tại mình, cứ vậy đi.
Tiếng thở dài của cô bị tiếng khóc lấp đầy, trong lòng Tạ Sùng cũng dâng lên niềm xót xa. Giữa bóng tối, nước mắt anh cũng trào ra, anh nói: “Anh xin lỗi, Mâu Văn. Anh không nên lớn tiếng với em. Anh biết em không cố ý. Chỉ là anh rất sợ, anh sợ nếu lúc đó mình thật sự chết thì đến một lời cũng chẳng kịp chính miệng nói với em.”
“Hơn nữa anh cứ nghĩ, liệu có phải chỉ cần nghe thấy giọng nói của em thì cái chết sẽ không còn đáng sợ đến thế nữa không.”
Lúc ấy, Tạ Sùng hỏi cảnh sát giao thông camera hành trình có đang mở không? Cảnh sát bảo có. Anh liền nói nếu tôi chết, toàn bộ tài sản trước và sau hôn nhân của tôi đều do Mâu Văn thừa kế. Đây là di chúc của tôi.
Anh không nói những lời này cho Mâu Văn nghe, hiện tại cô đã rơi vào sự tự trách sâu sắc rồi. Nếu nói ra mấy điều này, e là cô sẽ suy sụp mất. Tạ Sùng bắt đầu hối hận, tại sao nhất định phải nói ra cơ chứ?
Tại sao nhất định phải dùng cách thức như vậy để gặng hỏi cô? Anh hoàn toàn có thể đợi đến khi mình bình phục hẳn, chọn một ngày đẹp trời, tâm trạng tốt mà nói với cô: “Sau này anh không gọi liên tục cho em nữa đâu, nếu anh gọi liên tục từ ba cuộc trở lên thì em nhất định phải nghe máy đấy. Đó có thể là lúc anh đang tạm biệt em.”
“Đừng khóc nữa, Mâu Văn. Đừng khóc nữa, được không em?” Tạ Sùng vẫn cố nằm nghiêng qua, lồng ngực truyền đến cơn đau nhói dữ dội, anh nghiến răng chịu đựng để lau nước mắt cho Mâu Văn.
“Anh nằm ngửa lại đi.” Mâu Văn nói: “Anh nằm ngửa lại đi.”
Cô lại nhích lại gần anh hơn một chút, nắm chặt lấy tay anh. Mười ngón tay họ cứ thế đan chặt vào nhau, Mâu Văn lại nói với anh: “Em xin lỗi vì đã không nghe điện thoại của anh.”
“Không sao đâu, Mâu Văn. Anh cũng xin lỗi em, anh không nên lớn tiếng hét lên với em.” Tạ Sùng nói.
“Nhưng trong lòng anh vẫn trách em không nghe điện thoại.” Mâu Văn nói như vậy.
Tạ Sùng không nói gì, Mâu Văn cũng không gặng hỏi thêm nữa.
Cô khóc một trận này xong thì đầu óc rất choáng váng, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng dường như đã vơi bớt, cô nhắm mắt lại rồi thiếp đi.
Hai ngày sau, đó là một ngày thu tràn ngập ánh nắng.
Mâu Văn nói với Tạ Sùng cô phải ra ngoài một chuyến, dặn dì giúp việc ở lại nhà lâu hơn một chút, có chuyện gì anh cứ gọi dì là được.
Tạ Sùng nhìn theo bóng cô đi xuống dưới từ trên lầu, loáng cái đã chạy mất hút. Anh cứ ngồi bên cửa sổ dán mắt nhìn bóng dáng cô dưới lầu. Đây cũng là một phần Tạ Sùng không thích nhất khi bị bệnh, chỉ có thể thụ động mà chờ đợi.
Sau đó anh thấy buồn ngủ nên quay lại giường ngủ tiếp.
Đến trưa, anh nghe thấy có tiếng động bên ngoài. Anh xuống giường ra xem thì thấy Mâu Văn vậy mà lại đẩy một chiếc xe lăn về.
“Em làm gì thế? Anh có bị tàn tật đâu.” Tạ Sùng nói.
“Lát nữa ăn trưa xong, em đẩy anh ra ngoài phơi nắng. Anh không mệt không đau thì tự đi một lát, mệt rồi thì ngồi lên xe lăn em đẩy.” Mâu Văn nói: “Bố em ngày trước hồi phục chấn thương cũng như thế này đó, mẹ em mượn một chiếc xe lăn, ngày nào cũng dắt ông ấy đi phơi nắng.”
“Sao em biết anh muốn phơi nắng?” Tạ Sùng hỏi.
“Ngày nào anh cũng ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, sắp tự kỷ đến nơi rồi.” Mâu Văn nói: “Trước đây thì hoạt bát nhảy nhót, giờ đi được hai bước đã kêu oai oái.”
Cô vừa nói vừa đi vào bếp, Tạ Sùng lững thững đi theo sau lưng cô.
Trước khi ra khỏi cửa cô đã nhờ dì giúp việc sơ chế sẵn thức ăn, căn giờ chạy vội về nhà, giờ có thể bắt đầu xào nấu luôn rồi.
Vết thương của Tạ Sùng cần phải ăn uống thanh đạm chút.
Cô liền nấu món Quảng Đông cho anh ăn, chim bồ câu quay, ngỗng quay, rau xanh xào, thay đổi thực đơn liên tục. Tạ Sùng vốn là người phàm ăn, vì bị bệnh mà phải bóp mồm bóp miệng nên tâm trạng lúc nào cũng không tốt. Mâu Văn giống như đang dỗ trẻ con mà nấu cơm cho anh, anh mới thấy những ngày tháng này cũng không khó chịu đến vậy.
Anh đứng tựa trước cửa bếp, nhìn thấy Mâu Văn cứ bước chân vào bếp là giống như một người bệnh tìm được liều thuốc quý của mình vậy, quên sạch vết thương lòng do trận cãi vã hôm trước mang lại, cả người trở nên hoạt bát hẳn lên.
“Em đút cho anh thành lão bụng phệ.” Tạ Sùng nói: “Anh không thích bụng phệ đâu.”
“Thế thì anh cũng có thể không ăn mà.”
“Anh cũng không thích để bụng đói.”
“Anh đúng là khó hầu hạ thật đấy.” Mâu Văn nói: “Đợi đến lúc anh bảy mươi, tám mươi tuổi, anh chắc chắn sẽ là một ông lão khó tính khó nết cho xem.”
“Em lúc bảy mươi, tám mươi tuổi chắc chắn sẽ là một bà lão chuyên đi vả mặt mấy ông lão.” Tạ Sùng cố tình trêu cô: “Em chắc chắn phải sống đến một trăm hai mươi tuổi, vì thể lực này của em dùng mãi cũng chẳng hết nổi.”
“Ngày nào cũng tẩn anh.” Mâu Văn giơ nắm đấm về phía anh, làm bộ hung dữ dọa nạt anh.
Ăn cơm xong, cô lật ra một chiếc đệm mềm đặt lên xe lăn, làm ra tư thế “mời” với Tạ Sùng: “Mời anh Tạ cao quý lên siêu xe ạ.”
Tạ Sùng khinh bỉ liếc nhìn chiếc xe lăn một cái, không muốn ngồi, chậm rãi di chuyển về phía thang máy. Mâu Văn cũng không nói gì, đẩy chiếc xe lăn đi phía sau anh, xem anh có thể chịu đựng được bao lâu.
Quả nhiên anh chẳng chịu đựng được lâu, còn chưa đi đến cổng khu dân cư đã mệt rã rời rồi, Mâu Văn vội đẩy xe lăn lên phía trước để anh ngồi xuống, cô đẩy anh đi dọc theo con đường Vạn Liễu Trung.
Sắc thu đã đậm rồi.
Một trận gió thổi qua là rụng một lớp lá.
Mâu Văn đẩy anh đi dưới những bóng cây loang lổ, ánh nắng dệt nên những hình thù mới mẻ, biến đổi không ngừng trên cơ thể họ.
Tạ Sùng tựa đầu vào lưng ghế, ngửa cằm lên ngắm nhìn Mâu Văn.
Anh nhìn thấy chiếc cằm và phần cổ nhẵn nhụi của cô, còn có hai lỗ mũi khá là xinh đẹp. Góc nhìn này hài thật đấy, anh bật cười.
Nếu là trước đây, Mâu Văn chắc chắn sẽ lập tức cười theo ngay, nhưng ngày hôm nay cô không hề tiếp nhận được thông điệp đó của Tạ Sùng.
Tạ Sùng thu lại tiếng cười, cứ thế lặng yên ngắm nhìn cô.
Mâu Văn cứ chậm rãi đẩy anh đi, mắt hướng thẳng về phía trước, tiếp đó cô nhìn thấy hai chú chó con đang cắn lộn nhau, rốt cuộc cũng hoàn hồn trở lại, mỉm cười nói với Tạ Sùng: “Mau nhìn kìa, trông có giống hai chúng ta cãi nhau hôm trước không cơ chứ.”
Hai chú chó con đều đứng yên ở đó sủa ăng ẳng, lúc mình sủa thì nhảy chồm lên phía trước, lúc đối phương sủa thì lại rụt lùi về sau, cứ tiến rồi lại lùi, cũng chẳng biết sủa nhặng lên như vậy thì có ý nghĩa gì.
Tạ Sùng cũng thấy vui, hai người đứng đó xem một lát.
Tạ Sùng sau khi thực sự tức giận sẽ không bao giờ dễ dàng tha thứ cho người khác ngay. Cứ lúc lạnh lúc nóng, mang bộ dạng rất khó gần. Lúc này lại là lúc dễ gần nhất, Mâu Văn nhận ra được.
Cô hỏi anh có muốn đi uống cà phê không, anh bảo được chứ.
Cô đẩy anh đi về phía quán cà phê, thỉnh thoảng anh tự xuống đi bộ một lát, thỉnh thoảng cô lại đẩy anh đi một đoạn. Cứ vừa đi vừa tiến lại gần nhau một cách chậm rãi. Đầu tiên anh móc lấy ngón tay cô, tiếp đó nắm chặt lấy bàn tay cô, hai bàn tay đan vào nhau đặt lên tay vịn của chiếc xe lăn, vai kề vai bước về phía trước.
Ngọn gió rất hiền hòa.
Là ngọn gió hiền hòa hiếm hoi của mùa thu Bắc Kinh.
Tạ Sùng nghiêng đầu hôn cô một cái, cô theo bản năng định né tránh, nhưng sực nhớ ra đây là Tạ Sùng, là người cô yêu sâu đậm, cô không thể vì một trận cãi vã mà quên hết đi việc mình yêu anh được. Cô đứng lặng yên cảm nhận độ ấm trên môi anh, rồi kiễng gót chân hôn anh một cái.
Bàn tay anh chuyển ra sau gáy cô, nhẹ nhàng hôn lên môi cô.
Họ uống xong tách cà phê, Mâu Văn lại đẩy Tạ Sùng về nhà.
Cứ như vậy ngày qua ngày đưa anh ra ngoài, giống như một cặp vợ chồng già, dìu dắt, chăm sóc lẫn nhau. Bảy ngày sau đưa Tạ Sùng đến bệnh viện tái khám, bác sĩ nhìn phim chụp liền kinh ngạc trước tốc độ bình phục của anh, còn bảo: “Chắc chắn là người nhà đã chăm sóc anh rất tốt, nếu không thì không thể bình phục nhanh đến mức này được đâu.”
Mâu Văn ở một bên tự hào nói: “Đương nhiên rồi ạ.”
Tạ Sùng cười.
Anh còn phải tĩnh dưỡng thêm một tháng nữa, nhưng cơ thể thực chất đã không còn gì đáng ngại, lúc này Mâu Văn mới dám nói cho bố mẹ Tạ Sùng biết.
Liêu Hiểu Hoa nghe tin dữ liền vội vã chạy qua, vừa nhìn thấy Tạ Sùng là đã định tẩn cho anh một trận. Bà cứ tưởng là do Tạ Sùng vi phạm luật giao thông không chịu lái xe hẳn hoi, Mâu Văn chắn ngay phía trước, lớn tiếng nói: “Mẹ, mẹ, mẹ nghe con nói đã, thực sự không trách anh ấy được đâu ạ!”
Liêu Hiểu Hoa bấy giờ mới bình tĩnh trở lại. Tạ Đông Phong cũng vừa mới xuất viện, dù bà có giao phó mọi chuyện cho người khác lo liệu đi chăng nữa thì riêng việc trông chừng ông đã đủ hao tổn tâm trí rồi, nhìn bà có vẻ gầy đi vài cân. Huống chi việc gì Mâu Văn cũng tự mình làm lấy, chăm sóc Tạ Sùng chu đáo đến mức này.
Bà hỏi riêng Mâu Văn: “Có mệt không con? Sao không thuê người giúp chăm sóc cùng?”
Mâu Văn lén liếc về phía Tạ Sùng: “Mẹ lạ gì tính anh ấy chứ, người khác chăm sóc là anh ấy không vừa ý đâu ạ. Không vừa lòng một chút là lại kêu ầm lên ngay.”
“Có ầm ĩ với con không?” Liêu Hiểu Hoa hỏi.
Mâu Văn lắc đầu: “Anh ấy không ầm ĩ với con đâu ạ. Anh ấy như một đứa trẻ ấy.”
Liêu Hiểu Hoa thở dài một tiếng: “Vất vả cho con rồi, Văn Văn.”
“Không vất vả đâu ạ. Là điều nên làm mà mẹ, bọn con là vợ chồng. Nếu có một ngày con bị bệnh bị thương, con tin anh ấy cũng sẽ chăm sóc con chu đáo như thế này thôi. Đây mới là ý nghĩa của hôn nhân mà mẹ.”
Tạ Sùng ngày một khoẻ lên rõ rệt dưới sự chăm sóc của cô.
Mâu Văn tận mắt chứng kiến vẻ hào nhoáng lộng lẫy kia từng chút từng chút một quay trở về trên người anh, anh lại biến thành cái người “xinh đẹp” trước đây.
Có một ngày Mâu Văn nghe thấy anh nghe điện thoại, anh nói: “Công việc á? Tôi không đi đâu.”
Anh đang tập luyện cơ tay, điện thoại bật loa ngoài đặt ngay bên cạnh.
Mâu Văn bưng nước qua bảo anh uống, cô nghe thấy đầu dây bên kia bảo: “Vị trí công việc này phải nói thế này đi, yêu cầu quá cao, những người khác đều không làm được. Nhìn trúng cậu chứng tỏ cậu rất giỏi đấy.”
“Tôi không đi.” Tạ Sùng bảo: “Tôi đang tự do tự tại thế này, vào cái công ty rách nát kia làm việc giờ hành chính sao? Tôi bị điên à? Sống sướng quá quen thói rồi chắc?”
“Cậu không thể nói vậy được đâu, con người ta ấy mà, chẳng phải chuyện gì cũng đều nên trải nghiệm một chút sao? Tiền bạc từ lâu đã không còn là mục tiêu theo đuổi của cậu nữa rồi còn gì.”
“Tôi không theo đuổi tiền bạc thì đổi sang mục tiêu chuốc khổ vào thân chắc? Anh thôi diễn trò đi.” Tạ Sùng bực dọc cúp điện thoại.
Mâu Văn ở một bên nhìn anh, bấm ngón tay đếm: “Lần thứ tư rồi đấy. Đây là lần thứ tư em nghe thấy cuộc gọi kiểu này rồi đấy. Công ty gì mà kiên trì thế.”
“Lăng Mỹ.”
“Lăng Mỹ?” Mâu Văn nói: “Lăng Mỹ tốt lắm mà, lúc nào em cũng nhìn thấy quảng cáo của họ. Vấn đề duy nhất chính là anh tự do tự tại quen rồi, chắc chắn không chịu nổi bị người ta quản thúc đâu.”
Tạ Sùng nghĩ đến cái bộ dạng chết giẫm kia của Loan Niệm, suýt chút nữa là trợn trắng mắt luôn rồi.
Mâu Văn thấy vậy liền bật cười. Cô nói: “Tạ Sùng, anh cũng ổn hơn rồi, em phải đi làm đây. Từ mùa thu đến đầu đông, em chưa đi làm một ngày nào cả. Tiểu Cố sắp mệt chết rồi, em đã hứa cho chị ấy nghỉ phép rồi.”
Tạ Sùng hỏi Mâu Văn: “Em dự định kiếm bao nhiêu tiền mới gọi là đủ đây?”
Mâu Văn suy nghĩ một lát rồi bảo: “Tạ Sùng, lúc em mới tốt nghiệp có phần hơi ngây thơ, em nghĩ con người ta sống là phải kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền. Mấy năm trôi qua rồi, giờ em nghĩ mình làm việc là vì tiền, mà cũng là vì giá trị của chính bản thân mình nữa. Em không thể đánh mất công việc được, công việc chính là xúc tu mà em chìa ra về phía xã hội, em cần thông qua cái xúc tu này để kết nối với xã hội, như thế em mới không vĩnh viễn làm một kẻ vô hình ẩn nấp nơi góc khuất.”
Cô ngồi trên đùi Tạ Sùng, vòng tay ôm lấy cổ anh, nghiêm túc nhìn anh nói: “Em hứa với anh, chỉ cần anh liên tục gọi điện thoại, em nhất định sẽ nghe máy.”
Cô không gặng hỏi Tạ Sùng ngày hôm đó tại sao lại ra ngoài nữa, người như Tạ Sùng một khi là chuyện anh không muốn nói thì có cạy miệng anh cũng vĩnh viễn chẳng bao giờ nói.
Cô ra khỏi cửa đi làm, Tạ Sùng đứng bên cửa sổ nhìn theo cô.
Cô ngẩng cao đầu sải bước vững chãi tiến về phía trước, bước đi giữa mùa đông Bắc Kinh. Tạ Sùng cứ có cảm giác như mình sắp sửa không nhìn rõ cô nữa rồi.
Mâu Văn đến studio, cô nhìn thấy Tiểu Cố. Tiểu Cố hình như có phần hơi hốt hoảng, hỏi Mâu Văn sao lại tới đây? Chẳng phải bảo ngày mai mới tới sao?
Chiếc máy hủy tài liệu bên cạnh cô ấy đã được bật lên rồi, cô ấy đang chuẩn bị vứt một tờ giấy vào bên trong. Tiểu Cố từ trước đến nay chưa từng có dáng vẻ thế này bao giờ, Mâu Văn cảm thấy cô ấy rất kỳ quặc, liền bước lên giật lấy tờ giấy đó.
Đó là một tờ giấy đã vương dấu vết năm tháng.
Là tài liệu công việc trước đây của Tiểu Cố, lúc đó cô ấy chịu trách nhiệm tiếp nhận thông tin tư vấn từ khách hàng giúp Lâm Vi Sâm, phải ghi chép lại những yêu cầu sơ bộ của khách hàng trên tờ đơn tư vấn. Ngày hôm nay cô ấy dọn dẹp tủ tài liệu lật tìm ra được, nhìn thấy trang này trong lòng liền kinh hãi, chuẩn bị lập tức hủy đi ngay, không muốn để Mâu Văn nhìn thấy.
Mâu Văn nhìn thấy tờ giấy Tiểu Cố muốn tiêu hủy này, địa chỉ ghi bên trên chính là ngôi nhà hiện tại cô và Tạ Sùng đang ở.
Mục đích thiết kế ghi: Nhà cưới.
Trái tim Mâu Văn cứ như bị một bàn tay bóp nghẹt, ngay sau đó cô liền làm như thong dong nhẹ nhàng nói: “Em biết mà. Chị làm gì mà phải căng thẳng thế?”
Thứ người khác không cần nữa, lại biến thành thứ thuộc về cô.
Nghĩ lại thì vận mệnh đối xử với cô cũng chẳng hề bạc bẽo chút nào, đều là vì thành toàn cho cô.
Đều là vì thành toàn cho cô.
Cô nghĩ như thế, mỉm cười một cái.