Tạ Sùng nhìn Loan Niệm một cái.
Trước đây lúc tham gia hoạt động có nghe anh ta phát biểu trên sân khấu, những điều anh ta nói không hề sáo rỗng hời hợt, liền cảm thấy con người này thực sự có chút tài năng. Tạ Sùng vốn trọng tài nên có ấn tượng rất tốt về Loan Niệm, nghĩ rằng chuyện trò với người này ít nhiều cũng sẽ thu hoạch được gì đó, không đến mức lãng phí thời gian.
Hôm nay Loan Niệm ngồi ngay đối diện anh, dẫu không nói lời nào cũng có thể nhìn ra là một kẻ cậy tài khinh người.
Tạ Sùng lại không hề ghét cái thói ngạo mạn đó của anh ta, anh cho phép những người có tài được quyền ngạo mạn.
“Hai người ở cùng nhau suốt hai tháng ở nước ngoài à?” Loan Niệm hỏi: “Cứ nhìn nhau không thuận mắt, khích bác trực diện thế này sao?”
“Hai tháng, hừ.” Tạ Sùng bất mãn hừ lạnh một tiếng: “Thế thì tôi đã lấy mạng chó của anh ta từ lâu rồi. Anh là bạn của anh ta, anh phải biết anh ta đáng ghét đến mức nào chứ. Ngày nào cũng nói liên mồm liên miệng, coi khinh người này coi khinh người nọ, cả đoàn khảo sát chẳng có một ai mà anh ta ưa cả, chửi một lượt từ đầu đến cuối.”
“Cậu không chửi chắc? Ai là người bảo sếp Hoắc kia giàu xổi, không giữ nổi tiền? Cậu còn bảo sếp Vương kia đầu múp míp đầy mỡ, sợ anh ta vừa mở miệng là phun ra một rổ mỡ.” Trần Khoan Niên nói với Loan Niệm: “Trước đây tôi cứ ngỡ không có ai cái miệng độc địa hơn cậu, vậy mà bây giờ lại có thêm một người nữa. Con ruồi bay qua trước mặt cậu ta cũng phải khép chặt chân vào để cậu ta mắng vài câu.”
Loan Niệm vừa cắt bít tết vừa ngước mắt liếc nhìn Tạ Sùng một cái, người kia lý lẽ vô cùng hùng hồn.
Quả nhiên, anh bảo: “Tôi nói đều đúng sự thật. Còn anh mắng người ta là bịa đặt. Đây chính là điểm khác biệt về bản chất.”
Tạ Sùng thèm vào quan tâm xem anh ta là sếp nào, một đám người đi ra nước ngoài khảo sát cơ hội thương mại, hết người này bày trò hạch sách đến người kia lên cơn chập mạch, giày vò đến mức người dẫn đoàn mỗi lần trước khi gặp mặt đám người này đều phải tự lên dây cót tinh thần cho mình: Những lão gia “tiền bạc” này khó hầu hạ quá, cố lên.
Tạ Sùng không ưa, luôn ra mặt thay cho người dẫn đoàn. Tính cách anh vốn như thế, bởi vì bản thân vô cùng tự tin nên chẳng thèm quan tâm đám người đó chút nào. Dùng lời của anh mà nói thì: Tôi chẳng sợ đắc tội với ai cả, cùng lắm thì tôi không thèm kinh doanh nữa, tôi về nhà ăn bám bố mẹ.
Trần Khoan Niên nói với bạn bè rằng: Tên gian thương Bắc Kinh kia đúng là một tên khốn, chẳng nể nang ai cả. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, người anh em này như vậy, tôi lại thấy khá thích.
Loan Niệm hỏi Tạ Sùng: “Không muốn tự mình vận hành một thương hiệu thật tốt sao? Tạo nên chút tiếng vang.”
“Có giúp tôi kiếm được nhiều tiền hơn không?” Tạ Sùng hỏi: “Nhiều hơn mức kiếm được bây giờ à?”
“Thế thì chắc không có khả năng rồi.”
Việc làm ăn của Tạ Sùng là vận hành tài sản nhẹ, đầu tư ít. Đơn hàng của anh lại nhiều, thu nhập hiển nhiên vô cùng khả quan. Nếu thực sự vận hành một thương hiệu, vậy thì khoản đầu tư của anh sẽ rất lớn, cũng không cách nào được tự do như bây giờ nữa. Điểm này anh lại suy nghĩ rất rõ ràng.
Loan Niệm trêu anh: “Có thể giúp cậu sở hữu độ nhận diện cao hơn.”
“Tôi cần độ nhận diện để làm gì? Để bị mọi người soi mói xét nét sao?” Tạ Sùng bảo: “Cuộc sống nghẹn uất như thế tôi không sống nổi.”
Trần Khoan Niên ngồi bên cạnh vỗ tay bảo Loan Niệm: “Cậu thấy tôi có lừa cậu không? Có phải vô cùng lập dị không? Chỉ muốn âm thầm lặng lẽ kiếm nhiều tiền, không màng đến hư danh.”
Đúng là một người thú vị. Loan Niệm nghĩ. Tiêu chuẩn nhìn người của anh ta rất cao, người lọt được vào mắt anh ta không nhiều. Những kẻ đẩy qua đưa lại trên thương trường trông có vẻ vui tươi hòa hợp thì thôi khỏi đi, trong lòng anh ta rất nhiều người đều là lũ ngu xuẩn, ngu 100%.
Điểm này cách nhìn của anh ta và Tạ Sùng lại hoàn toàn nhất trí.
“Nghe nói cậu kết hôn rồi?” Loan Niệm hỏi.
“Sao anh cứ như đang phỏng vấn tuyển dụng vậy…” Tạ Sùng bất mãn: “Giới của các anh có thói quen hễ lên tiếng là bới móc đời tư của người khác trước à?”
“Không phải, học hỏi.” Loan Niệm nói.
“Học hỏi gì?”
“Học hỏi xem cậu kết hôn sớm như thế, liệu có thể sống một cách tỉnh táo không?”
Trần Khoan Niên nghe vậy cười muốn chết.
Anh ta vui quá chừng, tên Tạ Sùng này khó nhằn quá, anh ta luôn ăn quả đắng trước mặt Tạ Sùng, giờ thì tốt rồi, có Loan Niệm ở đây, hai người họ ngay lần đầu tiên gặp mặt đã khích bác tàn sát lẫn nhau, chẳng có chút bầu không khí trò chuyện thương mại nào cả, vui quá.
“Kết hôn hạnh phúc đến thế nào, có nói với đám độc thân các anh cũng chẳng cách nào hình dung nổi.” Tạ Sùng bảo: “Tôi thích kết hôn đấy.”
Tạ Sùng nghĩ vậy đấy, kết hôn vô cùng tốt. Trước đây anh có một mình, ngày nào cũng phát sầu lo lắng không biết nên ăn gì; trong nhà thì lạnh lẽo trống trải, nhìn chẳng khác nào một “nhà máy bỏ hoang”; muốn tìm người nói chuyện chỉ có thể tìm Tiền Tụng; buổi tối đi ngủ bên cạnh trống không. Bây giờ hiển nhiên là khác rồi, cuộc sống của anh thoải mái vô cùng!
Loan Niệm có tâm tư muốn đào Tạ Sùng về.
Tuy mới chỉ gặp mặt một lần nhưng ưu điểm của Tạ Sùng vô cùng nổi bật: Gu thẩm mỹ cực tốt, chỉ cần nhìn vào cách phối đồ và khí chất của anh là có thể cảm nhận được một cách trực quan rồi; vô cùng chính trực, đến mức ghét cái ác như kẻ thù; đầu óc tỉnh táo, cảm giác mục tiêu rõ ràng, ý chí kiên định, tự nhận thức bản thân rõ ràng.
Anh ta muốn đào Tạ Sùng, nhưng anh ta cho rằng tên Tạ Sùng này vô cùng ngạo mạn, nếu như ngay từ đầu anh ta đã biểu hiện ra sự hứng thú đối với anh, cái đuôi của anh sẽ vểnh lên tận trời xanh mất, huống chi bây giờ anh có vẻ vẫn chưa muốn vào doanh nghiệp để chịu khổ. Bây giờ mà đào anh, e rằng anh sẽ ra cái giá trên trời mất thôi.
Lúc tạm biệt Loan Niệm chủ động kết bạn với Tạ Sùng, nói với anh: “Tôi có một quán bar ở trên núi, cậu đến uống rượu sẽ được miễn phí.”
Tạ Sùng bảo: “Tôi có nghe về quán bar đó rồi, hôm nào tôi sẽ qua ngồi một lát. Không cần miễn phí, tôi gửi sẵn mấy chai rượu, cảm ơn sự tiếp đãi của sếp Loan.”
Tuy rằng hai người họ khích bác nhau suốt cả bữa cơm nhưng lúc chia tay lại vô cùng hào phóng và lịch sự. Cứ như vậy lại ghi thêm được một điểm trong lòng đối phương. Cảm giác cứ như muốn yêu đương vậy, chán chết! Trần Khoan Niên nói vậy đấy.
Tạ Sùng về đến nhà, nhìn thấy trong phòng khách đang bày một tấm thảm yoga, Mâu Văn đang đối diện với tivi để nhảy zumba, động tác hiện tại là lắc hông. Mâu Văn có thiên phú vận động, cũng từng là người dựa vào màn nhún vai mà giành giải thưởng “biểu diễn văn nghệ”, cô nhảy zumba vô cùng tự nhiên và đẹp mắt. Điệu nhảy nhiệt liệt, có phần giống như ngọn gió của vùng Hawaii, cứ thế thổi vào mặt người ta.
Tạ Sùng thậm chí có phần nhìn đến ngây người ra.
Nhà của anh chẳng lạnh lẽo trống trải chút nào, nhà của anh ngày nào cũng có những trò mới mẻ. Sự nhộn nhịp thế này là điều đám “độc thân” như Loan Niệm không thể ngưỡng mộ nổi. Còn nói cái gì mà kết hôn sớm liệu có sống cuộc sống tỉnh táo được không, chẳng phải anh đang sống tốt lắm sao?
Mâu Văn nhảy đến mức mồ hôi đầm đìa khắp đầu, gương mặt nóng đến đỏ bừng, quay đầu lại gọi anh: “Tạ Sùng, anh mau lại đây cùng nhảy đi, nhảy zumba vui quá rồi đấy?” Cô vừa rung ngực vừa bước về phía anh, đi đến trước mặt anh liền khôi phục lại động tác lắc hông, đưa tay nắm lấy cổ áo anh: “Lại đây đi mà, rèn luyện cơ thể~ nhảy với em đi~”
Cô lắc hông trông rất đẹp, Tạ Sùng bước đến phía sau cô không nhịn nổi vỗ nhẹ vào mông cô một cái. Mâu Văn vừa nhảy vừa né tránh, mắng anh là đồ lưu manh.
Tạ Sùng mỉm cười đi thay chiếc áo T-shirt và quần short, để lộ ra hai cánh tay trắng trẻo có đường nét cơ bắp đẹp mắt, đứng bên cạnh Mâu Văn để nhảy thể dục cùng cô. Mâu Văn vừa quay đầu một cái liền nhìn thấy con người đang tỏa sáng ở bên cạnh này, tâm tư nhảy thể dục lập tức bay mất một nửa.
“Có phải em nhảy không nổi nữa rồi không?” Tạ Sùng hỏi cô.
“À…”
“Thế thì để anh bế em nhảy.” Tạ Sùng dùng một tay bế bổng cô lên, hai chân Mâu Văn theo bản năng vòng qua ôm lấy eo anh, nhận ra Tạ Sùng đã ngồi xổm xuống. Anh coi cô như quả tạ tay rồi, bế cô để tập tạ squat.
“Sao anh giống gia súc vậy…” Mâu Văn bảo: “Gia súc ở khu chăn nuôi của bọn em đều giống như anh ấy, khỏe dã man.”
“Thế gia súc ở khu chăn nuôi của các em lúc giao phối…” Mâu Văn lấy tay bịt chặt miệng anh lại không cho anh nói, vừa bịt vừa bảo: “Tạ Sùng, anh mà còn nói nhăng nói cuội với em nữa là em đánh anh đấy~”
“Anh cứ nói đấy!” Tạ Sùng bế cô đột ngột ngồi thụp xuống dưới, dọa cho Mâu Văn hét lên một tiếng “a”, ngay sau đó lại không nhịn nổi cười nắc nẻ.
“Đúng rồi!” Mâu Văn sực nhớ ra chuyện gì, nhảy từ trên người anh xuống, chạy vào phòng lấy ra một thứ gì đó, dáng vẻ vô cùng thần bí bước đến trước mặt anh.
Tạ Sùng bị dáng vẻ của cô chọc cho bật cười, hỏi: “Cái gì thế?”
“Anh đoán đi.” Mâu Văn giấu tay ra sau lưng bắt anh đoán.
“Anh đoán nhé… Sổ tiết kiệm?”
“Em đâu chỉ thích mỗi tiền, thứ em thích nhiều lắm, chỉ là thích tiền nhất mà thôi.” Mâu Văn vừa nói vừa đưa bàn tay từ sau lưng ra phía trước: “Tén tén tén tèn~”
Là bằng lái xe của cô!
Tạ Sùng lập tức vui mừng hẳn lên: “Em lấy được bằng lái xe rồi à? Sao nhanh thế?”
Mâu Văn kích động gật đầu lia lịa: “Đúng thế, đúng thế, em lấy được rồi! Em giỏi không nào?”
“Giỏi chết mất thôi.” Tạ Sùng vỗ vỗ đầu cô: “Ngày nào cũng bận rộn như thế mà vẫn dành ra thời gian để thi bằng lái, em thực sự giỏi lắm đấy.”
Mâu Văn rất đắc ý, cầm chiếc bằng lái đi qua đi lại trước mặt Tạ Sùng ra oai: “Từ nay về sau chúng ta chính là người có bằng rồi nhé, chúng ta nhìn thấy xe nào, đều có thể không chỉ sờ thôi nữa rồi.”
“Em muốn xe gì nào? Xe dưới hầm để xe em cứ tùy tiện lái.” Tạ Sùng nói: “Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất thôi, lái thường xuyên thì phải rửa thường xuyên, anh không chịu nổi xe bẩn đâu.”
“Không không không.” Mâu Văn nói: “Em không lái xe của anh đâu.”
“Thế anh tặng em một chiếc? Loại phù hợp cho con gái lái ấy? Porsche? Jaguar? Mini?” Tạ Sùng hỏi: “Em thích xe gì, ngày mai chúng ta đi xem, coi như là quà sinh nhật tặng cho em.”
Mâu Văn vội vàng xua tay: “Đừng đừng, đừng mua loại đắt như thế, em chỉ lái xe hai chỗ thôi. Anh chưa được chứng kiến bãi đỗ xe của trung tâm vật liệu xây dựng đâu, thường xuyên có xe bị quệt xước đấy. Em mua một chiếc ô tô hai chỗ là được rồi, sinh hoạt phí của chúng ta tiêu không hết, tháng nào em cũng gửi tiết kiệm được tiền, đủ để em mua một chiếc xe nhỏ rồi.”
“Gửi tiết kiệm được nhiều thế sao? Vừa mua đồng hồ cho anh, lại còn có thể mua được xe nữa sao?” Tạ Sùng hỏi.
“Tiền mua đồng hồ đâu phải từ tiền sinh hoạt phí đâu.” Mâu Văn nói: “Tiền mua đồng hồ là tiền tự em dành dụm được đó, thu nhập từ công việc của em mà.”
“Là sao?”
“Ý là em không thể dùng tiền của anh để mua quà sinh nhật tặng anh được, em dùng số tiền tự mình tiết kiệm được để mua quà tặng anh. Em có nhận làm thêm mấy việc lặt vặt lẻ tẻ, gom góp lại được khoảng năm sáu mươi nghìn tệ.”
“Kết quả tiêu hết cho anh rồi sao?” Tạ Sùng vô cùng chấn động, trái tim anh trong một khoảnh khắc bành trướng lên dữ dội, rất xót xa, rất đong đầy, cứ như sắp sửa tràn ứ ra ngoài đến nơi vậy.
“Đúng thế.” Mâu Văn nghiêm túc nói: “Có phải em đối xử với anh tốt nhất không? “
“Em lại đây.” Tạ Sùng gọi cô.
“Làm gì?”
“Lại đây.”
Mâu Văn nghi ngờ bước đến bên cạnh anh, liền bị anh ôm chầm lấy.
“Nói câu mất hứng nhé…” Mâu Văn cẩn thận dè dặt nói: “Toàn là mồ hôi, ôm khó chịu lắm.”
Tạ Sùng tức tối véo má cô một cái: “Mâu Văn! Em đúng là biết cách phá hỏng bầu không khí thật đấy.”
Mâu Văn mỉm cười né tránh anh, chạy đi cất chiếc bằng lái yêu dấu của mình.
Cuộc sống cứ thế trôi đi từng ngày từng ngày một.
Chớp mắt đã bước sang tháng mười một.
Vào một ngày Mâu Văn ở nhà một mình, có người gõ cửa cô liền chạy ra mở. Bên ngoài có một người phụ nữ vô cùng sang chảnh đang đứng đó.
Người phụ nữ ngó nghiêng vào trong một cái, hỏi: “Đây là nhà Tạ Sùng đúng không?”
Mâu Văn ngẩn người ra một thoáng rồi bảo: “Đúng thế.”
“Thế cô là ai?” Người phụ nữ hỏi.
Mâu Văn nhận ra cô ta có gì đó không đúng, liền hỏi ngược lại: “Vậy cô là ai? Cô đến nhà người khác thăm hỏi, chẳng nhẽ không nên tự báo tên mình trước sao?”
Người phụ nữ có phần hơi bất ngờ với cái miệng sắc sảo của Mâu Văn, đầu tiên là ngẩn ra một thoáng, tiếp đó bảo: “Tôi tên Ngô Kỳ Lạc, tôi là bạn của Tạ Sùng. Cậu ấy không có nhà thì thôi vậy, hôm khác tôi lại tới.”
Lúc Ngô Kỳ Lạc rời đi liền liếc mắt nhìn ngó đánh giá Mâu Văn từ trên xuống dưới một lượt, rồi xoay người bỏ đi. Sau khi xuống lầu cô ta gọi điện thoại cho Tưởng Vu: “Tớ cứ tưởng là thần thánh phương nào, hóa ra lại là một đứa quê mùa. Mặc một bộ đồ ngủ quê dã man, chẳng thấy có nét gì đẹp cả. Chẳng biết Tạ Sùng nghĩ gì nữa, mắt mù rồi chắc?”
Tưởng Vu bảo: “Ngô Kỳ Lạc cậu bị điên rồi à? Cậu làm như thế là vô cùng mất lịch sự cậu có biết không hả?”
“Tớ muốn tốt cho cậu thôi, sớm muộn gì cậu cũng phải ly hôn mà, người Tạ Sùng thích là cậu.” Ngô Kỳ Lạc nói.
“Tạ Sùng thích ai là việc của cậu ấy, nhưng Ngô Kỳ Lạc, cậu đừng có mang danh nghĩa của tôi để đi làm chuyện xấu. Hôm nay rốt cuộc tại sao cậu lại đến nhà Tạ Sùng, trong lòng cậu tự biết rõ nhất. Từ nhỏ đến lớn cậu luôn như vậy, có thể thay đổi đi được không hả?” Tưởng Vu cũng chẳng phải người hiền lành gì, nghe Ngô Kỳ Lạc không mời mà đến để đi xem vợ của Tạ Sùng, trong lòng cô ấy vô cùng phản cảm, thế nên lời nói ra chẳng thèm khách khí: “Cậu có bản lĩnh thì đừng có đi bắt nạt phụ nữ. Một người đàn ông có thích cậu hay không là sự lựa chọn của chính người đàn ông đó, chẳng liên quan gì đến người phụ nữ bên cạnh cậu ấy cả. Cho dù không phải là vợ cậu ấy thì cũng sẽ là người khác thôi. Cậu sống kiểu này thì vĩnh viễn chẳng bao giờ đến lượt cậu đâu.”
“Tưởng Vu có phải cậu điên rồi không hả? Bây giờ cậu còn biết ai tốt ai xấu nữa không vậy?” Ngô Kỳ Lạc chuẩn bị lý lẽ một phen với Tưởng Vu.
Tưởng Vu cười lạnh một tiếng: “Ai tốt ai xấu trong lòng tôi tự biết rõ, bản thân cậu có phải là người tốt hay không trong lòng cậu tự biết rõ nhất. Ngô Kỳ Lạc cậu đừng gọi điện thoại cho tôi nữa, từ bây giờ tôi bắt đầu chặn số cậu.”
Tưởng Vu cúp điện thoại xong liền lập tức chặn số Ngô Kỳ Lạc luôn.
Đống vali hành lý của cô ấy đều đang đặt mở phẳng trên sàn, chồng cô ấy hỏi: “Bắt buộc phải đi sao?”
“Đương nhiên.” Tưởng Vu bảo: “Anh cứ việc uống rượu của anh, hát bài hát của anh, sống những ngày tháng thần tiên của chính anh đi, lúc nào suy nghĩ kỹ rồi đồng ý ly hôn thì anh gọi điện cho tôi.”
Tưởng Vu chuẩn bị rời đi rồi.
Cô ấy đã thuê một căn nhà ở Thái Lan, chuẩn bị ra bờ biển để tắm nắng. Trước khi đi vốn định nói với Tạ Sùng, Tiền Tụng một tiếng, nhưng bị Ngô Kỳ Lạc náo loạn một trận thế này, cô ấy chẳng muốn nói nữa. Cô ấy không muốn lội vào vũng nước đục ngầu đó.
Con người thật phiền phức.
Nơi có con người tồn tại thật quá phiền phức.
Bao giờ thì vũ trụ hủy diệt đây hả?
Tưởng Vu nghĩ như thế, lẳng lặng rời khỏi Bắc Kinh.
Phía bên kia Mâu Văn nhìn Ngô Kỳ Lạc bỏ đi, liền xoay người đi bận rộn việc khác. Dẫu cho ánh mắt của Ngô Kỳ Lạc không được coi là thân thiện, nhưng cô ta cũng chẳng nói lời nào khác nữa, Mâu Văn không thèm để tâm đến cô ta. Buổi tối Tạ Sùng về nhà, cô nói với Tạ Sùng chuyện ban ngày có người đến gặp, nhưng chỉ đứng trước cửa một lát nghe bảo anh không có nhà là đi luôn rồi.
“Ai? Em có hỏi tên là gì không?” Tạ Sùng hỏi.
“Tên…” Mâu Văn gõ gõ vào đầu suy nghĩ, hỏng rồi, ngày hôm nay bận đến tối tăm mặt mũi, chớp mắt một cái đã quên mất tên của người ta rồi, đến cả họ gì cũng chẳng nhớ nổi nữa.
“Anh nói cho em nghe xem anh có bạn nữ nào quan hệ tương đối tốt không, nói tên ra là được…” Mâu Văn bảo: “Để em xem xem có nhớ ra được không.”
Tạ Sùng làm gì có bạn nữ nào quan hệ tương đối tốt cơ chứ, nhưng sực nhớ tới lần trước Ngô Kỳ Lạc từng cùng Tiền Tụng đến đây, thế là hỏi Mâu Văn: “Có phải tên là Ngô Kỳ Lạc không?”
“Đúng, đúng, đúng tên đó rồi.”
“Ngu xuẩn.” Tạ Sùng bảo: “Anh chẳng biết cô ta lại định giở trò yêu ma quỷ quái gì nữa, cô ta thích anh nhưng anh không thích cô ta. Lần sau gặp lại cô ta em cứ trực tiếp quay đầu bỏ đi luôn, đừng nói lời vô ích với cô ta làm gì, đầu óc cô ta có vấn đề đấy.”
“À…” Mâu Văn hiếu kỳ hỏi: “Tại sao anh lại không thích cô ấy? Cô ấy xinh đẹp vô cùng luôn mà.”
“Anh thích ai là việc của anh, anh cứ không thích cô ta đấy? Anh không những không thích cô ta, mà anh còn vô cùng phát phiền vì cô ta nữa cơ. Từ nhỏ đã ghét cô ta rồi.”
“Thế còn người khác thì sao?” Mâu Văn hỏi: “Anh từng thích người khác chưa?”
Tạ Sùng không ngờ chủ đề này lại đẩy đến trước mặt anh bằng một phương thức bất thình lình như thế này, anh chẳng biết nên trả lời câu hỏi này ra sao.
Mâu Văn lại bảo: “Cho dù anh từng thích ai đi chăng nữa cũng không có vấn đề gì cả, sau này không được phép thích nữa đâu. Sau này chỉ được phép thích một mình em thôi đấy, biết chưa hả?”
Cô nói xong liền búng nhẹ vào đầu Tạ Sùng một cái, tiếp đó lấy ra một xấp quảng cáo xe hơi.
“? Làm gì thế?” Tạ Sùng hỏi.
“Giúp em tư vấn xem nên mua chiếc nào đi, em đang có chút đắn đo.”
“Mua chiếc xe một trăm nghìn tệ mà cũng cần phải đắn đo sao?” Tạ Sùng bảo: “Hiệu năng đều na ná như nhau cả, cứ mua bừa một chiếc là được rồi mà.”
“Đây…” Mâu Văn chẳng biết phải giải thích với Tạ Sùng thế nào nữa, trong mắt anh thì một trăm nghìn tệ là khoản tiền nhỏ, nhưng đối với đa số mọi người mà nói: Đó là khoản tiền lớn, là khoản tiền lớn có thể làm ảnh hưởng đến phương hướng cuộc sống ngày thường trong suốt một năm của cả một gia đình đấy.
Cô ôm xấp quảng cáo đi về phía phòng sách, Tạ Sùng bám theo phía sau cô.
Cô hỏi: “Làm gì đấy?”
“Giúp em xem xem.”
Mâu Văn cố ý chọc tức anh: “Không phải em cầu xin anh xem hộ đâu nhé!”
“Là anh cầu xin được xem giúp em, được chưa nào?” Tạ Sùng bị cô chọc cho phì cười, ngồi xuống chiếc ghế, kéo cô qua ngồi trên đùi mình.
Mấy cuốn sách hướng dẫn đó Tạ Sùng thực sự chẳng nhìn ra được cái vẹo gì, đối với anh thì xe ô tô hai chỗ chiếc nào cũng giống nhau cả thôi, chỉ là kiểu dáng bề ngoài khác nhau. Mấy thông số tham số đó cũng gần như giống nhau, chẳng qua là chỗ này tốt hơn một chút chỗ kia kém hơn một chút, xem xem chiếc xe này thực chất thiên về loại hiệu năng nào thôi.
Mâu Văn hỏi gì cũng mù tịt, cô mới chỉ chạy qua vài cửa hàng xem qua thôi, chưa hề nghiên cứu một cách có hệ thống. Cái nghiên cứu hệ thống mà cô nói chính là tìm hiểu rõ ràng mọi chỉ số liên quan đến xe hơi, như thế thì bất kể là chiếc xe giá hàng triệu hàng chục triệu tệ, hay là chiếc xe giá vài chục nghìn tệ cô đều sẽ am hiểu. Dẫu sao cũng mua xe một lần, tiện thể học hỏi luôn.
Cô là như vậy đấy, từ trước đến nay không bao giờ làm chuyện vô ích.
Tạ Sùng xem sách hướng dẫn một lát rồi đột ngột bảo: “Mâu Văn, sinh nhật đừng tổ chức ở Bắc Kinh.”
“Sao cơ?”
“Anh bảo là sinh nhật của em đừng tổ chức ở Bắc Kinh nữa, chúng ta đến nơi khác tổ chức đi?”
“Anh biết sinh nhật của em là ngày nào sao?” Mâu Văn hỏi.
“? Anh không nên biết à?” Tạ Sùng bảo: “Em còn nói mấy lời vớ vẩn kiểu này nữa là anh giận thật đấy nhé.”
“Em cứ tưởng anh không biết, không chú ý đến.”
“Em làm như người khác đều không có não, chỉ có mình em là có não ấy.” Giọng điệu Tạ Sùng không được vui, Mâu Văn vội vàng dỗ dành anh: “Được rồi, được rồi, em sai rồi, thế này nhé, em hôn anh một cái, anh cười một cái, được không?”
Tạ Sùng không nói lời nào, ghé sát mặt qua, lấy ngón tay chỉ chỉ một cái.
Mâu Văn liền ngoan ngoãn thơm anh.
Cô rất muốn, rất muốn được tìm hiểu thêm về Tạ Sùng nhiều hơn nữa, cô cảm thấy Tạ Sùng là một con người vô cùng sống động, nhưng trong cuộc đời cô hình như lại không mấy cụ thể. Thế là cô đề nghị: “Tạ Sùng, tối hôm nay hai ta làm một bài tập được không?”
“Bài tập gì cơ?”
“Hai chúng ta mỗi người lấy một tờ giấy, viết ra những thứ mình thích và những thứ mình ghét, sau đó chúng ta làm như đang họp ấy, nghiêm túc trò chuyện với nhau được không? Em muốn hiểu anh.”
Cô nói như thế khiến Tạ Sùng cảm thấy vô cùng hưởng thụ, anh cố làm ra vẻ khó xử bảo: “Vậy được thôi. Viết gì cũng được sao?”
“Đúng, viết gì cũng được hết. Bao gồm cả chuyện anh từng yêu những ai, đêm đầu tiên là khi nào, viết được hết.”