Mâu Văn thức đêm cày cuốc đưa ra một bản phương án gửi cho Lâm Vi Sâm, đồng thời chuẩn bị tinh thần chờ Lâm Vi Sâm mắng cho vuốt mặt không kịp. Cô nghe nói thực tập sinh ở công ty này kiểu gì cũng bị ăn mắng vì bản phương án đầu tay, nên nghĩ bụng mình chắc chắn cũng không chạy thoát được.
Thế nhưng buổi tối Lâm Vi Sâm lại đột ngột thông báo, bảo cô liên lạc với Tạ Sùng để thảo luận phương án.
“Dạ? Bản của em ạ?” Mâu Văn hơi bất ngờ: “Thầy, thầy vẫn chưa sửa mà!”
“Cứ chốt bản của em trước đã.” Lâm Vi Sâm đã tiếp xúc với quá nhiều khách hàng, gần như 100% khách hàng dù bản phương án đầu tiên có thế nào đi nữa cũng sẽ sửa đến lần thứ hai, thứ ba. Vậy nên bản thảo đầu chỉ cần không gặp lỗi lớn thì cơ bản đều có thể thông qua. Huống hồ phương án của Mâu Văn làm rất tốt.
Lâm Vi Sâm nhận ra Mâu Văn là một người thiết kế cực kỳ có tài. Nhiều thực tập sinh trong công ty mắc phải căn bệnh chung: Khó chuyển hóa lý thuyết thành thực tiễn, nên thiết kế đưa ra đều rất mờ nhạt. Mâu Văn thì khác, thiết kế của cô có nhiều điểm nhấn sáng tạo. Cô chắc chắn đã dồn rất nhiều tâm huyết. Cô thực sự đã thiết kế ngôi nhà đó như thể dành cho chính mình.
Những lời này Lâm Vi Sâm không nói với Mâu Văn. Làm thầy đôi khi cũng phải giữ uy nghiêm, sợ khen nhiều quá cô lại vểnh râu lên trời. Mà chẳng cần anh ta khen thì hàng ngày cô vẫn tự tin lắm rồi, trước khi thảo luận phương án còn nói với Lâm Vi Sâm: “Thầy, em bảo thầy này, bản phương án này của em hơi bị đỉnh đấy!”
“Em tự tin quá mức rồi.” Lâm Vi Sâm nói: “Đừng có vểnh đuôi cao quá, nhỡ sau này công ty không ký hợp đồng với em thì em đi mà vào viện thiết kế!”
“Không! Thể! Nào!” Mâu Văn biết Lâm Vi Sâm dọa mình: “Công ty dĩ nhiên sẽ ký với em rồi, em giỏi thế này cơ mà. Em không vào viện thiết kế đâu, ở đó kiếm được ít tiền lắm.”
“Viện thiết kế giải quyết được hộ khẩu Bắc Kinh đấy.” Lâm Vi Sâm nhắc nhở cô. Một vài người bạn của Mâu Văn vì hộ khẩu mà vào viện thiết kế, lương tương đối thấp hơn một chút nhưng phúc lợi đãi ngộ rất tốt. Mâu Văn không muốn đi, cô muốn lương cao. Đằng nào cũng là vẽ hình, cô muốn vẽ những bản vẽ có giá trị kinh tế cao.
“Hộ khẩu Bắc Kinh dĩ nhiên là tốt… nhưng hiện tại em thực sự rất muốn kiếm tiền.” Mâu Văn thành thật nói. Bố cô những năm trước lái xe tải đường dài nên cột sống thắt lưng không tốt; mẹ cô làm bánh bao suốt nên đốt sống cổ cũng có vấn đề. Họ đều rất vất vả, Mâu Văn muốn tranh thủ lúc còn trẻ kiếm thật nhiều tiền.
Khi Mâu Văn gọi cho Tạ Sùng thì đã gần về khuya.
Đầu tiên cô dùng điện thoại công ty gọi vào số công việc của anh, nhưng gọi mấy lần không có người nghe, thế là cô chuyển sang số riêng.
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, Tạ Sùng gọi thẳng tên cô: “Mâu Văn.” Rất dứt khoát, không thêm lời nào khác.
Mâu Văn khựng lại một chút, rồi bắt chước giọng điệu của anh: “Tạ Sùng.”
Lần này đến lượt Tạ Sùng ngạc nhiên, anh giả vờ nghiêm nghị: “Cô bắt chước tôi đấy à?”
Mâu Văn thực sự không nhịn được cười, hì một tiếng rồi nói: “Anh Tạ, bản thảo đầu tiên đã xong rồi. Xin hỏi khi nào anh có thời gian để chúng ta trao đổi một chút ạ.”
“Tôi đến công ty các cô đi.” Tạ Sùng nói: “Ngày mai xử lý xong công việc tôi sẽ qua, tầm khoảng năm rưỡi chiều.”
“Vâng ạ.”
Giọng của Tạ Sùng thật hay, Mâu Văn cúp máy xong có chút ngẩn ngơ, cảm giác vẫn còn vương vấn. Nhưng cô chẳng nghĩ ra được lời nào để bắt chuyện thêm, thế là lên mạng tìm kiếm: Giữa người khác phái nghèo và giàu thì có những chủ đề chuyện trò gì? Kết quả hiện ra đủ thứ kỳ quái, Mâu Văn vừa xem vừa cười, buồn cười chết mất, mấy cái của nợ này là gì đây? Rồi lại tự hỏi: Mình tìm cái này làm gì cơ chứ?
Mâu Văn vẫn chưa thực sự trải nghiệm mùa thu Bắc Kinh, cứ ngỡ nó cũng chẳng khác Thiên Tân là bao. Vì thức đêm liên tục mấy ngày, tâm huyết như bị vắt kiệt, ngày hôm sau thức dậy cô cử động cực kỳ chậm chạp. Quấn chăn ngồi dậy, mắt còn chưa mở ra mà đã ngồi ngủ quên mất hai phút.
Sở Lăng ở giường dưới gõ nhẹ vào tấm ván giường giục cô dậy.
Mâu Văn lúc này mới hoàn toàn mở mắt.
Họ hẹn nhau đi ăn tào phớ và quẩy ở tiệm đồ ăn sáng mới mở, trước khi ra cửa Sở Lăng kẹp lên đầu Mâu Văn một chiếc kẹp tóc mới: “Này~ Tớ thấy bông hoa của cậu bị rụng mất rồi, tối qua tớ ra ngõ nhỏ phía sau mua hai cái, cậu một cái, tớ một cái.”
Sở Lăng nói xong nghiêng mặt cho Mâu Văn xem cái của mình, Mâu Văn đã nhào tới ôm chầm lấy vai cô ấy: “Sở Lăng, Sở Lăng ơi, cậu tốt với tớ quá! Đợi tớ được phát lương tớ mời cậu đi ăn gà Cửu Đầu Ưng hoặc Pizza Hut nhé!”
Tiệm Pizza Hut đó nằm lù lù ngay dưới chân cầu vượt, lần nào muốn đi ăn Mâu Văn cũng thấy đắt. Nhưng nếu là mời Sở Lăng ăn thì cô sẽ không thấy xót tiền.
“Được thôi, được thôi.” Sở Lăng rất vui: “Đợi tớ có tiền thưởng tớ cũng sẽ mời cậu, chúng ta ăn sạch hai tiệm dưới lầu này luôn!”
“Không ăn Bích Phong Đường đâu! Rẻ lắm!” Mâu Văn hừ một tiếng, tỏ vẻ coi thường Bích Phong Đường, rồi tự mình bật cười.
Lá cây hai bên đường Tô Châu bắt đầu rơi xào xạc, hai người họ quấn chặt áo nép vào nhau mà đi, bảo rằng: “Trời nắng là tốt rồi, cuối tuần đi chợ động vật hoang dã mua áo bông đi!”
Tào phớ trong tiệm đồ ăn sáng rất ngon, cả hai đều ăn rất khỏe, gọi thêm một xửng bánh bao nhỏ, ăn xong một người rẽ trái hướng về phía cầu Bạch Thạch, một người rẽ phải hướng về phía Trung Quan Thôn.
Mâu Văn vừa đến đơn vị còn chưa kịp ngồi xuống, Lâm Vi Sâm đã vẫy tay với cô: “Đi thôi, hôm nay con của Tiểu Cố bị ốm nên cô ấy xin nghỉ rồi, em đi cùng thầy xem nhà, có ba căn. Sau đó về trao đổi phương án với anh Tạ.”
“Anh Tạ có thực sự đến công ty không ạ?” Mâu Văn nói: “Em đoán tám phần là anh ấy sẽ cho chúng ta leo cây thôi.”
“Chưa chắc. Những người làm việc lớn quản lý thời gian kinh khủng lắm, thầy đoán anh ấy sẽ đến.” Lâm Vi Sâm nói xong ngoảnh lại nhìn Mâu Văn, có chút muốn nói lại thôi. Điều anh ta đang nghĩ là: Xã hội này nhiều người xấu như vậy, một cô gái như Mâu Văn rất dễ bị lọt vào tầm ngắm.
“Thầy định nói gì ạ?” Mâu Văn hỏi.
“Thầy định nói là người mới trong ngành này vất vả lắm, em phải cố mà trụ vững đấy.”
Hai người vừa nói chuyện vừa ra khỏi công ty, lúc này mới phát hiện trời đã đổ mưa.
Mưa thu ở Bắc Kinh rơi xuống từng lớp từng lớp một.
Mây đen bao phủ những tòa nhà cao nhất, từ từ lan ra xung quanh, rồi che lấp cả thành phố. Mưa thu mang theo hơi lạnh, cứ mỗi trận mưa là thời tiết lại nhanh chóng lạnh thêm một chút. Vì vậy mùa thu ở Bắc Kinh dường như rất ngắn ngủi.
Mâu Văn rùng mình một cái, theo Lâm Vi Sâm lên xe.
Việc đo đạc nhà ngày hôm đó diễn ra rất gian nan, có hai căn biệt thự song lập và một căn hộ mặt bằng lớn. Chủ nhà đều có rất nhiều yêu cầu, Mâu Văn vừa đo đối phương vừa nói:
“Cẩn thận chút nhé, bức tranh minh họa đó đắt lắm đấy!”
“Tường tôi không định sơn lại đâu, cô đừng có làm bẩn đấy.”
“Đo gì mà chậm thế, tôi còn có việc gấp đây này!”
…
Lúc đầu tâm thái Mâu Văn rất tốt, bất kể khách hàng nói gì cô cũng mỉm cười đáp lễ: “Vâng ạ, anh yên tâm, tôi sẽ cẩn thận ạ.”
Cho đến khi khách hàng nói: “Thứ này chắc cô còn chưa từng thấy bao giờ đâu, làm hỏng cô cũng chẳng đền nổi đâu…”
Động tác của cô khựng lại trong giây lát.
Đó là sự mỉa mai và ngạo mạn thực sự, là cái nhìn từ trên xuống của một kẻ có tiền. Lúc này Lâm Vi Sâm lên tiếng: “Đúng thế, chúng tôi ít khi được tiếp xúc với những thứ này, hôm nay đúng là mở mang tầm mắt rồi.”
Mâu Văn thầm nghĩ mở mang tầm mắt cái gì chứ? Đây là đồ giả mà. Tuy cô chưa thấy đồ thật nhưng trên sách có đầy ra đấy thôi.
“Anh xem cô bé này còn không phục kìa, công ty các người phục vụ khách hàng kiểu thế đấy à?” Khách hàng đột nhiên gây hấn.
Lâm Vi Sâm vội vàng đỡ lấy dụng cụ và sổ tay trên tay Mâu Văn, đẩy cô ra ngoài. Anh ta biết Mâu Văn thẳng tính, sợ cô gây chuyện. Nhưng anh ta không hiểu Mâu Văn, tuy cô thấy ấm ức, nhưng những việc ảnh hưởng đến chuyện kiếm tiền thì cô không làm!
Lâm Vi Sâm đẩy cô ra ngoài, cô đột nhiên quay đầu lại mỉm cười nói: “Thành thật xin lỗi ạ! Anh đừng chấp nhặt tôi nhé!”
Cửa đóng lại, cô đứng ở lối vào, nhìn cơn mưa thu bên ngoài, đột nhiên thấy nhớ nhà vô cùng. Gọi điện cho mẹ, cô nức nở nói nhớ bánh bao mẹ gói, cũng nhớ món trà sữa mẹ tự nấu quá.
Cát Vân Thanh theo bản năng hỏi cô có phải chịu ấm ức gì không, cô hạ thấp giọng nói mẹ ơi hôm nay con gặp phải loại đầu to óc bằng quả nho rồi! Anh ta coi đồ giả là đồ thật, còn bảo thái độ phục vụ của con không tốt!
Cát Vân Thanh vốn tính nóng như kem, nghe thấy vậy liền nổi trận lôi đình: “Con có mắng lại cậu ta không?”
“Con không ạ, con không dám, đó là khách hàng của con mà.”
“Không được! Con phải mắng lại cho mẹ!”
Mâu Văn biết tính mẹ, liền thương lượng: “Mẹ yêu quý ơi, lần sau con mắng lại có được không?”
Cát Vân Thanh nguôi giận đôi chút: “Vừa nãy con bảo muốn ăn gì?”
“Con muốn ăn bánh bao mẹ gói, trà sữa mẹ nấu, con muốn ăn váng sữa, phô mai, còn muốn ăn thịt bò khô nữa…”
Cô còn chưa nói xong, đầu dây bên kia đã tút tút tút rồi.
Mâu Văn biết mình làm khó mẹ rồi, bánh bao bà gói mà qua dịch vụ vận chuyển ở quê đến tay cô thì đã mọc lông xanh mất rồi!
Cô cảm thấy mẹ nói đúng, phải mắng lại mới được. Thế là cô đứng đó, trong lòng đem cái gu thẩm mỹ thối tha của khách hàng ra mắng một lượt! Cô không biết chửi người, câu mắng nặng nhất là: Không được thì anh đi bệnh viện cắt kính đi! Thật giả còn chẳng phân biệt nổi!
Lúc Lâm Vi Sâm đi ra nháy mắt với cô, cô lập tức nở nụ cười tươi rói nói với khách hàng: “Vừa nãy tôi đã tự kiểm điểm bản thân rồi, anh đừng giận tôi nhé. Tôi là thực tập sinh nên chẳng hiểu biết gì cả. Đừng giận nhé ạ~”
Cô đúng là có khiếu dỗ dành người khác, không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, nhưng lại khiến người ta thấy thoải mái. Vị khách vốn đang khó chịu giờ thấy khá hơn nhiều, bảo cô: “Không sao, tôi không chấp cô đâu.”
Trên đường về mưa càng lúc càng lớn, thanh chắn bãi đậu xe của công ty bị hỏng, để không mất thời gian, Lâm Vi Sâm bảo Mâu Văn lên lầu chuẩn bị trước, cô vừa mở cửa xe lại ngồi ngược trở vào, hỏi Lâm Vi Sâm: “Thầy, trông em hôm nay có vẻ vẫn ổn chứ ạ?”
Lâm Vi Sâm không hiểu sao cô lại hỏi vậy, liền trêu cô: “Trông em lúc nào chẳng như đang sống rất ổn.”
“Thế thì tốt quá! Cảm ơn thầy!” Mâu Văn đẩy cửa xe chạy biến vào trong mưa.
Cô không biết mưa thu ở Bắc Kinh lại như thế này, chỉ loáng một cái đã thấm đẫm bộ quần áo mỏng manh của cô. Ở sảnh thang máy, cứ mỗi lần cửa tòa nhà đóng mở là gió lạnh lại lùa vào không ngớt. Đợi một chuyến thang máy vào giờ cao điểm sao mà lâu đến thế.
Cô nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của mình trên tường, một con gà ướt nhẹp đang run cầm cập.
Mình phải tránh mặt Tạ Sùng mới được, cô nghĩ. Tạ Sùng chắc chắn sẽ nói: Quần áo của cô ướt sũng rồi. Giống hệt cái giọng điệu khi anh bảo “Kẹp tóc của cô rụng mất một bông hoa rồi kìa”. Mâu Văn sợ mình sẽ không nhịn được mà mắng anh mất. Một ngày mà phải nhịn đến hai lần thì tàn nhẫn quá.
Vào công ty là cô chạy thẳng về chỗ ngồi, Tạ Sùng đang ở trong phòng họp nhìn thấy đế giày cô giẫm trên thảm, để lại một hàng dấu chân ướt nhạt màu.
Năm phút sau cô thay chiếc áo thun đồng phục của công ty bước vào, chân đi đôi giày vải đã ướt sũng.
Hôm nay cô ấy trải qua một ngày khá tệ. Tạ Sùng nghĩ. Mùa thu Bắc Kinh không thường xuyên mưa, nhưng hễ mưa là sẽ tước đoạt đi sự ấm áp, kéo thẳng người ta vào mùa đông.
Mâu Văn nhận ra ánh mắt anh đang dừng ở chân mình, thầm co ngón chân lại ở nơi anh không nhìn thấy.
May mà Lâm Vi Sâm đẩy cửa bước vào xin lỗi Tạ Sùng, bảo là hôm nay bị mưa lớn làm chậm trễ nên đến muộn.
Tạ Sùng nói: “Không sao. Bên ngoài lạnh lắm à?”
“Lạnh kinh khủng.” Lâm Vi Sâm nói.
“Chẳng trách.” Tạ Sùng nhìn về phía Mâu Văn: “Môi của trợ lý Mâu tím tái hết cả rồi kìa.” Nói xong anh đứng dậy, quăng chiếc áo khoác da thật của mình qua bàn cho cô, cô lúng túng đỡ lấy, suýt chút nữa làm rơi xuống đất.
“Cho cô mượn một lát. Lúc về thì trả tôi.” Tạ Sùng nói: “Vừa nãy tôi thấy cô chạy vào trong, lúc quay lại cũng không mặc thêm áo, chắc là không có quần áo dự phòng rồi.”
Mâu Văn cũng không khách sáo, nói cảm ơn. Cô khoác chiếc áo da màu đen của anh lên người. Mùi hương thoang thoảng trên chiếc áo bao lấy cô. Điều này có lẽ rất ám muội, nhưng cô không còn hơi sức đâu mà bận tâm nữa. Cô lạnh quá rồi.
Đôi giày vải cũ của cô cuối cùng cũng đã “tử trận” trong mùa thu này.
Lúc nãy lội qua vũng nước cô đã thấy xót xa rồi, đôi giày đó đã theo cô mấy năm trời. Đó là đôi Converse mà mẹ Cát Vân Thanh đã bấm bụng mua cho cô khi cô có kết quả thi thử lần một lớp 12 rất tốt. Tuy đã mòn cả mép, đế giày ngày càng mỏng, nhưng cô luôn đi nó vào những lúc cần đi bộ nhiều. Bây giờ thì nó đã há mõm ra rồi.
Mâu Văn cảm nhận được luồng gió lạnh theo kẽ hở chui vào bàn chân ướt lạnh của mình, kéo theo cả người cô đều lạnh toát.
Tiêu đời rồi. Chú bê con Mâu Văn bị cảm rồi. Mâu Văn thầm nói trong lòng.
Lúc thảo luận phương án cô ép mình phải tập trung cao độ, không ngừng ghi lại yêu cầu của Tạ Sùng vào sổ tay. Thỉnh thoảng cô nhận ra Tạ Sùng dường như đang nhìn mình, cô cũng không ngẩng đầu lên. Bây giờ cô chỉ muốn quay về giường tầng trên của mình, đánh một giấc thật ngon.
“Mâu Văn.”
Cô mở mắt ra nhìn quanh, không biết Lâm Vi Sâm đã đi đâu, chỉ còn lại Tạ Sùng ở phía đối diện.
“Mâu Văn.” Tạ Sùng lại gọi cô một tiếng: “Cô ngủ quên rồi.”
Mâu Văn vội vàng xin lỗi anh: “Xin lỗi, tôi hơi khó chịu trong người.”
“Cô ngáy rồi đấy.” Tạ Sùng nói.
Mâu Văn theo bản năng hỏi anh: “Có to không ạ?”
Tạ Sùng bật cười: “Không to.” Ngừng vài giây anh mới nói: “Vì cô có ngáy đâu.”
“…” Mâu Văn không còn sức lực để để ý đến cái nết khó ưa của anh nữa, hỏi: “Thầy tôi đâu rồi?”
“Anh ấy ra ngoài nghe điện thoại rồi.”
“Ồ.”
Mâu Văn lại gục mặt xuống bàn, cô nhận ra mình đã bắt đầu sốt. Tạ Sùng tựa lưng vào ghế, cũng định nghỉ ngơi một lát. Ánh mắt anh vô thức rơi xuống gầm bàn, nhìn thấy đôi giày của Mâu Văn.
Phần mũi đôi giày vải của cô há ra như một cái miệng, đang mỉm cười với anh.
Tạ Sùng theo bản năng quay mặt đi chỗ khác.