Mâu Văn ngồi trên ghế sofa nhìn Tạ Sùng dọn dẹp chiếc đèn bàn vỡ nát.
Anh chân tay vụng về, những mảnh vỡ kia cứ như thể mọc chân, anh cầm chổi đuổi theo quét suốt một đường. Mâu Văn nhìn mà sốt ruột, định đứng dậy để giúp anh.
Anh liền cầm chổi chỉ vào cô: “Em ngồi xuống cho anh!”
“Ồ.” Mâu Văn ngoan ngoãn ngồi trở lại, chẳng biết anh đang chấp nhặt cái gì với chiếc đèn bàn đã hỏng kia nữa.
Được cái Tạ Sùng làm việc không hề qua loa đại khái, mười mấy phút sau cuối cùng cũng quét dọn xong xuôi. Tự mình ngồi xổm ở đó ngắm nghía một lúc lâu, không còn một góc chết nào, lúc này mới đi đến bên ghế sofa ngồi xuống.
Trời đã bắt đầu hửng sáng.
Anh tựa lưng vào thành ghế sofa, Mâu Văn gối đầu lên đùi anh, hai người cùng nhìn bầu trời bên ngoài đang sáng lên từng chút một. Ban đầu đều muốn trò chuyện một lát, nhưng lại cảm thấy trong cảnh này tình này, trước tiên cứ im lặng cũng rất tốt, thế là họ cứ say đắm trong bầu trời buổi sớm vừa lộ ra những vệt sáng ban mai kia.
Là Tạ Sùng cất tiếng ngáy khẽ trước tiên, ngay sau đó Mâu Văn cũng phát ra một tiếng.
Họ đều quá mệt mỏi rồi, cứ thế dễ dàng chìm vào giấc ngủ.
Lúc ở nước ngoài, khách sạn tốt đến thế mà Tạ Sùng cứ lật qua lật lại không sao ngủ được, nghĩ đến là lại giận. Con người anh vốn không chịu nổi cơn giận, Tiền Tụng chọc giận anh, anh chặn liên lạc với Tiền Tụng; bố mẹ nói anh, anh không hoài hoài đến bố mẹ, tóm lại là mặc kệ hết. Dường như anh chẳng sợ mất đi bất cứ thứ gì, thế nên anh hầu như chưa từng chủ động tranh đấu cho một mối quan hệ nào cả.
Mâu Văn cãi nhau với anh, cúp điện thoại của anh, anh vốn dĩ định nói vài câu nặng lời, nhưng lời đến cửa miệng đều bị anh nuốt ngược trở vào. Anh cảm thấy mình đã phải chịu thiệt. Dựa vào đâu mà Mâu Văn đối xử với anh như thế? Không được, trận cãi vã này nhất định phải nói cho ra ngô ra khoai! Trong lòng anh đã nghĩ như vậy đấy.
Anh nói với người dẫn đoàn một tiếng liền mua ngay vé máy bay, chuẩn bị quay về cãi một trận long trời lở đất với Mâu Văn. Tên Trần Khoan Niên kia còn ở một bên châm chọc anh: “Sao thế hả? Vừa mới đến được một ngày đã quay về, nhà cậu cháy rồi chắc?”
Anh bảo Trần Khoan Niên câm mồm.
Trần Khoan Niên rất nghe lời, nhịn được mười mấy giây rồi bảo: “Cậu sợ vợ thế này, sau này tôi không làm ăn với cậu nữa đâu, tôi làm ăn với vợ cậu.”
Tạ Sùng phát phiền vì Trần Khoan Niên.
Anh chẳng biết tại sao nữa, những người du học Mỹ hầu như nói nhiều hơn hẳn những người du học Anh như bọn anh, Tạ Sùng thậm chí còn nghi ngờ không biết có phải hồi ở Mỹ họ ngày ngày hôn môi với các ca sĩ hip-hop hay không mà lại lắm lời đến mức ấy.
Phiền.
Trên đường Tạ Sùng ra sân bay, Trần Khoan Niên còn gửi tin nhắn cho anh, bảo: “Không phải là không quay lại được nữa đấy chứ? Không quay lại được thì đừng trách tôi nẫng tay trên mối làm ăn của cậu nhé.”
“Anh thử xem.” Tạ Sùng nhắn lại cho anh ta: “Tôi sẽ khiến anh đền bù đến mức không tìm thấy đường về nhà! Ở nước ngoài không có sông Hoàng Phố để tiếp nhận đống phế thải đó của anh đâu.”
Cái miệng Trần Khoan Niên oang oác, anh còn chưa đến sân bay mà những tin đồn thất thiệt trong đoàn khảo sát về việc anh từ bỏ chuyến khảo sát lần này đã bay ngợp trời rồi. Tạ Sùng hỏi Trần Khoan Niên: “Anh chơi trò ném đá giấu tay đúng không?”
Trần Khoan Niên nhắn lại cho anh: “He he, cũng chẳng kém cậu là bao.”
Ngu thì thôi nhé. Tạ Sùng chửi thầm trong lòng.
Nhưng anh chẳng quản được nhiều đến thế, anh bắt buộc phải về nhà một chuyến. Nhận được điện thoại của Mâu Văn, nghe thấy Mâu Văn xin lỗi mình, theo lý mà nói thì trong lòng anh phải thấy dễ chịu rồi mới đúng. Thế nhưng kết cục anh lại càng thấy khó chịu hơn.
Khoảnh khắc nhìn thấy Mâu Văn là anh đã tiêu tan hết sạch cơn giận rồi.
Cuối cùng Tạ Sùng cũng biết tại sao mình lại tức giận đến thế, bởi vì Mâu Văn không ra sân bay tiễn anh. Trước đây anh chưa từng cần bất kỳ ai đưa đón mình cả, anh đã quen với việc đi đi về về một mình đơn độc rồi. Tiền Tụng đối xử tốt với anh, trước đây chỉ cần có thời gian là sẽ đi đưa đón anh. Bây giờ họ cãi nhau rồi, Tiền Tụng gần như chẳng thèm nói chuyện với anh nữa.
Việc Mâu Văn nuốt lời khiến anh tức giận. Rõ ràng họ đã nói trước rồi, vậy mà cô lại gọi một cuộc điện thoại bảo không đến sân bay được nữa. Quy cho cùng là vì bớt đi một lần gặp mặt, thế nên trong lòng mới thấy khó chịu. Anh lại chẳng có ai để chia sẻ thứ cảm giác này, cũng không biết cách xử lý cảm xúc này ra sao. Đến cuối cùng, để Mâu Văn ném cho một chiếc đèn bàn là anh thấy thoải mái hẳn ra.
Họ ngủ trên ghế sofa vài tiếng đồng hồ.
Mâu Văn tỉnh giấc trước, vì cô nhớ ra mình còn một bản vẽ chưa gửi cho khách hàng, là bản vẽ cải tạo nhà bếp, giá 800 tệ. Mâu Văn nhớ chuyện này, đang ngủ thì giật mình tỉnh giấc, liền chạy tót vào phòng sách làm việc. Sau nửa tiếng giải quyết xong xuôi công việc và kết thúc, cô liền đi làm bữa sáng.
Cô vô cùng đói bụng.
Hôm qua không biết đói là gì, hôm nay lại đói cồn cào vô cùng, dạ dày cô cứ như đang muốn gây sự với cô vậy. Khi cảm giác thèm ăn bùng lên mạnh mẽ thì bữa sáng bắt buộc phải thật phong phú. Mì trộn trứng cà chua, canh cá viên, lại trộn thêm một đĩa rau dại rau dớn.
Tạ Sùng vừa mở mắt ra đã nhìn thấy một bàn thức ăn màu sắc vô cùng đẹp đẽ này, tâm trạng lập tức tốt lên ngay, vừa huýt sáo ngân nga vừa đi tắm rửa, lúc trở ra liền vô cùng sảng khoái.
Mâu Văn giúp anh lau tóc, hỏi anh có phải không cần đi công tác nữa đúng không? Tạ Sùng cúi đầu mặc cho cô lau, hai bàn tay tự nhiên ôm lấy eo Mâu Văn, kéo cô vào lòng mình: “Vẫn phải đi, tối hôm nay đi rồi.”
Mâu Văn cầm chiếc khăn lau lớn lau vò trên đỉnh đầu anh, Tạ Sùng rất im lặng, lẳng lặng nhìn cô chăm chú.
“Quay về chuyến này mà chỉ ở nhà có mười mấy tiếng đồng hồ thôi?” Mâu Văn xót tiền vé máy bay quá, chuyến đi về này bay đứt mất hai mươi nghìn tệ rồi: “Lần sau chúng ta không giận nhau nữa nhé. Giận dỗi tốn kém quá đi.”
Tạ Sùng liền cười ngờ nghệch, hai tay càng siết chặt cô hơn, Mâu Văn đánh anh: “Ăn cơm trước đã!”
Ăn xong bữa sáng Tạ Sùng bảo muốn trò chuyện một lát với Mâu Văn, anh kéo cô ra ghế sofa, hai người khoanh chân ngồi đối diện nhau trên sofa, đột nhiên lại không biết phải bắt đầu nói từ đâu.
Cuối cùng là Mâu Văn mở lời trước: “Em từ chối offer đó rồi. Em thừa nhận mức lương khởi điểm sáu trăm nghìn tệ đối với em là rất nhiều, nhưng đó không phải là công việc em muốn làm nhất.”
Tạ Sùng nhìn cô, anh biết cô là người có khí phách như vậy. Lúc ấy cô tung một chiêu rút củi đáy nồi với Lâm Vi Sâm, anh đã chấn động biết bao nhiêu. Sao có thể có người có khí phách đến nhường ấy cơ chứ? Ngay đến bản thân anh hiện tại cũng không dám dễ dàng làm như vậy.
“Nhưng thật lòng mà nói, người đưa ra offer cho em là người tốt, đó không phải là một trò lừa bịp đâu.” Mâu Văn nói: “Anh bảo đó là trò lừa bịp khiến lòng em rất khó chịu. Một là em cảm thấy anh nghĩ em không xứng đáng với số tiền nhiều như thế, hai là em cảm thấy anh nghĩ em không có mắt nhìn người. Tạ Sùng, em không phải là em của năm ngoái nữa rồi, em của năm sau cũng sẽ không phải là em của ngày hôm nay. Em đang tích lũy trí tuệ từng ngày, đây đều là học phí em phải đóng ở Bắc Kinh đấy!”
“Học phí em đóng cũng không thấp.” Tạ Sùng hứ một tiếng, tiếp đó nghiêm túc nói: “Mâu Văn, anh nghiêm túc nói với em một chuyện này.”
Mâu Văn bị thần thái của anh làm cho sợ hãi, vội vàng ngồi thẳng lưng lên, chăm chú lắng nghe.
“Sau này em không được nuốt lời với anh nữa.” Tạ Sùng nói: “Không được nói đi ra sân bay tiễn anh rồi lại không đi. Không được hứa với anh chuyện gì rồi lại không làm. Chuyện này đối với anh là đại kỵ.”
“Em cứ tưởng đó là chuyện nhỏ…”
“Đây không phải chuyện nhỏ. Một khi em thực sự để tâm đến một người thì sẽ hiểu được: đây không phải chuyện nhỏ.” Tạ Sùng khựng lại một thoáng: “Anh không biết em có phát hiện ra không: anh hầu như rất ít khi chủ động hứa hẹn với em điều gì, nhưng một khi anh đã hứa thì anh đều làm được. Những điều anh không hứa, anh cũng đều làm được rồi.”
Tạ Sùng không nói tiếp nữa, anh cứ thế nhìn Mâu Văn chăm chú. Anh biết Mâu Văn rất thông minh, những chuyện xảy ra giữa họ cô đều sẽ ghi nhớ.
Vị trí thay đổi của vầng thái dương trên bầu trời đang nhắc nhở họ về sự trôi đi của thời gian, Mâu Văn cẩn thận hồi tưởng lại những chuyện đã qua giữa họ: Tạ Sùng dường như thực sự chưa từng vắng mặt trong bất kỳ một lời hứa nào, không chỉ có thế, anh còn luôn đột ngột xuất hiện, một lần, hai lần, ba lần.
Một khi cô hồi tưởng lại điều này, liền nhận ra trong mối quan hệ của họ, Tạ Sùng không hề bị động giống như cô vẫn nghĩ, anh luôn chủ động tiến lại gần cô.
Không phải chỉ có một mình cô trân trọng cuộc hôn nhân giữa họ, anh cũng thế, anh cũng đang trân trọng nó.
Mâu Văn cảm thấy mình không còn tủi thân đến thế nữa, khóe miệng cô trễ xuống, ra sức kìm nén ý nghĩ muốn khóc của mình, nói với Tạ Sùng: “Xin lỗi, em nên đi tiễn anh.”
“Xin lỗi, thái độ nói chuyện của anh không tốt.” Tạ Sùng nói: “Chúng ta để trận cãi vã lần này hoàn toàn trôi qua đi, được không?”
Mâu Văn gật gật đầu.
Lòng Tạ Sùng rốt cuộc cũng dễ chịu hẳn, anh thở phào một tiếng: “Nói thật đấy, Mâu Văn, đừng nuốt lời với anh, đừng thất hẹn với anh, anh thực sự rất cần em yêu anh một cách trọn vẹn.”
Lời này nói ra nghe thật chua chát, nhưng anh là như thế đấy: Anh hy vọng Mâu Văn yêu anh một trăm phần trăm.
“Em hứa với anh.” Mâu Văn nói: “Em hứa với anh.” Cô vừa nói vừa dang hai cánh tay về phía Tạ Sùng, Tạ Sùng tiến lên cọ cọ một cái rồi ôm chầm lấy cô.
Họ ôm nhau thật lâu.
Trong vòng ôm ấm áp này Tạ Sùng đã được chữa lành rất nhiều thứ, Mâu Văn là một người ấm áp đến thế, một người ấm áp đến mức khiến anh cảm thấy đời này mình vậy mà lại có vận may gặp được một người như vậy.
Anh cảm thấy những ngày tháng sau cái mùa hè lúc ấy và những mùa hè về sau nữa, khi bà nội và bà ngoại lần lượt qua đời, anh vì thiếu thốn tình thân mà phải bôn ba khắp nơi để tìm kiếm một mái ấm đã một đi không trở lại. Cuối cùng anh cũng có nhà rồi.
Thuở thiếu thời anh không thể lựa chọn, bố mẹ bắt anh đi đâu là anh phải đi đó; bạn bè của anh thậm chí cũng không thể lựa chọn, con trai của bạn của bố mẹ chính là bạn của anh; anh muốn đi đâu cũng không được lựa chọn, anh đã bị đặt vào đó rồi, sự lựa chọn thuộc về anh chỉ có ngần ấy mà thôi.
Sự lựa chọn thực sự tự chủ duy nhất trong cuộc đời anh chính là Mâu Văn.
Anh quen biết Mâu Văn, nương theo sự bốc đồng nơi sâu thẳm cõi lòng mình, lựa chọn trở thành vợ chồng với cô. Anh vô cùng trân trọng lựa chọn này.
“Mấy giờ anh đi thế?” Mâu Văn hỏi anh.
Tạ Sùng liếc nhìn thời gian: “Còn hai tiếng nữa.”
“Thế thì miễn cưỡng đủ rồi.”
“Miễn cưỡng đủ gì cơ?” Tạ Sùng thừa biết còn hỏi.
Mâu Văn bắt chước heo con hừ hừ một tiếng rúc vào cổ anh, tiếp đó cắn chặt lấy tai anh. Động tác của cô trở nên quấn quýt lưu luyến hẳn, hai bàn tay nhào nặn đôi tai anh, nâng mặt anh lên, khẽ khàng hôn anh.
Hai tiếng đồng hồ sau, Mâu Văn nhắc nhở anh: “Anh sắp trễ chuyến rồi…”
“Mười phút nữa là được.” Tạ Sùng tự mình bận rộn lo liệu, bảo Mâu Văn đừng có giục anh. Càng giục anh lại càng cuống, càng cuống lại càng không thể kết thúc được.
Mâu Văn đặt hai tay lên vai anh đẩy một cái, họ liền lật người đổi vị trí. Ánh mắt Tạ Sùng vô cùng kinh ngạc, tiếp đó sâu càng thêm sâu, như muốn cô tan chảy ra vậy. Một ngón tay của Mâu Văn khẽ khàng lướt xuống dưới từ trán anh, băng qua chóp mũi anh, đáp xuống môi anh, thăm dò đưa vào bờ môi anh, chạm nhẹ vào đầu lưỡi anh.
Não Tạ Sùng như muốn nổ tung.
Mâu Văn luôn khiến anh bất ngờ.
Anh nhắm mắt lại, mặc cho Mâu Văn muốn làm gì thì làm.
Cuối cùng Mâu Văn tiễn Tạ Sùng ra sân bay.
Trong sân bay đông đúc biết bao người, lần này Tạ Sùng thực sự phải đi rất lâu. Một tay anh đút túi quần làm ra điệu bộ phóng khoáng sải bước đi vào trong, đi được vài bước liền quay đầu lại nhìn thấy Mâu Văn vẫn đang đứng nguyên tại chỗ nhìn anh.
Cô xõa mái tóc dày bồng bềnh của mình, cài hai chiếc kẹp tóc hình hoa hướng dương, để lộ ra trọn vẹn gương mặt tròn trịa đầy đặn của cô. Lúc này vì anh rời đi, đôi mắt cô đỏ hoe, thấy anh quay đầu lại, cô liền ngoác miệng cười rồi giơ cao cánh tay vẫy vẫy anh.
“Em về đi.” Tạ Sùng nói. Lần sau không để cô đưa đến sân bay nữa đâu, cái cảm giác này cũng chẳng dễ chịu chút nào.
Anh lại quay đầu cố làm ra vẻ sảng khoái bước đi, đi được vài bước lại quay đầu, cô vẫn đứng nguyên ở đó, bóng người đã nhỏ hơn lúc nãy một chút rồi. Thấy anh quay đầu, cô lại vẫy tay.
Cơ mặt Mâu Văn cười đến mức rã rời cả ra, từ trước đến nay cô chưa từng biết việc kìm nén không khóc lại là một chuyện mệt mỏi đến thế này. Khi Tạ Sùng hoàn toàn biến mất trong tầm mắt cô, cô giậm chân một cái, khịt mũi một cái, quẹt nước mắt một cái, khóc khẽ một lúc.
Cô nói với Sở Lăng: “Lòng tớ trống trải lắm.” Cô cảm thấy cả đời này cô không thể rời xa Tạ Sùng được nữa rồi, dung lượng não của cô rất có hạn, vậy mà Tạ Sùng lại chiếm giữ một vị trí lớn đến thế. Chắc cô vĩnh viễn chẳng có cách nào tống Tạ Sùng ra khỏi não mình được nữa rồi.
Lúc về đến nhà, bên ngoài đổ mưa.
Máy bay của Tạ Sùng vẫn chưa cất cánh, anh gọi điện thoại cho cô trên máy bay. Sân bay cũng đang mưa rơi rả rích, anh khuyên Mâu Văn đừng ra ngoài nữa, ngoan ngoãn nghỉ ngơi ở nhà.
“Em ấy, bật tivi lên, tìm một bộ phim điện ảnh, tự chuẩn bị chút đồ ăn cho mình, mở một chai rượu vang đỏ ra. Trong tủ rượu có rất nhiều rượu, em cứ lấy bừa một chai. Chỉnh đèn tối xuống, hoặc chút ánh sáng từ màn hình rọi ra là đủ rồi.” Anh bảo.
“Thú tiêu khiển đắt đỏ quá.” Mâu Văn nói: “Em xem phim là được rồi.”
“Quên giá trị của mấy thứ đó đi. Em mới hơn hai mươi tuổi, sao ngày nào cũng giống như bà cụ thế, cứ lo cái này đắt cái kia đắt. Bây giờ em khui rượu cho anh ngay, nghe thấy chưa hả?” Tạ Sùng dịu dàng nói: “Sống cho thật tốt, Ba Đồ Lỗ.”
Mâu Văn quyết định nghe theo lời khuyên của Tạ Sùng, thử phương thức tiêu khiển của anh một chút xem sao. Mở tủ rượu của Tạ Sùng ra, thấy bên trong xếp ngay ngắn chếch nghiêng bao nhiêu là rượu, cô chẳng biết nên chọn chai nào. Sau đó nghĩ: loại đặt ở phía trên chắc chắn là đắt nhất, phía dưới là rẻ nhất, mình lấy một chai ở phía dưới vậy.
Cô chọn một chai rượu, lại đi tra cứu xem phải decant rượu* thế nào, rồi lại chuẩn bị đồ ăn, tóm lại là loay hoay mất bốn mươi phút đồng hồ mới ngồi xuống ghế sofa để xem một bộ phim điện ảnh.
*Decant rượu là hành động đổ rượu từ chai rượu sang một bình chứa khác mà không làm xáo trộn phần cặn lắng dưới đáy chai. Dụng cụ dùng để chứa rượu thường là bình thuỷ tinh, với phần cổ cao, dễ rót, gọi chung là Decanter.
Sự thư thái dễ chịu như lời Tạ Sùng nói chẳng thấy đâu, cô vì lần đầu tiên sờ đến rượu vang đỏ mà chân tay luống cuống loạn cả lên. Ban đầu còn định bụng rải thêm chút cánh hoa nhỏ để tạo không khí giống như cách bài trí căn hộ mẫu, cuối cùng chẳng còn chút kiên nhẫn nào nữa. Lúc ngồi trên sofa thì miệng khô lưỡi đắng, ngửa cổ uống cạn luôn một ngụm rượu vang đỏ dưới đáy ly.
Dễ chịu rồi.
Phim chiếu cái gì đã không còn quan trọng nữa, toàn bộ sự chú ý của cô đều đặt vào chai rượu vang đỏ. Uống thế nào thì mới trang nhã hơn nhỉ? Cô làm bộ làm tịch cầm ly rượu lên, lại bắt chước lắc đầu nhún vai nhảy múa suốt một phút đồng hồ như trong phim, cuối cùng tự làm mình bật cười, đành từ bỏ.
Rượu vang đỏ tính ôn hòa, cô uống vào chẳng thấy có cảm giác gì, uống được quá nửa chai thì bắt đầu chóng mặt, nghĩ bụng chai rượu này mà không uống sạch thì lần sau uống sẽ không ngon nữa, dứt khoát tống sạch cả một chai luôn.
Mâu Văn say rồi.
Cơn mưa bên ngoài như muốn bốc khói đến nơi, cô nằm trên ghế sofa ngủ say như chết, miệng cứ lẩm bẩm nói mớ, ghé sát tai nghe kỹ thì ra là đang nói: Tạ Sùng, Quỷ Dạ Xoa, người đàn ông xinh đẹp… chồng, hôn hôn…
Chẳng biết là đã mơ thấy một giấc mơ diễm lệ không thể nói cho ai biết gì nữa.
Mâu Văn ngủ say như chết.
Khi cô mở mắt ra thì đã là buổi trưa, cơn mưa bên ngoài vẫn đang rơi, nhưng đã rất nhỏ rất nhỏ rồi. Cơ thể cô nặng trĩu, cứ như thể bị bơm vào thật là nhiều nước vậy, nhưng cõi lòng lại vô cùng nhẹ nhõm. Hình như cô có chút hiểu cho những người nghiện rượu quanh năm suốt tháng rồi, hóa ra là cảm giác như thế này sao?
Cô quyết định ra ngoài đi dạo một chút.
Căn hộ thương mại ngoài khu dân cư đang dán biển cho thuê, cô áp mặt vào tấm kính cửa sổ ngó nghiêng vào trong, một gian cửa hàng nhỏ rộng khoảng tám chín mươi mét vuông, bày hai chiếc bàn nát, đâu đâu cũng bám đầy bụi bặm. Đang định bỏ đi thì nhìn thấy công ty môi giới bất động sản ở ngay phía đối diện đường.
Gần như là một khoảnh khắc ánh sáng thần kỳ lóe lên, Mâu Văn liền băng qua đường đi thẳng về phía văn phòng môi giới bất động sản.
Bên ngoài công ty môi giới bất động sản đặt mấy tấm bảng, trên bảng dán các nguồn nhà đang rao bán của khu dân cư này. Hai nhân viên kinh doanh đang đứng ở đó nhìn trời mưa vừa hút thuốc vừa trò chuyện.
Mâu Văn che ô bước tới trò chuyện với họ, dò hỏi về tình hình nguồn nhà của khu dân cư. Nhân viên kinh doanh nói: Dạo này tỷ lệ ra hàng của chúng tôi cao lắm, bao nhiêu người mua nhà để đầu tư đấy.
“Khu dân cư của chúng tôi người mua nhà có nhu cầu ở nhiều không?” Mâu Văn hỏi.
“Nhu cầu ở á? Ai có nhu cầu ở mà lại đi mua ở đây chứ? Đắt bỏ xừ.” Nhân viên kinh doanh hỏi Mâu Văn: “Cô hỏi cái này làm gì thế?”
Mâu Văn vội bảo: “Là thế này, tôi là chủ nhà ở khu dân cư này, cũng là một nhà thiết kế, nếu như các anh bán được nhà thì có thể giới thiệu khách hàng cho tôi được không? Tôi sẽ chia phần trăm hoa hồng cho các anh.”
Mâu Văn không thích đi đường vòng với người khác, cô có gì là nói thẳng luôn, dù sao mọi người đều vì công việc cả, chẳng có gì mất mặt.
Nhân viên kinh doanh có phần không tin, Mâu Văn trẻ thế này sao có thể là chủ nhà ở khu dân cư này được cơ chứ?
“Thật đấy.” Mâu Văn nói: “Các anh bán nhà ở quanh khu này thì chắc hẳn phải nắm rất rõ tình hình của các chủ nhà đúng không? Anh Tạ ở tòa nhà số bảy chính là chồng của tôi.”
Mâu Văn vốn chẳng biết danh tiếng của Tạ Sùng lớn đến mức nào, cô muốn thử xem sao, nhỡ đâu thì sao? Nhỡ đâu họ biết Tạ Sùng. Tiện tay dắt dê, được hay không tính sau.
Lúc này nhân viên kinh doanh gật đầu: “Có phải là anh Tạ trẻ trung hay lái chiếc Continental GT đúng không?”
“Đúng.” Mâu Văn vui mừng nói: “Đó là chồng tôi đấy. Các anh biết anh ấy sao?”
Nhân viên kinh doanh bảo: “Biết chứ. Xe của anh ấy đẹp thế cơ mà, chúng tôi nhìn thấy suốt.”
“Thế sau này có khách hàng thì giới thiệu cho tôi nhé, tôi sẽ mời các anh ăn cơm!”
Mâu Văn cũng chẳng biết cái tấm danh thiếp mang tên “Tạ Sùng” này có dễ dùng hay không, tóm lại là cô cứ đem ra dùng trước cái đã. Cô còn cố ý đi siêu thị mua một ít trái cây và nước uống đem gửi qua công ty môi giới, coi như là làm quen với họ.
Người bên môi giới đều đối xử với cô rất khách sáo, hứa hẹn với cô: Cứ yên tâm, sau này đều là bạn bè cả rồi.
Mâu Văn lại xoay người đi đến Vương Phủ Tỉnh.
Hôm nay Tiểu Cố làm xong thủ tục ly hôn, đang đi dạo thong thả quanh khu đó, liền hỏi Mâu Văn có muốn đi ăn tối cùng cô ấy không.
“Tiếc quá.” Tiểu Cố nói: “Ở Bắc Kinh bao nhiêu năm nay, ngoài công việc ra thì chỉ có gia đình, con cái, bạn bè thực sự chẳng có được mấy người. Ly hôn rồi muốn ăn mừng một chút, cầm điện thoại lật tìm nửa ngày trời vậy mà lại chỉ có mỗi kỹ sư Mâu là người bạn tốt duy nhất thôi.”
“Đó là vinh hạnh của em mà.” Mâu Văn cầm chai nước ngọt Bắc Băng Dương làm thành chiếc micro để phỏng vấn Tiểu Cố: “Xin hỏi quý cô này, ly hôn rồi có cảm tưởng gì nào?”
Tiểu Cố bảo: “Vui lắm! Cả người nhẹ nhõm hẳn! Ngoại trừ…” Cô ấy lấy tay che mắt đau lòng nói: “Ngoại trừ việc con cứ hỏi chị: Mẹ ơi có phải sau này con không bao giờ được gặp mẹ nữa không…”
Nhà chồng không đưa con cho Tiểu Cố. Họ bảo: “Cô có giỏi thì đừng có đến thăm con.” Trước đây họ từng lấy danh nghĩa này để uy h**p cô ấy rất lâu, Tiểu Cố đã luôn phải gồng mình đấu tranh. Cho đến tận một ngày, cô ấy nghe thấy bà nội nói với con rằng: “Mẹ cháu là người nông thôn, cháu là người Bắc Kinh, mẹ cháu sau này còn phải dựa vào cháu để làm người Bắc Kinh mới đấy.”
Tiểu Cố lập tức hiểu ra ngay: Dẫu cho cô ấy có bỏ ra bao nhiêu nỗ lực đi chăng nữa, trong gia đình này cô ấy cũng sẽ không bao giờ có được sự tôn trọng thực sự. Ba chữ “người Bắc Kinh” ấy đã gạt phăng cô ấy ra ngoài bức tường cao của gia đình từ lâu rồi.
Con cô ấy không cần nữa.
Tiền cũng không cần.
Nhà cửa vốn dĩ cũng chẳng phải của cô ấy.
Cô ấy ra đi tay trắng.
Cuộc hôn nhân đầu tiên của Tiểu Cố được khái quát gọn gàng trong vài câu ngắn ngủi, thế nhưng biết bao nhiêu gian truân bên trong thì chỉ có chính cô ấy mới hiểu rõ.
Người vừa nãy còn đang cười nói, vài ly rượu tống vào bụng là đã khóc nức nở. Tiểu Cố nắm chặt lấy tay Mâu Văn bảo: “Kỹ sư Mâu, em biết không? Lúc chị và chồng cũ mới bắt đầu, bọn chị cũng từng có những khoảng thời gian tốt đẹp lắm chứ.”
“Chuyện là thế nào ạ? Sao lại bị cuộc sống mài mòn hết vậy ạ?”
“Người Bắc Kinh, người nơi khác, thì đã làm sao cơ chứ?”
“Người có tiền, người không có tiền, thì có liên quan gì đâu cơ chứ?”
“Cuộc đời chẳng phải là để cho con người ta sống sao? Cuộc đời chẳng phải nên tự mình sống sao?”
“…”
Mâu Văn muốn khuyên nhủ Tiểu Cố, nhưng lại chẳng biết phải khuyên từ đâu. Trong lòng cũng dần trở nên kinh hãi: Tiểu Cố và chồng cũ của cô ấy, có khác gì cô và Tạ Sùng đâu?
Cái kịch bản này tương đồng đến mức đáng sợ, ngoại trừ bản thân nhân vật chính ra thì thực sự chẳng tìm nổi điểm khác biệt. Cõi lòng Mâu Văn bị tiếng khóc này của Tiểu Cố làm cho cũng trở nên vô cùng thê lương hoang mang.
Cơn mưa sao cứ rơi mãi không chịu tạnh thế này!