Họ đặt chân đến Nha Khắc Thạch vào buổi hoàng hôn ngày thứ hai – một nơi mà Tạ Sùng chưa từng nghe danh trước khi quen biết Mâu Văn. Nơi đây tựa như một viên ngọc sáng, khảm ngay giữa lòng dãy Đại Hưng An Lĩnh và Hô Luân Bối Nhĩ.
Lúc này đang là một chiều hoàng hôn mùa hạ.
Thị trấn lững lờ những làn khói bếp, lũ trẻ con đang chạy nhảy tung tăng nơi góc phố. Chiếc xe của họ sau cuộc hành trình dài gần hai nghìn cây số đã bám đầy xác côn trùng. Tạ Sùng khăng khăng muốn tìm một tiệm rửa xe để làm sạch xe trước.
Mâu Văn bảo: “Ở Nha Khắc Thạch này chẳng ai rửa xe giỏi bằng bố em đâu, anh kệ đi mà~”
“Rửa thế nào?” Tạ Sùng hỏi.
“Lát nữa anh sẽ biết ngay thôi.” Mâu Văn cố tình lấp lửng.
Mâu Văn chỉ đường cho Tạ Sùng: Anh rẽ trái, rồi lại rẽ phải, anh nhìn thấy cái biển hiệu xinh đẹp kia chưa? Đó chính là tiệm bánh bao nhà em đấy. Rồi anh nhìn thấy tòa nhà bên cạnh không? Ngay bên cạnh chính là nhà em.
Tạ Sùng bị cô chỉ đường đến hoa mắt chóng mặt, chẳng nhìn thấy tiệm bánh bao cũng chẳng thấy tòa nhà nào hết. Mâu Văn cuống lên bảo anh dừng xe lại, để em xuống xe chạy lên trước dẫn đường, còn anh cứ thế lái theo sau.
Thực ra cũng không thể trách Tạ Sùng, trong mắt Mâu Văn thì mọi thứ thuộc về gia đình cô đều độc nhất và nổi bật, nhưng đối với Tạ Sùng, tất cả cảnh vật ấy đều vô cùng bình thường. Các tấm biển hiệu trên phố đều viết bằng cả chữ Hán lẫn chữ Mông Cổ, chữ Hán không lớn lắm, còn chữ Mông Cổ thì trông chữ nào cũng na ná như nhau.
Quãng đường cũng chỉ vỏn vẹn hai trăm mét.
Mâu Văn xuống xe đi bộ phía trước, xe của Tạ Sùng bám theo phía sau. Trên đường rất thưa xe cộ, người ở các cửa tiệm ven đường vừa trông thấy Mâu Văn liền lớn tiếng chào hỏi: “Con gái về đấy à? Được nghỉ hè rồi sao?”
“Cơ quan mà cũng có nghỉ hè cơ à? Làm ở cơ quan nào thế?”
“Cơ quan làm gì có nghỉ hè, con bé Mâu Văn này chắc là về công tác thôi đúng không?”
… Mọi người đứng bên đường bàn tán xôn xao, Tạ Sùng nhìn Mâu Văn tựa như một ngôi sao nhỏ của Nha Khắc Thạch, cô đang tươi cười vẫy tay với mọi người: “Con về rồi đây ạ~ Con về rồi đây ạ~”
Chiếc xe của Tạ Sùng mãi sau mới được chú ý tới, mọi người mải trò chuyện với Mâu Văn, sau đó mới nhìn sang chiếc xe phía sau cô mà bảo: “Con gái thuê chiếc xe này về oai thật đấy, xe trông đẹp mà tài xế cũng rất bảnh bao.”
Câu này lọt không sót chữ nào vào tai Tạ Sùng, anh thầm nghĩ mắt mũi mấy người này bị làm sao thế không biết? Trông anh mà giống tài xế à?
Nhưng ngay sau đó anh lại bắt đầu thấy có chút hồi hộp, cuối cùng anh cũng đã nhìn thấy tiệm bánh bao nhà Mâu Văn, và nhìn thấy một hàng người đang đứng đợi trước tiệm: có vài người đang mặc áo choàng Mông Cổ, trong đó có một người già lưng đã còng gập xuống gần như thành một góc vuông. Những gương mặt rám hồng của người dân du mục trông có vẻ khá dữ dằn, đôi mắt ti hí của họ lấp lánh những tia sáng sắc lạnh như loài sói.
Mâu Văn đã lao về phía họ, cô dang rộng vòng tay chạy đến trước mặt, nhún nhảy ôm chầm lấy người thân, đoạn đưa tay chỉ về phía trước, tất cả ánh mắt liền đồng loạt đổ dồn vào chiếc xe của Tạ Sùng, và Tạ Sùng.
Tạ Sùng nhanh chóng đỗ xe gọn gàng, trước khi mở cửa bước xuống liền âm thầm hít một hơi thật sâu.
Anh vốn không thích nơi đông người, ban đầu cứ ngỡ đến Nha Khắc Thạch là sẽ trốn khỏi chốn thị thành, coi như tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ ngắn, nào ngờ bản thân lại giống như một “hóa thạch” bị người ta vây quanh quan sát ở Nha Khắc Thạch thế này.
Tạ Sùng xuống xe, tiến lên phía trước chào hỏi những người thân của Mâu Văn.
Cảnh tượng thật khôi hài, một đám người đứng ra tiếp đón anh. Mâu Văn đứng bên cạnh dắt tay giới thiệu với anh từng người một, cứ mỗi khi giới thiệu một người, anh lại cúi người cúi đầu bắt tay. Qua một lượt, ngoại trừ bố mẹ Mâu Văn và bà lão với dáng lưng còng kia, anh chẳng nhớ nổi một ai, tên Mông Cổ thật sự quá kỳ lạ, điều này cũng không thể trách anh được.
Cát Vân Thanh và Mâu Đức Xương đều đang âm thầm quan sát Tạ Sùng.
Lúc Mâu Văn đòi gửi sổ hộ khẩu, Cát Vân Thanh đã khóc suốt hai ngày ở nhà. Bà rất đau lòng trước việc Mâu Văn đột ngột đòi kết hôn: Họ cứ nghĩ Mâu Văn vì nóng lòng muốn có chỗ đứng ở Bắc Kinh nên mới gả cho “lão Bắc Kinh”*. Họ cũng không hiểu rõ lão Bắc Kinh đó có ý nghĩa gì, Mâu Văn đem hoàn cảnh của Tạ Sùng kể cho họ nghe, họ cũng không tin, cứ đinh ninh Tạ Sùng chắc hẳn phải là một “lão già”, nếu không sao lại bị gọi là “lão Bắc Kinh” chứ? Họ chỉ kịp ghi nhớ mỗi một chữ “lão” mà thôi.
*người Bắc Kinh gốc
Nào ngờ “lão Bắc Kinh” lại là một chàng trai trẻ tuổi tuấn tú đến nhường này.
“Lão Bắc Kinh” đã xoay người ra cốp xe lấy đồ, trước tiên là lấy thuốc lá ra, mỗi người thân một cây, bên cạnh có những người hàng xóm đứng xem náo nhiệt, Tạ Sùng liền bóc ra thành từng bao lẻ để phát. Thuốc lá “Trung Hoa bao mềm” vốn là “loại tiền tệ mạnh”, ai mà chẳng muốn lúc trò chuyện được chìa ra một điếu “thuốc lá Trung Hoa” cơ chứ? Thế là ai nấy đều không tiếc lời khen ngợi Tạ Sùng: Hào phóng quá, người Bắc Kinh thật là hào phóng quá đi mà.
*Thuốc lá Trung Hoa 700 tệ (~2 triệu 700 nghìn VND)/cây
Lòng Mâu Văn thì đang đau như cắt, Tạ Sùng rõ ràng là đang phát thuốc lá, nhưng cô nhìn vào lại chỉ thấy Tạ Sùng đang rải tiền: Nhân dân tệ bay ngợp trời, trên trời bắt đầu đổ mưa tiền rồi. Cô lén cấu vào tay Tạ Sùng, nhưng Tạ Sùng cứ như đồ ngốc, khẽ thì thầm: “Em đừng quan tâm.”
Sau một hồi ồn ào, họ hàng giải tán, chỉ còn lại người nhà Mâu Văn, lúc này Tạ Sùng mới có cơ hội thở phào một cái. Đệ nhất “thương nhân du hành” Nha Khắc Thạch là Mâu Đức Xương lên tiếng: “Để bố dẫn con đi tham quan nhà của Văn Văn nhà mình nhé.”
Mâu Đức Xương những năm qua lái xe tải lớn đi dọc ngang Nam Bắc, sau đó lại mưu sinh bôn ba ở Nha Khắc Thạch, là một người vô cùng hoạt ngôn và nhiệt tình. Ông dắt Tạ Sùng đứng trước tiệm bánh bao, giới thiệu cho anh về tình hình kinh doanh của tiệm, tiện thể khẳng định đây là tiệm bánh bao ngon nhất Nha Khắc Thạch. Tiếp đó ông dẫn Tạ Sùng về nhà, căn nhà cũ kỹ hai phòng ngủ một phòng khách, bên trong được dọn dẹp sạch bong.
Mâu Đức Xương tự hào chỉ cho Tạ Sùng xem bức tường treo đầy giấy khen của Mâu Văn.
Bức tường giấy khen ấy có lẽ là niềm mơ ước của mọi bậc làm cha làm mẹ: giấy khen xếp hai lớp trong ngoài, phủ kín mít cả một mảng tường lớn.
Mâu Văn đứng trước bức tường giấy khen dang rộng hai tay ra mà vẫn không che hết, cô đắc ý khoe: “Thấy chưa? Tất cả đều là của em đấy.”
Tạ Sùng tiến lên xem kỹ.
Đó đều là quá khứ của Mâu Văn, bắt đầu từ thời tiểu học cho đến tận khi tốt nghiệp đại học. Học kỳ nào Mâu Văn cũng được khen thưởng, từ học sinh giỏi cấp trường, cấp quận, cấp thành phố cho đến cấp tỉnh, rồi cán bộ xuất sắc, bằng khen thi đấu thể thao, lại có cả một tấm bằng khen cuộc thi văn nghệ nữa.
“Em cũng có năng khiếu văn nghệ cơ à?” Tạ Sùng hỏi.
“Cái này á? Cái này là cuộc thi tập thể. Tụi em múa điệu Mông Cổ.” Mâu Văn đứng thẳng người biểu diễn động tác nhún vai cho Tạ Sùng xem: “Cứ thế này này, thế là được giải.”
“Hàm lượng chuyên môn thấp thế cơ à?” Tạ Sùng trêu cô.
“Thế anh có biết múa không?”
“Không biết.”
“Không biết mà anh còn nói nhăng nói cuội cái gì?”
Mâu Đức Xương cười nói: “Hai đứa ngồi nghỉ một lát đi, sắp được ăn cơm rồi. Hôm nay ăn cơm ở nhà trước, ngày mai bố sẽ dẫn hai đứa đến khu chăn nuôi.”
Ông bước ra ngoài, Mâu Văn tiễn ông ra đến cửa, vừa quay đầu lại đã thấy Tạ Sùng đang tập nhún vai. Anh đúng là không chịu thua ai mà!
Mâu Văn chế giễu anh: “Không sao đâu, Thượng đế không thể mở ra cho anh tất cả các cánh cửa được, anh không biết múa thì cũng chẳng có gì phải tiếc cả.”
“Thế à?” Tạ Sùng đứng thẳng người, thả lỏng cánh tay, thực hiện hai động tác vũ đạo K-pop cực kỳ đẹp mắt, đoạn nói: “Xin lỗi nhé, cánh cửa này Thượng đế mở cho anh rồi, mà còn mở rất to, sắp to bằng cửa kính sát đất luôn rồi.”
Anh lại xoay một vòng, khoanh tay đứng định hình bằng một tư thế ending pose, cằm hơi hếch lên: “Nhìn thấy chưa? Cửa kính sát đất đấy nhé.”
Mâu Văn nhìn đến ngây người.
Cô biết Tạ Sùng hiếu thắng, nhưng không ngờ Tạ Sùng lại biết nhảy thật. Tạ Sùng làm sao có thể nhẫn nhịn giữ vẻ điềm tĩnh suốt dọc đường đi trong tiếng nhạc đinh tai nhức óc như thế được nhỉ? Anh đúng là một người kỳ lạ.
Cát Vân Thanh đã nấu xong một bàn thức ăn ngon.
Vì Nha Khắc Thạch có vị trí địa lý đặc thù nên thói quen ăn uống cũng có sự giao thoa giữa vùng Đông Bắc và Nội Mông Cổ. Thế nên bàn thức ăn ngon Cát Vân Thanh nấu đều là những món ngon của địa phương: có món rau dại nộm lá liễu hao, rau ngũ gia bì gai, có đặc sản núi rừng là thịt hươu nuôi, có đùi cừu nướng, canh lòng lợn tiết canh, lại còn có một con cá hồ chứa siêu bự mà Mâu Đức Xương đã phải cất công lặn lội ra chợ sớm từ sáng tinh mơ mới mua được.
Đó là một bữa tiệc gia đình mộc mạc và chân thành.
Không còn người ngoài nữa, trước bữa ăn Tạ Sùng đã chuyển toàn bộ đồ đạc từ trên xe vào trong nhà.
Những thùng rượu Mao Đài, thuốc lá, trà và các hộp quà biếu đều xếp gọn bên cạnh bàn ăn. Bố mẹ anh ban đầu cũng muốn cùng đi với anh, bảo rằng bất kể thế nào cũng phải đến một chuyến, đó là lễ phép, không thể để nhà Mâu Văn nghĩ nhà mình tùy tiện cưới con gái người ta mà không coi trọng. Nhưng Liêu Hiểu Hoa sau đợt phẫu thuật lần trước sức khỏe lại có chút chuyển biến xấu, phải vào viện tái khám. Hai ông bà bàn với Tạ Sùng hay là họ tự lái xe, còn hai ông bà sẽ bay qua đó. Tạ Sùng bảo bố mẹ đừng đến nữa, bên đó đường sá xa xôi đèo dốc, lỡ như sức khỏe thực sự xảy ra vấn đề gì thì rất khó xoay xở.
Bố mẹ không đến, nhưng quà cáp đã đến nơi. Trong hộp quà là sính lễ do bố mẹ anh chuẩn bị: năm thỏi vàng, một bộ trang sức bằng vàng. Không chuẩn bị tiền mặt vì không biết chuẩn bị bao nhiêu mới là thích hợp.
Cho nên khi bắt đầu dùng bữa, Tạ Sùng muốn chủ động nói vài câu.
Anh nói: “Bố, mẹ, đây là lần đầu tiên con đến nhà. Vốn dĩ bố mẹ con cũng muốn cùng đi, nhưng mẹ con lại đổ bệnh nên một mình con tự tới. Có phần thất lễ, xin bố mẹ lượng thứ.”
“Trước đây con cũng chưa từng hỏi về phong tục cưới gả con gái ở Nha Khắc Thạch, nên con cứ chuẩn bị theo sở thích của Mâu Văn thôi ạ.”
Sở thích của mình? Mâu Văn nghe thấy câu này liền nhìn về phía hộp quà, thầm nghĩ bên trong không phải là một cuốn sổ tiết kiệm lớn đấy chứ? Mình thích tiền.
Tạ Sùng đứng dậy mở hộp quà ra, bên trong là vài chiếc hộp bằng nhung đỏ, anh lấy hộp đựng thỏi vàng ra mở đặt lên bàn, tiếp đó định mở cái khác, Mâu Văn liền níu lấy tay áo anh: “Anh ngồi xuống ăn cơm đi đã.”
Tâm trạng của bố mẹ Mâu Văn vô cùng phức tạp.
Họ không phải kiểu cha mẹ thấy tiền là sáng mắt, cũng thừa hiểu miệng đời thế gian vốn dĩ cực kỳ độc địa. Chuyện Mâu Văn gả cho một người Bắc Kinh giàu có chắc hẳn giờ này đã đồn khắp cái thị trấn này rồi. Người ta sẽ bảo con bé Mâu Văn giỏi thật đấy, nhưng cũng sẽ có người nói chắc Mâu Văn phải chịu không biết bao nhiêu uất ức.
Quà của Tạ Sùng bày ra khiến hai ông bà lâm vào thế khó xử.
Họ không có nhiều của hồi môn đến thế để đáp lại.
Mâu Văn biết tâm sự của bố mẹ, họ là những người có lòng tự trọng rất cao, ý tốt của Tạ Sùng có thể sẽ làm họ thấy khó xử.
Lúc này Mâu Đức Xương nói với Tạ Sùng: “Bố không hút thuốc cũng không uống rượu, tấm lòng của con bố đều nhận cả rồi. Lúc nãy phát thuốc lá ở bên ngoài, hiệu quả cũng đạt được rồi. Chỗ rượu thuốc còn lại con cứ mang về đi, mấy thỏi vàng này cũng giữ lại cho hai đứa tự dùng. Bố mẹ không có quá nhiều tiền, số tiền một trăm nghìn tệ trong cuốn sổ tiết kiệm này là để cho hai đứa lo liệu cuộc sống.”
Ông thật sự đã lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm.
Kể từ sau khi bị thương do tai nạn giao thông, gia đình chẳng còn lại gì, những năm qua đều nhờ vào việc thắt lưng buộc bụng, chăm chỉ làm lụng mới chắt bóp dành dụm được ngần này. Họ luôn thầm thấy may mắn vì con gái mình vô cùng hiểu chuyện, chăm chỉ học hành, chăm chỉ làm việc, chưa từng khiến họ phải phiền lòng vì chuyện gì. Cũng chính vì thế, họ lại càng cảm thấy mắc nợ con gái nhiều hơn.
Mâu Đức Xương tuy là một người bố nhưng lại là người mau nước mắt, lúc này ông lấy tay quệt nước mắt, cảm thấy những thứ có thể tự tay trao cho con gái thực sự là quá ít ỏi.
Tạ Sùng nhận ra mình đã bày biện phô trương quá đà rồi.
Anh đột nhiên hiểu ra bản thân đã vô tình tạo dựng nên một tư thế như thể Mâu Văn “trèo cao”, trong khi ban đầu anh thực chất chỉ muốn bày tỏ sự thành khẩn mà thôi.
Lúc này Mâu Văn ôm lấy hai hộp quà nói với Tạ Sùng: “Anh mau nói gì đi chứ!”
“Bố, mẹ, con không có ý đó đâu ạ, con chỉ muốn để bố mẹ được yên tâm: Mâu Văn gả cho con, con tuyệt đối không để cô ấy phải chịu uất ức hay chịu khổ. Bố mẹ đừng nghĩ ngợi nhiều quá.” Anh cất lại những hộp quà bằng vàng đi: “Mấy thứ này con mang về, đưa cho Mâu Văn hết. Nhưng thuốc và rượu thì con không mang về đâu ạ. Vốn dĩ con chuẩn bị là để ngày mai mang đến khu chăn nuôi uống mà.”
Lúc này Cát Vân Thanh bật cười một tiếng: “Thằng bé này ngốc thật đấy. Con có biết người ở khu chăn nuôi uống rượu giỏi thế nào không? Mấy thùng Mao Đài này của con có khi một ngày là uống sạch sành sanh rồi. Lãng phí lắm.” Bà nói: “Nhà mình dù có tiền cũng không thể tiêu xài kiểu đó được. Thuốc và rượu mẹ tự quyết giữ lại hết, sau này mỗi lần con về, bố mẹ sẽ dùng chính thuốc của con, rượu của con để tiếp đón con. Ngày mai cứ để bố con dẫn con đi mua vài loại phổ biến mang đến khu chăn nuôi là được.”
“Cũng được ạ.” Tạ Sùng có chút áy náy nói: “Lần đầu tiên con đến, không hiểu lễ nghi ở đây, chỉ sợ mình làm chưa được tốt.”
“Làm tốt lắm rồi, con ạ.” Cát Vân Thanh nói: “Đứa trẻ ngoan biết bao. Ăn cơm thôi nào, nhà mình đừng tạo không khí nghiêm túc thế nữa, đáng sợ quá đi mất.”
Cát Vân Thanh đứng dậy tiếp đãi Tạ Sùng ăn cơm.
Tạ Sùng phần nào biết được cái “sức trâu” của Mâu Văn là từ đâu mà ra rồi, mẹ cô cũng y như vậy. Mọi công việc vào tay bà đều nhẹ bẫng như một mũi kim, động tác làm việc nhanh thoăn thoắt, anh vừa chớp mắt một cái, bát cơm xới đầy đã đặt ngay trước mặt anh rồi, cứ như là biết khinh công vậy.
Còn bố của Mâu Văn trông lại có phần nho nhã, không giống kiểu đàn ông thường thấy ở vùng này: Mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay họa tiết kẻ ca-rô, các khuy áo đều được cài cẩn thận, nói năng chậm rãi từ tốn, móng tay rất sạch sẽ.
Bất kể là ở đâu, một người đàn ông có móng tay sạch sẽ đều khiến người ta thấy dễ chịu. Tạ Sùng rất vui vì bố Mâu Văn không nuôi móng tay dài ở ngón út, kẽ móng cũng không bám bùn đất.
Anh không biết tại sao mình lại đi quan sát những thứ này, mãi đến sau khi ăn xong cơm, ngồi ở bên ngoài cầm quạt nan đuổi muỗi anh mới nghĩ thông suốt: Là vì trước khi đến đây anh đã luôn có nỗi lo lắng.
Anh sợ bố mẹ Mâu Văn là kiểu người có dáng vẻ “nhếch nhác”, anh đã luôn thấp thỏm: Nếu trước mặt anh là hai người già quần áo rách rưới, nhìn thấy anh liền sợ sệt khúm núm thì anh biết phải phản ứng ra sao? Anh sợ bản thân mình sẽ làm không tốt.
Nhưng bố mẹ Mâu Văn không phải kiểu người như vậy.
Thật là tốt quá, Tạ Sùng thở phào một hơi thật dài.
Mâu Văn hỏi anh sao thế? Tại sao lại thở dài vậy?
Tạ Sùng bảo: “Bầu trời ban đêm ở quê các em thấp quá.”
Mâu Văn liền nói: “Thế là anh chưa được nhìn thấy đêm ở khu chăn nuôi rồi! Tối mai anh sẽ được thấy thôi.”
“Mấy ngày tới mình làm gì?” Tạ Sùng hỏi.
“Mấy ngày tới, em dẫn anh đến khu chăn nuôi chăn cừu nhé?” Mâu Văn đứng dậy phủi bụi trên mông: “Đã đến Hô Luân Bối Nhĩ tụi em rồi, không đến khu chăn nuôi bắt cừu con thì tiếc lắm?”
“Trẻ con vậy sao?” Tạ Sùng cố ý hỏi.
“Trẻ con á?” Mâu Văn không hiểu: “Lạ thật đấy, sao bây giờ người trẻ tuổi thì cứ muốn tỏ ra già dặn, còn người già thì lại cứ theo đuổi sự trẻ trung thế nhỉ? Người trẻ tuổi thì chẳng phải nên chạy nhảy, nên phạm sai lầm, nên trải nghiệm sao? Chúng ta mới có hơn hai mươi tuổi thôi mà, chẳng lẽ lại phải sống giống như tuổi ba mươi, bốn mươi, năm mươi sao? Em không cần biết, em cứ muốn đi bắt cừu con, đi chăn cừu con đấy, anh không thích đi thì cứ việc ở lỳ trong nhà bạt mà đợi.”
“Ở nhà bạt Mông Cổ á?” Tạ Sùng lại hỏi.

“Cũng có cả nhà trệt nữa.”
“Nhà vệ sinh bệt lộ thiên á?”
“Đúng vậy đấy.”
“Ăn gì?”
“Sao anh lắm câu hỏi thế không biết!” Mâu Văn bị Tạ Sùng hỏi đến phát phiền, cô đe dọa anh: “Anh mà còn như thế này nữa thì cứ ở lại đây mà giúp mẹ em hấp bánh bao đi nhé, kiểu gì em cũng phải đến khu chăn nuôi. Năm nào em cũng phải đến khu chăn nuôi ở vài ngày.”
Tạ Sùng thấy cô cuống lên liền kéo cô lại: “Trêu em chút thôi mà. Nói anh nghe xem em thích làm gì nhất ở khu chăn nuôi nào?”
“Ngày mai đến nơi anh sẽ biết ngay thôi.”
Mâu Văn vừa trở về Nha Khắc Thạch liền biến trở lại thành con gái của Nha Khắc Thạch. Buổi tối cô muốn ngủ cùng với mẹ, còn Tạ Sùng thì ngủ ở một nhà nghỉ nhỏ bên cạnh.
Tạ Sùng chưa bao giờ ngủ ở kiểu nhà nghỉ nhỏ như thế này, cảm thấy rất mới mẻ.
Nơi này không giống với khách sạn ở thành phố lớn, chăn màn ở nhà nghỉ nhỏ có mùi thơm của ánh nắng mặt trời. Bà chủ nhà nghỉ là một người phụ nữ tộc Mông Cổ nói tiếng phổ thông không được chuẩn lắm, trò chuyện với Tạ Sùng cứ phải vừa khoa tay múa chân vừa nói, nói một hồi lâu Tạ Sùng mới hiểu được, đại ý là: Nhà tôi sạch sẽ lắm, chăn màn ban ngày đều phải đem ra phơi dưới ánh nắng mặt trời đấy.
Bà sợ Tạ Sùng coi thường nhà nghỉ nhỏ ở Nha Khắc Thạch, giống hệt như nỗi lo lắng của bố mẹ Mâu Văn sợ anh không thích ngôi nhà của họ vậy.
Đúng là những người Nha Khắc Thạch thật thà, chất phác!
Tạ Sùng ngủ rất ngon.
Ngày hôm sau ánh sáng xuyên qua tấm rèm cửa, lúc anh trở mình liếc nhìn thời gian: bốn giờ sáng. Mới bốn giờ sáng mà trời ở thị trấn Nha Khắc Thạch đã sắp hửng sáng rồi. Anh thậm chí còn có cảm giác như đang lệch múi giờ, không sao ngủ tiếp được nữa.
Anh đẩy cửa sổ ra, một luồng gió mát lạnh ùa vào khiến anh lập tức tỉnh táo hẳn. Cúi đầu nhìn xuống đường phố, tiệm bánh bao đã mở cửa rồi.
Chắc hẳn là đã mở được một lúc, vì xửng hấp đã bốc khói nghi ngút, có người đã ngồi bên bàn uống một ấm trà sữa, nhấm nháp chút dưa muối nhỏ để đợi bánh bao chín. Bố mẹ Mâu Văn đang bận rộn.
Trên gương mặt của bố mẹ Mâu Văn không hề có nét khắc khổ, lúc họ bận rộn bưng bê vẫn có tiếng cười nói vui vẻ, trông rất vui tươi. Điểm này, Mâu Văn cũng giống hệt bố mẹ mình.
Tiệm bánh bao chính là chiếc đồng hồ báo thức của Nha Khắc Thạch.
Khi xửng bánh bao đầu tiên chín tới, Nha Khắc Thạch hoàn toàn thức giấc. Trên đường bắt đầu có người tản bộ, người mưu sinh, mấy con ngỗng tự mình ra cửa đi dạo, chó con mèo con cũng xuống đường. Lại có cả một người dắt theo hai chú cừu con, chắp tay sau lưng thong dong đi dạo.
Nơi này không giống với cảnh xe cộ tấp nập như mắc cửi ở Bắc Kinh, giống như Mâu Văn từng nói: Người ở chỗ bọn em hễ nhắc đến Bắc Kinh là đều muốn đi Thiên An Môn, cảm thấy Bắc Kinh đường sá xa xôi khó lòng đến được. Con nhà ai mà được làm việc, được định cư ở Bắc Kinh thì giống như một bước bước lên tận trời vậy.
“Tại sao lại thế?” Tạ Sùng không hiểu.
“Đợi anh đến thì sẽ hiểu thôi.”
Đây chính là hai thế giới khác biệt.
Tạ Sùng quyết định ra ngoài chạy bộ.
Khoảng thời gian này thời tiết quá đỗi dễ chịu, mười mấy cây số nhanh chóng chạy xong. Quay trở lại tiệm bánh bao, anh phụ giúp hai ông bà bưng đĩa. Mọi người đều hỏi: “Đây là rể Bắc Kinh đấy à?”
Cát Vân Thanh bảo: “Đúng thế đấy, ngưỡng mộ không? Có ngưỡng mộ cũng chẳng ích gì, ông làm gì có.”
Bà vốn thích nói đùa, nói xong tự mình bật cười trước, mọi người cũng cười rộ theo. Mâu Văn đầy sức sống bước xuống lầu, cô vừa xuống là tiệm bánh bao lại càng thêm náo nhiệt. Ai cô cũng quen, ai cô cũng có thể chuyện trò vài câu, Tạ Sùng có thể nhận ra mọi người đều cực kỳ yêu mến cô. Cát Vân Thanh đưa cho cô vài chiếc hộp đựng thức ăn bảo cô mang đi giao, cô liền kéo Tạ Sùng đi cùng với mình.
Họ coi như đã đi bộ hết nửa cái Nha Khắc Thạch.
Tạ Sùng hỏi: “Còn nhận cả dịch vụ đặt giao cơ à?”
“Không phải đâu, đó đều là những người bạn già của nhà em, họ già cả rồi đi lại không tiện nữa.”
Tạ Sùng đã nhìn thấy những “người bạn già” của nhà Mâu Văn, đều là những cụ già có hoàn cảnh rất đáng thương. Anh đột nhiên hiểu ra tại sao Mâu Văn lại để tâm chuyện tiền bạc đến thế: Bởi vì cô đã từng nhìn thấy, từng trải qua cái nghèo thực sự.
Con người ta ở đời ai chẳng muốn đi về phía chỗ cao. Cho dù trên chỗ cao có lạnh lẽo buốt giá thì cũng phải trèo lên xem cho biết cái lạnh đó ra sao chứ?
Cô bước chân ra khỏi Nha Khắc Thạch, đi đến Thiên Tân, đến Bắc Kinh, cô vì chuyện tiền bạc mà so kè từng li từng tí với công ty cũ, tất cả những điều này đều có dấu vết để tìm kiếm rồi.
Trước khi xuất phát, Mâu Văn lo liệu việc rửa xe.
Mâu Đức Xương liền kéo ra một đoạn ống dẫn nước thật dài, lấy khăn lau các thứ ra để rửa xe ngay trước tiệm bánh bao. Ống nước trước tiên phun cho chiếc xe ướt sũng, tiếp đó không biết ông bôi loại chất tẩy rửa nhãn hiệu gì mà toàn thân xe phủ kín bọt tuyết… Mâu Văn và Mâu Đức Xương nhìn một cái là biết đều thích tự mình rửa xe, hai bố con phối hợp ăn ý vô cùng, mỗi người kéo một đầu chiếc khăn lau lớn, kéo một đường từ đầu xe đến đuôi xe, chẳng thua kém gì dịch vụ rửa xe thủ công ở Bắc Kinh cả.
Chiếc xe quả thực đã được rửa sạch bong.
Thật kỳ diệu.
Đúng là một gia đình toàn những người kỳ diệu.
Trên đường đi đến khu chăn nuôi, Mâu Đức Xương dặn dò Tạ Sùng: “Nếu không uống được rượu thì tuyệt đối đừng có sĩ diện nhé, người vùng này uống rượu ác lắm, mà toàn là rượu trắng, rượu mạnh thôi.”
“Vâng, cảm ơn bố.” Tạ Sùng nói: “Con có thể uống được một chút. Vì phép lịch sự, con uống một chút thôi.”
Mâu Đức Xương liếc nhìn anh một cái, hỏi Mâu Văn: “Uống được bao nhiêu? Để bố còn biết đường tính.”
Mâu Văn lắc đầu.
Mâu Đức Xương: “Một giọt cũng không uống được à?”
Mâu Văn bảo: “Chưa say bao giờ ạ.” Nói xong liền ôm bụng cười ha hả: “Con đùa đấy, con cũng chẳng biết anh ấy uống được bao nhiêu đâu, anh ấy lúc thì uống được lúc thì không. Bố, bố dừng xe một lát đi, con muốn ra thảo nguyên lăn lộn mấy vòng!”
Họ đi ngang qua một cánh đồng cỏ đẹp đẽ vô ngần.
Một dòng sông nhỏ uốn lượn chảy từ phía chân trời đến, những đám mây trên trời như đều sà mình rơi xuống mặt sông, gió thổi sóng nước. gợn lăn tăn, những đám mây cũng khẽ lay động theo. Đàn cừu con đứng bên bờ sông kêu be be, tụ năm tụ ba gặm cỏ. Một dải xanh mướt ngút ngàn đầy hoang dã vào tầm mắt họ.
Mâu Đức Xương dừng xe lại, ngả ghế tựa ra phía sau, cửa sổ và cửa xe mở rộng, bắt đầu đánh một giấc. Còn Mâu Văn và Tạ Sùng thì bắt đầu cuộc thi chạy marathon, cả hai cùng chạy băng băng vào sâu trong lòng thảo nguyên.
Cơn gió thổi vù vù bên tai họ, mái tóc và tà váy của Mâu Văn tung bay phấp phới. Chiếc áo sơ mi trắng bằng vải lanh của Tạ Sùng bị gió thổi phồng lên, căng ra trông như “Quy Lão Kamê”.

Không còn ai nữa.
Không còn những con phố xe cộ đông đúc ngược xuôi, không còn những tòa nhà cao tầng san sát ánh nắng không rọi thấu, không còn những nhiệm vụ rượt đuổi ngày này qua ngày khác mãi không hết. Chẳng còn gì nữa rồi.
Rốt cuộc đâu mới là chỗ cao chứ?
Người ở nông thôn thì muốn đến thành thị, thành thị chính là chỗ cao của họ; người ở thành thị thì muốn về nông thôn, nông thôn chính là chỗ cao của họ.
Tâm trí hướng về nơi nào, nơi đó chính là chỗ cao!
Họ cứ thế mải miết chạy, chạy đến bên dòng nước, chạy đến bên bờ sông nơi những đám mây trắng đang xếp hàng rơi xuống, dang rộng hai tay rồi ngả người ra phía sau, thảm cỏ mênh mông rộng lớn đã ôm trọn lấy họ.
Vì chạy nhanh nên khuôn ngực của cả hai đều đang phập phồng dữ dội.
Họ đều không nói lời nào.
Cả hai đều đang thật tâm thật ý mà yêu thương lấy khoảnh khắc này.
Yêu thương khoảng thời gian thư thái sảng khoái hiếm hoi này.