Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc
Chương 30: Quyển 3: Cuộc sống - Chương 30: Bình thường: Xa vời và hạnh phúc
Trở về từ công trường, Mâu Văn bỗng nhiên muốn ghé qua ngõ sau một chuyến.
Từ sau khi kết hôn cô chưa từng quay lại đó, bỗng dưng cô lại thèm món xiên nhúng của bà chủ người Tứ Xuyên. Vừa xuống xe buýt cô liền đi thẳng tới đó, nhưng khi đến trước cánh cửa đằng sau đó, cô thấy trên cửa đã có một ổ khóa lớn. Cô đứng bên này, con ngõ ở bên kia, chỉ biết đứng nhìn trân trân đầy tiếc nuối mà không cách nào bước qua được.
Cô ghé mắt nhìn qua khe cửa: những sạp hàng nhỏ đã biến mất, không gian im lìm tĩnh lặng, ngõ sau như thể vừa bốc hơi khỏi thành phố này vậy.
Cô ghé vào cửa hàng đồng giá chín tệ chín để hỏi, ông chủ nói: “Cải tạo đô thị mà, ngõ sau đóng cửa rồi, các sạp hàng bị dẹp bỏ hết. Cháu không biết à?”
“Chuyện từ bao giờ thế ạ?”
“Mới tháng trước thôi.”
Mâu Văn cảm thấy hụt hẫng, lại ghé mắt vào khe cửa nhìn thêm một lúc. Ông chủ nói các sạp hàng không còn nữa, nhưng những cửa tiệm chính quy có lẽ vẫn còn. Nếu cô thực sự muốn ăn thì hãy đi vòng qua lối vào khác xem sao.
Cái tính bướng bỉnh trỗi dậy, Mâu Văn thật sự đã đi vòng qua lối khác để vào, nhưng quả nhiên quán xiên nhúng không còn nữa. Cô đứng trong con ngõ nhỏ trống trải, cảm thấy những ngày tháng chẳng cần bận tâm suy nghĩ xem nên ăn gì, chỉ tốn vài tệ là có thể ăn no nê đã một đi không trở lại.
Tốc độ phát triển của Bắc Kinh quá nhanh, gần như mỗi ngày một khác, việc một con ngõ nhỏ không tên biến mất giữa lòng thành phố là chuyện bình thường không thể bình thường hơn.
Cô quyết định đi ăn bún gạo.
Lúc đi ngang qua nhà hàng kia, cô thấy bên ngoài đã bắt đầu treo những chiếc đèn lồng đỏ rực. Ngày hôm nay chắc hẳn là để tiếp đón nhân vật tầm cỡ nào đó, số lượng “cung nhân” phục vụ đông hơn hẳn thường ngày. Mâu Văn đứng ở bên kia đường chờ đèn xanh đèn đỏ, nhìn về phía nhà hàng rực rỡ xa hoa ấy.
Thật kỳ lạ, cảm giác như đó là hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Ánh đèn bên này đường có phần mờ tối, người đi bộ qua lại vội vã; còn phía bên kia đường lại sáng rực rỡ, những người ở đó ăn mặc vô cùng sang trọng.
Cô nhìn thấy Tạ Sùng.
Tạ Sùng mặc sơ mi và quần tây may đo cao cấp, đang đứng ở bên kia đường. Cô nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Khoảnh khắc thấy anh, trái tim cô bỗng “thịch” một tiếng, không kìm được mà nhìn thêm vài cái nữa. Anh khác biệt hoàn toàn với những người xung quanh. Anh vừa không thuộc về phía bên này đường, mà dường như cũng không hoàn toàn thuộc về con đường đối diện.
Cô biết hôm nay Tạ Sùng có tiệc xã giao, vì buổi chiều anh đã nhắn tin bảo cô đừng phần cơm tối cho anh. Cô thấy quanh Tạ Sùng là mấy nam thanh nữ tú ăn mặc tinh tế. Tạ Sùng đang nói chuyện với họ, mấy người kia vừa nghe vừa gật đầu phụ họa.
Mâu Văn muốn chào Tạ Sùng, cô đứng bên này đường nhón chân vẫy tay với anh. Cô cũng chẳng rõ Tạ Sùng có nhìn thấy mình không, vì ánh mắt anh dường như có dừng lại phía cô một thoáng, nhưng ngay sau đó đã dời đi chỗ khác.
Đèn đỏ đã chuyển sang xanh.
Mâu Văn vội chạy tới, vượt qua từng người một, tà váy liền bay phấp phới chỉ để được giáp mặt với Tạ Sùng. Lúc sắp đến gần, cô gọi lớn: “Tạ Sùng!”
Cuối cùng Tạ Sùng cũng nhìn thấy cô.
Anh có vẻ hơi bất ngờ.
Ánh mắt của những người khác cũng theo hướng nhìn của anh mà lia tới, dừng lại trên người Mâu Văn. Hôm nay cô mặc một chiếc váy hoa nhí màu sắc nhã nhặn, trên đầu kẹp một chiếc kẹp tóc cầu vồng, vai đeo túi tote, trông thật lạc quẻ giữa những nam thanh nữ tú trong trang phục chỉnh tề kia.
“Ai thế?” Có người hỏi Tạ Sùng.
Tạ Sùng nhìn Mâu Văn đã đi tới trước mặt, đáp: “Một người bạn.”
Mâu Văn nghe thấy câu này, chẳng hiểu sao lòng bỗng chùng xuống. Nhưng nụ cười trên mặt cô vẫn còn đó, cô bước tới trước mặt anh nói: “Em đứng bên kia đường thấy giống anh nên chạy qua chào một câu. Anh mau đi lo việc đi, chúng ta gặp lại sau nhé.” Giọng điệu của cô rất tự nhiên, trông cứ như những người bạn cũ tình cờ gặp gỡ ven đường.
“Để tôi giới thiệu một chút…” Tạ Sùng định nói vậy, nhưng lại có người từ bên trong vội vàng đi ra giục giã: “Các sếp tổng ơi, mọi người đông đủ cả rồi, sắp khai tiệc rồi đấy.” Người đó tiến lên kéo Tạ Sùng đi luôn.
Tạ Sùng quay đầu nhìn Mâu Văn, bảo: “Em vào cùng đi.”
“Em thì thôi vậy.” Mâu Văn lắc đầu, vẫy tay tạm biệt anh.
Hôm nay ở đây tổ chức một hoạt động của hãng xe điện, những người đến đều là chủ nhân của một trong những dòng xe mà Tạ Sùng đã mua. Tạ Sùng vốn không muốn đến, nhưng ban tổ chức hết sức khẩn khoản mời anh, nói rằng nếu anh có mặt thì toàn bộ quà tặng tùy chỉnh cho các hoạt động trong nước năm tới đều sẽ thu mua từ chỗ anh.
Thịt ruồi dù nhỏ cũng là thịt. Hoạt động ngay sát cửa nhà, Tạ Sùng đi một chuyến cũng chẳng sao. Anh không tính ở lại lâu, định bụng góp mặt lấy lệ rồi sẽ về ngay.
Quy mô hoạt động rất lớn, đài truyền hình, báo chí, phóng viên các trang mạng đều được mời đến. Lúc Tạ Sùng ký tên lên bức tường chữ ký, ánh đèn flash làm anh gần như hoa mắt, người khác lại cứ ngỡ có ngôi sao mới nổi nào vừa xuất hiện.
Mọi người đều đã quên mất sự xuất hiện như khúc nhạc đệm của Mâu Văn.
Không ai hỏi người phụ nữ vừa chào hỏi lúc nãy là ai, thực tế là họ hoàn toàn không thể liên hệ Tạ Sùng với Mâu Văn vào cùng một chỗ được.
Trong bữa tiệc, ban tổ chức mời Tạ Sùng chia sẻ một vài câu chuyện của chủ xe, Tạ Sùng đứng dậy phát biểu rất trôi chảy: Vì từ nhỏ đã yêu thích xe cộ nên hầu như các loại xe trên thị trường anh đều từng sở hữu. Nhưng dòng xe của thương hiệu ngày hôm nay là chiếc anh sử dụng lâu nhất, bởi vì nó đại diện cho một tinh thần…
Những lời khách sáo kiểu này anh nói trơn tru như bôi mỡ, ban tổ chức rất hài lòng, lúc mời rượu còn cam đoan với Tạ Sùng: Các món quà cho hoạt động sau này đều sẽ đặt làm từ chỗ anh. Tạ Sùng liền đáp: “Vậy ngày mai tôi sẽ tới Thượng Hải tìm các anh ký hợp đồng.”
Người bên cạnh trêu chọc: “Chúng tôi tham gia hoạt động là để chơi, chỉ có sếp Tạ là để làm ăn, bảo sao sếp Tạ giàu thế.”
Tạ Sùng vừa cười ứng phó, vừa cầm điện thoại nhắn tin hỏi Mâu Văn: “Em đi ngang qua đây làm gì thế?”
Rất lâu sau Mâu Văn mới trả lời: “Em đi ăn bún gạo.”
“Bún gạo thì có gì ngon đâu?” Tạ Sùng không hiểu nổi: “Có đáng để lặn lội đi mấy trạm xe để ăn không?”
Mâu Văn không trả lời anh.
Lúc nãy khi đứng ở bên kia đường, nhìn Tạ Sùng được vây quanh bởi đám đông, Mâu Văn đột nhiên cảm thấy anh xa vời vợi. Có lẽ là vì khi ở trước mặt cô, anh luôn có vẻ trẻ con, còn anh của lúc nãy đã đeo lên một chiếc mặt nạ khác, thật xa cách và lạnh lùng.
Mâu Văn có chút sợ hãi một Tạ Sùng như thế.
Mà ánh mắt dò xét của những người kia cũng thật kỳ quái, cứ như thể cô không nên xuất hiện ở đó vậy. Con đường ấy dường như đã chia tách con người ra thành hai ngả.
Khi đó Tạ Sùng từng nói với cô: “Trong thẻ có dư tiền, em hãy đi mua mấy bộ quần áo chất lượng tốt một chút.” Lúc ấy cô không thấy câu nói đó có vấn đề gì, giờ nghĩ lại, có lẽ đó là một kiểu dự đoán cho tình cảnh ngày hôm nay.
Bát bún gạo cô ăn chẳng còn chút hương vị gì.
Me không đủ chua, nước dùng cũng nhạt nhẽo, cô hỏi dì nấu bún: “Quán đổi chủ rồi ạ?”
Dì đáp: “Chưa đổi.”
Mâu Văn vẫn ăn hết chỗ đó.
Trên đường về ngang qua nhà hàng kia, cô liếc nhìn vào bên trong: Một con đường nhỏ dài dằng dặc treo vô số đèn lồng. Cô không biết bên trong đang làm gì, chỉ thấy từng tốp người vác máy quay phim đang đi ra từ bên trong.
Đó là cuộc sống mà Mâu Văn không thể tưởng tượng nổi.
Dù đã kết hôn với Tạ Sùng, cô cũng không thể hình dung ra một cuộc sống khác của anh. Giống như những gì cô hiểu về Tạ Sùng, anh của khi bước vào cửa nhà và anh của khi bước ra ngoài là hai con người hoàn toàn khác nhau.
Về đến nhà, cô dọn dẹp phòng ốc đơn giản rồi vào phòng làm việc xem tài liệu.
Thực tế thì ngày hôm nay đối với Mâu Văn là một ngày rất trọn vẹn. Cô đã đăng ký học lái xe, Vương Tiên Hạc cũng giới thiệu cho cô một khách hàng mới.
Cô buộc tóc lên, đeo kính chống ánh sáng xanh, ngồi trước máy tính nghiên cứu thiết bị nhà bếp. Cô quá nhập tâm đến mức Tạ Sùng vào nhà lúc nào cô cũng không nghe thấy.
Lúc đó đã là đêm muộn, Tạ Sùng kết thúc tiệc xã giao trở về nhà, thấy phòng khách tắt đèn tối om. Anh gọi một tiếng: “Mâu Văn.” Không có ai đáp lại.
Bình thường trong tình huống này, Mâu Văn đã chạy từ căn phòng nào đó ra rồi, nhưng hôm nay cô lại không ra.
“Mâu Văn.” Tạ Sùng lại gọi một tiếng nữa, vẫn không có ai trả lời.
Anh thay giày rồi đi tìm, thấy Mâu Văn đang đeo tai nghe dán mắt vào máy tính trong phòng làm việc. Cô nhìn máy tính quá lâu nên trên trán lấm tấm dầu. Dường như cô đang gặp phải vấn đề nan giải nào đó, vì đôi mày cô đang nhíu chặt lại.
Tạ Sùng bước tới ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cô, thở dài một tiếng.
Mâu Văn tháo tai nghe ra, hỏi anh: “Anh uống rượu à?”
“Uống một chút.” Tạ Sùng thở dài: “Lúc nãy anh gọi mà em chẳng thèm quan tâm đến anh.”
“Em không nghe thấy mà!” Mâu Văn đứng dậy ngồi lên đùi anh: “Xin lỗi anh nhé, hôm nay em gặp chút khó khăn. Một người bạn giới thiệu khách hàng cho em, mà yêu cầu của khách hàng đó cao quá…”
“Bạn nào?” Tạ Sùng hỏi: “Có phải người bạn tên Sở Lăng không?”
Mâu Văn không nhắc đến nhiều bạn bè trước mặt Tạ Sùng, anh chỉ nhớ mỗi mình Sở Lăng. Anh nhớ Sở Lăng cũng là vì cô ấy là bạn cùng phòng của Mâu Văn, Mâu Văn thường xuyên đi ăn với cô ấy. Những người còn lại, hầu như Mâu Văn chẳng bao giờ kể.
Đúng vậy, Mâu Văn hầu như không nói về cuộc sống của mình với Tạ Sùng. Cô quen biết những ai ở Bắc Kinh, gặp phải những chuyện gì, cô gần như đều giữ kín. Tạ Sùng cảm thấy Mâu Văn không muốn phơi bày cuộc sống của mình cho anh thấy, dường như cô sở hữu một thế giới nhỏ độc lập của riêng mình.
Tiền Tụng từng nói: “Mấy vụ lừa tình đoạt tiền thường thế đấy. Những kẻ không muốn đầu tư chi phí thì đến cả họ hàng hang hốc cũng đều là thêu dệt, cậu sẽ chẳng bao giờ thấy được một người bằng xương bằng thịt nào đâu.”
Nhưng thật ra Mâu Văn cũng đã từng nhắc đến một lần, cô kể về Tiểu Cố, vì Tạ Sùng biết Tiểu Cố nên cô muốn kể chuyện của Tiểu Cố cho Tạ Sùng nghe. Tiểu Cố đang chuẩn bị thi cao học tại chức, hơn nữa vì mối quan hệ với nhà chồng không tốt nên cô ấy đã dọn ra ở riêng một mình. Trong nhà loạn cả lên, bố mẹ chồng xin cô ấy quay về chăm con. Tiểu Cố không muốn về, cô ấy nói chăm con cũng được, trừ khi đồng ý cho tôi ly hôn.
Mâu Văn thấy Tiểu Cố rất lợi hại nên mới kể chuyện này với Tạ Sùng.
Nhưng Tạ Sùng mới nghe được vài câu đã “suỵt” với cô để nghe điện thoại. Hai mươi phút sau anh kết thúc cuộc gọi công việc, nhưng cũng chẳng nhớ nổi lúc nãy hai người đang nói chuyện gì. Anh cũng không hỏi lại.
Mâu Văn cảm thấy anh không hứng thú với những chuyện “vụn vặt đời thường” này nên cũng không nhắc đến nữa.
Chỉ sau khi kết hôn, được ở gần Tạ Sùng hơn, cô mới phát hiện cuộc sống của anh không hề dễ dàng như những gì cô thấy. Mỗi ngày anh phải nghe vô số cuộc điện thoại, khách hàng của anh trải rộng ở đủ mọi ngành nghề, anh không chỉ làm thương mại xuất nhập khẩu mà còn làm cả thu mua tập trung* cho doanh nghiệp. Mâu Văn tự đúc kết về tính chất công ty của anh là: Thiết kế và bán quà tặng. Đại loại là như thế. Chỉ có điều khu vực bán hàng của anh rất rộng, phần lớn là ở nước ngoài.
*Là phương thức tổ chức mua sắm hàng hóa hoặc dịch vụ với khối lượng lớn thông qua việc gom nhu cầu từ nhiều đơn vị nhỏ lẻ lại thành một mối, nhằm đạt được mức giá ưu đãi tốt nhất từ nhà cung cấp.
Anh cũng có văn phòng ở Bắc Kinh với bảy nhân viên, những công việc còn lại đều hợp tác với các nhà máy và đơn vị logistics. Vấn đề pháp lý của anh thì hợp tác với văn phòng luật. Hình như anh thường xuyên đi kiện tụng với người khác, vì Mâu Văn toàn nghe thấy anh nói qua điện thoại rằng: Kiện họ!
Sở Lăng nói đây gọi là mô hình kinh doanh nhẹ*.
*Mô hình kinh doanh nhẹ (Asset-light model): là một chiến lược kinh doanh mà trong đó doanh nghiệp giảm thiểu tối đa việc sở hữu các tài sản cố định nặng nề (như nhà xưởng, máy móc, kho bãi) và tập trung nguồn lực vào các khâu mang lại giá trị cao nhất
Sở Lăng nghe kể về tình hình của Tạ Sùng còn khen anh trước mặt Mâu Văn: Anh nhà cậu cực kỳ có đầu óc đấy. Bọn tớ đã tiếp xúc với rất nhiều doanh nghiệp, hễ có tiền là họ lại ham hố sắm sửa tài sản cố định: mua tòa nhà, tích trữ đất đai, quy mô và tiếng tăm đều lớn thật đấy nhưng kéo theo đó là chi phí cũng cao ngất ngưởng. Anh Tạ của cậu thì lại chỉ tập trung kiếm tiền, cắt bỏ hết mọi khoản chi tiêu vô ích. Anh ấy khá lợi hại đấy, mục tiêu rõ ràng và biết cách kiểm soát h*m m**n của bản thân.
Một Tạ Sùng như thế thật xa vời.
Trước đây Mâu Văn cũng từng thấy Tạ Sùng xa vời, nhưng sự xa vời đó chỉ là một loại cảm giác. Là kiểu cô đứng ở đây, anh đứng ở kia, ở giữa ngăn cách bởi một hòn đảo nhỏ mờ sương, cô không thấu rõ được anh.
Còn cái xa vời bây giờ là khi cô đã chèo thuyền đi qua hòn đảo đó, đi tới trước mặt anh, khoảng cách cực kỳ gần, nhưng lại phát hiện ra trên mặt anh đang đeo một chiếc mặt nạ xa vời.
“Hôm nay anh đi tham gia hoạt động à?” Mâu Văn hỏi anh.
“Mấy cái hoạt động vớ vẩn, chẳng có gì thú vị.” Nếu không phải vì chuyện làm ăn, vốn dĩ Tạ Sùng chẳng muốn đi, nên khi Mâu Văn hỏi, anh cũng không mấy hào hứng.
“Những người đó đều là bạn anh à?” Mâu Văn lại nói: “Em đứng ở bên kia đường, thấy các anh trò chuyện rôm rả lắm.”
“Anh với họ không thân.” Tạ Sùng bảo: “Thật lòng mà nói, có người anh còn chẳng biết tên là gì.”
“Nhưng nếu không thân thì sao làm ăn với họ được ạ? Lần sau gặp lại sẽ ngại lắm.” Mâu Văn thấy rất tò mò, cô cứ ngỡ trí nhớ của Tạ Sùng phải tốt lắm cơ.
“Những người mà anh không nhớ tên đều là những người anh không muốn làm ăn cùng.” Tạ Sùng đáp.
Mâu Văn cảm thấy dường như Tạ Sùng không muốn trò chuyện về những chuyện này với mình, vì vậy cô liền thu lại những câu hỏi của mình.
“Em vẫn chưa nói, người bạn giới thiệu khách hàng cho em là ai?” Trái lại Tạ Sùng lại có hứng thú với chuyện này.
“Là người ủy thác của một khách hàng của em, họ Vương, tên là Vương Tiên Hạc.”
Vương Tiên Hạc à.
Tạ Sùng không nói gì, nhìn Mâu Văn với ánh mắt đầy ẩn ý. Xem ra Vương Tiên Hạc không hề nói với Mâu Văn rằng cô ấy là cố vấn pháp lý của Tạ Sùng.
Chuyện này xem ra cũng thú vị đấy.
“Người bạn đó có biết em đã kết hôn chưa?” Tạ Sùng hỏi tiếp.
“Em không nói, cô ấy cũng không hỏi. Cô ấy có quan hệ rất tốt với khách hàng của em, mỗi lần khách hàng có việc đều là cô ấy gọi cho em.”
“Khách hàng đó của em họ gì?”
“Họ Chử.”
Chân mày Tạ Sùng nhướng lên một cái nhưng không lên tiếng.
Mâu Văn vốn định hỏi Tạ Sùng một vài vấn đề về nghệ thuật, nhưng Tạ Sùng đã dụi mắt đi tắm rồi.
Mâu Văn lại vùi đầu vào máy tính.
Cô luôn như vậy, nếu có vấn đề chưa giải quyết xong cô sẽ tìm cách giải quyết cho bằng được, cô không muốn để dây dưa sang ngày hôm sau. Yêu cầu cải tạo đường ống khói trong nhà bếp của khách hàng là cực kỳ khó khăn, cô phải tính toán rõ ràng mọi thông số mới có thể đưa ra phương án hợp lý.
Cạnh tay cô đặt bút vẽ, giấy, tẩy, cô không ngừng vẽ rồi lại xóa, xóa rồi lại vẽ.
Tạ Sùng sau khi chuẩn bị xong xuôi thấy cô vẫn còn đang bận rộn, mồ hôi dầu trên trán sắp có thể dùng để xào rau được rồi, liền bảo cô: “Ngủ sớm đi em.”
“Vâng vâng.” Mâu Văn ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, mỉm cười nói với anh: “Chúc anh ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Thế nhưng Tạ Sùng vẫn đứng yên đó không nhúc nhích, cứ như thể còn chuyện gì chưa giải quyết xong vậy. Mâu Văn ngơ ngác nhìn anh, hỏi: “Vẫn chưa đi ngủ sao?”
Sắc mặt Tạ Sùng không được tốt lắm, ừm một tiếng rồi bỏ đi.
Tạ Sùng đi ngủ, còn Mâu Văn bận rộn mãi đến hai giờ sáng, sợ làm phiền Tạ Sùng ngủ nên cô sang phòng phụ. Cô thường xuyên ngủ một mình, cũng chẳng biết tại sao, công việc cứ làm mãi không hết, thỉnh thoảng nửa đêm mới có linh cảm, vừa thức là mất cả đêm luôn. Cô từng trò chuyện với Tiểu Cố về vấn đề này, Tiểu Cố nói cái nghề này của họ, ai mà không thức đêm thì đúng là thần tiên rồi.
Nhưng bất kể ban đêm cô ngủ lúc mấy giờ, sáng hôm sau tám rưỡi cô vẫn sẽ mở mắt.
Cô muốn làm bữa sáng, đủ loại bữa sáng khác nhau. Nếu bữa sáng trong ngày được ăn ngon, cô sẽ thấy rất hạnh phúc. Cô cực kỳ cố chấp với việc nấu nướng. Có lẽ là vì khi đứng trong bếp, cô lại nhớ về Nha Khắc Thạch xa xôi, nhớ về tiệm bánh bao ở Nha Khắc Thạch và dáng vẻ bận rộn không ngừng của mẹ.
Sáng hôm sau cô mở mắt sớm hơn một chút, nhưng cô không vào bếp.
Tạ Sùng vẫn đang ngủ, chợt cảm nhận được một cơ thể thơm tho, mềm mại chui vào trong chăn. Trong chăn phồng lên thành hình người, cô loay hoay làm gì đó ở bên trong.
Tạ Sùng dụi mắt cười, kéo cô từ trong chăn ra. Mâu Văn bĩu môi xin lỗi: “Em xin lỗi nhé, hôm qua em bận quá. Lúc nãy mới nhớ ra chúng ta đã hẹn tối qua sẽ làm. Xin lỗi anh nhiều nhiều.”
Cô đưa tay lên làm tư thế vái lạy cầu xin Tạ Sùng tha thứ, Tạ Sùng cố ý “hừ” một tiếng, bảo sáng nay làm bù cho tối qua, còn tối nay vẫn tiến hành như bình thường.
“Được!” Mâu Văn vui vẻ hẳn lên, định rúc vào trong chăn tiếp thì lại bị Tạ Sùng lôi ra, anh cười hỏi: “Em làm gì thế?”
“Dịch vụ báo thức! Em cung cấp dịch vụ báo thức cho anh.”
“Em đâu biết làm.” Tạ Sùng lật người đè cô xuống giường, còn anh thì nhảy xuống sàn đi vào phòng vệ sinh. Mâu Văn nghe thấy tiếng vệ sinh cá nhân bên trong, biết Tạ Sùng lại bắt đầu một chuỗi thủ tục: đánh răng, tắm rửa, tay phải rửa thật sạch.
Anh là một người rất sạch sẽ, bất kể sáng hay tối đều phải tắm rửa sạch sẽ. Tắm rất lâu.
Mâu Văn đợi đến mức buồn ngủ luôn.
Cô ôm chăn mơ màng ngủ thiếp đi, thậm chí còn mơ thấy một giấc mơ, nhưng mơ thấy gì cô cũng hoàn toàn không nhớ rõ.
Trong lúc ngủ mơ, cô cảm thấy có người chui vào trong chăn, ngay sau đó là một thứ gì đó mát lạnh, mềm mại chạm vào người mình, cô thoải mái tỉ tê một tiếng rồi khẽ mở mắt, vén một góc chăn nhìn Tạ Sùng.
Anh ngẩng đầu nhìn cô, trông như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.
Mâu Văn không tự nhiên cựa quậy một cái, Tạ Sùng mắng yêu cô: “Ngủ đi! Không phải em thích ngủ lắm sao?”
Ngủ thế quái nào được!
Tấm chăn nhấp nhô theo nhịp thở dần trở nên hỗn loạn của cô. Lúc này cô lại cảm thấy Tạ Sùng chẳng hề xa vời chút nào, anh ở ngay sát bên cô, gần đến mức chẳng còn kẽ hở.
Chuyện này khiến Mâu Văn cảm thấy sảng khoái khắp người.
Bây giờ ngoài việc thích nấu ăn, cô lại có thêm một thứ yêu thích nữa. Gặp được ngày như thế này, cả hai đều không vội vã ra ngoài, cứ thế nghiêm túc làm một trận, quả thực vô cùng khoan khoái.
Mâu Văn mặc chiếc áo phông rộng thùng thình của Tạ Sùng đi vào bếp, bắt đầu làm bữa sáng cho hai người. Cô vẫn ngân nga hát, cơ thể khẽ đung đưa. Hôm nay cô định làm bữa sáng kiểu Tây, vì dạo này đang thiết kế bếp Tây cho khách hàng nên cô tiện thể nghiên cứu luôn, thấy bữa sáng nước ngoài cũng hay hay, qua tay cô cải biên chắc chắn sẽ rất ngon.
Chuông cửa reo, Tạ Sùng đi ra mở cửa.
Mâu Văn hỏi: “Ai vậy?”
Tạ Sùng đáp: “Không ai cả.” Nói rồi đi ra ngoài.
Một lúc sau Mâu Văn chạy tới trước cửa sổ, thấy Tạ Sùng đang đứng dưới lầu cùng một nam một nữ. Hai người đó Mâu Văn chưa từng gặp bao giờ, nhưng có thể tìm đến tận nhà thì chắc hẳn là bạn của Tạ Sùng rồi.
Cô cứ thế áp mặt vào cửa sổ, thấy Tạ Sùng nói chuyện với họ bằng vẻ mặt nghiêm nghị, nói những gì cô không rõ. Cô cảm thấy dường như họ đang cãi nhau, ngay sau đó người đàn ông kia liếc mắt nhìn về phía cửa sổ mà cô đang đứng một cái.
Mâu Văn hốt hoảng lùi lại một bước, cứ như sợ bị người ta nhìn thấy vậy.