Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 28: Họ: Thân mật và ngây ngô

Cuối xuân, màn đêm dày đặc. Bầu trời lại sạch sẽ tinh khôi, màu xanh thẫm phủ một tầng sương trắng nhàn nhạt như khói. Đêm như thế này rất giống Nha Khắc Thạch.

Mâu Văn ngồi trên bệ cửa sổ lớn trong phòng ngủ của Tạ Sùng, tóc còn ướt sũng, nước nhỏ tí tách xuống vạt áo trước ngực. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước ào ào, mặt Mâu Văn đỏ bừng, trong lòng vừa tò mò vừa ngượng ngùng, rón rén bước tới muốn nghe xem bên trong đang làm gì.

Tạ Sùng vừa tắm xong, nhìn thấy trên ô kính mờ nhỏ ở cửa phòng tắm hiện lên một cái bóng lén lút, liền đi tới mở phắt cửa ra.

Mâu Văn sợ đến mức lùi bật lại một bước, kinh ngạc nhìn phần thân trên tr*n tr** của anh. Nhìn xong mới nhớ ra không được nhìn không được nhìn, đưa tay che mắt một cách tượng trưng.

Tạ Sùng bị cô làm cho tức cười, mặc áo choàng tắm rồi đi cạo râu.

Mâu Văn bỏ tay xuống rồi đi theo, đứng tựa ở cửa, nghiêng nửa người nhìn anh: “Sao buổi tối anh lại cạo râu? Vậy sáng mai còn phải cạo nữa không?”

Vốn dĩ Tạ Sùng không cạo râu vào buổi tối, chỉ là muốn tìm việc gì đó để làm. Mâu Văn hỏi như vậy, anh đáp: “Một ngày anh cạo mười lần.”

“Mọc nhanh vậy sao?” Mâu Văn lại hỏi.

Tay cầm dao cạo của Tạ Sùng khựng lại, trong lòng không nhịn được mắng một câu, xoay người đóng cửa phòng tắm. Bị nhốt ngoài cửa, Mâu Văn vẫn kiên trì không chịu bỏ cuộc, nhỏ giọng gõ cửa: “Em muốn xem anh cạo râu.”

Tạ Sùng không để ý tới cô, lúc đi ra mới hỏi Mâu Văn: “Em không sấy tóc à?”

“Máy sấy ở phòng tắm phụ nhà anh… hỏng rồi.” Mâu Văn nói: “Em đang sấy thì nó chập điện.”

“Cái máy sấy đó không phải em mua à?” Tạ Sùng hỏi.

“Thật sự không phải. Bọn em không cung cấp dịch vụ mua máy sấy.” Mâu Văn nghiêm túc trả lời.

Tạ Sùng nghiêng người ra hiệu cho cô vào phòng tắm chính sấy tóc, anh muốn uống chút gì đó.

Đi ra ngoài, anh thấy hành lý của Mâu Văn vẫn chưa mở ra, mà yên lặng dựng trong góc. Chỉ có một chiếc balo mở hé, chắc là đựng quần áo thay tạm của cô.

Đồ của cô rất ít.

Ban ngày anh giúp cô chuyển nhà, nhìn thấy hành lý đặt trên chiếc giường nhỏ của cô, vậy mà chỉ chiếm một phần ba diện tích. Còn những món quà anh từng tặng cô, lại được cô cẩn thận để riêng trong một chiếc thùng. Giữa từng hộp nhỏ đều chèn giẻ cũ hoặc miếng xốp.

“Mấy thứ này không được làm hỏng đâu, hỏng rồi em sẽ đau lòng lắm.” Mâu Văn ôm chiếc thùng quà nói: “Trước đây em từng tưởng tượng, sẽ dùng những món này trong một ngôi nhà đẹp, an toàn, có thể ở lâu dài.”

“Hỏng thì mua lại được.” Tạ Sùng nói.

“Không giống nhau.”

Dì chủ nhà của cô chắc cũng đã lớn tuổi rồi, lúc bàn giao phòng cứ nhìn cô và Tạ Sùng đầy ẩn ý, không biết trong đầu đang viết ra câu chuyện ly kỳ thế nào nữa.

Hành lý của cô ít đến mức như có thể rời đi bất cứ lúc nào.

Nhưng cô lại tìm sẵn chỗ đặt máy tính của mình, để ngay trên bàn trong phòng làm việc của anh. Chiếc máy tính nặng nề, bên cạnh còn đặt mấy quyển sách chuyên ngành.

Mâu Văn sấy tóc xong đi ra thì thấy Tạ Sùng đang đi đi lại lại trong phòng khách, giống như một con thú đang tuần tra lãnh địa của mình.

“Sao em còn chưa dọn hành lý?” Tạ Sùng hỏi.

“Em không biết nên để ở đâu…” Mâu Văn đáp.

“Nhiều phòng như vậy em thích phòng nào thì chọn phòng đó, không biết để đâu là sao? Nhà rộng thế này còn không chứa nổi chút hành lý của em à?” Tạ Sùng chỉ tay: “Dọn ngay bây giờ.”

“Được.”

Mâu Văn chọn căn phòng ngủ phụ lớn nhất. Cô rất thích căn phòng đó. Khi sửa nhà, Tạ Sùng nói để cô tự quyết định nên cô đã dùng rèm hoa nhí.

Cô thích rèm hoa nhí. Những lúc nắng đẹp, tấm rèm như phát sáng, mơ hồ dịu dàng.

Tạ Sùng đứng ở cửa nhìn cô dọn hành lý.

Trong vali của Mâu Văn không có lấy một bộ quần áo đắt tiền. Chỉ vì tuổi trẻ vô địch, mặc gì cũng đẹp nên không hề trông rẻ tiền.

Chính cô lại rất thích chúng, lúc treo quần áo còn khe khẽ hát, tâm trạng vô cùng tốt.

Tạ Sùng hỏi cô có muốn uống chút rượu không, cô nói được, rồi hỏi như vậy có gọi là “rượu giao bôi” không. Tạ Sùng đáp đây gọi là rượu chặt đầu*.

*Rượu mà trong phim lúc chặt đầu sẽ phun vào kiếm ấy =)))

Anh mở một chai vang đỏ, ngồi trên sofa uống cùng cô.

Mỗi người chiếm một đầu sofa. Uống một lúc, Mâu Văn liền nhích dần về phía anh.

Tạ Sùng đặt chân lên đùi cô, hơi dùng sức một chút, lại “đưa” cô trở về chỗ cũ.

“Làm gì vậy!” Mâu Văn không vui: “Bình thường không cho hôn, kết hôn rồi cũng không cho hôn là sao?”

Tạ Sùng cứ nhìn thẳng cô như vậy, muốn biết cô muốn hôn anh, mang theo bao nhiêu phần chân thành.

Mâu Văn cũng nhìn anh.

Cô học theo ánh mắt của anh, cố làm dữ dằn hơn, bá đạo hơn, như muốn ăn thịt người hơn, nhưng cô học không nổi. Cô không làm được như anh. Chỉ cần nhìn anh là cô lại muốn cười.

Cô cảm thấy rất vui vẻ. Giống như những cô gái trong anime nhìn thấy con trai thì mắt nổi đầy tim hồng vậy. Cô hoàn toàn không kiềm chế nổi niềm vui ấy.

Nhìn căn nhà này cô cũng thấy vui. Nhà cửa rộng rãi sáng sủa, thứ gì bên trong cũng đẹp. Mâu Văn thậm chí đã nghĩ: Ngày mai cô sẽ đi chợ hoa, mua thật nhiều cây cỏ hoa lá cùng mấy món đồ nhỏ xinh về trang trí thêm cho nơi này.

Cô cười ngốc nghếch, cố chen tới trước mặt Tạ Sùng, cưỡng ép ngồi đối diện trên đùi anh.

Men rượu bắt đầu ngấm, đầu cô hơi choáng. Lúc nhìn Tạ Sùng lại càng thấy anh thuận mắt, càng thấy đẹp trai hơn. Giống như có thứ gì đang khẽ cào vào trái tim cô, từng chút từng chút một, mềm mại mà ngứa ngáy.

“Tạ Sùng, Tạ Sùng.” Cô nâng mặt anh, cười ngốc nghếch gọi tên anh. Thực sự quá thích nên không nhịn được hôn lên môi anh.

Đôi mắt cô cong cong vì cười.

Cuối cùng Tạ Sùng cũng đưa tay ôm lấy cô. Cánh tay còn chưa dùng sức, cô đã tự động dựa sát về phía anh thêm vài phần.

Ánh mắt anh trở nên sâu hơn.

Cô cảm thấy mình như ngồi phải thứ gì đó, cấn đến mức hoảng hốt, lẩm bẩm: “Cái gì vậy?” Cô định đưa tay sờ thì bị anh giữ lại. Cánh tay anh dùng sức thêm chút nữa, ép cô ngồi vững trên đùi anh. Ánh mắt anh càng thêm sâu thẳm.

Mâu Văn khẽ kêu lên một tiếng, môi đã bị Tạ Sùng chặn lại.

Hương rượu nhàn nhạt trong miệng anh theo đầu lưỡi lan sang môi cô. Cô không nhịn được m*t nhẹ một cái, nhưng đầu lưỡi lại bị anh cuốn lấy.

Cô càng lúc càng choáng váng, cảm thấy đâu đâu cũng kỳ lạ, mơ hồ nói: “Tạ Sùng, em không thoải mái, em khó chịu quá…”

Tạ Sùng dừng lại sờ trán cô. Không nóng, nhưng hai má cô lại rất nóng. Cô kéo tay anh, không biết nên đặt ở đâu, cuối cùng lại đưa vào trong áo ngủ mình.

Anh cúi đầu nhìn phần trước áo nhô lên như hai ngọn núi nhỏ. Lòng bàn tay anh nóng đến vậy, khiến cô không nhịn được khe khẽ ưm một tiếng.

Vẫn không thoải mái.

Nhưng cô lại không nói rõ được rốt cuộc không thoải mái ở đâu.

Ngặt nỗi Tạ Sùng lại không thành thật, nhích lên một chút, cô “a” một tiếng rồi đổ vào vai anh. Cô cảm nhận được anh. Lúc này mới nhớ tới những thứ giáo viên từng giảng trong tiết Sinh học, hoàn toàn hiểu đó là gì.

Cô thậm chí không cần chạm vào cũng nhận ra sự tồn tại đầy to lớn kia. Trong đầu cô loạn tung cả lên, chợt nhớ tới lúc làm nội thất đặt riêng phải vừa khít từng chút một, chiếc tủ quá lớn sẽ không thể nhét vào khoảng trống nơi góc nhà.

Vậy còn anh thì sao? Có được không? Cô thử ước lượng một chút, nhưng lại không biết cách, bèn hơi bực bội tức giận: “Cái gì vậy! Anh là người gỗ à?”

Câu nói này chọc giận Tạ Sùng. Anh đột ngột bế cô lên đi về phía phòng ngủ. Điện thoại anh đúng lúc reo vang, anh đưa tay định ném đi, nhưng Tỳ Hưu Nhỏ lại bỗng tỉnh táo ngăn anh: “Cái này không được ném đâu! Đắt lắm đó!”

Anh đặt cô lên giường, hít sâu hai lần mới miễn cưỡng điều chỉnh lại hơi thở rối loạn, khó chịu nghe máy: “Gì?”

Đầu dây bên kia, Tiền Tụng cười hề hề đầy ám muội, vừa định hỏi gì đó thì đã bị Tạ Sùng cúp máy rồi tắt nguồn luôn.

Động tác cởi áo ngủ của Tạ Sùng vô cùng thô bạo, gần như muốn giật đứt hết cúc áo. Anh ném đại quần áo sang một bên rồi đến bên Mâu Văn.

Mâu Văn mơ màng nhìn anh.

Anh cũng ngơ ngác nhìn Mâu Văn.

Không biết ai bắt đầu trước, môi họ lại chạm vào nhau. Nụ hôn giống như một cơn mưa phùn, tí tách rơi lên người. Vì căng thẳng, trên da Mâu Văn nổi lên một lớp da gà li ti. Cô nhỏ giọng nói “lạnh”, chiếc chăn liền phủ kín lấy họ.

Tạ Sùng cảm thấy mình như một quả bóng bị bơm hơi quá mức, cả người sắp nổ tung rồi.

Trong chăn truyền ra giọng Mâu Văn như sắp khóc: “Chậm một chút.” Cô nói: “Chậm thôi. Không phải ở đó… ưm…”

Chỉ là một khoảnh khắc hết sức bình thường như vậy, thế giới tối tăm của cô bỗng bị thứ gì đó xuyên thủng, ánh sáng mãnh liệt ào vào.

Đau. Cô sắp khóc rồi: “Đau.”

Tạ Sùng chắc chắn không yêu cô, nếu không tại sao cô lại đau như vậy? Cô bắt đầu nức nở, khóc nấc lên. Tạ Sùng không dám tiếp tục nữa, kéo chăn xuống, dưới ánh đèn ngủ yếu ớt, anh nhìn thấy nước mắt cô chảy từ khóe mắt xuống tóc mai.

Anh lập tức cảm thấy mình đã làm sai điều gì đó, nếu không tại sao cô lại khó chịu như vậy?

Theo bản năng anh muốn lùi ra, nhưng cô lại ôm lấy anh.

“Đừng cử động.” Cô nói: “Anh đừng đi.”

Anh không cử động, cũng không đi, không biết nên làm thế nào mới phải. Cô cứ ngấn nước mắt nhìn anh như vậy, đôi mày hơi nhíu lại, tự mình thử dò dẫm một chút, rất nhẹ nhàng.

“Như vậy sao?” Anh học theo cô, khẽ hỏi: “Như vậy em sẽ dễ chịu hơn à?”

Mâu Văn gật đầu.

Bàn tay anh che lên đôi mắt ngấn lệ của cô, còn mắt anh lại nhìn chằm chằm môi cô. Miệng cô thành thật hơn nước mắt nhiều, hàm trên cắn nhẹ môi dưới, cổ họng phát ra tiếng ngân nga khe khẽ.

Anh dần hiểu ra rồi.

Anh mạnh thêm một chút, môi cô sẽ buông ra; anh nhẹ hơn một chút, môi cô lại khép lại. Mà đầu lưỡi cô giữa đôi môi hé mở kia lúc ẩn lúc hiện.

Anh đổ rất nhiều mồ hôi.

Mồ hôi anh nhỏ xuống môi cô, cô theo bản năng đưa đầu lưỡi ra đón lấy, lại bị anh cướp mất đầu lưỡi. Anh bắt đầu mất kiểm soát, cô dùng sức đẩy anh ra, khóc càng dữ hơn.

Cô không biết vì sao mình lại khóc. Cảm giác khó chịu ban đầu đã biến mất, thay vào đó là một cảm giác kỳ diệu khác. Cảm giác ấy khiến cô sợ hãi, cô cảm thấy mình sắp chết rồi. Vừa ra sức đánh anh, đẩy anh, vừa lập tức ôm chặt lấy anh.

Cô cảm thấy cô không còn là chính cô nữa.

Âm thanh cô phát ra không giống cô. Việc cô bị anh khống chế cũng không giống cô. Cơ thể cô không nghe theo chỉ huy của não, tự run rẩy, cũng không giống cô chút nào.

Cô không biết mình bình tĩnh lại từ lúc nào. Khi bình tĩnh lại, cô quay đầu nhìn Tạ Sùng, anh dường như vẫn luôn bình tĩnh như thế.

“Có phải em uống nhiều quá rồi không?” Cô nói: “Tạ Sùng, em chóng mặt.”

Tạ Sùng im lặng xuống giường lấy nước cho cô.

Trong cốc anh mang tới còn cắm một chiếc ống hút. Cô hiếm khi yếu đuối như vậy, dùng ống hút uống liền nửa cốc nước.

Tạ Sùng nhìn đôi mắt khóc sưng của cô, hỏi cô: “Đau đến vậy sao?”

“Gì cơ?” Mâu Văn không hiểu anh đang hỏi gì, ngơ ngác đáp lại.

“Không có gì.” Tạ Sùng không nói thêm nữa.

Anh mặc áo ngủ rồi nằm thẳng xuống giường. Nghe thấy bên cạnh có tiếng sột soạt, quay đầu nhìn thì thấy Mâu Văn đang mặc quần áo.

Ánh đèn ngủ mờ nhạt chiếu lên nửa thân người cô, mái tóc rối ánh lên một tầng sáng dịu dàng.

Anh cứ thế nhìn cô, nhìn cô mặc xong quần áo. Tưởng rằng cô sẽ nằm xuống, ai ngờ cô lại muốn xuống giường.

“Em đi đâu?” Anh hỏi.

“Em sợ anh ngủ không ngon.” Mâu Văn nói: “Em sang phòng ngủ phụ ngủ.”

Cô không biết phải đối mặt với anh thế nào. Cô vốn nghĩ sau khi kết thúc giữa họ sẽ có vài câu trò chuyện. Sở Lăng từng nói, lần đầu tiên của cô ấy với anh A kết thúc xong, hai người đã cùng nói chuyện rất lâu.

Mâu Văn hỏi họ nói gì.

Sở Lăng có chút ngượng ngùng: “Thì nói xem có ổn không, lần sau thế nào… thích một người thì đương nhiên sẽ để ý cảm nhận của đối phương rồi.”

Mâu Văn cũng muốn nói chuyện với Tạ Sùng. Cô vốn đã nghĩ sẵn chủ đề rồi, nhưng lại cảm thấy Tạ Sùng không muốn nói. Trông anh bị động như thế.

Thậm chí cô còn cảm thấy anh đang ép bản thân phải chấp nhận mối quan hệ như thế này với cô.

Mâu Văn trằn trọc không ngủ được.

Tạ Sùng trằn trọc không ngủ được.

Cả hai đều mở mắt lắng nghe động tĩnh bên ngoài, muốn nghe thử xem người bất ngờ xông vào cuộc đời mình sau lần thân mật đầu tiên sẽ có phản ứng gì. Nhưng bên ngoài rất yên tĩnh.

Cả đêm đều rất yên tĩnh.

Tạ Sùng không biết mình ngủ từ lúc nào. Lúc mở mắt đã là chín giờ. Khi đi lấy nước, anh nghe thấy trong bếp vang lên tiếng dầu chiên xèo xèo, đầy hơi thở nhân gian khác thường.

Trái tim anh lập tức như được ánh vàng xuyên thấu, ấm áp vô cùng. Anh chậm rãi đi tới bếp, thấy Mâu Văn đang làm bữa sáng.

Trong chiếc nồi men sứ nhỏ đang nấu một nồi cháo sôi ùng ục, trên bàn bếp bày hai đĩa thức ăn nhỏ phối màu rất đẹp, còn chiếc chảo phẳng nhỏ thì một nửa đang rán sủi cảo, nửa còn lại rán trứng.

Cô thì sao, búi tóc cao trên đỉnh đầu, vài sợi tóc rơi bên cổ. Tai đeo tai nghe, điện thoại nhét trong túi đồ mặc ở nhà, không biết đang nghe bài hát gì mà cơ thể khe khẽ đung đưa theo nhịp.

Khi thức dậy, Mâu Văn bị một cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc nhàn nhạt bao phủ. Cô quên mất sự “lạnh nhạt” của Tạ Sùng tối qua, chỉ cảm thấy những ngày tháng thật đẹp đang mở ra trước mắt mình.

Cô muốn vun vén cuộc sống này cho thật tốt, muốn yêu Tạ Sùng thật tốt, cũng muốn yêu chính mình thật tốt.

Tạ Sùng bước tới vỗ vai cô một cái, cô giật mình quay đầu nhìn anh.

Râu anh đã mọc ra rồi, gương mặt vốn sạch sẽ nay lún phún màu xanh nhạt.

Cô tháo tai nghe xuống nói: “Quả nhiên anh phải cạo mười lần một ngày thật.”

“Một trăm lần.” Tạ Sùng khẽ hít mùi thức ăn: “Nàng tiên ốc.”

Mâu Văn cảm thấy trời sáng rồi, Tạ Sùng lại biến thành người không còn xa cách nữa. Cô nhích lại gần anh, nói: “Gãi nào.”

“Gì cơ?” Tạ Sùng hỏi.

Mâu Văn nhấc vai phải lên cố với ra sau tai phải. Chỗ đó hơi ngứa nhưng tay cô đang bận, không muốn động nên muốn Tạ Sùng giúp cô gãi ngứa.

“Tật xấu gì vậy.” Tạ Sùng vừa nói vừa đưa tay gãi nhẹ sau tai cô. Cô thoải mái thở hắt một tiếng, rồi phát hiện tay Tạ Sùng vẫn chưa rời đi.

Đầu ngón tay anh bóp nhẹ d** tai cô, ch*m r** v**t v*.

Mâu Văn lập tức đỏ bừng mặt, không đoán được Tạ Sùng muốn làm gì, đứng yên không dám cử động. Cảm nhận được d** tai bị đôi môi mềm ẩm của anh ngậm lấy, cô theo bản năng co vai lại, dựa sát vào lòng anh hơn.

Vòng ôm của anh rộng lớn đến vậy, ấm áp đến thế.

Mâu Văn nhắm mắt lại.

“Khét rồi.” Tạ Sùng nói: “Khét tới nơi rồi.” Anh bật cười xoay người đi mất. Vì trong căn bếp có thêm hơi người mà tâm trạng cực kỳ tốt, thậm chí còn huýt sáo.

Nhà.

Bà nội và bà ngoại đều nói bố mẹ anh không phải kiểu người biết sống tử tế, chỉ biết kiếm tiền, chẳng chịu tạo dựng cho con một ngôi nhà đàng hoàng.

“Nhà được tạo dựng nên sao?” Hồi nhỏ anh từng hỏi.

“Đương nhiên rồi.” Bà nội nói: “Giống như xây nhà ấy, từng viên gạch từng mảnh ngói dựng nên một căn nhà nhỏ; nhà cũng vậy, hai người, một mái nhà, nấu cơm trò chuyện…”

Tạ Sùng nghe tiếng động trong bếp, ngửi thấy mùi cháo gạo thơm ngọt, cảm thấy mình đã có nhà rồi. Anh không biết phải tạo dựng một mái nhà như thế nào, nhưng anh biết “xây nhà” phải tốn tiền, vì vậy anh quyết định giao việc này cho Mâu Văn làm. Cô thông minh như thế, chắc chắn giỏi hơn anh.

Khi trên bàn ăn đã bày đầy bữa sáng, Tạ Sùng đưa cho Mâu Văn một tấm thẻ.

“Đây là gì vậy?” Mâu Văn hỏi.

“Tiền sinh hoạt.” Tạ Sùng nói: “Mỗi tháng anh sẽ chuyển vào đó năm mươi nghìn tệ, không đủ thì nói với anh.”

“Bao nhiêu?” Mâu Văn không dám tin hỏi lại.

“Năm mươi nghìn tệ.” Tạ Sùng nói: “Em không cần mua đồ lớn gì cả, nếu cần thì nói với anh là được. Năm mươi nghìn tệ này là tiền sinh hoạt, không đủ cứ nói với anh. Anh cũng không biết bao nhiêu mới đủ.”

Năm mươi nghìn tệ. Trời ơi. Mâu Văn gần như muốn khóc: Cô đi làm chưa tới một năm, mỗi tháng mệt chết đi sống lại cũng chưa từng kiếm được năm mươi nghìn tệ. Tính toán khổ sở lâu như vậy, tiền thưởng cuối năm mới được bảy mươi nghìn tệ. Sao Tạ Sùng lại hào phóng thế chứ.

Thấy cô không có phản ứng, Tạ Sùng nói: “Nếu em không muốn nhận, cảm thấy anh đang sỉ nhục…”

Mâu Văn lập tức đè tay anh đang định thu thẻ lại, nói: “Đủ rồi đủ rồi.”

Cô nhớ tới lời Sở Lăng từng nói với mình: Hai người đang cùng nhau vun đắp tình cảm, anh ấy bỏ tiền, còn cậu bỏ ra thứ khác. Mâu Văn đã chấp nhận suy nghĩ này rồi. Tạ Sùng bỏ tiền, còn hiện tại cô sẽ cải tạo nhà của họ.

Cô yên tâm nhận lấy.

Ăn sáng xong Tạ Sùng phải ra ngoài, Mâu Văn đi theo sau nhìn anh mặc quần áo. Trước đây cô tưởng mỗi lần anh ra ngoài đều phải tốn rất nhiều công sức phối đồ, tới hôm nay mới phát hiện anh chỉ tiện tay lấy quần áo trên giá xuống mặc vào. Tùy ý như vậy mà vẫn đẹp trai vô cùng.

Đẹp như một con công vậy.

Tạ Sùng mặc xong nhìn cô: “Đúng rồi, trong thẻ không chỉ có năm mươi nghìn tệ, còn để em mua quần áo.”

“Em không cần.” Mâu Văn nói.

“Em cần.” Tạ Sùng dừng một chút rồi nói: “Mua vài bộ đồ đẹp mà mặc. Đừng đi mua ở sở thú gì đó nữa, vào trung tâm thương mại, mua đồ có chất lượng.”

“Ồ.”

Anh đi rồi, trong nhà chỉ còn lại một mình Mâu Văn.

Cô đi đi lại lại trong căn nhà lớn này, có lúc còn nhảy chân sáo vài bước, đi khắp nơi từ trong ra ngoài thật lâu.

Đây là nhà của chúng mình.

Đây là nhà của mình và Tạ Sùng.

Trong lòng cô ngập tràn vui sướng, vui vẻ như một đứa trẻ.

Sau đó cô nghĩ: Tiếc là mình không thể ở nhà mỗi ngày, mình còn rất nhiều việc phải làm. Mâu Văn còn phải trang trí nhà cho anh Chử, bài đăng trên website của cô cũng bắt đầu có phản hồi, có người kết bạn QQ của cô. Cô còn phải học lái xe, còn phải đọc thêm sách chuyên ngành nữa…

Nhưng trước đó, cô muốn đi chợ hoa chim một chuyến.

Cô ngồi xe buýt ra ngoài, ánh nắng tháng ba rơi trên gương mặt cô, cô vẫn nghe nhạc rồi lim dim ngủ.

Những tháng ngày đẹp đẽ của cô cứ như thế chậm rãi, chậm rãi đến rồi.

Dường như Tạ Sùng cũng nghĩ như vậy.