Tạ Sùng cứ thế nhìn Mâu Văn, ánh mắt anh như muốn xuyên thấu tâm hồn cô để dò xét thật giả.
Rốt cuộc là chân tình giả ý, hay giả tình giả ý?
Mâu Văn đối diện với ánh mắt của Tạ Sùng, không một chút né tránh. Cô thích anh, thích một người không có khả năng thuộc về mình, chuyện đó chẳng có gì phải hổ thẹn. Thích một người vốn dĩ không bao giờ là điều đáng xấu hổ.
Đêm qua khi hôn anh, cũng có một khoảnh khắc cô như thế này, chẳng sợ hãi cũng chẳng lo âu. Có phải những chú cừu con hay bê con ở Nha Khắc Thạch đều như vậy không? Tạ Sùng thầm nghĩ.
Tạ Sùng chưa từng gặp chuyện nào như thế này.
Dĩ nhiên có nhiều người từng thích anh, rất nhiều là đằng khác. Họ bày tỏ tình cảm một cách nhẹ nhàng, tùy hứng; họ sẽ hỏi anh: Trai đẹp này, có muốn thử tìm hiểu nhau chút không? Hoặc thẳng thắn hỏi anh có muốn cùng ra ngoài ngồi một lát không. Sự từ chối của Tạ Sùng luôn dứt khoát: Xin lỗi, tôi không thích cô.
Đôi khi đối phương thiếu lịch sự hoặc nói những lời khiến Tạ Sùng phản cảm, anh sẽ đáp: Phiền cô soi gương lại đi.
Anh nghĩ nếu mình là một kẻ cực kỳ độc ác mà bảo Mâu Văn đi soi gương, có lẽ cô sẽ lôi ngay chiếc gương nhỏ ra soi thật, nghiêm túc tự ngắm nghía mình một hồi rồi quay sang hỏi anh: Rồi sao nữa?
Anh cũng có thể nói với Mâu Văn rằng “Tôi không thích cô”, nhưng anh thấy sợ. Tạ Sùng không có bạn bè, gặp được Mâu Văn là điều trân quý biết bao. Bản thân anh hiểu rõ, mỗi khi gặp Mâu Văn, lòng anh lại thấy đủ đầy, niềm vui cứ thế nảy nở từ sâu trong trái tim.
Chiều nay anh cũng từng nghĩ: Hay là cứ thế cắt đứt liên lạc với cô. Nhưng ngay khi ý nghĩ đó lóe lên, trái tim anh như bị thứ gì đó thắt chặt, vô cùng khó chịu.
Chiều nay Tiền Tụng cứ lì lợm ở nhà anh, gặng hỏi xem tối qua Tạ Sùng rốt cuộc đã đi đâu làm gì? Vì Tạ Sùng chưa bao giờ lỡ hẹn với anh ta. Tạ Sùng không nói thì anh ta không đi, còn đòi đặt cả đống đồ ăn, quyết ngồi cho lún cả ghế sofa nhà anh mới thôi.
Ồ đúng rồi, Tiền Tụng. Tiền Tụng vẫn đang ở trong nhà, anh ta vừa mới vào nhà vệ sinh, nói là phải giải quyết cho sạch bụng để lát nữa còn nhậu nhẹt linh đình với Tạ Sùng.
Tạ Sùng ra hiệu cho Mâu Văn đi ra ngoài, Mâu Văn không hiểu ý anh, thế là anh tiến lên một bước, nói khẽ: “Ra ngoài nói.”
“Tôi không…”
Mâu Văn chưa kịp nói hết câu, anh đã vươn một tay ôm ngang eo cô, nhấc bổng cô lên đưa ra ngoài, tay kia nhanh chóng đóng cửa nhà lại.
“Tôi không tiện nói chuyện trong nhà anh sao?” Mâu Văn hỏi.
“Không được. Nhà tôi có khách.” Tạ Sùng đáp. Lúc này thảo luận về nụ hôn đêm qua quả thực không phải thời điểm tốt, Tạ Sùng không muốn chuyện giữa mình và Mâu Văn bị người khác đem ra làm trò đàm tiếu, dù đó có là Tiền Tụng cũng không được.
Anh luôn cảm thấy đó là chuyện riêng của hai người, không nên để người khác phán xét.
“Cô về trước đi.” Tạ Sùng nói: “Tôi sẽ gọi cho cô.”
“Tôi không có số của anh, anh cũng không có số của tôi.” Mâu Văn bảo: “Điện thoại tôi mất rồi, số cũ không giữ được, số của anh tôi cũng mất luôn.”
Tạ Sùng nghe vậy liền nhìn Mâu Văn chăm chú: “Cô mua cái điện thoại y hệt sao?”
“Đúng, vì nó rẻ.” Mâu Văn thành thật: “Mấy cái điện thoại kia tôi xem rồi, đắt quá, mẫu này rẻ…” Mâu Văn nói xong liền cúi đầu, tủi thân bảo: “Tôi tra số làm việc của anh trong hệ thống công ty để gọi nhưng anh cúp máy. Tôi đến nhà tìm anh nhưng anh đều không có nhà. Tôi đã định để lại một mảnh giấy nhắn, nhưng lại biết rằng trong lòng anh, tôi chẳng quan trọng đến thế…”
“Tạ Sùng, tôi không biết phải làm thế nào mới là đúng mực. Thật đấy. Tôi không biết. Tôi chưa từng học, cũng chẳng ai dạy tôi cả…”
“Tôi hy vọng hôm qua mình không mạo phạm anh, thực sự xin lỗi. Tôi không hề say quá… tôi nhớ rõ hết… tôi không thể dùng cái cớ say xỉn để lấp l**m qua chuyện, như thế hèn hạ lắm… tôi…”
Cô mua lại một chiếc điện thoại y hệt vì nó rẻ. Tạ Sùng tin cô. Nhưng anh không tin những lời còn lại. Trên đời này, chỉ cần một người thực tâm muốn tìm một người khác, họ sẽ có muôn vàn cách.
Lòng anh như bị ngâm trong nước chanh, chua xót khôn nguôi. Anh lại thở dài: “Cho tôi số điện thoại mới của cô đi.”
Mâu Văn vui mừng khôn tả, cô suýt chút nữa thì nhảy dựng lên: “Tôi viết ra cho anh nhé.”
“Không cần. Đọc đi.”
“Anh nhớ được sao?”
“Nhớ được.”
“Hay là anh đưa cho tôi…”
“Nói số của cô đi.” Tạ Sùng cắt lời: “Ngay bây giờ.”
Mâu Văn đọc số của mình, Tạ Sùng gật đầu rồi đi về phía thang máy. Mâu Văn ngoảnh đầu nhìn cửa nhà Tạ Sùng, cô đoán có lẽ là một cô bạn nào đó đang ở trong nhà nên anh mới căng thẳng như vậy. Vừa không muốn cô nói nhiều, vừa không muốn đáp lại lời cô, nhưng không sao cả, những gì cần nói cô đã nói hết rồi.
Thang máy mở ra, Mâu Văn bước vào, cô cứ nhìn anh trân trân như vậy, muốn nghe anh nói thêm câu gì đó.
Cô thích nghe anh nói chuyện biết bao.
Tạ Sùng nói rồi.
Anh hất cằm về phía chân cô: “Dây giày tuột kìa.”
Cửa thang máy khép lại, anh thở phào một hơi dài.
Vừa đi đến cửa nhà, cửa đã mở toang, Tiền Tụng khoanh tay đứng đó nhìn anh đầy vẻ thích thú. Tạ Sùng biết anh ta đang đầy một bụng câu hỏi, liền bảo: “Câm mồm.”
Tiền Tụng trợn mắt, nhại lại không thành tiếng: Câm mồm.
Anh ta nghe rõ mồn một ở trong nhà vệ sinh nhé, có một cô nàng tìm đến tận cửa để tỏ tình! Mà lạ thật, sao cô nàng đó biết nhà anh nhỉ? Ngoài anh ta và Tưởng Vu, làm gì còn ai biết nhà anh đâu?
Tiền Tụng giận lắm.
Anh ta khoanh tay ngồi trên sofa, chân rung bần bật, mấy lần định mở miệng hỏi đều bị một câu “Câm mồm” của Tạ Sùng chặn đứng.
Anh ta hờn dỗi một lúc, biết tính Tạ Sùng nếu đã không muốn nói thì có cạy miệng bẻ răng anh cũng chẳng hé môi. Anh bạn này là vậy đấy: Bướng vô cùng.
Nếu là người không liên quan, Tạ Sùng đã nói rồi. Anh càng không nói, càng chứng tỏ đối phương không phải người bình thường.
Cuối cùng Tiền Tụng bảo: “Tôi chẳng cần biết cậu với cô nàng đó rốt cuộc có dây dưa gì, dù sao tôi cũng là bạn tốt nhất của cậu, điều này không thay đổi được đâu.”
“Ừ, không thay đổi được.” Cuối cùng Tạ Sùng cũng mở miệng, anh rất biết cách đối phó với Tiền Tụng: “Vị trí của cậu không ai lay chuyển được đâu.”
Tiền Tụng được đà đắc ý, bèn nhại lại giọng Mâu Văn: Biết anh không thích tôi, tôi thích anh, không sao cả.
Tạ Sùng ném chiếc gối tựa vào người Tiền Tụng, chính anh cũng không nhận ra mặt mình đã đỏ bừng lên từ lúc nào.
Tiền Tụng cười đến mức đau cả bụng.
Mâu Văn rời khỏi nhà Tạ Sùng mà thấy lòng nhẹ bẫng. Tối nay cô ăn hơi nhiều, giờ vẫn chưa tiêu hết. Chẳng biết đi đâu, cô bèn đến sân vận động Đại học Nhân dân chạy bộ.
Cô một mình chạy bảy cây số trong gió đêm.
Vừa chạy vừa nhớ lại cái ngày Tạ Sùng cùng cô chạy bộ.
Cô cũng giống như bao cô gái khác: một khi đã yêu ai đó, sẽ ảo tưởng rằng mọi thứ trên thế giới này đều liên quan đến người ấy, liên quan đến cả hai. Nỗi nhớ nhung cứ trào dâng từng đợt, khiến trái tim như đau thắt lại.
Khi về đến nhà, cô kinh ngạc thấy Sở Lăng đã về rồi!
Sở Lăng bảo chuyến bay này rẻ nhất nên cô ấy về ngay chẳng chần chừ. Sở Lăng còn mua cả vịt Châu Hắc Áp cho Mâu Văn.
Cô ấy cố ý đến tận cửa hàng để mua, cổ vịt, cánh vịt, xương đòn vịt để rời trong túi nilon, trông có vẻ hơi lôi thôi nhưng Sở Lăng bảo: “Mâu Văn, cậu ăn mau đi, người Vũ Hán đều thích ăn món này lắm.”
Thời đại học Mâu Văn từng được ăn món này do bạn học người Vũ Hán mang đến, cũng đựng trong túi nilon như vậy, chỉ là sau chuyến tàu dài đằng đẵng, về đến trường vị đã nhạt đi ít nhiều, nhưng vẫn vô cùng ngon lành.
“Làm tí không?” Sở Lăng lấy ra hai lon bia nhỏ, mời Mâu Văn uống một chút. Mâu Văn bảo: “Thế cậu đợi tớ đi trộn đĩa nộm nhé.”
Cô lấy chút đồ còn sót lại trong tủ lạnh: dưa chuột, xà lách, lạc luộc, đậu phụ, trộn một đĩa nộm cấp tốc để uống chút bia cùng Sở Lăng.
Hai người khoanh chân trên ghế, mỗi người gặm một cái xương đòn vịt, vừa gặm vừa vênh ngón tay út.
“Ngon quá đi.” Mâu Văn khen: “Sao lại có thứ ngon thế này nhỉ?”
“Tớ cũng thấy ngon, còn tào phớ ngọt cũng ngon nữa, tiếc là không mang về được. Mang về là mất ngon ngay.” Sở Lăng nói: “Mâu Văn, đi công tác thích cực, tớ mê đi công tác lắm.”
“Tớ cũng muốn được đi như cậu, cậu được đi khắp nơi, giỏi thật đấy. Ngoài Nội Mông ra, tớ mới chỉ đi mỗi Thiên Tân với Bắc Kinh… Tớ cũng muốn được đi đây đi đó nhìn ngắm cho biết…” Mâu Văn vừa gặm xương vịt vừa nói: “Trước đây tớ chỉ thấy các kiến trúc khắp thế giới qua sách vở, mỗi nơi một vẻ, tớ rất muốn tận mắt xem chúng ngoài đời thực ra sao…”
“Đẹp lắm.” Sở Lăng bảo: “Có cơ hội chúng mình cùng đi, đi khắp thế gian.”
“Đi khắp thế gian. Cạn ly.”
Uống một ngụm bia, Sở Lăng hơi ngượng nghịu nói: “Mâu Văn… tớ có một bí mật muốn kể cho cậu nghe…”
“Gì thế?”
“Tớ yêu rồi.” Sở Lăng không giấu nổi niềm hạnh phúc trong lòng. Cô ấy mỉm cười nhìn Mâu Văn, chờ đợi phản ứng từ cô.
Răng Mâu Văn đang c*m v** miếng xương đòn, dừng lại, mắt trợn tròn, rồi cô không kìm được mà nhún nhảy trên ghế: “Á…” Cô khẽ hét lên: “Sở Lăng! Sở Lăng! Cậu có thích anh ấy không! Có thích không?”
Sở Lăng gật đầu lia lịa, khóe môi như muốn vểnh tận lên trời: “Thích chứ! Tớ thích anh ấy!”
Chàng trai mà Sở Lăng thích Mâu Văn đã từng gặp.
Đó là một chàng trai vô cùng giản dị, sạch sẽ, lương thiện và thông minh. Sở Lăng bảo anh ấy có bộ não quyến rũ nhất thế giới, bảo là những dòng code dưới bàn tay anh ấy có thể giải quyết bất kỳ việc khó khăn nào.
Sở Lăng gọi anh ấy là anh A.
Anh A giỏi lắm, anh ấy tinh thông mô hình dữ liệu lớn, được công ty cử đi Boston trao đổi. Anh ấy gọi điện xuyên đại dương cho Sở Lăng, nói rằng: “Em có cây bút tài hoa nhất thế gian, còn anh có những dòng code lợi hại nhất thế giới này, văn chương của em và code của anh, vốn dĩ sinh ra là để dành cho nhau.”
Sinh ra để dành cho nhau cơ đấy!
Mâu Văn nghe xong mà muốn phát khóc. Khi một chàng trai dân kỹ thuật dành trọn cho bạn sự lãng mạn, thì sự lãng mạn đó chắc chắn đã vượt qua mọi ranh giới của lý tính và trí tưởng tượng.
Đẹp quá đi mất!
Sở Lăng vừa kể vừa hạnh phúc lau nước mắt: “Mâu Văn, tớ nghĩ chúng tớ sắp có một ngôi nhà ở Bắc Kinh rồi.”
“Thật sao!” Mâu Văn lại sắp hét lên, Sở Lăng nói tiếp: “Mâu Văn nghe tớ nói này, hai đứa mình quen nhau mấy năm rồi, hiểu rõ tính nhau. Tớ với anh ấy vẫn luôn từ từ tìm hiểu, giờ thì đã tỏ tường rồi, chúng tớ thậm chí còn muốn kết hôn ngay.”
Mâu Văn gật đầu: “Cưới đi, cưới nhanh đi! Tớ thấy anh ấy là người tốt.”
“Chúng tớ sẽ mua nhà…”
“Mua!”
“Trước đó, chúng tớ sẽ dọn về sống chung…”
“Sống!”
Mâu Văn hào hứng xoa tay, cứ như chính cô mới là người đang yêu vậy. Cô hoàn toàn chìm đắm trong hạnh phúc của Sở Lăng mà chưa hiểu ý Sở Lăng. Sở Lăng thở dài: “Mâu Văn, nếu tớ sống chung với anh ấy, tớ sẽ không thể ở cùng cậu nữa…”
Mâu Văn “hả?” một tiếng, rồi lắc đầu bảo: “Kệ chứ! Tớ đâu có lưu lạc đầu đường xó chợ đâu mà lo! Tớ thuê chỗ khác! Cùng lắm tớ lại về ở giường tầng, giường tầng cho rẻ!”
Tất nhiên Sở Lăng không cho phép chuyện đó.
Cô ấy là người có tâm hồn tinh tế, nghề cầm bút khiến cô ấy rất dễ thấu hiểu cảm xúc của người khác. Cô ấy không hy vọng Mâu Văn phải cô đơn.
“Mâu Văn, tớ nghĩ thế này… Tớ với anh ấy mua nhà cũng phải trang trí, trước đó bọn mình thuê chung một căn hai ngủ được không?”
“Được chứ, được chứ.” Mâu Văn gật đầu: “Tớ sẽ nấu cơm cho hai người, tớ sẽ nuôi hai người béo trắng ra mới thôi.”
Sở Lăng đứng dậy ôm lấy cô.
Sở Lăng thấy thật may mắn vì Mâu Văn đã không mất vui, cô chẳng nói lời nào dội gáo nước lạnh vào Sở Lăng, cũng không trách cô ấy sao mới đó đã định dọn đi. Mâu Văn không chỉ không nói vậy, cô còn bảo: “Sở Lăng, nhà mới của cậu nhất định phải để tớ thiết kế. Dù là ngôi nhà nhỏ hiện tại hay ngôi nhà lớn sau này, tớ sẽ thiết kế miễn phí cho cậu. Tớ sẽ mang những thiết kế đỉnh cao nhất trong nước vào ngôi nhà của cậu.”
“Cảm ơn cậu, Sở Lăng.”
Mâu Văn nói lời nào cũng là từ tận đáy lòng.
Sở Lăng là người bạn đầu tiên của cô ở Bắc Kinh, cô ấy đã đối xử tốt với Mâu Văn bằng cả tấm lòng. Mâu Văn không muốn trở thành rào cản trên con đường tìm kiếm hạnh phúc của Sở Lăng. Cô muốn làm một cơn gió, khi Sở Lăng muốn tung cánh bay cao, cô sẽ là cơn gió đó giúp cô ấy bay cao hơn, xa hơn nữa.
Đối với Mâu Văn, đây lại là một sự thay đổi nữa trong cuộc sống.
Cô không biết sự thay đổi của người khác có nhanh như mình không, bản thân cô còn chưa kịp chủ động lựa chọn, định mệnh đã bắt đầu thúc đẩy cô tiến bước.
Sở Lăng đã ngủ rồi, sự náo nhiệt của ngày hôm nay đã hoàn toàn tan biến.
Điện thoại đặt ngay trước mặt, cô vẫn luôn chờ cuộc gọi từ Tạ Sùng. Còn máy tính đặt trên đùi, cô đang tìm kiếm giá thuê nhà.
Căn hộ hiện tại là do Sở Lăng thuê, vì may mắn mới thuê được kiểu chủ nhà khóa một phòng lại, nếu không thuê riêng căn hai phòng ngủ thì cũng phải tầm bốn nghìn rưỡi tệ.
Cô lướt tìm thông tin cho thuê trên trang Thủy Mộc Thanh Hoa, cô nghĩ mình vẫn nên tự thuê một chỗ, không thể làm phiền Sở Lăng được. Sở Lăng và anh A mới bắt đầu yêu đương và sống chung, chắc chắn cần không gian riêng tư, Mâu Văn không muốn làm kỳ đà cản mũi.
Trên trang web có vài người đang đăng tin cho thuê, Mâu Văn ghi lại vài căn thấy ưng ý, định bụng hôm sau sẽ đi xem thử.
Điện thoại reo, cô bắt máy, nghe thấy giọng nói của Tạ Sùng.
“Mâu Văn.”
Mâu Văn sợ làm Sở Lăng thức giấc, khẽ “ừm” một tiếng rồi rón rén xuống giường đi vào nhà vệ sinh.
“Tôi đã bảo là tôi nhớ được số cô mà.” Tạ Sùng nói: “Có gì khó đâu?” Anh nói vậy làm Mâu Văn thấy như anh đang trách cô đã quên mất số riêng của anh.
Mâu Văn không nói gì, cô chờ Tạ Sùng lên tiếng.
“Mâu Văn, hãy quên chuyện đêm qua đi.” Tạ Sùng khẽ nói: “Quên nụ hôn đó đi, quên cả lời cô nói thích tôi nữa.”
“Tại sao?”
“Vì cô rất quan trọng.” Tạ Sùng bảo: “Cô là một người rất đặc biệt đối với tôi.”
“Tôi không biết phải diễn tả cảm giác này thế nào, tôi rất trân trọng cô, tôi rất muốn làm bạn với cô. Tôi mong chúng ta có thể cùng nhau ăn cơm, trò chuyện một cách thoải mái vui vẻ, tôi rất thích những điều đó.”
Mâu Văn lặng lẽ lắng nghe, cô hiểu ý của Tạ Sùng: Anh thích làm bạn với cô, nhưng đúng là anh không yêu cô.
Mâu Văn không ngạc nhiên, cũng chẳng thấy buồn mấy, ngược lại cô thấy tảng đá trong lòng như được dỡ bỏ. Cô đã không vì sự đường đột của mình mà đánh mất Tạ Sùng.
Thật tốt quá. Cô không đánh mất Tạ Sùng.
Cô biết Tạ Sùng chắc chắn đang yêu một ai đó. Người như anh, yêu một người hẳn sẽ rất bền lâu, một lòng một dạ. Đôi khi cô cảm nhận được có lẽ anh đang không vui vì ai đó, chuyện gì đó, có lẽ anh cũng đang trải qua những gì cô đang trải qua: đang yêu một người không thể thuộc về mình.
Giống như cô vậy.
Được làm bạn là tốt lắm rồi. Mâu Văn nghĩ.
Tạ Sùng hỏi tại sao cô không nói gì?
Cô đáp: “Xin lỗi, tôi sẽ không nói những lời kỳ quặc đó nữa đâu.” Cuộc sống của cô còn có biết bao phiền muộn và khó khăn, mỗi một việc đối với cô lúc này đều là những việc lớn nan giải. Cô chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm xem Tạ Sùng có yêu mình hay không nữa, điều cô cần nghĩ lúc này là phải nhanh chóng tìm được chỗ ở, phải giải quyết các vấn đề trong công việc, và phải kiếm thật nhiều tiền.
“Không sao.” Tạ Sùng bảo: “Hôm nào chúng ta cùng đi ăn cơm.”
Hôm nào.
Không phải ngày mai, không phải ngày kia, mà là hôm nào.
Mâu Văn không thích hôm nào, cô hỏi thẳng luôn: “Tại sao không phải là ngày mai vậy? Tạ Sùng.”
“Ngày mai gặp nhau nhé, được không?”