Gió đêm thổi bay tà áo Mâu Văn, thổi cả vào búi tóc bướng bỉnh của cô. Trong khoảnh khắc đó, cô đã nhận ra chính mình: Cô không sẵn lòng chấp nhận bất kỳ sự khinh thường nào từ Tạ Sùng. Cơn gió đã thổi sạch tâm tư cô, rõ mồn một.
Cô chạy thẳng về phía cổng, đèn đường trên đường Vạn Liễu rất tối, cô quyết định chạy bộ về nhà. Hồi còn đi học, sáng nào cô cũng chạy quanh sân vận động, quãng đường này chẳng thấm thía gì. Chờ đến lúc cô chạy về đến nhà, nỗi bực dọc chắc chắn đã bị gió thổi tan đi rồi.
Cô không nên để tên Quỷ Dạ Xoa kỳ quặc này ảnh hưởng.
Có người âm thầm chạy về phía cô, vượt qua cô như một cơn gió, rồi cuối cùng chặn ngay trước mặt cô.
Là Tạ Sùng.
Anh ta định động tay động chân với mình vì mình đã mắng anh ta sao? Mâu Văn sờ vào chiếc túi tote, bên trong có một con dao gọt hoa quả nhỏ. Cô nghĩ nếu anh dám ra tay, cô sẽ dùng dao đâm anh.
Tạ Sùng chống nạnh đứng đó, cứ thế nhìn cô: “Mâu Văn, không phải cô đòi tiền hùng hồn lắm sao? Lúc nãy đòi hăng hái lắm mà?”
Mâu Văn bị anh hỏi đến ngẩn người: “Anh đang nói cái gì thế?”
“Nếu đã biết đòi tiền một cách thẳng thắn như thế, vậy tại sao ngày hôm qua cô lại nịnh bợ tên khách hàng đó như vậy?” Giọng Tạ Sùng vô thức cao lên: “Chẳng lẽ cô không nhìn ra ánh mắt anh ta nhìn cô rất bỉ ổi sao?”
“Anh đang nói cái gì đấy?” Mâu Văn hỏi lại lần nữa, giọng khẽ run rẩy. Trong lòng cô vốn đang cố tình phớt lờ sự khó chịu mà anh Liêu mang lại, cô chỉ một lòng muốn ký được hợp đồng với anh ta, cô tự nhủ mắt mọc trên người anh ta, cô có thể coi như không thấy.
Tạ Sùng tiến lại gần cô một bước, giọng càng cao hơn: “Tôi! Hỏi! Cô! Chẳng lẽ cô không nhìn ra ánh mắt anh ta nhìn cô rất bỉ ổi sao? Không nhìn ra à?”
Tiếng nói của anh xé toạc bầu trời đêm, thậm chí Mâu Văn cảm thấy lá cây ven đường cũng rung rinh rụng lả tả theo lời anh nói.
“Nói đi! Không nhìn ra đúng không?” Tạ Sùng đang ép hỏi cô.
Mâu Văn lùi lại một bước, đứng cách xa anh hơn. Câu hỏi của Tạ Sùng vô cùng sắc bén, Mâu Văn cảm thấy anh như đang túm lấy tai cô, ép cô phải nghe anh, phải trả lời anh.
“Phải! Nhìn ra rồi! Thì đã sao? Thế thì làm sao nào?” Mâu Văn hét lớn: “Điều đó có liên quan gì đến anh? Anh dựa vào đâu mà quản tôi? Chỉ vì người khác nhìn tôi bằng ánh mắt bỉ ổi mà anh có quyền dùng cách đó để nhục mạ tôi sao?”
“Anh thì khác gì anh ta chứ!” Mâu Văn mắng đến đỏ cả mắt: “Cả hai người đều chỉ là khách hàng của tôi thôi! Hai người y hệt như nhau, hoàn toàn không hề tôn trọng tôi! Anh lấy tư cách gì mà nói anh ta? Nói cách khác, tôi làm nội thất cho anh ta còn kiếm được nhiều tiền hơn! Anh ta giỏi hơn anh!”
Mâu Văn nghĩ: Anh ta nhìn tôi như vậy, tôi có thể không quan tâm; nhưng anh ném ví lên cây, anh đã làm tổn thương tôi. Anh đã giẫm đạp lòng tự trọng của tôi dưới chân.
Họ bỗng nhiên im lặng hẳn đi.
Lồng ngực Tạ Sùng phập phồng, anh nhìn xuống đất hồi lâu. Trên con đường tĩnh mịch, không xe cũng chẳng có người, chỉ có hai bọn họ.
“Hãy đứng thẳng mà kiếm tiền, Mâu Văn.” Tạ Sùng bỗng nhiên khẽ nói: “Đứng thẳng mà kiếm tiền.”
“Nếu không, sẽ có ngày cô phải hối hận đấy.”
Tạ Sùng đón lấy ánh mắt kinh ngạc của Mâu Văn, trong mắt anh thoáng qua một tia xót xa.
Cô vừa mới tốt nghiệp, xã hội này có quá nhiều kẻ như thú dữ, chúng sẽ dùng mọi thủ đoạn để nuốt chửng cô. Cô muốn tiền, chúng liền nhân danh đồng tiền để bẫy cô. Chúng khiến cô phải tự nguyện cúi đầu, tự nguyện chấp nhận.
Tạ Sùng đứng dưới gốc cây cảnh cao lớn kia, đã thấy ánh mắt gã đàn ông đó mấy lần đảo qua đảo lại trên người Mâu Văn, anh ta giống như một thợ săn cao tay, nhưng Mâu Văn dường như chẳng hề hay biết. Không, cô biết chứ. Cô thông minh như vậy, cô biết rõ là đằng khác. Chỉ là cô vờ như không biết mà thôi.
Tạ Sùng đã gặp quá nhiều hạng người, anh biết mình tuyệt đối không nhìn lầm. Kẻ đó là một con sói đội lốt cừu, còn đáng sợ hơn cả sói thật. Khi thấy sói, bạn sẽ lập tức chạy đi ngay, không cho nó cơ hội tiếp cận; nhưng khi thấy một con sói đội lốt cừu, bạn sẽ thấy chú cừu này thật đáng yêu, bạn không phòng bị, bạn lại gần nó, cho đến khi nó đứng trước mặt bạn, đột ngột quật ngã bạn xuống đất mà cắn xé, ăn tươi nuốt sống bạn. Người đàn ông kia chính là hạng người như vậy.
Tạ Sùng nghĩ dù thế nào đi nữa, chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến anh. Ban đầu anh không muốn nói, không muốn quản, anh muốn làm một người ngoài cuộc. Nhưng anh đã thất bại. Cả ngày hôm đó anh cứ nghĩ mãi về ánh mắt đầy ẩn ý kia, đó là một tấm lưới định vây khốn Mâu Văn.
Anh không muốn Mâu Văn phải khép nép nịnh bợ như thế, cô hoàn toàn có năng lực dựa vào chuyên môn và nhân phẩm của mình để giành lấy khách hàng. Cô không cần phải làm vậy.
Một chiếc taxi đi tới từ xa, Tạ Sùng đưa cánh tay ra giúp cô vẫy xe. Mâu Văn vẫn còn đang thẫn thờ, anh lại bồi thêm một câu: “Hãy đứng thẳng mà kiếm tiền.”
Anh nắm lấy cánh tay cô qua lớp áo, đưa cô ra lề đường. Xe dừng lại, anh mở cửa sau cho cô, sau đó rút một xấp tiền từ túi quần, lấy ra tờ một trăm tệ đưa cho tài xế, nói: “Đến Tiểu Nam Trang. Tiền thừa cứ đưa cho cô ấy.”
Mâu Văn nhìn xấp tiền dày cộp đó, nhớ lại chiếc ví nhẹ tênh mắc trên cành cây. Trong thoáng chốc cô hiểu ra vì sao nó không rơi xuống: Bởi vì bên trong chẳng có đồng nào cả.
Tạ Sùng nói: “Ví trống rỗng, tôi không cần nữa nên mới ném đi, xin lỗi, đùa hơi quá trớn.”
Anh vỗ vỗ vào thân xe taxi, nói với cô: “Đi đi, về đến nhà thì báo tôi biết. Nếu cô còn muốn nói chuyện với tôi.”
Tạ Sùng lùi lại một bước, chiếc taxi lăn bánh rời đi, anh đưa mắt nhìn theo biển số xe.
Đầu óc Mâu Văn hoàn toàn trống rỗng và hỗn độn, những lời Tạ Sùng vừa nói cứ vang vọng mãi trong tâm trí cô. Cô lại nhớ đến lời Tiểu Cố nói, chắc hẳn Tiểu Cố cũng nhận ra sự bất thường của anh Liêu. Tất cả mọi người đều nhìn ra. Mà chính cô cũng biết điều đó.
Thế nhưng cô quá khát khao kiếm tiền, cô cứ nghĩ chỉ cần mình chú ý hơn một chút là được. Cô đã phớt lờ một sự thật rằng cuộc chơi của thế giới người trưởng thành vô cùng phức tạp, hiểm ác và không chút nể nang.
Sau khi về đến nhà, cô không hề nhắn tin hay gọi điện cho Tạ Sùng.
Mâu Văn không muốn nói chuyện với anh nữa.
Tạ Sùng đi ngang qua gốc cây kia nhìn một cái, chiếc ví vẫn còn mắc trên đó. Anh nhảy lên túm lấy cành cây rung mạnh một cái, chiếc ví rơi xuống. Anh lấy tấm ảnh bên trong ra xé nát, rồi vứt chiếc ví vào thùng rác.
Về đến nhà, bụng dạ anh bắt đầu cồn cào buồn nôn, anh thầm nghĩ chắc chắn mình đã uống phải rượu giả, cũng có lẽ vì anh đã đùa một câu không đúng lúc với Mâu Văn nên ông trời đang trừng phạt anh. Cả đêm đó anh nôn mửa và đi ngoài mấy lần, đến ngày hôm sau người đã gầy rộc đi trông thấy. Nhưng anh vẫn lên đường đến Cảnh Đức Trấn.
Cảnh Đức Trấn còn rất nhiều công việc đang chờ đợi, anh phải lập tức quay về ngay.
Mâu Văn ngủ một mạch đến lúc tự tỉnh, sau khi dậy cô ngồi trên giường, đặt máy tính lên đầu gối, yên lặng vẽ bản vẽ. Còn Sở Lăng thì ngồi trên giường của mình đọc sách. Thỉnh thoảng hai người lại trò chuyện vài câu.
Theo như lời anh Liêu nói, vợ anh ta muốn trang trí theo phong cách đồng quê Mỹ. Cô nghĩ bụng cuối tuần này nhất định phải cố làm xong theo yêu cầu, tốt nhất là thứ Hai có thể hẹn gặp anh Liêu một lát.
Cả cuối tuần cô không bước chân ra khỏi cửa, đầu bù tóc rối vật lộn với phương án. Tối Chủ nhật cô hẹn gặp anh Liêu, anh Liêu bảo được thôi, hay là trưa mai cùng đi ăn cơm? Vừa ăn vừa bàn?
Mâu Văn suy nghĩ một chút, cảm thấy giữa thanh thiên bạch nhật chắc cũng chẳng vấn đề gì, nên đã đồng ý.
Sáng thứ Hai, công ty đón một vị khách không mời mà đến.
Người phụ nữ này xưng là vợ của anh Liêu, nói anh Liêu hôm nay đi công tác gấp, bà ấy đến để xem phương án thiết kế.
Mâu Văn ôm laptop vui vẻ đi vào phòng họp, khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, cô thấy một người phụ nữ xinh đẹp khoảng năm mươi tuổi, đang nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý, như muốn nói: Là cô sao?
Mâu Văn không ngờ bà Liêu lại lớn tuổi hơn anh Liêu nhiều đến thế, trong phút chốc cô hơi hoảng hốt, vội đặt máy tính xuống, đi đến trước mặt bà khiêm tốn chìa tay ra: “Xin chào, bà Liêu, tôi là Mâu Văn.”
Bà Liêu đưa tay ra bắt một cách tượng trưng, ánh mắt vẫn cứ dán chặt vào mặt cô.
“Cuối tuần qua tôi đã làm xong bản phương án đầu tiên, bây giờ tôi xin trình bày với bà Liêu ạ.”
Khi Mâu Văn đang loay hoay với máy chiếu, bà Liêu bỗng nhiên lên tiếng: “Cô nên gọi tôi là cô Liêu mới đúng. Vì anh Liêu mà cô nói ấy, họ Cao.”
Mâu Văn khựng lại, cân nhắc xem nên đáp lại câu nói này thế nào. Cô không ngờ ngay cả họ của anh Liêu cũng là giả.
Cô Liêu lại nói: “Không sao đâu, hai chúng tôi ấy mà, anh ấy là người giữ tiền.” Nói đoạn, bà nháy mắt với Mâu Văn.
“Nếu cô đã đến đây, tôi xin được báo cáo phương án một cách nghiêm túc. Tôi…”
“Thôi khỏi, cô còn trẻ, phương án kiểu gì cũng sẽ được duyệt thôi. Tôi chỉ là muốn đến xem cô một cái… Chẳng phải trưa nay hai người có hẹn ăn cơm để bàn phương án sao? Cứ đi đi.” Cô Liêu nói xong liền đứng dậy đi ra ngoài. Mâu Văn vội đi theo tiễn bà, đưa bà ra tận sảnh thang máy và nhấn nút hộ bà.
Cô Liêu nói với cô: “Cứ ăn cho ngon vào, ăn thêm vài bữa nữa, tôi không ngại đâu.”
Mâu Văn không hiểu bà có ý gì, cứ thế ngơ ngác tiễn người đi. Cô không biết trưa nay có nên đi ăn nữa không, thì anh Liêu kia, không, anh Cao lại gọi điện cho cô: “Vợ tôi đã đến gặp cô rồi đúng không? Không ảnh hưởng đến việc chúng ta ăn trưa đâu.”
Mâu Văn chưa trải sự đời, thực sự không nắm bắt được những ẩn ý bên trong. Đúng lúc Tiểu Cố đo nhà về, cô liền kể chuyện của cô Liêu cho Tiểu Cố nghe.
Cô nói đó là một người phụ nữ rất đẹp và có khí chất, nhưng trông lớn tuổi hơn anh Liêu. Bà ấy nhìn em với ánh mắt lạ lắm, cứ như thể em và anh Liêu có tư tình gì đó…
Tiểu Cố nghe xong liền nói nhỏ với Mâu Văn: “Chuyện này không hiếm đâu. Vợ lớn, chồng trẻ, trong số khách hàng của chúng ta có đầy ra đấy.”
“Em không hiểu.” Mâu Văn hỏi: “Nghĩa là sao ạ?”
Tiểu Cố giúp Mâu Văn phân tích: “Tám phần mười là cô Liêu có rất nhiều tiền, còn anh Cao là trai bao được nuôi. Anh Cao cứ thích đi trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài, nên cô Liêu mới đến xem lần này kẻ bị trêu ghẹo là ai.”
“Nếu em là cô Liêu thì em sẽ giận lắm, cầm tiền của em đi làm bậy bên ngoài…”
“Em không hiểu đâu, kỹ sư Mâu. Anh Cao sẽ bù đắp gấp bội cho cô Liêu… Phải nói thế nào nhỉ? Có lẽ là, anh Cao làm con sói trước mặt các cô gái trẻ, nhưng quay lưng lại thì làm con chó trước mặt cô Liêu. Anh ta càng làm sói bên ngoài nhiều, thì trước mặt cô Liêu anh ta càng nỗ lực làm chó bấy nhiêu. Đây là…”
“Sự kiểm soát, phải không ạ?” Mâu Văn khẽ hỏi.
“Đúng thế.” Tiểu Cố nghiêm túc nói: “Trưa nay em cứ đi ăn cơm xem sao, dù sao nhà hàng cũng là nơi công cộng. Em không phải sợ, chị sẽ đợi em ở bên ngoài, chị sẽ luôn để mắt vào bên trong.”
Mâu Văn thực sự rất yêu quý Tiểu Cố.
Cô ấy quả là một người tốt bụng và dịu dàng.
Cô đã đến dự cuộc hẹn với anh Cao.
Vừa mới gặp mặt, anh Cao “ôn hoà nhã nhặn” đã đứng dậy kéo ghế cho cô, sau đó tay anh ta “tự nhiên” đặt lên vai cô, ấn cô ngồi xuống ghế.
“Gọi tôi là anh Cao cũng được, chỉ là cách xưng hô thôi mà.” Anh Cao giơ tay gọi món, không hề thấy lúng túng vì chuyện xảy ra ban sáng. Mâu Văn định cho anh ta xem phương án, nhưng anh ta ngăn lại: “Những gì cô làm đều tốt cả.”
Sau đó anh ta bắt đầu nói sang chuyện khác.
Anh ta kể về ngày hôm đó ở hội trường, Mâu Văn mặc một chiếc váy trắng đi về phía anh ta, khoảnh khắc ấy trái tim anh ta như bay bổng. Anh ta cảm thấy: Dù thế nào đi nữa, căn nhà của anh ta cũng phải để Mâu Văn thiết kế.
Mâu Văn lặng yên lắng nghe.
Lúc này cô lại nhớ đến câu hỏi của Tạ Sùng: Anh ta nhìn cô bỉ ổi như thế, cô không thấy sao?
Cô bất chợt ngẩng đầu lên, đón lấy ánh mắt đang dò xét của anh Cao. Đó là ánh mắt của kẻ đang nhìn con mồi, mang theo sự xâm lược và bóc lột.
Mâu Văn không nói gì, lại cúi đầu xuống.
Lúc này cô lại nghe anh Cao nói: “Tôi rất thích cô, nếu cô sẵn lòng, tôi có thể mua cho cô một căn hộ nhỏ, mỗi tháng đưa cho cô một khoản tiền. Tất nhiên, nếu cô muốn làm việc thì vẫn có thể tiếp tục công việc của mình.”
“Tôi biết cô không ghét tôi.”
“Tôi cũng biết cô rất thông minh, cô biết mình muốn gì, nếu không cô đã chẳng chọn đúng bữa tiệc đó để hẹn gặp tôi riêng.”
Đầu óc Mâu Văn lùng bùng.
Những lời này đến quá đột ngột, trong tâm trí cô, sự khinh miệt hay nhơ nhuốc giữa người với người luôn phải mang một lớp mặt nạ, phải diễn đạt một cách uyển chuyển chứ. Không ngờ mọi chuyện lại trực diện đến thế này.
Cô coi anh ta là một khách hàng tiềm năng, còn anh ta lại tưởng cô đang chìa ra một cành ô liu cho mình. Anh ta lại dám nghĩ rằng cô đang quyến rũ anh ta.
Cô hít một hơi thật sâu, hỏi: “Vậy nếu cô Liêu biết chuyện thì sao?”
“Cô ấy cũng rất thích cô. Cô ấy không ngại đâu.”
Ngay khoảnh khắc anh ta vừa dứt lời, Mâu Văn đã ra đòn.
Nắm đấm của cô chưa bao giờ đánh ai, nhưng lần này nó đã đập thẳng vào mũi anh Cao. Cô thấy anh Cao ôm mũi, liền bước tới trước mặt anh ta, dùng sức lực của những ngày còn đi bắt cừu con để túm chặt lấy cổ áo anh ta, mắng một câu bằng tiếng Nội Mông: “Noyin gulug!” (ch* đ*!)
Ánh mắt cô rực cháy ngọn lửa giận dữ, nhìn chằm chằm vào tên ch* đ* này!
Đây là lần đầu tiên Mâu Văn chủ động đánh người, cô quay lưng bước ra khỏi nhà hàng. Tiểu Cố chạy đến đón, hỏi Mâu Văn: “Sao thế? Nói cái gì rồi?”
“Anh ta muốn bao nuôi em.”
“Chị biết ngay mà!” Tiểu Cố vô cùng phẫn nộ: “Chị biết ngay mà! Luôn có những chuyện như vậy xảy ra, bọn họ cứ nghĩ tiền có thể mua được tất cả.”
Mâu Văn yêu tiền biết nhường nào, nhưng cô không hề thấy tiếc nuối. Về đến công ty cô đi tìm Lâm Vi Sâm, kể lại chuyện tên ch* đ* họ Cao kia. Cô nói: “Phương án em đã làm xong rồi, nhưng khách hàng này em không muốn theo nữa. Thầy, em giao khách hàng này lại cho thầy. Có ký được hay không là tùy vào bản lĩnh của thầy ạ.”
“Nếu ký được, thầy sẽ chia hoa hồng cho em.” Lâm Vi Sâm nói.
“Không cần đâu thầy, em không lấy một đồng nào hết.”
Từ nhỏ Mâu Văn đã thích tiền, cô cực kỳ thích tiền, cô thừa nhận lúc nhỏ mình là con Tỳ Hưu nhỏ, lớn lên là con Tỳ Hưu lớn. Cô đã dành bao nhiêu tâm huyết cho căn biệt thự đơn lập đó, nhưng thế thì đã sao chứ?
Ở thành phố Bắc Kinh này, cô đã được học một bài học sâu sắc nhất – từ chối. Cô đã học được cách từ chối.
Lòng Mâu Văn nhẹ bẫng, sự khó chịu mà tên ch* đ* đó mang lại cho cô trong căn biệt thự ngày hôm ấy đã tan biến hoàn toàn. Cô không còn quan tâm đến tiền của anh ta, cũng chẳng còn tôn trọng anh ta nữa. Có những người không xứng đáng được tôn trọng.
Lâm Vi Sâm an ủi cô: “Phải nói với em thế nào nhỉ? Chuyện này thường gặp lắm. Thế giới của người giàu, ai cũng có những “thú vui” riêng, đợi đến khi em gặp nhiều hơn nữa, em sẽ không giống như hôm nay đâu.”
“Em biết thưa thầy.” Mâu Văn nói: “Cứ chờ xem sao ạ.”
Đối với cô, sự việc này mang lại chấn động không hề nhỏ. Anh Cao dĩ nhiên sẽ không dễ dàng tha cho cô, loại ch* đ* mà giở quẻ thì cũng có lắm chiêu trò. Nhưng Mâu Văn cũng chẳng sợ anh ta, cô đe dọa anh ta: “Anh nghĩ xem tại sao tôi lại dám đấm anh?”
Anh Cao không nói gì.
“Anh nghĩ nếu tôi không có ai chống lưng, tôi dám đấm anh sao?”
“Anh cứ đợi đấy mà xem.”
Mâu Văn tự thêu dệt cho mình một nền tảng gia thế hùng mạnh, khi cô nói câu này, ánh mắt cô vô cùng sắc sảo. Tên ch* đ* họ Cao vốn dĩ rất giỏi diễn kịch bỗng lộ ra vẻ mặt chột dạ lo sợ, còn Mâu Văn thì dùng ngón tay chỉ vào chóp mũi anh ta, rồi quay người bỏ đi.
Chuyện đã xảy ra cô cũng không kể với Tạ Sùng.
Cô không muốn nói chuyện với Tạ Sùng nữa, trong lòng cô nghĩ, hành trình quen biết giữa cô và Tạ Sùng đến đây là kết thúc rồi, họ không cùng một con đường. Tạ Sùng chẳng qua chỉ là một người tốt khiến cô rung động khi mới chân ướt chân ráo đến Bắc Kinh mà thôi.
Cô vẫn mời Tiểu Cố đi ăn món đầu vịt cay.
Tiểu Cố vừa ăn vừa nói: “Đang cho con bú không được ăn món này đâu, sợ bé bị nóng trong. Chị còn muốn ăn cả lẩu cay, kem nữa… Kỹ sư Mâu, sau này có thời gian chị em mình lại đi ăn nhé? Chị mời em cũng được.”
“Để em mời chị.” Mâu Văn nói: “Em sống một mình mà, một người ăn no cả nhà không đói!”
Tiểu Cố bật cười: “Có người bảo em keo kiệt, chị bảo kỹ sư Mâu không hề keo kiệt. Kỹ sư Mâu đối xử với chị tốt lắm.”
“Bọn họ không xứng.” Mâu Văn nói: “Chúng ta kiếm tiền chẳng dễ dàng gì, mỗi đồng đều phải tiêu đúng chỗ, tiêu cho người tốt với mình, người mình thích. Với những người khác thì em keo kiệt đấy. Em chẳng sợ họ nói em đâu.”
Mâu Văn cảm thấy, Bắc Kinh dù có lớn đến đâu thì cũng giống như thảo nguyên vậy thôi. Ở thảo nguyên quê cô, tiếng nói to đến mấy cũng sẽ bị tiếng gió vùi lấp. Ở Bắc Kinh, lời đồn thổi lớn đến mấy cũng sẽ bị đám đông vùi lấp thôi. Như nhau cả.
Cuối tháng Chín, Mâu Văn nhận được điện thoại của Tạ Sùng.
Ngay khi cuộc gọi được kết nối, cô nói thẳng luôn: “Anh Tạ, tôi nói với anh một chuyện.”
“Chuyện gì thế?”
“Khách hàng đó tôi không nhận nữa rồi.” Mâu Văn nói: “Anh nói đúng, phải đứng thẳng mà kiếm tiền.”
Tạ Sùng im lặng một lát, rồi nói: “Mâu Văn, chúc mừng cô. Tôi cũng có một tin tốt muốn báo cho cô đây.”
“Tin gì?”
“Trước đây ở Cảnh Đức Trấn, có kẻ đã chặn hàng của tôi. Bây giờ hàng của cậu ta đang bị kẹt lại ở Cảnh Đức Trấn, còn hàng của tôi hôm nay đã lênh đênh trên biển rời đi rồi.”
“Trời đất, anh làm cách nào mà hay thế?” Mâu Văn vui lây cho Tạ Sùng, cô biết anh rất lợi hại mà.
“Chuyện dài lắm, chẳng qua chỉ là dùng chút mưu hèn kế mọn mà thôi. Để sau này gặp mặt tôi sẽ kể cho cô nghe.” Tạ Sùng nói một cách không hề khiêm tốn, qua điện thoại Mâu Văn cũng cảm nhận được cái đuôi của anh đang vểnh tận lên trời rồi.
“Thực ra tôi biết chuyện về khách hàng đó là do kỹ sư Lâm của các cô kể với tôi. Hôm nay tôi gọi điện cho cô, chủ yếu là muốn chúc mừng cô, chuyện này cô làm rất tuyệt.”
Anh ấy chúc mừng mình kìa. Mũi Mâu Văn hơi cay cay, trong lòng lại có chút đắc ý: Anh ấy mừng cho mình kìa.
Tạ Sùng nói: “Tôi còn có việc, lúc nào về đến nhà nhớ mở quà ra xem nhé.”
“Quà gì cơ? Tại sao tôi lại có quà?”
“Đừng để tâm quá, lúc nhìn thấy thấy hợp với cô nên tôi mua thôi.”
“Cảm ơn anh nhé, anh Tạ.”
Mâu Văn gần như là chạy bộ, không dừng lại một giây nào để về nhà. Trước cửa nhà, cô thấy một kiện hàng bưu phẩm vô cùng tinh xảo. Một chiếc hộp gỗ sơn hình chú bé chăn trâu chăn trâu rất đẹp, trên hộp có một chiếc khóa xinh xắn đang cắm sẵn chìa.
Mâu Văn cẩn thận ôm chiếc hộp gỗ vào trong, đặt lên chiếc bàn giữa giường của cô và Sở Lăng, rồi mở nó ra.
Bên trong có rất nhiều chiếc hộp gỗ nhỏ với kích thước khác nhau, mỗi chiếc hộp đều sơn những phong cảnh thảo nguyên khác nhau: Có cảnh thảo nguyên lúc hoàng hôn, có cảnh gió thổi cỏ rạp hiện ra bò cừu, có rừng bạch dương và thảo nguyên ở hai bên bờ sông…
Trên hộp gỗ có dán một tấm thiệp danh thiếp, trên đó viết “Kính gửi cô Mâu Văn, tân gia cát tường.”
Cô lần lượt mở từng cái ra, thấy có ống tiết kiệm hình Tỳ Hưu nhỏ, thấy chiếc bát nhỏ vẽ hình người ngồi quạt dưới giàn nho, thấy tách trà có hình cá nhỏ bơi tung tăng… Mười mấy món đồ đó, đều là những thứ “xa hoa không thực tế” mà trước đây Mâu Văn vốn khinh thường.
Anh nói tân gia cát tường, không phải để chúc mừng cô thực sự chuyển nhà, mà là chúc mừng cô đã học được cách buông bỏ. Cô học được cách buông bỏ, nên đã nhận được nhiều hơn. Trái tim cô đã có nơi nương náu rồi.
Mâu Văn không thể định nghĩa rõ về con người Tạ Sùng.
Có lúc anh thật đáng ghét, có lúc lại đáng yêu, có lúc trẻ con, nhưng cũng có lúc dịu dàng đến thế. Anh biến hóa khôn lường, nhưng lại rất cụ thể.
Cô nghĩ đến việc anh là một người như vậy, là người mà cô rất thích, dẫu cho giữa họ chẳng có khả năng nào, nhưng nghĩ đến việc anh đối xử tốt với cô như vậy, cô lại không kìm được mà rơi nước mắt. Đó là những giọt nước mắt hạnh phúc, những giọt nước mắt tự khẳng định rằng mắt nhìn của mình thật tốt, không hề bị mù mà đi thích một kẻ tồi tệ.
Sở Lăng bước vào cửa thấy mắt Mâu Văn vẫn còn đỏ hoe như vừa mới khóc, liền hỏi: “Cậu làm sao thế Văn Văn.”
Mâu Văn sụt sịt mũi, nói đùa: “Sở Lăng, cậu có biết ai thích mua những thứ này không? Tớ thấy đống này chắc bán được khối tiền đấy.”
Sở Lăng tiến lại gần xem, những món đồ tinh xảo này đều được làm thủ công hoàn toàn, ở Bắc Kinh gần như không thể tìm thấy: “Chẳng biết nói gì nữa, người tặng những thứ này nhất định phải là một người theo chủ nghĩa lãng mạn nhỉ? Trong cuộc sống của chúng ta hiếm khi gặp được người như vậy lắm.”
Mâu Văn dang rộng hai cánh tay, ôm trọn những món quà này, như thể đang ôm lấy một Tạ Sùng lãng mạn và trẻ con.
“Có phải là người mà trước đây cậu đợi điện thoại không?” Sở Lăng hỏi.
Lần này Mâu Văn không hề lảng tránh, cô gật đầu: “Là anh ấy.”
Cô cất hết đống quà đi, vì Sở Lăng nói những thứ này quá quý giá, lỡ chẳng may làm vỡ thì sẽ xót xa lắm. Họ hẹn nhau sau này mua được nhà riêng, sẽ dùng chúng để trang trí cho cuộc sống mỗi ngày.
Tạ Sùng hỏi cô: “Nhận được chưa?”
Cô hỏi: “Khi nào anh về? Tôi còn nợ anh hai bữa cơm đấy.”
“Thế không bằng ăn luôn bây giờ đi.” Tạ Sùng nói: “Ra khỏi nhà đi. Hẹn gặp ở ngõ sau.”
Mâu Văn hét lên một tiếng rồi nhảy xuống giường, lao ra khỏi cửa nhà.