Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 14: Đến gần: Tự nhiên và thấu tỏ

Ánh mắt Mâu Văn lảng tránh sang một bên.

Cô bưng ly rượu lên ngửa đầu uống cạn, rồi nói với Tạ Sùng: “Anh cũng uống đi chứ! Định nuôi cá à?” Cô dùng cách này để che giấu sự hỗn loạn đang bủa vây trong lòng.

Mâu Văn là một người rất lý trí.

Cô luôn hiểu rõ một đạo lý: Cô thích Tạ Sùng là chuyện của riêng cô, cô không yêu cầu Tạ Sùng phải đáp lại bằng một tình cảm tương đương.

Cô đang leo một ngọn núi, còn Tạ Sùng là khách du lịch trên ngọn núi đó. Anh đứng ở trên cao, còn cô thì vừa mới mua vé vào cửa, mới bước được một bậc thang. Ngọn núi này cô leo đến đâu, có leo được tới đỉnh hay không vẫn còn là ẩn số. Sự giao thoa giữa họ chẳng qua là tiếng gọi vọng lại giữa không trung, có thể nghe thấy âm thanh, nhưng muốn gặp mặt thì phải là cô leo lên hoặc là anh bước xuống.

Cô mới ngoài 20 tuổi, vốn dĩ chẳng hiểu hết những đạo lý này, là do Sở Lăng và Tiểu Cố đã kể cho cô nghe những câu chuyện của họ.

Tiểu Cố là người Hà Nam, gả cho một anh chàng “người Bắc Kinh gốc”, sống cùng bố mẹ chồng trong căn nhà nhỏ vỏn vẹn 60 mét vuông. Chồng của Tiểu Cố làm việc ở phường, lương thấp đến đáng thương. Bản thân cô ấy thì luôn làm công việc trợ lý, mỗi ngày không ngừng đo đạc nhà cửa rồi vẽ bản thảo sơ bộ. Dù vậy, bố mẹ chồng vẫn bảo cô ấy là “trèo cao”.

Họ luôn miệng nói: Một cô gái nông thôn Hà Nam mà có thể gả đến Bắc Kinh thì đúng là vạn người có một.

Mâu Văn an ủi Tiểu Cố: Chị thực sự rất tốt. Chị học cao hiểu rộng, có một công việc thu nhập khá, tại sao họ lại nói chị như vậy? Họ chẳng có lý lẽ gì cả.

Tiểu Cố luôn mỉm cười mệt mỏi và nói: “Kỹ sư Mâu, em đừng bao giờ giống như chị. Vạch xuất phát của em cao hơn chị, đừng để bản thân phải chịu uất ức như thế này.”

Còn Sở Lăng thì đang hẹn hò với đồng nghiệp.

Công ty của cô ấy rất tốt, một công ty Internet đang triển khai nhiều mảng kinh doanh mới. Đồng nghiệp của cô ấy cũng là một sinh viên tốt nghiệp trường danh tiếng, làm lập trình viên trong công ty.

Có một lần Mâu Văn đi cùng Sở Lăng đến đơn vị trực ca, đã nhìn thấy chàng trai đó. Rất giản dị, rất sạch sẽ, đặt hai hộp hoa quả trước mặt hai người rồi lập tức rời đi ngay.

“Bọn tớ môn đăng hộ đối, chẳng ai kém ai cả.” Sở Lăng nói: “Vì vậy bọn tớ tôn trọng lẫn nhau.”

Chuyện của Sở Lăng và Tiểu Cố đã tác động mạnh đến Mâu Văn. Cô nhận ra Bắc Kinh là một thành phố vô cùng thực tế, ở thành phố này, mỗi người đều phải vội vã chứng minh giá trị của bản thân, từ đó mới có được nhiều quân bài mặc cả hơn.

Mâu Văn chưa từng một lần chủ động liên lạc với Tạ Sùng, cô sợ anh dùng ánh mắt như thế nào để nhìn mình, khi đó sự yêu thích cô dành cho anh sẽ trở nên không đáng một xu.

Ngay cả khi nhận được tháng lương chính thức đầu tiên, dù trong lòng khao khát được chia sẻ với anh biết bao, nhưng cô vẫn lủi thủi đi hát một mình.

Tạ Sùng không hề bóc trần cô.

Anh hỏi Mâu Văn rượu Mao Đài có ngon không, Mâu Văn bảo ngon, anh rót thêm cho tôi một tí ti nữa nhé? Tạ Sùng liền rót thêm cho cô một ly nhỏ xíu.

Mâu Văn chỉ về phía phòng bếp nói: “Thật ra vẫn còn bột đã nhào và nhân đấy, lát nữa tôi gói hết ra, anh cứ đem đông đá, lúc nào không có cơm ăn thì lấy ra luộc một ít mà ăn.”

“Cô không thấy mệt à?” Anh hỏi.

Mâu Văn vỗ bàn cái chát: “Chúng ta mới bao nhiêu tuổi mà suốt ngày cứ than mệt mệt mệt, đừng như thế! Thanh niên chúng ta phải có sức lực và sự hoạt bát của thanh niên!” Khẩu hiệu cô hô rất vang, và thực tế cô cũng nghĩ như vậy thật.

“Sức trâu dùng hoài không hết, hay là tôi buộc cho cô cái cối xay rồi cô đi kéo nhé, hoặc là đi cày ruộng đi.” Tạ Sùng nói một câu như vậy, rồi chỉ tay vào đống đồ trong phòng khách bảo: “Cô gói sủi cảo cho tôi, tôi cũng chẳng có gì đền đáp cô, đưa tiền thì cô lại bảo tôi nhục mạ cô…” Anh định để cô chọn một món đồ mang đi bán, thứ đó sẽ đáng giá không ít tiền đâu.

“Đưa đây!” Mâu Văn ngắt lời anh, thẳng thừng xòe tay trước mặt anh: “Làm ơn trả tiền cho tôi! Làm lụng hưởng thù lao thì có gì mà phải xấu hổ cơ chứ?” Tạ Sùng có được giác ngộ như vậy khiến cô rất vui, lúc này cô lại thấy mình nhào hơi ít bột, trộn hơi ít nhân rồi, lẽ ra cô nên làm thật nhiều để có thêm nhiều thu nhập hơn mới đúng.

“Trả bao nhiêu thì hợp lý nhỉ?” Tạ Sùng cố ý hỏi vậy.

Mâu Văn đáp: “Hay là tính theo sủi cảo thành phẩm nhé? Một cái sủi cảo một tệ được không?”

“Được.”

“Thế thì tôi đi làm đây~”

Mâu Văn hớn hở chạy vào bếp.

Tạ Sùng cũng đi theo vào bếp.

Cô gói sủi cảo, anh đứng một bên nhìn. Ngón tay Mâu Văn thật linh hoạt, đặt vỏ bánh vào lòng bàn tay, múc một thìa nhân cho vào, chỉ mất một giây là nặn ra được một cái sủi cảo bụng bự. Sau đó cô để sủi cảo xếp hàng ngay ngắn, đưa vào tủ lạnh để đông đá.

Cô nói với Tạ Sùng: “Có cơ hội nhất định sẽ cho anh trải nghiệm cảm giác gói xong ăn luôn tại chỗ.”

“Ý cô là sao?” Tạ Sùng hỏi.

“Nghĩa là có một cái nồi lớn đang đun nước sôi sùng sục, sủi cảo gói xong là thả luôn vào, lát sau chín là anh cứ thế đứng bên cạnh nồi mà ăn.” Mâu Văn mô tả cho Tạ Sùng: “Ngon đến mức nhảy cẫng lên luôn!”

Tạ Sùng liền bật cười.

Bản thân anh tuy đã uống hết gần một chai rượu trắng nhưng chưa đến mức say khướt, có điều cả người nóng bừng lên. Giọng nói của Mâu Văn khiến anh cảm thấy lâng lâng, như trở về buổi trưa hè tại nhà bà nội hoặc bà ngoại nhiều năm về trước.

Ký ức của anh luôn xoay quanh tháng Tám. Cái đuôi của mùa hè.

Những bông hoa trong ngõ nhỏ đua nhau nở rộ, tiếng ve sầu kêu râm ran nhức óc. Anh ngủ dậy dụi mắt bước xuống đất, thấy bà cụ đang bận rộn bên bếp lửa.

Khứu giác của Tạ Sùng khi đó rất thính, chỉ cần hít hà một cái là biết tối nay ăn gì. Có hương thơm thanh mát của dưa chuột thái sợi thì đó là mì trộn tương; có mùi thịt cừu thì đó là mì thịt cừu; nếu có mùi hành lá thì chắc chắn là sủi cảo nhân thịt cừu hành lá; có mùi cà rốt thì nhất định là món bánh xèo rau củ…

Anh cứ ở luân phiên giữa nhà bà nội và bà ngoại, sở dĩ không được ở lâu là vì anh còn có các chú và các cậu nữa, căn nhà nhỏ xíu như thế, ở lâu là các chú các cậu sẽ không hài lòng ngay.

Bố mẹ anh giàu có, mua nhà lầu rộng rãi bảo anh về ở. Bà ngoại và bà nội lần lượt đến ở cùng anh, nhưng các chú các cậu cũng bám đuôi theo. Người già sợ ở lâu ngày, căn nhà mới sẽ bị các con trai nhòm ngó nên không đến nữa.

Họ không đến, bố mẹ thuê cho anh một “bảo mẫu nhỏ”. “Bảo mẫu nhỏ” đã gần năm mươi tuổi, bảo là nấu ăn rất ngon nhưng Tạ Sùng chưa từng được nếm. Anh nhớ “bảo mẫu nhỏ” đó tính khí không tốt lắm, đôi khi anh bảo đói, bảo mẫu nhỏ liền pha cho anh một gói mì ăn liền. Anh bảo phải thêm quả trứng chứ ạ? Bảo mẫu nhỏ liền nhéo cánh tay anh, bảo ăn nhiều quá sẽ thành con lợn béo. Sau đó bà ta lại hỏi anh: Bà đối xử với cháu có tốt không? Tạ Sùng sợ bà ta nên đành bảo bà đối xử với cháu rất tốt.

Lúc đó Tạ Sùng còn nhỏ, chỉ cảm thấy “bảo mẫu nhỏ” đó là yêu quái ăn thịt người, cứ khóc lóc đòi về nhà bà nội bằng được…

Vẫn là vào tháng Tám cuối mùa hè.

Anh đeo ba lô, trong đó là sách giáo khoa; xách cái túi, trong đó là quần áo thay giặt. Bước vào nhà bà nội thấy bà đổ mồ hôi đầm đìa, bà cụ nhìn thấy anh liền ôm lấy anh bảo đi ngủ trưa cho lại sức, nói đợi cháu ngủ dậy, sủi cảo của bà sẽ gói xong.

Tạ Sùng chìm vào giấc ngủ theo tiếng ve sầu kêu không dứt.

Ngày hôm đó chắc hẳn rất nóng, vì khi anh tỉnh dậy cả người đã ướt đẫm mồ hôi. Dụi đôi mắt ngái ngủ đi tìm bà nội, thì thấy bà đang nằm trên sàn bếp.

Nghe nói bà không phải chịu đau đớn gì, ra đi rất thanh thản.

Từ đó về sau, Tạ Sùng mất đi một nơi để ăn cơm, việc ăn được một bữa cơm ngon đối với anh ngày càng trở nên khó khăn. May mà tiền bạc trên người anh ngày càng nhiều, việc đi ăn hàng quán của anh ngày càng điệu nghệ. Nhưng đó đều không phải hương vị gia đình. Chỉ ở trường dạy cưỡi ngựa anh mới có thể nếm được hương vị gia đình.

Tưởng Vu thấy anh lúc nào cũng như ăn không đủ no, liền nhường cả thịt trong bát mình cho anh ăn. Anh bảo trả tiền cho Tưởng Vu, Tưởng Vu sẽ rất tức giận: Cậu có mấy đồng tiền thối thì có gì ghê gớm chứ?

Tưởng Vu không cần tiền của anh, cũng chẳng thèm để mắt đến tiền của anh. Cô ấy nói: “Cậu thích ăn thì ăn, không thích thì thôi! Cậu đã ăn cơm ở nhà tôi thì đừng có giở mấy cái trò làm người ta buồn nôn đó ra.”

Thế nhưng Mâu Văn lại đòi tiền của anh, điều này khiến lòng anh thấy nhẹ nhõm một cách kỳ lạ.

Anh cảm thấy gói sủi cảo cũng vui, liền xin giúp cô một tay. Mâu Văn liền dạy anh: “Anh nhìn này, đầu tiên anh phải nặn một cái như này, rồi bóp một cái như này, thế là xong một cái sủi cảo rồi~” Nói xong cô ngẩng đầu nhìn Tạ Sùng: “Anh học được chưa?”

Tạ Sùng bảo: “Cái này có gì khó đâu?” Anh học theo cô nặn một cái bóp một cái, một chiếc sủi cảo dị dạng đã ra đời.

Mâu Văn nhìn chiếc sủi cảo kỳ quặc đó mà cười ha hả: “Thôi thôi, anh vẫn nên đi uống rượu tiếp đi.”

Cô đẩy Tạ Sùng ra khỏi bếp.

Đợi đến khi cô làm xong mọi việc thì đã là chiều tà, cửa sổ phòng khách mở toang, Tạ Sùng đang ôm một chiếc gối tựa nằm ngủ thiếp đi trên ghế sofa. Trông anh cứ như biến thành một người khác: không hề ngạo mạn, cũng chẳng trẻ con, làn gió nhẹ nhàng m*n tr*n những sợi tóc của anh và những bông hoa bên cửa sổ, trông anh thật bình yên và hạnh phúc.

Mâu Văn rón rén đi vào nhà vệ sinh lấy một chiếc khăn tắm, đắp lên bụng cho anh để bảo vệ cái rốn. Cô ngồi xổm ở đó ngắm nhìn anh vài giây, nhìn thấy hàng lông mi dài cong vút, và cả sống mũi cao thẳng của anh, anh đúng là một “chàng trai xinh đẹp” mà.

Chẳng hiểu sao Mâu Văn lại thở dài một tiếng. Rồi cô khẽ khàng đứng dậy, xách hộp dụng cụ của mình lên, khoác túi vải tote, rời khỏi nhà Tạ Sùng.

Trên đường về bước chân cô lâng lâng, cô cảm thấy cơn gió đối xử với mình thật tốt vì thổi thật dịu dàng; những đóa hoa đối xử với cô thật tốt vì chúng đã nở rộ; xe buýt cũng đối xử với cô thật tốt vì chẳng có mấy người, cô lại có được chỗ ngồi cạnh cửa sổ… Cô ngồi trên xe buýt nghe nhạc, trong tai nghe cứ hát mãi

“Let it be

let it be

let it be…”

Chiếc xe buýt lắc lư, cô đã ngủ thiếp đi trong thời gian một bài hát, lòng cô tràn đầy sự dịu dàng, hóa ra thích một người là cảm giác như thế này đây… dường như tất cả mọi thứ trên thế giới này đều có liên quan đến người đó.

Lúc Tạ Sùng tỉnh dậy mặt trời đã xuống núi.

Trong nhà mờ tối, yên tĩnh, anh giống như vừa trải qua một giấc mơ dài. Trong mơ có gì anh không nhớ rõ, nhưng cảm giác hạnh phúc đong đầy đó vẫn còn lẩn quẩn trong lòng anh.

“Mâu Văn?” Anh gọi một tiếng nhưng không có tiếng trả lời, anh nhận ra Mâu Văn đã rời đi rồi. Khát nước, khát quá, anh đứng dậy đi lấy nước, thấy bàn ăn đã sạch bóng, đồ ăn thừa đã được đậy lại. Trong bếp cũng sạch sẽ tinh tươm, không hề có mùi khói dầu, cứ như chưa từng có ai nấu cơm ở đây vậy.

Thật là cần cù.

Tạ Sùng thầm nhủ: Cô ấy đúng là cần cù thật.

Sực nhớ chưa trả “tiền công” cho cô, anh liền nhắn tin: “Tổng cộng bao nhiêu cái sủi cảo?”

Mâu Văn trả lời anh: “Tám mươi sáu cái, làm tròn lên anh cứ đưa hai trăm đi.”

“Cô làm tròn kiểu gì thế hả?”

“Ba trăm cũng được.”

Mâu Văn không phải đang “đào mỏ” Tạ Sùng, sau đó cô đã nghĩ thông suốt rồi: Cô là đầu bếp riêng mà, người ta làm đầu bếp riêng một bữa cơm thu tận 2000 tệ đấy, sủi cảo của cô không thể rẻ được.

“Đồ thổ phỉ.” Tạ Sùng mắng cô.

Tiền Tụng hỏi Tạ Sùng có muốn đi ăn cơm không, bảo ở Cầu Tam Nguyên mới mở một quán đồ ăn Hồ Bắc ngon lắm, Tạ Sùng bảo tôi không đi, tôi uống rượu rồi, ở nhà tôi có cơm. Tiền Tụng rất ngạc nhiên, nhà Tạ Sùng có cơm từ bao giờ thế? Cúp điện thoại xong liền không mời mà đến.

Cảnh tượng trước mắt khiến anh ta chấn động, nhà người anh em của anh ta không chỉ có cơm, mà cơm đó lại là sủi cảo thủ công cỡ lớn! Tiền Tụng im lặng không nói gì, lảng vảng qua từng phòng để “bắt gian”, anh ta cảm thấy tám phần mười là nhà Tạ Sùng có người rồi.

Thế nhưng nhà anh sạch sẽ tinh tươm, không hề có dấu vết sinh hoạt của bất kỳ người khác phái nào, ngoại trừ thức ăn và đống sủi cảo kia.

“Ai thế?” Tiền Tụng hỏi: “Cậu bí mật yêu đương rồi à? Cậu không thích Tưởng Vu nữa sao?”

“Chưa yêu đương gì cả.” Tạ Sùng nói: “Một người bạn thôi.”

“Bạn gì cơ?”

“Bạn bình thường.”

“Bạn bình thường mà lại đến tận nhà nấu cơm cho cậu à?” Tiền Tụng nói: “Anh giai, não cậu có vấn đề à? Cậu đã thấy bạn khác giới bình thường nào đến tận nhà nấu cơm chưa? Có phải cậu đang giả ngây giả ngô không đấy?”

“Tôi không hề.” Tạ Sùng nói: “Tôi không có thật mà.”

Tạ Sùng cảm thấy chuyện này anh không thể nói hết cho Tiền Tụng nghe được. Trước ngày hôm nay, anh không hề biết Mâu Văn thích mình. Vì cô quá đỗi tự nhiên, cũng chưa từng chủ động, đối xử với anh giống như đối xử với một khách hàng bình thường. Cô lại là kiểu người như vậy, đối với ai cũng nhiệt tình, anh không cảm thấy mình đặc biệt trong lòng cô. Hoặc có lẽ vào khoảnh khắc nào đó anh cảm thấy cô đã rung động với mình, nhưng điều đó chưa tạo thành sự yêu thích.

“Tôi đói rồi.” Tiền Tụng định mặt dày ở lì nhà Tạ Sùng không đi nữa: “Tôi phải xem thử người bạn bình thường này của cậu nấu ăn thế nào.” Trông chờ Tạ Sùng hâm nóng thức ăn cho mình là chuyện không tưởng, anh ta tự thân vận động làm cho ấm bụng, đổ rau vào cái chảo ít dầu, không ngừng đảo qua đảo lại, vừa xào vừa hít hà khen ngợi: “Thơm! Thơm thật đấy!”

Tiền Tụng luôn liếc trộm biểu cảm của Tạ Sùng, muốn xem thử rốt cuộc anh có điểm gì khác thường không, nhưng anh ta chẳng nhìn ra được gì cả.

Tạ Sùng nói với Tiền Tụng ngày mai anh phải đi Cảnh Đức Trấn gặp cái tên tiểu nhân họ Trần kia một chuyến, bỗng dưng lòi ra cái thứ như thế, kiểu gì anh cũng phải đi xem sao.

Tiền Tụng bảo cậu đi đi cậu đi đi, tôi phải ăn sủi cảo đây.

Tạ Sùng không muốn cho Tiền Tụng ăn sủi cảo.

Cái tên Tiền Tụng này ăn uống cứ như “Thao Thiết”* vậy, sủi cảo đó anh ta cứ mỗi miếng một cái, chắc chắn chẳng cảm nhận được vị ngon đâu, thà đem cho chó ăn còn hơn!

*Một loài quái thú trong truyền thuyết Trung Quốc, nổi tiếng với bản tính tham ăn và tham lam vô độ

Nhưng Tiền Tụng cứ nhất quyết đòi ăn, cuối cùng hai người đạt được thỏa thuận: Tạ Sùng luộc cho Tiền Tụng mười cái sủi cảo đông lạnh, Tiền Tụng đưa cho Tạ Sùng năm trăm tệ.

Tạ Sùng yêu cầu “tiền trao cháo múc”, Tiền Tụng vừa mắng anh vô tình vô nghĩa, vừa đưa cho anh năm trăm tệ tiền mặt. Tạ Sùng nhét tiền vào ví, đặc cách cho Tiền Tụng ăn đồ thừa và sủi cảo nhân lớn tại nhà mình.

Tiền Tụng vừa ăn vừa tấm tắc khen hương vị gia đình ngon hiếm thấy này, rồi gặng hỏi Tạ Sùng rốt cuộc chuyện là thế nào. Tạ Sùng đành phải nói với anh ta hôm nay người của công ty trang trí đến sửa nội thất, tiện thể ăn bữa cơm tại nhà. Tiền Tụng nghe mà lùng bùng lỗ tai, hỏi Tạ Sùng: Thế sao công ty trang trí của tôi chẳng nấu cơm cho tôi ăn?

“Hồi đó cậu chọn công ty trang trí rẻ tiền. Lần sau cậu cũng chọn cái đắt vào. Chọn cái đắt thì dịch vụ gì cũng có.”

Sau khi tiễn Tiền Tụng về anh liền cầm ví ra khỏi cửa.

Anh trọng uy tín, đã nói là trả tiền cho Mâu Văn thì hôm nay phải trả ngay. Đến trước cửa sổ nhà Mâu Văn, vốn định gõ cửa gọi cô ra ngoài, cánh tay đưa ra đã làm tư thế định gõ cửa nhưng lại vội vàng thu lại trước khi chạm vào.

Anh lấy từ trong ví ra tám trăm tệ, đè dưới hòn đá trên bệ cửa sổ. Đi đến góc rẽ rồi mới gửi tin nhắn cho cô: “Tiền công để ngoài cửa sổ của cô nhé. Ngoài ba trăm tệ ra thì đã bán được mười cái sủi cảo nữa. Tổng cộng là tám trăm tệ.”

Anh lo người khác lấy mất tiền nên đứng đó chờ đợi. Mười mấy phút sau, một bàn tay thò ra, lấy đi số tiền dưới viên gạch. Lúc này Tạ Sùng mới xoay người rời đi.

Mâu Văn ngồi trên giường, tám trăm tệ được xếp thành hàng ngay ngắn trên giường. Cô còn chưa kịp sấy tóc, những giọt nước tí tách rơi lên tờ tiền. Cô lập tức xót xa kêu lên một tiếng “ôi chao”, rồi cất tiền đi.

Ngẩng đầu lên, nhìn thấy vầng trăng sáng treo cao trên bầu trời, cô mỉm cười.