Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 11: Tranh nhau: Hoài niệm và mới mẻ

Tiếng mưa cứ thế không ngừng gõ vào khung cửa sổ của Mâu Văn, và cũng gõ vào cả căn nhà mới của cô. Cô chợt bật dậy, ngồi ngay ngắn trên giường.

“Mâu Văn?” Tạ Sùng ở đầu dây bên kia gọi tên cô một lần nữa. Tiếng mưa xào xạc, và giọng anh cũng trầm khàn xào xạc theo.

Mâu Văn cuối cùng cũng phản ứng lại, hỏi: “Anh là ai thế?”

“Tạ Sùng.”

“Tạ Sùng là ai? Không quen!” Mâu Văn có thù báo ngay tại chỗ, không mảy may do dự lấy một giây, cô cúp điện thoại rồi cứ thế vừa cười vừa lăn lộn trên giường.

Thật là sảng khoái! Cô nghĩ. Hóa ra giả vờ ngầu lại sướng thế này.

Cuộc gọi của Tạ Sùng lại đến, Mâu Văn bắt máy lần nữa, lần này không trêu anh nữa, cô vui vẻ gọi: “Anh Tạ! Tôi biết ngay là anh vẫn còn nhớ tôi mà!”

Tạ Sùng đang đứng bên lề đường, chiếc ô lớn của anh tựa như một cái lồng chụp lấy anh, tiếng mưa rơi vang lên rõ mồn một. Nước mưa làm ướt đẫm ống quần và giày, anh cảm thấy cả người mình sũng nước, cứ như thể đang ở London vậy.

Niềm vui sau trò nghịch ngợm của Mâu Văn cứ thế truyền thẳng vào tai anh, khiến tâm trạng vốn bị cơn mưa làm hỏng cũng theo đó mà tốt hơn: “Sao vừa rồi cô cười nghe ngốc nghếch thế?” Anh nói. Không đợi Mâu Văn phản pháo, anh lại hỏi: “Cô về từ bao giờ?”

“Tôi vừa về hôm nay!” Mâu Văn đáp.

“Hôm nay?” Tạ Sùng có chút kinh ngạc, ngay ngày đầu tiên cô trở lại, họ đã tái ngộ như định mệnh. Tạ Sùng nhớ lại lần cuối họ gặp nhau, anh cũng đã uống rượu, họ cùng ăn một phần cơm rang tại quán vỉa hè đêm đông, một chuyện bình thường đến thế, vậy mà lại hiện về trong đêm mưa này.

“Đúng, hôm nay.” Mâu Văn vui vẻ nói: “Tôi thấy người đứng dưới ô trông rất giống anh nên mới cố ý tới chào hỏi. Tiếc là anh không nhận ra tôi, còn bị người ta kéo đi mất.”

“Tôi có phải bị mất trí nhớ tuổi già đâu, sao mà không nhận ra cô được?”

“Chẳng lẽ không phải sao?”

“?” Tạ Sùng định mỉa mai cô vài câu, nhưng những người cùng bàn lần lượt lên xe rời đi, mưa rất lớn, họ vội vàng chào tạm biệt Tạ Sùng, anh đành phải ngừng nói để đáp lại họ.

Mâu Văn im lặng chờ đợi.

Giọng nói khàn khàn của Tạ Sùng ngâm trong màn mưa lớn, dường như đã lên men, mang theo chút nồng độ khiến người ta say lòng. Cô lắng nghe anh nói chuyện với người khác, muốn phân biệt xem liệu nó có khác với khi anh nói chuyện với cô hay không.

Có khác.

Tạ Sùng lịch thiệp đến thế.

Cứ luôn miệng nói “Hôm nay vẫn chưa uống đủ, lần sau gặp lại”, “Hôm khác nhất định sẽ ghé thăm”, “Thường xuyên liên lạc nhé”…

Đây là một mặt khác của anh.

Ở một nơi mà cô không nhìn thấy, anh đang sống với một diện mạo khác, một cuộc đời đa diện như thế.

Mâu Văn cảm thấy những cuộc xã giao như vậy thật rườm rà, thế là cô cúp máy.

Tạ Sùng cuối cùng cũng tiễn khách xong, anh thở phào một hơi dài, cầm điện thoại lên thấy Mâu Văn đã ngắt máy.

Anh gọi lại cho cô một lần nữa, hỏi: “Con hẻm nhỏ nơi cô ở trước đây, ngày mưa còn bán cơm rang không?”

“Còn chứ. Những người lao động thì mưa gió có quản gì đâu.” Mâu Văn nói.

“Có muốn đi ăn không?” Tạ Sùng hỏi: “Cô vẫn còn ở chỗ đó chứ?”

“Tôi chuyển sang đối diện rồi.” Mâu Văn nói: “Qua cái cầu vượt, ở khu dân cư cạnh siêu thị ấy.”

“Đi chứ?” Tạ Sùng bất quá chỉ là nảy ra ý định nhất thời, cũng không ôm giữ quá nhiều kỳ vọng.

Vậy mà Mâu Văn lại đáp lại anh một cách sảng khoái: “Đi!”

Mâu Văn khao khát được hàn huyên với Tạ Sùng.

Cô biết trong những ngày tháng đã qua, cô đã vô số lần nhớ đến anh, vốn dĩ cô định sẽ từ từ quên anh đi. Bởi vì Bắc Kinh có biết bao nhiêu người, cô sẽ có vị khách thực sự thứ nhất, thứ hai rồi thứ một trăm của riêng mình, sẽ quen biết thêm nhiều người nữa… tất cả những điều đó sẽ làm phai nhạt ký ức của cô về Tạ Sùng, khiến cô cuối cùng sẽ quên được anh.

Thế nhưng cô lại gặp lại anh.

Ngay ngày đầu tiên cô trở lại Bắc Kinh, cô thấy anh đứng trong mưa, chiếc ô che khuất khuôn mặt anh, nhưng cô chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra ngay.

Mâu Văn không thể từ chối anh, cô đã nhảy xuống khỏi giường, tóc vẫn còn đang nhỏ nước: “Đi thôi, tôi chuẩn bị ra ngoài ngay đây!”

Điều này khiến Tạ Sùng chấn động.

Bạn bè của anh ít đến đáng thương, người có thể vui vẻ nhận lời sau khi anh đề nghị như thế này chỉ có duy nhất mình Tiền Tụng. Sự đồng ý của Mâu Văn không hề có một chút do dự nào, thậm chí còn mang theo cả sự hân hoan.

“Trời đang mưa đấy…” Tạ Sùng nhắc nhở cô.

“Anh đừng nói nhảm nữa!” Mâu Văn bảo: “Nhanh lên đi! Hẹn gặp ở dưới chân cầu vượt!”

Cô cúp điện thoại, dùng chiếc máy sấy tóc “vừa cũ vừa nát” của mình sấy tóc, sau đó thay một chiếc áo thun trắng, một chiếc quần đùi ngang gối hay mặc đi dạo, cầm ô rồi chạy ra khỏi cửa. Mưa vẫn đang rơi, cô vừa chạy vừa giẫm lên những vũng nước nhỏ dọc đường, nơi cô đi qua, những “đóa hoa nước” cứ thế nở rộ.

Cô chạy lên cầu vượt, nhìn thấy ánh đèn xe trên đường lúc mờ lúc tỏ trong đêm mưa tầm tã, cảnh tượng đó giống như một người cận thị tháo kính ra, mọi thứ đều trở nên hỗn độn và không ăn khớp. Tuy nhiên, ở ven đường đối diện cầu vượt, Tạ Sùng lại hiện hữu rõ rệt, tách biệt hẳn với vạn vật.

Anh che ô đứng đó đợi cô.

Mâu Văn cảm thấy lần cuối gặp anh dường như đã là chuyện của rất lâu về trước, khi đó cô còn chưa tốt nghiệp, anh vẫn còn là khách hàng của cô.

Mâu Văn chạy bước nhỏ đến trước mặt anh, thò tay vào dưới tán ô của anh để chào hỏi: “Hi!”

Tay Tạ Sùng vươn ra từ dưới ô, bắt chước cô: “Hi.” Sau đó anh giơ ô lên cao, đúng như mong đợi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Mâu Văn.

“Đi thôi.” Anh chỉ nói hai chữ như thế, rồi xoay người bước đi.

Mỗi người che một chiếc ô đi vào con hẻm phía sau, thấy những chiếc “ô lớn” bên trong nối tiếp nhau thành từng mảng, rất nhiều người đứng dưới ô hoặc để trú mưa, hoặc tán gẫu, hoặc ăn uống. Quán xiên nhúng vẫn còn đó, thịt dê nướng than vẫn còn đó, bánh kếp nướng vẫn còn đó, và cơm rang cũng vẫn còn đó.

Mỗi người bưng một đĩa cơm rang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ để ăn.

Đôi chân dài của Tạ Sùng lấn sang chỗ của Mâu Văn, cô liền đá anh ra chỗ khác.

Tạ Sùng bỗng nhiên hỏi cô: “Quê cô không có trạm phát sóng di động à?”

“Ý anh là gì?” Mâu Văn không hiểu anh đang nói gì, vặn lại: “Anh có biết trạm di động giờ vào được cả khu không người ở không? Quê tôi sao mà không có được? Có phải anh coi thường tôi không?”

“Phải đấy.”

Tạ Sùng nghĩ bụng: Có trạm phát sóng mà cô cứ gào lên oai oái thế à.

“Thế quê cô ở chỗ nào Nội Mông Cổ? Nội Mông Cổ rộng lớn như vậy.”

“Nha Khắc Thạch.” Mâu Văn đáp.

“Cái gì?” Tạ Sùng nghe không rõ: “Ở đâu cơ?”

“Có phải não anh chưa lắp trạm phát sóng không…” Mâu Văn cuối cùng cũng phục thù được cho quê hương, giọng nói hơi lớn hơn: “Nha! Khắc! Thạch!”

Đúng rồi, lúc đó cô đã hét lên y hệt như vậy. Tạ Sùng nghi ngờ liệu có phải cứ hễ ra khỏi Bắc Kinh là cô lại thoái hóa thành người nguyên thủy, cởi bỏ bộ quần áo văn minh, cầm công cụ đi khoan gỗ lấy lửa hay không. Nhất định là như vậy rồi.

Anh chìm đắm trong sự tưởng tượng của mình, thậm chí không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Ngẩng đầu lên khỏi đĩa cơm rang, thấy Mâu Văn đang nhìn mình như nhìn quái vật. Thế là anh nhún vai: “Tôi uống rượu rồi, cô đừng chấp tôi.”

Mâu Văn cũng bắt chước anh nhún vai.

Cô hỏi Tạ Sùng có phải đã dọn đến Vạn Liễu ở rồi không, ở có vừa ý không? Tạ Sùng nói tôi có ghé qua vài lần, nhưng vẫn chưa ở hẳn.

“Tại sao?” Mâu Văn có chút ngạc nhiên: “Sao anh có thể nhịn được hay vậy? Tôi mà mua quần áo mới là sẽ nóng lòng mặc ngay, đây là nhà mới cơ mà! Sao mà nhịn được?”

Tạ Sùng rất nghiêm túc hỏi cô: “Nếu ngày nào cô cũng mua quần áo mới, liệu cô có còn vui đến thế không?”

Anh làm Mâu Văn đứng hình.

Bởi vì cô hiếm khi mua quần áo. Quần áo của cô mặc mấy năm vẫn không nỡ vứt đi, cho nên mỗi lần mua đồ mới cô đều rất hạnh phúc.

Sau đó cô đã hiểu ý của Tạ Sùng: Sếp Tạ đang khoe khéo rằng anh ấy có nhiều nhà, nên chẳng có gì phải vội vàng dọn vào nhà mới cả! Thật là đáng ghét, Mâu Văn nghĩ.

Lúc nhớ đến anh, sao mình có thể quên mất anh là một kẻ bới lông tìm vết đáng ghét như vậy cơ chứ?

“Muốn xem thử không?” Tạ Sùng đột nhiên lại hỏi.

“Xem cái gì cơ?”

“Xem tác phẩm của cô ấy.”

“Bây giờ á?”

“Có vấn đề gì sao?”

Mâu Văn không nói gì.

Anh là một người đàn ông độc thân, cô là một người phụ nữ độc thân, vào một đêm mưa thế này mà đến nhà anh thì quả là một chuyện rất mập mờ. Cô không biết Tạ Sùng đưa ra lời mời như vậy là với tâm thế nào, nhưng trông anh lại thản nhiên đến thế, cứ như thể mọi lo lắng của cô đều là thừa thãi.

Tạ Sùng vừa uống nước vừa nhìn Mâu Văn, chờ đợi câu trả lời của cô.

“Đi.” Mâu Văn nói: “Đi xem thử.” Đó là tác phẩm trang trí đầu tay trong đời cô, cô không biết sau này nó đã được Tạ Sùng bày biện thành ra thế nào. Cô đã có cơ hội được thăm lại chốn cũ, điều này khiến cô không thể từ chối.

Động tác uống nước của Tạ Sùng dừng lại, anh không ngờ Mâu Văn lại hoàn toàn tin tưởng anh, không chút phòng bị như vậy. Cô thậm chí còn không lo lắng việc anh đưa cô đến một không gian riêng tư để gây ra tổn thương hay làm nhục cô.

“Đi thôi.” Anh đứng dậy, lại bước vào trong màn mưa.

Mâu Văn không sợ Tạ Sùng là người xấu, vì cô biết anh không phải hạng người đó. Nhưng cô lại bắt đầu sợ hãi những điều khác. Những thứ vốn dĩ không chắc chắn trong lòng cô vào khoảnh khắc này đã trở nên rõ nét, cô nhận ra rằng, trong suốt thời gian dài vừa qua, lý do cô hết lần này đến lần khác nhớ đến anh, là vì cô thích anh.

Họ đi bộ cho đến chân cầu vượt, Mâu Văn thấy xe của Tạ Sùng đang từ từ lái đến từ ven đường, cô nói với anh một tiếng “Tạm biệt” rồi co giò chạy lên cầu thang cầu vượt.

Tạ Sùng đi theo sau cô cũng chạy lên, thậm chí còn vượt qua cả cô. Những chiếc ô của họ đều đang ráo riết nhỏ nước, đều đang tranh nhau bày tỏ cảm xúc của riêng mình. Ở giữa cầu vượt, Tạ Sùng chặn đường đi của Mâu Văn.

Cô suýt chút nữa thì đâm sầm vào lòng anh, ô của hai người đã va vào nhau, bị ép cho biến dạng.

“Cô định chạy bộ về nhà tôi đấy à?” Tạ Sùng cố ý trêu cô: “Người Nha Khắc Thạch các cô sức khỏe đều tốt thế sao?” Tiếp đó anh nói: “Hôm nay không đi được rồi, tôi không mang theo chìa khóa.”

“Ồ. Vậy thì tiếc quá.” Mâu Văn thầm thở phào nhẹ nhõm, Tạ Sùng cũng thở phào theo.

Tạ Sùng nhìn xuống dưới cầu vượt, dòng xe dài dằng dặc uốn lượn kéo dài đến tận cuối đêm mưa. Bắc Kinh trong đêm mưa đẹp như một bức tranh sơn dầu. Nếu trời mưa mà không thổi gió thì tốt biết mấy.

Một cơn gió quái ác đột ngột thổi tới, suýt chút nữa đã lật tung ô của bọn họ. Hai người bọn họ ra sức nắm chặt lấy ô, chiếc ô mỏng manh của Mâu Văn bị thổi lật ngược, nan ô vặn vẹo thành hình thù kỳ quái. Cô bị gió thổi đến mức đứng không vững.

“Chết tiệt.” Tạ Sùng nắm lấy cánh tay cô, kéo cô vào dưới tán ô của mình, ngạc nhiên nói: “Cô sắp bay lên luôn rồi kìa!” Anh giật lấy chiếc ô của cô, rồi đưa chiếc ô của mình vào tay cô.

Mâu Văn không hề từ chối lòng tốt của anh. Cô cảm thấy não của Tạ Sùng cứ như bị nước mưa ngâm hỏng rồi vậy, có dầm mưa chút cũng chẳng sao. Người bình thường ai lại nói “Cô sắp bay lên luôn rồi” vào lúc đó chứ.

“Căn nhà mới thuê thế nào?” Tạ Sùng hỏi.

“Rất tốt, tôi rất thích.”

Mâu Văn kể với Tạ Sùng về tổ ấm mới của mình: những chậu hoa nhỏ bày trên bệ cửa sổ, căn bếp riêng biệt, một chiếc giường đơn sạch sẽ… Giường của cô đặt trước cửa sổ, cô chỉ cần nằm trên giường là có thể nhìn thấy bầu trời.

“Mặc dù hôm nay trời mưa, nhưng bầu trời lúc mưa cũng rất đẹp.”

Tạ Sùng im lặng bước đi bên cạnh cô, lắng nghe cô nói, thỉnh thoảng anh lại khẽ nghiêng đầu nhìn cô. Khuôn mặt cô bừng sáng rạng rỡ khi miêu tả những thứ mình yêu thích, cô cũng tình cờ nhìn anh, trong mắt là khát khao về một cuộc sống mới mẻ.

Đúng vậy, trong lòng Mâu Văn, việc cô trở lại Bắc Kinh lần này là khởi đầu cho một cuộc sống hoàn toàn mới.

Mưa rơi rất lớn, nhưng bước chân của họ lại rất chậm chạp. Mâu Văn cứ như đang đổ đậu từ trong ống ra, vội vã muốn đem hết mọi chuyện trong vài tháng qua kể sạch cho anh nghe. Còn Tạ Sùng, anh cứ lặng yên lắng nghe.

Ngay cả khi họ đã đi đến dưới lầu nhà Mâu Văn.

Mâu Văn không có ý định dừng lại, anh cũng không có ý định rời đi. May mà cả thế giới đều là tiếng mưa, cuộc trò chuyện của họ sẽ không làm phiền đến những người đang say giấc.

Điện thoại của Tạ Sùng reo lên, tài xế nói đỗ xe bên đường đã quá giờ rồi, anh ấy đi vòng đầu xe rồi quay lại ngay. Mâu Văn lúc này mới nhận ra mình đã nói quá nhiều. Cô có chút ngượng ngùng nói: “Ơ… Tôi nói cứ như súng liên thanh ấy nhỉ.”

Tạ Sùng bảo: “Đạn của súng liên thanh cũng có lúc dùng hết.” Anh chỉ đang đùa thôi, anh không hề cảm thấy việc trút bầu tâm sự của Mâu Văn có vấn đề gì. Ngược lại, anh rất thích nghe.

Họ không còn là mối quan hệ giữa khách hàng và nhà thiết kế nữa, chủ đề của họ đã thoát khỏi chuyện nhà cửa, chỉ còn tán gẫu về những điều bình dị. Kỳ lạ thay, quá trình thoát ra đó lại tự nhiên đến thế, dường như không cần bất kỳ sự chuyển tiếp gượng ép nào.

Tạ Sùng cảm thấy Mâu Văn mang lại cho anh cảm giác giống như một người bạn.

Bạn bè của anh thực sự quá ít.

Tài xế đã quay lại, Tạ Sùng phải đi rồi. Mâu Văn bảo để cô tiễn anh ra cổng khu dân cư, Tạ Sùng từ chối, anh nói: “Cô tiễn tôi ra cổng, rồi tôi lại tiễn cô vào, rồi cô lại tiễn tôi, cứ qua đi lại lại như thế thì đến sáng mất.”

Mâu Văn cười tinh nghịch.

Cô đổi lại ô cho anh, rồi xoay người đi về nhà.

Cô ở ngay tầng một, sau khi vào cửa liền bật đèn rồi chạy ngay đến trước cửa sổ, áp mặt vào kính xem Tạ Sùng đã đi chưa.

Tạ Sùng thấy trên cửa sổ bỗng dưng có một khuôn mặt dán sát lại, sợ tới mức nhảy dựng lùi lại một bước.

Mâu Văn mở hé cửa sổ, giả giọng ma quỷ, chậm rãi nói với anh: “Tạm… biệt…”

Tạ Sùng sởn gai ốc, co giò bỏ chạy.

Anh biến mất trong đêm mưa tối đen như mực.

Tài xế hỏi anh muốn về đâu? Anh bảo về Vạn Liễu.

Anh có mang theo chìa khóa, nhưng ngay vào khoảnh khắc Mâu Văn nói muốn đến, trong lòng anh đã có sự khước từ. Vạn Liễu đối với anh mang một ý nghĩa đặc biệt, nó luôn để trống, chờ đợi một chủ nhân thực sự đến ở.

Sau khi từ Anh trở về anh mới chỉ đến đó một lần, để đưa một ít đồ bếp và bộ ga giường. Nhưng anh cũng chỉ để đồ ở phòng khách, thậm chí còn chưa thèm mở ra.

“Vạn Liễu ạ?” Tài xế có chút ngạc nhiên: “Anh hiếm khi đến đó, còn bảo không thích nơi đó mà.”

“Hôm nay muộn quá rồi, không muốn đi xa nữa.”

Anh thu dọn sơ qua một chút, lần đầu tiên ngủ tại nhà mới. Lạ thay, anh ngủ rất ngon.

Anh cảm nhận được có một vài thứ mới mẻ đang tranh nhau chui vào cơ thể mình, cố gắng thay đổi anh.

Điện thoại sáng lên, có một tin nhắn. Anh mở ra xem, là Mâu Văn gửi cho anh:

“Hôm nay có thể tình cờ gặp lại anh tôi thật sự vui lắm! Mong sớm gặp lại!”

Mâu Văn đang học cách dùng giọng điệu xã giao của Tạ Sùng để nói chuyện với anh, bởi vì tin nhắn này cô đã biên tập rất lâu, dường như dùng giọng điệu nào cũng mang theo vẻ mập mờ. Duy chỉ có giọng điệu của chính Tạ Sùng là vừa vặn nhất.

Cái giọng điệu lịch sự mà xa cách đó, thực sự là vừa vặn làm sao!