Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc
Chương 1: Quyển 1: Ban đầu - Chương 1: Mở đầu: Hai người quay lưng lại với nhau
Mâu Văn chạy nhanh như một cơn gió. Búi tóc củ tỏi buộc vội nhảy nhót theo từng cử động, vài sợi tóc mai lòa xòa sau tai và cổ bị gió thổi làm cho rối bời. Những vết sơn trên bộ đồ bảo hộ loang lổ thành từng mảng màu lớn, trông cứ như một bảng pha màu vừa bị lật úp. Trợ lý Vương Chí Cường chật vật đuổi theo sau, thở không ra hơi: “Chị Văn… hình như em thấy… sếp Tạ rồi…”
Đen đủi thật. Đương nhiên Mâu Văn đã thấy từ sớm rồi, nếu không cô chạy làm gì? Bước chân cô càng nhanh hơn, cô nói với Vương Chí Cường: “Vận động lên đi chàng trai! Thiếu rèn luyện quá đấy?” Cô chẳng muốn giáp mặt Tạ Sùng chút nào, nếu không lại bị anh quản đủ thứ chuyện, dạo gần đây anh còn có sở thích quái đản là đòi chia hoa hồng với cô nữa.
Mâu Văn chỉ ăn vào chứ không nhả ra, tiền đã vào bụng cô thì đừng hòng lòi ra ngoài, chỉ cần Tạ Sùng mở miệng đòi tiền, cô sẽ ngay lập tức bôi mỡ vào chân mà chuồn thẳng, chẳng buồn phí lời dây dưa với anh.
“Chị Văn, mình không cần chào sếp Tạ một tiếng sao?” Hai tay Vương Chí Cường chống đầu gối, cố gắng hít hà chút không khí: “Hôm qua sếp Tạ vừa giới thiệu cho em một khách hàng, bảo là…”
“Vậy thì cậu đi đi, cho cậu chứ có cho tôi đâu.” Mâu Văn đã cắt đuôi được Tạ Sùng, cô cúi đầu lục tìm thước dây, sổ tay, bút trong chiếc túi tote cỡ lớn… Đây là thói quen nhiều năm qua của cô, mỗi khi đến chợ vật liệu xây dựng là như được trở về nhà ngoại, bất kể thứ gì tốt cô cũng phải sờ tận tay mới chịu.
“Nhưng mà…” Vương Chí Cường chỉ tay ra sau lưng Mâu Văn, dè dặt nói: “Sếp Tạ đến rồi kìa. Bọn em hẹn hôm nay đưa khách đi xem vật liệu.” Nói xong, cậu ấy hơi chột dạ nhìn Mâu Văn. Cậu ấy luôn không tài nào hiểu nổi cách qua lại giữa chị Văn và sếp Tạ. Có lúc chị Văn nhiệt tình đến giả tạo với sếp Tạ, có lúc lại tránh anh như tránh tà. Bản thân là một thanh niên mới chân ướt chân ráo vào đời, cậu ấy bị chị Văn làm cho quay cuồng, đôi khi muốn bày tỏ lòng trung thành với cô rằng hay là sau này em không liên lạc với sếp Tạ nữa nhé? Chị Văn lại cau mày mắng: “Cậu ngốc à? Cậu có thù với tiền hay gì?”
Cậu ấy cứ ngỡ lần này chị Văn sẽ nổi giận với mình, nhưng cô lại nhanh chóng nở nụ cười rạng rỡ quay đầu lại, kéo gọng kính xuống tận chóp mũi, mở to mắt nhìn Tạ Sùng một lượt: “Ấy, sếp Tạ cũng đến à?” Anh mặc một chiếc áo len dài tay cổ Henley phối màu, quần cấu trúc ống cong, đội thêm chiếc mũ, trông chẳng giống đi dạo chợ vật liệu mà giống như đang đi trình diễn thời trang hơn.
“Vừa nãy em không thấy tôi à?” Anh vừa đỗ xe xong đã thấy Mâu Văn quay người chạy biến, rõ ràng là muốn tránh mặt mình. Tạ Sùng này sinh ra đã có cái nết “đáng ghét”, em càng không muốn thấy tôi, tôi càng phải khiến em khó chịu. Thế là anh cũng sải bước đuổi theo, vòng ra sau lưng Mâu Văn, đánh cho cô một đòn bất ngờ.
“Không thấy.” Mâu Văn thò thẳng ngón tay vào trong gọng kính dụi dụi khóe mắt: “Đây này, kính làm cảnh thôi. Tôi bị mù.”
Tạ Sùng bước đến trước mặt cô, lấy chiếc gọng kính đó ướm lên mắt mình, thản nhiên hỏi: “Lần trước có phải em nói nếu giới thiệu thêm khách hàng thì sẽ chia hoa hồng cho tôi không?”
“Tôi không hề nói thế.” Mâu Văn chối phăng: “Tôi không bao giờ nói mấy lời đó, sếp Tạ đây cũng đâu có thiếu chút tiền lẻ này.”
Tạ Sùng đeo gọng kính vào, nhìn bóng mình trên tấm kính bên cạnh, trông chẳng khác nào một tên trai hư trí thức, anh quyết định không trả lại cho Mâu Văn nữa: “Tôi có ghi âm đấy.” Vừa dứt lời, anh liền lấy điện thoại ra phát cho cô nghe. Đối với loại “gian thương” lật lọng như Mâu Văn, anh tự có cách của mình. Trong điện thoại vang lên giọng của Mâu Văn: “Tạ Sùng, anh dám đưa khách cho người khác xem! Không phải anh thấy mình chịu thiệt nên muốn lột da tôi sao? Được, tôi chiều ý anh, chia hoa hồng cho anh!”
“Nghe thấy chưa? Tự miệng em nói lúc đang nổi khùng đấy nhé. Có nhận không?” Tạ Sùng cố ý trêu chọc, anh thừa biết Mâu Văn sẽ không nhận. Loại người như Mâu Văn, lúc cần thì coi anh là tổ tiên, lúc không cần thì coi anh là cháu chắt. Trước mặt người ngoài là sếp Mâu làm việc chuyên nghiệp, trước mặt anh lại là một kẻ lừa đảo trở mặt không nhận người quen.
Quả nhiên, Mâu Văn mặt dày cố tình nhăn nhó bảo: “Đây đâu phải giọng của tôi, anh đừng có vu khống tôi.” Nói xong liền quay sang bảo Vương Chí Cường: “Mau đi cùng cơm áo gạo tiền của cậu đi.” Đi được vài bước lại quay ngoắt lại, giật phắt chiếc kính về, muốn lấy đồ của tôi á, không có cửa!
Tạ Sùng nhanh tay lẹ mắt túm áo kéo cô lại, Mâu Văn giơ chân tặng anh một cú đá, nhân lúc anh đau mà buông tay, cô lại chạy mất dạng. Tạ Sùng đột nhiên bật cười. Kiểu tóc đi làm của Mâu Văn bao nhiêu năm rồi vẫn thế, trông vừa nực cười vừa đáng thương. Anh cứ thế nhìn cô chạy xa, cũng không đuổi theo nữa, dù sao cả ngày hôm nay quanh quẩn ở cái chợ vật liệu này, hai người họ cứ như mèo vờn chuột, kẻ đuổi người chạy, chẳng biết sẽ còn chạm mặt bao nhiêu lần.
Vương Chí Cường hơi ngại ngùng, gãi đầu: “Sếp Tạ… em…”
“Cô ấy đang bận gì thế? Dạo này không phải khách hàng đều có người khác theo sát sao?” Tạ Sùng hỏi.
“Chị Văn mới thuê dài hạn một cái sân trong làng, muốn cải tạo lại nhà cũ, chị ấy bảo bên đó rẻ, sau này cả ăn ở và studio đều chuyển về đấy.”
“Trong thành phố không có văn phòng à? Bắt khách hàng phải chạy về tận làng?”
“Bạn trai chị Văn dắt mối thuê được một không gian sáng tạo chung, rẻ lắm ạ…”
“? Bạn trai?” Ánh mắt Tạ Sùng đanh lại: “Bạn trai gì?”
“Bạn trai chị Văn chứ ai ạ, tốt tính lắm, hôm kia còn mời cả studio bọn em đi ăn nữa.” Vương Chí Cường vốn còn non nớt, không biết quan sát sắc mặt, cứ thế thao thao bất tuyệt như đang buôn chuyện về bạn chung với sếp Tạ: “Chị Văn hạnh phúc lắm. Anh ấy đối xử với chị Văn cực tốt, vài ngày nữa hai người họ còn đi Maldives chơi… Anh ấy…” Đang nói dở, cậu ấy bỗng nhận ra xung quanh yên tĩnh đến lạ thường, quay đầu lại thì Tạ Sùng đã mất hút từ lúc nào.
Tạ Sùng gọi cho Mâu Văn hai cuộc điện thoại nhưng cô không nghe máy, thế là anh đi xuyên qua chợ vật liệu để tìm cô. Cô dường như đang cố ý trốn tránh anh. Có lúc anh nhìn thấy một góc áo, đuổi theo vài bước thì người đã biến mất. Những tấm ván sàn và gạch ốp tường dựng đứng ngăn cách không gian thành từng mê cung, dường như đi mãi không thấy điểm dừng.
Cũng có điểm dừng.
Anh nghe thấy tiếng Mâu Văn nghe điện thoại ở phía bên kia đống ván gỗ: “Em không muốn ra ngoài ăn, em muốn tự nấu cơ. Anh muốn ăn gì thì bảo em, em nấu cho.” Tạ Sùng dừng bước, nín thở lắng nghe.
Mâu Văn dường như đang nũng nịu cười nói: “Mệt thì anh mời em đi massage đi, em muốn làm spa tinh dầu. Thôi được rồi, em còn có việc, em bận đây.”
“Dĩ nhiên có nhớ anh rồi.” Đó chẳng qua là tâm thái bình thường của một người phụ nữ đang yêu, thích ai thì đối xử tốt với người đó. Sau khi cúp máy, bóng lưng đầy “vết sơn” của cô hiện ra trước mắt Tạ Sùng. Anh không gọi cô mà lại bấm số gọi đi lần nữa. Tiếng chuông điện thoại vang lên, cô đưa máy lên nhìn một cái rồi thuận tay ném vào túi quần. Cô cũng chỉ là một người phàm tục yêu ghét phân minh, không muốn tiếp ai thì nhất quyết không tiếp.
Vì cô luôn diễn kịch trước mặt Tạ Sùng, khiến anh lầm tưởng rằng mối quan hệ giữa họ chưa đến mức này. Dù thế nào đi nữa, giữa họ vẫn còn những chuyện cũ ràng buộc, có lẽ đối với anh cô sẽ khác đôi chút, ít nhất là không đến mức này. Anh nhìn rõ bộ đồ bảo hộ của cô, trông nó rõ ràng là một chú bướm đang vỗ cánh, thong dong bay xa.
Tạ Sùng chưa bao giờ là người chịu nhịn nhục, anh bước tới vài bước chặn đường cô. Mâu Văn định tiếp tục diễn kịch, vờ như không biết anh vừa gọi điện, nhưng anh lại bỏ qua chủ đề đó mà thẳng thừng hỏi: “Em coi tôi là gì? Một mặt em yêu đương với người khác, một mặt lại không ngừng lấy khách hàng từ chỗ tôi. Mâu Văn, làm người thì cũng phải có chút giới hạn chứ?”
Mâu Văn lập tức hiểu ra là cái tên Vương Chí Cường nhanh miệng kia đã kể chuyện cô yêu đương cho Tạ Sùng nghe. Việc này chẳng liên quan gì đến anh nên cô không chủ động nói. Nhưng cô cũng không cố ý giấu anh, biết thì biết, có sao đâu?
Nhưng cô vẫn còn việc cần nhờ vả anh, không đến mức phải xé xác nhau, thế là cô làm như sực nhớ ra điều gì đó mà vỗ vào trán một cái, búi tóc củ tỏi cũng rung rinh theo. Mâu Văn của ngày xưa, chỉ cần có anh ở đó, dù là nửa đêm chợt tỉnh giấc cũng phải lau đi lớp dầu hai bên cánh mũi, sợ Tạ Sùng thấy mình nhếch nhác, luôn muốn giữ vẻ xinh đẹp. Bây giờ thì không sợ nữa, tự do rồi.
“Tôi coi anh là bạn thân mà!” Mâu Văn mở miệng là nói dối không chớp mắt: “Dĩ nhiên tôi coi anh là bạn tốt rồi, nếu không thì anh cũng hiểu tôi mà, tôi đâu có dễ dàng mở miệng xin khách hàng của anh đâu.”
Tạ Sùng đột nhiên cười lạnh một tiếng.
Những tấm giấy dán tường, gạch lát sàn, sơn, rèm cửa xung quanh như hòa làm một với Mâu Văn. Chỉ có anh là lạc lõng. Anh đã thức trắng mấy đêm liền, khó khăn lắm mới có một ngày nghỉ, vậy mà vì việc kinh doanh của Mâu Văn, anh đã phải bò dậy từ sớm tinh mơ. Dĩ nhiên anh có mưu đồ, anh vốn luôn tinh tường, không có lợi thì không làm, lần này anh nhắm vào Mâu Văn, nhắm vào cô lâu lắm rồi. Cô vừa yêu đương vừa mập mờ với anh, trêu đùa anh như một thằng nhóc, không hề có một chút thương hại hay áy náy nào.
Mâu Văn cứ thế nhìn thẳng vào anh, không hề sợ hãi cơn giận đang tích tụ trong mắt anh. Cô sợ cái gì chứ? Hai người đối đầu bao nhiêu năm, ai nặng nhẹ thế nào đều quá rõ ràng. Đều là cáo già nghìn năm cả, chẳng ai cần phải giả vờ đáng thương. Anh mắc bẫy là vì anh cam tâm tình nguyện. Nếu không, cứ thử đi khắp Bắc Kinh này xem, có ai lừa nổi một người như anh không?
Tạ Sùng túm lấy phần vai áo cô, giũ mạnh một cái, trầm giọng nói: “Con người em cũng y hệt như bộ đồ trên người em vậy, từ trong ra ngoài đều là thứ không ra gì!”
Nghe anh nói vậy, Mâu Văn lùi lại một bước: “Thì sao nào? Là ai rảnh rỗi cứ xán lại gần cái thứ không ra gì như tôi đây? Là anh đấy!” Như thấy chưa đủ hả dạ, cô lại bồi thêm: “Sau này bớt quản chuyện bao đồng của tôi đi. Nói cách khác, anh giúp tôi thì tôi cảm ơn bằng miệng, anh không giúp thì tôi cũng chẳng chết được.”
“Đúng, có bạn trai mới giúp đỡ rồi mà. Có người khác giúp em rồi. Em rời xa đàn ông là không biết làm ăn nữa đúng không?” Tạ Sùng nói.
Mâu Văn ngẩng cao cổ, nhún vai: “Đúng đấy, anh nói đúng rồi đấy, thì sao nào? Không đến lượt anh quản tôi!”
Nói xong cô quay người chạy biến, biết chắc Tạ Sùng sẽ đứng đó nhìn theo mình, cô liền giơ tay lên, tặng anh ngón giữa. Sợ anh tức quá đuổi theo lý luận, cô lại vội vã chạy thêm vài bước.
Cô thừa biết Tạ Sùng ưa mềm không ưa cứng, lát sau liền gọi điện cho Vương Chí Cường, dặn cậu ấy tối nay mời Tạ Sùng đi ăn. Đồng thời dạy cậu ấy nói thế này với Tạ Sùng: “Cậu cứ bảo với anh ta là chị Văn vô cùng cảm ơn anh. Chị ấy thường xuyên nhắc nhở rằng công ty có được ngày hôm nay không thể thiếu sự giúp đỡ của anh. Ơn nghĩa của anh chị ấy đều ghi nhớ trong lòng!”
“Ngoài ra Vương Chí Cường, cậu quản cái miệng cho tốt vào, chuyện gì không nên nói thì đừng nói, biết chưa?”
Vương Chí Cường ở đầu dây bên kia đang ngẫm nghĩ xem cái gì nên nói cái gì không, lại vì vụng miệng hoặc sợ bị Mâu Văn cười nhạo nên không dám hỏi thẳng. Mâu Văn biết cậu ấy đang thắc mắc về mối quan hệ giữa mình và Tạ Sùng, cô cũng không muốn giấu nữa, dứt khoát nói luôn: “Tạ Sùng là chồng cũ của tôi.” Đầu dây bên kia Vương Chí Cường hít ngược một ngụm khí lạnh, Mâu Văn nghe thấy liền bảo: “Không sao. Cậu biết là được rồi. Cứ lo làm tốt việc của mình đi, đã muốn bám trụ ở Bắc Kinh thì đừng quan tâm mấy chuyện linh tinh đó.”
Dĩ nhiên cô biết sau lưng mình có không ít lời ra tiếng vào, tùy tiện nhặt ra một câu cũng chẳng hay ho gì. Cô không quan tâm, cô không có cái kiểu tự trọng vô nghĩa đó. Cô không sống cho người khác xem, chỉ cầu bản thân thoải mái. Cô cũng không để bụng chuyện gì, vừa cãi nhau với Tạ Sùng xong là quên sạch sành sanh. Cô lại đâm đầu vào chợ vật liệu, đo đo chép chép vẽ vẽ. Giữa chừng có gặp Tạ Sùng vài lần, anh sầm mặt đi cùng Vương Chí Cường và bạn của anh, vừa thấy cô là anh lại tỏ vẻ ghét bỏ quay mặt đi chỗ khác.
Mãi đến tối khi chợ vật liệu đóng cửa, cô mới lái xe rời đi.
Chiếc xe lao vun vút trên đường phố, những tòa cao ốc lùi nhanh về phía sau, giống như thời gian, cũng cùng lúc quay ngược trở lại.
LỜI TÁC GIẢ:
Cảm ơn mọi người đã đọc “Sắc Đêm Thiên Đường”. Lời hứa mở truyện vào tháng Tư từ rất lâu trước đây, cuối cùng tôi cũng thực hiện được rồi!
Mâu Văn và Tạ Sùng tất cả thiết lập nhân vật đều không đổi, ngoài ra, đây là một câu chuyện “mới đến 95%”. Nó diễn ra ở Bắc Kinh những năm 2010. Tôi luôn dành tình yêu vĩnh cửu cho Bắc Kinh thập niên đó, nó tràn đầy sức sống, nơi vô số người trải nghiệm những cuộc đời khác nhau. Khi viết về Mâu Văn, tôi đã cố gắng hồi tưởng thật kỹ để tránh ký ức bị sai lệch. Giống như có một ngày tôi chợt nhận ra, năm 2018 đã là chuyện của 8 năm trước rồi. Cảm giác đó thật kỳ lạ.
Tần suất cập nhật truyện là 5-6 chương mỗi tuần, cố định lúc 21:00 tối. Nếu đến giờ mà chưa có thì nghĩa là hôm đó không có chương mới, mọi người đừng đợi nhé.
Trong thời gian đăng tải (nói một cách nghiêm túc là trước khi tác phẩm được đánh dấu hoàn thành triệt để) truyện hoàn toàn miễn phí, không xin bảng xếp hạng, không vào VIP. Sau khi hoàn thành toàn bộ truyện, tôi sẽ chọn một ngày rảnh rỗi để nạp VIP ngược. Trước đó mọi người cứ yên tâm đọc nhé.
Cuối cùng, cảm ơn mọi người đã đến xem “Sắc Đêm Thiên Đường”. Tôi biết các bạn đã chờ đợi rất lâu, vì thế tôi rất trân trọng điều này. Tôi không biết sự thể hiện cuối cùng của câu chuyện có xứng đáng với sự chờ đợi đó hay không, nhưng tôi đảm bảo mỗi chữ tôi viết ra đều là chân thành.
Cảm ơn các bạn!